Hôn ước của chàng Uke – Đoạn 9

Truyện gay: Hôn ước của chàng Uke – Đoạn 9 –

Truyện gay: Hôn ước của chàng Uke – Chap 19

Hừ hừ, cậu hôm nay tức lộn ruột luôn. Lí do tức là đây, có hai con trai một anh là thầy, một anh là Seme đang chọi nhau dành quyền ưu thế muốn có được là cậu. Hai người ném cho nhau những tia lửa, hờn ghen bốc khói trên đầu ngùn ngụt vì quá yêu, thích cái sự trong sáng của cậu. Rõ ràng, hai con người này chung một hướng suy nghĩ “Phải bắt cậu ấy về phía mình mới được”. Nhưng lại không làm gì được, bởi cái tính khí của cậu quá nóng nảy, ngang bướng, khó ai mà chịu nổi được =)). Cậu khó chịu, mặt hầm hầm nhìn hai con trai trước mặt lăm le nhau…

-Thôi đi, tui mệt rồi đó nha. Thầy về nhà của thầy đi, còn anh nữa bệnh mà ra đây làm gì? Về luôn đi… Xong, hết….tôi đi

Cậu nói xong mà muốn khản cả giọng, vì quá lớn tiếng. Nên xung quanh ai nấy cũng nhìn vào con người cậu. Tỏ vẻ cái cậu này bị hâm, điên, khùng nặng… Nhưng bên trong cậu, có ai biết là cậu tức đến cỡ nào đâu ? Vừa nói xong, cậu quay lưng định bước đi thì hai cái tiếng chói tai ấy lại vang lên…..

-Đó tại cậu đấy, mà em ấy giận đó…

-Ừ, thì tại tui… nhưng anh cũng vậy còn gì… xí…

-Tại cậu mà còn đổ thừa tôi à….

-Tại anh, không nói nhiều…..

-Tại cậu thì có…..

-Tại anh,….tại…anh….tại anh……

-tại cậu….tại cậu….tại…cậu…….

“Hic…khổ tới nơi rồi, lậy ông trời buông tha cho con”. Suy nghĩ trong thâm tâm cậu, mong dần dần được với bớt bỏ đi nỗi buồn bực. Cậu lại phải tách hai con người kia ra, đứng ở giữa dí sát mặt nhìn hai con người hăm he… Một người thì dễ đỏ mặt, đó là thầy Khương, còn một người giận dỗi rụt rè đó là Seme nhà ta lâm Chấn Phong. Mặt cậu đỏ gay, giận tột đỉnh lắm rồi a ~~….Cậu chỉ vào mặt từng người, nghiến răng… Thế rồi, không gian ấy như chìm vào hỗn loạn. Người đi đường đi ngang qua chỉ trỏ, rồi lại có mấy hủ nữ cũng mi gió hôn chụt chụt…nháy mắt với hai chàng trai tội nghiệp….

-Anh….còn anh……đi về dùm tui được không????

-Không_Đồng thanh tập 1

-Tại sao anh/cậu bắc chước theo_Đồng thanh tập 2

-Anh/cậu_Đồng thanh tập 3

-IM HẾT ĐI….

Cậu quát lớn đến nỗi phun luôn nước bọt, tốn mấy calo để quát hai con người dai đăng đẵng này. Bỗng dưng, tiếng bụng của cậu kêu “ọt…ọt…” báo hiệu cậu đã đói, đúng rồi từ sáng tới giờ chỉ lo cho hắn. Nên cậu chưa kịp ăn trưa, thì bị gọi ra đây làm trò đùa. Đúng là xui xẻo mà “tránh trời không khỏi nắng” vướng bận hai con người yêu cậu cùng lúc, khiến cậu giờ này khó xử thêm. Cậu xấu hổ khi bụng cứ kêu mãi chưa chấm dứt…. Thấy cậu như vậy, Khương đắc thắng mỉm cười nắm tay cậu nói….

-Em đói rồi hả Thế Anh? Đi ăn với thầy đi….Còn cậu kia đi về đi, có tôi lo là được rồi

Mà hắn đâu có chịu thua, cũng đâu có dễ dàng cho cậu đi với người lạ. Đặc biệt, là cách nắm tay hắn càng ghét thêm, cho dù có ai đi nữa hắn vẫn không buông tha. Dù kẻ đó là người cậu yêu, thì hắn vẫn cho ăn đấm không thương tiếc. Đã là dâu nhà họ Lâm thì có mà hắn nổi khùng thêm…. Hắn nắm tay cậu giựt lại về phía mình, khiến hai cái tay cậu bị dằn vặt giữa hai con người. Muốn xe chia đôi ra làm hai như “Chia đôi trái tim”…

-Đi ăn với anh đi, nhà hàng anh có chú làm đầu bếp nè. Nổi tiếng lắm đó

Cậu lại thở dài, rút tay lại nhìn hai thanh niên đầu hàng. Mắt cậu chớp chớp, mắt to tròn đen láy… nhìn chằm chằm vào hai con người thơ ngây. Cậu suy nghĩ một hồi, rồi quyết định đưa ra câu nói khiến hai người há hốc mồm….

-Nói là làm nghen, vì tui nhen…Vậy đi ra quán bình dân kia ăn cơm dĩa đi… Giờ tui đói quá rồi….

-Trời…._Hai người Sock té xỉu

Không phải vì ngạc nhiên quá độ, những lời cậu nói. Mà là, anh và hắn tởm cái quán bình dân mất vệ sinh. Ăn gì cũng không ngon, anh và hắn nhìn nhau chóp mắt sợ sệt. Một người thì sợ ruồi, còn còn một người thì quen cách lỗi sống theo tập tục nên không thể ăn những món bình dân đó được. Cậu biết ngay là hai người sẽ không đụng đến mà, bởi cậu thừa hiểu đã là nhà có địa vị thì luôn luôn ăn những thứ đắc tiền. Thì từ đó, rút ra kinh nghiệm người giàu không bao giờ đụng đến món quá bình dân. Diều đó, sẽ gây chú ý đến thiện hạ chê cười cách ăn mặc của nhà có địa vị chủ rất lớn trong giới phồn hoa. Nhưng đối với cậu, có lẽ cậu đã nhiễm tính khí của ba và ông nội rồi nên, cậu chẳng khinh thường những món họ có mồ hôi nước mắt làm ra món ngon đã là quý lắm rồi.

-Giờ có đi ăn không thì bảo, nếu có thì hai anh trả tiền đấy nhé….Còn không…thì về nhà hộ tui nhờ….

Cậu thở nhẹ nhõm, đắc thắng khi biết hai người sẽ không bao giờ chấp nhận món ăn bình dân đó đâu! Cậu toan bước đi thật chậm để nghe ngóng xem hai con người còn lớn tiếng nữa không? Nhưng không ngờ, lần này đã im lặng có vẻ xì xầm nhỏ to….

-Giờ cậu nghĩ sao? Có ăn hay không ăn……_Anh thật sự sợ dơ bẩn trong món ăn

-Tui…tui….anh nói trước đi….._Hắn thật sự rất sợ ruồi

-Tôi…tôi…thôi vì em ấy….tôi sẽ đi ăn cùng em ấy….

-Tui cũng vậy luôn…=))

-Này Thế Anh, chờ thầy với….

-Này em ơi, chờ anh với…..

Cậu quay ngoắc lại ngạc nhiên tột độ, buồn vui lẫn lộn. Hai con người cậu thích bây giờ chạy hộc hộc bở hơi tay, để bắt kịp theo chân cậu. Rẻ vào quán cơm gần đó, cậu ngồi vào ghế lấy muỗng lau lau nó một cách nhẹ nhàng. Còn hai người kia, thìu nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu với cái quán này. Một thì than thở ruổi nhiều ơi là nhiều, khiến hắn cứ đuổi đi mãi. Một thì nhìn vào thức ăn của chủ quán làm mà tròng lòng cứ than “Eo ui, mất vệ sinh quá. Còn hơn nhà hàng ăn còn đỡ”….

-Cô ơi, cho cháu ba dĩa cơm đặc biệt nha cô……_Cậu la lớn cố ý cho hai người nghe thấy

-Có liền, chờ chút nha cháu….

Cậu nhe răng nhìn hai người cười cười đưa sổ menu, hỏi hai người có uống nước gì không? Nhìn vào sổ menu, mà hai người cứ lọt tròng con mắt a~~. Giá ở đây chẳng ăn nhằm nhò gì đối với hai người. Còn thừa sức để trả tiền bo luôn cái cống. Mà trong khi đó giá đồ ăn trong sổ menu chi tầm khoảng 50.000 đến 70.000

-Cho tôi lchai nước pepsi

-Cho tui chai nước C2

-Có liền, đợi chút…..đang lấy đá…..

Bà chủ quán mừng rỡ hét lại, bả mừng vì mới mở hàng mà đã bán bàn này khá nhiều thức ăn uống. Bả nhảy cẫng lên, cầu mong cho bàn này mau mau bớt đói để ăn hàng của bả nhìu nhìu. May mắn vận hành đầu tháng, bả cố gắng làm hết sức…..=))

Nhỏ lo lắng không biết cậu đã gặp thầy chưa? NHỏ sợ, cậu gặp chuyện không hay. Ba mẹ nhỏ thấy con gái qua lại nên hỏi han…

-Sao con cứ đi qua đi lại thế con gái…ba chóng mặt quá !!!_Ba nhỏ day day thái dương

-Dạ, con không biết bạn con có gặp được thầy không? Con thấy lo quá

-Có sao đâu con, cứ bình tĩnh đi con_Mẹ nhỏ lên tiếng

Nhỏ chịu không nôi lo lắng cứ dồn dập trong lòng nên nhỏ đã lên phòng thay đồ đi gặp cậu. Nhỏ cột búi tóc cao, gọn gàng, rồi tô son dưỡng bóng lên môi. Xong xuôi, nhỏ xách cái giỏ nhỏ xinh xinh màu hồng xuống lầu. Nhỏ chào ba mẹ, rồi lấy xe SH mode chạy đi… Nhỏ ngó qua ngó lại như tìm kiếm….

Vừa lúc đó cặp đôi thanh mai trúc mã đi ngang qua, để rẽ vào nhà hàng gần đó. Nhỏ bắt gặp, cái cảnh tình tứ này nên đã nổ đom đóm mắt. Nhỏ đâu biết là anh trai của Lâm chân Phong, nhìn hai con người giống ý đúc một nước thì làm sao phân biệt được. Nhỏ tắt máy nấp gần đó. Nhỏ lấp ló nhìn qua nhìn lại nghĩ thầm….

-Ủa anh Phong, chồng của bạn mình đây mà… Có uke rồi còn lăng nhăng, hủ nữ đây cho ông biết tay….

Nói là làm, nhỏ khóa cổ xe dựng xe gần đó rồi chạy vào chặn hai con người kia lại. Nào ngờ, hai người kia trố mắt nhìn nhau…. Tỏ vẻ khó hiểu, nhỏ mặt hầm hầm vì bị ảnh cho là xem thường mình. Bỗng tiếng con gái chua ngoa, đanh đá…..

-Con bé này đâu ra thế anh,anh dám xem thường em có bồ nhí à????

“What? Bồ nhí….dám xem thường mình là bồ anh ta à. Được lắm, tui cho bà biết tay”. Nhỏ tức xì khói, vì bị cho rằng mình là bồ nhí của anh Phong. Trong khi đó, anh Khang mở to mắt nhìn nhỏ há hốc mồm. Lắc đầu, chưa quen biết…. Nhỏ đâu có để ý đến biểu hiện của anh, nhỏ xông vào con người cô, nắm tóc cô lắc qua lắc lại…

-Cho mi chết này, dám gọi bà là bồ nhí à… Được lắm… cho chết này….

-Á…á….chuyện gì vậy? Sao em lại đánh tôi…..á…á…..cứu…

Nhỏ nghe cô nói quá khinh thường, chảnh chọe nên cho ăn cái tát…teeisp cái tát…. Nhỏ xô ngã xuống lòng đường, leo lên người để lộ vòng một quá gợi cảm, bỏng mắt những người đi đường… Nhỏ buông một cậu xanh rờn….

-Cho bà chết này, dám cướp chồng của bạn tôi này….cướp Seme của bạn tôi này….

Cô Nhã Phương ngạc nhiên vì anh giấu cô điều này. Nhưng cô đã hiểu lầm một cách trầm trọng, cô không biết điều gì về anh? Cô đẩy nho ra, mà tóc tai cô càng bù xù thêm. Đúng lúc đó, anh chết trân những gì nhỏ nói, những sự thật đã bị nhỏ khui ra rồi sao? Anh sợ sệt, sợ sẽ những điều không may xảy ra….Cô tát vào mặt anh, chưởi vào mặt anh, khiến nhỏ và những người đi đường trố mắt nhìn….

-Anh là đồ tồi, tởm quá tởm là đằng khác. Tôi hận anh, anh Khanh à…Từ lấu nay tôi luôn yêu thương anh. Vậy mà, bây giờ anh, Lâm Chấn Khang tôi ghét anh…..

-Hả???? Lâm Chấn Khanh_Nhỏ há hốc mồm nhìn cô

-Còn em, em đá đánh chị ra như thế này. Cũng nhờ em mà chị tỉnh ngộ….

Cô khóc ròng, nước mắt tuôn lã chã trên khuôn mặt có những lớp phấn mỏng. Nhỏ nhìn anh hối lỗi vô cùng, vì đã trách ghen nhầm dùm bạn của mình. Anh đứng đấy, nhìn cô mà đôi chân cứ run run… Cô khóc, khóc thật nhiều cho số phận của mình lại đi yêu đàn ông Gay không đúng chất người cô yêu. Nhã Phương cắn môi nhìn anh mà khóe mi đỏ cay cay. Cô tát anh thêm một lần nữa….

-Tôi hận anh, đồ ghê tởm Lâm Chấn Khanh

Nói rồi cô bỏ đi, nhỏ cũng lật đật xách giỏ theo sau giúi vào tay anh chìa khóa xe. Nhỏ chỉ vào chiếc xe, hối thúc anh….

-Giữ xe hộ tui nha, tui đi giải thích cái đã…..

Cô chạy, chạy thật nhanh ra khỏi đó… không muốn nhìn thấy mặt anh. Nhỏ cũng chạy theo sau đó, nhỏ gọi í ới thở hồng hộc….

-Này chị gì ơi….chị ơi…chờ em với…

Nhỏ cố gắng chạy thật nhanh, bặt được cô nắmcô lại. Vô tình, nhỏ kéo mạnh quá nên cô đã ngã vào người nhỏ. Đúng lúc đó, cảm giác trời ban cho cô cái tiếng sét ái tình. Như bị điện giật, nhỏ bối rối tránh ra một chút rồi nhỏ ngượng ngùng gãi đầu giải thích….

-Chị à, chị hiểu lầm rồi, không phải như…..

-Như chị nghĩ chứ gì, chị biết rồi….Không muốn nghe nữa đâu !!!

-Nhưng mà, em không phải là bồ nhí đâu ạ, cũng…….

-Cũng không phải là người tình chứ gì??? Chị biết rồi, biết hết rồi…..huhuhu….

-Chị à….không phải đâu mà….

Cô bịt tai lại không muốn nghe, nhỏ thở dài tỏ vẻ lắc đầu. Cô khóc mỗi lúc to hơn, nhỏ an ủi cô vỗ lưng cô. Nhã Phương gục mặt vào bờ vai của nhỏ mà khóc, nước mắt giàn dụa bao năm qua cô đã quá thật lòng yêu anh. Nhỏ đỏ mặt khi cô vùi mặt vào bờ vai tráng của nhỏ…. Đúng lúc không gian đó như ngừng lại, cho khoảng trời riêng để cô và nhỏ an ủi cho nhau….

Truyện gay: Hôn ước của chàng Uke – Chap 20

Sau khi bưng thức ăn ra xong, cậu cắm cúi ăn nhanh. Anh và hắn chỉ biết đành ngậm ngùi uống nước ngọt. Cậu thấy hai anh chàng không ăn cơm, thắc mắc giương đôi mắt long lanh hỏi hai người….

-Sao không ăn đi, uống nước ngọt không vậy?

-Hic anh không ăn được…_anh mếu máo

-Ruồi ở đây nhìu quá, chịu không nổi…hic_Hắn than thở rồi quẩy tay đuổi ruồi đi

Cậu rớt muốn tròng con mắt, thời buổi nào rồi mà còn sợ ruồi với chả nhiếc không ăn được món bình dân. Cậu thở dài nhìn hai người lắc đầu, rồi kéo hai cái dĩa cơm về phía mình. Cậu chậc chậc tặc lưỡi, tỏ vẻ tiếc nuối….

-Cơm ngon thế mà không ăn, có thịt nướng này, có trứng này….

Cậu cầm cái muống chọt chọt vô dĩa khiến hai người nhìn mà cũng thèm thuồng =)). Nhưng lắc đầu, vì ở đây không khí quá nhiều bụi ô nhiễm làm cản trở hai người không muốn ăn nữa.

-Không ăn à, thế thì tôi ăn nhá… Ngon quá xá….

Cậu ăn ngấu nghiến mà không để ý đến biểu hiện nhăn nhó của hai người. Lúc ăn xong, cậu đứng dậy định đi về thì bị hai người kia nắm tay lại. Cậu lại phải một lần nữa, than khổ…

-Em định đi đâu?_Hắn nắm tay cậu hỏi trước

-Thì về nhà chứ đâu?

-Thế Anh, nói chuyện với thầy chút được không?

-Thưa thầy, em xin lỗi giờ em mệt quá…. Em xin phép về…

Cậu rút tay lại, rồi đón taxi về trước khiến hai người khốn đốn lật đật trả tiền cho bà chủ quán. Trả xong, hắn lườm anh một nguýt dài rồi bỏ về theo sau cậu. Còn anh, anh đứng thẫn thờ thẫn thơ như người mất hồn “Không lẽ, em ấy có chồng thiệt sao ta?”. Anh xoa cằm đăm chiêu suy nghĩ, rồi anh móc trong túi quần lấy chiếc Iphone 5 ra gọi cho một người…

-A lô, anh đó hả?……Giúp em điều tra về học sinh Cao Thế Anh lớp 12A1 được không?……..Ừ ừ….Đúng oy đó……Vâng cảm ơn anh…..

Nói chuyện xong, anh mỉm cười nhẹ, cuốc bộ đi tham quan thành phố. Vừa huýt sáo vừa ngân nga ngắm dòng người đi qua lại….

Nó ủ rũ trên đường đi học về, nó bực trong lòng vì người yêu nó nói xa nhau một thời gian. Nó không biết chuyện gì khiến anh phải xa nó, thật sự lúc này nó rất nhớ anh. Cần anh an ủi nó, chở nó mỗi khi đi học. Vừa về đến nhà, nó đá vào cánh cổng làm nó nhăn nhó ôm chân nhảy lò cò.

-Em ghét anh hai, sao anh có thể làm vậy chớ…..

Nó lầm bầm nguyền rủa ông anh Thế Hoàng bắt nó đi học suốt ngày, gặp bạn bè thì chọc nó cả buổi, làm nó uýnh lộn bầm dập cả mặt mày. Vừa bước vào nhà nơi phòng khách có cả đủ ba mẹ nó là đã lạnh sống lưng rồi. Nó lật đật cúi đầu chào, rồi thưa….

-Dạ thưa ba mẹ con mới học về……

Ba nó vẻ mặt cau có đỏ gay nhìn nó, giục vô mặt nó một sấp tấm hình làm nó giật mình. Mẹ nó cũng giật mình theo, nhìn ông chồng với ánh mắt thương con. Ba nó nghiêm giọng lớn tiếng làm nó hoảng hồn….

-Thế Thanh….

-Dạ….

Nó thật sự sock khi nhìn vào mấy tấm hình, những tấm hình rơi lay bay trên không trung chụp cảnh anh và nó đang hôn nhau thắm thiết. Nó bắt đầu hoảng sợ, nhìn ba mẹ mình mà run bắn cả người. Ngay khi anh Thế Hoàng cũng lắc đầu chào thua, không dám đứng ra bênh vực nó….

-Chuyện này là sao? Con nói đi….Học hành không lo…..lại đi chơi với trai là sao???

-Dạ…dại…con…con,……..

-Thế Thanh, con thật là hư đốn… Ba thật sự rất ghê tởm con người của con….Gia đình ta mấy đời rồi mà con còn làm những chuyện nhục hèn hạ đó hay sao????

-Dạ..dạ…thưa ba….con…con…thật sự……

Nó khóc, lần đầu tiên nó khóc nhiều vì tội của mình quá lớn. Nó khóc không phải vì sợ ba, mà khóc vì anh đã nói dối nó xa nhau một thời gian. Giờ thì nó đã vì sao anh đã xa cách nó. Thật lòng, đã hai năm qua nó yêu anh sâu đậm không rời dù chỉ nửa biết. Nó biết là nó không tốt như bao người khác, nó xấu tính lắm…học hỏi không giỏi giang lại còn bạo lực. Nước mắt nó lã chã rới trên khuôn mặt mỗi lúc nhiều thêm….
—————-

Thuộc truyện: Hôn ước của chàng Uke

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *