Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 26

Truyện gay: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 26

28.9.09 : trời ơi, ở đây có cái màn tập đội ngũ giống như là tra tấn vậy, bắt ke chân, đánh tay giữa trời nắng chan chan, tập mà muốn điên luôn. mà hôm bữa mẹ lên thăm, cũng bớt nhớ nhà được một chút rồi, nhưng mà vẫn còn muốn về lắm, hix hix. à, bây giờ mình mới để ý, là trong đây bây giờ bắt đầu chia bè chia phái rùi, tiểu đội nào thì chơi với tiểu đội đó, còn riêng mình thì mình thấy đứa nào nhìn cũng ngứa mắt hết, chả có ai mà để chơi thân được, chán.

17.10.09 : tội nghiệp anh Bảo. hèn chi bây giờ mình mới biết sao mấy anh tiểu đội trưởng kia ko kêu anh Bảo = tên Thế Bảo, mà toàn kêu = thế mạng. mà mấy thằng đó, và những thằng trong tiểu đội của nó nữa, có đứa nào tốt lành gì đâu, mà anh Bảo cứ binh tụi nó chầm chập, chán quá, toàn lo chuyện bao đồng ko à, đừng có can thiệp vào nữa đi anh Bảo, chỉ 1 mình em thui cũng đủ làm cho tiểu đội tụi nó nháo nhào lên rùi, hahaha.

7.11.09 : ngày mai là được đi bắn đạn thật rùi, hồi hộp quá, còn được ném lựu đạn với đánh bộc phá nữa, nhưng mà mình ko có thấy đường, làm sao mà nhắm đc đây, anh Bảo nói đời lính mà ko đc cầm súng bắn thì coi như chết rồi vậy, thôi mai mình sẽ lên bắn luôn, còn chuyện có trúng hay không thì hên xui vậy.

8.11.09 : hehe, mình bắn bừa vậy mà cũng được 66đ, giỏi quá, còn ném lựu đạn với đánh bộc phá có cái gì khó đâu, chỉ có lúc ném lựu đạn là hơi run xíu. ủa mà để ý nha, hình như bây giờ có mỗi mình mình là chơi chung với anh Bảo thui, hình như tụi nó cứ thấy mình ở đâu là lảng lảng ra chỗ khác, đã vậy còn tụ tập xầm xì với nhau nữa, kệ, mình chả quan tâm, cũng sắp hết thời gian tân binh rùi, khỏi phải gặp lại cái đám giẻ rách đó nữa, chỉ cần anh Bảo thui đc rùi.

“Ghê ta ! Mình bắn được 91đ, đạt loại giỏi luôn, thằng nhóc này bắn bừa mà cũng được khá nữa sao ? Hahaha.”

Những trang mà nó ghi về cái cuộc sống hồi còn tân binh, Giang chỉ đọc lướt qua, ngoài những đấu đá mà nó gây ra với mấy đứa khác, ngoài ra chẳng có gì nổi bật, Giang nôn nóng muốn lật nhanh tới những trang cuối, để xem mấy ngày qua nó ghi cái gì, nhưng làm vậy thì lại mất đi cái tính thú vị của cuốn nhật ký, nên anh đành đọc từng trang một.

23.11.09 : 5 ngày nữa thôi là kết thúc tân binh rồi, cứ nghĩ tới cái lũ ở chung là mình muốn đi gấp, còn nghĩ tới anh Bảo, thì mình lại muốn ở lại, nhức đầu quá đi, hix hix. hông biết hết tân binh mình được biên chế đi đâu nữa, nghe anh Bảo nói chỉ có ra làm vệ binh mới là sướng nhất, chỉ có gác với đi chốt thôi, đâu có phải ra thao trường hay lao động cực khổ, nói chung là chả có làm cái gì mà nặng nhọc hết. mà tướng mình vậy ra làm vệ binh đc ko ta, hồi đó ở nhà có biết hít đất là gì đâu, vô đây đc anh Bảo kèm cũng hít được vài chục cái, ôi mà thôi, lo làm gì cho nhiều, đưa đi đâu thì cũng chỉ vòng vòng trong này thui, có đc về nhà đâu mà mong. chán.

2.12.09 : mình đc biên chế về đại đội thông tin cũng gần 5 ngày rùi, sao mới đầu vào đây, mình thấy cái ko khí ở đây căng thẳng quá, đứa nào cũng lầm lầm lì lì, chả thấy hoà đồng gì hết, làm tưởng chỗ ở mới sẽ khá hơn chỗ cũ, đã vậy mấy thằng sĩ quan bên này, nhìn thằng nào cũng ngu ngu ngơ ngơ sao đó, rõ chán.

10.12.09 : hehe, đc về nhà 1 ngày đã gì đâu, đi đc 3 tháng rùi đó, bây giờ mới cho về, tự nhiên muốn trốn ở nhà luôn quá, nghĩ tới cái cảnh sáng nào cũng phải làm vệ sinh khu vực một mình, chiều thì cũng phải làm một mình, tối thì ngồi một góc xem tivi, cả phòng im thin thít chả ai nói với ai câu nào, thiệt mỗi lần nhớ tới thấy nản quá.

16.12.09 : trời ơi, chịu hết nổi rùi, có làm cái gì đâu mà cũng bị phạt chung với tụi nó nữa, má nó, cái đứa có tội thì nhởn nhơ, còn cái đứa vô tội thì bị bắt lao động bù cho cái đứa có tội, mấy thằng quan thông tin này bị lú hết rùi hay sao đó, nản quá.

20.12.09 : mẹ. chịu hết thấu rùi, con ông cháu cha thì ở nhà đi, vào đây làm gì ko biết, chỉ đc cái nằm với ăn, éo làm đc cái gì ra hồn, sức người có hạn, sống ở đây riết mai mốt chắc đào ngũ thiệt luôn quá, mà thôi, quyết định rùi, mai mình sẽ mạo hiểm một phen đi lên phòng quân lực gì gì đó, hy vọng mình đc 1 cơ hội thoát ra khỏi chỗ này, hix hix

Gió lạnh thổi qua làm Giang khẽ rung mình, anh nằm xuống võng, tấn mùng, rồi soi đèn vào cuốn nhật ký, tiếp tục đọc.

21.12.09 : trời ơi, thiệt mừng hết sức luôn vậy đó, đúng là ở hiền gặp lành mà, mình đc đưa xuống hậu cần, ko biết ở đây có phức tạp như trên kia ko nữa, nhưng trước mắt là mình chỉ ở có một mình trong phòng thui, từ ngày mai mình sẽ sống khoẻ rùi, haha, hạnh phúc quá đi, ngày mai còn được ăn lễ thành lập QĐNDVN nữa, ôi vui quá đi.

24.12.09 : mọi năm là chỉ có cái bánh tiramisu với ly capuchino là mình cảm thấy đủ rùi, năm nay thì ngồi trong phòng xem tivi đỡ buồn vậy. ko biết tối nay anh có đi đâu ko, hồi đó anh hứa vào ngày này, anh sẽ dẫn mình đi chơi chung, ko biết anh còn nhớ lời hứa đó ko, nhưng mà thui, mình đã thực sự cách xa anh rùi, mình phải làm vậy thui, vì mình muốn anh sẽ là anh, chứ ko thể vì mình mà anh mất đi chính anh đc, chắc anh sẽ buồn lắm, nhưng rùi anh sẽ quên đc thôi.

Giang cười khì, rờ nhè nhẹ lên trang giấy có những con chữ xiêu vẹo của nó, tự nhiên anh thấy nó ngốc hết sức, và anh cũng thấy thương nó nhiều hơn.

1.1.10 : hix hix, xem tivi mà thấy ham quá, muốn về nhà ghê, huhuhu, mẹ ơi, chị ơi, nhớ cả nhà quá đi.

5.2.10 : ồ ồ, tết năm nay rơi vào ngày 14 hả ta, tình cờ vậy, để mình xin ông Lâm cho về 2 ngày coi đc ko, còn ổng ko cho chắc mình trốn quá, mình ko muốn mẹ phải ở nhà một mình vào những ngày này đâu. hình như mình có một lời hứa với anh nữa, đúng rùi, mình hứa sẽ làm 1 cái gì đó tặng anh vào ngày này, vì ngày đó cũng là sinh nhật của anh luôn mà, nhưng có lẽ mọi lời hứa đã chìm vào dĩ vãng rùi.

25.2.10 : thiệt chán cái ông Lâm này ghê, tối đó mình xin ổng, ổng cho về 3 ngày, mình đi tới 10 ngày luôn, ai dè hôm qua lên lại, ổng cũng vừa từ dưới quê lên, haha, nghĩ tới mà mắc cười quá, nói không sai là mình với ổng vừa đào ngũ lên đó, há há, bị quán triệt gần 2h, cả ổng với mình đều ko đc lên quân hàm, kệ, ko bị đá về lại thông tin đc rùi, mà về nhà chơi vui ghê luôn, he he he.

Giang hơi buồn ngủ, anh đọc lướt vài trang. Rồi anh chợt tỉnh hẳn khi mắt vừa đọc được những dòng đầu tiên mà anh mong đợi.

9.3.10 : trời, trời ơi. anh đó hả, có phải là anh ko vậy, chắc ko phải đâu, tại mình bị cận nên nhìn nhầm người quài chứ có gì lạ đâu, nhưng sao cái tướng người đó, cái dáng dấp đó nhìn thân quen quá, hix hix, hy vọng đó ko phải là anh, nhưng mình chắc sẽ ko phải là anh đâu, làm sao có thể trùng hợp đc như vậy chứ, ko lẽ một đứa phá phách như anh mà chịu đi nghĩa vụ sao. ko phải anh đâu, mình chắc chắn là vậy mà, hix. nếu đó thật sự là anh, thì mình phải làm sao đây hả, vẫn cứ chạy đi như hồi đó, hay cứ ôm khư khư cái quan điểm mà theo mình là tốt cho cả hai. thiệt, mình chả biết phải làm sao nữa, lúc thì mình muốn như thế này, lúc lại thế kia. thôi. đã vào tới đây rùi, có suy tính gì nữa thì cũng chẳng chạy xa thêm đc chút nào nữa đâu. thôi thì cứ để cho thời gian và con tim quyết định đi.

10.3.10 : ôi, bây giờ mình mới thấy mình tàn nhẫn quá, mình đã bỏ mặc anh, trốn tránh anh, làm cho anh đau khổ, mà khi gặp lại, anh vẫn ko hề trách mình. mình cũng vậy, cũng có rất nhiều sự đấu tranh trong đầu, cũng có những suy nghĩ rất kiên quyết, và mình cũng đã nghĩ nó sẽ bền vững mãi cho đến khi mình quên hẳn đc anh. nhưng ko, tất cả như chưa từng có trong suy nghĩ của mình, khi mình đc anh hôn. ôi, cái nụ hôn nhẹ nhàng đầy yêu thương đó, anh đã về lại đây với mình rùi, bây giờ mình phải làm sao đây, tiếp tục giữ quan điểm hay chấp nhận anh ?

11.3.10 : nếu anh gặng hỏi mình, mình cũng chả biết trả lời sao cho đáng nữa. đằng sau bức tường được xây bằng quyết tâm của lí trí, là trái tim đang đau đớn từng ngày, quyết định đó như bóp chặt tim mình từng ngày. đau đớn lắm. đến khi nhận ra thực sự đó là anh, mình cứ tưởng cái bức tường đó sẽ vững chắc mãi, nhưng nó đã sụp đổ, và trái tim lại tiếp tục được đập nhịp đập mà nó muốn.

12.3.10 : Giang ui, em tưởng sẽ vô đây là ko còn bao giờ sẽ gặp lại anh nữa, anh bít ko ? em cứ nghĩ 18 tháng trong này, vừa đủ để em quên anh, vừa đủ để anh ở ngoài kia cũng quên em. nhưng em ko ngờ, lại gặp anh tại chính nơi đây. giờ em phải làm sao đây Giang, đón lấy anh hay tiếp tục rời xa. em cũng ko biết nữa.

14.3.10 : hehe, tối đc ôm anh ngủ, đã quá đi, cảm giác của ngày xưa hiện về rõ thiệt, anh bây giờ khác hồi đó nhiều, mà vẫn ko bớt đi sức hấp dẫn, anh đô con quá, ôm anh đã quá đi, hehehe. chắc mình sẽ ko nghĩ ngợi làm gì cho mệt nữa đâu, bây giờ có tính tới đâu đi chăng nữa, thì mình với anh cũng đã ở đây rùi, có trốn có chạy cũng ko thoát đc. thôi, ko nghĩ gì nhìu nữa, ôm anh và hôn anh mỗi ngày thôi. hehe.

Giang cười, anh tắt cái đèn rồi để cuốn nhật ký lên bụng, anh thấy hạnh phúc khi nghĩ về những ngày đầu gặp nó, rồi lúc anh tìm được nó ở nơi đây. Không phải chỉ có mỗi mình nó, mà bản thân anh cũng không tin được là anh với nó lại gặp nhau ở chỗ này. Giang nhớ nó quá, anh muốn ôm nó và quậy nó như hồi đó ghê. Cái lạnh làm anh thấy lẻ loi quá, anh nhắm mắt nghĩ về nó tiếp, rồi anh thiu thiu ngủ …

Chiều tà lại đến, anh không xuống đại đội 7 nữa, mà anh đi lại võng, háo hức đọc tiếp những trang nhật ký của nó. Giang cười một mình khi thấy cái cách ví von của nó dành cho anh, cho thằng Bảo. Giang thích thú khi thấy cái suy nghĩ rất ư là con nít của nó dành cho anh, cũng như cho thằng Bảo, anh chưa bao giờ cảm thấy thấu hiểu nó rõ như lúc này, dù thời gian trước còn bên nhau, anh chẳng mảy may để ý ! Giang cứ đọc, trôi đi trong từng trang nhật ký … và điều anh muốn biết cũng đã đến.

28.5.10 : chưa bao giờ, mình lại cảm thấy buồn vô cùng như lúc này. anh Bảo xuất ngũ rùi, và cũng đã đi rất xa rùi. còn anh, mình cũng sẽ phải rời bỏ anh thôi. Giang ơi Giang, em xin lỗi anh, vì em lại đem cảm giác trống trải và cô đơn đến với anh thêm lần nữa. em không xứng đáng với anh nữa đâu, mọi thứ anh dành cho em, từ lời nói, cử chỉ, đến những cái hôn quên đi mọi suy nghĩ, em cảm thấy mình ko xứng đáng để nhận thêm bất cứ điều gì từ anh nữa. anh có thể nghĩ sao cũng đc, nhưng em ko thể nói ra lý do với anh, thật sự mỗi lần nghĩ tới, em giận bản thân mình lắm, giận nhất là đã vô cớ kiếm chuyện với anh, rồi em với anh tránh xa nhau, rồi để cho người khác thay thế anh, làm mất đi lần đầu tiên trong cuộc đời em. em hối hận lắm, điều quý giá nhất mà em muốn dành cho anh, đã mất bời một người em ghét cay ghét đắng. Giang ơi Giang, thực sự em rất hối hận, phải chi em với anh ko giận nhau, có lẽ em sẽ không đi xa như vậy đâu. Giang ơi, xin anh hãy chấp nhận sự cách xa, hãy cố quên em đi và cứ sống cuộc sống của anh !

Giang ngồi hẳn dậy, đọc đi đọc lại cái trang này. Vậy là cái lý do mà nó bỏ anh đi, là nó đã làm mất đi lần đầu tiên của nó ?! Giang bật cười.

“Thằng nhóc này ! Thì ra trong suy nghĩ nó là nó đã muốn “cho” mình rồi, vậy mà lúc mình muốn thì nó lại không “cho” ?! Hahaha, chỉ có thế thôi mà nó bỏ mình đi à ? Một cái lý do cỏn con thôi mà nó bỏ mình đi ! Khoa ơi là Khoa, gặp lại em là em khỏi có chống cự với anh luôn nhé em, haha !”

“Ủa thằng mà nó ghét cay ghét đắng là thằng nào vậy ? Để đọc tiếp coi sao. “

Giang lật qua trang, một mảnh giấy rớt ra từ cuốn nhật ký, Giang ngạc nhiên mở ra xem … Không phải chữ của Triều, Giang đọc xong rồi gấp lại, khi anh vừa định kẹp vào thì anh thấy cái dòng đầu tiên của trang : 31.5.09 – 26.6.09 : Cao Duy Dũng. công tác ở Lâm Đồng. nơi đóng quân của bộ đội biên phòng. 3 tuần.

Giang hơi bất ngờ, nhưng cũng có rất nhiều thắc mắc, anh nhìn xa xăm vào màn đêm phía trước, hàng loạt câu hỏi hiện ra trong đầu ! Một lúc lâu sau, anh mới mở cuốn sổ ra, đọc tiếp.

4.7.10 : hé hé, về nhà đc một tuần luôn, đã quá, bây giờ nhìn trong gương mình khác thật, nhìn mãi ko thấy chán, trắng trắng một chút nhìn cũng đẹp, dù mình không thích da trắng lắm, nhưng mà thích nhất là cái kiểu tóc mới. hehehe, đẹp trai lắm luôn đó nha. chuyến này đi về lại mình thay đổi hoàn toàn luôn, được tặng cái điện thoại xịn nè, bắt đầu xài kính áp tròng nè, ngày mai là mình có thể nhìn thấy anh từ xa rùi, hé hé.

5.7.10 : ac ac, đứa nào ? đứa nào đi bên anh vậy ? anh còn nhéo má nó nữa là sao ? nhớ tới cái cảnh đó, tự nhiên mình bực bội quá, tưởng sẽ gặp lại vẻ mặt buồn rầu của anh, ai dè anh đang hớn hở cười đùa với đứa nào lạ hoắc. Không lẽ có người thay thế đc mình rùi sao ? Huhuhu.

8.7.10 : trời, có tên thân mật với nhau luôn hả ? bé bé, anh anh, nghe vui quá ha, hạnh phúc quá ha, vậy anh có thấy đc cảm xúc gì trong mắt của mình ko ? chắc là ko đâu, lúc đối mặt với anh, anh vẫn còn tỉnh queo mà, mình có thấy anh buồn đâu, hix hix. đúng là cái thằng lưu manh, chóng quen chóng quên mà, tự nhiên bực quá đi.

Giang chau mày. Thằng nhóc không hiểu được suy nghĩ của anh thì đúng hơn, nó ghi lung tung rồi lại tự buồn rầu với những gì mà nó ghi. Càng đọc, Giang càng thấy nó hết sức con nít. Và điều đó lại làm anh quyết tâm phải gần nó hơn nữa !

10.7.10 : ôi, bữa nay mới thấy anh ở trần, nhìn anh ngon lành quá, hix hix. anh còn bày đặt lại gần mình làm trò này nọ, mà nhìn cái tướng anh hít đất, sau tự nhiên thấy kỳ kỳ trong lòng quá. hehehe, tại vì mỗi lần gần anh, mà anh ở trần vầy là chỉ có bị anh giở trò thui. ôi anh ơi, cái lưng của anh kìa, cái bụng của anh kìa, mình muốn ôm cái bụng đó, muốn nằm dưới cái lưng đó quá đi. hehe.

11.7.10 : em có nhớ anh ko ? từ tận đáy lòng, vang đến các nỗi nhớ, kỷ niệm, ham muốn, vọng lên tiếng “có” rất ư là tha thiết. nhưng cái miệng của em thì lại nói “ko”. chắc chắn là em sẽ nói “ko” khi anh hỏi câu đó. hehe, anh cũng đừng có buồn nha, bởi vì câu trả lời bên ngoài ko chính xác bằng bên trong đâu, mà muốn nghe đc câu trả lời từ bên trong, thì phải làm = hành động thui. hehe.

13.7.10 : Điền vào chỗ trống những từ ngữ thích hợp sau đây : đêm lạnh là em, hư hỏng, cũng hông biết sao, trong lòng anh, chạy ngược xuôi, bỗng dưng em thấy, tự nhiên, cơ thể anh, tận hưởng, giở trò hư đốn, chống cự.

Giang ơi, hôm nay … yêu anh nhiều quá, … em muốn được … với anh quá à, em … nữa, cứ … lại nhớ đến anh, em thèm được … với anh lắm, và sau đó thì lại nằm im …, … những ham muốn đang … trong …. ôi anh ơi, em … là vì anh đó anh có biết hông Giang.

Hehe, mình điền đúng hết rùi, tự thưởng một cảm giác yêu thương từ quá khứ nào, dù là chỉ trong suy nghĩ và kỷ niệm thui.

16.7.10 : Giang dễ thương nhất là khi nào : khi vừa đá banh xong, tay chùi chùi mồ hôi trên trán, ôi trời, nhìn dễ thương lắm luôn á.

Giang đẹp trai nhất là khi nào : bất cứ lúc nào Giang cũng đẹp trai, nhưng đẹp nhất là lúc Giang đang ngủ.

Giang đáng iu nhất là khi nào : khi bị mình đánh mấy cái vào người, cái mặt nhăn nhăn nhìn iu ko chịu đc, hí hí.

Giang hấp dẫn nhất khi nào : Giang ngủ mà nằm ngửa, cái bụng của Giang làm mình không thể nào không nghĩ lung tung. ôi, hiện tại mình cũng đang nghĩ lung tung rùi đây.

Giang ui, tự nhiên muốn hôn anh quá à, hẹn gặp anh trong giấc mơ tối nay của em nhé, em sẽ hôn anh thật dài và lâu. hí hí.

Giang cười khì.

18.7.10 : Tự nhiên mấy bữa nay thấy sao sao á, cứ rãnh một chút là suy nghĩ của em lại có anh trong đó, mà chiếm đa số thời gian em suy nghĩ là có anh à. Chỉ trừ những lúc ngứa mắt khi thấy anh đi cùng với thằng kia thui. chắc em sẽ ko quên được anh quá, hix hix.

21.7.10 : Anh ơi, em chịu hết nỗi rùi đó, sức chịu đựng em đâu có bự bằng cái bao tải đâu, đã đến lúc em phải hành động thui, em sẽ phải diệt con kỳ đà cản mũi kia, em sẽ cho nó biết tai hoạ đúng nghĩa là như thế nào. hí hí hí, ai kiu nó cứ bám dính với anh hoài làm chi, em muốn anh có thời gian để quên em, và để anh trở về lại chính là anh, chứ ko phải là rời xa anh để anh có thời gian với người khác. anh đừng lo gì cả nha, cứ vô tư đi, rồi một ngày nào đó, em sẽ tính sổ với anh sao, vì cái tội coi người khác quan trọng hơn em. Hehe

“Cái thằng này, nó mà ngồi đây, mình cú đầu nó liền. Không ngờ nó lại nghĩ được những điều như vậy. Còn đổ thừa cho mình nữa ? Haha, nó làm mình “khó chịu” ghê.”

“Chờ đi nhóc, anh hứa với em luôn ! Anh mà về thì em có chạy cũng không thoát đâu ! Hahaha … !”

“Chà … “khó chịu” thật đó … thằng nhóc này … !”

22.7.10 : Này anh, hôn em thật nồng say vào, để sau này hôn ai, anh còn nhận ra em trong những nụ hôn lạ lẫm đó.

Này anh, yêu em thật nồng say vào, để sau này chia tay, còn có cái mà nhớ đến.

Này anh, hãy để em rời xa anh đi, bởi vì em không muốn như thế, và bởi vì anh vẫn còn yêu.

Này anh, hãy bỏ mặc em đi, để cho em khóc đi. và em vẫn đang khóc đây … hức hức.

25.7.10 : Chài, sao anh cứ giở trò với mình quài vậy, cứ kiếm chuyện rồi xáp xáp lại gần là sao, đi về trên kia với thằng đó đi, để mình nhìn thấy anh đi chung với nó, mình sẽ có nhìu động lực hơn để thực hiện chuyện này. Hihihi, nghĩ tới cái cảnh nó bị mọi người quay lưng lại, tự nhiên mình vui ghê, cho nó chừa cái tật phá đám. hí hí.

26.7.10 : ố ồ, tự nhiên lụm đc cái nhẫn, bán hay đeo đây ? ủa mà cái này có phải của anh hông ta, mà chắc hông phải đâu, mấy bữa nay để ý cử chỉ của anh, thấy anh đâu có phản ứng gì tới cái việc mình đeo nhẫn đâu. vậy của ai trời ? cái ngày này là ngày gì vậy, bạn mình đâu có ai sn vào ngày nay đâu. khó hỉu quá. thôi cứ đeo đại vậy, chán thì tháo ra đem bán, mà cái quỷ này tháo ra đau tay muốn chết, hix hix.

29.7.10 : à ùm, để tao nghĩ xem nhé. mày vẫn ở đó với Giang, làm việc cùng Giang, rồi đến khi anh Vinh lên, anh Vinh sẽ chính thức cho mày ở đó luôn, vậy là vấn đề của Giang với mày chỉ còn là thời gian thôi đúng không ? lửa gần rơm lâu ngày ko cháy mới lạ, tới lúc thích hợp mày sẽ xuất chiu và Giang sẽ dính đòn, lúc đó thì tao ra rìa chắc rồi, hợp lý không ? quá hợp lý luôn là đằng khắc, có khi lúc đó mày sẽ đường đường chính chính lên ngôi luôn ý. mún làm hoàng hậu à ? đc thôi, ngày mai tao cho mày thành võ hậu luôn nè con. khữa khữa

30.7.10 : ac ac, nhức đầu quá, cúi cùng là anh với nó là cái gì của nhau vậy. cứ lẽo đẽo theo anh quài, ngứa mắt lắm đó, anh bít ko. dứt khoát ko có gì thì nói thẳng với nó đi, đừng có để nó ngồi đó ôm mộng rùi hối tiếc. anh im lặng là anh ác lắm, anh bít ko hả. giống như em từng rời xa anh đó, trước khi đi em cũng nói cho anh bít đó, mà cái thằng ba gai như anh có thèm nghe ai bao giờ đâu. bởi vậy em mới đi nghĩa vụ cho bỏ ghét, mà ai ngờ trời xui đất khiến, lại gặp anh ở đây. trời ơi, nhiều khi nghĩ lại, em cũng ko biết mình đang xui hay hên nữa.

Giang chau mày, hơi bực ! Anh thích cái cách suy nghĩ cỏn con của nó, nhưng anh không thích cách nó vận dụng những suy nghĩ đó vào cuộc sống của anh lẫn nó. Bởi vậy anh càng quyết tâm phải gần nó hơn nữa, trước là để cho nó thấy nó đang sai, sau là … để quậy nó cho đã đời.

Giang lật qua trang, thì có cái gì đó rơi xuống đất, anh soi đèn nhìn theo. Là 3 tấm hình.

Tấm đầu tiên anh đã thấy trước đó, tấm thứ hai và thứ ba dính chéo với nhau, Giang cầm lên xem, và anh rất ngạc nhiên !

Trong hình, Giang ngồi trên cái ghế đá, khoanh tay trước ngực, mắt nhìn đăm chiêu đâu đó phía xa. Anh ngạc nhiên vì cái chỗ anh ngồi là bàn ghế đá ở ban Tham mưu !!!

“Thằng nhóc này ! Nó chụp lén mình khi nào vậy ? Cái này chắc mới đây thôi, nhưng sao mình lại không phát hiện ra ? Xem cái góc độ cũng đâu có xa đâu ? Khó hiểu quá …”

Giang tách tấm hình đó với tấm phía dưới ra, và lật lại đằng sau

Nếu cuộc đời cũng như một màn đêm, mỗi người là một ngôi sao, có ngôi sao sáng, cũng có ngôi sao mờ nhạt, có ngôi sao cùng với những ngôi sao khác, tạo nên một bầu trời sao, cũng có ngôi sao nằm riêng biệt, xa xăm nơi góc trời. Giang à ! em mãi mãi chỉ muốn là ngôi sao đó, một ngôi sao lẻ loi, yếu ớt và đứng đủ xa để có thể quan sát được anh, biết anh vẫn bình thường như bao người khác. Bởi vì em với anh, cả hai ngôi sao đó, đều toả ra những ánh sáng khác nhau, em không giống anh, và anh lại không giống em. Em không thể bắt anh giống em, để đứng cạnh em được, chỉ có một sự lựa chọn cho em thôi, Giang ơi. Điều cuối cùng em dành cho anh là sự cô đơn và đau khổ, xin anh, đừng giận em, và đừng cố tìm kiếm nữa, vì em đã đi quá xa anh rồi.

Giang lại tiếp tục đăm chiêu, vừa lúc đó, một tia sáng loé lên trên bầu trời, toàn bộ cảnh vật vụt sáng rồi lại tối om như thường, một chút sau, tiếng sét đánh mới ồ ạt vang lại. Ở nhà thì không sao, chứ còn đi diễn tập mà ngủ ngoài rừng kiểu này, trời mưa cứ như là một thảm hoạ với tụi nó ! Giang luống cuống cột cho chắc mấy cái mối nối lại, còn mấy cái cọc gỗ giữ tấm tăng, mỗi lần mưa chắc cũng bị bật ra ít nhất 3, 4 cái. Có trường hợp mấy thằng cột dây ẩu, trời mưa lớn là sút dây chắc. Đêm hôm lạnh cóng, không một thứ ánh sáng, sút dây võng trong lúc này thì chỉ có chết thôi …

Giang ngó tới ngó lui, soi đèn pin một lượt. Khi đã thấy chắc chắn, anh mới chui vào trong, tấn mùng xuống. Tiếng mưa lột đột từ từ, rồi nhanh dần ! Một lúc sau, Giang mới thở phào yên tâm khi võng không bị thấm nước, anh bật cái đèn pin, xem tiếp tấm hình thứ ba.

Và đây mới là thứ thật sự gây bất ngờ cho anh !

Trong hình, anh khoát tay qua vai nó, còn nó thì giơ điện thoại lên tự chụp. Một kiểu tự chụp bình thường, nhưng nó rất đặc biệt. Đặc biệt từ trong cái nhìn đầu tiên, và tiếp theo là đến suy nghĩ của anh ! Giang như thấy lại toàn bộ ký ức. Hôm đó là một buổi tối, trời mưa dầm, nó và anh ngồi trong tiệm kem mà nó thích, vì mắc mưa không về được, nên nó với anh ngồi tự chụp hình với nhau cả buổi. Điều đặc biệt ở đây là nó ! Từ cái ánh mắt, cái áo, cái tóc, đến cái kiểu cười. Anh đã cảm thấy thích nó từ những chi tiết mà lần đầu tiên anh gặp, đến những lần sau đi chơi chung, anh được quan sát kỹ hơn, rõ hơn, và anh lại cảm thấy thích nó nhiều hơn nữa. Có lúc, Giang nghĩ là anh đã yêu nó rồi.

Thứ tình cảm lạ lùng đó, Giang cứ để cho nó âm ỉ trong lòng, anh không muốn nói ra, cũng không muốn cho nó kết thúc. Giang cứ vô tư bên nó, cho đến khi nó rời xa anh, và giờ khi nhìn lại tấm hình này … tự nhiên … Giang thấy buồn, và nôn nao trong lòng quá. Giang nhìn tấm hình thật lâu, nhìn anh, nhìn nó, nhìn lại cảm giác và từng ngày của cả hai, chợt Giang nén hơi, thở dài buồn bã … rồi anh giở mặt sau của tấm hình lại.

Có một lúc nào đó, người ta chợt dừng lại, tự hỏi mình đang đi đâu, cố gắng vì cái gì, và chợt nhận ra chẳng có nơi nào đẹp hơn chỗ mình đang đứng.

Giang lặng thinh, cứ đọc đi đọc lại mãi từng câu chữ vỏn vẹn đó.

“Khoa ơi, em cũng suy nghĩ giống như anh sao ? Em cũng còn nhớ thời gian mà mình bên nhau sao ? Dù chỉ chưa đầy hai tháng, dù đó chỉ là một khoảng khắc ngắn ngủi …“

“Ngay chính em cũng muốn quay lại khoảng khắc đó mà ? Nhưng anh không hiểu, tại sao em lại quan trọng cái lần đầu tiên đến như vậy ? Anh không tin đó là lý do chính đáng để em bỏ anh đâu …”

“Đúng. Cái thời gian đó là chỗ đẹp nhất mà anh từng bước qua … nhưng nếu không có em, nó cũng sẽ trở nên vô vị và dư thừa, rồi cũng sẽ chìm nhanh vào quên lãng như bao nơi khác anh từng đến thôi.”

Giang cứ nhìn mãi 3 tấm hình. Rồi anh kẹp vào lại cuốn nhật ký. Anh giở qua trang đọc tiếp.

2.8.10 : chỉ còn lại em với anh thôi ! chỉ còn lại em với anh thôi ! chỉ còn lại em với anh thôi ! chỉ còn lại em với anh thôi ! chỉ còn lại em với anh thôi ! chỉ còn lại em với anh thôi ! chỉ còn lại em với anh thôi ! Giang ơi …đêm nay trời lạnh lắm … xuống đây ngủ với em nhé … xuống đây để em được chống cự với anh, rồi lại nằm im trong lòng anh … Giang ơi … mình chỉ ôm nhau thôi … ôm nhau thôi … Giang ơi.

Cái câu nó ghi trong tấm hình làm Giang cứ lặng người mà suy nghĩ, đến khi đọc xong cái dòng kia, Giang mới được cười một cách đã đời. Bây giờ anh có thêm một kinh nghiệm nữa, là sẽ không tin bất cứ gì nó nói, anh chỉ tin phản ứng của nó thôi ! Thằng nhóc này ghê lắm !!!

5.8.10 : chết rùi, hít xà hết nỗi rùi, cái nhẫn này cấn tay đau quá, bữa giờ hít còn đc có 13 14 cái gì à, hix hix. bít vậy hùi đó hít cho xong 23 cái trước mặt anh luôn cho rùi, lỡ mai mốt anh nhớ chuyện cũ, kêu mình hít thử, lúc đó chắc trốn lun quá. hix hix.

8.8.10 : bữa nay đọc báo 2!. báo có nói 1 tháng nữa có sao băng vào khoảng ngày nào đó, hông nhớ nữa. tự nhiên mình nhớ tới con pé Hằng với con Dung quá, cũng có cái hôm nào đọc trên mạng nói là đêm đó có sao băng, mình với 2 đứa nó ráng thức tới 3h khuya coi thử. tới 3h30 hơn, chả thấy cái sao băng nào, đến sao xẹt cũng chẳng thấy, hông bít có coi lộn hướng ko nữa, nhưng bù lại thấy nguyên một con cú trắng bay cái vèo qua trước mặt. 3 đứa la làng um sùm giữa đêm khuya rồi mạnh ai nấy chạy về nhà. hahaha, nghĩ tới mà vui thật.

15.8.10 : cứ giả điên giả khùng quài, nhìn bực bội quá, mà ngộ thiệt, ban ngày nhìn mặt thì thấy bực tức sao đó, đến tối nhìn mặt thì lại thấy iu iu sao đó. hihihi cái miệng kêu bạn triều bạn triều nhìn iu ghê lun, bữa nào hun lén 1 cái mới đc, nhớ quá. hé hé.

16.8.10 : ngày nào trời cũng mưa vào lúc tối mịt, trời mưa cứ như cỗ vũ cho anh xuống đây hoài hay sao đó. mà hum nay trời tạnh mưa vừa lúc buổi chìu, mấy cái ô cỏ trước nhà ngập trong nước mưa nhìn đẹp thật, cỏ xanh mượt, nước trong veo, cứ như cỏ được đóng trong những cái hộp thủy tinh vậy. mà từ hậu cần này có một chỗ ngắm mưa đẹp lắm, thấy được một dãy 4 cái nhà ăn mờ nhạt trong mưa, thêm mấy cái cây thẳng tắp, đều đặn trước mỗi lối đi vào nhà ăn nữa. cứ mỗi khi mưa là mình chạy ra đây, coi mãi vẫn ko thấy chán cái cảnh này.

19.8.10 : chùi ui, tivi chíu cảnh mấy con bọ xít hút máu, nhìn ghê quá à, tự nhiên thấy sợ quá, làm sáng hôm sau phải tổng vệ sinh lại nguyên phòng, mọi ngóc ngách mình kiểm tra kỹ rùi. nói chung là cũng bớt lo đc phần nào, hix hix. ý Giang ui ! hôm qua em nằm mơ thấy ngộ lắm, em đi trên một cái xe buýt, đang chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi có một cái xe buýt khác đi ngược chiều xuống, và em thấy anh ngồi trên xe đó, anh cũng đang nhìn em nữa, hai ánh nhìn chỉ chạm được nhau trong tích tắc, rồi biến mất mãi mãi. tự nhiên em lại ngồi dậy, và khóc quá trời lun. em cũng không biết sao nữa. em sợ như vậy quá. huhuhu.

22.8.10 : mẹ pà, sao cái trung đoàn này bóng nhìu dữ vậy. bộ phường tụi nó ở con trai chết hết rùi hay sao đó, đưa mấy đứa nó vào đây làm gì ko bít, thằng nào thằng nấy xìu xìu ển ển, đc cái làm 3 cái chịn tào lao thì giỏi lắm. mà cái thằng khốn nạn kia có cái gì đâu, mà đứa nào cũng chết mê chết mệt, đã vậy nó cứ đi theo mình quài mới ghê chứ. sao giống y như trong phim quá. hahaha.

23.8.10 : nãn. cúp điện sao ko cúp ban ngày đi, cúp ban đêm làm gì, đêm hôm có ai xài điện đâu mà cúp ko bít, cúp ban đêm chắc tiết kiệm được nhiều lắm chắc. cúp điện làm gì để người ta cứ mò xuống đây quài, rùi còn mò tùm lum trong chăn nữa. Giang ui, để em làm quen với bóng tối đi, đề em quên dần anh đi, đừng có xuống đây ôm em mỗi đêm nữa, đừng có làm em nhớ anh thêm nữa. hix hix.

25.8.10 : Lạc Long Trường Giang. Đoàn Thoại Đông Triều. Trường Giang và Đông Triều. Biển rộng và sóng lớn. Biển bao la nhưng nếu không có một con sóng, biển có còn là biển nữa ko ? Em không biết, Giang ơi. nhưng em biết là nếu anh chấp nhận sự chia tay, anh sẽ vẫn còn là anh. còn em, em cũng chẳng hình dung ra lúc đó mình sẽ ra sao nữa.

26.8.10 : huhu. trả sợi dây chuyền lại đây. ghét quá. đồ cái thằng lưu manh … đồ dâm tặc > <” đã dâm mà còn dai nữa, với nhìu trò nữa chứ. hix hix. thằng lưu manh đáng ghét > <”

27.8.10 : thôi. thua rùi. toàn bộ những tháng ngày cố gắng xa anh, coi như vô ích rùi. ý mà hông phải, có ích thì đúng hơn, càng xa càng nhớ nhìu hơn, và khi gặp lại thì càng dữ dội hơn. hix hix, tại sao hôm qua anh lại ko mặc đồ hả. ghét anh quá, mới đầu là hôn, mình đã thấy đi quá xa rùi, bây giờ thêm cái ngủ ko mặc đồ với nhau nữa, hix hix, vậy chắc là đã đi xa lắc xa lơ lun rùi quá. ôi Giang ơi ,sao lúc nào anh cũng làm em phải đấu tranh nội tâm hết vậy. em ghét anh quá đi.

Trang cuối cùng của cuốn nhật ký, Giang tắt đèn pin, rồi thu mình lại trong chăn. Tiếng mưa rơi dai dẳng, gió lạnh chốc chốc lại lướt qua khắp khu đóng quân. Giang co lại trong võng, cứ suy nghĩ mãi về nó … rồi anh ngủ thiếp đi lúc nào không hay …

Thấm thoát cũng gần tới lúc đánh trận thật, buổi sáng của bộ binh và các binh chủng tất bật với đủ thứ cần phải chuẩn bị, cấp trên ở trung đoàn đến và các sĩ quan ở những đơn vị mời tham quan diễn tập cũng đã đến đầy đủ, chỉ chờ ngày mai nữa thôi. Và khi kết thúc diễn tập, tất cả cũng lên xe về ngay trong ngày hôm đó.

Buổi chiều cuối cùng, ánh hoàng hôn trải dài cả khu trại, từng vệt nắng xen kẽ qua các thân cây, âm thanh duy nhất lúc này là tiếng đàn ghita đang vang lên trong trại. Tiếng đàn buồn bã, như tiếc nuối cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp sắp sửa biến mất. Giang ngồi lặng thinh thật lâu. Rồi anh lấy bút ra, viết chậm rãi lên cuốn nhật ký của nó.

7h sáng, mọi công tác chuẩn bị đã xong, tất cả đã vào vị trí chiến đấu, chỉ chờ hiệu lệnh từ trung đoàn trưởng là bắt đầu.Giang ở trong lều chỉ huy với anh Vinh, đứng quan sát quá trình tập luyện trong một tuần của cả trung đoàn cho đợt diễn tập này. Cả một vùng rộng lớn, lưa thưa vài bụi cây và tảng đá, phía xa là đồi núi mờ mờ trong làng sương mù buổi sáng. Tất cả có 3 tuyến bắn. Tuyến thứ nhất, bộ binh và hỏa lực mạnh gồm súng cối 100, súng máy phòng không 12ly7 triển khai đi lên, bắn vào bia đặt ở tuyến bắn thứ hai, và cứ như thế cho đến tuyến bắn thứ ba. Mỗi trung đội bộ binh và hỏa lực đều có một thằng lính thông tin đi theo, diễn tập có thành công hay không là đều ở mấy thằng thông tin này. Thông tin giữa các bên với nhau mà không được thống nhất, thông suốt là ở trên sẽ thấy được liền.

Tiếng đạn bắn nghe sướng tai thật, lâu lâu có vài tiếng pháo nổ từ súng cối 100 vang lên, có khi đồng thanh, có khi ngắt quảng. Cả một tuần tập luyện cực nhọc chỉ để làm tốt trong thời gian chưa tới 20 phút. Nếu hồi đó Giang còn ở đại đội, chắc ngay lúc này đây anh cũng đang ở dưới đó, hì hục chạy cùng với cả trung đội. Và khi trinh sát báo cái bia cuối cùng đã tan tàn, cả trung đoàn hò reo mừng rỡ, âm thanh vang dội từ tuyến bắn thứ ba như một làn sóng, lan tỏa khắp mọi nơi trong khu trại, và cả lều chỉ huy, vài người dân hiếu kỳ cũng tụ tập rất đông nơi đây để xem. Tất cả sĩ quan đứng lên, đồng loạt vỗ tay, ai cũng cười vui, ông này bắt tay ông kia, đợt diễn tập thành công mỹ mãng, toàn bộ mục tiêu đề ra đều đạt được, không có người bị thương và không có thiếu sót trong các khâu, nhưng có lẽ vui nhất là tụi bộ binh, vì đây là đợt diễn tập cuối cùng trong suốt thời gian phục vụ tại ngũ của tụi nó, tháng 9 rồi, chỉ còn 4 tháng nữa thôi là về nhà. Giang cũng hơi tiếc vì lần cuối cùng này, anh không được tham gia !

Và … đây cũng là một đặc thù của QĐNDVN, anh chắc chắn là như vậy vì anh đã được nghe kể và hiện tại là anh cũng đang chứng kiến : toàn tiểu đoàn 2 thu dọn khu vực đóng quân còn nhanh hơn lúc mới triển khai nữa. Chưa tới 15’, toàn bộ lều, võng, trại dựng tạm và rác thải đã thu gọn tươm tất, các đơn vị tập trung thành hàng, chờ xe đến rồi lên xe về thôi !

Giang thu dọn đồ xong, anh đứng dậy, chống nạnh, nhìn lại khung trời đầy nắng và mây lần cuối, dù sao nơi đây cũng đã gắn bó với anh và cuốn nhật ký trong vài ngày. Giang sẽ không quên được cái cảm giác thu mình trong võng giữa đêm mưa, soi đèn tìm lại những ký ức mà nó giấu trong từ những trang sách ! Anh mỉm cười rồi vác balô lên xe.

Còn Triều !

Khi nó phát hiện ra mất cuốn nhật ký, nó cứ lao đao mãi, có bữa nó còn chạy tới chạy lui như bị điên, mà chả biết chạy đi đâu ! Chán chường, nó ngồi thừ một đống trên cái hành lang phía sau nhà ăn, mắt nhìn đâu đó phía xa !

Triều cứ tưởng tượng mãi cái cảnh Giang lại trước mặt nó, nói những câu như : “Haha, anh biết rồi nha em ! Em bày đặt xạo xạo với anh hả ! Em dối lòng mình làm gì hả ! Tưởng em cực khổ quên anh, ai ngờ em cũng nhớ anh như anh nhớ em ! Haha, em bị anh bắt quả tang rồi nha !”

Nếu Giang nói với nó những câu đó thật, chắc nó chỉ biết đứng chết trân !

“Hic hic, diễn tập đi tới 11 ngày lận ! Mình không chắc có phải Giang lấy hông nữa ! Nhưng mà mình đã kiếm kỹ rồi, không thấy ở đâu hết ! Chán thiệt luôn đó ! Hix hix !!!”

Bây giờ Triều chỉ có hai lựa chọn sau 11 ngày đó. Thứ nhất là chấp nhận là lý trí của nó đã thất bại, nó sẽ trở về với Giang, và không suy nghĩ gì nhiều nữa. Thứ hai, cố gắng một cách ngoan cố để chối từ, cãi chày cãi cối hay nói bậy nói bạ thế nào cũng được, miễn là giữ được cái lập trường … cùn đó !

Triều cứ nghĩ mãi … nghĩ mãi … cho đến khi có ai rờ nhẹ lên vết sẹo trên cái cánh tay trái của nó, Triều thất thần quay sang nhìn, rồi giựt mình thấy rõ : thằng Hải trên Quân y vừa leo lên ngồi kế bên nó !

Lúc này nó chẳng còn hơi đâu mà gây lộn với cái đám này nữa, Triều quay mặt đi, tiếp tục nhìn đâu đó xa vời phía trước.

– Xin lỗi nha ! Chắc mày đau lắm hả !

– …

Triều chẳng buồn trả lời, nó cứ làm thinh mãi, rồi thằng kia cũng nói tiếp.

– “Chị em” nhau trong đây có mấy đứa à, mà cứ kiếm chuyện với nhau hoài, thiệt kỳ quá.

Bây giờ thì nó mới quay qua, nhìn đối diện vào thằng đó :

– Ai “chị em” với tụi bây ? Tụi bây kiếm chuyện với tao trước chứ bộ !

Hải liếc nó, trề môi :

– Thôi muội ơi, muội với ảnh ôm ấp giữa thanh thiên bạch nhật, ai mà hổng thấy, còn chối đây đẩy nữa. Bởi vậy ai cũng ghét muội cũng đúng. Xí !

Triều thoáng giựt mình, nó gặng hỏi lại :

– Ôm ai ? Tào lao quá !!!

– Thì anh Hào chứ ai, còn giả bộ hông biết ! Mà muội đừng có chối nữa, ai cũng thấy rõ ràng ảnh cho muội ôm, còn đi chung với muội hoài, hổng biết muội với ảnh có làm cái gì chưa nữa ?

Đến lúc này Triều mới cười được cái đầu tiên, nó nói tiếp :

– Haha ! Cái thằng chó không thèm liếm đó hả ? Làm tưởng cái gì chứ ! Mà tao với nó có làm gì hay không ? Tụi bây thích thì cứ suy tưởng thoải mái, tao không quan tâm.

Hải chép miệng tiếc rẻ :

– Thiệt buồn ghê, người có thì hông xài, người cần xài thì hông có !

Triều chợt nhớ ra một chuyện, nó gặng hỏi thằng Hải :

– Tao nghe nhiều đứa nói về mày lắm đó, bộ “chị em” tụi bây rãnh không có gì làm, đi kiếm chuyện với thiên hạ hả ?

Nãy giờ Hải nói với nó bằng giọng bình thường pha chút buồn buồn, bây giờ thì nó đã trở về đúng bản chất, cái giọng eo éo làm Triều cứ cười từng chập :

– Ủa ? Tao hỏi mày nha, tự nhiên mày đang đi vậy đó, có đứa nào kêu mày “bóng bóng” mày có tức không ? Hả ? Đm mấy đứa khốn nạn, tao có ăn hết của ông nội nó đâu, sao nó chửi tao ? Nó chửi tao quài thì tao phải ra tay thôi !

– Thì ai kêu “chị” đi cái tướng lộ quá chi, giữ khẽ một chút có ai nói gì đâu ?

– Thôi má ! Sống mà lấp liếm, che đậy mệt lắm. Tại sao phải giả bộ, trong khi thật sự mình đã là như vậy ? Cứ là chính mình hay hơn hông ?

Nhìn cái mặt đầy tự tin đó, Triều không thấy mắc cười, nhưng trong lòng nó cứ vang đi vang lại cái câu thằng Hải vừa nói. Tại sao nó cứ phải giả bộ,trong khi thật sự nó … đang mong Giang quay lại ???

– Vậy hả, sao “chị” nói “chị em” trong đây ít lắm, phải đoàn kết lại, mà “chị” cũng cho ra rìa hết mấy đứa đó ? Là sao hả ??? Rồi còn rạch mặt thằng gì gì đó em “chị” nữa ? Tóm lại chị cũng đâu có vừa ?

– Chời ơi, cứ nhắc tới là buồn. Cũng tại mê trai quá mà tình “chị em” bị tan tành, bây giờ ngồi nghĩ lại thấy hối hận quá. Với lại cái hôm mày cho tao coi cái clíp đó đó, tao mới có cầm cái con dao lam lên là thằng kia nó la làng, rồi chạy mất tiêu rồi. Tự nhiên thấy nó chạy mà tao hông có giận nữa, tao thấy bức rức sao sao đó, nên …

– Sao nữa ?

– … nên tao đi làm huề với nó rồi ! Ê mà nói thiệt nha, tụi tao đứa nào cũng công nhận là mày đẹp trai nhất đó, nhiều khi thấy mày đẹp hơn anh Hào luôn !

– Trời … Hahaha … mắc cười quá … sao đứa nào tao gặp cũng lôi ra nói tao với thằng Hào này nọ, mà tao nói thiệt đó, thằng đó có cái quần gì đâu mà tụi bây ham quá vậy ? Bộ trung đoàn này có mình thằng đó là đẹp trai thôi hả ?

Triều cười xém té khỏi cái lan can, khi nghe thằng Hải liệt kê danh sách từng thằng … trai đẹp, còn xếp theo thứ tự đại đội nào trước đại đội nào sau nữa. Chợt Triều hỏi bừa :

– Ủa nghe nói dưới đại đội 7 có thằng nào cũng đẹp lắm đó, có khi ăn đứt anh Hào của mấy “chị em” tụi bây luôn !

– Thôi má ! Hồi đó xuống đại đội 7 với mấy ông cán bộ Quân y hoài chứ. Mà có thấy thằng nào đẹp đâu, toàn mấy thằng thấy gớm hông à !

Triều thở phào, nó hỏi tiếp :

– Ê ! Hỏi thử cái nha, mấy “chị” có hốt hàng đứa nào trong này chưa vậy ???

– Chời ơi, coi nó hỏi kìa ! Ủa bộ mày chưa … với đứa nào trong này hả ? Hỏi gì thừa quá vậy ?

Triều đứng xuống, phủi phủi bụi rồi đi về :

– Tao không phải là gay ! Đừng có nghĩ tao giống tụi bây nha, không có được đâu à !

Trưa hôm đó, trời kín mây, nóng thì có nóng, nhưng Triều cảm thấy không gian đang bưng bít sao sao đó. Nó ăn cơm xong đi ra, tụi kia bây giờ gồm có cả thằng Phát, thằng Quỳnh và một đứa nó không thể ngờ là thằng … Tài, đang vẫy tay gọi nó. Triều cũng vui vẻ đi lại, đầu tiên là nó móc méo thằng Tài vài câu trước, xong rồi nó mới bắt chuyện với cả đám. Tụi nó rủ đi căntin ngồi chơi, Triều từ chối, vì nó buồn ngủ.

Những lần sau, ban ngày nó hay ngồi nói chuyện với cái đám đó, mà công nhận là vui thiệt, có bữa Triều cười muốn hụt hơi, còn có bữa đến khi đứng lên đi về, nhớ tới mấy chuyện tụi nó kể, Triều cứ cười dài đường. Nhưng cứ đến tối, là nó lại thui thủi trong chăn, nằm nghe nhạc và chờ cúp điện … rồi lại chờ gió lạnh thổi qua … và chờ ai đó !

Có một buổi tối, Triều bị một nổi buồn không tên đeo bám. Chẳng hiểu sao tự nhiên nó lại buồn thảm đến vậy. Những bản nhạc trong điện thoại không làm nó thiu thiu ngủ như mọi khi được. Triều tắt nhạc, ra khỏi mùng, và mở cửa đi ra ngoài. Đây là lần đầu tiên khi nó ở đây mà nó không sợ ma ! Nhưng Triều chẳng biết đi đâu nữa ! Nó ra trước cái thềm gạch của ban Hậu cần, chỗ vừa tiếp xúc với đường nhựa, rồi ngồi đó. Từ những đám mây đặc kín ở trên, bầu trời đang mang một màu đỏ thẫm. Toàn bộ mặt đường và mái tôn của dãy nhà xe cũng đỏ thẫm theo nền trời đó, và chỉ trừ những vật được thứ ánh sáng yếu ớt đó soi xuống, còn lại đều mang một màu đen đặc. Cảnh vật mà Triều nhìn thấy lúc này chỉ có hai màu : đỏ và đen.

Gió lạnh chạy ào trên các con đường, gió chạm vào thân xác nó, đánh thức nỗi cô đơn đang chập chờn trong suy nghĩ. Triều co chân, tựa đầu mình vào đầu gối.

Giữa đêm lạnh tĩnh mịch. Một giọt nước nhỏ xuống đầu gối, rồi chảy dài xuống dưới chân.
—————

Thuộc truyện: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – FULL

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *