Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 5

Truyện gay: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 5

– Vậy anh đi chơi cũng là cần thiết mà.

– Lý sự cùn.

– Chứ gì nữa ! Những cái em cần làm cho bản thân em thấy thoải mái. Anh đi giao lưu một chút với mấy đứa khác cũng làm cho bản thân anh thấy thoải mái vậy ? Từ ngày gặp em anh có đi nữa đâu, chứ thời gian trước chán quá, với lại lâu lâu ôm gái một chút, cho đỡ thèm …

– Ủa vậy ba tháng tân binh, anh làm sao hả ? Anh làm cách gì để hết thèm ? Anh nói tui nghe coi.

– Lúc đó bí quá nên anh đành nhịn thôi, chứ làm sao giờ !!!

– Rồi hết tân binh … ???

– Thì anh hỏi lính cũ leo rào ra đường nào … rồi anh đi chung với tụi nó. Bao bọc xung quanh trung đoàn này là những con hẻm, quán cafe ôm nhiều lắm … nhưng mà anh chỉ cho tụi nó ôm thôi, em biết tính anh mà, không phải người yêu thì không dám đi xa đâu !!!

Hư đốn – Khoa đá chân Giang cái nữa – Còn rủ rê anh Bảo của tui nữa, tui ghét anh quá !

– Gì mà “anh Bảo của tui” ? Ghen đó nha ! Bảo đi với anh có một lần thôi à.

– Thiệt không đó ?!

– Em không tin hỏi Bảo đi, anh với nó hay nhậu chung lắm, bữa đó nó hứng nên anh dẫn nó đi cho biết.

– Hả … anh nói gì … anh Bảo kêu anh dẫn đi ?

Đáng lẽ mấy chuyện ăn chơi không nên kể lung tung, biết mình lỡ lời, nhưng không thể giấu thêm với đứa ma lanh như Khoa, Giang đành kể hết cho nó nghe …

– Anh còn giấu em chuyện gì nữa không ?

Khoa vừa lườm vừa gặng hỏi, vẻ mặt tội nghiệp của Giang làm nó khoái chí hỏi tới tấp.

– Anh kể hết với em rồi đó, em đừng giận anh nha !

– Giận anh làm gì, không cho gặp một tuần là đủ hành hạ anh rồi.

– Chết anh …

– Thôi đi về ngủ đi, tối mai qua đại đội 5 với tui, tui phải hỏi anh Bảo mấy cái nữa, anh phải ngồi đó coi anh Bảo trả lời như thế nào.

– Tùy em thôi … mà cho anh hôn tạm biệt được không ?

– Được, nhưng anh nhắm mắt lại đi !

Giang làm theo lời Khoa … nhưng anh chỉ cảm thấy môi mình được cái lưỡi mềm mại đó liếm qua thôi, anh mở mắt ra thì Khoa đã chạy vào phòng đóng cửa mất tiêu, không quên để lại một tràng cười ma mãnh nữa. Hụt hẫn, Giang đi về ngủ.

Chắc chắn giữa hai người có cái gì đó giấu mình nè, cái ánh mắt của anh Bảo nhìn Giang lúc mình đi vào kỳ lắm, giống như là sợ Giang nói ra chuyện gì đó vậy – Khoa ngủ không được, nó trằn trọc suy nghĩ. Mai nó sẽ xuống hỏi cung anh Bảo, mà thiệt không ngờ anh Bảo lại chơi thân với Giang, rồi bị cái lý sự cùn của Giang bắt bẻ, tự nhiên nó cứng họng, lẽ ra nó phải chửi Giang tơi bời luôn mới phải. Mà Giang cũng để ý thiệt, đúng là mấy cái đồ cá nhân nó mua không có tốn tiền.

Chả là ba mẹ nó cũng như ba mẹ Giang, đều li dị rồi, ba nó có gia đình mới nhưng vẫn quan tâm tới nó, ba nó cho cái thẻ trong siêu thị, nó tưởng cái thẻ giảm giá khi mua nhưng không phải, khi tính tiền thì tính vào tài khoản của ba nó, bởi vậy nó với mẹ đi siêu thị hoài à, mua tùm lum tùm la hết, thích lắm. Gia đình Giang cũng vậy, mẹ Giang ở với người đàn ông khác nhưng vẫn còn thương Giang, mẹ Giang tạo một tài khoản trong ngân hàng rồi đưa thẻ cho Giang, mỗi tuần đều gửi tiền vào trong đó. Hồi còn ở nhà, nó hay hỏi Giang tiền ở đâu ra mà lần nào cũng xài quá trời, Giang không nói, chỉ bảo nó yên tâm đừng lo chuyện tiền bạc, chủ yếu là tình cảm của hai đứa thôi. Nhưng nó không thích như vậy, rồi nó cũng phát hiện ra … từ đó Giang không còn ăn xài phung phí như trước nữa, tất nhiên cũng hết cơ hội đàn đúm với tụi bạn phá phách. Làm cho một người sống có trách nhiệm và ý thức hơn, Khoa thích lắm. Lâu lâu Giang hay nói bóng gió với nó kiểu : anh tự nhiên lụm được một người yêu anh thực sự và nhắc nhở anh,quan tâm anh, cho anh biết được điều gì anh nên làm, cho anh thấy cái cuộc sống của anh đã bắt đầu có ý nghĩa … Tự nhiên nhớ tới đó, Khoa buồn quá, nó đã đem hạnh phúc đến cho Giang, và chính nó cũng cướp mất tất cả từ Giang, và thay vào đó là sự đau khổ. Khoa cũng không tưởng tượng nỗi ngày Khoa đi Giang đau khổ biết chừng nào, nhưng sao lúc gặp lại anh không hề trách nó, nó cứ bị chuyện đó dằn vặt mãi … nó là một đứa tồi !

Bầu trời đỏ lè, lâu lâu một vài tia chớp giựt lên sáng chói phía chân trời … Sắp mưa rồi !

Gần tới giờ đi ngủ, nhưng mà lỡ hẹn Giang dưới kia, không biết Giang có xuống không nữa. Đắn đo một chút, Khoa chạy như bay xuống đại đội 5. Trời bắt đầu nhỏ xuống từng hạt mưa, từng chút một rồi nhiều dần. Hên quá, nó vừa tới nơi là áo đã lấm tấm nước mưa. Lâu rồi mới có một đêm mưa như vậy, đêm nay nó ngủ ở đây với anh Bảo luôn, khỏi về phòng !

Khoa hớn hở chạy vô, phòng trung đội vắng tanh, vì chưa tới khoá huấn luyện lính mới nên trong phòng chỉ còn có 3 tiểu đội trưởng thôi, hôm nay hai người kia về rồi, còn mỗi anh Bảo trong phòng. Trong phòng tắt đèn tối thui, ngay cái góc giường có ánh đèn hành lang hắt vào, nó thấy có hai bóng người đang ngồi.

– Tưởng sợ mắc mưa nên không xuống luôn chứ !

Giang lên tiếng khi thấy Khoa vào, mặc dù nó đang lườm anh nhưng anh vẫn cười tươi. Bỗng nó ngửi thấy cái mùi nồng nồng, nó nhìn nhìn mặt Giang với Bảo, hai cái mặt đỏ lừ :

– Trời, hai người nhậu hả ? … Cái gì đây … rượu trắng !?

Bảo cười hè hè :

– Anh Giang của em mua đó, mấy cái vụ này Giang nó rành lắm. Thôi em ngồi đây nói chuyện chơi luôn đi, mưa rồi sao về ?

Uống một ngụm cho ấm nè em – Giang vòng tay ôm Khoa lại, ghì Khoa ngồi xuống – Mưa lớn rồi, lát lạnh lắm đó.

Cái mùi nồng nồng của rượu đúng là ấm thiệt, rượu trắng đối với bộ đội là quý nhất đó, bia thì chỉ có tụi sĩ quan mới uống thôi, vì tụi nó thì được mua đem vào. Mưa càng lúc càng to, cái tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên át cả tiếng nói của ba đứa ở dưới, thoáng chốt đã hết veo chai rượu ! Khoa qua ngồi kế bên anh Bảo, nó giả bộ xỉn để chọc Giang, nó vừa hỏi vừa đặt tay lên vai anh Bảo :

– Anh Bảo còn giấu em chuyện gì phải không ? Em biết hết rồi nha, em giận anh Bảo đó !

Bảo tưởng Khoa xỉn thiệt, Bảo nhìn Giang tỏ vẻ ngại, Giang cười :

– Kệ, cứ kể đi, không sau đâu.

Bảo nhìn Khoa, thỏ thẻ :

– Em muốn hỏi anh chuyện gì ?

– Chuyện hôm bữa anh với Giang đang nói trong nhà tắm đó.

– Anh thấy hình như em đã đoán được hết rồi. Em giận anh vì anh đi chơi bậy bạ hả ?

– Không có, em chỉ muốn biết là Giang rủ anh hay anh kêu Giang dẫn đi thôi.

Giang đi qua ngồi kế bên Khoa, anh nói trong hơi men nồng nồng :

– Anh rủ anh Bảo của em đi đó, có giận thì giận anh nè, anh Bảo không có lỗi đâu.

Khoa nhìn Giang, đôi mắt buồn với gương mặt ửng ửng đỏ làm Giang thích thú, đặc biệt là đôi môi. Mới uống có một chút rượu đã thấy đỏ hồng rồi, hên là có Bảo ngồi đây, chứ ở phòng của Khoa thì Giang chắc không kiềm chế nỗi lần nữa rồi. Khoa lè nhè :

– Đó, mấy người toàn rủ rê người khác làm điều xấu không à !

Không phải đâu em – Bảo nói – Bữa đó tự nhiên nhậu xong anh thấy hứng quá, mới kêu thằng Giang nó dẫn đi thử cho biết, chứ anh không ham mấy cái đó đâu. Nhưng nếu em không thích thì anh không đi nữa.

Cả hai vẫn đang tưởng nó xỉn, Khoa cười :

– Ba người ngồi chung vậy ấm quá ha !

Giang quàng tay qua vai nó, anh nói :

– Em đừng có buồn cái vụ đó nữa, mai mốt anh không dẫn anh Bảo của em đi nữa đâu, tụi anh chỉ nhậu ở trong này thôi.

– Em không có buồn. Thiệt luôn đó ! Tụi mình là con trai cả mà mà, nên mấy chuyện đó cũng bình thường thôi, em chỉ hơi bất ngờ là anh Bảo cũng thích làm chuyện đó giống anh.

Bảo cười lớn :

– Không phải đâu, anh chỉ là tò mò thôi, lâu lâu anh cũng thích được ôm ấp người khác như vậy, nhưng mà nếu được thì quan hệ với người mình có tình cảm thì vẫn hơn. Người mình yêu làm mình đam mê hơn, ham muốn nhiều hơn. Tình yêu của hai người càng nhiều, càng mãnh liệt thì khi quan hệ tình dục sẽ đạt được đến đỉnh điểm, lúc đó mình sẽ cảm thấy hạnh phúc chứ không phải thoả mãn như chơi vui qua đường. Nói chung là quan hệ với người mình yêu thương thì cảm thấy khác nhiều lắm !

Tự nhiên chỉ có tiếng mưa là rõ ràng nhất lúc này … Sự im lặng khó hiểu đang diễn ra …

Thôi ngủ đi – Bảo vừa nói vừa leo lên giường trên giăng mùng – Trong phòng còn hai cái nội vụ(bộ mùng mền) đó, hai đứa cũng ngủ luôn đi.

Bảo không biết mình có lỡ lời không nữa, anh chỉ nói ra suy nghĩ của mình về chuyện quan hệ thôi, tự nhiên hai đứa kia im re làm anh cũng ngại. Nhưng mà thiệt là anh chỉ thích quan hệ với người yêu của mình thôi …

Giang nằm dưới giường Bảo, Giang cũng suy nghĩ hoài câu nói Bảo vừa nói. Hình như chưa bao giờ Giang cảm thấy hạnh phúc thì phải … đúng là khi xong xuôi với mấy con bồ, anh chỉ thấy cảm giác thoả mãn thôi …

Khoa nằm giường đối diện, nó tính leo lên ôm anh Bảo ngủ nhưng nó sợ Giang buồn, dù gì tình cảm nó dành cho Giang cũng nhiều hơn anh Bảo chứ. Nó cũng chưa ngủ được, câu nói hồi nãy của Bảo còn vang vọng lại trong đầu nó. Nếu nói ai đó làm nó đam mê, ham muốn, yêu thương nhiều thật nhiều thì chỉ có Giang thôi. Và tất nhiên nó chỉ muốn làm chuyện đó với mỗi mình Giang thôi … có điều lúc này nó chưa sẵn sàng !

Tập 3

Ngôi sao giấy.

Hôm nay toàn đại đội 7 đi hành quân rèn luyện.

Khoa không biết ở tụi lính ở Sư đoàn 5 hay Lữ đoàn 47 hay đơn vị nào đại loại như thế sợ đi hành quân ra sao, chứ ở cái trung đoàn của nó mà có đơn vị nào đi hành quân là tụi nó khoái lắm, đơn giản là vì tụi nó được đi ra ngoài thôi.

Hành quân là mang cái balô đầy đủ đồ nặng gần 25kg đi những chặng đường từ 18km trở xuống, vì trung đoàn của nó ở Q.12 cho nên đường hành quân tính ra thì cũng chỉ đi vòng vòng Q.12, đường đi thì ban Tham Mưu sắp xếp, một tuần mỗi đơn vị đi một lần. Theo nguyên tắc hành quân là như thế nhưng Khoa biết chắc bộ đội ở trung đoàn này chả có đứa nào mang nỗii cái balô 25kg mà đi được chặn đường dài vậy đâu, nếu có thì chưa được 1km nó đã xỉu dọc đường rồi, tất nhiên nó xỉu thì những thằng khác phải vác cái balô đó dùm nó, còn thằng bị xỉu thì tự bắt xe ôm đi về lại đơn vị, nếu lính ở đơn vị nào bị Quân Y phát hiện xỉu dọc đường thì chỉ huy đơn vị hơi bị “mệt” với cấp trên … gom góp những cái lý do trên đó lại, bộ đội ở đây đi hành quân trong balô chỉ có cái nón cối và cái gối ngủ. Cái nón để dưới đáy balô, cái gối gấp đôi lại rồi nhét vào, khi cột lại thì cái balô sẽ độn lên cao lắm, nhìn thì nặng nề thiệt nhưng khi đeo lên thì nhẹ hiều. Tất nhiên chỉ huy đơn vị không muốn bị phiền phức và để chạy theo thành tích thi đua nên đành nhắm mắt làm ngơ. Khoá tân binh của Khoa may mắn, suốt ba tháng không phải hành quân buổi nào cả … mà nếu có đi thì chắc nó cũng xài cái “chiêu” đó thôi !

Toàn đại đội 7 hành quân gần 90 người, trừ vài đứa bị ốm và xin ở nhà, khi ra ngoài cổng, đại đội trưởng sẽ báo quân số cho Vệ binh, rồi Vệ binh báo lên Ban Tham Mưu, sau đó đơn vị mới được xuất quân ra ngoài. Trung đoàn này chỉ cho đi hành quân buổi tối, thời gian đi là 6h, còn thời gian về thì còn tuỳ, đi đủ 18km không nghỉ dọc đường thì có thể về sớm ! Mặc cho Giang ngăng cản hồi chiều, Khoa lật đật chạy ra cho kịp, ra tới cổng thì đại đội 7 đã đi hết rồi. Vẫn còn kịp, nó chạy như bay ra khỏi cổng, hi vọng đuổi kịp Giang !

Vệ binh chỉ có nhiệm vụ là gác cổng và chốt chặn những khi cần thiết, cho nên Vệ binh là đơn vị duy nhất không có đi hành quân. Làm nốt công việc báo quân số, Hào quay lại chòi gác, vì đây là cổng chính nên chòi gác có hai thằng lận, thằng gác chung với Hào đi vệ sinh nên trong chòi chỉ có mình Hào thôi. Thả người vào cái ghế dựa, Hào nhìn ra ngoài đường, dòng người qua lại tấp nập làm Hào nhớ nhà quá, chẳng biết khi nào mới xuất ngũ ! Tụi Vệ binh gác chán nên hay đếm ngày đếm tháng làm Hào thấy càng lâu hơn.

Đang miên man suy nghĩ, Hào giật mình khi thấy có bóng người chạy vèo qua cổng, đúng theo trách nhiệm là Hào phải chặn lại nhưng Hào biết thằng này, thằng Triều trợ lý dưới Hậu cần chứ đâu, anh gặp nó trong nhà ăn hoài, vì một phần trợ lý trong trung đoàn là lính kiêm chức nên có thể coi tụi nó là sĩ quan, ra vào không cần phải nói lý do … và cũng vì một phần Hào cảm thấy thằng này có cái gì đó ngộ ngộ, hay hay, và thu hút !

Lần đầu tiên Hào thấy nó là hôm đi ăn cơm trưa, lính thường chỉ mặc áo thun xanh lá thôi, chỉ có sĩ quan mới được mặc thêm áo thun trắng. Nổi bật giữa nhà ăn toàn áo xanh, có một cái áo trắng đang đi vào, Hào ngước mắt nhìn theo như mấy đứa khác … có điều Hào nhìn lâu hơn tụi nó, cái thằng đó dễ thương quá, đôi mắt làm gương mặt nó buồn buồn nhưng vẻ mặt nó tươi thiệt. Tự nhiên quan tâm hơi quá đến một thằng con trai lạ hoắc, Hào thôi nhìn nó một chút để nhận thấy mình thật ngớ ngẩn rồi Hào ăn tiếp, nhưng cái hình bóng đó cứ theo Hào suốt, tâm trí Hào lúc nào cũng thôi thúc để được gặp, được nhìn ! Hào bỗng nghĩ dù sao thì nó cũng là một thằng con trai mà ? Mà con trai thì chả có gì để hấp dẫn được Hào cả, Hào chỉ thích những em chân dài xinh tươi thôi … nhưng không hiểu tại sao thằng này lại làm Hào tò mò vậy ?

Đi hành quân từng là việc Giang thích nhất, dọc đường Q.12 tràn ngập những quán cafe ôm, mấy con mắm tối tối hay ngồi trước quán câu khách, thấy bộ đội đi qua tụi nó la hú um sùm. Mặc dù ở đây, trong hẻm hàng ngon hơn ở ngoài, Giang vẫn vừa đi chậm chậm vừa đảo mắt nhìn, lâu lâu anh đáp lại tụi nó một hai câu lấy lệ thôi chứ nãy giờ Giang thấy toàn hàng dạt không, chả có đứa nào làm anh thấy hứng thú. Đang đi một hàng dài, đột nhiên có thằng trong trung đội chạy lên nói với anh :

– Có em nào tìm mày kìa !

Giang khoái chí quay lại nhưng anh không thấy ai, chỉ thấy mấy thằng đi sau lưng đang cười cái gì không biết. Nghĩ là thằng kia nói giỡn, Giang quay mặt lên lại.

– Nghe em nào là quay lại tìm liền, cái tật không bỏ !

Khoa vừa chạy vụt lên vừa nói, không quên lườm một cái. Giang giựt mình, đứng sững lại vài phút, thằng đi sau anh phản ứng không kịp đụng vào balô anh, hai đứa té ra đường. Vài người đi đường thắng gấp, xém tí nữa cán hai thằng bộ đội, tiếng chửi bới um sùm, tiếng trung đội trưởng đốc thúc cả hàng đi nhanh nhanh, tiếng cười nắc nẻ của thằng Khoa khi Giang chụp ếch …

Giang vừa bực vừa buồn cười :

– Đã nói ở nhà đi mà không nghe, đi có nổi không mà ráng vậy không biết ?

– Đi để coi có con nào ra kiếm anh không, đặng mai mốt có lý do cấm túc nữa chứ !

Nói xong Khoa nhè cái lưỡi ra thách thức, cái hành động cực dễ thương mà Giang rất thích. Anh nhìn qua, Khoa mặc quân phục thường, không có mang balô, tính ra là chỉ đi bộ 18km thôi, vậy thì chả sao.

– Ủa anh lo cho em thiệt hả ? Trời trời … xúc động quá đi à !

– Chứ nãy giờ em tưởng anh đi để kiếm con nào dọc đường hả ?

– Ai biết được, anh ghê gớm lắm, nới lỏng là chạy như chơi !

– Vậy em giữ anh lại đi ! Giữ cho thật chặt nha ! Haha …

Đi đường dài mà có người nói chuyện thích thật, có khi không thấy mệt luôn đó !

Nhưng mà xui cho hai đứa … Trời đang bắt đầu chuyển mưa. Giang biết chắc là hôm nay đi hành quân sẽ bị mắc mưa, lúc ra khỏi trung đoàn Giang đã thấy mây đen đặc kín một góc trời rồi. Nhưng mà mắc mưa là chuyện thường xuyên khi đi hành quân nên trong balô đứa nào cũng có một tấm tăng rằn ri bằng nhựa mỏng, kích thước cũng đủ để che chắn cả người và thêm cái balô sau lưng. Quen rồi nên Giang không có luống cuống như Khoa, nó cứ léo nhéo suốt khi trời gầm. Có lệnh tạm nghỉ, cả đám tranh thủ lấy tấm tăng ra chuẩn bị đi mưa. Giang nhìn Khoa, bộ dạng tội nghiệp của nó làm anh mắc cười quá :

– Thấy chưa ? Cãi lời anh là giỏi thôi, không có áo mưa thì cho ướt. Mà em ướt như chuột lột nhìn cũng đâu có xấu miếng nào đâu mà lo ? Hahaha.

– Đừng có giỡn nữa coi, mưa lâm râm rồi kìa ! Anh mà cho tui ướt là … là …

– Là sao ? Hả ? Là sao nào bé Khoa ?! Hehehe.

– Bực bội quá đi …

Vừa nói Khoa vừa nhảy đùng đùng như con cá mắc cạn, Giang cười lớn :

– Lát mưa tạt chắc cũng ướt qua đầu gối đó, em sắn quần lên cũng được nhưng phải cởi giày ra đi.

Giang vừa nói vừa móc ra cái bịch xốp, nó bỏ đôi giày của nó vào chung với Giang, thêm cái nón của nó vào balô Giang nữa. Mấy đứa xung quanh đứa nào cũng làm vậy.

– Lát mưa mà mang giày ướt nặng chân lắm, với lại mai phải ra thao trường tiếp mà nó không khô kịp thì mệt. Chút nữa mưa em đứng chung với anh, tấm tăng đủ che cho hai người, em cố gắng đừng để ướt áo nha, đầu tóc ướt nhẹp là cái chắc rồi. Lát nữa đừng đi sát sát vào lề quá, té đó ! Trời mưa nên ngoài đường cũng không có nhiều người chạy xe đâu.

Dứt lời ! Trời bắt đầu mưa lớn. Cả đám hối hả che chắn rồi đi từ từ trong mưa, đi hành quân mà mắc mưa khổ thiệt. Đi chân không dưới lòng đường nhựa, cảm giác thật đã nhưng Khoa cứ sợ đạp phải cái gì đó. Lần đầu tiên Khoa đi hành quân, dù đi không mang balô nhưng cũng mệt thiệt, đã vậy còn mắc mưa nữa chứ ! Chốc chốc nó nhìn qua Giang, nước mưa chảy trên gương mặt bảnh trai làm Khoa nhìn hoài … rồi nó hôn nhanh vào má Giang ! Anh cười :

– Lúc này mà cũng có hứng nữa hả ?

– Hứng gì ? Anh nghĩ tùm lum rồi đó, tại tự nhiên thấy thương quá thôi !!!

– Thương thiệt không ? Lát đi hành quân về cho anh qua ngủ nha, mắc mưa mà lát về ngủ một mình chắc bệnh luôn quá !

– Được không đó, bữa giờ toàn ngủ dưới đây không, rồi ban đêm trên đó kiểm tra giường không thấy anh thì sao ?

– Không có sao đâu. Quan trọng là em kìa !

Giang hôn lại nó, trời mưa nên ai cũng cắm cúi đi nên không ai chú ý đến hai đứa nó !

– Anh bệnh mắc công em xuống thăm nữa, với lại đi mưa về lạnh lắm, có ai ôm mới ngủ được …

– Haha, vậy mới được chứ !

Mưa giảm dần … rồi tạnh hẳn, đường về cũng không còn xa !

– Chút anh vô trước đi, em mua mấy cái bánh bao chiên vô hai đứa mình ăn.

– Ừ, em mua đồ ăn ở ngoài đem vô thì được, chứ anh ra mua đem vô Vệ binh nó cũng bắt bỏ thùng rác, phí lắm !

– Về phòng giăng mùng xong rồi hãy xuống nha, em còn tắm nữa !

– Ok !!!

Ngó thấy cái xe bán bánh tiêu, Khoa chạy lại mua vài cái bánh bao chiên, nó tính đem vô đại đội 5 cho anh Bảo nhưng anh Bảo trốn về mất tiêu rồi. Toàn đại đội 5 giờ chỉ còn tiểu đội trưởng thôi, tụi nó trốn quá trời nhưng chỉ huy đơn vị vẫn để cho đi, không có báo xuống dân phòng tại địa phương để bắt tụi nó lên, vì lính mới chưa vô nên lâu lâu cũng vi vu cho tụi nó chút.

Nguyên bộ đồ cũng khô được chút ít, nó xách bịch bánh thản nhiên đi vào. Đố đứa nào dám chặn nó lại !

– Đói bụng quá, có ai cho cái bánh không ?

Thằng gác chòi nói khi Khoa đi vào, Khoa vui vẻ cho mỗi đứa một cái bánh, nó đi tiếp.

– Người đâu dễ thương quá, cho biết tên cái được không ?

Khoa không trả lời, nó quay lại cười mỉm rồi bước đi tiếp.

Chọc vu vơ vài câu, thằng Hào khoái lắm, nhất là lúc Khoa quay lại cười mỉm với nó. Cái thằng dễ thương thiệt, nhìn góc độ nào Hào cũng thấy thích thích nó. Nãy giờ ngồi gác Hào suy nghĩ hoài, cứ như vậy hoài là đang hành hạ bản thân đó …! Quyết định rồi, từ mai Hào sẽ lân la lại làm quen nó, dù sao làm bạn với một thằng dễ thương như vậy cũng đâu có sao?

“Biết tên tao làm gì ? tên tao đâu phải để cho mày kêu ?”

Ném cái suy nghĩ chua chát cùng cái mỉm cười dễ thương, Khoa quay mặt lại, hầm hầm đi về phòng, mặc kệ cho thằng kia ngồi tưởng bở, tự nhiên Khoa tiếc cái bánh cho thằng đó quá !

Khoa biết thằng đó, Hào baby mà mấy con “bóng” trong trung đoàn này hay mơ ước được cặp kè chứ đâu ? Sáng nào ngồi ăn sáng với Giang mà nó không nghe hết bàn này đến bàn kia ca tụng thằng đó ! Nghe đi nghe lại riết nhàm, tóm gọn lại vài từ để miêu tả về thằng này : đẹp trai, học giỏi, con nhà giàu … hay cái gì đó thì mặc kệ nó chứ ? Mỗi lần ra cổng Khoa thấy thằng đó hoài chứ đâu ?! Nhưng Khoa không thích thằng này, nhìn chả có điểm gì nổi bật. Và đặc biệt Khoa ghét nhất, là cái môi mỏng dính của nó ! Có vài lần nó chọc Khoa, cái môi mỏng đang mấp máy nhìn bực bội lắm, Khoa chỉ muốn tán cho nó vỡ mồm để khỏi thấy cái cặp môi đó nữa … ghét ghê luôn ! Gần xuất ngũ chắc Khoa phải kêu Giang đập thằng này cho bỏ ghét quá !

Thôi đi lẹ về tắm, lát Giang còn xuống nữa …

– Còn một cái bánh bao nè ?

– Em ăn đi !

– Nhưng anh cũng đang đói chứ bộ ?

– Kệ ! Đói cũng phải nhịn, bất cứ cái gì cũng phải ưu tiên em hết !

– Hihi, thương quá đi, thôi mỗi đứa nửa cái nè !

– Trời … cái bánh bao chiên có chút xíu sao mà bẻ, thôi em ăn đi, chút cho anh ăn cái khác được rồi !

Ăn cái gì ? – Khoa lườm Giang tiếp.

– Thì … ăn … cái đó đó !

– Ý … anh với em vô đánh răng đi đã, cái bánh bao dầu mỡ không, ghê muốn chết !

– Haha, phải vậy chứ !

Khoảng sân trước Ban Hậu Cần khá rộng, thêm nữa vì nó nằm xa ban chỉ huy trung đoàn nên chiều nào tụi lính cũng tụ tập đá banh ở đây đông lắm … tất nhiên là có Giang và anh Bảo tham gia nữa ! Khoa ngồi trong dãy hành lang Ban Hậu Cần nhìn ra, mặc dù chỉ thấy mờ mờ nhưng thoáng chốc nó cũng nhận ra Giang với anh Bảo đang hì hục chạy trong cái đám đó. Lâu lâu Giang lại quay sang nhìn Khoa ! Chỉ là cái nhìn bình thường thôi … chỉ là cái nhìn như bao cái nhìn khác thôi … nhưng sao trong lòng Khoa thấy khác lắm, cố tránh khỏi nhưng vẫn không thoát được cái suy nghĩ đang bủa vây trong đầu … nhưng Khoa biết tại sao nó cứ dằn vặt như vậy mãi …

Hai đứa đi lần này là lần thứ mấy rồi ? – Bảo vừa hỏi vừa leo lên, cũng không quên ngó tới ngó lui.

– Em cũng không nhớ nữa – Khoa đưa tay cho anh Bảo kéo lên – Cứ hứng lên là đi thôi !

– Lẹ lẹ lên em – Giang giục nó – Có ai đi qua mắc công lắm…

Leo rào … !

Chính xác là ba đứa đang leo rào ra ngoài chơi !

Cái chỗ này là do Khoa phát hiện ra, chiều nào nó cũng xuống vườn tăng gia chơi nên nó mới biết. Góc cuối vườn tăng gia là cái vườn thuốc Nam nhỏ xíu, chỉ có vài luống, phía trên là cái mái tôn cũ kỹ cùng hàng kẽm gai đã rỉ sét từ đời nào, nó đưa tay kéo mạnh thử một cái, nguyên hàng kẽm gai đứt rớt xuống bộp bộp, nó giòn đến nỗi có thể dùng tay bẻ được. Kê vài cục đá, Khoa đứng lên nhìn, phía ngoài là một con hẻm, khúc này người ta đang xây nhà nên dưới kia toàn đá với cát, cái tường hơi cao nhưng có vài cành cây che lại, nếu leo nhanh ra thì không sao, phía dưới có đụn cát với đống đá làm chỗ tiếp đất an toàn, Khoa đánh bạo leo thử ra ngoài. Tiếng chân chạm đống đá vụn khá to, vài người thợ hồ nhìn nó. Khoa hơi sượng, bộ đội leo rào đồng nghĩa với đào ngũ, bởi vậy dân ở đây thấy đứa nào mặc đồ xanh mà đi vòng vòng người ta ghét lắm, cũng hên nó mặc áo trắng. Khoa nhìn đi nhìn lại, nhớ thật kỹ cái chỗ này để một lát đi về còn leo vô lại, nó đâu có mặc đầy đủ tác phong đâu nên không thể vào bằng cổng chính được. Đi lang thang một hồi, Khoa mừng quýnh khi thấy cái tiệm net phía trước, cái tiệm nằm trong một khúc quẹo nhỏ xíu trong con hẻm nhỏ xíu, vậy là an tâm ! Vệ Binh có đi tuần cũng không phát hiện ra nó được. Tính ra là 5 tháng rồi nó chưa online, nó háo hức đến nỗi có cái nick mà ghi sai tới mấy lần ! …

Chat mỏi tay với cái đám ở nhà, nhìn đồng hồ thấy gần 9h rồi, mặc dù nó không có bị điểm danh bất chợt trong ngày như tụi lính bộ binh, nhưng vấn đề là hết tiền rồi. Tiếc nuối ! Khoa đứng dậy đi về, trời tối nhưng nó cũng nhận ra đường cũ, công nhận giỏi thiệt, đi một lần là thuộc đường luôn. Lúc vào không có phải lo như lúc ra, vườn thuốc Nam tối thui, cái bóng đèn vàng heo hắt ngoài xa không chiếu vào được tới trong này, Khoa nhảy đại xuống, nó tiếp đất an toàn ! Lần sau … và những lần sau nữa, tối nào Giang với Khoa cũng leo rào ra ngoài đi chơi hết, những buổi tối đọc báo xem tin là thời gian thích hợp nhất để đi, dù chỉ chơi được khoảng 1 tiếng rưỡi thôi cũng đủ rồi. Lần này nó rủ thêm anh Bảo đi nữa. Ba đứa vừa đi vừa giỡn hớt um sùm, mặc kệ những ánh mắt kỳ thị đang nhìn tụi nó.

– Ngày nào cũng đi vậy không biết chán hả – anh Bảo hỏi Khoa – Chơi game riết hèn chi bị cận là phải !

– Kệ em, thì cũng giống như anh đi nhậu thôi !

– Anh đi có vài lần, em ngày nào cũng đi, coi chừng có ngày bị bắt đó.

– Không có sao đâu, anh với Giang bị bắt em mới lo, chứ em bị bắt thì cũng cho về à ! Hehe.

Giang nhéo nhẹ vào cái đít của nó :

– Giỏi quá ha, tưởng quen với Quân Lực là muốn làm gì thì làm hả ?

Khoa cười mỉm, phải chi nó xin cho Giang với anh Bảo được ở chung với nó thì hay quá !

Vừa đi vừa nói chuyện rôm rả vậy chứ lúc vào tiệm net rồi thì lại im re. Chụp cái tai phone lên đầu, nó hí hửng vào chơi Boom, không quên lâu lâu liếc sang Giang coi anh đang làm gì ! Mặc dù không được về nhà, người nhà chỉ lên thăm vào 2 ngày cuối tuần nhưng tối nào cũng đi như vậy là nó vui rồi.
—————

Thuộc truyện: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – FULL

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *