Cái vòi tốc lực – by Sú Hoàng Long

Truyện gay: Cái vòi tốc lực. Tác giả: Sú Hoàng Long. Khánh Bình hét khoái lên 1 tiếng thật to, giằn dụa cơ thể dữ dội, tưởng chừng như người nằm ở dưới có ý muốn thoát ra, nhưng đẩy đưa càng muốn dính chặt vào.

Truyện gay: Cái vòi tốc lực – Tập 1

Tác giả: Sú Hoàng Long

Động tác này so với Khánh Bình bị Minh Lâm đè lúc trước chẳng khác gì nhau. Ngày trc còn có bao nhiêu con người đè chồng lên lưng Minh Lâm, bây giờ chỉ riêng tư có hai người. Họ đã hiểu đc nhau. Món hời cho phần thưởng tình ái mà họ xứng đáng nhận đc là 1 cuộc ân ái động chăn rung gối, cọt kẹt 4 chân giường…

Ông chủ của giường chiếu Võ Minh Lâm hùn hục như 1 con bò tót khoẽ mạnh. Ai đó nói rằng ” chồng ko chịch vợ ko phải là chồng tốt” ,Võ Minh Lâm trong 1 lúc đã trở nên tuyệt vời nhất trong lòng Khánh Bình. Minh Lâm sở hữu chiếc dương vật vừa to vừa dài. Bản lĩnh đàn ông của Minh Lâm gây bất ngờ cho Khánh Bình, điều mà Khánh Bình từng suy nghĩ Minh Lâm sẽ chẳng bao giờ muốn chịch ai ,thế mà bây giờ chính mình là người oằn mình rên rỉ dưới những cú thút táo bạo vào mông , thút mỹ mãng quá lâu , đến mức làm người thụ hưởng bùng nổ trc 1 bước…

Làm việc trong môi trường ẩm ướt, ngoài cái nghề trai gọi ra , còn có nghề rữa xe. Hai công việc có nét tương đồng là cả hai đều sử dụng cái vòi để bắn. Thế nhưng cái vòi bắn nước của nghề rữa xe có tốc lực rất mạnh, một khi tia nước phọt ra sẽ bắn tung tóe khắp mọi nơi, khiến cho những ai cầm vòi đều bị ướt quần

Ai ở Thị trấn Đức Hòa, nếu có nhu cầu rữa xe, ghé tiệm Minh Lâm sẽ trông thấy có 1 chàng trai thường để ngực trần, mặc chiếc quần tà lỏn mỏng manh. Chàng trai ấy tên là Võ Minh Lâm, năm nay chỉ mới 23 tuổi, người vừa tốt tướng vừa có gương mặt rất là đẹp trai. Võ Minh Lâm thường đi thay quần , trừ khi phải rữa xe liên tục . Lúc thì Lâm mặc chiếc quần tà lỏn dạt bầu, khi thì mặc quần ống ngang, ống ôm, quần đùi thể thao. Cho dù là chiếc quần đùi loại nào cũng để lộ đôi chân chắc khõe. Mỗi khi chiếc quần bị ướt nước, vải tựa như lớp da bám dính vào cơ thể để lộ những cái ngấn gân thịt đàn ông rất là gợi cảm.

Mức giá của tiệm Minh Lâm là 8000 đồng cho 1 chiếc xe gắn máy, 10.000 đồng cho 1 chiếc tay ga, mặc dù ăn rẻ hơn so với các tiệm rữa xe khác ở Đức Hòa, nhưng vì mới mở chẳng đc bao lâu nên tiệm Minh Lâm chưa có nhiều khách hàng . Điều đó cũng đúng, xét về mức độ “sống lâu năm lên lão làng” thì các tiệm khác đã có chỗ đứng trong suy nghĩ của khách hàng mỗi khi nảy sinh ra nhu cầu phải rữa xe, chứ ko hẳn vì giá thành rẻ, rữa xe kỹ hơn.

Thời gian đầu Võ Minh Lâm ít ướt nhiều quần, nên cũng ko có mua sắm cho thật nhiều những chiếc quần xà lỏn. Quần lót thì Lâm bận cũng rất là tiết kiệm. Bởi lẽ Lâm nghĩ, có bận thêm 1 cái quần lót thì cũng bị ướt, lại thay cái khác, chi bằng thả rong đc lúc nào hay lúc nấy. Vòi nước mình tuy trong đương thời sung mãng, ko có tác nhân cũng chẳng dễ gì bật lên. Cho đến một ngày nọ, Võ Minh Lâm nhận ra suy nghĩ của mình là một sai lầm chết người, ko có tác nhân chiếc vòi cũng đột nhiên dựng ngược

-” Rữa dùm em chiếc xe anh ơi”

Minh Lâm ngước mặt mỉm cười. Thì ra là cô bạn gái tên Thu Trang của Võ Minh Lâm đến thăm chứ ko phải vị khách nào đến rữa xe. Cô gái có mái tóc dài chấm ngang lưng, đôi mắt tròn xoe,vẻ mặt thanh tú thật là cuốn hút. Lúc đó Võ Minh Lâm đang nằm trên 1 chiếc võng . Ko thể rời khỏi vì chiếc dương vật trong quần của mình đang căng cứng mà ko có bận quần lót bó lại . Tiệm rữa xe đang ko có khách . Minh Lâm đã chủ quan . .Có lẽ do sinh lý đàn ông bất ngờ trổi dậy trước đó ko lâu chứ ko phải do nhìn thấy Thu Trang mà nó bật dậy.

Cô gái sớm phát hiện ra cảnh “chim cò tung cánh” của Minh Lâm thì ửng đỏ mặt. Dục tình của cô nàng bộc hát toàn thân. Mặc dù tìm hiểu nhau đã lâu nhưng Thu Trang chưa bao giờ đc quan hệ tình dục với Võ Minh Lâm. Cho đến hôm nay thì giới hạng đó đã lấp lém vượt rào. Cảnh tượng hùng dũng kịp nhận ra đã thôi thúc Thu Trang muốn khám phá kỷ hơn.

-“Chờ anh một chút nha”. Minh Lâm thọt bàn tay dô túi quần tà lỏn, giữ chiếc dương vật ép vào bụng , nhanh trí bỏ đi vào trong 1 cách vô tâm

Lúc này Thu Trang nhìn theo bờ lưng hình chữ “V” chắc nịch và nở 1 nụ cười.

Trong chốc lát ,Võ Minh Lâm quay trở lại chiếc võng để ngồi, vô tâm để cho bạn gái đứng đó. Khỏi phải nói cũng biết bên trong chiếc quần tà lỏn mong manh của Võ Minh Lâm vừa trang bị thêm 1 cái quần lót để che dấu câu dương vật bị căng cứng. Thu Trang vẫn có thể nhận biết qua đủng quần nổi bự hơn lúc bình thường . Thu Trang châm chích

-” Em ko biết anh có phải là đàn ông ko nữa”

Thu Trang nói vậy bởi vì cô cảm thấy Minh Lâm thiếu sự chủ động. Đáng lý ra Võ Minh Lâm phải lôi ngay cô vào trong buồng ,mây mưa cho 1 trận hả hê, đằng này Minh Lâm chẳng quan tâm đến dục vọng của bản thân thì chớ, còn ko ga lăng đáp ứng luồng động dục cho bạn gái

– ” Ý em là sao?” Minh Lâm hỏi

Thu Trang bạo dạng ngồi xuống bên cạnh Võ Minh Lâm, cô nàng đặt bàn tay lên đùi Minh Lâm mân mê nhè nhẹ

– ” Chả lẽ anh ko muốn gì ở em sao? Quen nhau chỉ vậy thôi đó hả?”

Minh Lâm vốn đã hiểu đc dụng ý của bạn gái, cảm thấy bản lĩnh đàn ông của mình đã bị thách thức, để giữ thể diện bèn kéo Thu Trang đi vào trong buồng. Minh Lâm đè Thu Trang nằm xuống, lấy cái bộ hạ nổi ngấn dương vật ép lên gò mu Thu Trang. Cô nàng mỉm cười tỏ vẻ mãng nguyện, như nắng hạng đợi mưa, như diều đợi gió, liền nhấc đôi tay ôm chầm lấy lưng Võ Minh Lâm

Thu Trang đang chìm đắm trong những nụ hôn ngọt ngào thì bị thức tỉnh bởi tiếng gọi ồn ào ở bên ngoài

– ” Lâm ơi Lâm…mày có ở nhà hông ?”

Là tiếng gọi của Khánh Bình, một người bạn lâu năm của Minh Lâm. Khánh Bình cũng quê ở Đức Hoà, nghe đâu sau khi tách ra khỏi cặp bầy trùng,Khánh Bình lên Sài Gòn tìm việc rồi nắm bắt cơ hội chen chân vào giới người mẫu. Khánh Bình đc đào tạo ở công ty người mẫu Venus, công danh sự nghiệp cũng chưa đc nổi lắm. Minh Lâm ít có cơ hội để hiểu công việc của bạn mình đang theo đuổi, ngoại trừ thỉnh thoảng Minh Lâm theo dõi chương trình thời trang và cuộc sống, ,nhìn thấy bạn trình diễn trong lòng cảm thấy vui.

Sự xuất hiện của Khánh Bình tuy có làm Thu Trang hụt hẫng nhưng đối với Minh Lâm thì ko. Vừa nghe tiếng bạn , Minh Lâm đã ngưng hôn cô nàng và đi ra ngoài ngay, vẻ mặt vừa mừng vừa ngạc nhiên

– ” Mày về sao ko điện cho tao hay trước?”

Khánh Bình nhìn Minh Lâm 1 cái rồi nhìn vào trong phòng, trông thấy bộ dạng một cô gái xốc xoát , mái tóc rối tung. Khánh Bình liền xoay mặt trở lại nhìn Minh Lâm. Chàng trai rữa xe nhuếch mép cười ngượng

– ” Đang có việc gì hả?” Khánh Bình buông 1 câu hỏi rồi chủ động xoay đi. Minh Lâm nhanh trí ghì cánh tay bạn lại, chuyển lên vai vỗ mạnh, cười 1 cái

– ” Giới thiệu với em đây là thằng Bình bạn anh” . Chìa tay vào phòng, Minh Lâm lại nói : – ” Còn đây là Trang, người mà tao hay kể với mày đó”

Khánh Bình gật gù, liếc mắt nhìn Thu Trang 1 cái. Cô gái mất hứng, cảm thấy khó chịu trc sự ko mời mà đến của Khánh Bình, vén mái tóc ra sau lỗ tai , nói nhanh 1 câu ” Em đi về đây” rồi đi ngay.

Khánh Bình thấy vậy liền khều cánh tay Minh Lâm , hất mặt làm hiệu

– ” Kệ đi” Minh Lâm tỏ thái độ dửng dưng, để mặc cho Thu Trang ra về. Lúc này Minh Lâm mới để ý trên chiếc võng của mình có 1 chiếc túi xách giấy . Minh Lâm xách lên hỏi

– ” Cái gì vậy?”

– ” Cho mày mấy cái quần tà lỏn và quần lót”

Khánh Bình ko tiết lộ hoàn cảnh mình mua sắm những món đồ đó cho bạn nghe. Thật chất đó là 1 trong những “chiến lợi phẩm” mà Khánh Bình có đc sau khi đi chơi với giám đốc kinh doanh của 1 trong những hãng gạch nổi tiếng ở Long An

– ” Tao có chuyện muốn nhờ mày nè?”

– ” Chuyện gì?”

– ” Nói ra mày cũng ko dễ hiểu” Khánh Bình ngoắt tay 1 cái : – ” Lại võng ngồi đi”

Khánh Bình kéo theo 1 cái ghế lại ngồi gần bạn, chậm rãi cất nghĩa

– ” Cái này có thể gọi là đi chơi, mà cũng là đi làm, vì đột ngột quá … ở đây tao cũng ko biết kêu ai cho thích hợp ngoài mày”

– ” Chuyện gì?” Minh Lâm hiếu kỳ

Khánh Bình thở 1 luồng hơi. Thật ra ko phải Khánh Bình kiệm lời, mà là nhất thời ko biết mình phải nói ra làm sao. Chuyện là Đức Hòa Hạ có 1 dự án khu dân cư quy hoạch rất lớn. Ông giám đốc của hãng gạch Khánh Bình quen muốn giành quyền phân phối vật liệu xây dựng, đem Khánh Bình ra làm miếng mồi nhử cá lớn thì ông ko nỡ, đành nhờ Khánh Bình tìm cho 1 người tốt tướng đẹp mã lại có khiếu lấy lòng.

Chiều nay ông ấy có buổi gặp gở với nhà đầu tư. Theo như ông ấy nói thì có trai đẹp đi cùng sẽ dễ dàng xúc tiến việc ký hợp đồng hơn. Vì chủ đầu tư là 1 người đồng tính, đang có nhiều sự lựa chọn nhà cung cấp , ko tận dụng cái chiêu cởi mỡ thị yếu lấy lòng bằng cách này thì duột mất đối tác khỏi tầm tay

– ” Nói tóm lại là 1 lát mày đi chơi với tao là đc”

– ” Có chuyện gì nói rõ ra đi, úp úp mở mở làm tao tò mò”

Khánh Bình lựa lời nói với Minh Lâm cho xuôi lỗ tai. Nghe xong, Minh Lâm cười giòn hai tiếng “ha ha”. Có lẽ Minh Lâm cảm thấy công việc làm ăn gì mà quá đơn giản, . Làm gì có vụ đi ăn chơi vừa đc thù lao hậu hỷ như vậy. Dĩ nhiên những vụ như thế cũng chẳng đòi hỏi 1 số kỷ năng giao tiếp, người đc chọn phải làm mọi khả năng có thể, sao cho đối tác ký đc 1 bản hợp đồng. Trai quê thường rất chân chất, ko am hiểu mấy về những lợi thế ngoại hình trong công việc, nhất là những vụ lợi dụng bản sắc khôi ngô để mấp mé vào những chuyện kinh doanh. Minh Lâm cảm thấy nghi ngờ

-” Tao chỉ cần đi chơi với ổng thôi à, ko cho làm gì chứ?”

Khánh Bình nhuếch mép nhìn bạn cười nhạt ” -” Cái đó tùy mày, trâu ko uống nước ai đè đầu trâu, chỉ cần mày tạo không khí vui vẻ khi có mặt cho ổng là đc, còn sau đó là mối ràng buộc trong bản hợp đồng đc ký kết, coi như mày đã xong chuyện”

Nghe bạn mình diễn giải có phần đơn giản, Minh Lâm nhận lời ngay. Cuộc nói chuyện xem như đã xong 9 phần . Khánh Bình chìa tay ra hiệu cho Minh Lâm đánh vỗ nhất trí . Phần còn lại là nói về chuyện tình bạn . Lúc này Khánh Bình mới thọt tay dô chiếc túi xách lấy ra mấy chiếc quần tà lỏn.

– ” Tao thấy mày mặc quần tà lỏn rất hao, tặng cho mày vài cái, toàn là hàng chính hãng ko có, ko phải hàng nhái đâu”

Trên bàn tay Khánh Bình, một chiếc thể thao hiệu Adidas lủng lẳng tấm mác. Quả thật đó là hàng hiệu chính cống, ko nhầm lẫn vào đâu đc. Tất cả đều đc mua ở 1 cửa hàng nổi tiếng ở Thành Phố Tân An. Tới phiên Minh Lâm xem sơ qua vài cái quần lót, rồi bỏ nhanh vào. Trong lòng Minh Lâm cảm thấy rất vui, chuyển mắt nhìn Khánh Bình ngoác miệng cười.

Trò chuyện râm rang vài phút , đôi bạn theo nhau vào trong buồng . Trong suy nghĩ của Khánh Bình, bản tính của Minh Lâm là lượm thượm, nếu ko muốn nói là rất bê bối. Hôm nay thì khác, mọi thứ trong phòng tương đối tươm tất , ngoại trừ những cái quần ẩm ướt vắt lung tung, đủ để Khánh Bình dò hỏi

– ” Con nhỏ đó thường qua đây để dọn dẹp cho mày hả?”

– ” Ừ”. Minh Lâm gật đầu

– ” Chắc là banh chành với mày rồi hả?”

Minh Lâm ko trả lời, vẻ mặt có chút xấu hổ. Khánh Bình dò mắt nhìn bạn : – ” Vẫn chưa quất nhau sao? Có những chuyện ko để lâu đc đâu”. Khánh Bình vỗ vai bạn 1 cái rồi ngã sập lên nệm, tiện tay bốc lấy 1 tờ báo bóng đá, lật lật vài trang xem nhanh qua

– ” Mày thì biết tao để lâu chuyện gì trong lòng?” Minh Lâm nói xong thì ngồi chậm xuống mép nệm, ngước mặt nhìn bức ảnh chụp đội bóng đá thời trung học treo trên tường. Tâm điểm của ánh mắt là dán vào vị trí trung tâm có đôi bạn nhoẻn miệng cười vui sướng cùng nâng cao 1 chiếc cup danh dự. Đó là Minh Lâm và Khánh Bình. Trong lúc Khánh Bình nằm dài trên mép nệm, rời mắt khỏi mặt báo chuyển sang ngắm Minh Lâm từ hướng ở bên hông rồi dò theo ánh mắt nhìn lên bức ảnh . Bất chợt đôi bạn xoay mặt nhìn nhau, cười nhanh 1 cái rồi ngoảnh đi. Khánh Bình hé miệng

-” Đến bây giờ mày vẫn còn muốn ở vậy sao? Chuyện trong lòng nếu muốn để thì cũng có thể làm”

Minh Lâm im thinh thích, vẫn là cái sỡ đoản nhút nhát trong tình cảm, trái ngược với tướng tá dạng dĩ mạnh mẽ ở bên ngoài. Bất thình lình có tiếng xe máy , ngay sau là 1 câu kêu

-” Rữa xe đi”

Khánh Bình giục ngang tờ báo, đồng thời co chân ngồi bật dậy

– ” Tao về đây,một lát sẽ qua đón mày”

Đoạn Khánh Bình quay trở về một căn nhà có giàn hoa giấy ở thị trấn Hậu Nghĩa. Ra mở của cho Khánh Bình là ông giám đốc hãng gạch . Trông ông rất già, đuôi mắt hằng sâu những dấu chân chim. Ông ta lắm bạc nhiều tiền nhưng lại ít tóc ở nữa vầng đầu. Ông để ngực trần để lộ cái bụng bia phía dưới sợi dây chuyền có gắn nanh cọp . Trên tay ông có đeo một chiếc nhẫn vàng 18 Kara dính hột đá rô bi màu xanh. Khánh Bình vừa vào trong phòng đã bị ông đẩy ngữa lên giường, rồi nhảy xổng lên vồ lấy Khánh Bình như thú săn mồi. Ông lần nhanh bàn tay xuống bên dưới bóp vào vùng kín Khánh Bình, giọng ông manh múng

– ” Để anh kiểm tra coi có mất giọt tinh nào ko,hay cho thằng bạn của em hết rồi

Bàn tay thô bạo của ông giám đốc bị đẩy ra ngoài

-” Anh nghĩ em là siêu nhân chắc”

Khánh Bình mượn cớ đi tắm rữa để rời khỏi ông ta. Hôm nay thật sự Khánh Bình quá ngán ngẫm. Ông giám đốc như vào tuổi hồi xuân, đòi hỏi tình dục quá mức khiến Khánh Bình ko sao chịu cho thấu. Chỉ trong 1 buổi sáng mà ông đã vắt tinh trùng của Khánh Bình đến 2 lần. Âu cũng là cái giá để đánh đổi vật chất mà Khánh Bình muốn có đc. Tuy Khánh Bình đã hiến dâng thân xác cho ông vùi dập hả hê , nhưng 1 căn hộ ở Phú Mỹ Hưng vẫn còn là 1 lời hứa. Khánh Bình chỉ đạt đc những thứ cỏn con so với bậc đại gia

Khánh Bình cởi áo quăng lên giường, rồi tới lượt quần dài. Ông giám đốc bật cười nham nhỡ, bò tới nhặt lấy chiếc quần đưa lên mũi ngửi, hít hà như đớp rượu quỳnh hương, lưỡi ông thè ra như con thú đói. Chưa dừng lại ở đó, ông tót xuống giường bò lết tới ôm lấy 2 bắp đùi Khánh Bình, dúi mũi vào khe mông. Ko ai biết đc ông tìm dư hương gì từ nơi thung lũng của hai quả núi căng tròn mà cái lưỡi thè ra thèm thuồng quét lấy quét để vào vải quần lót. Thoạt đầu Khánh Bình ko có phản ứng, Khánh Bình đứng im như pho tượng vô hồn. Đến khi ông giám đốc kéo chiếc quần lót xuống thì Khánh Bình ngăn lại

-” Em mệt, em muốn đi tắm rồi nghỉ ngơi 1 lát, anh cũng tranh thủ nghỉ đi, hôm nay anh đã bú em nhiều rồi”

Khánh Bình miễn cưỡng vỗ cưng vào gò má ông giám đốc 1 cái, ko chờ ông ấy buông ra mà chủ động bước đi. Ông giám đốc nhoài người theo

– ” Cho anh đụ đi, body em đẹp lắm, anh chết mất”

-” Chờ coi anh đối xử với em sao đã”

Khánh Bình đóng cửa toilet 1 cái thật mạnh, cách ly bản thân mình ra khỏi ông giám đốc đang sùn sụt máu dâm. Như người ta thường nói ” miếng ngon nhớ lâu”, cũng có câu ” miếng ăn là miếng tồi tàn”. Khánh Bình cảm thấy ô nhục hơn là có có cảm giác tình ái với ông. Thế nhưng thuở đời, trong giới người mẫu mà ko biết lấy ngắn nuôi dài thì biết sống làm sao. Để mua đc 1 bộ đồ hiệu, có khi Khánh Bình phải sãi chân trên mấy sân khấu quán bar, diễn những động tác kích thích chứ ko chủ đạo nhằm cho bộ sưu tập nào, con đường bước chân trên sàn catwalk chuyên nghiệp của Khánh Bình còn gặp nhiều chông chênh.

Chính môi trường và sự bon chen ganh đua theo chúng bạn đã thôi thúc Khánh Bình ko đc thua kém. Người ta có đại gia dắt đi mua sắm, khoe khoang vẻ hào nhoáng qua các món hời thời trang thì mình cũng phải học đòi, nói chi đến việc tận dụng các gạo cội trong giới nghệ thuật. Có mấy ai biết muốn chụp đc bộ ảnh đẹp, Khánh Bình suýt rơi vào tay nhà nhíp ảnh nổi tiếng, Lão làng của thời trang cũng nhắm nhém thân xác mới ưu ái cho bộ thiết kế.

Và rồi Khánh Bình vì phút đầu vào nghề còn nhiều bở ngỡ, Khánh Bình đã ko có phước để hưởng, biết đồng nghiệp đạt đc Khánh Bình cũng ngầm hiểu mối thương thảo bất thành văn giữa họ. Làm cái nghề này có lúc vui có lúc buồn, người trong cuộc mới thấm nhuần đc nổi chán ngấy. Đôi lúc Khánh Bình muốn về quê an cư lạc nghiệp, nhưng vốn luyến trong tay chẳng có là bao. Khánh Bình như kẻ phóng lao mà phải theo. Vì Khánh Bình nghĩ, người ta sống đc thì mình phải sống đc. Từ đó dẫn đến 1 lối sống miễn cưỡng trong con người Khánh Bình…

Nhà Hàng- Cà phê Hương Đồng lưa thưa thực khách. Con đường dẫn vào bên trong đc lát đá vỉa hè đi băng qua những thảm cỏ 4 lá xanh mướt tựa như lá đậu non. Người ta đã dựng những mái lá riêng tư nằm sát hàng chuối quạt xòe. Nhà hàng còn có dịch vụ câu cá thư giãn thanh tao, giúp xã stress cho những người kinh doanh bận rộn. Quả thật nhà hàng Hương Đồng là 1 chốn lý tưởng, rất thích hợp cho những buổi hẹn hò ẩm thực, vừa bàn công chuyện làm ăn

——————-

Danh sách các chương:

162 người thích truyện này

Comments

  1. duy Tường says

    Dạ cho hỏi những địa chỉ trong truyện là thật phải khộng ạ?
    mình cũng ở Đức Huệ ak…

  2. says

    Tiệm rửa xe này ở địa chỉ nào vậy bạn. Đọc truyện mà thích quá. Cho mình xin địa chỉ chỗ này nhé tác giả?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *