Chuyện tình giữa một chàng trai và một kid

Truyện gay boy: Chuyện tình giữa một chàng trai và một kid. Một câu chuyện tình thật đẹp rất hay và cảm dộng. Mình xin giới thiệu mình tên Phi, 21 tuổi, tuy đã lớn nhưng tính tình của mình thì cứ như 1 đứa trẻ 12 tuổi, mình nhí nhảnh, hòa đồng vui vẻ và hay làm nũng với mọi người. và tôi là một bé kid.

Truyện gay boy: Chuyện tình giữa một chàng trai và một kid – Chương 1

Tác giả: Thomasvince

Chuyện xảy ra tại một siêu thị coopmark trên đường Đ.T.H, khi tôi đang tung tăng dạo khắp các quầy hàng để lựa đồ mà mình thích. Đi phớt qua giang hàng mỹ phẩm để mua 1 chai nước hoa, tôi thật may mắn khi nhìn trên kệ còn duy nhất 1 chai nước hoa mà tôi vẫn dùng, sợ người ta giành nên tôi nhanh chân chạy tới chụp lấy nó. Bất chợt tay tôi không trúng chai nước hoa mà trúng ngay tay của một ai đó, nhìn lên thì thấy là một người con trai cao lớn, đẹp trai và ăn mặc rất lịch sự. Không vì nhìn thấy một thằng con trai đẹp mà tôi bỏ tay ra, tay tôi cứ khăng khăng cầm chắt chai nước hoa mặc cho thằng con trai kia liếc mình. Thằng chả đó lên giọng:

– Em làm cái gì vậy? Sao không buôn tay ra, anh là người chụp nó trước mà, vì vậy nó là của anh.

– Ủa, anh chụp trước là quyền của anh, nhưng tui là người thấy trước, mắc mớ gì tui phải nhường cho anh. Mơ đi cưng. – tôi quyết ăn thua đủ.

– Người gì mà ăn nói ngang ngược vậy, ai lấy nó trước thì của người đó chứ, sao lại còn cải ngang như vậy. – anh ta chỉ trích tôi

– Ê, cái ông kia, ai thèm cãi với ông, tui đâu có rãnh mà cãi. Hứ, thế tui hỏi ông bao nhiêu tuổi. – tôi đang tìm cách dụ thằng chả.

– 27 – ổng kênh kiệu trả lời

– Thì đó, ông 27 tuổi rồi lớn hơn tui khá nhiều, thấy ông ăn mặc bảnh tỏn vậy chắc là người có học thức. Vậy chứ ông có biết cái bài “Làm anh khó đấy” không hả?

Nói đến đây người con trai đó biết đã bị mắc bẩy của tôi, vì vốn bài đó có ý cái gì cũng phải nhường cho em nhỏ hết, anh ta nhanh chóng quăng lại vô mặt tôi một câu:

– Thế chứ chú em có biết câu “Kính lão đắc thọ không?” – rồi thằng chả cười khoái chí.

Tôi nóng máu quá la um xùm luôn

– Tôi không biết, cái đó tôi thấy trước, anh mà không trả cho tôi là anh không xong với tôi đâu. Tôi sẽ la lên cho người ta tới đây, cho người ta thấy anh ăn hiếp tôi cho mà coi. Hứ, tôi nói cho anh biết tôi cũng không vừa đâu.

Thấy tôi la lớn có nhiều người xung quanh nhìn, người con trai đó quăn chai nước hoa cho tôi rồi bỏ đi và cũng không quên liếc tôi một cái như muốn nói tôi là đồ ngang ngược. Tôi khoái chí quá vì được chai nước hoa, tôi tiếp tục tí ta tí tửng đi đi lòng vòng mua thêm vài 3 món đồ, rồi bước ra quầy tính tiền. Đang lum khum lôi mấy món đồ ra tính, bất chợt có 1 tiếng nói quen thuộc cất lên:

Truyện gay boy: Chuyện tình giữa một chàng trai và một kid - Chương 1

Ảnh chỉ mang tính minh họa. Truyện gay boy: Chuyện tình giữa một chàng trai và một kid – Chương 1

– Em ơi! Làm ơn cho anh tính tiền trước, anh đang có chiện gấp lắm.

Tôi quay mặt lên thì máu nóng của tôi bỏng bốc lên. Tôi quát:

– Là anh hả? Trời ơi sao anh ám tôi hoài vậy? Đi đâu cũng gặp anh hết vậy?

– Trời ơi sao lại là em nữa! Haiz đúng là xui mà.- anh rên rĩ.

– Hứ tui mới xui nè, sao anh giành tính tiền với tôi.- tôi gằn giọng.

– Bé ơi, cho anh tính tiền trước nhé, anh có chiện gấp lắm, hok trể được, anh năn nỉ em đó. – anh ta nài nỉ.

– Mắc cười quá, ở đâu có cái luật tới sau mà đòi tính tiền trước vậy? Anh có học luật xếp hàng hok hà?- tôi nẩu máu.

– Trời ơi! Khi nãy anh đã nhường em một lần rồi, giờ em làm ơn nhường anh lại đi anh cám ơn! – anh khẩn thiết nói.

Nghĩ cũng có lý nên tôi cho anh qua mặt tính tiền trước. Tính tiền xong tôi ra về trên tay cằm 1 cây kem tí tửng vừa đi vừa ăn. Bỗng ra tới trước cửa siêu thị tôi hết hồn vì một chiếc xe hơi lao xầm về phía tôi, tôi xanh lè mặt mày khi chiếc xe đó thắng sát chân tôi, tôi điên tiết lên sau khi bình tĩnh, chuẩn bị chửi cho bỏ ghét, nhìn vô xe hok thấy gì hết vì kính đen thui, bất chợt kính cửa bên hông kéo xuống. Tôi nhanh chóng nhận ra thì ra là thằng cha hồi nảy, máu tôi sôi như ai đun. Tôi quát lớn:

– Ê thằng cha kia, điên hả, định đâm chết tôi hả, đường ở ngoài sao hok đi, bộ 2 con mắt gắn lên trên đầu co đẹp chứ hok để nhìn hả?

Anh ta giả vờ như không nghe thấy gì, và nhẹ nhàng nói:

– Nhok lên lên xe đi anh chở nhok về, nhà nhok ở đâu?

– Nhà tôi ở đâu thây kệ tía tui anh hỏi làm gì, đồ điên, đồ ăn cơm nhà lo chiện người ta, hứ! – tôi tiếp tục chửi.- xuống xe mau xuống xe, mau xuống xe nói chuyện cho ra lẽ coi.

Thấy tôi quát lớn quá anh ta kéo tấm kính cửa lên, loay hoay 1 hồi chửi bới mà hok có người nghe nên tôi mệt quá, tự động bỏ về. Tôi đi bộ lơn tơn nhà, vì mệt quá nên quên chuyện vừa rồi, vừa quẹo và hẻm, bỗng nhiên có tiếng kèn xe hơi kêu “Ting! Ting! Ting!”. Quay lại nhìn thì tôi giựt bắn mình, má ơi là chiếc xe quỷ ám lúc nảy. Không biết tại sao nó lại đi theo tôi, con hẻm thì nhỏ chiếc xe hơi thì to, nó án hết đường đi, người đi đường bóp kèn quá trời mà chiếc xe hơi vẫn không nhúc nhích. Thấy người ta không đi được, tôi thấy khó chịu, bèn chạy lại đập vào đầu xe 1 cái rầm. Hắn ta thấy thế kéo cửa kính xuống và nói:

– Nhẹ nhẹ thôi nhok, trầy xe là hok có tiền đền đó nha.

– Hứ, tại sao anh đi theo tôi, anh muốn cái gì, anh biết là anh đang làm cản trở lối đi người khác không? Con người như anh đúng là….- tôi điên lên chửi

– Uhm anh đi theo nhok đó, được hok? – anh ta cười khoái chí

– Anh muốn gì mà đi theo tôi, tôi chưa thấy ai bất lịch sự như anh hết, người văn mình mà sao cử chỉ lại như vậy. Hứ – tôi tiếp tục.

– Tại anh thích đi theo nhok nên đi thôi, được thôi nếu nhok muốn anh đi cũng được thôi. Nhok cho anh biết tên địa chỉ nhà và số điện thoại đi, anh sẽ đi ngay, mà nói trước nếu cho sai là anh sẽ đứng ở đây trong những ngày tới đó.

Thấy xe cộ cứ tắt nghẽn hơn nữa lại bị hù dọa như vậy nên tôi liền lấy miếng giấy dính nhỏ viết tên mình địa chỉ và số điện thoại của mình vào đó. Viết xong tôi bước đến gần cái cửa và nhanh tay dán miếng giấy đó vào trán anh ta:

– Đó ăn dọng gì thì ăn đi đồ cô hồn ba trợn.

Rồi tôi nhanh chóng bước chân chạy về nhà chỉ cách đó vài căn. Tôi bước đi và vẫn nghe loáng thoáng tiếng của anh: “chào nhok Phi nhé! Anh tên Phong! Anh sẽ gọi cho em sớm…hihihi”. Trời ơi nghe mà nổi cả da gà. Đêm hôm đó tôi nhận được 8 cuộc điện thoại của anh, tôi không nói lời nào ngoài chữ: “uhm”, còn anh thì giới thiệu về bản thân mình, tên rồi nghề nghiệp.

Nghe xong tôi cúp máy. Anh lại tiếp tục nhắn cho tôi rất nhiều tin. Đọc những tin nhắn của anh tôi cảm thấy rất bùn cười, nhưng tôi không nhắn lại, tôi có linh cảm sắp có chuyện xảy ra với mình những không biết chính xác đó là chuyện gì! Chỉ biết chuyện đó có liên quan đến anh, 1 người mà tôi mới quen.

Sáng hôm sau tôi thức dậy sớm để đi học, vừa bước ra khỏi nhà, tối giật bắn mình khi nhìn thấy anh với chiếc xe SH đang đứng ở cái ngõ hôm trước, tôi lúng túng không biết phải làm sao. Bất thình lình anh gọi:

– Đi học hả nhok, anh biết thế nào đứng đây cũng sẽ gặp nhok mà. Ai nhè mới đứng có chút đã gặp dc liền. hahaha

– Trời! Anh đứng đây để làm gì hả? Trời ơi mới sáng sớm mà quỷ đã ám con rồi hà! – tôi khó chịu nói.

– Hì, anh tới đón nhok đi học mà! Vui quá phải không? – anh cười đểu và nói.

– Thích ông nội tôi chứ thích, thấy anh là tôi muốn nẩu điên rồi hà.

Nói xong tôi bỏ đi một nước, anh cứ từ từ chạy xe kè kè bên tôi. Đến trạm xe bus, tôi lên xe mà không thèm để ý cái người đang đi theo mình đang làm gì và ở đâu? Ngồi trên xe tôi nghĩ lung tung, bất chợt nhìn ra cửa sổ tôi hết hồn khi thấy bóng anh đang chạy kè kè bên chiếc xe bus của tôi. Tôi nhìn ra nhe răng đay nghiến anh, nhưng anh chỉ cười trừ càng làm tôi bực hơn, nhưng vẫn cảm thấy thích thích vì được người khác quan tâm.

Tôi đi vào trường và tới lúc này tôi cũng chẳng nhìn lấy anh một lần. Anh vẫn đứng đó, đứng ở đó cho đến lúc tôi ra về. Anh không nói một lời nào mà chỉ lẳng lặng theo tôi về nhà. Ngày 1, ngày 2…rồi 1 tuần sau vận vậy, đến đây lòng tôi bỗng có cái nhìn rất khác về anh, có lẽ tôi đã xiu lòng vì người này rồi thì phải. Trước khi vào nhà, tôi chậm chầm bước đến bên anh và nhẹ nhàng nói:

– Anh đừng đi theo em nữa, anh không đi làm hay sao mà cứ đi theo em hoài vậy?

– Có chứ, nhưng anh sẽ đi theo nhok cho đến chừng nào nhok chịu làm bạn với anh thì anh sẽ không đi theo nhok nữa. – anh bình thản trả lời.

– Trời ơi! Anh bệnh quá, như vậy anh sẽ bị đuổi việc bây giờ. Haiz ! – tôi hơi lo nói.

– Hì! Nếu được làm bạn với nhok mà bị đuổi việc thì cũng vui mà. Hihihihi – anh cười nhích mép trả lời.

Bỗng dưng lúc đó sao tôi thấy nụ cười của anh thật đẹp, nụ cười ấy làm tôi chết lặng và chỉ nhìn vào gương mặt của anh. Không hiểu sao lúc ấy cái nét đáng ghét của ngày nào giờ đây không còn nữa, mà hiện diện trước tôi lại là một người thật dễ thương.

– Nhok, nhok! Nhok nhìn cái gì mà dữ vậy! – anh lay tôi và gọi.

– Không có gì đâu! Thôi, anh đừng đi theo em nữa, anh không thấy phiền nhưng em thấy phiền đó, anh cứ theo em đến trường rồi đứng nhìn em hoài em ngại lắm. – tôi ngại ngùng nói.

– Vậy thì nhok làm bạn với anh nhé, và ngày mai anh đến đón nhok đi học được không? Chịu đi thì anh sẽ hok đứng ở ngoài nhìn lén em nữa. – anh đáng iu đòi hỏi:

– Uhm vậy cũng được! – tôi đành phải đồng ý.

Vừa dứt lời tôi nhanh chóng bước vào nhà mà không dám nhìn anh, vì sợ cái vẻ mặt ngây ngô vui mừng của anh làm tôi bần thần 1 lần nữa. Tối đêm đó tôi đã suy nghĩ rất nhiều, không biết mình quyết định như thế có đúng hay chăng, mãi suy nghĩ tôi ngủ lúc nào không hay biết. Sáng hôm sao tôi dậy thật sớm chỉnh trang mọi thứ thật đẹp vì tôi biết hôm nay mình sẽ được anh chở đi học, chỉ nghĩ đến đây cũng làm tôi cảm thấy thinh thích.

Bước ra khỏi nhà tôi không khỏi ngạc nhiên vì hôm nay anh cũng ăn bận rất chỉnh chu, chỉ vỏn vẹn chiếc áo sơ mi trắng bỏ gọn vào chiếc quần tây nhưng sao trong anh đẹp thế. Vốn có chiều cao 1m83 và cân nặng 72kg nên với tôi anh như một dũng sĩ. Tôi say đắm nhìn anh mà quên luôn chào hỏi, bất thình lình anh hỏi:

– Sao nào? Đã chuẩn bị sẳn sàng chưa nhok con? Lên xe nào!

Rồi anh cười te toét. Tôi hí hửng bước tới bên chiếc SH của anh và leo lên ngồi. Cảm giác được ngồi trên chiếc xe sang trọng đã thích lại còn được 1 người đẹp trai chở thì càng thích hơn. Trên suốt chặng đường đi đến trường chúng tôi đã nói rất nhiều chuyện, anh nói cho tôi biết khá nhiều về anh ( là 1 trưởng phòng kinh doanh quốc tế tại tòa nhà Kumho, với bằng thạc sĩ tại Úc và 1 bằng cử nhân tại Anh quốc), tôi bỗng nghĩ sao mà anh ấy giỏi thế lại còn giàu nữa (1 căn chung cư tại Văn Thánh và 1 tòa nhà tại Phú Mỹ Hưng ), tuy anh nói khá nhiều về anh nhưng 1 thông tin của tôi tôi cũng không tiết lộ. Đến gần trường anh ghé ngang một quán ăn và chúng tôi cùng nhau ăn sáng.

– Nhok ăn cái gì né! – anh nhẹ nhàng hỏi tôi.

– Em ăn phở, em thích phở lắm! Thế còn anh ăn cái gì! – tôi nhanh nhảu đáp.

– Nhok ăn cái gì anh ăn cái đó! Nhok thích phở thì anh cũng thích phở! Hì

Anh cười với tôi rồi trả lời làm cho tôi thấy ngượng chết được. Khi thức ăn được mang ra, tôi ăn ngấu nghiên, liếc sơ qua anh tôi thấy anh chỉ lựa thịt bò bỏ sang cho tôi mà chẳng ăn lấy một đũa. Anh nói:

– Nhok ăn nhiều và để mập lên nhé! Sau này muốn ăn gì anh sẽ mua cho… hì.

– Sao anh không ăn đi, anh không thích phở đúng không? Thế tại sao anh lại kêu phở. – tôi đoán biết điều đó và hờn mát hỏi anh.

– Nhìn thấy nhok ăn là anh thấy ngon rồi, tại thích phở nên anh kêu ra để nhok ăn được nhiều thịt hơn. Từ từ anh cũng sẽ tập ăn phở ngon như nhok vậy.

Anh nhẹ nhàng nói với tôi làm tôi cảm thấy lòng mình thật hạnh phúc, từ trước tới giờ chưa có ai đối tốt với tôi như vậy cả. Ăn sáng xong anh chở tôi lại trường, trước khi bước vào lớp anh nhanh chóng đưa vào tay tôi 1 hộp sữa 2 lít và cẩn thận dặn tôi là phải uống ở giờ ra chơi và mỗi khi khát nước. Anh ra đi với một nụ cười và cái nháy mắt đầy quyến rũ. Vào lớp mà tâm trạng tôi cứ lâng lâng sao ấy, nhiều cảm xúc dâng trao trong lòng 1 thằng kid mới lớn. Giờ học kết thúc, tôi chuẩn bị ra căn tin ăn trưa để 1h học tiếp ca chiều. Bất thình lình điện thoại của tôi reo lên, thấy điện thoại của anh tôi mừng mừng.

– Nhok đang ở đâu đó? Ra căn tin đi, anh đang ở căn tin chờ nhok ra ăn cơm nè. – anh thỏ thẻ trong điện thoại.

– Ủa sáng giờ anh không đi làm sao mà còn ở đây? – tôi gắt giọng.

– Có chứ! Anh làm rồi tranh thủ nghỉ trưa chạy qua ăn cùng em nè, em ra nhanh lên, hết giờ trưa bây giờ. – anh thúc giục.

Tôi bước ra căn tin thấy một bàn đầy thức ăn đã được dọn sẵn, thấy tôi anh cười thật tươi, và tôi nhìn anh cười đáp lại.

– Anh đến lâu chưa? Sao anh kêu chi nhiều thức ăn thế? Ăn sao mà hết – tôi thắc mắc.

– Anh đến chờ nhok được 10’ rồi. Thì đói nên mới kêu nhiều thức ăn thế này! Hì! Ăn cơm thôi đói quá rồi!

Nói xong anh quơ lấy chén cơm ăn nhanh như chớp, nhìn anh ăn mà tôi chỉ biết cười rồi cùng ăn với anh. Vừa ăn 2 anh em cùng nói chuyện với nhau về việc học. Tôi khâm phục anh thật vì cái gì, lĩnh vực nào anh cũng biết mà thậm chí còn biết rất rõ. Ăn xong anh ngồi đó tán gẫu với tôi 1 hồi rồi ra lấy xe chạy về công ty! Trước khi đi anh còn gọi tôi đến và nói:

– Lát chiều anh tới đón nhok về nhé! Chờ anh đó, không được đi xe bus à nha! Hok anh oánh đòn đó!

Tôi chẳng nói 1 lời nào hết mà chỉ le lưỡi trừ cho câu nói của anh. Tôi bước vào lớp mà quên khuấy hỏi anh 1 câu. Thôi kệ chiều hỏi cũng được. 5h 30 tan trường, anh đã có mặt đứng chờ tôi sẵn, tôi bước đến gần anh và thót lên xe ngồi. Vừa chạy xe tôi vừa thao thao bất tuyệt với các câu hỏi.

– Anh chờ có lâu không? Sao anh không để em đi xe bus mà tới rước chi cho cực vậy?

– Hì! tại vì không thích! Là người chở nhok đi thì phải là người đón nhok về chứ, như vậy mới đúng phận sự chứ. Đúng hok nè! – anh tinh nghịch trả lời.

– vậy sao buổi trưa anh chạy qua căn tin của em làm gì? từ công ty anh sang trường em đâu có gần đâu! Anh rãnh quá nhỉ?

– Không phải rãnh mà tại nhớ nhok chịu hok nổi nên mới chạy qua ăn trưa chung? Bộ hok được hả? vậy thôi mai mốt anh không qua nữa. – anh hạ giọng.

– Không phải, ý em không phải vậy em chỉ sợ phiền anh thôi, chứ có anh qua ăn em cũng vui mà. Chứ em không có ý gì đâu anh đừng hiểu nhầm.

– Uhm, vậy mai mốt ngày nào anh cũng qua ăn chung với nhok nhé. Hihihi – anh tinh nghịch là thế. – Nhok ah, không gặp nhok cũng bùn bùn, ở bên cạnh nhok anh rất vui.

Nói đến đây tôi cảm thấy vui và buồn cười lắm. Là một kid mới lên tp học năm nhất nên tôi không nghĩ gì quá nhiều, chỉ đơn giản nghĩ chắc tại anh ấy thấy mình con nít nên mới thương mình như vậy chứ tôi vẫn chưa biết anh có ý gì cả. Tôi cảm thấy vui vì nghe câu nói đó. Bất chợt xe thắng gấp làm tôi sa về trước, hoảng quá tôi lấy tay vòng qua eo của anh. Khi đã bình tình lại tôi rút tay ra thì anh lại nắm giữ tay tôi để yên như vậy.

Tôi cũng chẳng nói gì mà vẫn để tay mình vòng qua eo của anh. Ngồi sát vào người anh tôi có cảm giác dường như anh đang cười thầm vì hạnh phúc. Và tôi cũng cảm nhận được cái cảm giác hôm nay được anh chở về thật khác so với những lần đi xe bus. Lâng lâng, hạnh phúc và có chút vui vui. Thật khó tả đối với một kid như tôi.

Trải qua ngày đầu tiên với anh thật hạnh phúc đêm hôm đó tôi đã ngủ rất ngon và hy vọng rằng những ngày sau đều như vậy. Sáng nay là chủ nhật, anh hẹn rũ tôi đi chơi. Anh bảo hôm nay sẽ xem xem tôi thường giải trí vui chơi ở những chổ nào, vì tôi có nói tôi thường đi chơi theo kiểu của trẻ con nên anh tò mò lắm. Chúng tôi ghé 1 chổ chụp hình sticker để chụp lại những khoảnh khắc đẹp này.

– Anh nhanh vô đi, em là chúa thích chụp hình luôn, vô đây chụp với em nè. Khekhe.- tôi tí ta tí tửng.

– Thôi anh không chụp đâu anh lớn rồi. Nhok thix thì chụp đi, anh xấu lắm. – anh nhăn mặt từ chối

– Thấy ghét! Anh mà xấu chắc em đẹp quá ha! Hứ hok chụp thì thôi! Ghét! – tôi lẩy

– Thôi thôi được rồi! Vậy anh chụp thì nhok thương anh phải hok? Hihi! – anh lại giỡ trò.

Tôi không nói một lời mà chỉ cuối mặt xuống rồi đỏ ửng lên, thấy thế anh càng chọc càng ghẹo. Chúng tôi chụp chung với nhau 12 tấm. Bất thình lình chụp đến tấm thứ 8, thì anh kéo tôi sát lại người của anh rồi nào cặp cổ, quàng vai, vẻo má của tôi. Trời ơi tôi ngại chết đi được! Tôi nhanh chóng đẩy anh ra, vì thấy nó sao sao ấy. Rồi đột nhiên anh giật mạnh tôi về phía của anh, do không có để ý nên tôi sa sầm vào người anh, mặt tôi đặt sát mặt anh, môi tôi chạm vào môi anh. Rồi bất chợt tôi nghe một cái: ”tắt”. Má ơi! Anh chụp tấm đó hả trời! Hai con mắt tôi mở to ra vì hết hồn và cũng hok biết làm sao. Tôi nhanh nhảo đẩy em ra quát

– Anh làm cái gì vậy? Trời ơi! Em hok biết đâu! Anh bắt đền cho em đi! Đó là nụ hôn đầu tiên của em đó. Vậy mà bị anh cướp đi mất rồi. Huhu.

– Ủa nụ hôn đầu tiên của nhok không lẽ là nụ hôn thứ mấy của anh ah! Đó cũng là nụ hôn đầu tiên của anh đó. Anh bắt đền cho nhok rồi ai bắt đền cho anh đây. – anh cũng ngại ngùng trả lời.

Nói đến đây rồi cả hai đều đỏ mặt như trái cà chua. Tôi thoáng liếc nhìn anh thì thì anh cười mỉm, nụ cười thật đẹp nhưng nó làm tôi càng bối rối hơn. Tôi lúng túng nói:

– Thôi không chụp hình nữa đâu. Đi về thôi, tại anh hết à!

– Ủa sao tại anh, anh có làm gì đâu! Khoan chờ lấy hình cái đã, định bỏ hình ah. Chờ anh tí đã.

Anh nói với theo tôi trong khi tôi nhanh chóng ra xe. Sau khi trả tiền và lấy hình, anh bước ra chìa vào tay tôi khoe:

– Trời anh cũng đẹp trai nhok ha! Vậy mà đó giờ anh hok biết.

Rồi anh đừa ra mấy tấm hình cuối tôi chụp hơi thân thiết với anh và cả tấm hình sự cố lúc nảy nữa. Tôi vội chọp lấy nhưng anh đã thu tay thật nhanh lại.

– Định giựt hả nhok. Ủa sao khi nảy không thèm lấy hình luôn mà. Giờ lại giựt là sao. – anh cười cười.

– Anh đưa mấy tấm hình đó cho em đi. Còn hok anh đưa tấm cuối cùng lúc nảy cũng được. Xé nó đi, để kỳ quá đi, em không thích đâu.

– Anh không xé đâu. Tấm đó là tấm đẹo nhất mà, sao mà xoá được. Hihi – anh tinh nghịch nói với tôi.
—————-

Danh sách các chương:

37 người thích truyện này

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *