
Email cũ bị mất. Các bạn có truyện muốn đăng vui lòng gửi truyện về truyengay2021@gmail.com. Nhớ ghi rõ Tên truyện, chương nào.
Bọn họ đều là những tên đẹp trai, nhưng trong đó có một tên đẹp nổi bật hắn ngồi đối diện tôi, nhưng sao trai năm mà gái chỉ có bốn thôi nhỉ, tôi quay sang thắc mắc với con Trang thì nhận được ánh mắt ngây thơ vô (số) tội của nó, anh chàng đẹp trai ngồi đối diện tôi lên tiếng giải thích:
– À… còn thằng bạn mình nữa nó đến sau.
– Vậy chúng ta cứ làm quen trước nhé_ con Trang hồ hởi nói ( thấy ghét chưa kìa)
Bắt đầu từ tụi con trai
– Mình là Văn
– Mình là Bảo
– Mình là Hải
– Mình là Dương
Đến lượt các cô gái
– Mình là Hương
– Mình là Lan
– Mình là Phượng
– Còn mình là Trang_ cái Trang vui vẻ nói tiện thể đá một cái vào chân tôi, lừ mắt ra hiệu
– T…h…i…ê…n…V…ũ…_ Tôi kéo dài giọng, rõ là chán cứ như trò trẻ con ấy
Anh chàng đẹp trai nhất bọn tên Dương cứ nhìn tôi chằm chằm khiến tôi khó chịu, còn con Trang thì liếc tôi khẽ cười nói nhỏ:” nó để ý mày rồi đấy”
Cái nhìn của anh ta khiến tôi nổi giận định đứng dậy quát cho một trận nhưng đã bị cái Trang kéo lại, nó làm động tác hai nắm đấm đập vào nhau, ý muốn nhắc nhở tôi về sự cố ban sáng. Tôi đành nuốt giận mỉm cười nhìn anh ta dịu dàng nói:
– Này cậu, mình hỏi cậu một câu được không?
– Được…. được chứ_ anh ta toe toét cười đáp
– Nếu cậu bị một người nhìn chằm chằm vào liệu cậu có thấy dễ chịu không?
– Ơ…à.. mình xin lỗi_ anh ta lúng túng gãi đầu nhìn nó cười_ cậu thẳng thắn thật
– Cảm ơn cậu quá khen_ Tôi cũng cười rồi quay mặt sang hướng khác, bên cạnh tôi con Trang đang tíu tít với anh chàng tên Hải, còn ba cô gái kia cũng ríu rít với hai anh chàng còn lại.
– Mình hỏi bạn một câu được chứ?_ Dương hỏi tôi
– Được chứ_ tôi cười
– Tên họ đầy đủ của cậu là gì?
Dù hơi thắc mắc nhưng tôi cũng trả lời:
– Ừm….hàn Thiên Vũ……
– A…_ anh chàng tên Dương bật hét to khiến mọi người cùng quay ra nhìn _ cậu đúng là
Hàn Thiên Vũ..?
– Thật, ai nói phét cậu làm gì_ Tôi bực mình nói, cái tay này rõ là gàn dở chẳng lẽ không dưng tôi lại dùng tên giả nói chuyện với hắn
– Ý..ý mình không phải vậy… M..ình muốn nói ra cậu chính là người đã tạo lên lịch sử khi đỗ vào trường ABC với số điểm gần như tuyệt đối chỉ thiếu có không phẩy năm, được mệnh danh là con cưng của trường ABC, đạt giải nhất trong các cuộc thi English test, IQ, toán học, sinh học…. nổi tiếng với trí thông minh siêu đẳng, được coi như một thần đồng.
Ơ hơ hơ, chết mất tôi sắp sướng đến phụt máu mũi ra đây, không ngờ Hàn Thiên Vũ tôi lại nổi tiếng đến thế, có khi tôi phải xem xét việc thành lập CLB những người hâm mộ mới được hô hô. Không chỉ anh chàng tên Dương mà sáu người còn lại (trừ cái Trang) cũng quay ra nhìn tôi bằng con mắt thán phục, xem ra buổi gặp mặt hôm nay cũng không chán lắm.
Dù sướng đến ngất đi được nhưng tôi tự bảo với mình phải kiềm chế, vì thế tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng khiêm tốn nói:
– Cậu nói quá rồi, tôi không giỏi như thế đâu.
– Sao lại không giỏi như thế, còn hơn ấy chứ, bạn biết không mình rất hâm mộ bạn_ anh chàng Dương nhanh nhảu nói
Chu choa cái tên này sao mà dễ thương thế, hắn nói câu nào tôi mát ruột câu đấy, không kiềm chế được tôi tặng cho hắn một nụ cười tít mắt.
Được một lúc thì anh chàng Dương nói muốn đi WC, do bất cẩn tôi đánh đổ trà ra tay nên cũng đứng dậy xin phép vào nhà vệ sinh, trước khi đi con Trang còn liếc mắt nhìn tôi cười ẩn ý, trời đất nó làm cứ như tôi và anh chàng Dương kia vào nhà vệ sinh hẹn hò không bằng. Híc…
Chap 10: Phan Mạnh Dương… đồ dê già – Truyện gay Tôi ghét anh đồ du côn
Rửa xong cái tay và hất tí nước vào mặt, tôi khoan khoái bước ra ngoài, bỗng giọng nói oang oang của anh chàng Dương ở WC ngay bên cạnh phát lên khiến tôi tò mò dừng bước lắng nghe
– Mấy h rồi sao mày còn chưa đến, bọn nó cứ thắc mắc sao bên ,mình thiếu 1 người
– Không lằng nhằng mày thua cược tao mà, đến ngay đi, lũ con gái mà thấy mày cứ phải gọi là nhỏ dãi thèm thuồng (thằng này nói ghê quá)
– Xinh á? Chẳng có con đếch nào cả toàn bọn dê già đóng giả cừu non thôi (tôi thấy hắn giống hơn)…. À có một cậu bé….…
– Thú vị phết mày ạ, mà mày biết con cậu ấy là ai không? hàn Thiên Vũ thần đồng của trường mình đấy..Mày cũng biết cậu ấy thích con trai mà. đúng không :\
– Sao mày thay đổi ý kiến nhanh thế, đã muốn đến rồi, nói trước Thiên Vũ là của tao nghe chưa (híc..tôi là đồ vật à?). Mày nghĩ xem nếu tao cưa đổ thằng nhỏ đó chơi vài ngày rồi đá nó thì chẳng phải tao nổi tiếng rồi sao, lúc ấy trên bảng tin của trường sẽ có dòng tít: ” Phan Mạnh Dương lớp 11A7 đá Hàn Thiên Vũ thần đồng của trường” ôi chao mới nghĩ thôi đã thấy thích rồi
– Mày chỉ nói hão, thằng nhỏ nằm chắc trong tay tao rồi, vừa nãy tao mới khen vài câu mà nó cười tít cả mắt (thằng này láo).
Hắn còn nói gì nữa nhưng tôi không thèm nghe tiếp, lạ lạ nghe xong cuộc nói chuyện này tôi chẳng thấy tức giận gì cả, bởi vì tôi đã cảm nhận được từ trước con người hắn có cái gì không thật, xem ra cảm giác của tôi rất đúng, nhưng để hắn coi thường chị em phụ nữ coi thường tôi thì không thể được, tôi sẽ dạy cho hắn một bài học để hắn biết cách tôn trọng người khác, và cũng là để lấy lại uy danh cho tôi, muốn cưa tôi ư?, không dễ đâu Phan Mạnh Dương
Tôi nhếch mép cười đi ra ngoài trong đầu vạch ra kế hoạch để dạy bảo hắn, đột nhiên cảm thấy vui vui, có trò hay để xem rồi đây. (mình có đểu quá không nhỉ?)
Nhìn thấy tôi bước ra với nụ cười tà khí trên môi con Trang khẽ nhíu mày dò hỏi:
– Mày lại chuẩn bị bày trò đấy hả? (khiếp con này cứ như đi ủng trong bụng tôi)
Tôi cười ngô nghê vỗ vai nó ngây thơ nói:
– Ghét thế, lúc nào cũng nghĩ xấu về tao
Con bé nhìn tôi chằm chằm nhưng nghe tiếng anh chàng Hải gọi bèn nó quay ra ngay không thèm đếm xỉa đến tôi nữa. “Cái đồ bạn đểu, mám trai”, tôi lầm bầm, nhưng thôi còn đỡ hơn là nó cứ hạnh họe tôi rồi nhỡ lộ hết thiên cơ bí mật thì chết. Được một lúc thì tên Dương cũng bước ra cười toe toét vui vẻ nói:
– Bạn mình sắp đến rồi, các cậu sẽ phải ngạc nhiên lắm đấy
Công nhận tay Dương này đóng kịch khá giỏi, trước mặt mọi người hắn thể hiện mình là một hoàng tử nụ cười dễ thương, nhưng so với khả năng đóng kịch của tôi thì còn thua xa (nhiều lúc tôi tự hỏi sao đạo diễn Trương Nghệ Mưu chưa mời tôi đóng phim của ông ấy, đảm bảo sẽ ăn khách haizzz)
Quay sang tôi hắn ta nở một nụ cười dịu dàng đúng chất hoàng tử khiến bọn con gái ngẩn ngơ ngọt ngào nói:
– Vũ muốn ăn hay uống gì thêm không để Dương gọi
Tôi cũng vào vai một cậu bé hiền dịu, nở một nụ cười hàm tiếu e lệ khẽ vén tóc ngượng ngùng nói:
– Mình không muốn ăn uống gì thêm cả, mình….mình.. chỉ muốn nói chuyện với Dương thôi, Dương ngồi xuống đi
Anh chàng Dương tròn mắt nhìn tôi sung sướng đến độ suýt vấp té, khà khà tôi cá là trong lòng hắn đang sương run lên vì nghĩ tôi đã đổ. Hê hê cứ nghĩ thế đi ta sẽ cho mi biết tay.
Những người còn lại cũng tròn mắt nhìn tôi, riêng cái Trang thì ngước đôi mắt dò hỏi lên nhìn tôi, nó khẽ nhíu mày thì thầm:
– Có thật mày đổ tay Dương không?
Tôi mỉm cười nhìn nó khẽ nói:
– Hắn rất dễ thương mà, phải không?
Rồi tiếp tục quay sang nhìn tên Dương mỉm cười dịu dàng khiến hắn đỏ mặt suýt chút nữa là làm đổ li cà phê sữa, trông bộ dạng hắn tôi sém cười phá lên. Ánh mắt khó hiểu của con Trang vẫn lướt trên khắp người tôi. “Trang ạ, cứ từ từ tao sẽ cho mày xem kịch, mày phải cảm thấy tự hào khi thằng con bạn như tao đấy khà khà…”.
Đột nhiên tay Dương nhìn ra phía cửa rồi reo lên:
– Ê… Phong ở đây
Mọi người đều quay ra nhìn, chàng trai bước vào khiến cho tất cả con gái trong quán đều như đông cứng lại, bao gồm cả tôi nhưng những người khác đông cứng lại vì anh chàng quá đẹp trai, còn tôi đông cứng lại vì…sợ.
Bởi vì chàng hoàng tử đẹp trai đang bước xăm xăm đến cái bàn bọn tôi đang ngồi kia có dáng chuẩn như người mẫu, da trắng póc, đôi mắt màu cà phê quyến rũ, chiếc mũi thanh tú đẹp mê hồn, đôi môi đỏ tựa như cánh hoa anh đào khẽ nhếch lên một nụ cười xém làm cho cái quán này ngập tràn trong máu mũi, và một mái tóc màu….nâu hạt dẻ bồng bềnh.
Vâng người đó chính là Trần Lam Phong hotboy số một trường ABC cũng chính là hoàng tử du côn tôi đã đụng độ sáng nay và lừa hắn một vố. Ối huhuhu liệu có phải hắn tới đây để tính sổ với tôi không, làm thế nào bây giờ, trốn đâu đây, tôi lo sợ nuốt nước bọt ừng ực. Trong đầu hình dung ra cảnh hắn đến túm cổ tôi lôi ra gọi bọn đàn em dần cho tôi một trận. Lúc ấy thì cái thân tôi sẽ nát như xơ mướp mất.
Không được rồi tôi phải trốn thôi, nhưng không kịp nữa rồi hắn đã nhìn thấy cái mặt tôi và nở một nụ cười đểu vô cùng.
Hắn đi đến bàn chúng tôi nhưng không ngồi luôn bên ngoài mà lại vòng vào trong chiếm chỗ của tên Dương, và lẽ dĩ nhiên là hắn ngồi đối diện tôi, bắc chân chữ ngũ, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt màu cà phê của hắn nhìn chằm chằm vào tôi khiến tôi sợ hãi nuốt nước bọt ừng ực .
Tên Dương bên cạnh bị mất chỗ tức lắm nhưng vẫn cố vui vẻ nói:
– Chắc mọi người cũng biết rồi đây là Lâm Phong bạn mình….
Thiên Vũ says
Mau lẹ lên tg ơi ko. Hoặc gửi qua gmail mk cũng đc: phongvuhp99@gmail.com
Thiên Vũ says
Tg up tiếp chap mới đi đã full đâu
Anh says
Ra tiếp đi tg ơi, hay và dthương wá 🙂
Nhokcon14tuoi says
Nhanh di a tg oi e doi lau lam roi a co pit ko ?
Duy Mạnh says
Truyen hay tkj ko vjet tiep……..may tap truyen do tkj dag rink dap…..ckan
An Trần says
Có gửi qua gmail cho mình nữa tg ơi mình hóng quá