Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 6

Truyện gay: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 6

Nhưng … chuyện nó lo lắng cũng đã tới, kèm theo là cái đứa mà nó ghét cay ghét đắng cũng đi chung với cái lo lắng đó.

Cái bờ tường ngay vườn thuốc chỉ có anh Bảo với Giang biết thôi, đa số tụi lính trong trung đoàn leo ra ngoài thường đi cái đường đổ rác. Cái đường đó toàn mấy cái hố rác lúc nào cũng nghi ngút khói, bờ tường phân cách giữa doanh trại với dãy nhà dân chỉa ra lổm chổm vài thanh sắt, phía dưới là dòng nước đen thui ngập trong đống rác không biết bao giờ mới phân huỷ hết, đứa nào muốn leo ra ngoài thì chỉ có 2 lựa chọn. Thứ nhất : đi thiệt là nhanh trên mấy cái thanh sắt chĩa ra rồi phóng thiệt là lẹ qua cái bờ tường đó, nhảy ra cái khoảng đất trống phía dưới rồi muốn đi đâu thì đi, mà cái đường này chỉ có mấy đứa Trinh sát Bộ binh mới đi được thôi. Thứ hai : kiếm một cái cây dài dài, chắc chắc, vừa lội nước vừa chống đi từ từ rồi lên tới bờ, cái đường này an toàn nhưng dơ kinh khủng, chưa nói vài chỗ nước sâu bước hụt chân nữa chứ, đi lên tới bờ là hai cái chân dính đầy rác thải đen thui … Mà đó là chuyện của hồi đó, mấy đứa lính cũ trước khi xuất ngũ đã đem đá, ván ép, thân cây chất đầy lên những cái chỗ nông nhất để cho dễ đi. Nói chung cái đường do tụi lính cũ thi công hiện giờ là tốt nhất, lâu lâu chỉ bị lún, nước tới mắt cá chân thôi.

Bữa đó anh Bảo với Giang trốn đi nhậu tiếp, Giang nhắn nó 8h nhớ ra chỗ đó để lấy đồ ăn, trước khi đi nó có gửi Giang mua dùm cái bánh bao. Đứng lấp ló sau bụi cây, cái mùi rác đốt hôi đến sặc sụa, mà đứng từ xa thì nó không thấy được Giang. Hic hic, đúng là bị cận khổ thiệt.

Giang nhảy vào, rồi chạy thật nhanh vụt qua mặt nó :

– Núp mau lên, Vệ binh đi tuần kìa !

Khoa giựt mình quay lại, thấy có vài bóng người đang đi tới. Nhưng muộn rồi, nó nói nhanh :

– Anh đi vòng qua đại đội 9 rồi chạy về đi.

– Em đứng đây làm gì, nó bắt em thì sao ?

– Em lo được mà, anh chạy đi, lẹ lên, đừng có đứng đây với em nữa.

Không chờ Giang phản ứng, Khoa bước ra liền, nó còn nhanh tay quăng cái bánh bao vô lùm cây gần đó. Bốn thằng Vệ binh đang đi tuần trong trung đoàn, thấy có bóng người từ hướng bãi rác đi ra, tụi Vệ binh chạy lại chặn đường, một thằng trong số đó biết Khoa … là thằng Hào chứ thằng nào !!!

– Đồng chí làm gì ở đây giờ này ?

Khoa bình tĩnh trả lời cả đám :

– Đổ rác chứ đi đâu ?

– Vậy giỏ rác của đồng chí đâu ?

– Tui bỏ rác trong bọc xốp !

Nhưng mà … xui thiệt là xui cho Khoa. Đang lúc nói chuyện với thằng Vệ binh thì … ông Bảo từ đâu chui ra, đi lạng quạng về phía Khoa :

– Khoa lấy bánh bao chưa em ? Nãy thằng Giang vô trước nó cầm vô luôn rồi đó.

Nói xong, Bảo còn nhìn thằng Vệ binh cười hề hề … Bảo tưởng thằng đó bạn Khoa ! Còn Khoa thì đứng chết trân … trời ơi là trời, đúng là xui tận mạng mà !

Nhưng mà trong cái xui có cái hên, 3 thằng Vệ binh đi chung với thằng Hào đã đi tiếp trong khi Hào ở lại nói chuyện với nó. Không sao – Khoa tự thầm – mình năn nỉ nó chắc nó cũng bỏ qua. Khoa quay qua, giọng có vẻ nghiêm trọng nhưng cũng nhỏ hết mức:

– Anh Bảo về đại đội 5 đi, nhớ lựa đường đi cho cẩn thận, coi chừng có người thấy đó, nhậu gì mà nhậu quài vậy ?

Uhmm, tại buồn quá mà, thôi anh đi nha – Bảo còn quay qua nói với thằng Hào – Anh đi nha chú em !

Hào cười khẽ, nhưng trong lòng thì đang phấn khích tột độ, chờ cái thằng lạ hoắc kia đi, nó mới quay qua nói với Khoa :

– Đ/c giải thích sao về việc này ?

– Bỏ qua cho tui một lần được không ?

– Không nói nhiều nữa, đi lên Tham mưu ngay. Vừa leo rào vừa tiếp tay cho người khác vi phạm nữa chứ.

– Đâu có đáng đâu … một lần thôi mà !!!

Chỉ còn lại Hào với Khoa. Nói xong Hào nắm tay kéo Khoa vào cái góc tường gần đó, cái bóng đén chiếu sáng một góc, đây là lần đầu tiên Hào nhìn thấy Khoa gần như vậy … hàng lông mi dài, đôi mắt buồn buồn … cặp môi hồng hào đầy đặn … dễ thương quá ! Hai tay Hào nắm lấy hai bàn tay của Khoa, Hào nhìn Khoa chằm chằm, mong muốn của bản thân bấy lâu đã được toại nguyện.

Tự nhiên bị nắm chặt tay rồi bì nhìn chằm chằm, Khoa ngượng nghịu :

– Anh bỏ ra coi !

– Đi lên Tham mưu ngay.

– Tha tui một lần được không ?

– Không được, không có cãi gì hết, đi ngay chưa hả ?

– Cho tui một cơ hội đi, lần này thôi !

Hào cười mỉm, nãy giờ nó chỉ chờ có vậy thôi :

– Anh cho em một cơ hội, vậy em có cho anh cơ hội nào không ?

Tự nhiên Khoa giựt mình, nó không hiểu thằng này đang muốn gì, nó hỏi đại :

– Cơ hội gì ? Tui không hiểu !

– Cơ hội được nói chuyện với em …

Khoa nhìn Hào, đúng là gương mặt baby thiệt, thêm cái tướng đô đô nữa, đúng là đẹp trai thiệt, chỉ trừ cái môi mỏng dính là nó không thích thôi. Khoa nhìn chỗ khác :

– Thì anh đang nói chuyện với tui nè !

– Không phải, anh chỉ là … là …đang hỏi em thôi !

Hào chưa từng ấp úng trước đứa con gái nào khi đang tấn công, nhưng lại ấp úng trước một thằng con trai. Hào không biết tại sao nữa, anh nắm chặt tay Khoa hơn :

– Đồng ý nha …

Nãy giờ Khoa chỉ bất ngờ vì cảm xúc lạ ban đầu thôi, bây giờ nó đã bình tĩnh lại rồi, Khoa hạ giọng hỏi lại :

– Không đồng ý thì bị lên Tham mưu hả ?

– Không, anh … anh nói vậy thôi, chứ không có làm thiệt đâu !

Khoa cười mỉm một cách nham hiểm :

– Uhm, tui đồng ý, nhưng tui không đồng ý nếu ngày mai anh xuống kiếm tui đâu.

– Sao vậy ?

– Vì lúc đó anh suy nghĩ chưa có kỹ !

Khoa cười mỉm một cái nữa, nó vòng xuống lấy cái bánh bao, giằng mạnh tay khỏi bàn tay ấm của Hào, nó bước đi một cách tự nhiên.

Khoa không muốn nói gỏn lọn hai từ “đồng ý”, nó thêm câu sau cho bớt trống trải thôi chứ thiệt là nó không biết ý nghĩa của cái câu nó vừa nói nữa. Đứng ngay cái cột đèn đường, Khoa nhìn qua đại đội 7, tắt đèn ngủ hết rồi, Giang đi ngủ luôn rồi. Cái bánh bao cầm trên tay nguội mất tiêu, Khoa thở dài, nó miễn cưỡng cắn cái bánh một cái, vừa đi chầm chậm vừa ăn …

Sao vậy ? Sao lạ quá vậy ? … Hoang mang vì cái cảm giác của mối tình đầu vừa lướt qua trong tâm trí, cái cảm giác mà Giang đã đem đến cho nó, cái cảm giác của ngày đầu tiên nó nhìn thấy Giang … đang được lặp lại bởi một người lạ !!! Thở dài tiếp, Khoa hi vọng đó chỉ là cái cảm xúc thừa đang thoáng qua thôi, mong cho nó đừng phát triển thêm nữa.

Hào nhìn mãi cho đến khi bóng Khoa khuất dần trong đêm tối …

Haizzz …

Buồn bã đi về trung đội Vệ binh. Mọi chuyện không dễ dàng như Hào tưởng, cứ nghĩ chỉ cần bắt chuyện xuông là làm quen được …

Hào không biết tại sao lúc nào bản thân anh cũng thôi thúc phải tìm hiểu về nó, mặc dù đó là một việc khó, vì nó chẳng chơi thân với ai ở đây hết.

Hào không biết từ lúc nào, việc phải nhìn thấy nó đã là thói quen hằng ngày của anh rồi. Dù chỉ là thoáng chốc giữa nhà ăn đông đúc buổi trưa.

Hào không biết nó vô tình hay cố ý, những lần anh cố giúp một cái gì đó cho nó, thì nó lại lảng tránh rất nhanh.

Nhưng mà ! Hào biết một điều.

Có đôi khi nó chỉ đáp lại anh là một cái cười mỉm thôi, nhưng anh cảm thấy nhiều hơn là vui nữa !

Dù anh đã từng chờ đợi cho cái cảm xúc lạ lẫm đó qua thật nhanh, nhưng bây giờ anh đang cảm thấy nó đã ở lại, và lớn từng ngày.

Buồn quá … nói chuyện … nói chuyện ! Nói cái gì bây giờ ???

Đi theo anh nhanh lên – Bảo vừa nói vừa nắm tay Khoa kéo đi – suốt ngày ru rú trong phòng, tối thì leo rào ra chơi game, đi lính gì sướng quá vậy ?

– Thôiiiiii, hông đi đâu, em hít đâu có nỗi đâu mà anh bắt em ra !

– Thì tập, tập từ từ cũng được vậy, chiều 4h30 là được nghỉ rồi, tranh thủ tập 30’ thôi rồi đi ăn cơm có sao đâu ?

– Em hít hông có nỗi mà, bởi vậy nản với làm biếng lắm … hehe !

Vẫn kéo tay Khoa, Bảo vừa nói vừa cười :

– Giang đang chờ ở ngoải kìa.

– Ủa ủa, vậy hả, thôi để em ra ngồi coi cũng được !

– Mắm dố thiệt, nghe tên thằng kia là đi liền.

– Háhá, anh Bảo này, chỉ được cái nói đúng.

Hai đứa tung tăng đi ra bãi tập thể lực, buổi chiều ở đây đông lắm, mà đông nhất vẫn là cái chỗ hít xà đơn. Anh Bảo với Giang từ lúc tân binh tới giờ chiều nào cũng ra hít cái này đều đều, cho nên hai người nhìn khoẻ lắm. Khoa ngồi xuống bãi cỏ, chăm chú quan sát. Trời … ! Anh Bảo nhỏ con vậy mà hít được hơn 20 cái luôn, dữ thiệt. Tới lượt Giang, Giang nhá nhá cặp chân mày nhìn Khoa, kiểu như “coi anh nè em”, Khoa bĩu môi chọc quê lại … 1 2 3 … 7 8 9 … ặc ặc … 2…21 22 … 23. Trời, tới 23 cái luôn, coi cái mặt đắc thắng kìa, vẫn cái tướng người quen thuộc, Giang chống nạnh, mặt hất hất lên :

– Sao Khoa ?

– Ừa ừa, chọc quê tui đi, bữa nào cho mấy người biết …

– Bữa nào gì, giờ luôn đi, em hít được đúng 23 cái, em nói gì là anh nghe liền !

– Thiệt hông ? Có mới nói nha.

– Hehe, có thằng Bảo làm chứng kìa. Sao ? Lên hít đi.

Khoa lè lưỡi :

– Chờ xíu nữa mọi người về gần hết đi, đông quá … tui ngại !

– Ok, được thôi, Bảo ngồi xuống nói chuyện chơi.

Ba đứa hàn thuyên một hồi cũng 5h hơn, bãi thể lực chỉ còn lại tụi nó…

– Đâu đâu, ra hít cho anh coi coi.

– Xí, coi tui nè.

Khoa lon ton lại cây xà đơn, đưa tay lên, bắt đầu hít … một … hai … ba … bốn … năm :

– á á, mỏi tay quá, thôi hông hít nữa, đói bụng rồi đi ăn cơm !

Bảo cười lớn :

– Haha, đúng mắm dố luôn, coi bộ em có kèo với thằng Giang rồi đó, ráng tập đi là vừa rồi.

Giang cười cười, đang tính khoát tay qua Khoa thì bị nó hất xuống:

– Xích ra nha, hít cho cố vô, người mồ hôi không hôi muốn chết, đi về tắm lẹ còn đi ăn cơm kìa !

– Xuống tắm chung với anh nha ! Ê Bảo lấy đồ qua bên tao tắm luôn mày.

– Thôi không tắm ở đại đội 7 nữa đâu, có hai hồ nước à, mà đông quá, thôi mình qua bên anh Bảo tắm đi, vừa rộng vừa vắng.

– Cũng được, 5h30 đi ăn cơm đó, còn có 15’ à, về lấy đồ nhanh đi em.

Cả một ngày, chỉ có đồ ăn buổi trưa là ngon nhất, sáng với chiều nói đúng hơn là toàn tạm bợ không. Nhưng cũng phải thông cảm một phần cho tụi Bếp, bếp nuôi quân nấu ăn cho gần 1100 quân nhân (bao gồm sĩ quan và lính) chỉ được biên chế có 30 đứa. Nói chung là 30 đứa nấu ăn cho 1100 đứa ăn ! thì nấu kiểu gì ??? Sáng, tụi nó phải thức lúc 3h sáng, nấu nước uống, làm đồ ăn, loay hoay cũng tới 6h, 6h30 thì bắt đầu giờ ăn sáng, 1 bàn có 2 cái cơ (giống như cái nồi hơi to to) 1 cái đựng cơm, 1 cái đựng canh, 6 cái khay đựng đồ ăn và 2 cái muỗng bự, 1 bàn ngồi 6 đứa, bàn nào ăn xong thì tự dọn và đặt lại như cũ, Bếp chỉ việc chia đồ ăn lên mấy cái khay đó. Buổi trưa do có thời gian chuẩn bị nên đồ ăn có phần ngon hơn, mặc dù thực đơn tuần nào cũng lặp lại y chang nhau (thực đơn những ngày ăn do Tổng cục Hậu Cần QK7 quy định, bao gồm các hàm lượng dinh dưỡng cần thiết, cách chế biến và định lượng v.v…), còn buổi chiều là dở nhất trong ngày. Cụ thể chế biến như thế nào Khoa không biết nhưng nó nấu từ 3h chiều, để đến 5h30 đến giờ cơm là cơm canh đồ ăn nguội ngắt từ đời nào rồi ! Khoảng thời gian buổi tối là Bếp mới rãnh, đây cũng là đơn vị duy nhất không phải bắt buộc thực hiện đúng 11 chế độ trong ngày mà trung đoàn đề ra.

Cho nên là … cơm chiều và cơm sáng thường dở tệ, bởi vậy lính với sĩ quan chỉ toàn ăn cơm trưa thôi, còn lại đều ăn ngoài căntin. Mà căntin bán đồ ăn ngon lắm, thêm cái mắc như quỷ nữa, nhưng vì trung đoàn này chỉ có duy nhất một cái căntin nên đám lính chẳng còn lựa chọn nào khác ! Và 3 đứa nó cũng chẳng có lựa chọn nào khác, tắm xong là cũng qua giờ ăn cơm rồi, vẫn còn kịp để vào nhà ăn nhưng tự nhiên thấy ngán ngán sao đó, Khoa nói :

– Thôi 3 đứa mình ra căntin ăn đi, ăn xong xuống đại đội 5 chơi nha anh.

– Bữa nay không được rồi, chút nữa dưới đó sinh hoạt đại đội, anh không có ra được.

– Thôi vậy để em với Giang chờ anh trong nhà tắm nha, chứ ở dưới Hậu cần chán lắm, anh sinh hoạt xong mắc công đi xuống đó nữa.

– Cũng được, tuỳ em thôi !

Hic hic, ông đại đội trưởng sinh hoạt cái gì mà lâu quá không biết, hơn 8h rồi. Đang chán chường, Khoa sực nhớ ra một chuyện, nó quay sang nhìn Giang:

– Giang nè !!!

– Hả ?

– Cái vụ hít xà đơn được 23 cái đó, có thiệt là em hít được thì em nói gì anh cũng nghe không ?

– Chứ em tưởng anh nói giỡn hả, có bao giờ anh nói mà không làm với em đâu !

Nói dối nữa – Khoa nhéo vú Giang một cái đau điếng – Cho anh nhớ lại đó, anh từng hứa với em biết bao nhiêu chuyện mà có làm được đâu.

Biết bị hố, Giang đơ vài phút rồi cũng lấy lại bình tĩnh :

– Hehe, vậy em hứa với anh một chuyện mà cũng có làm được đâu nè !

Thoáng có nét buồn rầu trên mặt Khoa, biết là cái chuyện nó từng bỏ anh mà đi đã làm anh khổ sở biết chừng nào, nhưng mà đôi khi cũng không nên nhắc lại, vì hiện tại chuyện đó không ai muốn nhớ đến lúc này cả.

– Giờ anh hứa với em một chuyện đi, rồi sau này em sẽ hít được 23 cái cho anh coi !

– Chà chà, khôn quá ta, để suy nghĩ coi có được không đã.

– Thôi hứa với em đi, chuyện này anh làm được mà …

– Để coi … hummm … rồi Ok luôn, nói coi em muốn anh làm gì ?

Khoa mừng rỡ, nó nói nhanh :

– Anh đừng xài tiền trong cái thẻ ATM đó nữa nha ! Đừng có leo rào ra ngoài đi mấy cái chỗ bậy bạ nữa nha ! Chỉ xài tiền phụ cấp mỗi tháng thôi ! Nha anh …

Giang cười, anh đáp lại :

– Ok thôi, anh sẽ cố ! Ủa mà còn cái chuyện em ra ngoài đi siêu thị thì sao ? Em xài tiền trong cái thẻ đó còn hơn anh nữa.

– Nhưng mà em mua mấy cái đồ đó là cần thiết mà. Xà bông cục, bột giặt, dầu gội, sữa rữa mặt … mỗi tháng anh khỏi ra căntin mua nữa, để em cho cho …

– Vậy rồi tiền phụ cấp anh phải để dành hả ?

Khoa lè lưỡi :

– Để dành hai đứa mình leo rào đi chơi game chứ gì !

– Hahaha, cũng biết tính dữ ta. Rồi, quyết định vậy nha, từ giờ tới lúc xuất ngũ phải hít được 23 cái đó.

– Anh lo xa quá, còn hơn 10 tháng nữa lận, hông lẽ em tập từ từ mà không hít nỗi !

– Nói vậy thôi, chứ anh biết em đâu có nỡ thất hứa với anh lần nữa đâu, đúng hông ?

Nói xong, Giang hôn nhanh lên má nó cái “chóc” :

– Ủa quên nữa, anh có cái thắc mắc này mà bữa giờ quên hỏi nữa ?

– Gì vậy anh ?

– Em ra ngoài đi siêu thị mua đồ vậy, lúc vào cổng làm sao xách nguyên bịch đồ vô được ? Tụi gác cổng đâu có cho đem nhiều vào đâu ?

– Hihi, anh hiền thấy sợ luôn, em ra bằng cái đường tụi mình hay đi đó, rồi lúc mua đồ đem vào thì em quăng bịch đồ vô trước, rồi em leo vô sau !!!

– Trời, thiệt bó tay em luôn, cái gì cũng làm được.

– Haha…. Ý, anh Bảo ra kìa.

Chán ghê – Bảo nhăn nhó – Quán triệt (nhắc nhở, thông báo) cái gì mà quán triệt hoài, đúng chán.

– Thôi cũng trễ rồi, tới giờ điểm danh rồi nè, tao về luôn nha Bảo.

– Ờ, thôi về đi, có gì mai gặp. Hai đứa ngủ ngon nha.

– Baiiiii … Ý Giang ơi, tự nhiên thèm nước ngọt quá, ra mua bịch nước cái rồi về nha, đại đội 7 gần căntin mà.

– Sát giờ điểm danh rồi, em ra đó trước đi, anh điểm danh xong ra sau.

– Thôi em đứng đó chờ luôn !

Trong một ngày có 5 tiếng còi : còi báo thức 5h sáng và 1h trưa, còi báo vào giờ hành chính lúc 7h sáng, cói báo kết thúc giờ hành chính lúc 11h trưa và 4h30 chiều, còi báo 8h45 điểm quân số cuối ngày, còi ngủ lúc 9h30. Khoa chỉ dị ứng nhất hai tiếng còi là còi ngủ và điểm quân số. Cái tiếng còi đó phát qua loa được treo trên mấy cái cột điện trong trung đoàn, còi báo thức với điểm danh không giống nhau hoàn toàn nhưng mà nó giống cái giai điệu dồn dập, đốc thúc, hối hả. Còn cái còi ngủ … lần đầu tiên Khoa nghe cái còi đó mà nó nổi da gà, còn hơn cái tiếng kèn đám ma nữa, đúng là còi ngủ mà, nghe là buồn ngủ liền.

Giang quàng tay qua cổ nó, vừa đi vừa cười giỡn, lúc vào mua nước cũng không buông cái tay đó ra nữa. Đáp lại Giang, nó cũng cười nói um sùm … vui lắm. Hai đứa uống hết bịch pepsi, trước khi chia tay nó còn hun cái “chóc” lên má Giang rồi tung tăng đi về phòng.

Và từ lúc nó với Giang vào căntin cho đến lúc Giang về đại đội, nó về Hậu cần. Hết thảy những hành động của hai đứa trong khoảng thời gian đó … đều nằm trong tầm mắt của thằng Hào hết. Tình cờ Hào cũng ra mua nước, và tình cờ Hào cũng mới biết được cái thằng mà hay kề vai bá cổ với Triều. Hành động thân thiết đó như là vượt mức bạn bè bình thường vậy, Triều còn hôn lên má thằng đó nữa chứ. Vậy là sao ?! …

Đêm nay gác một mình ngoài cổng phụ, Hào cứ suy đi nghĩ lại cái cảnh vừa thấy hoài mà không hiểu sao trong lòng cứ xốn xang !!!

Gì đây ? – Khoa nhìn thằng Hào một cách vừa khó hiểu vừa khó chịu – Vậy là sao ?

– Thấy Triều mỗi lần ra ngoài mua báo mắc công quá, sẵn tiện Hào xuống đây nên Hào mua dùm Triều luôn …

Chả là sáng thứ 3 hàng tuần, Khoa hay ra cổng xin ra ngoài mua báo Sinh viên 2! và một ít đồ ăn vặt, có những hôm nó ra là đi te te ra luôn, không có xin thằng nào gác cổng hết. Mà sao tự nhiên thằng này nó lại mua báo cho mình ta ? Ý đồ gì đây ? … Nhưng thây kệ, tự động nó mua đem vào cho mình, mình có xin nó đâu, mắc gì không lấy chứ ! À khoang, sẵn nó muốn tốt mình cho nó tốt luôn, “thử” nó xíu coi phản ứng nó sao đã :

– À, cám ơn Hào nha, nè trả tiền tờ báo nè.

– … Thôi không cần đâu, chẳng qua bạn bè giúp đỡ nhau thôi.

Khoa cười nham hiểm, vừa giả lả hết mức :
—————

Thuộc truyện: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – FULL

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *