Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 34

Truyện gay: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 34

– Mày coi thường tao vừa thôi. Chờ xem, tới lúc kết thúc tân binh, tụi nó sẽ khóc khi xa tao cho mà coi.

– Con nha đầu ! Mày được cái hoang tưởng là giỏi, thôi tới giờ tao đổi gác rồi, về ngủ đi má, tiểu đội trưởng mà đêm hôm đi lang thang, tụi nó bắt chước là mày mệt đó.

– Ừa ! Thôi tao về nha.

Khoa đứng lên, thì thằng Tài níu tay nó lại :

– Ê Ê ! Quên nữa. Tiểu đội mày có thằng nào đẹp trai hông ?

Nó ký cái “cốp” lên nón thằng Tài :

– Đ? ngựa.

… Khoa thả bộ từ từ về phòng. Tự nhiên cái câu hỏi hồi nãy làm nó thấy hơi lo. Dù chỉ biết là giỡn chơi thôi, nhưng mà nó thấy lo thiệt chứ ! Nhỡ như tiểu đội của Giang, có đứa nào đó còn đang “kín kín”, rồi nó thấy Giang nhiệt tình quá, rồi lại đem lòng thầm cảm phục như thằng Thanh khi trước, đến lúc đó Khoa lại tàn nhẫn thêm lần nữa cho xem !

Phải vậy thôi. Nó không muốn chia một tí xíu nào hạnh phúc của nó cho ai hết. Ai mà có ý đồ là nó dập cho người lẫn ý tắt liền ?!

Mà nếu coi cái chuyện nó được làm tiểu đội trưởng là rủi, thì trong cái rủi cũng có cái may. Đại đa số những đứa trong phòng, toàn có trình độ từ lớp 12 trở lên, cao đẳng đại học gì gì đó cũng nhiều nữa, bởi vậy ý thức của tụi nó cũng tốt lắm, cũng dễ bảo và dễ uốn nắn hơn những đứa quậy phá. Số còn lại thấy ghi trình độ 12/12. Chắc là rớt tốt nghiệp !

Khoa cười. Nó cũng vào được đây bằng cái con đường rớt tốt nghiệp lớp 12 chứ đâu. Cứ nghĩ tới là nó cười âm thầm suốt đường về.

Rón rén đi vào trong phòng. Khoa lại giường Giang, vén nhẹ cái mùng lên, nó nhìn Giang thật gần, cố tìm bắt được chút hơi thở ấm, rồi nó khẽ hôn một cái thật nhẹ. Sau đó nó mới đi về giường ngủ.

Dù cố gắng hết sức với cái chức vụ tiểu đội trưởng này, nhưng nó không thể nào bỏ được cái bệnh làm biếng là xếp nội vụ với tập thể dục.

Mỗi lần báo thức sáng, là nó chui xuống gầm giường nằm ngủ tiếp. Chờ cho cả phòng đi vào, rồi cái thằng nằm giường trên kêu nó ra, thì nó mới chui ra ?! Gầm giường của nó phải nói là cực sạch !!! Đa số những vật dụng như thau giặt đồ, móc, ca múc nước, ghế nhựa … thường cất dưới mấy gầm giường ở cuối, riêng chỗ giường nó thì nó không cho đứa nào để gì hết. Sáng nào nó cũng lau, tối nào nó cũng quét, chỉ để mỗi sáng chui vào nằm khoảng từ 15-20 phút rồi thôi !

Nó học được cái trò này từ anh tiểu đội trưởng yêu quý lúc trước của nó đó.

Còn nữa, cái nội vụ của nó, nó cũng giao luôn cho thằng Minh – thằng nằm ở giường trên rồi. Phải công nhận là thằng này nó học hỏi nhanh thật, mới có mấy ngày đầu là nó đã gấp được vuông vức, không sai góc cạnh nào. Bởi vậy Khoa mới giao cho nó luôn. Còn Giang thì lâu lâu có nhắc khéo, nó cười trừ rồi mọi chuyện đâu cũng vào đấy thôi.

… Hôm nay đi ăn cơm, nó đã phát hiện ra một điều thú vị. Chuyện là, nó vô tình thấy mấy cái chén để ở bàn ăn cơm của sĩ quan, trông mới lạ làm sao. Thì ra là đổi chén. Kiểu chén sứ trắng lúc trước không còn dùng nữa, thay vào là loại chén thủ công, nhìn bắt mắt lắm, một ngàn cái không có cái nào giống cái nào. Tự nhiên Khoa cũng muốn có một cái. Nhưng ngặt nỗi trong này có nhiều quy định kỳ lạ lắm ! Vì chén ăn cơm đó chỉ dành cho sĩ quan thôi, nếu đứa nào có lỡ cầm, tụi bếp cơ quan nó thấy, là nó đòi lại liền.

Nhưng mà Khoa vẫn muốn có. Đơn giản là vì nó thích. Và vì nó toàn làm chuyện khác thường mà ???

Chỉ khó chút xíu là không thể đường đường chính chính vào nhà ăn mà cầm cái chén lên đi về được. Chỉ còn cách chờ đến đêm khuya mới vào được thôi. Haha …

Những cái nhà ăn là nơi duy nhất trong trung đoàn này không có đèn vào buổi tối ! Cái hành lang dài, đen hun hút, như những con đường ngoài kia. Ở đây không có tới một thứ ánh sáng. Bữa nào trăng sáng thì còn hoạ may, chứ những hôm tối trời như vầy, chỉ có một đứa bám cứng ngắc vào một đứa là đang đi từ từ trong đêm thôi.

Giang khó chịu khi nó cứ giục anh đi cùng. Chả hiểu cái chén đó có gì hấp dẫn nó, mà nó cứ đi theo lải nhải suốt. Anh không chịu thì nó lại làm mặt dỗi. Mà mỗi lần nó giận lẫy thì anh lại thấy “thương nó dữ dội” hơn. Giang giả bộ nhăn nhó, rồi kiếm chỗ nào “thương nó” cho đã đời, xong anh mới chịu đi cùng với nó xuống đây.

Mục đích là chôm hai cái chén ăn cơm ?!

Giang đi chầm chậm, lâu lâu anh dừng lại, chỉ để cảm thấy hai tay nó bám chặt vào tay mình, và hơi thở cứ dồn dập sau lưng. Tự nhiên muốn chọc nó, nhưng sợ nó lại la làng lên, nghĩ tới mà mắc cười, anh quay lại, trấn an nó vài “cái nhẹ nhàng”, rồi chầm chậm bước đi tiếp.

– Đứng ngoài đi, anh vào rồi ra liền.

– Không !

– Chứ trong đó tối thui, hai đứa đi lỡ đụng trúng bàn hay chồng ghế thì sao ?

– Không là không ! Em đi theo anh vào đó luôn, em không đứng ngoài này đâu !

– Mệt em ghê, có ma cỏ gì đâu mà sợ không biết nữa ? Theo anh nè.

Nó cười khẽ hết sức hí hửng, rồi tò tò đi theo Giang. Giang mở nhẹ cái cửa sắt, không gian tối om, bưng bít hiện ra trước mặt. Hơi rùng mình, nó lấy cái điện thoại ra, một chút ánh sáng soi trên nền nhà, Giang đi nhanh lại cái bàn, lấy hai cái chén rồi quay ra, nhè nhẹ đóng cái cửa sắt lại.

Khoa vui như lần đầu tiên leo rào thành công. Cái cảm giác lén lút, thấp thỏm tự nhiên làm nó khoái chí, cứ cười thầm mãi.

Nó cứ cười khẽ cho đến khi Giang đóng cửa lại, đưa cho nó cầm một cái chén trên tay.

– Đứa nào đó …… ?

Âm giọng trầm đục vang lên phía sau. Nó điếng hồn cực độ, nhưng cũng còn chút bình tĩnh. Cầm chặt cái chén, nó với Giang guồng chân chạy thật lẹ trên hành lang của dãy nhà ăn. Do mắt đã nhìn lâu trong màn đêm, nên cả hai cũng định hướng được đường để chạy. Và cũng do nó bị cận, chẳng hiểu nó vướn chân vào cái gì, mà té nhào ra phía trước. Cái chén đang cầm đập mạnh xuống đất, âm thanh thật trong và vang dội đi khắp nơi trong không gian âm u, cùng cái tiếng gọi đầy bực tức phía sau !

Hoảng quá. Giang đỡ nó dậy thật nhanh, rồi kéo tay nó chạy tiếp. Ra khỏi hành lang, xuống bãi cỏ, rồi tới mặt đường, rồi từ từ lẫn vào trong mấy cái nhà tắm của các đại đội, hai đứa đi từ từ về nhà tắm của đại đội 5.

Vẫn là cái bóng đèn vàng hiu hắt, hai đứa nó ngồi trên cái bậc thềm, thở từ từ. Cái chén của Giang vẫn còn nguyên, anh đặt qua bên cạnh, rồi nhìn nó :

– Hahaha …

– Chán quá ! Tự nhiên bị té nhãm thiệt.

– Nghĩ lại tự nhiên mắc cười quá ! Hahahaha …

Khoa giãy nảy, khó chịu :

– Tiếc quá. Hic hic …

– Thôi cầm cái chén của anh xài đi nè.

Gương mặt vẫn chưa mất đi vẻ tiếc nuối và hụt hẫn, Giang cười khì nhìn nó, anh kéo nó vào lòng mình khi một cơn gió lạnh vừa thổi qua.

– Mai mốt em chôm lại cái khác cho anh.

– Thôi khỏi đi. Anh đi là lấy cho em thôi, chứ anh có ham gì mấy cái chén này đâu. Chén nào ăn chả được.

– Nhưng mà em muốn có đôi … như vậy mới vui.

Nó cười, rồi ngồi thẳng lên, tìm một chút cảm giác ấm áp giữa đêm lạnh hiu hắt.

Nhẹ nhàng và từ từ thôi. Giang khoát tay qua vai nó, nó ôm người Giang vào. Cảm giác cứ như là bay đi cùng cơn gió lạnh đêm khuya.

– E hèm …

Lại tiếp tục điếng hồn thêm lần nữa ?! Phản xạ tự nhiên là hai đứa nó buông nhau ra ngay, rồi Khoa dáo dác nhìn xung quanh, mặc dù nó chả thấy ai. Riêng Giang thì anh biết ai đang bắt quả tang tụi nó. Anh gãi gãi đầu, rồi kéo tay nó đi vào trong phòng. Cái lúc đi ngang qua cái bóng đen đang đứng trước mặt, Khoa mới thấy rõ, đó chính là cái thằng đòi làm tiểu đội trưởng của nó !

Vào tới giường, nó với Giang tự dưng quay qua nhìn nhau, rồi lại cười mắc cỡ hết sức.

– Ủa hôm qua nó bắt quả tang hai đứa mình hả ?

Đợt tân binh này nhằm vào mùa mưa, nên những hôm nắng nóng ngoài thao trường ít thấy lắm, bầu trời và không khí dễ chịu hơn hẳn mùa nắng. Khoa cứ để cho tiểu đội ngồi tập gói mấy cục bộc phá, nó đi qua bên Giang, hỏi nhỏ.

– Uhm. Sáng giờ để ý, anh thấy lâu lâu nó cứ nhìn anh.

– Vậy hả ? Tự nhiên em thấy quê quê …

– Kệ nó, miễn đừng đi kể lung tung là được.

– Để em qua xem xem nó có phản ứng gì không.

Giang cười. Nó đi qua ngay bên tiểu đội của thằng Duy. Giả lả :

– Ủa ông Duy, ông biết gói bộc phá dài không ? Qua chỉ tui đi, tui không nhớ cách gói.

Duy không trả lời, tự động bước qua bên tiểu đội nó, lấy cái thanh gỗ và đặt những cái miếng gỗ nhỏ tượng trưng cho từng cục thuốc nổ lên, cột chầm chậm từng viên vào, miệng hướng dẫn chi tiết cho tiểu đội của nó. Khoa đi lại, ngồi xếp bằng trước mặt, nó không nhìn cái Duy làm mà nhìn vào mắt. Duy cứ ngước lên nhìn nó trong phút chốc, rồi lại cặm cụi vào việc đang làm.

Chỉ vậy thôi, nó đứng lên, hớn hở đi lại bên Giang :

– Nó nhìn em ngộ lắm, trong mắt cứ như muốn nói là “thấy rồi, biết rồi” chứ không phải là “biết chưa” như cái kiểu đang chỉ ai đó làm gì.

– Sao tự nhiên anh thấy ngại ngại.

– Trời ? Có gì đâu mà ngại anh ? Nó thấy thì kệ nó, mai mốt nó còn thấy dài dài mà.

– Haha.

Tiếng cười giỡn cứ vang lên đều đều. Còn Duy, lâu lâu cứ nhìn qua bên hai đứa nó.

Thường thì nếu tắm sớm, thì nó sẽ bắt Giang xuống Hậu cần tắm chung với nó, còn tắm trễ, thì chờ lúc đi ăn cơm về, cả tiểu đội ngồi hội ý tổ, nó với Giang mới bắt đầu đi tắm. Giờ này thì chỉ có tiểu đội trưởng mới được đi lung tung như vậy thôi.

Rồi cũng lần thứ hai thằng kia lại thấy hai đứa nó hôn nhau. Bây giờ thì Khoa mới để ý là nó bất ngờ thật sự, nhưng Khoa cũng chẳng ngại gì, cả hai thì đúng hơn, hai đứa nó trơ về cái phần này mất rồi.

Ngày một rồi ngày hai, bằng tất cả sự cố gắng và nỗ lực, Khoa với Giang dần dần đưa tập thể và cả bản thân tụi nó, vào khuôn khổ của môi trường quân đội này. Và cũng từng ngày, từng ngày. Tụi nó cứ lén hôn nhau ở những nơi vắng vẻ, rồi thì cũng bị ai kia bắt quả tang.

Có hôm thì cả phòng đi lao động buổi chiều. Hai đứa nó ở trong phòng …

Có hôm thì tắm trễ …

Có hôm thì sau giờ đi ngủ buổi tối …

Rõ ràng nhất. Cũng là một buổi chiều trời mát. Khoa ngồi trên cái thành hồ nước, đung đưa hai chân qua lại. Rồi Giang đến, nó ôm anh thật chặt, tay anh đặt lên đùi nó, kê đầu. Giang nhướng mày khi đầu môi cả hai gần chạm vào nhau. Khoa khẽ mỉm môi rồi nhắm mắt lại … Rồi cái tiếng dép quen quen kéo nhè nhẹ phía sau. Hai đứa vẫn cứ trơ như thường.

Chả hiểu sao nó chẳng thấy ngại hay mắc cỡ. Lâu lâu nó cứ nhìn vào mắt thằng Duy, cười tươi nham hiểm. Thằng đó không biểu hiện gì trên mặt, cứ ngó lơ chỗ khác mỗi khi nó nhìn tới. Giống như là chọc quê thằng Duy vậy, mà chả biết là ai quê trong chuyện này nữa. Nhưng mà nói chung là nó vẫn khoái làm vậy ?!

Giờ cơm buổi chiều, tất cả ăn cơm xong đang xếp hàng phía trước chuẩn bị đi về. Nó cũng ráng đi song song lên với thằng Duy, cố tình làm trò mặc dù thằng này cứ ngó lơ chỗ khác. Mà được cái là Khoa giỡn dai lắm, y chang Giang vậy đó.

Cả hàng vẫn đang đi. Duy chịu hết nỗi, nó mới xô Khoa qua một bên. Công nhận cái tướng nhỏ con vậy mà cũng khoẻ thật. Khoa loạng choạng mấy bước, nó lỡ đụng vào thằng nào đó, Khoa quay qua xin lỗi, rồi cứ cười tươi mà xáp xáp vào thằng Duy tiếp.

– Mẹ. Đi đứng kiểu gì vậy ?

Khựng lại đôi chút, nó thấy thằng Duy với cả trung đội quay qua nhìn nó, xong nó quay lại, nhìn vào cái thằng đang nói sau lưng :

– Nói chuyện kiểu cc gì vậy ?

– Sao mày đụng tao ?

– Thì tao xin lỗi rồi, có vậy cũng làu bàu.

– Đập cm mày giờ, tưởng lính cũ ngon hả ?

Ngon hay không, thì Khoa cũng đạp cho nó một cái, té ngửa ra sau. Nó đánh lộn với ai, cũng hay dùng lực của chân lắm, đó cũng là lợi thế của nó mà. Cái thằng vừa ngã ra, là nó đi lại, đạp mạnh vào đùi, rồi cúi nhanh xuống, chấn chỏ thêm một cái vào mặt. Đám đông bắt đầu nháo nhào lên, có vài đứa kéo nó ra.

Khoa đứng dậy, chống nạnh, nói lớn :

– Kêu thằng tiểu đội trưởng của mày ra đây !

Thằng đó lật đật chạy vào trong trung đội của nó, nãy giờ Khoa mới nhìn kỹ. Đây là đại đội 6, nó vừa nhận ra là thằng Duy đã lại ngay trước mặt :

– Đi về đi, dẫn trung đội về phòng đi.

– Mày cút !

Nó gằng giọng, không còn nét đùa vui nào còn lại trong ánh mắt nữa. Cứ để cho thằng Duy nhìn nó, nó quay lại sau lưng.

– Mấy đứa tự đi về phòng đi.

Khoa quay qua lại, thì nó thấy một thằng nữa đang sấn sấn tới, kèm theo cái thằng bị đánh đang đứng sau lưng :

– Ê thằng kia, mày có biết điều không vậy ? Lính cũ mà đi đánh lính mới à ?

– Mày là tiểu đội trưởng của nó hả ?

– Thì sao.

Thằng đó hất mặt đáp, nó cũng đáp lại bằng một cái dọng mạnh vào mặt, rồi mấy thằng khác ở đại đội 6 bắt đầu bu lại. Duy kéo tay nó ra, nó hất cái tay, quay lại lớn tiếng :

– Tao nói mày cút. Đừng để tới lượt mày đó.

Rồi nó cứ vậy mà đi tới, đứng trước mặt thằng kia :

– Lính mới mà nói chuyện bố láo, mày là tiểu đội trưởng của nó mà không dạy được nó à ? Có cần tao dạy dùm không ?

– Đm mày ở đâu lại đây gây chuyện, còn giở giọng đàn anh nữa. Mày cũng coi lại mày đi.

– Thôi mấy đ/c ơi, bỏ đi, chuyện có đáng gì đâu.

– Anh Khoa, về đi anh …

Giọng của một đứa trong tiểu đội kêu sau lưng, nó chau mày nhìn lại, vẫn nguyên cái trung đội đang đứng cùng thằng Duy. Bực bội, nó chả thèm để ý nữa, quay qua nhìn thằng kia tiếp :

– Sao ? Thích thì tao đứng đây chờ, mày cảm thấy kêu được thằng nào lại đây đập được tao thì kêu đi, tao chờ nè, đừng có lầm lầm lì lì như vậy, mày tự ức chế chứ đ’ giải quyết được gì đâu.

– Mày ngon đứng đó đi …

Thẳng tiểu đội trưởng kia cau có quay mặt đi, phía sau lưng thì tiếng kêu nó đi về, phía trước thì tiếng người này người kia kêu bỏ qua. Nhưng Khoa vẫn đứng đó. Nó tức lắm, không phải nó muốn dằn mặt ai, hay chứng tỏ để mọi người biết là nó không dễ ăn hiếp, nó tức vì cái mặt láo cá của thằng bị nó ngã vào, cùng cái thằng tiểu đội trưởng ngu si kia, cứ bênh chầm chập mặc dù chả biết đúng sai đằng nào. Nếu không giải quyết được thì đập nhau một trận cho hả dạ đi, khỏi phải nói gì nữa mắc công.

Khoa cứ đứng đó, khoanh tay nhìn, mấy thằng khác ở đại đội 6 cứ thay phiên nhau mà nhìn mặt nó từng chút từng chút. Chả sợ, chỗ này lạ thì lạ, nhưng đối với nó thì chẳng có gì làm nó phải chùn bước. Cả đám bắt đầu nhốn nháo, khi thằng tiểu đội trưởng hồi nãy đang hầm hầm bước tới, theo sau lưng là cái thằng nào đó. Đến khi cả hai lại gần, nó mới bất ngờ thật sự, nhưng cũng giữ được nét bực tức vốn có trên mặt.

– Sao ? Kêu thằng này đập tao à ? Nè đập đi, chấp hai đứa bây luôn đó.

– Mày làm gì nữa vậy Triều ?

– Đm. Mày cũng có ưa gì tao đâu ? Đừng có nói cái câu đ’ liên quan đó ở đây, thích thì nhào vô liền đi.

– …

“Hài thật, tưởng kêu thằng nào, ai dè lại là cái thằng ở chung trung đội lúc tân binh với mình mới ghê. Kệ mẹ nó, đ’ sợ.”

– Mày đi về đi.

Thằng đó khó chịu trả lời, nó nghe tiếng hỏi nhỏ “bạn mày hả” phía sau. Hơi hụt hẫn ! Nhưng nó vẫn đứng lì ở đó, chỉ cho đến khi có một tiếng huýt gió khá lớn phía sau, tất cả những đứa phía trước nhướng mắt nhìn, nó cũng quay lại, rồi giựt mình thật sự.

Phía sau nó chả có ai, thằng Duy kia nó dẫn trung đội về rồi, chỉ có Giang đang đứng từ xa, vẫy tay gọi nó về.

Chép miệng, nó quay lại vớt vác câu cuối :

– Lính của mày nói chuyện xấc láo với tao, tao đ’ có bỏ qua đâu, chờ đi.

Nói là nói vậy thôi, chứ nó đứng đó hồi lâu, Giang đi lại mắc công tùm lum chuyện xảy ra nữa.

– Cái gì nữa vậy ?

– Thôi không có gì đâu, va chạm tí xíu thôi mà.

– Có cần anh lại nói chuyện cho rõ ràng không ? Sao thằng Duy nó nói với anh, em bị thằng nào kiếm chuyện, rồi nó đi kêu lính cũ lại đánh em ?

– Thằng Duy … đúng rồi ! Em chưa xử nó nữa.

Giang đi từ từ với nó về phòng, anh vò đầu nó :

– Hung hăng quá vậy. Rồi cái đám kia giải quyết xong chưa ?

– Xong rồi ! Bây giờ tới thằng này nữa thôi. Để em coi nó “gấu” tới cỡ nào.

– Thôi mà …

Chỉ kịp nói, Giang không kịp níu tay nó lại, nó đi vào nhà tắm, vài đứa đứng đó, với thằng Duy cũng đang tắm. Và cái vẻ bực bội khi nãy như vẫn còn nguyên trên mặt nó :

– Tao kêu đi về thì đi về đi. Mẹ … chỉ làm vướn tay vướn chân người khác chứ đ’ làm được gì.

Duy quăng cái ca xuống đất, ngước mặt lên nhìn nó, cũng khó chịu không kém :

– Vậy mày đánh nhau với người khác thì làm được gì à ?

– Sao đ’ được, cái thứ ngu như mày mới để cho người ta đánh, tao chưa đập cm thằng đó là còn hên đó.

– Mày đừng có đem cái đánh nhau ra mà làm lý do. Mày đánh nó xong thì mày được cái gì chứ ? Mày đang dạy cho người đánh nhau để giải quyết hả ?

– Đm’. Hở cái là làm gương, hở cái là lính mới. Vậy có ai gây sự với tụi nó thì phải im lặng chịu đựng à ? Chỉ có mấy thằng như mày mới sợ liên luỵ này nọ, chứ tao mà nói chuyện đàng hoàng không xong thì đập cho cm luôn, mắc cái chó gì mà phải suy nghĩ nhiều. Rồi giờ sao ? Cái cách tao chỉ huy là như vậy đó, mày có ý kiến không ? Không thích thì làm tại đây luôn đi !

Hai thằng vẫn cương quyết trong ánh mắt, mấy đứa lính mới nghe um sùm cũng bu vào coi khá nhiều. Vài tiếng kêu giản hoà nhỏ bé vang lên, nhưng nó vẫn cứ nhìn chằm chằm vào thằng Duy … cho đến khi Giang bước ra, chuẩn bị tắm, giọng như nửa đùa nửa thật :

– Cãi lời Trung sĩ hả mạy !

Duy không nói gì, nó quay mặt vào tường, lấy khăn lau người. Vài tiếng cười khẽ vang lên xung quanh, tự nhiên Khoa cũng mắc cười, nó cứ nhìn thằng Duy đang đưa cái lưng nhỏ xíu lại phía nó, rồi nó quay mặt bước ra, nhưng vẫn đang cười mỉm.

– Cuối tuần này bà mợ anh lên đây với cả nhà anh đó.

– Ủa vậy hả ?

– Uhm, em phải ra chung với anh đó Khoa.

– Haha. Biết ngay mà. Nhưng, còn cái kia thì sao ?

– Thì cứ ra đi, để anh !

Chả là hai cái nhẫn mà tụi nó đeo, Giang có hỏi ý bà mợ, rồi đi đặt làm. Cái nhẫn làm bằng vàng trắng, có ghi cái ngày đầu tiên hai đứa gặp nhau ở trong, bà mợ của Giang cứ thắc mắc đặt làm cho ai mà tới hai cái. Giang không nói gì, cứ làm thinh, còn nó thì lại cười ngặt nghẽo khi Giang kể tới. Cái nhẫn nó đeo hơi chật, vì do Giang không biết rõ kích cỡ ngón tay của nó, nên anh đặt đại theo cỡ ngón tay của anh, cuối cùng là anh đeo vừa, còn nó thì không.

Cho nên trước khi mà ra gặp người nhà, anh tháo ra và cất vào túi, lỡ mắc công bị gặng hỏi, không biết trả lời sao nữa !

Ông cậu của Giang cứ hỏi tới hỏi lui cái vụ hai đứa nó hôm bữa. Ở nhà cũng lo cho Giang với nó lắm, nó chỉ cười, rồi chăm chú vào đống trái cây mà cả nhà mang theo, mặc cho Giang đang giải thích tới lui.

Mấy tuần này căntin và bãi cỏ trong các khu vực gần gần chật kín người. Người nhà lên thăm lính mới đông lắm, kiếm được cái chỗ ngồi lúc này cũng là một kì tích.

– Thôi mai mốt nếu không về được thì thôi, đừng có trốn về rồi người ta xuống nhà làm khó dễ. Mệt lắm, hai đứa bây biết không ?

– Dạ …

– Có thiếu cái gì thì nhắn, để mợ đem lên cho, đừng có trốn về nữa đó.

– Dạ. Tụi con biết rồi mà !
—————

Thuộc truyện: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – FULL

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *