Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 16

Truyện gay: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 16

– Thích ngắm sao phải không, đi với anh !

– Ủa đi gác hả ?

– Không phải, có tới lượt anh gác đâu, nhưng anh biết chỗ này ngắm sao hay lắm, bảo đãm Triều thích liền.

Cầm tay thằng Dũng, nó nhảy tới nhảy lui :

– Tất nhiên là thích rồi, ở đây vậy ?

– Biết ngay mà, haha. Vào nhà lấy hai cái áo ra đi rồi ra đây.

Nó chạy vào lấy cái áo của nó với của thằng Dũng, rồi chạy ra.

– Leo lên nè !

Dũng bắt cái cầu thang leo lên nóc nhà, nó leo lên sau. Nóc nhà trên này lợp bằng ngói, Dũng trải cái áo ra, đặt lưng lên, nó làm theo. Vừa thả lưng xuống, nó đã huyên thuyên đủ thứ không ngớt, Dũng chỉ cười đáp lại lời nó.

Nói một hồi cũng mệt, Triều nằm im thưởng thức đêm đầy sao. Dũng quay người, kê tay cho nó gối đầu lên, tay kia đặt lên bụng nó. Nhìn nó chăm chú.

Triều nhìn bầu trời sao, nó cứ nghĩ ngôi sao nào là nó, ngôi sao nào là Giang ? Hai ngôi sao đó có gần nhau không ? Hay cách nhau giữa muôn trùng ngôi sao sáng khác. Bất giác nó thở dài. Dũng vẫn nhìn nó chăm chú.

– Anh Dũng nè, cảm giác khi thích một người là sao vậy ?

Triều cảm nhận được Dũng giựt mình từ cái bàn tay đặt trên bụng, Dũng nói khẽ :

– Sao Triều lại hỏi anh như vậy ?

– Thì lúc anh còn cặp với người này người kia đó, cảm giác của anh lúc mới quen như thế nào vậy ?

Dũng thở phào, nói bằng giọng bình thường, vẫn nhìn nó chăm chú :

– Anh không nhớ nữa, lâu rồi nên anh cũng quên cái cảm giác lúc đó rồi !

– Vậy có khi nào anh nhớ tới những người đó không ?

– Sao Triều không hỏi anh cảm giác của anh lúc này như thế nào ?

Dũng kéo người nó xoay lại, kéo tay nó vòng qua người mình, và Dũng ôm chặt lấy nó.

– Là sao, tui không hiểu ?

Triều nằm gọn trong lòng của Dũng, nó vẫn chưa hình dung được ý của thằng Dũng muốn hỏi. Dũng im lặng không trả lời, chỉ có hơi thở là vẫn rõ ràng và đều đặn.

– Vậy cảm giác của anh lúc này ra sao vậy ?

Nó chép miệng hỏi đại. Dũng lắc đầu, và nó nhận được một câu trả lời cũng khó hiểu không kém :

– Anh cũng không biết nữa. Nhưng mà chưa bao giờ, anh lại muốn cái cảm giác mà anh không biết đó sẽ ở lại đây mãi với anh !

Chẳng khác gì với lúc Dũng cõng nó trên lưng. Dù được thằng Dũng ôm gọn, Triều cũng chỉ cảm thấy như có một khối đá chắc chắn nào đó đang bao bọc lấy nó, không ấm lắm nhưng cũng không có cảm giác gì.

– Thôi xuống đi ngủ đi anh, gần 9h rồi đó.

– Xuống dưới Triều có cho anh nằm chung với Triều không ?

Nó đứng dậy, lấy cái áo lên giũ giũ :

– Nếu không cho thì sao ?

– Thì anh nằm đây luôn !

Triều cười ha hả :

– Nói được làm được nha, hahaha. Thôi xuống đi, tui ngủ với anh, được chưa hả ?

Dũng cười, leo xuống với nó. Dũng khóa cửa phòng, giũ chiếu, giăng mùng rồi vén mùng cho nó vào. Nó cười tủm tỉm rùi chui tọt vào trong.

Tất nhiên Triều chẳng phải đứa ngơ ngơ, nó biết tỏng Dũng đang nghĩ chuyện gì trong đầu, nhưng mỗi lần muốn bắt bài thằng Dũng, tự nhiên nó lại thấy mắc cười ! Chẳng hiểu sao nữa !!!

Ngày cuối.

Triều nhận được thông báo lúc ăn cơm trưa xong, tối nay nó phải lên cái nhà chỉ huy gặp gỡ với tất cả cán bộ, phát biểu rồi bàn giao công việc. Lười ! Nó tính để cho cái ông kia đi nhưng lần này chắc nó không trốn được tiếp nữa. Nó cứ tưởng lần này sẽ giống lần nó chia tay anh Bảo, cứ bám càng rồi khóc lóc riết, nhưng Dũng chẳng tỏ vẻ gì buồn chán trên mặt, Dũng vẫn vô tư như mọi hôm, trò chuyện với nó, đùa giỡn với nó …

Tối đến. Triều mặc bộ đồ k03 vào, đi lên nhà chỉ huy. Tưởng gì to tát, mấy ổng tổ chức cái gọi là bữa cơm thân mật, rồi ngồi huyên thuyên đủ chuyện trên trời dưới đất, lâu lâu nó quơ vài đũa rồi cười trừ đáp lễ, nó chả biết nói gì nữa. Bây giờ nó chỉ muốn đi về phòng với thằng Dũng thôi.

Cuối cùng cũng xong cái buổi nói chuyện dông dài, ông chỉ huy vừa nói “các đ/c về ngủ nghỉ mai đi về” là nó đứng lên cười tươi, rồi chạy thiệt lẹ về phòng ! Nó mở cửa phòng đi vào. Tối thui, ánh trăng khuyết rọi qua những ô cửa sổ chưa đóng, ánh trăng còn soi vào chiếc giường kế cuối, cái nội vụ còn nguyên. Nó thắc mắc rồi kéo cái nội vụ ra, giăng mùng lên rồi chui vào nằm.

“Ủa Dũng đâu rồi ? Hơn 10h rồi còn đi đâu nữa vậy ? Hay là đi gác ???”

Triều nằm gối một tay dưới đầu, tay kia cắm dây phone vào cái điện thoại rồi chỉnh nhạc. Triều ngước lên nhìn qua cửa sổ, xen kẽ qua những cái lá cây đang đung đưa, phía sau là bầu trời chi chít những ngôi sao. Chốc chốc nó lại nhìn thấy trăng khi gió thổi qua những cành cây đang che khuất.

“Đi đâu vậy không biết nữa, chờ mình lâu quá rồi giận lẫy nữa chắc !”

Nó phì cười, rồi nhắm mắt, tập trung vào các giai điệu trong cái tai phone…

Tiếng đẩy cửa thật khẽ, nhưng Triều vẫn nghe được. Nó hí mắt nhìn rồi dùng tay giựt nhanh cái phone xuống. Nhắm mắt !

Tiếng đóng cửa, hơi to, chắc là Dũng đang khoá cửa. Nó thở đều nghe tiếng chân từ từ đi tới !!!

Dũng tháo cái móc mùng ở bốn góc trên của cái giường ra, kéo ra khỏi cái chiếu rồi túm lại, để một góc. Triều mở mắt :

– Anh đi đâu vậy ?

Dũng xốc tay xuống cổ và đùi nó, bế nó lên. Dũng quay người lại ngồi xuống giường. Ánh trăng dịu nhẹ soi lên gương mặt và đôi mắt của Triều. Dũng đưa tay chạm vào đôi môi, rồi nhéo mũi nó, sau đó ôm nó vào thật chặt.

– Sao người anh đỏ lè vậy ? Có mùi nồng nặc nữa ! Hôi quá !!!

Triều nhăn nhó, cố vùng vẫy. Dũng kề sát đầu vào má nó, lè nhè :

– Hôi đâu mà hôi, mùi rượu trắng mà hôi gì hả ?

– Rượu ở đâu ra mà uống vậy ?

– Ai biết ? Mấy thằng phòng kế bên rủ thì anh đi, mà tại anh nhớ lát Triều trên kia về nên anh mới về sớm đó.

– Hôi quá ! Tui không có chịu được mấy cái mùi này, bỏ tui ra coi.

Dũng một tay ôm chặt, tay kia sờ soạn khắp người nó. Hay tay của nó không đẩy nổi một tay của thằng Dũng. Mỏi ! Nó buông tay ra, lúc đó hai cơ thể áp sát vào nhau. Lần này nó cảm thấy nó không phải nằm trong một tảng đá nữa, ngoài vẻ cứng chắc vốn có, toàn thân của Dũng lúc này nóng nóng sao đó. Triều thả lỏng người, hơi thở đều đặn xen lẫn nhịp tim dồn dập :

– Anh xỉn rồi thì đi ngủ đi.

– Thôi, Triều hát anh nghe đi.

Triều chưng hửng, vừa nói vừa cười :

– Gì vậy ? Anh bị khùng hả ?

– Có hát không ?

– Tất nhiên là không, tự nhiên bắt tui hát. Anh bị khùng thiệt hả !

Vẫn áp mặt vào má nó, Dũng thở mạnh :

– Không hát được thì nằm im đi, nhúc nhích hoài vậy ?

– Thôi mệt anh quá, bỏ tui ra rồi nói chuyện nè. Trưa mai ăn cơm trưa xong là tui lên xe xuống BCH rồi đi về luôn đó.

– Trưa mai ? Uhmmm, vậy thì trưa mai về. Sao nữa ?

– Hả ? Là sao ?

– Sao là sao ? Sao Triều hỏi anh ? Anh có biết gì đâu sao Triều hỏi anh hoài vậy ? Cái gì cũng hỏi ? Hỏi hoài !

– Tui mệt anh quá, bỏ ra cho tui ngủ coi !

Dũng bỏ nó ra, nhưng không phải bỏ hẳn. Dũng để nó ngồi lên đùi mình, hai tay ôm nhẹ vào eo nó :

– Triều muốn ngủ hả ?

Nó gật.

– Ôm lưng anh đi, hay ôm cổ cũng được !

– Chi vậy ?

– Bây giờ có muốn ngủ không ? Muốn thì làm theo đi. Hỏi hoài, hở ra là hỏi. Bực quá !

Dũng nhăn nhó, cái mặt đỏ lừ cứ kề sát. Triều làu bàu :

– Ông chỉ huy bữa nay bị khùng !

– … Hèèè … Lính thành phố đẹp trai thật !

Nó cười nắc nẻ :

– Trời, anh bị khùng thiệt luôn rồi đó. Chừng nào anh mới cho tui ngủ đây hả ???

Dũng áp sát người vào nó, kề đầu lên vai, nói khẽ :

– Triều chưa thấy trái cà phê phải không ? Anh nói sẽ hái cho Triều mà chưa làm được nữa, anh thấy buồn mình quá !

– Thôi ! Để mai anh hái cũng được, giờ đi ngủ đi !

– Uhm, trái cà phê mai anh kiếm cho ăn, giờ ăn cái khác nha !

Triều than trời trong lòng, đôi co với cái người mà tâm trí họ đang ở đâu đâu chắc tới sáng cũng chưa xong.

– Thôi cái khác để mai ăn đi, giờ đi ngủ đi anh Dũng, tui buồn ngủ lắm luôn rồi đó.

– Ăn củ mì nha !

– Ờ, ok luôn, vác cuốc đi đào củ mì đi, tui ngồi đây chờ.

– Không phải ! Củ mì em đang ngồi lên kìa !

Triều rùng mình, nó bỏ tay, đẩy người Dũng ra :

– Ê ê, em cái gì mà em, tui đập anh bây giờ. Thôi đi ngủ đi, đừng có nhãm nữa.

“Á”.

Dũng siết chặt người nó lại. Nó nhăn nhó tính chửi thì Dũng nói trước :

– Để tay lại như cũ. Hay em muốn anh trói em vào thành giường hả ?

Thoáng sờ sợ, nó nhìn vào đôi mắt nheo nheo của Dũng. Và nó thấy điều mà trước đây nó đã cố tránh né trong ánh mắt đó. Thở mạnh. Nó đặt tay lên vai Dũng rồi quay mặt đi chỗ khác :

– Thôi anh Dũng, cho tui ngủ đi !

Dũng đưa tay xuống, kéo người nó sát hơn vào mình, cố tình làm cho nó cảm thấy điều Dũng đang-mong-muốn. Triều càng thở mạnh hơn nữa.

Dũng kề sát mặt vào nó, thì thào :

– Một chút thôi, nhanh lắm, rồi anh sẽ cho em ngủ.

Không – Triều đáp lại, lí nhí – Anh làm tui sợ thật rồi đó, anh bỏ tui ra đi, anh đừng có như vậy nữa ! Tui … tui giận anh nữa đó !!!

Dũng gầm gừ :

– Anh bực rồi nha, bây giờ em không làm theo ý anh, thì anh sẽ mạnh tay với em. Lúc đó em đừng có năn nỉ anh ! Bây giờ có tự nguyện không ?

Triều quay qua, nhìn thẳng vào mặt thằng Dũng, nói to :

– Không là không !

Dũng cười khì :

– Vậy em thích bị cưỡng bức à ?

Dứt lời, Dũng xoay người nó qua, đè nó xuống giường. Triều chống cự quyết liệt mặc dù đôi tay nhỏ nhắn chẳng thể làm suy chuyển được tấm thân cứng chắc đang đè lên. Dũng áp đầu vào cổ nó. Ướt ! Nó la lối, vùng vẫy :

– Anh Dũng, bỏ ra coi. Gớm quá, anh không thấy mình đang làm cái gì hả ?

Giữ chặt hai tay nó lại, Dũng nói trong hơi thở mạnh :

– Nằm im đi, em nói nhiều vô ích thôi.

Triều cố gắng giãy giụa :

– Thiệt gớm giếc quá, tự nhiên hai thằng con trai đè nhau ra làm gì vậy ?

Dũng dừng lại, vẫn nắm chặt hai tay nó :

– Làm gì mà gớm … có sao đâu ?

– Thôi anh đừng có giả bộ nữa, anh hỏi thằng nào bạn anh thử coi, cái trò anh đang làm có gớm không hả ? Tui không ngờ cái mặt anh vậy mà cũng nghĩ ra mấy chuyện đồi bại này nữa !

Nó thở mạnh, rồi nói tiếp :

– Bỏ tui ra coi, tui nói không đúng hả ? Tự nhiên cảm thấy thất vọng quá !

Dũng vẫn nắm chặt hai tay nó :

– Nhãm nhí cái gì vậy ? Làm gì mà phải thất vọng ? Hmmm, tối nào em cũng để anh chạm hết chỗ này đến chỗ kia trên người em, giờ em lại nói gớm giếc là sao ? HẢ ?

Triều chau mày :

– Anh nói để anh sức kem cho tui, tui mới cho anh làm. Mà ngay từ đầu tui cũng có đồng ý đâu ? Anh ép tui. PHẢI KHÔNG ?

– Hàà … nếu em là một thằng con trai, em phải từ chối chứ ?! Tại sao lại dễ bị khuất phục vậy ? Sao hả ? Nói anh nghe coi !

– “Anh em với nhau, có gì đâu mà ngại” ! Anh nói với tui câu đó, tui mới đồng ý vì tui nghĩ chuyện đó vô hại, chẳng có gì phải lo nghĩ cả. Nhưng bây giờ anh đi quá xa rồi đó Dũng, anh đang lợi dụng cái câu nói đó để thoả mãn mục đích của anh lúc này đó. Bỏ tui ra đi ! Còn không tui quyết ăn thua đủ với anh luôn đó !!!

Vài giây trôi qua im lặng. Dũng buông tay, ngã người qua một bên, Dũng kéo cái gối nằm vắt tay lên trán :

– Mệt … mất hứng quá. Thôi ngủ đi !

Triều ngồi im một lúc, đến khi nó cảm thấy Dũng đã thực sự ngủ, nó mới đứng lên lấy cái gối xuống, tháo cái tai phone ra và tắt nhạc, sau đó nó mới nằm xuống ngủ. Khỏi giăng mùng luôn.

“Haha, hay thật, mình không nói ra câu đó, chắc gì được yên ổn mà ngủ.”

“Đúng là mỗi lần có chuyện gì, cũng phải bình tĩnh mà suy nghĩ. Những lúc như vậy mình thấy phục mình ghê luôn.”

“Ờ mà có gì ghê đâu ? Còn nhớ cái lần đầu tiên, Giang cũng đè mình xuống như vầy, rồi mình cũng nói cái câu đó. Nhớ lại thấy tếu thật, mấy đứa con trai hoàn toàn, đứa nào chả tự ái chứ ? Hahaha …”

Vùi mình vào cái chăn, Triều cứ cười thầm mãi…

“Giang ơi Giang … mai là em được gặp lại anh rồi !”

Triều trở mình, ánh sáng chiếu vào mặt nó khó chịu, nó đưa tay lên dụi mắt, rồi bật dậy ngay lập tức, mắt dáo dác nhìn quanh. Trên bàn, Dũng đang ghi chép cái gì đó, Dũng nhìn nó :

– Dậy rồi hả ?

Triều luống cuống lấy bàn chải, kem đánh răng, không quên vớ lấy cái ca dưới gầm tủ rồi chạy thật nhanh ra nhà tắm.

Lúc chạy vào, nó thấy Dũng đang soạn đồ cho nó, nó hỏi :

– Ủa mấy giờ rồi vậy ?

– Mới 8h sáng à, chút ăn cơm trưa xong là Triều lên xe về luôn đó.

– Trời … làm tưởng trễ giờ rồi chứ !

– Tối qua nằm mơ thấy gì mà ngủ trễ vậy ?

Triều cười mỉm, nó lấy cái balô xuống soạn lại đồ. Dũng để cái chuông gió ở túi cóc phía trước, rồi để hai hũ kem và hũ đang xài dở vào trong balô. Có thể là Dũng quên mất chuyện tối qua rồi, mà dù có hay không, nó chẳng muốn nhắc lại làm gì !

Hôm nay Dũng dẫn nó đi lại cái chòi gác nằm giữa thảo nguyên, nó muốn chụp lại vài cảnh trước khi về, và theo nó thì cảnh vật nhìn từ cái chòi đó xuống thì tuyệt vời. Đẹp nhất trong tất cả các vị trí gác mà nó từng thấy ! Dũng với nó leo lên cái chòi cao vút, thằng gác chòi cười nói với hai đứa nó rồi bắt chuyện với thằng Dũng, còn nó thì đứng tựa vào cái lan can.

Đẹp quá ! Chưa bao giờ Triều chán nhìn và thôi nghĩ về khung cảnh nơi này. Vẫn nắng và gió, trải dài và lồng lộng, nhưng hôm nay bầu trời xanh một màu xanh thẳm, không một gợn mây. Tự nhiên lòng nó man mác buồn. Triều đưa điện thoại lên, nó trầm ngâm một chút rồi cất điện thoại vào trong túi.

– Sao vậy ?

– Thôi, nhìn như vậy đẹp hơn, không chụp đâu !

Triều quay qua cười tươi với Dũng.

– Bây giờ đi từ từ về là vừa tới giờ cơm luôn đó, về thôi Triều.

Ừ ! – Nó quay sang thằng đang ngồi gác – Chào đ/c nha, chúc đ/c ở lại mạnh giỏi.

Nó vẫy tay với thằng gác chòi rồi leo xuống đi về. Trên đường về nhà, và từ nhà đi tới nhà ăn, đứa nào cũng đều hỏi thăm nó, vẫy tay với nó. Nó cười !

Dũng ăn xong đi về trước, nó ở lại nói chuyện với mấy đứa khác rồi về sau. Về phòng, nó thay đồ, mang giày, đeo balô, đội nón, rồi cùng với Dũng đi lên nhà chỉ huy. Khi gần tới, Dũng kéo tay nó lại, lấy trong túi áo ra một mẩu giấy và nhét vào trong túi áo của nó :
————–

Thuộc truyện: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – FULL

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *