Thiếu gia sát gái gặp cậu nhóc lạnh lùng ; Chap 1 -> 19

Truyen gay: Thiếu Gia Sát Gái gặp Cậu Nhóc Lạnh Lùng. Tác giả: Tý Chuột. “Tình yêu tựa như quả đất quay mãi không bao giờ ngừng. Cũng giống như anh và em dính mãi không rời ….”

Truyen gay: Thiếu Gia Sát Gái gặp Cậu Nhóc Lạnh Lùng – Chap 1

Tác giả: Tý Chuột

Lưu ý: Truyện có mục đích phi lợi nhuận, chỉ chia sẻ cộng đồng. Truyện này không dành cho tay chuyên nghiệp đọc , chỉ dành cho các pé boy teen – con nít 9x & 2k

Anh ….
Cứ sát gái và làm phiền em đi ….
Chứ đừng có cua , dính em như sam …
Kẻo em cho anh cái tát bây giờ ….
Em cứ lạnh lùng với anh hoài ….
Ngày và đêm làm sao anh chịu được vẻ đẹp của em hả người yêu dấu ơi !

Hôm nay là một ngày đẹp trời , dường như có một chút cơn gió mát nhẹ . Shop cửa hàng hoa tươi của Lộc Hàn dường như thu hút khách rất nhiều . Trai gái , già trẻ đua nhau tấp nập vào quán mua bông tươi khởi đầu cho ngày mới . Vì sao Shop này lại thu hút khách đến thế ư ? Là vì cậu – Lộc Hàn năm nay 17 tuổi đang kinh doanh những bông hoa tươi cho tình yêu , lễ tình nhân , quà tặng cho bạn gái . Rất dễ thương mà lại lạnh lùng , cười rất tươi khiến người nhiều người mua không thể chịu được mà ngã rần rần . Thực chất nụ cười ấy là điểm mạnh duy nhất mà nó có thể bán hàng . Chứ không thôi là cậu ế hàng dài dài đến hết cuộc đời mất .

-Cảm ơn quý khách ạ , lần sau ghé đến ạ – Lộc Hàn cười tươi híp mắt …

-Cháu giỏi bán hàng quá nha , lại còn dễ thường nữa chứ …

-Dạ cháu cảm ơn bác ạ … hi hi …

-Bán cho chị bông này đi nào

-Bán cho anh bông này …

-Gói cho cô bông này …

-Bán …

-Gói …

Lộc Hàn vất vả nhanh tay bó hoa lại , khéo tay gói gọn gàng sao cho đẹp mắt . Lộc Hàn luôn miệng thưa dạ vâng . Luôn luôn nở nụ cười trên môi , một phần vì quá sung sướng khi hôm nay bán được kha khá . Giúp đỡ được mẹ nợ nần và em trai đang tuổi lớn ăn học . Nhà của Lộc Hàn duy chỉ có ba mẹ con là mẹ , cậu , và em trai . Ba thì đã mất sớm trong một vụ tai nạn mấy năm về trước .

Khiến Lộc Hàn và mẹ con cậu lâm vào cảnh nợ nần , điều ấy đã khiến tinh thần Lộc Hàn sock , lạnh lùng suốt mấy năm trời . Vỏ bọc bề ngoài lạnh giá là thế , nhưng bên trong thì lại mệt mỏi và thật yếu đuối . Lộc Hàn cố vuốt mồ hôi ướt đẫm thi nhau chả xuống khuôn mặt bầu bĩnh , trắng trẻo của một thư sinh thanh tú . Nhưng lại không kém phần búng ra sữa như con nít ….

“Hôm nay kiếm được kha khá , mình giúp được em đóng tiền học phí rồi . Vui quá đi …”

Lộc Hàm mỉm cười với suy nghĩ của chính mình , vì đã phần nào giúp qua khỏi áp lực nặng nề . Do nhà cậu nợ ngân hàng lên đến một trăm hai mươi triệu , tính cả lãi mẹ lần lãi con nên cậu không thể vay thêm mà đóng tiền học phí cho em trai được . Điều ấy khiến Lộc Hàn cắn răng chịu đựng , đi vay mượn tiền của hàng xóm cô bác , liều mình mà mở Shop Hoa nho nhỏ này chỉ đủ kiếm sống qua ngày …

Truyen gay: Thiếu Gia Sát Gái gặp Cậu Nhóc Lạnh Lùng. Tác giả: Tý Chuột.

Ảnh chỉ mang tính minh họa : Truyen gay: Thiếu Gia Sát Gái gặp Cậu Nhóc Lạnh Lùng. Tác giả: Tý Chuột.

-Của chị đây ạ … – Lộc Hàn gởi hoa cho người đang đứng chờ .

-Cảm ơn em , bao nhiêu vậy ?

-Dạ 35 ngàn thôi ạ …

-Đây , còn 5 ngàn bo em luôn .

-Dạ em xin cám ơn ạ …

Lộc Hàn cúi đầu vui mừng cầm số tiền ấy bỏ vào túi , bao nhiêu mệt mỏi dường như tan biến . Lộc Hàn cố gom số hoa đã sắp xếp , bó gọn đàng hoàng của khách đặt trước mà bỏ vào giỏ xe . Lộc Hàn đóng cửa tiệm lại , rồi cậu nhẹ nhàng leo lên xe mà đạp nhẹ nhàng trên con phố để trả hoa cho khách đặt hàng . Lộc Hàn bấm chuông từng nhà giàu đồ sộ , giới thượng lưu cầm hoa gởi lại cho những người giúp việc …

-Ồ , hoa đây rồi mà bà chủ mong mãi … -Người giúp việc cầm hóa cười ồ lên …

-Cháu cảm ơn ạ , phiền bác gởi lại lời cảm ơn và mong tiếp tục ủng hộ cháu nữa ạ …- Cậu cúi đầu nhẹ nhàng mỉm cười .

-Ừ , tiền của cháu bà chủ sắp xếp đây – Người giúp việc đưa một phong bì ..

-Dạ cháu xin cảm ơn , nhưng mà … sao nhiều quá vậy ? Bó hoa này tổng cộng có 170 ngàn thôi bác à –Cậu e dè rút lại tiền thừa trả lại .

-Không … không được , bà chủ nói là phải gửi đúng số tiền này cho cháu . Vì bà ấy rất thích hoa của cháu , đẹp đẽ và tinh tế chăm sóc rất tốt …

Lộc Hàn đứng nhìn ngây ngốc , vì chưa bao giờ cậu lại nhận được lời khen như thế cả . Trước giờ chỉ biết chăm sóc cho thật tốt để hoa khỏi héo tàn , và phải làm sao hoa nở rộ thơm ngát làm hài lòng những gì nó có thể dành tâm huyết cho người mua thôi . Cậu cầm số tiền ấy xúc động , cố đưa vẻ mặt lạnh lùng của mình lộ ra ngoài . Lộc Hàn cuối đầu thêm một lần nữa , mà rời khỏi căn biệt thự này . Mà không nói lên được lời nào , chỉ biết lặng lẽ đạp xe trả số hoa cho khách hàng còn lại . Nước mắt cậu rơi rớt trên má , vì đã có tiền giúp mẹ trả nợ …

Lộc Hàn làm xong xuôi tất cả , rồi đóng cửa hàng vì quá trưa . Nên giờ này , có lẽ không ai mua cả vì hoa sẽ rất dễ tàn và rụng cánh trên đường mua hoa về . Lộc Hàn lại đạp xe tí hon , cũ kĩ ấy về nhà của mình .

-Mẹ ơi , con đã về …

-về rồi đó hả con , sao mẹ thấy làm khổ con quá – Mẹ của cậu ôm chầm rồi xoa bóp bả vai nó .

-không sao đâu mẹ à , mẹ ngồi xuống đây đi – Cậu kéo mẹ ngồi xuống

Bà nhìn nó chớp mắt , da nhăn nheo vào nhau . Có lẽ , bà đã tần tảo sinh ra hai đứa con trai mà bây giờ đã có chút già đi . Với số tuổi độ bốn mươi như vậy , bà cũng có sức để nuôi con đến lớn . Nhưng vì con cả – Lộc Hàn , nó đòi làm việc với tài năng kinh doanh của mình . Bà đành chấp nhận , liều mạng số tiền vay ấy cho con kinh doanh . Mới buổi đầu tuy khá ế ẩm , nhưng sau dần đã gỡ lại được vốn và trả nờ dần dần . Vuốt mái tóc đen huyền của con mình , dường như đôi mắt bà đục có phần mờ nhạt vì ứ đọng nước mắt .

-Mẹ có lỗi với con lắm Hàn à , tuy nhà mình nghèo ba mất sớm . Nhưng mẹ vẫn lo cho con .

-Không sao đâu mẹ à , đây số tiền này mẹ đi họp phụ huynh cho em mà đóng học phí nha mẹ .

-Nhưng mà , còn học phí của con ?

-Tháng sau con mới đóng mẹ à …

Thật ra Lộc Hàn đã nói dối , vì cuối tháng này phải đóng tiền sinh hoạt đầu năm . Nhưng vì em trai , Lộc Hàn cố bất chấp những chuyện xui rủi mà lo cho em mình . Cậu nhìn sâu vào đôi mắt của bà . Không khỏi khiến Lộc Hàn trong lòng cảm thấy thương người mẹ này nhiều hơn ….

-Con nói dối phải không ?

-Không , không đâu mẹ à . Nếu dư số tiền con lại mẹ đóng lãi trả cho người ta nhé . Thôi con xin phép ra ngoài đây .

Lộc Hàn cố né tránh nhưng câu nói của mẹ mình , cậu chạy thật nhanh ra khỏi căn nhà . Lộc Hàn muốn tản bộ đến trường em trai của mình , nhìn ngôi trường mà nó học . Lộc Hàn lại thấy vui , tiểu học đúng là đáng mơ ước được mà ….

“Em Lộc Minh cố gắng học nha , anh thương em nhiều lắm …”

Cậu suy nghĩ về em của mình , thương em của mình . Tuy rằng , em của nó còn con nít chỉ mới 8 tuổi . Nhưng Lộc Hàn vẫn lo cho em , vẫn cho em cuộc sống của mình . Dù có cực khổ vất vả đến đâu , Lộc Hàn vẫn không ngừng nghỉ mà lo cho cả gia đình của mình . Cậu chợt nghĩ , gia đình của mình vẫn hạnh phúc mà không có ba trụ cột đấy chứ ư .

Lộc Hàn lại tản bộ đi tiếp , ngắm cảnh xung quanh . Đã lâu rồi mà không ngắm cảnh như thế này . Có lẽ , do bận việc kinh doanh với lại đi hoc suốt nên không có thời gian . Hầu như chỉ rảnh rỗi mỗi ngày thứ bảy và chủ nhật , có chút thời gian ấy mà ra ngoài hóng mát . Nhưng nó vẫn chứng nào tật nấy , lo cho gia đình là trên hết …

-Em ơi , có bao nhiêu ….

Lộc Hàn phì cười bởi ai đó hát khúc này , ngước mắt lên nhìn thì thấy hắn đang say sưa bên cô gái . Lộc Hàn cảm thấy nóng mặt , ghét cay ghét đắng mấy loại người này . Cậu lạnh lùng đi ngang qua hắn , nhưng hắn say quá ngã qua một bên đụng vai Lộc Hàn . Cậu khó chịu quát vào mặt hắn ….

-Nè , đi đứng kiểu gì thế hả . Bực hết cả mình , ghét quá ….

-Gì thế bé yêu ? – Hắn lờ mờ nhìn cậu

-Bé yêu cái con khỉ , biến , tránh xa tôi ra …

-Người gì đâu mà lạnh lùng thế bé …- Hắn sực tỉnh vì tiếng quát lạnh nhạt

Cậu tức quá quay mặt bỏ đi , không thèm quan tâm đến những chuyện vớ vẩn này . Cậu bắt chuyến xe buýt trở về nhà thầm lặng , bỏ lại hắn đầu óc quay cuồng . Hắn thấy mình có chút hối lỗi , trước giờ hắn có thấy người nào mà lạnh lùng như người này . Khuôn mặt dễ thượng , baby , khiến hắn liên tưởng hơi ngã về giống con gái . Hắn tiếp tục lẩm bẩm ôm eo cô gái ấy đi tiếp ….

“Thằng nhóc sao lạnh lùng dữ không biết ? Chắc chọc nó vui lắm … đẻ mai trên con đường này ta có gặp không nào “

Hắn dửng dưng tửng tưng , cà nhót huýt sáo . Khiến ai đi ngang qua cũng bật cười , vì hắn quá trẻ con lại còn đẹp trai . Tuy hắn là thiếu gia giàu sụ thật , nhưng hắn vẫn phóng khoáng và ga lăng . Lạ một điều nữa là , hắn không thích lấy vợ về làm dâu nhà chồng . Vì hắn thấy phiền phức , rất dễ bị cãi nhau đôi ba bốn lần . Mà trong số đó , hắn chỉ gây sự trước thôi nên đến giờ này hắn vẫn cô đơn . Vẫn đi gái gú mỗi ngày , về nhà thì lại bị cho ăn đập . Mà nếu có vợ quản lí , thì hắn dắt con bồ nhí về để ghen tuông chơi . Thật là khôi hài cho cuộc sống của hắn , quá phung phí hào nhoáng thử xa xỉ .

Truyen gay: Thiếu Gia Sát Gái gặp Cậu Nhóc Lạnh Lùng – Chap 2

Hắn dắt cô bạn gái gú này về căn biệt thự của mình . Gặp ngay đúng lúc ông bà nhà này , hắn rùng mình có chút gợn tóc gáy . Hắn buông cô bạn gái này ra , rồi cúi đầu xem như chẳng có gì xảy ra .

– Thưa ba mẹ con mới về ….

– Thằng kia , Lâm Tần Phong mày chết với tao ….

Hắn giật mình một cái =)) , rồi đứng sau lưng cô bạn gái . Ông nhà này nhìn hắn trừng trừng con mắt, giận dữ tột độ ….

– Lâm Tần Phong , sao mày suốt ngày gái với chả gú miết vậy hả ??? Phá tiền nhà tao ….

– Con xin lỗi ba ….

Hắn vẫn chứng nào tật nấy , vẫn nói câu xin lỗi ba cả chục lần . Vẫn đi tán gái , mỗi khi ông vắng nhà . Mỗi khi hai vợ chồng đi làm ăn xa , nhà chỉ có hai đứa con , một gái một trai . Chỉ có mỗi hắn là con trai , vậy mà vẫn không ra gì . Hắn suốt ngày chỉ biết ăn chơi , chẳng biết làm gì ngoài công việc của nhà này . Đã nhiều khiến gia đình mệt mỏi với hắn , vậy mà vẫn cưng hắn , nuông chiều hắn . Chỉ trông chờ cậy nhờ vào hắn .

– Mày lại đây cho tao … -ông ngoắc tay nhìn hắn lại gần…

Hắn quỳ sập xuống nhìn ba hắn , rồi lại giở trò mèo ướt mít , đến cún con . Hắn đường đường là một thiếu gia của nhà này , vậy mà cứ như con nít lên năm . Hắn đã 18 tuổi rồi chứ có ít đâu o.O, cũng đã đến tuổi cặp kê, đến tuổi phải dắt bạn gái về nhà ra mắt gia đình . Thế nhưng hắn chỉ làm qua loa , cho có lệ vừa lòng ông bà già nhà này mà thôi ….

– Con xin lỗi ba đấy , thật đó ba ơi … Con biết , con sai rồi mà …. – Hắn cố rặn ra nước mắt =)))

-Cái thằng này … chết này …

( Bốp … bốp … )

Ba của hắn đánh mạnh vào lưng hắn , khiến hắn nhăn mặt đau nhói . Còn mẹ hắn thì lạnh lùng , chỉ đứng xem không can thiệp vào ….

– Đau .. đau … con … tha cho con đi mà – Hắn ôm lưng rát buốt nhảy cẫng lên .

– Tao nói mày nghe , mày bỏ thói này cho tao . Không tao đập cho mày một trận bây giờ ….

Hắn gật đầu lia lịa nhìn cô bạn gái tiếc nuối , còn mẹ hắn liếc mắt nhìn cô gái ấy tiến lại gần nói nhỏ ….

– Con nhà cô nó bị thần kinh ấy con , về nhà đi con …

– À dạ dạ .. – Cô bạn sợ quá chạy mất dép …

Chẹp chẹp …. hắn ôm gương mặt ủ rũ buồn bã ….

Ôi cô gái mới tán của tôi ….

Đó là suy nghĩ của hắn , có chút tiếc nuối . Nhưng hắn vẫn mặc kệ , vì tính của hắn sát gái là số một . Chỉ cần nói “làm bồ anh nha” là có khối cô ngã quỵ vì hắn , do Tần Phong sở hữu khuôn mặt nam tính ,cộng với vóc dáng như một siêu mẫu . Nên các cô gái ai ai cũng đổ trước mắt hắn là phải rồi .

– Vậy con lên phòng nghỉ đây … – Hắn thở dài vì không có cô gái ấy để hắn vui đùa …

– Đi đi , mày coi chừng tao đó nghe chưa …

– Dạ … biết rồi …

Hăn gật đầu , rồi đi loạng choạng tìm phòng để ngủ một giấc . Tìm được phòng, hắn bước vào phòng ủ rũ như một con mèo mất thức ăn ý . Hắn nằm ngã ra giường , rồi nhắm nghiền mắt . Nằm một hồi thấy khó chịu , nên hắn lột dần quần áo hắn đang mặc . Lộ ra cơ thể đều đặn , trắng sạm . Chỉ chừa lại có mỗi quần chip hình con ếch ộp =))))

– Haizzzz chán quá đi , chán ơi là chán ….

Hắn lăn qua lăn lại như con mèo sưởi nắng cho ấm lông . Hắn chợt nhớ tới thằng bé hồi trưa nay đụng phải . Hắn nghĩ linh tinh, tầm phào bậy bạ ….

Nhóc đó lạnh lùng kinh, bữa nafo gặp thử xem sao ?

Nghĩ là như vậy , nhưng hắn nào có dám đâu ? Đi gặp mặt một người lạ mà hắn chưa hề quen biết, thì coi như hắn bị hâm nặng . Nhưng mà hắn thích , thích cái vẻ mặt đó , thích cách cư xử đó khiến hắn phát điên . Đúng là hắn bị điên nặng thật rồi … Hắn chạy vào nhà tắm xả nước vào người cho ướt sũng . Hôm nay , hắn bị một vẻ đẹp của một thằng con trai khiến hắn say đắm khát khao . Hắn vừa tắm , vừa nhắm ghiền mắt quay tay (t/g chơi thâm đó :”> , tùy m.n nghĩ gì mặc kệ :)) ) . Hắn lại sung sướng phóng thích những cơn bùng nổ đang bị kiềm nén . Không giải tỏa được cơn khát khao này , thì hắn không chịu nổi đâu . Quay tay xong hắn gội đầu , xong xuôi hắn quấn khăn ngang hông bò ra giường để vậy ngủ đến trưa ( Trời !! :”> )

Cậu về nhà trong sự bực bội khó chịu , một phần là gặp người đúng là điên khùng , còn một phần thì đụng người ta xong mà không xin lỗi một tiếng . Lộc Hàn vào nhà bếp nấu bữa trưa cho cả nhà , nhưng mẹ của cậu không cho . Bảo cậu đi đón em , còn chuyện bếp núc một tay bà lo liệu được . Cậu nghe lời mẹ , nên dắt xe đạp đi đón . Để lại bà một mình với bó rau muống , và rau cải . Bà chợt ho khụ lên , đưa bàn tay áp vào giữa … Khuôn mặt bà lo lắng khôn nguôi không thể tả . Ánh mắt có chút đau đớn , nhưng bà vẫn làm rau muống xào , nấu canh cải cho con của mình ăn , mà mấy món này Lộc Hàn rất thích nên không thể bỏ qua được …..

Lộc Hàn huýt sao vi vu trên con đường đến trường tiểu học . Đứng trước cổng trường cùng với mấy phụ huynh cha mẹ , chờ em ra gặp thì cậu thấy mà vui hẳn lên .. Cổng trường tiểu học mở ra , cậu cố ngóc đầu lên tìm em mình . Chợt thấy em trai lên tiếng , làm cậu vẫy vẫy tay …..

– Anh hai …. Lộc Hàn …. – nó chúm chím môi quơ tay vẫy anh trai mình .

– Anh đây , hi hi . Đi học có vui không ?

– Dạ vui ạ – Nó cười hàm răng sún trông rất đáng yêu .

– Lên xe đi , anh chở về …

– Dạ vâng ….

Cậu bước lên xe đạp của mình rồi đạp đi một vòng chầm chậm . Nhìn thấy mấy phụ huynh , đưa đón con em bằng xe ga mà cậu thấy tủi thân . Cậu ướt gì ba còn sống , có tiền mua xe máy mà chở đón hai anh em.mỗi ngày . Nhưng rất tiếc , ước mơ ấy thật viễn vong . Lộc Hàn sụt sùi trong nước mắt , ngày ấy xa rồi . Lộc Hàn từng hứa với ba mình sẽ học giỏi để được chiếc xe đạp điện . Nhưng bây giờ cậu học giỏi rồi , mà chiếc xe ấy thì không thấy đâu . Em trai – nó nghe thấy tiếng anh mình khóc nên lên tiếng an ủi ….

-Anh hai đừng khóc , có phải anh hai nhớ ba không hả anh hai ?

– Ừ , anh hai nhớ ba lắm . Thôi anh em mình về ăn cơm với mẹ ha ….

– Dạ …

Nó ngồi ôm anh sau lưng im thin thít , nó vẫn luôn suy nghĩ về anh trai của mình . Nó thấy khổ cho anh lắm , chẳng biết phải làm gì hơn . Nó – một đứa trẻ thông minh học giỏi .

Lộc Hàn quẹt nước mắt đạp nhanh về nhà , lòng thấy nhớ ba mình nhiều hơn . Nhớ da diết , một người ba vĩ đại , luôn nghiêm khắc chuyện riêng tư của cậu .

103 người thích truyện này

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *