Trợ lí ma cà rồng – Đêm đầu tiên

Truyện gay: Trợ lí ma cà rồng. Tác giả: Cancer. Lấy cảm hứng từ một bộ truyện hồi nhỏ tác giả có đọc nên truyện thuộc loại viễn tưởng, hư cấu và phi thực tế. Vì thế nếu thuộc tuýp thích “người thật việc thật” thì mình khuyên bạn nên dừng đây nha, tại kết cấu nó tưởng tượng nên rất có thể làm bạn khó chịu à ^^”

Truyện gay: Trợ lí ma cà rồng

Tác giả: Cancer

Truyện gay: Trợ lí ma cà rồng – Đêm đầu tiên: Đêm định mệnh – phần 1

Đình Duy cực kì phấn khởi và tràn đầy tự tin để bắt đầu công việc của mình. Cuối cùng thì 16 năm học đã khép lại bằng cái tấm bằng cử nhân loại ưu từ trường đại học danh giá chốn thị thành này. Duy ngước lên tòa cao ốc có dòng chữ Tập đoàn gốm sứ Đặng Gia, mỉm cười tươi tắn, cậu ta chỉnh lại cái mắt kính to đùng rồi bước vào nơi làm việc đầu tiên của mình. Bắt đầu một trang mới trong cuộc đời của cậu.

Cúi đầu lịch sự chào chị trưởng phòng rồi theo chị ấy đến nơi làm việc, Duy khéo léo trò chuyện nhưng cũng không khỏi ngấm nghía và để ý mọi ngốc ngách xung quanh. Không phải là chàng ta “bà tám” mà là đang ghi nhớ “đường đi nước bước” để không lạ lẫm với nơi làm việc mới mà thôi. Chị quản lí trêu đùa:

– Là sinh viên mới ra trường nhưng kỹ năng chuyên môn lẫn kỹ năng ứng xử như thế là quá tốt rồi. Chúc mừng cậu gia nhập đại gia đình toàn giấy và máy tính này nhá, ha ha !

– Dạ, em cảm ơn chị đã giúp đỡ em. Em nhất định sẽ cố gắng làm việc hết mình !

– Ừm, “lính” mà quản lí Hoàng Anh chấm thì chị tin là nhân tài xuất chúng mà !

– Dạ, có chút chút à chị, hi !

– A, mình đến rồi đó em !

Cả hai người vừa đến nơi, chưa kịp gõ cửa, Duy cũng chưa kịp ngẩng đầu thì cậu ta há hốc mồm trước cái cảnh tượng ngượng đỏ mặt kia. Trên cái ghế salon dài là một người đan ông đang ngồi dựa vào, bành càng đưa hai cái chân toẹt ra trong như một ông hoàng đang ngồi hưởng thụ “của ngon vật lạ”. Nhưng ấn tượng hơn hết là cặp mông hằn lên cái “hình tam giác đỏ” qua chiếc váy ôm sát của một cô gái đang “cưỡi ngựa” nhô lên về ngay chính diện.

Duy luống cuống cúi đầu xuống ngay trong khi chị quản lí xoay qua cười nhẹ. Chắc có lẽ, chị ta đã quá quen với cái cảnh tượng này rồi thì phải nên chả có chút gì gọi là “tá hỏa” như Duy. Cô gái kia xoay lại, ngồi chỉnh tề rồi choàng tay vào người đàn ông, giọng nói nhõng nhẽo đặc trưng của mấy gái bánh bèo:

– Thấy chưa anh, em đã nói là anh nên đóng cửa lại đi mà.. hí hí !

– Đóng lại ngột ngạt lắm !

– Đồ quỷ à.. xem ra chắc anh phải làm việc rồi. Thôi vậy gặp anh sau nha, bye cưng ! Moah..

Cô gái mi lên má anh ta một cái, đứng lên kéo váy trở lại cho chỉnh tề rồi nhặt nhanh chiếc giỏ xách, cười nhẹ với mọi người và bước ra khỏi phòng. Lúc này, chị quản lí thở nhẹ rồi mới cất lời:

– Xin phép giám đốc, tôi xin giới thiệu với anh, trợ lí mới được nhận của anh, cậu Đình Duy

– Chào giám đốc !

Duy cuối chào rồi ngẩng mặt lên, lúc này Duy mới đứng hình lần nữa khi trước mặt cậu ta là một người thanh niên có vóc dáng như người mẫu. Mặc bộ đồ vest đen lịch lãm ngồi cầm đíu thuốc phì phèo trước mặt. Nhất là khuôn mặt lạnh lùng nhưng nam tính, nổi bật một đường nét hoàn mỹ, đẹp trai chết người. Bất ngờ ánh mắt anh ta bắn thẳng vào Duy làm Duy hết hồn, tim đập loạn xạ.

– Phan Đình Duy phải không ? Tôi đã nghe nhiều về cậu ! – Môi anh ta nhếch lên càng làm tăng thêm vẻ nam tính, mạnh mẽ. Giọng nói khàn khàn nhưng sắc lẹm nói – Sinh viên ưu tú của trường đại học X, thực tập sinh chỉ trong vòng 6 tháng ở bộ phận của anh tôi nhưng đã có một thành tích rất xuất sắc. Hèn chi anh tôi bắt cậu lại công ty cho bằng được !

– Dạ, giám đốc quá khen ! Nhờ vào sự chỉ dẫn tận tình của các anh chị phòng kinh doanh và của quản lí Hoàng Anh nên tôi mới có được thành tích tốt như thế !

Duy đáp lại lịch sự, cậu ta giữ bình tĩnh trước vị giám đốc của mình. Trước khi nhận việc, Duy cũng đã tìm hiểu kĩ càng mọi thông tin về “người chủ” của mình. Nhật Anh, 28 tuổi, vẫn còn độc thân. Giữ chức vụ giám đốc điều hành công ty Nhật Anh thuộc tập đoàn Đặng Gia chuyên về sản xuất đồ gốm sứ có tiếng trong nước, công ty của chính mình. Là con trai thứ hai của Chủ tịch hội đồng quản trị nhưng anh ta được vị trí này mà hoàn toàn không dựa vào ảnh hưởng của cha mình, trái lại còn là một giám đốc có năng lực. Tính tình thì cực kì nghiêm khắc với cấp dưới, yêu cầu rất cao trong công việc và tuyệt đối không chấp nhận bất cứ sơ suất nào dù cho là nhỏ nhất.

Mở hồ sơ, lý lịch của Duy, vị giám đốc chống càm xem rồi tiếp tục phì phèo đíu thuốc toàn màu khói trắng. Duy vẫn chăm chú và tập trung trước thái độ của vị giám đốc mình. Nhíu mày nhẹ, Duy thắc mắc. Duy đã người thứ 10 nhận việc làm trợ lý giám đốc cho tập đoàn này. Trước đây, các trợ lý giám đốc từng nhận việc luôn đòi hỏi yêu cầu rất cao về sự chu đáo và chuẩn mực.

Truyện sex gay: Trợ lí ma cà rồng. Tác giả: Cancer.

Ảnh chỉ mang tính minh họa. Truyện gay: Trợ lí ma cà rồng. Tác giả: Cancer.

Lạ hơn hết là họ luôn buộc phải làm việc ngoài giờ và thậm chí còn phải ở lại với giám đốc cho đến tận khuya chứ không có chuyện đúng giờ hành chính hay quy định thì sẽ được xách cặp về nhà. Chẳng bao lâu sau thì tất cả trợ lí đó đều nghỉ việc một cách đột ngột không rõ nguyên nhân.

Nhưng có một điều mà Duy được biết làm cậu ta nhếch môi trong bụng. 80% khách hàng đến đây là “trai xinh – gái đẹp”, còn cái văn phòng này chủ yếu là để dành đón tiếp tình nhân. Anh ta là một người tài giỏi, không những trong công việc mà ngay cả trong việc ăn chơi, hưởng thụ. Lăng nhăng, đào hoa có tiếng, bảo sao mấy cô gái đấu đá nhau cho bằng được để dành sự chú ý từ chàng giám đốc đẹp trai này. Duy lại thích điều này, nhờ vậy Duy mới được sự quan tâm, chăm sóc tận tình của các chị khi đến đây chứ nếu là con bánh bèo xinh gái nào hay anh đẹp trai mông to khác thì đã bị chơi khăm, loại từ vòng gửi xe mất rồi.

“Nhưng bận tâm đến những lời đồn đó để làm gì, đến đây để làm việc mà !?” – Duy ngẫm nghĩ, ngơ ngơ cái mặt rồi đột nhiên cậu ta cười nhẹ, gật gật cái đầu – “ nhưng mà phải công nhận giám đốc giống hệt những gì mà người ta nói, trời !”. Đang mất tập trung thì Duy điếng người khi đôi mắt sắc lẹm bắn thẳng vào cậu. Buông xấp hồ sơ xuống, giám đốc Nhật Anh lía mắt từ gương mặt cho tới đôi giày của Duy, không sót một chổ làm Duy hồi hộp xen lẫn một chút khó chịu. Bất chợt, đôi môi quyến rũ khẽ nhếch kiểu khinh bỉ, anh ta cất tiếng:

– Tài năng, xuất chúng vậy sao ? Làm ơn tống cậu ta ra khỏi đây dùm cái đi !

– Dạ.. ?

Chị trưởng phòng lẫn Duy không khỏi bất ngờ, nhất là Duy. Mặt cậu tái đi biểu cảm một vẻ sửng sốt, mắt mở hết cỡ qua lớp kính gọng đen hai lúa. Tai Duy ù đi, đứng đơ người ra khi vừa hốt nguyên ca nước lạnh từ vị giám đốc đẹp trai – sang chảnh kia. Chưa kịp định thần thì Duy được tạt thêm ca nữa.

– Tìm người nào khá khẩm hơn chút xíu giùm tôi cái ! Nhìn cậu ta đi, cứ như dưới quê mới lên. Áo sơ mi thì thắt nút bít chịt không có miếng gió, cà vạt chắc mua ở “shop bư” quá. Quần tây này chắc được “tậu” từ mấy năm về trước, quê nhất là cái cặp mắt kính nhìn như hai cái đích của chai nước ngọt. Mấy người đã quên yêu cầu của tôi hay sao mà lại đi nhận cái tên “hai lúa” này ?

– Thưa giám đốc chúng tôi biết. Nhưng mà .. – chị trưởng phòng đơ người ấp úng. Biết ý, anh ta đáp ngay

– Chị sợ đây là người mà anh tôi gửi nên không dám làm trái ý phải không ?! Đuổi đi, đây là công ty của tôi chứ không phải của ảnh. Với lại, ảnh có hỏi thì chị cứ bảo là không đáp ứng được yêu cầu của tôi ! Vậy đi !

– Xin lỗi giám đốc..

Giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, rành mạch lên tiếng làm cả hai người kia im lặng, hướng mắt về Duy. Duy thở nhẹ, tự tin ngước mặt lên nhìn thẳng về phía anh ta mà thuyết phục cũng như chứng tỏ những gì mà Duy có được.

– Tôi biết mình không có một vẻ ngoài của một người mẫu. Nhưng sẽ thật tiếc nếu như giám đốc cho rằng tôi vô dụng, bất tài trong khi vẫn chưa cho tôi một cơ hội nào để thể hiện.

Duy nói, qua lớp kính to bản là đôi mắt hiền nhưng sắc lẹm không kém. Đôi mắt ấy vẫn tự tin đáp trả tia nhìn lạnh ngắt kia. Duy mềm mỏng nhưng cũng không kém sự khéo léo, cẩn trọng. Ăn nói nhỏ nhẹ tiếp tục thuyết phục vị giám đốc khó tính này trước con mắt ngỡ ngàng của anh ta.

– Giám đốc không thể biết tôi có phù hợp hay không trừ khi giám đốc cho tôi một cơ hội để chứng tỏ năng lực của mình, thưa giám đốc. Nếu không phiền, tôi xin phép giám đốc cho phép tôi làm việc ở đây một thời gian rồi sau đó giám đốc sẽ đánh giá tôi, liệu có được không ạ ?

– Hữm ?.. ha ha

Anh ta nhíu mày một bên, đột nhiên anh ta cười lớn làm Duy ngơ ngác. Chỉnh cái cà vạt của mình rồi chống hai tay xuống bàn làm việc, nụ cười tắt để lại trên gương mặt một vẻ nghiêm nghị, đáng sợ đến rợn người. Anh ta cũng không vừa, tiếp tục làm khó cậu sinh viên tài giỏi nhưng “lì đòn” đang đứng “đối kháng” trước mặt mình.

– Nếu vậy thì tôi lại càng không chấp nhận một trợ lý thích chống lại lệnh giám đốc như cậu Duy đây nữa là khác !

– Ồ, đó không phải là chống đối mà chỉ là một lời đề nghị thôi mà, thưa giám đốc !

Giám đốc Nhật Anh đứng hình trước lời nói lẫn thái độ của Duy. Cả hai im lặng đến nổi có thể nghe tiếng ồ ồ nhẹ của mấy thiết bị trong phòng, thoáng chút gió thổi qua cửa sổ làm tấm rèm đỏ thẩm bay nhè nhẹ ngay dãy ghế salon đặt cạnh cửa kính. Không gian lắng động như không một chút không khí nào cả, chị quản lí run cầm cập khẽ nhìn qua Duy với ánh mắt ngưỡng mộ rồi lía qua giám đốc Nhật Anh với cái nhìn sợ hãi. Bất chợt, Nhật Anh buông hai cánh tay khỏi bàn, anh ta cuối xuống ngăn tủ rồi quăng một chồng tài liệu nghe cái “ành !” đặt lên bàn làm Duy ngơ ngác.

– Thôi được nếu cậu muốn thể hiện, tôi cho cậu thể hiện ! – Nhìn xuống đóng tài liệu rồi hất mặt về hướng Duy, anh ta ngạo nghễ ra lệnh – xử lý hết đóng tài liệu này, dựa vào chúng chuẩn bị dữ liệu cho cả bốn mục. Sau đó chuẩn bị tài liệu cho buổi họp ngày mai. Còn nữa đọc tất cả giấy mời và chú ý ở đây, lưu toàn bộ tài liệu và lịch trình của tôi vào máy vi tính. Đừng hỏi mấy câu hỏi ngu ngốc với tôi, cần gì thì tự mò vào máy vi tính hay kho tài liệu cũ mà tìm hiểu. Cậu phải..

Anh ta “sổ” một “sớ táo quân” công việc cho Duy làm chị trưởng phòng đứng đó mà muốn toát mồ hôi hột. Đây chính là “hậu quả” của hơn một tuần lễ tìm kiếm trợ lí cho vị giám đốc khó tính này. Nhưng Duy thì khác, được mệnh danh là cái “bộ nhớ thần sầu” nên cậu ta hoàn toàn ghi chép một cách nhanh chóng và chuẩn xác trong đầu mà không cần phải động tay, động chân mà ghi ghi, chép chép. Nhật Anh vẫn thao thao bất tuyệt nhưng cũng có chút nghi ngờ lẫn thắc mắc trước thái độ nghiêm túc và tự tin của Duy. Gần 3 phút cho cả đóng công việc, Nhật Anh định dừng lại thì anh ta lại tiếp tục nói tiếp khi nhớ đến những điều cần nhớ:

– À quên, còn một chuyện nữa.. – Anh gãi đầu, nhíu mày rồi chỉ tay về Duy nói – cái cô lúc nãy tên gì nhỉ.. quên rồi.. ?

– Kim Trang, thưa giám đốc ! – Duy cười nhẹ rồi đáp làm chị trưởng phòng lẫn giám đốc trừng mắt ngạc nhiên, biết ý Duy đáp – dạ, lúc nãy chị ấy có đeo cái bảng tên của ngân hàng X thì phải !

– Ờ đúng rồi, cô Trang đó chính là cháu gái của giám đốc ngân hàng X, một trong những đối tác của công ty mình đấy. Thế nên, cậu lựa chọn mấy món qua phù hợp với cô ấy rồi gửi tặng dưới tên của tôi. Rõ chưa ?

– Dạ rõ !

– Còn nữa, không nhận bất cứ cuộc gọi nào từ những ai không có tên trong danh sách của tôi, nhớ nhé !

– Dạ !

Reng.. reng.. reng.. Tiếng chuông điện thoại đột ngột cất lên. Anh ta bỏ đíu thuốc vào gạt tàn rồi cầm lên nghe. Khuôn miệng nhếch môi nói nhỏ nhẹ “cho anh ta vào đi”. Vừa đặt cái máy xuống, chưa kịp ngước mặt thì cửa phòng mở ra tức khắc. Một chàng trai da trắng phốc, mặc bộ đồ sành điệu tháo cái kính đen rồi tiến tới hôn cái chụt lên môi anh ta làm Duy tiếp tục sửng sốt. Giọng nói ngọt như mía líu lo:

– Anh Nhật.. anh đang làm việc hả ? Xin lỗi vì đã làm phiền anh nha, tại hôm nay em rảnh một ngày, hông biết làm gì. Nhớ anh quá nên em “liều mạng” tới đây đó, anh không trách em chớ ?

– Ha ha, đâu có gì. Anh cũng đang định nghỉ một lúc đây nè ! – Xoay qua Duy, anh ta lạnh tanh – được rồi, cậu đi làm việc của mình đi. Lúc này thì đừng tiếp ai cả. Cẩn thận với tôi đấy !

– Dạ, thưa giám đốc !

Rầm..! Cánh cửa đóng lại kèm theo tiếng cười khúc khích bên trong lại làm Duy ớn người. Gật đầu chào không quên cảm ơn chị trưởng phòng thân thiện, Duy ôm đóng tài liệu rồi về bàn làm việc của mình. Góc làm việc của Duy cũng cạnh cửa sổ, có thể phóng tầm mắt ra ngoài ngắm nhìn toàn bộ khung cảnh chốn thị thành năng động nơi đây.

Duy cười nhẹ, dọn dẹp cái bàn sạch sẽ, ngăn nắp kèm theo mấy chậu hoa sao băng xanh tươi làm cho góc nhỏ này đầy sức sống và tươi tắn hẳn lên. Hơi nữ tính nhưng lại rất tinh tế, đó chính là phong thái của con người khéo léo dấu dưới vẻ được nhận xét là “hai lúa” này. Duy nghĩ lại câu nhận xét lúc nãy rồi bật cười. “Tôi luôn có những nguyên tắc của riêng mình, vì vậy bạn đừng có đánh giá tôi theo suy nghĩ của bạn”. Duy tháo cặp mắt kính nặng trĩu xuống, đưa đôi mắt long lanh hướng mắt ra cửa sổ. Tự tin và tràn đầy sức sống, cứ như cậu ta đã sẵn sàng chuẩn bị cho công việc của mình, hơn hết là đối đầu với vị giám đốc lắm chiêu này.

Căn nhà nhỏ trong một con hẻm yên tĩnh nơi phố phường tấp nập. Đèn nhà bật sáng soi rọi những chậu hoa sao băng treo lũng lẵng ngoài cửa sổ. Tiếng leng keng của mấy cái chuông gió treo trước cửa nghe vui tai, thoải mái lạ thường. Nhưng xen lẫn tiếng đó là tiếng nói thay đổi 180 độ của Duy. To rõ, chua chát, chen chét và không có từ ngữ nào diễn tả dành cho cậu trợ lí khéo léo vừa xuất hiện sáng hôm nay.

– Con đồng ý là anh ta rất có năng lực nhưng tính cách thì tệ lậu một cái đừng có nói tới. Nhất là da mặt anh ấy, chắc xài kem chống nhục nhiều lắm mẹ. Thánh thần, mới tiễn gái cửa trước, rước liền trai cửa sau lập tức ! Con sợ thiệt chớ !

– Cái thằng nhỏ này, ăn zới nói ! Mà thiệt hả con ? Không lẽ ông giám đốc đó khó chịu tới mức đó ?

Giọng nói nhỏ nhẹ, êm ấm của một phụ nữ đang gấp mấy con cá biển chiên ra dĩa rồi cười nhẹ, bà cất lời tám chuyện cùng Duy. Không ai khác chính là mẹ Duy, người thân Duy nhất cũng là người Duy thương yêu nhất trên cái quả đất này. Ngước nhìn thằng con trai từ trong nhà tắm bước ra, bà cười rồi nhíu mày đáp:

– Nhưng nghe con nói, ông ta được nhiều người yêu thích như thế thì chắc có lẽ là một người tốt nhỉ ?

– Chời ơi, ông đâu mà ông mẹ ơi. Lớn hơn con cái vài tuổi hà ! Mà con hông nghĩ zậy đâu, chắc nhờ cái thái độ huyênh hoang mà anh ta được cả tá người hâm mộ thôi !

Duy vừa lau cái đầu, vừa nói. Đeo cái mắt kính vào tiếp tục, cậu ta phùn má, vừa lấy cái lượt chải đầu, vừa ngẫm nghĩ rồi tiếp tục màn chê bai vị giám đốc của mình

– Anh em mà sao khác nhau một trời, một vực zữ zậy trời ! Con có thiện cảm với anh Hoàng Anh – anh trai của anh ta nhiều hơn. Hồi lúc thực tập ở công ty Hoàng Anh, tuy chỉ là một thực tập sinh cỏn con nhưng anh Hoàng Anh lại đối xử với con rất tốt và tử tế. Cũng tài giỏi, cũng đẹp trai nhưng không hề kêu căn, lạnh tanh như cha nội này ! Mẹ phải đồng ý với con một điều này nè, là anh ta..

– Duy nè.. ! – mẹ Duy kêu làm cậu ta tỉnh lại. Để cây lược lên rổ, Duy ngơ ngác

– Dạ ? Gì dạ mẹ ?

– Sao con đeo cái cặp mắt kính to đó thế ? Cặp mắt kính đó của cha con lâu rồi, lỗi thời rồi. Hơn nữa, nó to đùng che muốn hết cái mặt con rồi ! Lại đây mẹ coi coi !

Duy nghe lời mẹ, cậu ta lật đật lại rồi ngồi xuống. Chưa kịp biết chuyện gì thì bất ngờ mẹ Duy nhanh tay chụp lấy cặp mắt kính rồi tháo ra. Bà mỉm cười dịu dàng làm Duy mắc cỡ. Bởi trước mắt bà là một khuôn mặt dễ thương, baby không thể tả. Đôi má Duy phùn nhẹ trong rất đáng yêu, thêm cặp mắt có màu nâu nâu nhè nhẹ bởi Duy là con lai Á – Âu nên vô tình làm cho Duy có một vẻ đẹp lạ lùng. Sống mũi cao kèm đôi môi hồng nhạt, cằm hơi móm nhưng nhìn rất duyên. Mẹ Duy nựng má rồi bà cười tít mắt

– Con của mẹ thấy cưng quá bây ơi.. !!

– Mẹ.. người ta hai mươi mấy tuổi đầu òi á ! Con hông muốn đáng yêu hay dễ thương đâu ! – Duy nhõng nhẽo, mẹ Duy cười rồi thắc mắc

– Ớ.. vẻ ngoài là đặc thù của mỗi người. Dù muốn hay không thì nó vẫn hiện hữu, thế sao con lại không thích ? – Duy thở nhẹ rồi gãi đầu, đôi môi son nhỏ nhẹ đáp

– Con biết chứ mẹ, nhưng mà nếu trông thấy gương mặt thư sinh, thiếu gia bún ra sữa như thế này, chắc chắn mọi người sẽ nghĩ con là một đứa công tử vô tích sự, làm việc không có hiệu quả cho coi. Đáng ra mọi chuyện sẽ ổn nếu con hoàn thành tốt được mọi công việc được giao. Nhưng trợ lý thì cần phải có một vẻ ngoài chuyên nghiệp và chuẩn mực nữa nên con không đời nào chấp nhận mình trong như một đứa yếu ớt không đủ khả năng làm việc như thế này !

– Ờ.. ra là thế !

Mẹ Duy gật nhẹ đầu khi hiểu lí do vì sao con trai mình lại cố khoát lên mình một cái vỏ bọc như U40-50. Bà cười nhẹ cho cái suy nghĩ ngồ ngộ của thằng con trai mình, có lẽ, bà mà biết sáng nay Duy nhận được những đánh giá “chuyên nghiệp” từ vị giám đốc mới chắc còn vui hơn nữa. Duy chợt nói lớn khi nhớ ra chuyện gì đó:

– À, mẹ mẹ.. có thể từ nay con sẽ về nhà muộn lắm đó nha mẹ. Nên mẹ khỏi thức chờ cơm canh cho con nha !

– Ủa sao lạ thế ?

– Phải thế thôi mẹ à, tại anh ta luôn làm việc tới tận khuya lận ! Nghe đồn là da anh ta dị ứng với ánh sáng mặt trời nhưng con dám cá, sự thật là anh ta ngủ với tình nhân của anh ta cho đến sáng thì có, con chắc luôn đó !

– Duy à, mẹ mừng là con đã tìm được việc và làm việc rất chăm chỉ. Nhưng dù sao mẹ cũng đang làm ở một cửa hàng bán đồ gốm của công ty đó, nên con đừng làm việc quá sức nhé !

Mẹ Duy nhỏ nhẹ làm Duy ngừng lại, đưa ánh mắt tha thiết nhìn bà. Bà cười rồi hướng mắt về cái bàn thờ trước nhà, di ảnh của cha Duy rồi đáp trong nghẹn ngào.

– Cha con qua đời, mẹ chỉ còn mỗi mình con nên nếu lỡ có chuyện gì xảy ra với con thì mẹ biết làm sao..

– Mẹ à, con biết rồi mà !

Duy cười nhẹ rồi nhào tới ôm chầm lấy người mẹ yêu quí của mình. Cha Duy mất đã gần được 6 năm trời, đó là do công ty ông quản lí bị phá sản và điều đó quá sức chịu đựng của ông. Từ trước tới giờ mẹ Duy chưa từng đi làm, chỉ quanh quẩn ở nhà chăm sóc cho gia đình. Nhưng từ ngày chồng mất, bà đã phải tháo cái vỏ bọc của mình mà bước ra cuộc sống bon chen để kiếm từng đồng tiền, bát gạo.

Cố gắn chăm lo để Duy ăn học đến nơi đến chốn, tuyệt đối không để cho thằng con trai của mình bị “đứt gánh giữa chừng”. Duy thấu hiểu và rất trân trọng những gì mà bà đã hi sinh cho mình. Có lẽ đó cũng là một trong những động lực thúc đẩy Duy quyết tâm theo đuổi ước mơ của mình đến cùng, đó là gầy dựng lại sự nghiệp của cha mình. Duy cười nhẹ, bưng chén cơm ăn rồi nhai ngon lành trước gương mặt phúc hậu của mẹ mình.

– Chỉ là con quá phấn khích về công việc mới của mình thôi !

– Ừa, nhưng cái tính của con là chuyên môn háo thắng, nôn nóng tham công, tham luôn việc đó nha !

– Ha ha, con biết òi !

“Lộc cộc”, mấy ngón tay của Duy lướt trên cái bàn phím như đang chơi một bản piano nhẹ nhàng và thướt tha. Enter cái “cạch”, hồ sơ cuối cùng cũng đã được lưu vào ổ tài liệu, với tay cầm tách cà phê hóp một ngụm rồi xếp lại đóng tài liệu cần xác nhận của giám đốc. Nhìn lại đồng hồ, 57 – 58 -59 – 60, “đến rồi”. Duy vừa đứng dậy thì một cái “rầm”, vị giám đốc mặc cái áo sơ mi đỏ thẫm cùng quần tây sành điệu bước vào. Duy cúi đầu chào rồi đi theo sau tiến vào phòng giám đốc.

– Chào buổi sáng giám đốc !

– Chuẩn bị cuộc họp cho tôi, cuộc họp ở..

– Dạ.. ? Ui da !

Cắm đầu, cắm cổ đi thì Duy trúng cái lưng to đùng của anh ta khi bất chợt anh ta dừng lại đột ngột. Tháo cặp mắt kiếng, Nhật Anh trừng mắt trước căn phòng sáng chói. Ghế salon được kéo lại tươm tất sau trận mây mưa chiều hôm qua, bàn làm việc được sắp xếp ngăn nắp đâu vào đấy. Cửa sổ được vén lên một chút theo sở thích của mình, nhất là hàng hoa có cái màu cũng đỏ thẫm như màu áo anh ta đang bận được tưới nước trong tươi tắn còn đọng lại những giọt nước nhỏ trên lá tựa những hạt sương mai. Xoay lại nhìn thì Duy chóp chóp mắt mấy cái ngạc nhiên, gằn giọng trong cổ họng rồi Nhật Anh lấy lại vẻ lạnh lùng ngồi vào ghế làm việc. Duy cũng trở lại, tập trung vào công việc của mình:

– Thưa giám đốc, phiền anh xem lại lịch trình của ngày hôm nay và đóng dấu xác nhận cho bộ hồ sơ của bộ phận kế toán.

– Ừm !

Xem nhanh lịch trình, Nhật Anh trừng mắt ngạc nhiên trước sự kỹ lưỡng và tỷ mỹ của công việc được sắp xếp một cách khoa học của Duy. Kí nhanh bộ hồ sơ Duy đưa rồi Nhật Anh một lần nữa trố mắt ngạc nhiên khi 40 cái tài liệu anh ta quăn hôm qua giờ đã gọn gàn, đầy đủ đặt trên bàn. Miệng Nhật Anh bập bẹ:

– Cậu.. cậu đã hoàn thành toàn bộ đóng tài liệu này ?

– Dạ rồi thưa giám đốc ! Có một số sai sót trong đó, nhất là bản báo cáo sản phẩm bán của quí 2 và bản phân công lao động của bộ phận kinh doanh cũng có chút vấn đề. Sáng nay tôi đã tranh thủ đến cả hai bộ phận để tìm hiểu và trao đổi với hai anh chị phụ trách, rồi bổ sung và hoàn thiện lại rồi.

– Ừm húm.. !

Nhật Anh nhíu mày hài lòng nhưng theo cái kiểu kêu căng nên chẳng có chút cảm tình. Tuy khó chịu nhưng Duy vẫn không quan tâm cố tập trung vào công việc của mình. Không biết có phải duyên phận sắp đặt hay là do trùng hợp ngẫu nhiên mà không biết. Cả Duy và Nhật Anh làm việc với nhau cực kì ăn khóp trong vai trò giám đốc và trợ lí, thậm chí mọi người trong công ty còn thán phục trước sự tài năng của Duy nữa là khác.

– Chuẩn bị cho tôi bản quyết toán của công ty B trong 3 năm trở lại đây !

– Dạ, có rồi ạ, ngoài ra còn có các bản báo cáo khác có liên quan đến tình hình kinh doanh của họ. Đây thưa giám đốc !

– Sắp xếp lại hết cái đóng giấy tờ này, chuẩn bị thêm cho tôi cái bản đề án hoàn thiện cho quí tới để ngày mai báo cáo trước hội đồng quản trị !

– Dạ, xong rồi ạ. 10 bản kê mua nguyên vật liệu và 2 bản kế hoạch bán sản phẩm gốm thương hiệu Y đã được sắp xếp theo tiêu chuẩn của công ty. Bản đề án tôi cũng đã hoàn thiện xong phần cuối cùng, ngoài ra có một số vấn đề về giá bán tôi có chuẩn bị riêng ở ngoài, mời giám đốc xem qua !

– Cuối cùng thì gửi thứ gì đó thích hợp cho cô Hà này cho tôi !

– Cô Hà rất thích nho nên tôi đã đặt một giỏ nho tươi Đà Lạt, vừa gửi xong cho cô ấy cách đây 10 phút rồi ạ.

Danh sách các chương:

95 người thích truyện này

Comments

  1. ngọc says

    ND khá giống vs truyện tranh “thư kí ma cà rồng” nha. Có điều là namxnữ còn cái ni là yaoi nha

  2. Peppermint says

    Mình thấy nhân vật và những cảm xúc trong truyện của bạn rất thật đấy chứ. Bây giờ cũng có nhiều người chọn để làm một con ma cà rồng như vậy: đóng kín con tim mình lại, khinh rẻ tình yêu và cho rằng điều tốt nhất là cô đơn. Truyện của bạn hay lắm, nhưng mà mình thấy chuyện tình cảm của bọn họ vẫn chưa giải quyết xong mà, sao tác giả lặng luôn rồi. Hóng các chương mới quá tác giả ơi!
    Cảm ơn tác giả!

  3. Meo says

    Truyện rất hay! Đợi tg @Cancer ra chap mới mà lâu quá. Tg à, viết tiếp đi. Mối tình giữa 2 nv D và NA mới nở thui mà. Tranh thủ tgian rảnh ý. Mong sớm có tiếp để đọc. *thân*

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *