Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 35

Truyện gay: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 35

– Nè. Cho hai đứa bây nè. Mỗi đứa một cái.

Khoa như nhảy dựng lên tức khắc :

– AAAA … Bánh trung thu !

Giang chả ham mấy cái bánh này, còn nó thì khác. Ăn vặt là sở thích của nó mà. Hèn chi nó cứ thấy là nó quên cái gì đó mỗi khi ngước đầu lên nhìn trăng tròn. Giờ này năm ngoái nó ở đây, cũng ăn chung cái bánh trung thu với anh Bảo chứ đâu. Cái mùi bánh nhân đậu xanh quen quá, cảm giác thân thương len lỏi trong trí nhớ đôi chút. Khoa cứ tủm tỉm cười mãi.

Nhìn cảnh mấy đứa trong phòng tụm lại đòi chia một cái bánh, tự nhiên nó lại thấy mắc cười, hồi đó cũng có một cái bánh trung thu mà phải chia mười chứ đâu. Nhớ quá ! Lúc đó vui gì đâu …

Tối hôm nay còn là ngày nghỉ, nên đại đội trưởng vẫn cho kéo tivi ra ngoài sân, cả đại đội đang chăm chú vào cái phim gì đó trên HBO, nó thì ngồi ngoài nhà tắm, nằm lên cái bậc thềm nghe nhạc, và nhìn trời, nhìn trăng. Giang đi căntin với ông Duy rồi. Mà từ cái bữa gây lộn đó, Duy cứ lầm lầm lì lì tránh mặt nó. Thở dài chán chường, bây giờ Khoa chẳng muốn ai phải tránh mặt nó nữa, nó chán bị như vậy rồi …

– Đoàn lang … thì ra chàng ở đây.

Khoa giựt mình ngồi dậy, khi chân nó có ai đó vuốt nhẹ lên. Nó điếng hồn.

Thằng Hải đang cười hô hố cùng thằng Phát.

– Trời … hai đứa bây … đi đâu vậy ? Đâu có được xuống đây ?

Trong đây có quy định, là lính cũ không được tiếp xúc với lính mới. Chỗ của lính mới ở và ăn cơm cũng tách biệt hoàn toàn với khu vực của lính cũ. Nguyên nhân sâu xa thì nó không biết, nhưng nói chung là chuyện này không chấp hành thì không được.

– Sao tụi bây biết tao ở đây ?

– Đoàn lang à … chàng xuống đây mà hổng nói gì cho mấy muội biết hết. Muội hận chàng !

– Đm’ gớm quá, đừng có kêu tao bằng cái tên đó.

Hai đứa nó cười nghiêng ngả :

– Ủa tên đẹp mà, có sao đâu ?

– Tụi bây ở đây lâu không được đâu ! Đại đội trưởng của tao ra thấy, mắc công lắm.

– Anh Triều bị đưa xuống huấn luyện tân binh hả ? Em nghe anh Tài kể là anh mê thằng sĩ quan nào ở đại đội 5 rồi làm cho bị đưa xuống đây.

– Má … thằng chó chết, nó xạo đó em, đừng có tin nó !

– Vậy chứ mày xuống đây làm gì ? Bữa giờ không thấy lên Quân y chơi nữa, tao tưởng mày đi về nhà rồi chứ.

– Tại tao thích huấn luyện lính mới. Vậy thôi. Hehe !

– Thôi mệt quá má, giờ leo rào đi đâu chơi đi. Tự nhiên muốn leo rào tiếp quá à !

– Không có được, tao ở đây sao leo đi đâu được ? Thôi ngồi đây nói chuyện đi.

Thằng Hải có cái kiểu cười y chang mấy con mụ đóng vai ác trong phim truyền hình. Mỗi lần nó cười là Khoa vừa sợ vừa mắc cười thêm nữa ?! Nhưng đúng là cũng lâu rồi, nó mới cười được đã đời như vậy.

Nó cứ ngồi nói ba cái chuyện trên trời dưới đất, đến lúc điểm danh đại đội thì mới lật đật vào mặc đồ sau cùng.

Cuối cùng điều mà Khoa mong muốn nhất cũng đã đến : Nó với Giang chuẩn bị đi phép.

Trung đoàn có tạo điều kiện cho quân nhân các cấp đi phép trong vòng 7 ngày, nhưng chỉ vào những tháng cuối của thời gian tại ngũ.

Lẽ ra nó với Giang, đứa đi trước, xong đứa kia lên thì đứa tiếp theo mới được đi. Tất nhiên là nó không chịu rồi, nó lên đại đội “tạo áp lực” với ông Trường, rồi nói đủ kiểu để anh Vinh đồng ý cho nó với Giang đi cùng. Cũng mất đến mấy ngày cân nhắc và năn nỉ từ phía hai bên, cuối cùng nó với Giang cũng được đi chung.

Khoa ngồi tựa lưng vào cái bậc thềm ở nhà tắm, vẽ ra cái viễn cảnh hai đứa về nhà, tối tối Giang qua chở nó đi dạo, rồi gặp mặt bạn bè, đàn đúm, tụ tập, đi đêm v.v… nó cứ tính xem làm cái nào trước, miệng thì nói không ngừng nghỉ.

– Anh muốn em ở nhà anh trong 7 ngày đó.

Khoa giựt mình quay qua, Giang vẫn điềm nhiêm trong giọng nói và nét mặt. Nó im lặng, để biết là Giang không nói đùa :

– Về nhà anh ở đi, 7 ngày thôi mà ?

– Nhưng … em cũng muốn về nhà em ! Em nhớ mẹ …

– Mai mốt xuất ngũ rồi cũng về nhà thôi chứ có đi đâu đâu ? Về nhà anh ở đi.

– … Sao anh muốn vậy ?

Giang kéo nó vào lòng mình, giọng như hờn trách :

– Để anh tính cho em nghe. Anh gặp em là hồi tháng 6 năm ngoái, rồi em bỏ anh đi là cuối tháng 8, đến tháng 3 thì anh gặp lại em, nhưng rồi em cũng lại bỏ anh đi vào cuối tháng 5, đến đầu tháng 9 thì mới chính thức không bỏ đi nữa. Để coi … à … em bỏ anh đi tổng cộng được 9 tháng đó. 9 tháng không có em, biết anh khổ đến chừng nào không hả ? Bây giờ về nhà anh, ở với anh 7 ngày đi, coi như bù lại thời gian mà em đã bỏ anh. Vậy thôi.

Chẳng để cho nó thời gian lưỡng lự, anh cúi đầu hôn nó, tay siết chặt nó lại vào lòng mình. Suy nghĩ về câu nói của Giang và cảm giác Giang dành cho nó cứ đan xen, chồng chất lên nhau.

– Đừng suy nghĩ gì nhiều nữa. Ngày mai đi phép là về nhà anh ở đó.

Khoa vui lắm chứ ! Phấn khích thì đúng hơn. Chỉ là yêu cầu đó làm nó hơi bất ngờ, với lại Giang không để cho nó phản ứng. Nhưng mà cũng đúng thật, đừng suy nghĩ gì nhiều nữa, suy nghĩ nhiều để làm gì, cũng có thoát được đâu !

Buổi tối hôm đó, nó bàn giao tiểu đội lại cho anh trung đội trưởng cùng với Giang. Hai đứa nó gói ghém đồ đạc vào balô, rồi chuẩn bị mọi thứ cho ngày mai, xong tụi nó đem cái balô xuống để ở phòng Khoa, đi tay không về nhà được rồi, mang vác chi cho nhiều.

Tất nhiên là hai đứa cũng ngủ ở dưới đó luôn.

… – Lâu rồi mới được ngủ chung với nhau như vậy.

Giang đưa tay rờ nhẹ lên má, rồi kéo chầm chậm xuống cổ, xuống ngực. Nó cứ vùng vằn vì nhột, rồi cũng thích thú để cho Giang chạm vào các nơi trên người.

– Umm … anh cũng muốn ngủ chung với em lắm chứ, nhưng tụi nó thấy thì sao. Bởi vậy mấy lúc anh không chịu, em đừng có buồn nha, bây giờ anh bù lại cho, không thiếu đâu.

– Hì …

Đúng là lâu, lâu lắm rồi. Hai cơ thể ấm nóng, và rắn rỏi đó mới được tiếp xúc hoàn toàn với nhau. Giang cứ hôn nhẹ lên cổ, lên má, rồi lên môi. Khoa cứ khẽ thở, rồi lại nhè nhẹ “chạm” vào.

Đêm nay trăng thanh, gió mát. Không cần tới cái chăn vướn víu như mọi khi.

Sáng.

Hai đứa nó nắm tay nhau đi lên Quân lực. Chả cần nói năng gì, cứ vào đó mà ngồi. Lát sau tự động cũng có hai tờ giấy giải quyết đi phép ra cho hai đứa nó, cùng với cái tiếng làu bàu khó chịu của anh Vinh. Khoa cười hí hửng, rồi nắm tay Giang, bước đi trong nắng sớm trên con đường dẫn ra cổng chính.

… Nhà. Nhà đây rồi. Sau gần 2h ngồi xe buýt, cuối cùng nó cũng về lại cái căn phòng nhỏ quen thuộc. Lần này hai đứa nó được cho về đàng hoàng, hợp pháp và không hề cản trở ai. Sau khi chào hỏi và trấn an tất cả, nó tót lên xe, rồi đi chơi với Giang.

Điểm đến đầu tiên là cái tiệm kem mà nó thích. Cái không khí mát lạnh kèm mùi hương quen thuộc, cùng cái âm thanh đặc trưng. Tự nhiên Khoa nhớ rõ cái lần đầu tiên mà nó đến đây quá. Khi đó Giang còn ngô nghê, nó vẫn cứ vô tư. Cứ làm nhau cười, rồi thản nhiên trong hạnh phúc, chẳng phải lo nghĩ về điều gì đó xa vời.

Khoa nhâm nhi ly kem cùng Giang, cả hai chẳng nói gì nhiều, hết đuổi mắt theo những đám mây và những chiếc xe cứ chạy dọc chạy ngang dưới kia, rồi lại tựa nhẹ vào nhau, tận hưởng sự êm ả thoáng mát hơn không gian oi bức ngoài kia.

… Xế chiều, rồi đến tối. Nó la cà khắp nơi cùng với Giang, bất cứ chỗ nào có thể đi, bất cứ chỗ nào mà hai đứa nó nhớ. Chẳng hề cảm thấy mệt mỏi, mà nó chỉ cảm thấy là nó đang đền đáp lại một cách xứng đáng những gì nó đã tự làm mất. Điểm đến cuối cùng là quán nhậu ven đường cùng đám bạn của Giang. Dù chẳng quen biết gì ráo, cứ ngồi vào, là có đủ thứ chuyện để nói, để bàn. Nhưng mà vui thật, chỉ có hơi mệt mỏi là nó không uống bia được như Giang, mới có một lon bia là nó đã thấy nặng nề, chóng mặt rồi.

Giang có cái kiểu nhậu … nhìn láo lắm. Từ cái cách uống, đến cái cách nói chuyện, ai ở ngoài nhìn vào cũng cứ tưởng đó là đại ca của cái đám này. Nó ngồi kế bên, lâu lâu ừ hử đáp chuyện, rồi lại lén nhìn lên Giang. Sao tự nhiên cái kiểu mà nó thấy … làm nó sờ sợ. Nhưng thôi, chỉ là những lúc nhậu nhẹt, mấy bữa mới có một lần thôi mà. Giang thường ngày của nó đáng yêu nhiều hơn Giang ba gai của những lúc như vậy, lo làm gì cho nhức đầu.

– Về em.

Giang đứng lên, mấy đứa kia chào, rồi nó bước nhè nhẹ theo sau, lên xe, đi về nhà. Cũng khá trễ rồi. Nó rón rén vào nhà, rồi bước lên phòng. Tính ra nó uống mới có một lon rưỡi, chả sao, vẫn còn tỉnh chán. Giang đóng cửa phòng lại, tắt đèn, rồi anh bật cái đèn nhỏ ở trên bàn. Cái ánh sáng bé tí chỉ soi được một chút gương mặt đỏ ửng của Giang và của nó. Nhưng mà nó có uống ,thì nó cũng chẳng thể nào chịu nỗi cái mùi nồng nồng cứ phản phất trong phòng.

– Lại đây cho anh ôm em đi.

– Hôi quá …

– Thì anh ôm lưng em, đâu có quay mặt vào nhau đâu.

Khoa đi tới, ngồi trên đùi, tựa lưng vào ngực Giang. Giang dựa vào tường, anh cởi nhanh cái áo rồi ôm chặt nó vào lòng. Cảm nhận được cơ thể nóng ấm phía sau qua cái lưng, nó thở khẽ một cách thích thú.

– Em hấp dẫn anh thật đó Khoa.

– …

– Lúc nào anh cũng cảm thấy “khó chịu” mỗi khi ôm em như vậy nè.

Giang cởi chậm từng cái nút áo của nó ra. Khớp với từng động tác ở tay là cái hơi thở lúc mạnh lúc nhẹ sau gáy. Khoa trông theo các ngón tay đang dần dần cởi bỏ cái áo của mình, tự nhiên nó cũng cảm thấy “nôn nao” trong lòng.

– Có khi nào … xỉn quá, nên tụi mình mới vậy không ?

– Uhmm. Anh yêu em quá đi. Khoa à !

Sau khi đã cởi được cái áo, Giang đưa tay xuống, “bóp” nhẹ. Nó vùng vằn. Đặt tay lên bàn tay đang … của Giang.

Đã tay … Giang mới đặt Khoa nằm xuống. Mới có chút xíu mà nó đã thở mạnh thấy rõ. Giang cười khẽ, rồi lòn một tay dưới cổ, tay kia vẫn cứ “tiếp tục”. Anh hôn nó từng cái ướt át ở cổ, một lúc lâu rồi đến những nơi xung quanh. Rồi anh nhìn nó. Gương mặt ửng đỏ, đôi mắt buồn rười rượi, hơi thở nồng nồng hấp dẫn. Nó nhắm mắt, là anh khẽ cúi đầu. Cảm giác nhớp nháp không bao giờ đủ chạy dài khắp thân xác và suy nghĩ. Khoa vòng tay ôm cổ Giang. Hai cái lưỡi cứ cuốn vào nhau không ngừng đến đã đời.

Giang lại ngẩn đầu nhìn nó, anh cười nhẹ khi thấy nó mỉm môi, rồi anh ngồi dậy, tay kéo thật chậm nhưng cũng không quá nhanh phần dư thừa còn lại. Của nó, rồi của anh. Khoa vẫn nằm im, nhắm mắt, chờ cho cơ thể nó chuẩn bị cảm nhận sức ấm từ lòng bàn tay, rồi đến cơ thể của Giang đang chuẩn bị hoà vào cùng nhịp thở và cơ thể của nó. Rồi chờ cho cảm giác siết nhẹ của đôi tay và sự “cọ sát” từ tột cùng của cảm hứng mang lại. Cứ vậy cho đến khi chán chường, rồi lại ngủ thiếp đi cùng nhau.

Thế thôi.

– Hồi đó cứ mỗi lần ôm hôn là em lại lý do này nọ. Nhớ lại mà mệt thiệt.

– Thì giờ em cũng có nói gì nữa đâu …

– Hết sợ chưa ?

Khoa cười :

– Không sợ và không lo gì nữa. Cứ vô tư như anh muốn !

– Hèhè. Vậy mới ngoan chứ. Bữa nay cho em nằm trên đó ! Thích gì thì làm đi !!!

Ngày nào cũng thế.

Ăn. Ngủ. Tắm chung. Mò mẫm …

Cảm giác yêu thương cứ không phải ngủ chung thì mới cảm nhận được. Nó thường đến bất chợt và rất ngẫu hứng, nhưng lại rất nhẹ nhàng và đằm thắm. Có thể nó sẽ đến vào một buổi sáng tinh mơ, nắng vẫn còn rất ấm, nắng soi nhẹ vào phòng, có người chợt tỉnh, rồi nhìn vào khuôn mặt đáng yêu hay dễ thương kia, rồi lại siết nhẹ vào lòng.

Hay vào một buổi trưa yên tĩnh, cái nóng toả đều từ các mái hiên bên ngoài cửa sổ. Chỉ có cái tiếng quạt máy kêu “ro ro”, Khoa nhìn Giang chăm chú, từ cái cách Giang thở, đến cái cách Giang trở mình, rồi đến từng vị trí trên cơ thể, rồi từng chi tiết trên gương mặt. Khoa nhẹ nhàng nằm bên cạnh, khẽ ôm khi Giang vừa mở mắt, khẽ hôn nhẹ lên môi và ngủ thiếp cùng nhau.

Cũng có thể là một buổi chiều ồn ào. Khoa chạy lung tung trên bãi đất trống quen thuộc, gió thổi bất chợt làm mái tóc nhẹ rối đi. Giang trông theo, lòng êm ả cùng cái cười mỉm. Rồi trời chợt chuyển mưa, hai đứa hối hả chạy về nhà, người lấm tấm nước, Khoa cởi cái áo máng lên ghế, leo lên bàn ngồi. Nước mưa chốc chốc hắt vào phòng cùng cơn gió mạnh, tiếng mưa rào ầm ĩ trên mái hiên. Giang ngồi bên cạnh, khoát tay qua vai nó, từng dòng nước trên các mái hiên lượn sóng cũ kĩ chảy đều xuống, Khoa tựa đầu vào vai Giang.

Thế thôi là cũng đã thấy rất hạnh phúc, hơn cả những khi vuốt ve nhau trong nhà tắm và ôm chặt nhau trong từng đêm.

– Thấy mấy cái nhà đằng xa kia không ?

Giang dẫn xe lên, rồi cùng ngồi trên một cái cầu. Anh chỉ cho nó thấy những ngôi nhà mập mờ phía xa.

– Em thấy mờ mờ à ! Nhưng mà nói chung là cũng thấy.

– Đó ! Tương lai mà em cứ trông mong cũng là vậy đó. Nó quá xa để em có thể nhìn rõ được, nhưng em vẫn cứ khoái nhìn, và suy nghĩ tùm lum. Vậy sao em không chờ đến khi được lại gần, được thấy một cách rõ ràng, lúc đó em nghĩ tiếp cũng đâu có sao. Cứ lo xa làm gì không biết.

Khoa cười, mắt cứ nhìn vu vơ vào nơi xa xôi mà Giang chỉ, tay thì vẫn nắm nhẹ vào nhau.

Đêm khuya thanh vắng. Khoa với Giang cố tìm chút kỉ niệm còn sót lại qua từng cơn gió lạnh, và từng giai điệu thân quen trong cái tai phone. Cứ khi nghe lại những bài hát này, cùng với Giang trên chiếc xe lang thang từng đêm, là tự nhiên Khoa cảm thấy, tâm hồn của nó như đang phiêu du ở tận đâu đó trong ký ức. Gió đêm chạm vào khắp nơi trên thân thể, nhưng chỉ cần tay được nắm trong lòng bàn tay của Giang thôi, là cơn gió kia như chỉ là cơn gió thoảng.

Yêu thương đôi khi như một cục than hồng. Lúc thì cháy trong âm ỉ, lúc thì lại cháy bỏng.

Đầu ngón tay cứ như là đầu môi. Cũng mềm mại một cách nhỏ nhẹ, nhưng cảm giác mang lại thì khác hoàn toàn.

Sự mềm mại trên đầu ngón tay chỉ truyền đi được mỗi cảm giác ấm áp của lòng bàn tay mà thôi. Còn sự mềm mại trên đầu môi thì khác. Vì trên môi, con người ta còn cảm nhận được rất rõ mùi nồng nàn của hơi thở, và vị ngọt từ khi đầu môi chạm sâu vào nhau.

Hôn vào cổ. Sự mềm mại từ bờ môi chạm vào làn da đầu tiên, tiếp đến hơi thở mới trườn nhẹ xuống, ai đó khẽ rên rỉ. Rồi những dây thần kinh cảm xúc ở khắp cơ thể như bị đánh thức, kích động, khi đầu lưỡi chạm nhẹ vào làn da, những cái gai li ti trên lưỡi khơi gợi lên ham muốn tiềm tàng đang chạy ngược xuôi trong mạch máu.

Hôn. Cảm giác ngọt lịm trên môi và nôn nóng trong hơi thở. Tâm hồn và suy nghĩ tê dại hoàn toàn. Bản năng thật sự đang diễn ra từng chút, từng chút.

– Mình làm tình nha !

Giang siết chặt Khoa lại, câu nói cuốn nhẹ vào hơi thở, rồi cuốn hết vào trong nó.

– Sao anh lại muốn vậy ?

Khoa nằm trên, áp má xuống ngực, tay khều khều vào những nơi gần nhất. Chốc chốc nó lại thở mạnh theo từng cử động ở tay của Giang.

– Chẳng hiểu sao, anh lại muốn nữa !

– Vì anh cảm thấy yêu em nhiều quá, hay ngay lúc này anh không thể kiềm chế được ?

– Anh tò mò !

Giang xoay nó lại, nằm lên, hôn chậm rãi vào mắt, vào má, rồi khá ướt trên môi.

– Những đứa con gái anh quen, cuối cùng anh cũng chỉ muốn làm tình thôi. Uhm … anh chỉ thích thú khi được cưỡng bức và ép buộc, nhưng cuối cùng cũng chỉ là cảm giác thoả mãn. Anh chán rồi, anh không thích cái cảm giác thoả mãn đó nữa.

– Anh muốn nhận được cảm giác hạnh phúc, đúng không ?

Giang lại hôn nó nồng nàn.

– Em tự nguyện đi Khoa. Anh muốn nghe em nói là em muốn làm tình với anh !

Nó lại leo lên nằm trên Giang, vòng nhẹ đôi tay xuống cổ, nó nhìn Giang thật gần :

– Anh với em đã rất hạnh phúc rồi. Tình dục chỉ là thứ yếu đối với em thôi ! Nhưng nếu có một lúc nào đó cao hứng, và không thể kiềm chế nỗi … thì em sẽ tự nguyện.

– …

– Hôn em tiếp đi !

Giang cứ hôn như nó muốn. Khoa lại đắm đuối trong tâm hồn và thân thể.

– Vậy thì em nói là em yêu anh đi. Anh muốn nghe em nói !

Khoa cười. Nó hôn lại vào cổ, rồi lại trên môi. Nó khoái chí khi nghe Giang khẽ thở mạnh.

Cứ cuốn vào nhau, lúc mãnh liệt, lúc dịu nhẹ. Dù dở dang và chẳng đến được định mức nào đó. Nhưng như thế cũng là quá nhiều rồi.

Chẳng hiểu hôm nay, nó thấy cả hai có cái gì đó lạ lắm, không thể hình dung ra rõ ràng, nhưng Khoa thấy nó như là một kiểu nhớ, một thói quen …

Có vẻ như Giang cũng như nó, nó thấy điều gì ngập ngừng trong mắt Giang. Hai đứa không quấn quít vào nhau như thường ngày nữa, Giang nằm lên đùi nó, nhắm hờ mắt, nó vuốt nhẹ lên gương mặt, rồi hàng chân mày.

– Giang …

– Hm ?

Không mở mắt, Giang nhướng mày, rồi kéo tay nó, hôn nhẹ bằng mũi lên mu bàn tay.

– … Em nhớ mấy đứa trong tiểu đội quá !

Giang ngồi dậy, choàng tay qua vai nó. Hơi ấm từ đôi tay và hơi thở cảm nhận được rõ hơn cái cái nóng hừng hực của buổi trưa ngoài kia.

– Anh cũng nhớ cái tiểu đội của mình quá !

– …

– …

– Hay mình lên lại nha.

Giang cười :

– Mình về cũng được 5 ngày rồi. Nếu em muốn đi thì mình cùng đi. Miễn sao lúc nào cũng có em là được.

Khoa chồm lên, nằm trên người Giang, hai tay anh nắm chặt tay nó, cơ ngực và bắp tay ép lại thấy rõ. Thích thú, nó bóp nhẹ lên các chỗ đang làm nó thích. Hai đứa cười :

– Ngủ một giấc đi em. Chiều nay mình đi.

– Ừa.

Ánh nắng chói và không gian êm ả của buổi trưa chợt làm Khoa hứng thú. Nó hôn Giang dù nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng âm thanh phát ra từ các nụ hôn và hơi thở như đang báo trước cái mức độ chuẩn bị đến.

Tụi nó lại quấn quít “mọi thứ” vào nhau như hằng đêm.

Đến chiều. Hai đứa tranh thủ ăn nhanh bữa cơm, rồi chào cả nhà. Đi xe máy cũng được, nhưng nó thích đi xe buýt hơn. Giờ này vẫn còn kịp, Khoa chào cả nhà rồi cùng Giang bước đi, mấy đứa bạn của Giang hỏi thăm không ngớt, nó cũng cười đáp lại, rồi cứ thong thả mà bước đi tiếp.

– Ở với anh thấy sao ?

– Vui …

– Sao nữa ?

Giang vòng một tay ôm cổ, tay kia kều cái môi nó, cùng vài trò mà Giang thích. Nó không nói gì hết, cứ cười mỉm, rồi trông theo khung cảnh ngoài kia.

– Xuất ngũ xong, rồi tới Tết. Ăn Tết xong, anh sẽ qua ở nhà em.

Khoa quay lại, nhướng mắt ngạc nhiên hết cỡ. Giang áp má vào má nó, đôi mắt sâu nhìn xa vời đâu đó bên ngoài cửa xe :

– Anh sẽ về ở với em, với mẹ em. Rồi anh sẽ đi học lại, anh cũng sẽ kèm em học để em còn đi thi tốt nghiệp lại nữa.

Giang nhìn nó nhẹ nhàng, rồi anh nói tiếp, giọng trầm đều :
—————

Thuộc truyện: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – FULL

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *