Anh – Người hàng xóm đáng yêu – by kemchuoi239

Truyện gay: Anh – Người hàng xóm đáng yêu. Tác giả: kemchuoi239. Thấm thoát thời gian trôi qua , vậy là bây giờ mình đã lên lớp 10 , ôi cái tuổi 15 của tui thật đẹp ,những rung động đầu đời ,những cảm nhận đầu tiên….

Truyện gay taoxanh: Anh – Người hàng xóm đáng yêu – Đoạn 1

Tác giả: kemchuoi239

Buổi chiều ngày 6-9, hí hững đạp chiếc xe màu xanh yêu quý của tui về nhà sau giờ tan học vừa đi vừa hát thật yêu đời

Éc ! tiếng “thắng” gấp nghe khó chịu làm sao , mai mốt đi sữa cái thắng mới được tới trước cửa nhà

tui la lớn : mẹ ơi mở cửa cho con!

Lúc chờ mẹ -chợt nhìn qua nhà cô liên hàng xóm – ủa ai vậy kìa ,nhà cô liên sao lại có 1 tên con trai nhĩ ,tính cô liên hay khó chịu ,rất kỹ người và thường thì giờ này cô liên chưa về mà ,nhìn hắn chắc cũng lớn hơn mình mấy tuổi – đang lụm khụm ôm cái thùng đồ trông rất bận rộn , khó hiểu thiệt – thui – chuyện nhà người ta -ko để ý làm gì

mẹ mở cửa – tui phóng thật nhanh vô nhà – bịch! tui ném cái cặp wa một bên, chạy tới tủ lạnh ực ực hết ly sữa – đã quá , mát người dễ sợ thấy mẹ đang ở trước nhà mình buộc miệng hỏi : mẹ ơi ! con thấy cái anh nào lạ lắm – bên nhà cô liên đó – ai zậy hả mẹ

Truyện gay: Anh - Người hàng xóm đáng yêu. Tác giả: kemchuoi239

Ảnh chỉ mang tính minh họa. Truyện gay: Anh – Người hàng xóm đáng yêu. Tác giả: kemchuoi239

mẹ nói: ah! Anh đó ah, mới chuyển đến , còn cô liên thì chuyển nhà rồi chắc tại công việc xa

– ủa zậy hả mẹ , sao con ko bít ta ?

sau khi cảm thấy khoẻ khoắn sau một ngày học mệt mỏi , tui chạy thẳng ra trước nhà chung vui với bọn hàng xóm – vui ghê – cả đám la hét om sòm làm cho cả xóm cứ nhao nhao tiếng con nít

được một lúc người đứa nào đứa ấy nhễ nhại mồ hôi và thấm mệt – quyết định về tắm để mai chơi tiếp.

mình đi về nhà – ớ! Cái gì thế kia – con chó bác tư lại ị trước nhà mình – bực mình – tui nhặt ngay viên đá dưới quăng cái vèo – bộp! trúng phóc – chưa kịp vui thì – bùng! Viên đá bị dội lại , vô cửa nhà cô liên

hốt hoảng ko bit làm sao – tui tự nhủ – bình tĩnh cứ đi bình thường có gì thì nói là do thằng pi( hàng xóm)nó làm

chợt thấy thấp thoáng bóng một người bước ra – là hắn – cái tên mới chuyển nhà đến – hắn ra nhìn nhìn – hắn thấy tui nhưng chỉ là nhìn qua nhìn lại thôi thấy vậy tui cũng làm ngơ

sau, hắn đi vô , tui thấy nhẹ nhõm hơn hẳn – cứ tưởng bị chửi cho một cú , ai ngờ hắn im re

thui – vô tắm ,mệt wá !

đến tối tui lên phòng mở cửa ra ban công ngồi hóng mát – ui – hôm nay trăng sáng thật đẹp – tui nhìn bòn nhóc ở dưới chơi thật vui – cũng muốn xuống chơi lắm – nhưng lớn rồi chơi với con nít – nó mà khóc là cứ đổ lỗi cho tui – mệt lắm – ko ai lại tự dưng kiếm thêm cái nghề vỗ con nít cho mình

tui nhìn xung quanh – chợt tui ngạc nhiên khi thấy cái cửa trên ban công nhà cô liên mở ra ,có cả đèn sáng – thường thì cô liên chẳng bao giờ lên lầu và mở cửa như thế này – ờ mà quên cô liên đi rồi bây giờ là người khác thì tính tình chắc cũng phải khác chứ

tui vừa ngắm trăng vừa hát – thì nghe có tiếng ai kêu

nhóc ơi !

tui nhìn ngay xuống dưới – ủa có ai đâu – bọn nhóc đang chơi mà kỳ thật – chắc là mình nghe lầm

nhóc ơi !

nữa ! ai thế nhĩ – tui cố quan sát phía dưới thật kỹ nhưng cũng chẳng thấy ai lạ

nhóc nhìn qua bên đây nè !

chòy ! thì ra là hắn – hắn đứng ngay bên kia ban công chỉ cách tui con đường và hơi xéo nhau một tí -hắn mặc cái quần lững jean màu xanh người thì cởi trần –coi cũng có cơ lắm – vậy mà nãy giờ tui ko bit – vì từ đó tới giờ chỉ có mấy thằng nhóc hay gọi tui ra chơi nên cứ ai kiu là tui nhìn xuống dưới ….sau đó:

Tui nhìn hắn – : anh kiu em hả ?

ờ – ko kiu nhóc chứ anh kiu ai

– có chuyện gì ko anh – ờ mà anh mới chuyển tới ah

– ờ anh mới chuyển đến hồi sáng , ở đây ko wen ai hết thấy nhóc nên anh muốn nói chuyện cho vui -nhóc học lớp mấy rồi ?

– em học lớp 10 năm nay 15 tuổi , còn anh ,chắc học đại học?

– ờ anh đang học đại học , năm nay anh 21 tuổi , buồn wa’ nên ra đây hóng mát – zậy ah !! em cũng thường hay ra đây hóng mát cho thoải mái ủa mà anh ở đây có một mình ah ?

– ko !anh ở với em gái , vì anh lớn rồi muốn tự lập nên ở chung với ba mẹ và có em gái anh thì đỡ buồn hơn

– ờ….. ! mà từ chiều tới giờ có thấy em gái anh đâu ?

– đó đó ! nó ở dưới kia chơi với mấy em hàng xóm đó – nhìn nó cười vui nhĩ

– ah` thì ra là cái cô bé tóc bính dễ thương đó hả zậy mà nãy giờ em nhìn ko ra thấy ai mà lạ lạ , thì ra là…….. bít bít ! ý tới giờ học bài rồi thui em vô học bài nha

– ờ! Nhóc học bài đi chừng nào rãnh thì nói chuyện tiếp – ở đây chưa wen nên anh có vài điều muốn hỏi thui anh cũng đi vô – nấu cơm cho em gái ăn đã hắn quay lưng đi vô………và theo mấy cuốn sách… …xuống dưới nhà….

-ớ ! nấu ăn – hắn bít nấu ăn cơ ah – con trai mà đảm đang nhĩ – còn mình thì nấu dỡ tệ – lặt rau còn ko bit nữa – ui – mình đúng là kém cỏi….

kỳ 2: tui vô học bài một cách hí hững – vừa học vừa nghĩ đến cuộc nói chuyện lúc nãy – từ đó tới giờ ở đây ko có người lạ hôm nay có người nói chuyện cũng vui vui

sáng hôm sau: renggggggggg! a’ chết rồi – trễ giờ đi học – hôm nay chắc phải dời bài thể dục wa ngày mai qua’ tui nhanh chân chạy thật nhanh xuống nhà đánh răng rửa mặt – thay đồ – rồi phóng xe từ trong nhà ra cửa một cái vèo- nào bắt đầu đua đến trường thui

chợt : nhóc !

úi ! tiếng gọi làm tui stopping tức khắc – muốn nhào nguyên người ra trước – vì theo quán tình mà -ai thế ? tự nhiên gọi biết người ta sắp té ko ?

tui quay ra sau coi ai – choy` thì ra là hắn – sao đứng ở đây lù lù thế nhĩ – bên cạnh còn có cả chiếc xe máy

– ủa anh đấy ah ! định đi đâu thế ?

– ờ! anh đưa anh đưa em gái đi học – vì xe đạp của nó bị hư – mà nhóc đi học trễ hay sao mà vội vàng thế?

– ờ ! em bị trễ rồi — thui em đi nha……….

– uhm ! em đi cẩn thận

ớ ! tui với hắn có quen thân gì đâu mà kiu tui cẩn thận nhĩ -tiu thấy hắn đúng là bao đồng tui vụt phóng đi thật nhanh………mà thấy sao sao ấy tự nhiên hôm nay có người nhắc nhỡ mình……lạ thật- thế rồi giờ học trôi qua tui quên đi chuyện đó lúc nào ko biết

tới buổi chiều – cũng như ngày hôm qua tui hí hững trên chiếc xe đạp vừa đi vừa hát — thoáng nghĩ : hôm nay trên cáp có bộ phim kinh dị nghe nói ghê lắm — tối nay phải tranh thủ coi mới được

lúc đó tui nghe đằng sau có tiếng còi inh ỏi — chắc là muốn xin nhường đường để phóng ẩu đây mà —tui rẽ tay lái lách qua trái gần sát vô lề cho người ta qua -nhưng sao ko ai qua nhĩ mà tiếng còi thì cứ pinnnnn –pinnnnn…mệt , tui lách vô thêm một tí xíu nữa , rồi chạy tiếp

kỳ lạ tiếng còi ấy lâu lâu cứ pinnn pinnn mà sao ko thấy ai qua …..tui cũng đã xít vô tới mấy lần muốn lên lề luôn mà còn ko chịu nữa –thấy vậy tui ngoảnh đầu ra sau coi ai mà kỳ cục zậy

á ! lại là hắn — trời thì ra cái người ấn còi inh ỏi là hắn —tui tức giận nói : choy` ơi ! là anh hả ,sao ko kiêu mà cứ ấn còi inh ỏi thế , điếc cả tai

– hiiiiii““ , thấy nhóc đi học về nên anh chọc nhóc cho vui — nhóc ko thích ah

tui nói: anh làm em điếc tai mà….. còn nói ah — em tưởng người ta muốn qua nên lách vô — ai zè bị chọc ko tức sao được

– thì lần sau anh sẽ gọi nhóc – được chưa

tui phóng xe chạy thật nhanh và ko thèm nói gì với hắn nữa —tuy cùng đường nhưng tui chẳng thix đi chung tí nào—-bị người ta chọc quê –tức thiệt

về tới nhà vừa đẩy xe vô thì hắn về tới — hắn nhìn tui rồi cười —-còn tui thì làm lơ như ko bít gì—-hứ! chọc cho đã rồi cười — ghét!

rồi đến tối — tui lại ra ban công ngồi ngắm trăng — nhìn tụi nhóc trong xóm chơi —-tui thật cảm thấy thoải mái và thanh thản—– chợt : NHÓC ƠI !

khỏi cần nói tui cũng bít là hắn –tui giả làm ngơ coi sao — hắn đi vô thì càng tốt

NHÓC ƠI – NHÓC – bực mình – người ta làm ngơ rồi mà còn ráng kiu– thui thì nhịn vậy nói với hắn vài câu cho hắn đỡ quê:

anh đó ah tại tụi nhóc la lớn wa’ nên em nghe không rõ – sao anh muốn nói gì hả ?

– NHÓC còn giận anh chuyện hồi chiều chọc nhóc ah` – có gì thì xin lỗi nha – đừng giận – anh giỡn cho vui thôi

– ờ thì em có nói gì đâu ( nói thầm : lãng xẹt – bây giờ mới xin lỗi ah) anh nè : anh ko có bận gì sao mà em thấy hay lên ban công chơi thế

– bận thì có nhưng phải có relaxxx(= thư giãn) chứ nhóc — ko thui là bị streess -hìhì

zậy còn nhóc , nhóc ko học bài sao

– ngày mai thứ 7 em được nghĩ mà – nên tối nay thoải mái

– zậy ah- mai anh cũng được nghĩ ở nhà mình buồn hiu, ngày mai nhóc có đi đâu chơi không ?

– ko anh ơi ! ngày mai em ở nhà với lại phải canh nhà cho má đi chùa với bà ngoại

– ồ ! ngoan nhĩ — hay ngày mai nhóc qua nhà anh chơi cho đỡ buồn

– chòy ! anh ko sợ em phá nhà anh ah – em quậy lắm đó (nghĩ thầm : mình với hắn chỉ mới wen nhau tự nhiên mời mọc đúng là……)

– ko sao , mà nhà anh có gì cho nhóc quậy đâu – ko tin ngay mai nhóc qua đi thì biết

– uhm cũng được để mai qua nhà hàng xóm mới coi sao – ko bit có gì lạ ko

đột nhiên đang suy nghĩ : bóc! ui da cái gì thế này ?

hắn la lớn : trái nhản đó – nhóc ăn ko anh ném qua cho

choy` ơi ! tức wá – hắn lại chọc giận mình nữa đây — đau chết đi được — ko lẽ mình chửi hắn —tui ráng kiềm lại và nghĩ về hướng tích cực hơn — dù sao hắn cũng có lòng tốt mời ăn nhản

– nhản hả ! thui em ko ăn đâu nhản ăn nóng lắm

– zậy nhóc thích ăn gì ? nói nghe coi

-em ah ! thích ăn dưa hấu với thix uống nước dừa ah -mấy cái này vừa ngon lại rẽ

– zậy ah – thui anh zô nhà nha – don dẹp đễ ngày mai còn đón hàng xóm tới thăm chứ ! CHÀO NHÓC !

zậy là hắn zô rồi – thui mình cũng đi zô – choy` ơi – bộ phim của mình -a’aa’a’a nhanh lên thui ko là hết —-

hum – hôm nay đúng là xúi quảy— xém nữa hắn làm mất toi bộ phim hay của mình… ……..

kỳ 3 hôm sau tui phải dậy sớm coi nhà cho má đi chùa…..trời đẹp mà mới có 6h nên tui ra trước sân tập thể dục buổi sáng…..1-2…1-2 ui thật khỏe khoắn làm sao… sau này chắc mình phải tập thường xuyên hơn nữa

BÙM ! oái , thằng nhóc nào mà dám đá đá banh vô cửa nhà mình thế nhĩ….hừm ! ra coi coi thằng nào nhĩ để cho nó bit tay ….ah ! thằng pi , tui nhìn thấy nó đứng kế bên trái banh… chắc là nó…. ko sai

– ê .. pi…sao mày dám đá banh vô nhà tao

– em đâu có đá đâu….ko tin anh hỏi người ta thì biết

-mày xạo hả ! mày ôm trái banh rõ ràng/…. mà còn chối

chợt có ai đặt tay lên vai tui một cái ” bịch ” ……tui hốt hoảng quay ra sau coi ai dám dỡ trò

ah thì ra là một cô bé tóc bính dễ thương( em của hắn ) đang nhìn tui

– có gì ko em ?

– anh ơi … anh pi ko có đá banh vô nhà anh đâu … mà là anh hai của em đó….anh hai em đứng bên kia kìa

tui liền quay đầu qua nhìn thử : sao ! là anh hai của em ah….zậy mà nãy giờ anh cứ tưởng….

tui liền quay qua thằng pi : ê ! lần này tao tha đó ..lần sau là cho bit tay……rồi nó ôm trái banh chạy te te lúc này tui thấy hắn đang nhìn tui…..hắn tiến lại gần….ồ nhìn hắn lúc này mới cơ bắp làm sao…và cũng cao hơn tui khoảng 3cm…người hắn đổ mồ hôi chắc do chơi đá banh hắn cười và nói : sáng sớm sao mà nóng vậy….anh zậy từ sớm… thấy buồn nên ra đá banh cho vui….lỡ đá vô cửa nhà nhóc..cho anh xin lỗi ôi trời ! sao kỳ thế nhĩ tự nhiên mình lại yếu đi trước những lời biện hộ của hắn ….thường thường mình có bao giờ thế này đâu….thui nào bình tĩnh… cứ nói chuyện bình thường là được

ờ ko có sao đâu….tại em tưởng tụi nhóc nó đá nên em la cho vui vậy thui…còn anh thì….( trời ơi nói gì bây giờ ko lẽ nói : còn anh thì ko sao….kỳ cục)lúc tui đang suy nghĩ thì hắn lại nói tiếp

lát nữa em có đi ăn sáng ko ?

– có ! chi vậy anh ?

-nếu có đi thì cho đi ăn chung ….vì anh mới tới ko wen ở đây cho lắm … có chỗ nào ăn được thì nhóc chỉ anh đi cùng nhé..!

– uhm` cũng được …lát nữa đi ăn chung….thui bây giờ em vô nhà một tí 15phut nữa mình đi

– uhm` ….15phút nữa….anh chờ nhóc ở trước nhà

– ok

tui đi vô nhà mà trong lòng cảm thấy sao sao ấy ….hình như mình cũng có thiện cảm với hắn một chút đúng 15phut sau tui đi….ồ ! hắn đã đứng ở đó…đúng hẹn nhĩ

– chào anh ! bây giờ anh thích ăn gì?
————–

Danh sách các chương:

105 người thích truyện này

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *