Ngọt ngào như anh yêu em – Chap 7: Mưa và nắng

Truyện gay: Ngọt ngào như anh yêu em – Chap 7: Mưa và nắng

by Sơn Tùng

Chap 7: Mưa và nắng

Những ngày tiếp theo, thực sự là những ngày tồi tệ

Tôi đã quyết định sẽ “giữ khoảng cách” với Luke, nếu không muốn nói là “cách ly hoàn toàn” với cậu. Tôi không sang nhà cậu, không nhờ cậu đèo đi học, và ở lớp cũng không tiếp xúc, trừ khi có việc bắt buộc. Mấy lần Luke cũng gặng hỏi tôi tại sao lại cư xử kì lạ như vậy, tại sao tôi lại xa lánh cậu như vậy, nhưng tôi toàn im lặng. Tôi biết việc này thực sự khó cho cả hai, nhưng cậu sẽ hiểu thôi.

Vào cái ngày mà cậu tỏ tình với tôi, tôi biết là cậu có gia hạn là hết ngày hôm đấy phải thú nhận tình cảm của mình, hoặc cậu sẽ khiến tôi phải nói. Thế nhưng dường như ý định đó đã bốc hơi ra khỏi đầu Luke mất rồi. Có lẽ cậu nhìn thấy giọt nước mắt của tôi, vào buổi trưa hôm đấy, khi đưa tôi về nhà.

Như nhận thấy có điều bất thường xảy ra giữa chúng tôi, mấy đứa bạn bắt đầu hỏi han:

– Chúng mày giận nhau truyện gì đấy ? Trước giờ có bao giờ thấy chúng mày cãi nhau đâu ?

– Truyện phức tạp lắm, chúng mày không hiểu được đâu – tôi đáp

– Có chuyện gì thì kể ra. Bạn bè với nhau mà cứ giấu giếm làm cái gì ?

– Tao không muốn nhắc lại truyện đó đâu mà

– Ok. Không muốn nhắc lại thì thôi. Thằng Phú nó đang đi nói chuyện với Luke rồi. Tí đợi nó về thì biết

Một lúc sau, thằng Phú về lớp. Mấy đứa kia nhìn nó với ánh mắt tràn trề hy vọng vào một câu trả lời xứng đáng. Nhưng đáp lại sự kỳ vọng đó lại chỉ là cái lắc đầu đầy ngao ngán của Phú. Vậy là Luke cũng không nói cho Phú biết. Cũng phải thôi, làm sao mà cậu ấy biết được truyện gì đang diễn ra để mà nói cơ chứ. Tôi đâu có nói cho cậu ấy biết. Tất cả việc này đều là do tôi gây nên, do tôi quyết định, Luke đâu có lỗi gì đâu. Tôi mới là kẻ có lỗi. Nhưng một lần nữa, tôi lại biến thành kẻ hèn nhát, nên không dám kể cho họ nghe mọi chuyện.

Một năm không thể có 365 ngày nắng, vậy nên tôi cho rằng tâm trạng ủ dột lúc này của mình là hoàn toàn bình thường. Có lẽ thời gian sẽ lấy đi tất cả. Có lẽ cậu sẽ tìm được người xứng đáng hơn tôi để trao trái tim mình. Và có lẽ lúc nào đó, tôi và cậu sẽ trở thành bạn bè bình thường.

Bốn từ “bạn bè bình thường” như một vết cứa khiến trái tim tôi rỉ máu.

Rõ ràng cậu cũng biết những hành động của tôi đối với cậu là không bình thường. Những hành động đó phải bắt nguồn từ thứ tình cảm còn cao hơn tình bạn, đó là tình yêu. Và thật bất ngờ, đó lại là thứ tình cảm song phương mà tôi lại không hề nhận ra. Cậu biết tôi có tình cảm dành cho cậu nhưng vì ngại không dám nói ra, nên cậu mới tỏ tình trước, rồi hy vọng rằng tôi cũng sẽ đáp lại cậu bằng một câu “Đồng ý”. Thế nhưng sự hèn nhát trong tôi lại biến tôi thành một kẻ vô tình. Người ta thường nói rằng kẻ độc ác nhất trong số những kẻ độc ác, chính là kẻ đã đem đến cho người khác tia sáng của sự hy vọng, nhưng cuối cùng lại bỏ mặc họ bên bờ vực của sự thất vọng tột cùng. Ngay lúc này đây, tôi chính là kẻ độc ác nhất, trong số những kẻ độc ác. Tôi đã cho cậu hy vọng, để rồi dày xéo lên tình cảm của cậu. Kẻ độc ác như tôi, đúng là không xứng đáng được yêu thương.

Những lúc như thế này, tôi thường ngồi miệt mài bên máy tính, bên những con chữ để quên đi cuộc sống ngoài kia của mình. Ôi giá như cuộc đời lúc nào cũng giống như một câu chuyện. Ôi giá như cuộc đời tôi lúc nào cũng có thể vui cười giống như những nhân vật trong câu chuyện của mình. Ôi giá như Luke không tỏ tình với tôi, mà cứ để tình cảm trong tôi ấp ủ như vậy, thì có lẽ giờ này chúng tôi vẫn vui vẻ cười nói với nhau như mọi khi…

Tối

Ăn cơm xong, tôi lại ngồi chết dí trước máy tính để viết tiếp tác phẩm còn đang dở dang. Ước mơ của tôi là mai sau trở thành một nhà tiểu thuyết gia. Thế nhưng để thành công được có lẽ cần nhiều hơn đề tài mới mẻ hơn, không chỉ thể gói gọn mãi trong đề tài tình yêu này được. Ôi giá như có Luke ở đây, cậu ý sẽ biết phải làm gì. Cậu ý sẽ nghe tôi tâm sự và đưa ra những lời khuyên chính xác, như một nhà quân sư lỗi lạc.

Tôi thường không tin vào những sự trùng hợp lạ kỳ, hay tin vào việc nói điều ước dưới ngôi sao Hôm có thể thành sự thật. Nhưng sau ngày hôm nay có lẽ tôi sẽ phải tìm đọc sách về chiêm tinh hoặc thần giao cách cảm

Tại sao ư ? Vì ngay khi tôi vừa mới nghĩ trong đầu về Luke thôi, thì bất chợt nhận được tin nhắn từ cậu. Dù rất muốn trả lời, nhưng rất tiếc, lần này lí trí đã chiến thắng tình cảm. Tôi đã quyết định sẽ “cách li” cậu một thời gian, cho đến khi nào bọn tôi thực sự thoải mái mỗi khi nhìn thấy nhau

Luke nhận ra sự chuyển biến lạ trong cảm xúc của tôi, và không còn đeo bám cậu như mọi lần nữa, vậy nên tối nào Luke cũng gửi cho tôi những tin nhắn với nội dung giống hệt nhau: “Có chuyện gì cậu phải nói cho tôi biết chứ. Làm ơn đừng lạnh lùng với tôi nũa được không ?” Nhưng những gì tôi làm chỉ là im lặng

Hôm nay cũng không ngoại lệ. Từ tối đến giờ đã là ba tin nhắn như vậy rồi. Và tôi đoán có lẽ giới hạn chịu đựng của Luke cũng chỉ đến đây thôi. Vì ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng chuông cửa dưới nhà, và tiếp sau đó nữa là tiếng mẹ tôi gọi toáng lên:

– Nhật ơi. Có thằng Kiên nó đến tìm con này

– Kiên nào cơ hả mẹ ? Con có quen ai tên Kiên đâu ? – tôi ngồi trên tầng hét vọng xuống

– Ơ kìa thằng này hay nhỉ. Thằng Kiên cùng lớp chứ còn thằng nào nữa. À mẹ quên. Là Luke. Luke nó tìm con có việc gì này – mẹ tôi chỉnh lại

Ôi trời ơi, lại một lần nữa tôi đã quên mất tên thật của cậu ấy. Nhưng có vấn đề khác cần giải quyết, đó là cậu đang ở dưới nhà tôi, tìm tôi để nói chuyện, mà chuyện gì thì tôi thừa biết. Nhưng tôi lại không hề muốn nhắc tới chuyện ấy nữa. Chỉ có điều nếu từ chối gặp thì sẽ dẫn đến một loạt câu hỏi “hóc búa” của bố mẹ tôi, vậy nên. Haizzzz việc gì nên làm thì cứ phải làm thôi.

Tôi và Luke ra ngoài nói chuyện vì không muốn bị bố mẹ để ý. Chúng tôi cứ đứng cạnh nhau, lưng dựa vào tường, cho đến khi Luke quyết định lên tiếng trước:

– Nếu tôi làm gì sai, cho tôi xin lỗi

-…

– Nhưng tôi không thể tiếp tục sống như thế này được. Tôi nhớ cậu. Tôi nhớ những lần đi chơi và nói chuyện với cậu. Cậu đừng như vậy nữa được không ? Tôi xin cậu đó

– Luke – tôi thì thầm – Không phải lỗi của cậu. Tớ làm như vậy vì tất cả đều là do lỗi của tớ

Luke hết sức ngạc nhiên trước lời tôi nói, nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh để nghe tôi giải thích nốt:

– Cái hôm mà tớ đi bộ về trước, xong khiến cậu phải đạp xe khắp nơi đi tìm tớ ý, tớ đã rất hối hận. Tớ không muốn cậu yêu một người mà lúc nào cậu phải lo lắng cho người đó. Tớ không muốn cậu yêu một người mà lúc nào vất vả vì người đó. Lúc tớ nhìn thấy chiếc áo sơmi đẫm mồ hôi của cậu hôm đó, tớ đã rất hối hận. Lẽ ra tớ không nên làm như vậy. Nhưng do tớ quá hèn nhát nên mới không dám đối diện với sự thật rằng cậu thích tớ và tớ cũng thích cậu. Và một khi đã là kẻ hèn nhát thì mãi mãi sẽ là kẻ hèn nhát. Tớ thực sự không muốn cậu yêu một kẻ hèn như tớ

Tôi giải thích, mà không hiểu sao nước mắt cứ tuôn rơi. Luke vội vã ôm tôi vào lòng. Ôi ! Sao tôi nhớ cái cảm giác này đến thế. Cái cảm giác được ở bên cậu, được cậu che chở, được cậu quan tâm, tôi cứ tưởng là sẽ không bao giờ được như vậy nữa. Nhưng tôi vẫn khóc. Khóc cho sự yếu đuối của bản thân, và khóc cho cả sự hy sinh mà Luke dành cho tôi nữa

– Momo, nghe tôi nói này. Tôi lo lắng cho cậu là vì tôi yêu cậu. Đó là việc mà bất kì thằng con trai nào cũng làm để thể hiện tình cảm của anh ta dành cho người yêu của mình. Lo lắng ư ? Tôi không nghĩ vậy. Đó gọi là quan tâm, là dùng một cách đặc biệt để yêu thương cậu…

– Thượng Ẩn – tôi khẽ nói

– Đúng rồi. Câu đó tôi mượn trong Thượng Ẩn đấy. Bởi nếu cậu là Bạch Lạc Nhân, thì sẽ chỉ có mình tôi là Cố Hải của cậu mà thôi. Và tôi biết người yêu của tôi không phải là kẻ hèn hạ. Không bao giờ. Chỉ là cậu ta nhút nhát nên chưa dám thổ lộ tình cảm với tôi mà thôi. Nhưng tôi biết rằng, sâu thẳm trong trái tim cậu ta, tình cảm đó là cực kỳ đáng trân trọng. Cũng vì lẽ đó mà cậu ta hoàn toàn xứng đáng có được tình yêu của bất cứ ai trên Trái đất này, chứ không chỉ riêng gì mình tôi. Nhưng cậu ấy đã chọn tình yêu của tôi làm chân lý, và đó là điều biến tôi thành kẻ hạnh phúc nhất thế gian

Nghe những lời bộc bạch ấy, tôi không nghĩ người bên mình lúc này là Luke. Bởi cậu có bao giờ nói những lời như thế này đâu, cứ như thể cậu mượn từ trong cuốn sách nào đó ra vậy. Hơi hoa mỹ một chút, nhưng lại rất chân thành. Lại là một con người khác trong Luke mà đến bây giờ tôi mới khám phá ra

Đợi cho tôi nén chặt những giọt nước mắt vào tim, và chỉ còn vài tiếng nấc khe khẽ, Luke mới hỏi tôi:

– Momo. Tôi chỉ nói với cậu điều này một lần thôi. Cậu nghe cho kĩ và trả lời tôi. Tớ yêu cậu Momo. Cậu có đồng ý làm người yêu của tớ – Nguyễn Trần Trung Kiên không ?

Lần đầu tiên Luke xưng hô “cậu – tớ” khiến tôi hơi bất ngờ nên chỉ nín thinh, như sợ cậu nói nhầm điều gì.

Thấy tôi vẫn im lặng, cậu lại nói thêm:

– Cậu không cần phải trả lời tôi ngay. Có thể đợi đến ngày mai cũng được, hoặc thậm chí là cả tuần, chỉ cần cậu đừng xa lánh tôi như…

– Tớ yêu cậu Luke

Tôi nói rồi bất ngờ kiễng chân lên thơm má cậu. Luke bất ngờ ôm lấy má, còn tôi vì quá đỗi xấu hổ nên mặt đỏ lựng hết cả lên. Không hiểu tôi đã nghĩ gì mà lại bạo gan như vậy. Tôi thực sự không hiểu nổi mình nữa rồi

Tâm trạng rối bời của tôi bỗng dưng được Luke trấn an bằng một nụ hôn…lên môi. Cậu cầm lấy cằm tôi rồi hôn lướt qua thật nhanh. Ôi nụ hôn đầu của tôi. Mất rồi. Nhanh quá. Tôi còn chưa kịp cảm nhận được điều gì nữa mà. Tôi từng tưởng tượng nụ hôn đầu của mình sẽ thật lãng mạn, ngọt ngào, và nhất là chân tôi sẽ hất lên giống như các cô gái trong phim những năm 90. Nhưng thực sự thì…Đời không như là mơ

Chia tay Luke, tôi chạy nhanh lên phòng để bố mẹ không phát hiện ra bộ dạng phởn phơ của mình khi được trai hôn. Tôi tắt máy tính, không ngồi viết truyện nữa. Tâm hồn treo ngược trên cành cây thế này thì làm sao tập trung sáng tác được cơ chứ. Tôi bật nhạc rồi uốn éo trên giường đầy sung sướng. Mong tới sáng mai quá đi. Cuối cùng thì mọi thứ cũng ổn thôi mà, đúng không ?

Nắng. Những tia nắng chiếu thẳng vào đôi mắt còn nhắm nghiền của tôi, khiến tôi theo bản năng của một con heo lười mà ụp cái gối lên mặt để khỏi bị làm phiền. Nhưng sau rồi hình như có gì đó không đúng. Tôi bắt đầu cảm thấy khó thở, tay chân, toàn thân bị đè chặt dưới áp lực. Ôi không ! Tôi bị bóng đè mất rồi. Oaoaoa ai cứu tôi đi. Không có ai thì tôi phải tự vùng vẫy cứu mình thôi.

Đang khua chân múa tay thì bỗng dưng tôi đập phải cái gì đó cưng cứng, kèm theo là tiếng kêu “á” nghe rất quen. Ôi may quá, là người, không phải ma. Tôi kéo gối xuống để nhìn xem là ai. Hóa ra là Luke. Cậu đang nằm đè lên tôi khiến tôi hốt hoảng kêu lên:

– Cậu làm cái gì thế này ? Xuống ngay đi tớ sắp bị cậu đè chết rồi

Luke ngồi ra một góc giường rồi nói câu quen thuộc:

– Tôi mà không làm vậy thì đến bao giờ cậu mới dậy hả. Nhanh lên còn đi học

Tôi ngồi tần ngần một lúc rồi hỏi:

– Cậu có nhận ra là sáng nào bọn mình cũng nói những câu giống nhau không ?

– Thế cậu muốn tôi nói gì ?

– Ờ thì…

– Thấy chưa, cậu cũng đâu có ý tưởng gì. Hay là, cậu muốn tôi nói mấy câu sến sủa như mấy đôi yêu nhau hay nói ?

Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì cậu đã nói tiếp:

– Mơ đi. Mấy cái đó cũng chỉ là lời nói gió bay thôi, không chứng tỏ được gì đâu

Thấy cậu có vẻ khá là nghiêm túc nên tôi cũng chẳng bao giờ hỏi lại nữa.

Tình yêu của chúng tôi cứ thế trôi qua, âm thầm và lặng lẽ. Chúng tôi bên nhau mà không làm xã hội vướng bận, chỉ cần có những người bạn chân thành, và trên tất cả, là niềm tin mà chúng tôi dành cho nhau, thì mỗi phút giây đều có hơi thở của tình yêu hiện hữu

Mấy đứa bạn tôi nói, Luke chẳng hề lãng mạn tí nào. Nhưng tôi biết kiểu lãng mạn của cậu ấy chứ. Cậu ấy lãng mạn không như những người khác, không phải lãng mạn theo kiểu đưa tình yêu lên một tầm cao mới. Mà Luke của tôi, sự lãng mạn trong cậu cũng nhẹ nhàng và bình dị như chính con người cậu vậy. Cậu bảo với tôi rằng cậu không cần nói những lời yêu thương để tôi biết tình cảm của cậu, bởi vì những gì cậu làm cho tôi đã thay cho lời muốn nói rồi

—————–

Thuộc truyện: Ngọt ngào như anh yêu em – Ryochan (a.k.a Sơn Tùng)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *