Tấm vải đỏ phần 8 – Truyện ma

Bất ngờ với câu hỏi của Thi Thi, thằng bè run bắn lên, đánh rơi cả Hắc Bảo xuống đất… Trích “Tấm vải đỏ phần 8 – Truyện ma”

Tấm vải đỏ phần 8 – Truyện ma

Khi Tần Cẩm đang vui mừng ôm Hắc Bảo thơm lấy thơm để thì trong lùm cây bỗng vọng ra tiếng sột soạt. Hắc Bảo rướn người lên rồi kêu “meo, meo”

1 cái bóng đứng lên trong lùm cây; mọi người hốt hoảng nhìn vào bóng đen ấy. Nín thở.

…Đột nhiên bóng người đó cất tiếng lảnh lót:

– Mèo con à, em đang ở đâu đấy?

Lục Tử Minh bật đèn pin, Thi Thi nhìn chằm chằm vào bóng người đó rồi kêu lên:

– Đây chính là đứa trẻ đã bán cho em tấm vải đó.

Mọi người chăm chú nhìn sau lưng thằng bé, nếu có bóng chứng tỏ nó là người còn ngược lại thì là ma. Tất cả thở phào nhẹ nhõm, thằng bé này có bóng. Nó là người chứ không phải ma.

Lúc này họ mới chú ý ngắm thằng bé. Nó rất xinh trai, nhưng mắt lại đang nhắm nghiền. Dưới ánh đèn pin lờ mờ họ thấy nó trắng bệch cứ như chưa bao giờ ra dưới ánh nắng mặt trời vậy.

Nó cứ sờ sẩm trong bụi cây rồi đi về phía phát ra tiếng kêu của Hắc Bảo, vừa lần tìm nó vừa gọi to: “Mèo con à, em đang ở đâu thế? Lại đây với anh, anh không làm hại em đâu.”

Đứa bé này khoảng năm sáu tuổi, ăn mặc rất giản dị. Dường như tất cả vải vóc trên người nó đều được dệt thủ công. Hắc Bảo nhảy ra khỏi lòng Tần Cẩm rồi chạy tới chỗ thằng bé; nó nhìn Tần Cẩm kêu “meo, meo”.

Tần Cẩm nghĩ thầm, chính Hắc Bảo đã cố ý dẫn thằng bé này đến đây là bảo mình đi theo nó cũng nên.

Thằng bé ôm lấy Hắc Bẩo rồi quay người về phía lùm cây đi tiếp.

Thi Thi đột nhiên cất tiếng:

– Em à, em còn nhớ chị không?

Bất ngờ với câu hỏi của Thi Thi, thằng bè run bắn lên, đánh rơi cả Hắc Bảo xuống đất.

Thi Thi xúc động chạy tới trước mặt nó rồi hỏi tiếp:

– Chị chính là người đã mua tấm vải ở nhà em cách đây không lâu, em còn nhớ chị không?

Thằng bé đã bình tĩnh hơn, nó gật đầu rồi trả lời:

– Chị à, chị tới đây làm gì thế?

Thằng bé đó nói rất chậm, từng từ, từng từ một, giọng của nó rất lạ, giống như bị tắc trong cổ vậy.

Thi Thi vội vàng đáp lại:

– Chị trả mảnh vải cho em.

Thằng bé ngạc nhiên hỏi lại:

– Chị không cần trả lại đâu, chị đã mặc nó lên người rồi phải không?

Thi Thi sợ hãi lùi về phía sau.

– Nếu bây giờ chị trả nó cho em cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì, nó quá ồn ào, cứ kêu gào suốt ngày. Em đã tặng nó cho người khác rồi thì dù thế nào nó cũng không trở lại đâu.

Tần Cẩm hỏi thằng bé:

– Em tên gì vậy?

– Em tên Tiểu Ngư, anh chị có 4 người phải không?

Lục Tử Minh ngạc nhiên hỏi lại:

– Sao em biết được?

– Mẹ em nói rằng mắt em không tốt nhưng tai em thính hơn người thường.

– Nhà em ở ngôi làng phía trước à?

– Vâng ạ, mà anh chị có muốn về nhà với em không?

Mọi người đưa mắt nhìn nhau thăm dò ý kiến. Họ tự nhận thấy trừ phi họ vào làng đó mới biết được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chứ quay trở ra cũng chỉ có đường chết mà thôi.

Tiểu Ngư ôm Hắc Bảo đi đằng trước, mọi người đi theo sau. Ánh đèn càng lúc càng sáng, nhưng Tần Cẩm đã phát hiện ra đó không phải là ánh đèn mà là đốm lân tinh.

Đốm lân tinh lập lòe khắp ngôi làng.

Kha Lương an ủi Tần Cẩm:

– Xét về góc độ khoa học thì cơ thể người ta khi chết đi vẫn còn rất nhiều phốt pho, trong thời tiết mùa hạ nóng bức thì tự bốc cháy, tạo nên hiện tượng này.

Đang say mê giải thích thì 1 đốm lân tinh bay thẳng về phía Kha Lương làm anh vội vàng cúi đầu tránh.

Lục Tử Minh được thể chọc ngoáy:

– Bây giờ thì hết ti toe khoa học nhớ!

Tiểu Ngư quay người lại thắc mắc:

– Đốm lân tinh rất giống với ánh sao trên trời.

Thi Thi ngạc nhiên nói:

– Em đã thấy lân tinh rồi à? Mắt em vẫn nhìn được phải không?

– Không phải đâu chị, em bị mù bẩm sinh mà, do vậy chẳng nhìn thấy cái gì. Thỉnh thoảng, em nằm mơ thấy bố mẹ em, thấy ánh sao xanh, thấy cả mặt trăng tròn xoe. Mẹ em giải thích rằng do ban ngày em nghĩ nhiều đến những thứ đó nên ban đêm mơ thấy thôi.

Tần Cẩm thông cảm nhìn cậu bé:

– Không sao đâu, đợi bọn chị giải quyết xong việc sẽ khuyên bố mẹ em đưa em đi khám mắt. Một ngày không xa, em sẽ tận mắt nhìn thấy trăng và sao thật.

Tiểu Ngư vui vẻ cười to. Tuy cậu bé bị mù nhưng nó định vị phương hướng rất tốt. Lúc này nếu làm 1 phép so sánh, thì mấy người sáng mắt gộp lại cũng không bằng nó.

Cuối cùng họ đã tới nơi. Thi Thi háo hức chỉ vào ngôi nhà trước mặt kêu to:

– Mọi người nhìn đi, chính là ngôi nhà này. Em vẫn còn nhớ hôm đó mảnh vải treo trên cái cây này đẹp vô cùng.

– Trí nhớ của chị tốt thật đấy! – Tiểu Ngư khen Thi Thi, rồi đẩy cửa đi vào trong.

Sau cánh cổng là 1 cái sân rộng, 1 vài đốm lân tinh lập lòe trong đó.

Tần Cẩm hỏi:

– Bố mẹ em đâu?

– Họ ra ngoài đi làm rồi, lát nữa sẽ về thôi.

– Muộn như thế này rồi mà còn làm cái gì nữa không biết? – Lục Tử Minh tò mò hỏi.

– Bây giờ là buổi tối ư? Không thể nào là buổi tối được, bây giờ là ban ngày chứ! Bố mẹ thường nói với em họ đi làm lúc ban ngày mà.

Tần Cẩm lạnh toát cả người.

Cô nhẹ nhàng nói với Kha Lương:

– Anh có thấy ngôi làng này im lìm khác thường không?

Kha Lương run rẩy trả lời:

– Cũng có thể nơi này không có điện nên mọi người ngủ sớm chăng?

Lục Tử Minh thắc mắc:

– Tôi vẫn thấy ngôi làng này lạ lắm. Trước cửa rất nhiều ngôi nhà bị mạng nhện chăng dày đặc, trông như chẳng có người ở vậy.

Thi Thi gọi Tiểu Ngư tới hỏi:

– Người trong làng đông không em?

– Đông lắm chị à, mỗi khi họ đi làm về là cả làng lại náo nhiệt hẳn lên. Mọi người đi sang nhà nhau nói chuyện, chơi đùa, lại còn ăn cơm nữa. Có điều bố mẹ em không cho phép em ăn cơm với người trong làng, bố em giải thích do em còn nhỏ chưa đi làm nên không được ăn chung với mọi người.

– Thế em ăn những gì?

– Em ăn lúa mạch, ngô và cả hoa quả nữa.

– Thế bố mẹ em ăn gì?

– Em cũng không rõ nữa. Họ để đồ ăn trên tủ quần áo cao cao kia. Họ không cho em ăn.

Lục Tử Minh kéo ghế trèo lên xem. Anh nhìn thấy 1 cái bao liền kéo ra xem, vừa nhìn vào trong, anh sợ hãi hét lên rồi ngã vật xuống, tay vẫn nắm chặt cái bao.

Mọi người chiếu đèn vào chiếc bao, trong bao chỉ có nến thơm và vàng mã.

Tiểu Ngư tò mò, quay mặt về hướng chiếc bao hỏi:

– Họ ăn gì thế hả anh chị?

Tần Cẩm bình tĩnh trả lời:

– Chẳng có gì đâu, chỉ là lạp xưởng thôi mà. Chả trách họ không cho Tiểu Ngư ăn, bởi Tiểu Ngư chưa làm việc nên không được ăn thứ này.

Tiểu Ngư phấn khởi nói:

– Em sẽ cố gắng hết sức. Sau này lớn lên em sẽ cùng ăn với bố mẹ.

Kha Lương hét lên:

– Đừng ăn!

Tiểu Ngư nghiêm túc hỏi lại:

– Sao lại không được ăn?

Kha Lương lừa Tiểu Ngư:

– Em trắng như thế này, nếu cứ ăn lạp xưởng sẽ bị đen đấy; về sau khó lấy được vợ.

Bỗng nhiên Tiểu Ngư dỏng tai lên nghe ngóng:

– Đúng rồi, bố mẹ em sắp về rồi. Em đã nghe thấy tiếng đào đất của họ, họ đã đào tới đầu làng rồi.

Thi Thi ngồi xuống nói với Tiểu Ngư:

– Tiểu Ngư ngoan, bây giờ bọn chị sẽ chơi trò trốn tìm với bố mẹ em nhé. Bọn chị trốn đây, em không được nói với họ là bọn chị đang ở đây. Cứ để cho họ tìm nghe chưa?

Tiểu Ngư hớn hở vỗ tay khen hay.

4 người vội tắt đèn pin rồi leo lên mái nhà. Từ trên này, họ nhìn thấy mọi thứ trong làng.

Họ nhìn thấy 1 bầy lân tinh đang bay vào làng. Họ tự nhận thấy mình đang bị nguy hiểm bởi mọi ngả đường đã bị chặn lại. Ngôi làng này tọa lạc chính giữa hẻm núi hẹp, 2 bên là núi, chỉ có 2 lối đi là đầu làng và cuối làng mà thôi. Không còn cơ hội thoát thân nữa rồi.

Tần Cẩm khẽ nói:

– Kha Lương à, sao chiếc khuyên tai của anh lại sáng lên thế?

Mọi người đều nhìn thấy khuyên tai của Kha Lương phát ra 1 vòng sáng màu tím nhạt.

Thi Thi hốt hoảng nói:

– Vòng tay của em cũng đỏ lên này.

Hắc Bảo đứng thủ thế trên cầu thang, mọi người bắt đầu hoang mang hốt hoảng.

Lục Tử Minh bình tĩnh khuyên nhủ:

– Bây giờ nếu chúng ta hồi hộp lo lắng cũng chẳng giải quyết được vấn đề; phải mau tìm cách thoát khỏi đây.

– Làm sao mà thoát được? Anh không nhìn thấy đầu làng cuối làng đều đã bị phong tỏa rồi ư? – Kha Lương giận dữ nói.

– Dù gì chúng ta cũng không nên qua đêm ở đây, bởi nếu ở lại chúng ta sẽ không có cơ hội trốn thoát. Hay là chúng ta tách nhau ra, làm thế để có thể tăng cơ hội sống sót. Bởi nếu chúng ta cứ túm tụm 1 chỗ, chẳng may xảy ra chuyện, không ai có thể thoát được. Điều cấp bách bây giờ là phải có người chạy được ra ngoài để xin cứu trợ.

– Trời ạ, cái chỗ khỉ ho cò gáy này thì làm gì có ai để cứu chứ? Chúng ta chẳng trông chờ vào ai được đâu. – Thi Thi thất vọng nói.

Lục Tử Minh kiên trì thuyết phục mọi người hãy tách nhau ra để trốn chạy. Đây là kinh nghiệm nhiều năm làm việc trong ngành cảnh sát của anh – không bao giờ để hết trứng trong 1 giỏ. Tình hình nguy cấp như thế này, 1 người thoát ra được cũng là kỳ tích rồi, không thể chần chừ lâu hơn nữa.

Anh thò đầu ra khỏi giếng trời của ngôi nhà để quan sát xung quanh. Anh nhận thấy cảnh đêm ở đây đẹp tuyệt. Chỗ này giống như chốn đào nguyên tách biệt với thế giới bên ngoài. Bầu trời được điểm xuyết vô số vì sao sáng làm cảnh đêm càng lung linh huyền ảo; không ai có thể lường được sự nguy hiểm ẩn chứa bên trong chốn đào nguyên này. Kha Lương là người thứ 2 bất đắc dĩ phải ngắm màn đêm huyền bí nơi đây. Rồi anh thốt lên: “Nếu người ta khai thác nơi này thành điểm du lịch thì 1/5 năm nay, chúng ta sẽ có thêm 1 địa điểm để xả hơi.”

Tần Cẩm đánh nhẹ vào chân Kha Lương nhắc nhở:

– Lúc này mà anh vẫn còn tâm trạng xả hơi được à?

Kha Lương quay lại cười với cô; anh nhẹ nhàng tháo chiếc khuyên tai ra rồi đưa cho Tần Cẩm:

– Em đeo nó đi, nó sẽ bảo vệ cho em đấy. Ông anh nói là nó có thể bảo vệ cho 1 người mà.

– Thế còn anh?

– Anh là hậu duệ nhà họ Kha. Sao lại cần thứ này bảo vệ chứ?

Tần Cẩm cảm động nhìn anh không nói nên lời. Trong lúc mạng sống của mọi người có thể bị đe dọa bất cứ lúc nào, nếu có linh vật bảo vệ, có lẽ sẽ không phải bỏ mạng nơi đây, vậy mà Kha Lương lại nhường cơ hội đó cho cô.

Cô khóc thầm.

Lục Tử Minh nhìn thấy cảnh này, vô cùng đau lòng. Anh nhận thấy những ngày này, do thường xuyên phải đối mặt với hiểm nguy, anh chẳng còn tâm trạng đâu để nghĩ tới tình yêu nam nữ nữa. Vậy mà vào lúc này đây, điều anh không mong chờ nhất đã xảy ra.

Thi Thi đau xót nhìn Tử Minh, cô cố kìm nén xúc động rồi thuyết phục Tần Cẩm:

– Mình sẽ ở cùng với Tử Minh thành 1 nhóm, bởi tách ra càng nguy hiểm hơn, cậu và Kha Lương nên chia nhau ra mà chạy.

Nhưng Tần Cẩm thúc Thi Thi 1 cái rồi nói:

– Cậu lên giếng trời trước đi.

Tấm vải đỏ phần 8 – Truyện ma

Đúng lúc Thi Thi trèo lên giếng trời thì có tiếng lục đục ngoài sân. Tần Cẩm giục mọi người mau trốn đi; Ba người đã trốn ra sau ngôi nhà. Lúc này Tần Cẩm muốn trốn cũng khó bởi giếng trời cũng hướng về cổng nhà, chỉ cần cô ló đầu ra sẽ bị phát hiện ngay.

Tần Cẩm nhẹ nhàng ôm Hắc Bảo trốn vào góc khuất của gác xép. Qua cửa sổ gác xép, cô có thể nhìn rõ mọi thứ trong sân. Tuy ngôi làng này không có điện nhưng cô nhận thấy ở đây có thứ ánh sáng mơ mờ sáng hơn ánh trăng 1 chút. Thứ ánh sáng đó phát ra từ đất, chiếu sáng cả ngôi làng.

Cô nghe thấy Tiểu Ngư reo vui: “Bố mẹ đã về rồi ạ?”

Vài đốm lân tinh vây quanh người Tiểu Ngư. Ngoài sân ồn ào hẳn lên, cuối cùng có người đẩy cửa bước vào.

Tần Cẩm sợ hãi, tò mò quan sát bố mẹ Tiểu Ngư. Cô muốn biết rốt cục đã có chuyện gì xảy ra với họ.

2 bóng người bước vào trong, giọng nói của họ giống hệt Tiểu Ngư – từng từ, từng từ một, rất chậm. Bây giờ cô biết, Tiểu Ngư đã học từ bố mẹ nó. Giọng nói đó không khó nghe nhưng lại khiến người nghe sởn gai ốc.

– Tiểu Ngư à, bố mẹ đã về. Con lấy nước cho bố mẹ rửa mặt đi.

Tiểu Ngư vui vẻ, nhanh chóng đi lấy nước, chẳng mấy chốc đã bưng nước ra, nó thành thục đưa chiếc khăn mặt cho bố.

Tần Cẩm nhìn vào chậu nước đặt trong sân. Màu nước sáng lạnh trong đêm, cô thấy bố mẹ Tiểu Ngư chầm chậm ngồi xuống rửa mặt. Trái với suy luận của Tần Cẩm, cô tưởng sẽ nhìn thấy bộ mặt bị phân hủy, đằng này bộ mặt tuy không đẹp nhưng bình thường như bao người khác. Mái tóc lòa xòa xõa xuống trước trán làm cô không nhìn rõ mắt của ông ta.

Họ ngồi xuống trên chiếc bàn trong sân, mẹ của Tiểu Ngư nhẹ nhàng ngâm nga hát, bà bắt đầu kể cho mọi người nghe những câu chuyện vui khi đi làm.

Tần Cẩm cảm thấy mình đa nghi quá. Cô thấy con người ở đây thật chất phác, thật thà bởi họ sống ở vùng sơn cước lạc hậu cách biệt hẳn với thế giới đầy biến động bên ngoài. Chỗ này thậm chí còn chưa có điện, do vậy người ta đi ngủ sớm rồi tranh thủ đi làm tối cũng nên. Thế giới này lẽ nào lại có nhiều ma quỷ đến thế.

Vừa nghĩ cô vừa cười nhạo sự nhút nhát của mình. Đúng lúc cô định đi ra chào hỏi bố mẹ Tiểu Ngư thì cô nhìn thấy gì đó trong mắt Hắc Bảo.

Trong giây lát, mắt Hắc Bảo sáng như gương, nhìn vào đó có thể thấy hết toàn cảnh trong sân. Bình thường không bao giờ xảy ra chuyện tương tự như vậy. Trong mắt Hắc Bảo, cô không chỉ nhìn thấy 3 người mà là 5 người. Cô lại quá quen với 2 bóng người kia, 1 đứa đang ngồi trên đầu bố Tiểu Ngư, đứa còn lại đang vắt vẻo sau lưng mẹ Tiểu Ngư. Cô đã nhìn thấy cảnh này lúc con ma nữ ám vào Thi Thi và Anh Kỳ. Hai con ma nữ đang nằm xoài trên người bố mẹ Tiểu Ngư, chúng thò tay khoét mắt họ rồi đưa vào miệng.

Gió thổi tung đám tóc trước mặt bố mẹ Tiểu Ngư, Tần Cẩm chỉ nhìn thấy 4 hốc mắt đen ngòm không còn chảy máu nữa. Dường như họ không còn cảm giác đau.

Họ đã chết rồi. Tần Cẩm đã rõ chân tướng sự việc.

Mồ hôi túa ra, cô suy đoán: “Có lẽ ngôi làng này đã vô tình có tấm vải ma quái đó, rồi tất cả mọi người ở đây bị lời nguyền tai ương bám vào, sau đó bị bọn ma nữ nhập hồn điều khiển. Cô thắc mắc tại sao Tiểu Ngư lại không bị chúng điều khiển. Tuy cả làng đã bị lời nguyền hại chết, tại sao ông trẻ lại nói rằng chính bản thân lời nguyền đó cũng sợ hãi khi trở về đây?”

Cô chợt nhận ra đã không còn nhiều thời gian để suy nghĩ vẩn vơ nữa. Trong mắt Hắc Bảo, cô nhận thấy bọn ma nữ bắt đầu hành động, dường như chúng đã đánh hơi thấy cô.

Bố mẹ Tiểu Ngư ngơ ngác đứng dậy hỏi:

– Có người lạ vào làng hả con?

Giọng nói của họ lúc này đã thay đổi, không còn nhịp điệu chậm chạp như lúc nãy nữa, thay vào đó là giọng nữ đanh thép.

Tiểu Ngư nghịch ngợm trả lời:

– Đâu có, con không dẫn người lạ tới đây.

Bố mẹ Tiểu Ngư không tin, tự leo lên trên gác xép tìm.

Tần Cẩm nhìn thấy rõ ràng hai con ma nữ đã ngừng móc mắt bố mẹ Tiểu Ngư, chúng bắt đầu chỉ tay lên gác xép rồi không ngừng làm động tác khoét mắt bằng ngón trỏ.

Tần Cẩm sợ hãi nhìn xung quanh, may mà bên trên còn có giếng trời; cô định trèo lên trên nhưng Hắc Bảo lại đứng chặn phía trước.

Lẽ nào trên giếng trời lại nguy hiểm hơn chỗ này?

Nhưng nếu cứ đứng ở đây, sớm muộn gì cũng bị bố mẹ Tiểu Ngư phát hiện.

Lúc này, cô chẳng còn chỗ nào để trốn cả. Cô đành lùi sâu vào góc khuất của gác xép; tay vẫn ôm chặt Hắc Bảo. Tự nhiên Hắc bảo ngoan hơn hẳn, nó nằm im, đến thở cũng không dám thở mạnh.

Tiếng bước chân càng ngày càng to, chiếc cầu thang gỗ cứ “cót két” không ngừng. Tiếng bước chân rất lạ, không giống với tiếng người đi lại, cứ “bồm bộp” như tiếng gỗ rơi từ trên cao xuống vậy.

Tần Cẩm trốn trong chiếc thùng gỗ trên gác xép. Cô đã nhìn thấy bóng người lấp ló ngoài cửa.

Tim cô đập thình thịch. Ánh sáng mờ ảo rọi vào căn phòng, cô nhìn thấy bố mẹ Tiểu Ngư tiến gần về phía giếng trời. Họ ngẩng đầu nhìn lên trên. Đột nhiên 1 khuôn mặt lạ với hai hố mắt trống rỗng ló ra; chả trách Hắc Bảo không cho cô trèo lên, hóa ra trên đó đã có người mai phục rồi.

Tần Cẩm lo lắng nghĩ thầm, lẽ nào Kha Lương, Thi Thi, Lục Tử Minh đã bị bọn ma này bắt rồi? Nếu không sao chúng lại biết ở đây có người mà mò tới?

Trời ạ! Không biết họ thế nào? Bây giờ cô mới thấy quyết định của Tử Minh là hoàn toàn chính xác. Nếu lúc này họ đang túm tụm ở đây thì khả năng 1 người trốn thoát được cũng khó.

Tần Cẩm nghe thấy tiếng bước chân bố mẹ Tiểu Ngư ngay sát chỗ cô trốn. Cô đã có thể nhìn rõ mặt họ, lớp da sẫm màu đầy vết nám, trên 2 hốc mắt chỉ còn lại những cục máu khô sẫm bầm lại. Động tác của 2 con ma nữ kia chậm hẳn lại, chúng đã phát hiện ra nơi ẩn náu của Tần Cẩm.

Trong lúc nguy cấp, cô nghĩ tới Kha Lương và chiếc khuyên tai anh đưa cho cô. Cô vội lấy chiếc khuyên tai ra, bây giờ nó chuyển màu tím sáng. Bọn ma dường như rất sợ màu này, chúng không dám tiến lại gần.

Đúng lúc này, một bóng người nhảy từ giếng trời xuống. Tần Cẩm và bố mẹ Tiểu Ngư đều ngoảnh lại nhìn, thì ra là Kha Lương. Anh đang cầm một chiếc gậy gỗ:

– Đừng sợ, anh đến cứu em đây.

Tần Cẩm đứng phắt dậy, cô chạy về phía anh trách móc:

– Anh còn trở lại đây làm gì?

– Anh không thể để em ở đây một mình được.

Bên giếng trời lại xuất hiện hai bóng người nữa; đó là Thi Thi và Tử Minh.

– Đúng vậy, bọn mình không để cậu ở đây một mình được.

Xích hoàn của Kha Lương và vòng ngọc của Thi Thi đều sáng bừng lên. Xem ra trước mắt có thể bảo vệ bốn người.

Hắc Bảo run rẩy trong lòng Tần Cẩm, mọi người đứng dựa vào cửa, đối mặt với bố mẹ Tiểu Ngư. Tử Minh rút súng chĩa vào bọn ma.

Thi Thi liếc mắt nhìn khẩu súng trên tay Tử Minh rồi nói:

– Cất đi, đừng lãng phí đạn nữa anh. Bọn này có bắn trúng cũng không chết đâu.

Tử Minh vẫn ngoan cố chĩa súng vào chúng .

Đột nhiên mẹ Tiểu Ngư đi về phía cửa để tránh ánh sáng rồi kêu to.

Bốn người nhận ra các đốm lân tinh trong làng bỗng chốc bay về hướng ngôi nhà này.

– Chết thật, bọn chúng gọi đồng bọn tới trợ giúp đấy. Kha Lương uất ức lên tiếng.

Tần Cẩm giục:

– Còn ở đấy nói gì nữa, mau chạy đi thôi!

– Có chạy cũng không thoát được, bọn anh vừa quan sát xung quanh, nhận thấy có thể ra khỏi nơi này. Nhưng vì cứu em, bọn anh đã quay lại. Ai ngờ mấy người này cũng đuổi theo. – Lục Tử Minh lườm Kha Lương một cái.

– Hừm, ai bảo anh quay lại làm gì? Nếu biết anh cũng quay lại, tôi đã chẳng quay lại làm gì? – Kha Lương tức tối đốp lại.

– Ra khỏi làng là thoát thôi mà.

– Lúc nãy còn được chứ bây giờ thì khó rồi. Chúng đã vây chặt chúng ta, bây giờ có mọc cánh cũng khó mà thoát được. – Thi Thi tuyệt vọng nói.

Tần Cẩm an ủi cả bọn:

– Cũng có thể xích hoàn và vòng ngọc bảo vệ được chúng ta tới sáng? Trời sáng là bọn chúng sẽ phải quay về mộ của chúng ngay thôi. Tiểu Ngư đã từng nói với chúng ta bố mẹ nó ngủ rất lâu, không cho phép ai quấy rầy đúng không nào?

– Nhưng xích hoàn và vòng ngọc, mỗi cái chỉ có thể bảo vệ cho một người mà thôi. Anh chỉ sợ chúng ta không trụ được đến sáng. – Lục Tử Minh tỉnh táo phân tích vấn đề.

Trong lúc cả bọn chưa nghĩ ra cách gì để đối phó thì lũ nửa người nửa ma kia lại kéo đến đông nghịt.

Tần Cẩm thầm nói: “Không biết lời nguyền độc ác CA BĂNG này có tổng cộng bao nhiêu phân thân? Không biết nó còn tiếp tục hại bao nhiêu người nữa đây?”

Bọn chúng đã bao vây họ. Lúc này ánh sáng trên xích hoàn và vòng ngọc đã tối dần đi.

Bỗng họ nghe thấy tiếng trẻ con lảnh lót:

– Bố mẹ à, bây giờ bố mẹ đã tìm thấy anh chị ấy rồi, bố mẹ xuống đi.

Nghe tiếng của Tiểu Ngư, bố mẹ cậu bé liền đứng im tại chỗ, hai con ma nữ không bám chặt vào họ nữa, và cũng không làm động tác khoét mắt.

Mùi xác chết nồng nặc. Bọn chúng không tiến lên phía trước nữa. Bố mẹ Tiểu Ngư bỏ đi càng làm họ khó hiểu.

– Anh chị mau xuống đi, người trong thôn đến chơi với anh chị này. Anh chị xuống chơi cùng em đi.

Tần Cẩm thấy ba người còn lại đều gật đầu đồng ý. Bây giờ họ giống với hoàn cảnh 108 vị anh hùng bị bức lên Lương Sơn, muốn tháo lui cũng không được nữa rồi.

Lúc xuống cầu thang, họ bủn rủn cả chân tay, đi giữa một bầy xác chết. Họ băn khoăn không biết rốt cục Tiểu Ngư muốn giúp hay muốn hại họ đây. Người ta đã bày bàn ăn trong sân.

Tiểu Ngư kéo họ ngồi xuống ghế, tiếp theo nó mời tất cả mọi người cùng ngồi. Không hiểu sao các xác chết đó lại nhất nhất nghe theo lời Tiểu Ngư, lần lượt ngồi xuống. Bố mẹ Tiểu Ngư ngồi cùng bàn với họ.

Tần Cẩm nhìn vào mắt Hắc Bảo, cô muốn xem bọn ma nữ đang làm gì. Cô ngạc nhiên nhận thấy bọn chúng đều đang chìm trong giấc ngủ.

Tiểu Ngư mời bố mẹ nó xơi cơm.

Bốn người túm tụm lại một chỗ, họ đều cảm thấy chuyện này thật hoang đường, không thể tin nổi. Họ có chung một suy nghĩ không biết có phải họ đang nằm mơ hay không; dù thế nào chăng nữa họ cũng mong mình sớm tỉnh lại.

Tiểu Ngư ăn thức ăn riêng của mình: ngô và quả dại. Nó không hề biết mình đang sống trong môi trường thế nào. May mà nó bị mù.

Tại sao CA BĂNG không làm hại Tiểu Ngư?

Mọi người đều thắc mắc nhưng không ai dám hỏi thẳng thằng bé.

Họ phân vân không biết những xác chết này đang ăn gì. Một bà lão trông lành như đất đi ngang qua chỗ bọn họ, vừa đi vừa rút cây nến đỏ ra cho vào miệng.

Các xác chết đều bưng chiếc bát trước mặt mình lên, trong bát đầy nến thơm. Khắp nơi vang lên tiếng nhai nến khô khốc.

Tấm vải đỏ phần 8 – Truyện ma

Ăn xong, bọn xác chết lại nhanh chóng giải tán theo yêu cầu của Tiểu Ngư.

Bốn người bọn họ được sắp xếp vào một phòng; Tiểu Ngư nói trong đó đã có giường. Đẩy cửa ra, họ thấy hai cỗ quan tài đặt ngay chính giữa.

Kha Lương kinh hãi tột độ, anh lén chạy sang phòng Tiểu Ngư để xem nó đang làm gì? Anh không tin nổi vào mắt mình nữa, thật đáng sợ. Tiểu Ngư đang bò vào chiếc quan tài màu đen, bố mẹ thằng bé giống hệt như bị điểm huyệt, cứ đứng như tượng trước hai đầu quan tài.

Kha Lương vội vã chạy về thông báo cho mọi người phát hiện mới của mình.

Họ trằn trọc hồi lâu rồi cũng chìm vào giấc ngủ mơ màng.

Lúc tỉnh dậy, ngôi làng vẫn im lìm như cũ. Họ chỉ nghe thấy tiếng múc nước của Tiểu Ngư. Tần Cẩm là người đầu tiên bước ra khỏi căn phòng, co khẽ hỏi Tiểu Ngư:

– Bố mẹ em đâu rồi Tiểu Ngư.

– Họ đi làm rồi, người làng đều đi làm hết; chỉ có mình em ở lại trông giữ làng thôi.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm. Mặt trời đã ló ra, tuy không rực rỡ lắm nhưng ít nhiều mang lại chút hơi ấm cho họ. Họ đã cố thủ được một đêm.

Thi Thi thở dài não nề. Tần Cẩm hiểu bạn nghĩ gì. Trước kia họ là những cô gái thời thượng, lúc nào cũng xuất hiện trước công chúng với mốt này mốt nọ. Những việc cần làm trong ngày của Thi Thi nếu không phải đi khách sạn bao giai thì là phóng xe đi du lịch hoặc xem phim; còn bản thân cô thì mải viết tiểu thuyết kiếm tiền. Họ cảm thấy đấy mới là cách hưởng thụ cuộc sống hiện đại thực thụ. Tuy sướng như vậy nhưng họ vẫn chưa hài lòng cho lắm, thế nhưng nếu so với hoàn cảnh bây giờ thì đúng là một trời một vực.

Đối với họ, điều quan trọng nhất bây giờ là làm thế nào để được tồn tại trên thế giới này. Giờ đây, họ đành phải giành giật từng giây từng phút với ác ma để có được sự sống mong manh. Tần Cẩm thấy họ như đang sống trong cơn ác mộng chứ không phải trong cuộc sống hiện đại với kim cương, quần quần áo áo, nước hoa..

Lục Tử Minh đề nghị mọi người cùng đi quanh làng để tìm xem có manh mối nào không. Trải qua một đêm hãi hùng, không ai muốn tách riêng ra nữa.

Tạm biệt Tiểu Ngư xong, họ liền lên đường ngay. Họ nhận thấy đã từ lâu không có ai lai vãng tới gần ngôi làng này..

Qua kiến trúc xây dựng và bố cục của ngôi làng này, có thể nói đây là ngôi làng cổ. Họ đi vòng vòng hồi lâu rồi quyết định dừng chân tại ngôi nhà to – chắc là của người giàu có nhất làng. Tường của ngôi nhà được xây rất cao, trên cổng lớn còn treo vải đỏ nữa – tấm vải đã bạc phếch do mưa gió dập vùi. Bên trong sân còn bày rất nhiều bàn ghế giống như đang có tiệc hội vậy.

Bốn người tò mò bước vào xem.

Ngôi làng vắng lặng đến mức họ còn nghe thấy tiếng bước đi của mình vọng rất xa.

Bát đũa được đặt ngay ngắn trên bàn. Từng trận gió lạnh thổi ra. Họ đoán chủ nhân phải rất giàu bởi ngôi nhà chiếm tới 1/3 diện tích của làng, bên trong không biết có bao nhiêu gian phòng nữa, đồ đạc bày biện đều rất quý giá.

Kha Lương cầm một chiếc bình hoa lên nói:

– Trời ạ, nếu chiếc bình này là đồ thật thì chúng ta giàu to rồi..

– Thôi đi ông, chúng ta không phải tới đây để khảo cổ, xin ông cất tính hiếu kỳ đi cho mọi người được nhờ.

Thi Thi tiến lại gần ngắm, cô hớn hở reo lên:

– Chúng ta giàu rồi. Chiếc bình hoa này đúng là đồ cổ thời Nguyên đấy. Trời ạ! Nhà này thật giàu có!

Thi Thi vốn là “Thiên kim tiểu thư” nên cũng có kiến thức sơ đẳng về khảo cổ. Nghe thấy Thi Thi nói vậy, mọi người liền xúm lại chỉ chỉ, trỏ trỏ bình luận. Đúng lúc này, một trận gió lạnh thổi lên. Tần Cẩm ngẩng đầu lên xem thì thấy bóng một người già đang đứng ở cuối hành lang.

Quá kinh sợ, Tần Cẩm đánh rơi chiếc bình xuống đất, chỉ nghe “choang” một tiếng, chiếc bình vỡ vụn. Lục Tử Minh cũng nhìn thấy bóng người áo đen đó, anh đã bắt đầu đuổi theo sau. Kha Lương và Thi Thi tiếc nuối nhìn những mảnh vụn của chiếc bình hoa, sau đó mới cùng nhau đuổi theo Tần Cẩm và Tử Minh.

Bốn người cố bám sát đằng sau, đến giờ họ vẫn chưa biết bóng đen đó là người hay ma, tuy nhiên phải có duyên cớ gì thì bóng đen ấy mới xuất hiện chứ.

Bóng đen đó cứ thoắt ẩn thoắt hiện ở cuối các ngõ hẻm khiến họ không tài nào đuổi kịp.

Bốn người đưa mắt nhìn nhau, họ quyết định chia nhau ra tìm. Làm như thế có thể sẽ dồn được bóng đen vào một góc, bởi xét cho cùng ngôi làng này cũng không rộng lắm.

Họ cứ đuổi mãi, đuổi mãi tới cây hòe giữa làng, vẫn không thấy bóng dáng người đó đâu.

Đúng lúc này, ông trẻ bỗng bay xuống trước mặt họ rồi dặn dò.

– Ông đã điều tra ra chỗ này đúng là nơi nặng âm khí nhất. Các cháu nhất quyết phải dời khỏi đây trước lúc trời tối, bằng không sẽ không còn cơ hội thoát thân nữa đâu.

– Nhưng bọn cháu không tài nào tìm được đường về nữa. Khi đi lang thang trong làng, chúng cháu phát hiện đường về đã bị cỏ dại che phủ mất. – Kha Lương sốt ruột phân bua.

– Dù thế nào đi chăng nữa các cháu cũng phải về. Nếu không có đường thì cứ dẫm bừa lên cỏ ắt có đường ngay mà. Ông có cảm giác âm khí ở đây ngày càng nặng đấy, đến ông cũng sắp không chịu nổi rồi. – Ông trẻ nghiêm túc nói.

Đang lúc mọi người bối rối chưa tìm ra được phương án nào khả thi, ông trẻ lại nói tiếp:

– Sư muội à, hay muội thả Hắc Bảo xuống để nó thử tìm đường đưa mọi người ra khỏi chỗ này đi, càng ở đây lâu sẽ càng nguy hiểm đấy.

– Nhưng bọn cháu phải làm gì với tấm vải đây? Hay cứ bỏ nó ở đây là được hả ông?

– Lời nguyền này đã giết hết mọi người trong làng, do vậy ngôi làng này không thể giam nó được nữa, ông sợ có trả lại cũng chẳng được tích sự gì. Quan trọng nhất là làm sao để thoát khỏi nơi quỷ quái này.

– Mọi người trong làng này đã chết, chỉ có duy nhất một đứa bé đang sống. – Tần Cẩm vội nói

– Gì cơ? Vẫn còn người sống ở đây ư? Ngoài các cháu ra ông không nhận thấy sự tồn tại của bất cứ người nào khác nữa, các cháu cần phải cẩn thận đấy.

Vừa nói dứt câu, dường như ông trẻ nhìn thấy cái gì rất đáng sợ rồi vội vã biến mất…

Chương 20: NGUỒN GỐC LỜI NGUYỀN

Tấm vải đỏ phần 8 – Truyện ma

Bầu không khí ngột ngạt kết hợp với sự xuất hiện và biến mất của ông trẻ khiến mọi người chán nản vô cùng. Họ đều không thể tin nổi Tiểu Ngư đáng yêu kia lại không phải là người.

Lục Tử Minh buồn bã thốt lên:

– Cứ nhìn thấy ông nội Kha Lương là lại có chuyện chẳng lành.

Kha Lương uất ức định đốp lại Tử Minh cho bõ tức thì bất ngờ nghe tiếng “Xào xạc” vang lên từ cuối con hẻm. Mọi người ngẩng đầu lên xem, thì ra là người áo đen lúc nãy.

Lúc này, người đó không biến mất nữa mà chầm chậm tiến lại phía họ.

Mọi người chăm chú quan sát, hóa ra là một bà lão già nua, mặt mũi nhăn nheo đau khổ không đoán được tuổi, răng đã rụng hết.

Bà già tiến về phía họ, im lặng hồi lâu rồi nói: “Cuối cùng các cháu đã tới.”

Nói rồi bà già ngồi trên phiến đá dưới gốc cây giữa làng, dõi mắt ra xa, bà thở dài rồi nói tiếp:

– Trước đây, cứ vào lúc này, mọi người trong làng lại tụ tập ở đây hóng mát, bây giờ thì vắng lặng chẳng có ai cả.

Kha Lương hấp tấp hỏi:

– Bà là người làng này ạ?

– Đúng vậy, nhưng dân làng này không chấp nhận sự tồn tại của ta.

– Tại sao hả bà? – Thi Thi và ba người còn lại đều bị lôi cuốn vào câu chuyện.

Bà lão bắt đầu kể chuyện:

– Làng này có tên Thạch Đầu, tuy tọa lạc ở nơi hoang vắng nhưng do có nghề nhuộm vải truyền thống nên dân làng cũng có của ăn của để.

Lúc ta sinh ra đã bị mọi người coi là không bình thường. Dân tộc Mèo chúng ta quan niệm trẻ con khi đẻ ra mà cười thì không may mắn. Định mệnh sắp xếp đứa trẻ ấy phải làm đệ tử của thầy mo, phục vụ thầy mo.

Tần Cẩm thắc mắc:

– Bà ơi, thầy mo là người như thế nào ạ?

– Thầy mo chính là thần hộ mệnh cho chúng ta. Trong truyền thuyết, mẹ của bà ta là người còn bố của bà ta là rắn, do vậy bà ta là người rắn; điều này cũng có nghĩa bản tính của bà ta lúc là người lúc lại là yêu quái. Bà ta bảo vệ cho chúng ta, do vậy yêu cầu chúng ta phải cống hiến linh hồn cho bà ta sai khiến. Ta vừa mới ra đời đã bị thầy mo chọn làm tín đồ; nhưng bố mẹ ta lại không muốn ta trở thành đệ tử của thầy mo, cứ cương quyết nuôi ta trong làng, không đuổi lên núi. Sau đó, khi trưởng thành ta lập gia đình. Mãi tới khi ta có cháu nội Tiểu Ngư, lời nguyền của thầy mo mới linh nghiệm.

– Bà là bà nội của Tiểu Ngư sao?

– Đúng vậy, do không chịu để ta làm tín đồ nên bố mẹ ta đã mắc tội với thầy mo, vì vậy sau này thầy mo đã trút sự phẫn nộ lên cháu nội ta, Tiểu Ngư.

– Tiểu Ngư cũng là tín đồ của thầy mo sao? – Thi Thi tò mò hỏi.

– Nó không phải là tín đồ mà là yêu quái.

– Yêu quái ư? Không lẽ nào? Nó đáng yêu, lương thiện thế, sao lại có thể là yêu quái được? – Bốn người không tin vào tai mình nữa.

– Các cháu đoán xem Tiểu Ngư mấy tuổi rồi? – Bà nội Tiểu Ngư nhẹ nhàng hỏi.

– Khoảng năm, sáu tuổi gì đó, đúng không bà? – Kha Lương láu táu đáp lại.

– Nó đã qua lứa tuổi đó từ lâu rồi, chẳng qua nó không lớn nổi đấy thôi. Nó cũng không bị mù đâu, ta không cho nó mở mắt ra đấy, bởi ta không muốn nó nhìn thấy cảnh tượng buồn thảm nơi đây.

– Cháu không biết làng này đã xảy ra chuyện gì mà lại tiêu điều, vắng lặng thế này? – Tần Cẩm tò mò hỏi bà lão.

– Tiểu Ngư vừa ra đời không lâu thì người giàu có nhất làng này cưới vợ. Tất cả người làng đều tới tham dự đám cưới của ông ta. Chính trong đêm đó, mọi người đã bị lời nguyền CA BĂNG giết chết.

– CA BĂNG? Bà cũng biết lời nguyền CA BĂNG sao?

– Bởi ta có chút hiểu biết về mo thuật nên sớm biết hôm ấy có chuyện chẳng lành, ta đã lén ôm Tiểu Ngư trốn được kiếp nạn. Tất cả dân làng đều bị CA BĂNG điều khiển. Ta biết đây là báo ứng của ta nên đã quyết định làm thầy mo cả đời để bảo vệ Tiểu Ngư. Do Tiểu Ngư lớn lên trong một không gian đầy âm khí nên nó mới không lớn nổi.

– Sao bà không bế Tiểu Ngư đi trốn?

– Ta không đủ sức vượt qua khu rừng này, hơn nữa Tiểu Ngư cũng không thể rời xa nơi này được. Nó vốn đã không phải là người, do vậy nếu rời bỏ ngôi làng này, nó sẽ chết. Vì vậy ta quyết định ở lại đây để bảo vệ nó.

– Tại sao bố mẹ Tiểu Ngư lại có thể xuất hiện vào mỗi buổi tối thế hả bà?

– Bố mẹ nó xuất hiện được là do Tiểu Ngư đã sử dụng sức mạnh tinh thần gọi chúng về đó. Tiểu Ngư có sức mạnh phi phàm, nó có thể điều khiển được bọn ma nữ quái ác đó. Bản thân nó đến giờ vẫn không biết bố mẹ nó đã chết. Sức mạnh tinh thần tiềm tàng trong người nó có thể kêu gọi được các xác chết về chơi cùng.

Bốn người lộ rõ vẻ ngạc nhiên liền hỏi lại:

– Toàn bộ xác chết trong làng đều do Tiểu Ngư gọi về ư?

– Đúng vậy. Nhưng nó không biết gì đâu, nó chẳng qua vẫn là một đứa trẻ tự cho rằng mình bị mù mà thôi.

– Tại sao bà biết chúng cháu tới đây?

– CA BĂNG xuất hiện ở làng ta, đã giết chết mọi người trong làng, tuy thế sức mạnh của nó vẫn chưa dừng ở đây. Tiểu Ngư có thể điều khiển được nó, nhưng không biết vì lý do gì Tiểu Ngư lại tặng CA BĂNG cho người khác.

– Chính vì lẽ đó tấm vải ma quái đó đã lọt vào tay cháu. – Thi Thi nghiến răng nói. Lúc đầu cô cứ tưởng mọi bất hạnh là do cô mang tới, bây giờ cô đã biết, cô chỉ là một nạn nhân đen đủi bị CA BĂNG chọn mà thôi.

Bà già thông cảm nhìn cô nói:

– Đến giờ ta cũng không hiểu tại sao CA BĂNG vẫn tiếp tục gieo rắc tai họa cho người khác. Giả sử mối thù có lớn cỡ nào thì cái chết của cả làng ta đã quá đủ để nó mãn nguyện rồi chứ? Hằng đêm ta vẫn tự hỏi tại sao CA BĂNG chưa sát hại ta và Tiểu Ngư? Lẽ nào nó vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ nào đó chăng? Có thể do nguyên nhân này, nó đã đau khổ, dằn vặt, kêu thét giữa đêm tối rồi épTiểu Ngư phải tặng nó cho các cháu cũng nên.

Tần Cẩm hét lên:

– Cháu vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo thế nào? Lẽ nào ai đó trong bọn cháu có liên quan tới lời nguyền chết tiệt này ư?

– Ta nghĩ khả năng này đúng đây; do vậy nó đã kêu gọi các cháu tới đây để bắt đầu cuộc thảm sát mới cũng nên.

Kha Lương uất ức hỏi lại:

– Làm sao CA BĂNG lại có liên quan tới tụi cháu kia chứ? Lúc Ca Băng xuất hiện tụi cháu còn chưa có mặt trên cõi đời này kia mà.

Bà già nhẹ nhàng vỗ vào vai Kha Lương giải thích:

– Cháu à, CA BĂNG vốn mệnh danh là lời nguyền đáng sợ nhất trên đời mà. Nó không những có thể truy sát người bị nguyền rủa, cũng như thân bằng cố hữu của họ mà còn có thể truy sát kiếp sau của người đó nữa. Nếu người bị nguyền rủa còn có cháu chắt chút chít… gì gì đó thì nó vẫn tiếp tục công việc. Nếu linh hồn người bị nguyền rủa được siêu sinh đầu thai kiếp sau thì nhất định CA BĂNG sẽ tiếp tục tới quấy rối rồi tiêu diệt nhân vật tương lai đó.

Lục Tử Minh tức giận nói:

– Trên thế giới này tại sao lại có lời nguyền ác độc đến thế chứ? Hại người ta một đời còn chưa đủ hay sao mà phải theo người ta đến tận kiếp sau.

– Đúng vậy, có lẽ mối thâm thù đó không gì có thể xoa dịu được nên mới biến thành lời nguyền độc ác như vậy.

– Mối thâm thù này là rất lớn. – bà già chỉ tay vào ngôi nhà lớn trước mặt rồi nói. – Nguồn cơn của câu chuyện bắt nguồn từ ngôi nhà này, các cháu muốn nghe không?

Bốn người chỉ thấy từ tay bà già bay lên một vòng khói màu tím. Họ nghe thấy tiếng bà vọng lại từ xa không rõ lắm: “Đây là mộng ký ức bà đã lưu giữ lại, các cháu xem xong sẽ rõ cả thôi.”

Bốn người đã có kinh nghiệm xem mộng ký ức, họ biết sắp có kịch hay để xem rồi. Họ như quên đi nỗi hiểm nguy trước mắt, tay trong tay cùng tiến tới trước tấm gương to…

Một giọng nói lảnh lót cất lên: “Cẩu Tử, mày hái cho tao bông hoa kia đi.”

Đó là giọng nói của một bé gái sắc sảo, yêu kiều, khoảng bảy, tám tuổi, trông rất đài các, quyền quý. Con bé đứng trên vách núi, chỉ tay vào bông hoa đang nở rộ kia rồi ra lệnh cho bọn trẻ ăn mặc rách rưới bên cạnh mình.

Thằng bé tên Cẩu Tử vừa sợ lại vừa ghét con bé nhưng nó vẫn phải ngoan ngoãn bò xuống vách núi hái hoa bởi con bé dọa: “Cẩu Tử à, nếu mày không hái hoa cho tao, tao sẽ bảo bố tao không lấy vải nhuộm nhà mày nữa.”

Thằng bé lần mò trèo xuống dưới. Vách đã trơn tuột do vừa mưa xong làm nó tuột tay ngã.

Bọn trẻ sợ ngây người ra, rồi không ai bảo ai, toán loạn chạy về nhà. Con bé cũng sợ hết hồn, nhưng nó nhanh chóng theo chân bọn kia chạy thục mạng về nhà.

Bọn trẻ không dám nói với người lớn. Thằng bé tuy bị rơi xuống vực nhưng nó may mắn thoát chết, chỉ bị gãy hai chân mà thôi. Nó rên rỉ đau đớn, tưởng không qua nổi. Một ông lang đi hái thuốc ngang qua đó đã cứu nó. Tới khi hồi phục hoàn toàn, nó trở về quê thì biết tin bố mẹ đều đã qua đời. Lúc đi tìm con giữa đêm hôm khuya khoắt, bố nó không may rơi xuống vực chết tươi; mẹ nó không chịu nổi mất mát lớn lao, chẳng bao lâu cũng mắc trọng bệnh mà qua đời.

Từ đó không ai biết tin tức gì về Cẩu Tử nữa.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, không ngờ mới đó mà đã mười năm trôi qua. Một hôm, có một nhà buôn thuốc bắc tới làng Thạch Đầu, anh ta không những tuấn tú lại đa tài, đa nghệ. Sự có mặt của anh ở đây đã gây chấn động lớn với người dân. Công việc chính của người dân nơi đây là lên núi tìm những loại rễ cây có thể nhuộm vải được, sau đó đưa thành phẩm tới nhà trưởng làng họ Dư. Họ Dư từ lâu quen thói bóc lột dân lành, người làng ai cũng căm hận lão ta.

Sự có mặt của thương gia trẻ tuổi Trần Văn đã đem đến một cơ hội mưu sinh khác cho người dân nơi đây. Bây giờ họ không theo nghề nhuộm vải nữa mà chuyển sang việc tìm cây thuốc.

Khí hậu ở đây rất thích hợp với thảo dược phong phú quanh năm. Trần Văn quyết định ở lại làng trong một ngôi nhà cũ, rồi lập điểm thu mua thảo dược tại đây.

Việc anh định cư tại làng khiến ông Dư lo sợ. Ông nhận thấy nếu người dân cứ tiếp tục không mang vải tới cho ông thì dù cho sản nghiệp có lớn đến cỡ nào cũng khó giữ nổi.

Để gạt bỏ cái gai trong mắt, ông đã sai gia đinh đột nhập vào nhà ám sát anh. Trần Văn không những giỏi võ lại là người mưu trí nên dễ dàng đánh đuổi bọn gia đinh kia. Anh tức giận báo thù bằng cách bắt cóc đại tiểu thư nhà họ Dư – Dư Kim Sa.

Tiểu thư nhà họ Dư bị trói gô vào ghế; Trần Văn không hề sàm sỡ với cô, trái lại anh nhìn cô trìu mến.

Tấm vải đỏ phần 8 – Truyện ma

Tiểu thư nhà họ Dư vốn ngang ngược, quen được cưng chiều, nay gặp phải đối thủ mạnh hơn mình mà lại không hề để ý đến cô; điều này khiến cô vừa tức giận vừa băn khoăn. Tâm trạng mâu thuẫn đó cứ giày vò cô. Tình yêu có lẽ đã nảy nở từ lúc đó.

Kể từ lúc Dư Kim Sa bị bắt, cả hai đều không nói năng gì. Trần Văn một mặt bắt mối làm quen với ông Dư. Mặt khác vẫn âm thầm toan tính việc riêng của mình.

Rồi tới lúc cũng phải thả người. Trần Văn đưa cho Dư Kim Sa – cô gái hận anh tới xương tủy – một con dao; anh ghé sát vào tai cô thì thầm: “Một là cô giết tôi, hai là lấy tôi.”

Tiểu thư nhà họ Dư nghiến răng đâm một nhát ngập nửa con dao vào ngực anh.

– Sao anh không tránh đi? – Dư Kim Sa đờ đẫn hỏi.

– Sao tôi lại phải tránh kia chứ? Nếu em không bằng lòng lấy tôi, tôi thà chết còn hơn.

Vẻ mặt Trần Văn vẫn như đùa như thật.

Lúc ngã xuống, trong mắt anh lóe lên sự đắc thắng.

Đúng như anh dự đoán, trái tim Dư Kim Sa đã hoàn toàn thuộc về anh. Cô chờ đợi ngày anh bình phục, bất chấp tất cả để thành thân với anh. Dư lão gia nghĩ thầm: “Trai tài gái sắc, chẳng phải chúng cũng rất đẹp đôi đó sao? Mình chỉ có duy nhất một cô con gái lại được gả cho một chàng trai tài giỏi xuất chúng, đúng là việc tốt. Lễ cưới mau chóng được tổ chức, Trần Văn và Dư Kim Sa đúng là một cặp uyên ương trời sinh.

Dù có sắt đá đến đâu thì khi đã bị Trần Văn chinh phục, trái tim của Dư Kim Sa đã hoàn toàn thuộc về anh. Sau lễ cưới, họ quyết định lên núi du ngoạn.

Lúc hai người đi ngang qua một vách núi, cô rùng mình nhớ lại chuyên ngày xưa. Chỉ vì một phút bồng bột trẻ con, cô đã khiến cho cả nhà người ta chết oan. Trên vách núi cheo leo đang nở một bông hoa giống như mười năm trước.

Dư Kim Sa chỉ muốn mau chóng rời xa cái nơi gợi lại kỷ niệm buồn trong cô nhưng Trần Văn lại muốn trèo xuống hái hoa cho cô. Dư Kim Sa hét toáng lên: “Đừng!”, anh từ từ quay lại nói.

– Cô đã từng nói nếu không hái hoa cho cô, cô sẽ bắt bố cô không nhận vải nhuộm nhà tôi đúng không?

Dư Kim Sa sợ hết hồn, đứng im tại chỗ.

– Cô tưởng rằng tôi yêu cô ư? Cô xấu như dạ xoa thế, ai mà thèm yêu kia chứ? Tính nết vừa buông thả vừa đáng ghét, chính cô đã hại chết bố mẹ tôi, tại sao người chết lại không phải là cô?

Thì ra Trần Văn chính là Cẩu Tử ngày xưa.

– Tại sao anh lại đứng yên cho tôi đâm?

– Nếu không dùng khổ nhục kế, sao tôi có thể chinh phục được cô? Sao tôi có thể giày vò cô đau khổ như lúc này?

Cô run bắn lên:

– Tình cảm anh dành cho tôi đều là giả ư? Anh không yêu tôi chút nào sao?

– Ha, ha… Muốn biết thật hay giả thế nào, tốt nhất cô hãy hỏi Diêm Vương ấy.

Dư Kim Sa còn đang ngỡ ngàng thì đã bị Trần Văn đẩy xuống vực. Chỉ vì một bông hoa mà bao nhiêu người phải chết. Trong rừng vọng lên tiếng cười ngạo nghễ, đắc thắng đáng sợ của Trần Văn.

Trần Văn trở về nhà nói dối rằng Dư Kim Sa không may trượt chân ngã xuống vực. Dư lão gia tin lời con rể, ông phái người đi tìm xác cô nhưng không thấy.

Không lâu sau đó, Dư lão gia đau buồn, mắc bệnh rồi chết. Tàn sản nhà họ Dư bỗng chốc thuộc về con rể; anh trở thành người giàu có nhất làng. Anh thay Dư lão gia vừa nhập thuốc vừa thu mua vải nhuộm.

Gia quyến nhà họ Dư, nếu không bỏ đi biệt xứ một cách khó hiểu thì mắc bệnh lạ rồi qua đời. Chưa đầy mười năm, nhà họ Dư đã không còn ai nữa.

Trần Văn vẫn sống độc thân nhiều năm, người ta ca ngợi anh là người chung thủy, chọn cảnh sống một mình vì hãy còn lưu luyến đại tiểu thư nhà họ Dư. Chỉ anh là người rõ hơn cả, anh bị giày vò vì không thể quên được ánh mắt đau khổ tột cùng của Dư Kim Sa trước khi ngã xuống vực.

Thời gian trôi mau, ánh mắt đó cuối cùng cũng được hóa giải bởi một kỹ nữ lầu xanh.

Cô kỹ nữ đó nổi tiếng khắp thành. Mỗi lần vào thành bán thuốc, đi ngang qua lầu xanh đó, Trần Văn lại trông thấy cô ta chải đầu trong áng chiều rực rỡ. Mái tóc đen, dài, óng ả tung bay trong ánh chiều tà đi cả vào giấc mơ của anh. Trần Văn năng lui tới lầu xanh đó hơn, anh chuộc thân cho cô rồi quyết định lấy cô ta làm vợ.

Cái tin Trần Văn sắp lấy vợ lan đi rất nhanh, chốc lát đã tới tai một phụ nữ hái thuốc.

Người phụ nữ đó, trông già nua, xấu xí vô cùng. Cô đứng trên đường nhìn thấy Trần Văn và cô kỹ nữ kia đang trêu đùa nhau, từng câu nói yêu thương của họ như cứa vào trái tim rớm máu của cô. Cô nắm chặt chiếc xẻng trong tay.

Người phụ nữ đó chính là Dư Kim Sa năm xưa. Đúng là phúc to mạng lớn, tuy bị rơi xuống vực nhưng ý chí phải sống trong cô mãnh liệt đến mức thúc giục cô bằng mọi giá phải tiếp tục sống. Cô cố bám vào cây mây, cho nên đã không bị thương quá nặng. Xuống được đáy vực, cô không muốn tiếp tục đối mặt với tình yêu phũ phàng của mình nữa.

Mặc dù rất hận anh nhưng tận sâu thẳm đáy lòng cô vẫn rất yêu anh.

Cô hồi tưởng lại những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian sau khi ngã xuống vực.

Cô chẳng biết phải đối mặt với sai lầm của mình năm xưa như thế nào nữa, cũng chẳng có cách nào đối mặt với sai lầm hiện tại của Trần Văn, mọi thứ đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Cô biết, nếu bây giờ cô xuất hiện trong làng thì Trần Văn – người nắm giữ toàn bộ quyền hành trong làng – sẽ không ngần ngại thanh toán cô ngay.

Cô chạy mãi, may mà gặp được một gia đình người Mèo tốt bụng đã cho cô ăn ở trong nhà. Cô học được cách hái thuốc; cùng lúc đó cô phát hiện đang mang trong mình giọt máu của Trần Văn.

Tuy bị phụ bạc, nhưng tận đáy lòng cô vẫn rất yêu Trần Văn, do đó cô cắn răng chịu đựng để sinh đứa bé ra. Tình yêu mù quáng ấy giày vò cô cả ngày lẫn đêm khiến cô già trước tuổi; vì thế không ai có thể nhận ra Dư Kim Sa ngày xưa nữa.

Cô thường mang con gái đi hái thuốc cùng, đứa bé rất ngoan ngoãn, đáng yêu. Con bé đang lớn lên từng ngày còn Trần Văn của cô vẫn sống độc thân. Kim Sa cũng biết cái chết của bố cô có liên quan đến Trần Văn nhưng cô không dám tìm hiểu sâu hơn nữa. Khi nhìn thấy Trần Văn của cô cuối cùng đã yêu người đàn bà khác thì nỗi hận dồn nén đã lâu trong lòng cô bùng phát.

Cô đắm chìm trong nỗi thù hận. Nguyên nhân khiến cô tồn tại trên cõi đời này là để kiểm nghiệm xem Trần Văn có lưu luyến, nhớ nhung mình không. Đáp án quá phũ phàng trái ngược đàng hoàng với những gì cô mong đợi. Trần Văn đã quên cô.

Cô chỉ muốn báo thù. Khi biết Trần Văn đã định ngày cưới, cô nghĩ ngay tới lời nguyền tai quái CA BĂNG.

Cô đưa mắt nhìn đứa con gái đang ngủ say.

Lúc này, cô không còn là mẹ của nó nữa mà đã biến thành ác quỷ.

Nỗi hận thù thật đáng sợ biết bao!

Trên đường hái thuốc về cô đã móc mắt con gái mình ra rồi trói nó lên cây hòe cổ; để cho cây hòe hút hết máu tươi của nó. Năm sau, cô tới đây đào rễ cây hòe, dùng thứ nước đỏ như máu chảy ra từ gốc hòe nhuộm vải, rồi tìm mọi cách để tặng tấm vải – quà cưới cho Trần Văn.

Tấm gương ký ức bỗng nhiên vỡ tan.

Bà già đó lại hiện ra; cả bốn người dụi mắt, họ đều đã tỉnh lại.

– Bây giờ các cháu đã biết nguồn gốc của lời nguyền CA BĂNG rồi đúng không? – Bà già hỏi.

Tần Cẩm vẫn thắc mắc mà hỏi lại.

– Tặng tấm vải xong thì xảy ra vụ thảm sát dân làng ở đây, sau đó cô Kim Sa đã đi đâu hả bà?

– Người tạo ra lời nguyền CA BĂNG về sau còn phải hiến linh hồn cho thầy mo nữa. Ta cùng không biết cô ta đã đi đâu, nhưng dù thế nào cô ta sống cũng như chết mà thôi.

– Đúng là hại người thì cũng thiệt thân. Không hiểu cái bà Kim Sa này có bị điên không mà lại dùng lời nguyền CA BĂNG này kia chứ? – Kha Lương tức giận nói.

– Thôi, các cháu đừng để tâm đến việc này nữa. Trời sắp tối rồi, nếu các cháu không mau khởi hành thì không ra khỏi làng được đâu. Các cháu mau đi đi! – Bà già giục họ.

Tần Cẩm rất thương Tiểu Ngư liền đề nghị:

– Bà ơi, chúng cháu muốn đưa Tiểu Ngư đi cùng bởi bọn cháu không muốn nó tiếp tục sống với người chết nữa.

– Đừng mang nó theo. Tiểu Ngư là người cõi âm nên nó phải sống ở nơi này, nếu rời khỏi đây nó sẽ chết. Các cháu cứ yên tâm đi đi, bà sẽ chăm sóc nó cẩn thận. Nếu nó không mở mắt thì vẫn được sống hạnh phúc.

– Bà ơi, thế bà định thế nào?

– Ta vốn là con người trông nom nơi này lại hiểu biết về mo thuật, ta không thể rời bỏ mảnh đất này được.

Bốn người đưa mắt nhìn nhau rồi quyết định quay về nhà Tiểu Ngư lấy hành lý lên đường.

Về tới nơi, không thấy Tiểu Ngư đâu, họ đành lấy hành lý rồi đi ngay, không kịp tạm biệt thằng bé bởi thời gian không cho phép họ chậm trễ. Họ đặt Hắc Bảo xuống, nó chạy đằng trước dẫn đường. Lúc bốn người đi qua chỗ gặp bà già lúc nãy thì không thấy bà đâu nữa.

Họ cảm thấy như vừa trải qua một giấc mộng vậy.

Mọi người sải bước theo Hắc Bảo; nó đã tìm ra một con đường khác rất khúc khuỷu trong bụi cây. Càng đi càng thấy nhiều cây, họ đã không còn nhìn thấy mặt trời nữa. Lúc tới đây hình như không có nhiều cây đến vậy.

Hắc Bảo chạy nhanh đằng trước, mọi người cố bám theo sau. Thi Thi trượt ngã, Tử Minh vội đỡ cô dậy rồi cũng nhanh chóng đuổi theo sau bọn Tần Cẩm.

Bỗng Hắc Bảo đột ngột dừng lại rồi lùi về phía sau. Bốn người đoán đã gặp trở ngại phía trước, nhưng cụ thể thế nào thì họ không rõ.

Một bóng người từ từ đứng dậy ở lùm cỏ trước mặt.

Chính là Tiểu Ngư.

Tiểu Ngư vẫn cười hì hì rất dễ thương.

Nhìn thấy Tiểu Ngư, Tần Cẩm vui sướng reo lên: “Tiểu Ngư”, rồi vội vàng chạy về phía thằng bé. Kha Lương nhanh tay kéo cô lại.

Mọi người đều nhận thấy thằng bé đang tròn mắt nhìn họ thân thiện.

Tiểu Ngư nhẹ nhàng hỏi:

– Sao anh chị lại đi thế? Chẳng lẽ anh chị không thể ở thêm mấy ngày chơi với em được sao?

Bốn người lạnh xương sống, còn Tiểu Ngư ngạc nhiên nhìn họ.

– Từ lâu em đã biết mình không bị mù. Mặt trăng và những vì sao em gặp trong mộng đều là thật, thế nhưng do bố mẹ em đều đã qua đời, người làng cũng chết cả rồi nên em không dám đối mặt với thực tế phũ phàng đấy, và em cứ nhắm nghiền mắt lại.

Thi Thi giải thích:

– Tiểu Ngư à, anh chị thực sự muốn đưa em đi cùng nhưng bà nội em nói em không thể rời xa nơi này được.

Tiểu Ngư tiến lên phía trước vài bước, bọn Tần Cẩm lại lùi về phía sau tránh. Kha Lương sốt ruột hỏi thẳng:

– Rốt cuộc em muốn gì đây?

Nhìn cảnh tượng mấy người lớn cao to lại run sợ trước một đứa trẻ chỉ năm, sáu tuổi, không ai có thể nhịn được cười.

Tiểu Ngư trả lời:

– Em đã nói rồi em muốn anh chị ở đây chơi với em.

– Mấy ngày có được không? – Chàng ngốc Kha Lương dở chứng mặc cả.

– Ở luôn không quay về nữa.

Đúng lúc này họ nghe thấy một giọng nói vọng lại từ phía sau: “Các cháu mau trốn đi, Tiểu Ngư đã mở mắt rồi. Bây giờ nó không phải là Tiểu Ngư lúc trước đâu. Các cháu mau chạy đi! Nó sẽ giết các cháu đấy.”

Là giọng của bà nội Tiểu Ngư.

Hắc Bảo lấy đà nhảy về phía Tiểu Ngư, thằng bé tàn nhẫn giơ tay đập mạnh con mèo đang nhảy trên không xuống đất. Tần Cẩm bất chấp hiểm nguy xông lên phía trước ôm Hắc Bảo đang bị thương.

Họ chạy thục mạng về phía sau.

Tiểu Ngư không đuổi theo, nhưng họ đều cảm thấy có ai đó đang hà hơi sau cổ, cảm giác đó giống như Tiểu Ngư đang ngồi ngay sau họ vậy. Họ cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng không dừng. Càng ngày con đường càng khó đi. Rừng rậm càng lúc càng âm u, rộng lớn. Họ nhanh chóng bị mất phương hướng. Lúc này, bọn họ giống như con ruồi không định vị được phương hướng, cứ bay loạn xạ trong rừng sâu. Màn đêm dần buông xuống. Họ mệt mỏi dừng lại nghỉ. Nếu cứ tiếp tục chạy không mục đích thế này, sớm muộn gì họ cũng chết vì mệt thôi.

Kha Lương dừng lại nói trong tiếng thở gấp:

– Đằng nào thì cũng chết, sao bọn mình không chọn cái chết nào cho nhẹ nhàng một chút, chứ cứ cố sống khổ sống tội thế này cũng không ổn chút nào.

– Sao anh biết chúng tôi sẽ chết? À, tôi quên mất anh còn có vật báu gia truyền gì đó mà. – Tử Minh dè bỉu.

Nghe đến đây, Kha Lương mới sực nhớ ra vật báu gia truyền nhà mình. Anh nói với Tần Cẩm:

– Em mau lấy khuyên tai ra đi, biết đâu lại có thể cầm cự được một lúc thì sao?

Tần Cẩm lấy chiếc khuyên tai đang sáng bừng ra, mọi người nhìn nhau, không ai nói năng gì.

2 người thích truyện này

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *