Ông kia Hãy đợi đấy: Chap 1 -> 10

Truyen gay: Ông kia Hãy đợi đấy. Tác giả: Đang cập nhật. Truyện hay rất là hay. Không hay mình không đưa lên đây đâu. Các bạn thưởng thức truyện này đi nha.

Truyen gay: Ông kia Hãy đợi đấy – Đoạn 1

Tác giả: Đang cập nhật

Tại 1 căn nhà nhỏ…….

– Vậy quyết định thế nhé cháu. Chú cám ơn cháu rất nhiều.

– Dạ. chú khách sáo quá, dù gì chú cũng giúp đỡ cháu nhiều rồi mà. Với lại cháu cũng xem An như là em cháu vậy,…. lâu quá không gặp …không biết nó có còn nhận ra cháu nữa không?

– à …. Nó bây giờ cao lớn lắm, nhưng quậy lắm cháu ơi, bác nói mà nó có nghe lời đâu, lúc nào cũng cải bướng,….. rầy la nó zữ lắm nên nó mới đậu được đại học đó, nếu không tối ngày nhậu nhẹt, cờ bạc, đủ thứ hà…..

– Dạ,…. Em nó còn nhỏ mà bác, để lên đây ….cháu sẽ nhắc nhở…..

– uh …..cám ơn cháu nhiều….

-Hông …..con hông chịu đâu…….lên đó con ở trọ hà…..con không ở chung với ai hết……

– tao nói không…..là không…… mày phải ở với thằng Vũ

-ổng là ai….. con còn không biết …..sao ở chung được….

-thì tao nói rồi…..nó là cháu của tao được chưa…..là anh của mày đó….. nó đang làm ở trên sài gòn, nên khi lên đó nó sẽ chăm sóc cho mày luôn……

-con lớn rùi…..con không cần ai chăm sóc hết……con muốn ở riêng hà…..

-uh….mày ở riêng thì khỏi học gì hết….. ở nhà ……

-ba…… tức thiệt mà

Tại bến xe…..vừa bước xuống xe thì:

-ê cái cha nội này…..đi đứng kiểu gì zậy…..đúng trụng tôi rồi nè

-ờ xin lỗi…..tôi đang vội. Giọng của một người thanh niên trả lời nó

-ê …..xin lỗi là xong hả? đụng dơ hết đồ rồi nè.

-zậy chứ cậu muốn sao? Người thanh niên đó vội tiếp lời

-Sao là sao?

-Thì tui hỏi cậu muốn sao? Cậu thanh niên đó nhấn mạnh Reng…..reng……reng…….

-đợi tí….alo…. đứng đó nhe….con nghe nè

…..

-con tới rồi

……

-dạ….con đang tìm nè…..

……

-Biết rùi…..thôi nhe

-Ê…. Bây giờ muốn tạ lỗi phải không?

-uh….. cậu muốn tôi phải làm sao?

-Chở tôi đến địa chỉ này đi….

-Không được tôi đang bận…người thanh niên lo lắng

-Chở không thì bảo…..anh đụng trúng tôi rồi muốn chạy hả?

-Nhưng….

-Không nhưng nhị gì hết…..nè ….nó đó…..nó nói và đưa cái địa chỉ nhà cho người thanh niên kia

-Hả??????? …..đến đây hả…….người thanh niên ngạc nhiên, vừa nhìn vô tờ giấy, vừa nhìn người nó một lần nữa

-Uh…. Biết không cha nội…..nó trố mắt nhìn người thanh niên kia

-ờ …..biết ….đi thôi…..để tôi xách tiếp cho….

-Thôi khỏi cần…..á ha….tự nhiên có xe ôm miên phí…..

Tại địa chỉ 78/A xxxxxxx

-à đúng rồi đó …..cám ơn nhe. Nó xem địa chỉ nhà và so sánh với địa chỉ trong tờ giấy

-uh……..

Truyen gay: Ông kia Hãy đợi đấy. Tác giả: Đang cập nhật.

Ảnh chỉ mang tính minh họa – Truyen gay: Ông kia Hãy đợi đấy. Tác giả: Đang cập nhật.

-chết…..đâu mất tiêu rồi……đóng cửa nữa…….không có nhà hả trời….?. nó nhìn vào nhà khi thấy cửa đóng. Sau đó quay sang người thanh niên kia nói tiếp …..sao không đi đi……đứng đây làm gì vậy cha?

-ờ….tôi….mà ….. người thanh niên đó ấp úng

-cái gì…????…..đi đi…..hết chuyện rồi…..tôi bỏ qua cho ông đó…..

-uh….. để tôi về.

-ê….làm gì vậy…..trộm hả cha nội….làm gì ổ khóa nhà người ta vậy….? người thanh niên đó lại gần ổ khóa cửa rào.

Người thanh niên đó vẫn không trả lời. anh ta vẫn cậm cụi với công việc của mình.

-Hả…… sao mở được vậy……? nó há hốc há mồm khi tên đó mở cửa ra

-Vào đi……An

-Hả…..sao…..sao….ông biết……ông là……

-Tôi là Vũ…..được chưa?

-Ông …… zậy sao không nói hả?…… nó tức lắm

-Thì cậu có hỏi tôi đâu mà nói……vào đi

Nó đi vào nhà theo lời của tên đó, vừa qua khỏi cánh cửa rào thì một khuôn vườn nhỏ xinh xinh hiện lên, có một giàn hoa giấy, một chậu hoa mai và một số bông cúc đủ màu sắc trông rất đẹp…. nó nghĩ: “ thằng cha này là con trai mà sao lại yêu hoa lắm không biết”. Nó bước vô trong nhà và quan sát, căn nhà được bày trí khá gọn gàng và rất ngăn nắp, có một cái tivi LCD để trên kệ và một cái sofa thật sang trọng đặt trong phòng khách, trên bàn là một chậu hoa hồng khoe sắc, lại một lần nữa “hoa”. Cha nội này mê hoa quá đi mất, chắc ổng làm nghề bán hoa. Nó mỉm cười.

-cậu cười gì zậy?

-hả??….. à mà không có gì…..?

-tôi ở phòng này…..còn cậu ở phòng bên cạnh……

-uh……… Nó trả lời tên đó. Rất may Nó không phải ở chung phòng với tên kia, từ trước tới giờ nó không thích ngủ chung với một ai. Nó cũng khá hài lòng về căn nhà này, thật sạch sẽ và thoải mái. Thế nhưng: ủa phòng tôi đâu?

-Thì đây……đây là phòng cậu nè…..tên đó chỉ tay vào một góc trống cạnh phòng hắn

-Cái gì ?

-Đúng ……đây là phòng cậu nè……tôi rất tôn trọng riêng tư, vì thế tôi sẽ không làm phiền cậu đâu nhé…….

-Ông……ở đây sao ở được…….

-Sao lại không nào…….? có giường chiếu, bàn học, còn đòi gì nữa……?

-Nhưng mà ………

-Không nhưng gì hết……. cha cậu đồng ý rồi đó…….

-Ông ……..

-Cậu mau dọn dẹp đi……rùi sau đó tôi bàn nội quy cho chúng ta luôn….he…..

-Ông nhớ đó…… tôi không chịu đâu…….hắn bỏ ngoài tai những lời than vãn của nó, hắn vẫn cứ vô tư vào phòng của mình và đóng sầm cửa lại

Chết nó chuyến này rồi, sống với cái thằng điên này chắc chết quá, phải tìm cách thoát thân khoải nới đây thôi, nhưng ngặc nổi ông già của nó mới chết í….không biết ổng bị ông này cho ăn bùa mê thuốc lú gì mà tin tưởng ổng quá không biết……chỉ khổ thân cho nó…… nhưng phải cố gắng lên,…. phải làm cho cha này chán nó, rồi đuổi nó ra khỏi nhà haha….. đợi đó đi….tên kia. Sau khi dọn dẹp xong mới đồ, nó ra trước ngồi xem tivi, thì tên đó cũng mở cửa bước ra và ngồi đối diện nó.

-Bây giờ tôi xin giới thiệu với cậu: tôi là Nguyễn quang Vũ, tôi hiện là nhân viên Ngân hàng BIDV, đồng thời cũng là giảng viên trường đại học tài chính.

-Uh….. nó chỉ ậm ừ cho qua chuyện, nó thật tình chẳng muốn nói chuyện với tên này chút nào

-Tôi đi làm rất thất thường, vì thế về chuyện ăn uống chúng ta tự ai nấy ăn, không cần nấu cho nhau, và cũng chẳng cần đợi nhau he

-Uh

-Về chuyện dọn dẹp nhà cửa là chuyện chung, tôi sẽ dọn dẹp phòng của tôi và phòng khách còn cậu thì phòng cậu và nhà bếp. Và thêm cái sân nhà

-Cái đó mà phòng hả….? sao tôi lại phải dọn thêm cái sân nữa…. tôi hông chịu đâu…..ông muốn thì ông tự dọn….tôi không dọn đâu….. nhà ông chứ có phải nhà tôi đâu…..

-Cậu…… thôi được, nếu vậy thì tôi sẽ dọn….. cậu phải chùi toilet nghe chưa?

-Cái gì….. không đời nào….. nó đứng dậy và vào giường của mình nằm, không cần đếm xỉa đến tên kia chi cho mệt. nó tự nhủ: “Nghĩ sao mà kêu tôi dọn dẹp toilet chứ….. tôi chưa từng làm bất cứ công việc gì…..lên đây lại phải làm oshin cho hắn….không đời nào… thằng An này làm….. không được phải tìm cách cho tên này đuổi mình đi mới được. Nhưng phải với một lý do chính đáng thì ba mình mới chấp nhận được.”

-ủa cậu đi đâu đó?

-Đi ăn….. nó trả lời cọc lóc….thật tình nó không phải là người như thế đâu, nó rất tốt bụng, nó cũng chịu học lắm nhưng có điều nó ham chơi, đua đòi và hơi nghịch thôi, nó phải làm như thế với hắn, để hắn sợ nó và nói với ba nó một tiếng thế là nó được tự do. Kaka

………….

Đã hơn 11h đêm rồi, mà nó vẫn không sao ngủ được, lạ giường và bực bội trong người, nó lăn qua lăn lại không sao ngủ được. À …nó vụt ngồi dậy,…..haha….. có cách để chơi tên này rồi…….

ầm ……ầm……. ầm

– cái gì đó……?

– ăn cơm……đói bụng quá……

– cái gì?…..ăm cơm gì giờ này……..

– tới giờ ăn cơm rồi……..dậy mau…….

– cậu bị mớ hả.????…..hắn mở cửa ra và la toát vào mặt nó

Nó thì mắt vẫn nhắm nghiền, thật sự nó rất mắc cười nhưng không dám cười. Nếu cười mọi chuyện sẽ bị lộ…..nó vẫn tiếp tục.:….ăn cơm….tôi đói lắm…….

Nó tưởng hắn sẽ chịu thua nó ai ngờ…….chát…..chát…….

– trời…..cha nội làm gì đánh tôi…..hả? nó lấy tay xoa xoa vào mặt

– cậu tỉnh rồi hả?……haha…..vậy được rồi tôi đi ngủ tiếp…….

– ông ……. nó tức lắm…..nó thất bại rồi….một thất bại thảm hại…..không những không làm gì hắn mà nó lại bị đánh.nó tự nhủ: “…..tên kia hãy đợi đấy…..ông sẽ cho mày biết tay.” nó leo lại giường ngủ nhưng không quên đá vào cửa phòng hắn một cái cho bỏ tức…. kế hoạch lần nhất giả mớ (mộng du) của nó coi như phá sản.

Nó có tật hay ngủ nướng, cũng chính vì thế mà lý do nó mỗi sáng thứ hai đều được tuyên dương trên cột cờ lúc học phổ thông. Tối qua rất mệt nên nó muốn ngủ để được bù…..thế nhưng cái cha già kia đã phá đi giấc ngủ của nó…..

– dậy…..dậy………có dậy không?

– làm gì vậy……..cho tôi ngủ chút……mắc mớ gì dậy sớm

– dậy làm vệ sinh nhà cửa cho tôi……hôm nay là chủ nhật phải tổng vệ sinh chứ…….

– gì……? tổng vệ sinh mệt quá……nó trả lời nhưng mắt vẫn nhắm nghiền.

Truyen gay: Ông kia Hãy đợi đấy – Đoạn 2

……….

– cậu thì làm chỗ này, chỗ này, chỗ này……. vừa nói tên đó chỉ vào những chổ mà nó cần phải dọn dẹp.

– trời ơi….sao tôi làm nhiều quá vậy……còn ông thì làm cái gì?

– tôi thì dọn dẹp phòng tôi và phòng khách cùng với cái sân……

Nó tự nhủ: “Được lắm tên kia……kaka kế hoạch lần 2 của tôi sẽ không thất bại đâu haha……” trông khi tên đó đang dọn dẹp trong phòng thì nó lấy chổi chạy ra đường hốt rác đổ vào trong sân, có ai như nó không nhỉ? làm sao cho nhiều thiệt nhiều …….miễn làm cho cái tên kia vất vả là nó cảm thấy hả dạ……kaka…….

– cậu An tại sao sân lại nhiều rác thế ??????????

– tôi đâu có biết…….. nó trả lời tỉnh bơ, tay thì vẫn đang lau dọn việc mà mình cần làm. Miệng nó thì cười tươi như rối.: “….haha…..rác thế này ông quét mệt nghĩ he……hihi…” .nó cố tình châm trọc thêm cho hắn tức chơi.

Mà hắn cũng siêng thật, hắn cố gắng quét hết đóng rác mà nó bầy ra. Sau đó hắn quay lại nói với nó……

– cậu ở nhà dọn dẹp….. tôi đi chợ mua ít trái cây về ăn he…….mà cậu thích ăn gì nào…..?

– tôi thích ăn dưa hấu và nho nhất đó……mua nhiều nhiều há…….mà sao tốt với tôi quá vậy……..?

– hihi……thì cậu giúp tôi dọn dẹp nhà cửa tôi mua cho cậu thôi mà…..nhưng cậu phải giữ nhà đó nhe…….không được di đâu hết đó……tôi đi về liền……….hắn nở một nụ cười gian chưa từng có. Nhưng nó vẫn cứ vô tư là mình sắp có đồ ăn….nó vội chạy vào nhà bếp lau dọn cho xong công việc của mình…….khoảng 5 phút mắt nó thấy cay cay, nước mắt sao cứ tuôn rơi, “ trời ơi……khói ……khói đâu mà nhiều quá vậy……..át xì……át xì……” Nó chạy ra sân thì thấy một đóng lửa đang cháy sắp tàn……thì ra là hắn chơi nó……hắn làm bộ đi mua trái cây, rồi bắt nó ở nhà chịu trận, hắn đốt đóng rác làm khói bay vô nhà…….. thế là kế hoạch lần 2 của nó bị thất bại: “ ……. ông Vũ……. hãy đợi đấy.”

…………………

Vậy là thấm thoát nó cũng ở đây được 2 ngày, đối với nó, 2 ngày này thật là kinh khủng. Nó phải làm những công việc mà trước đây nó chưa từng làm. Nhưng cũng may mắn là ngày mai, nó được đi học rồi, nó rất mừng, nó là một đưa náo động. Vì thế, nó rất mong muốn đến ngày mai.

– nè…….cậu học nghành tài chính hả?

– uh……. nó trả lời vẫn cọc lóc

– tôi cũng dạy nghành tài chính đó……..nếu tôi mà dạy cậu chắc hay lắm he……

– hay nổi gì……..chán ngấy……..

– thì tôi nói vậy thôi……..mà tôi cũng không hy vọng là dạy cậu…… một học trò nói chuyện cọc lốc……

– uh……kệ tôi

– xe cậu chiều chú gởi lên đó

– tôi biết……chiều tôi tự đi lấy……

– không cần tôi chở ra bến xe à…………?

– hông…..không thích làm phiền. Nó bỏ đi vào giường của nó

– cái cậu này……..con trai gì mà……..

– ê……tại tôi không thích nói chuyện với ông đó …….được chưa?

– cậu……..

……………….

Một buổi sáng lại đến, ánh nắng đầu tiên trong ngày chiếu vào khe cửa sổ thật ấm áp, hôm nay cũng là ngày đầu tiên nó vào học. Nó chạy xe tung tăng trên đường, nó dừng lại bên 1 xe bánh mì để mua 1 cái gì đó để ăn sáng. Rồi nó lại tiếp tục đến trường.

Ngôi trường thật lớn quá, nó thật khổ sở mới tìm được lớp học, vừa vào lớp thì đủ giọng nói vang lên, nào là bắc-trung-nam, nghe hòa vào nhau như một bản nhạc bất hữu.

– ủa ….Mai …….bạn cũng học ở đây hả?

– ủa ……..An bạn học ở đây hả?

– uh……. không ngờ lại gặp bạn ở đây…..hihi….. nó cười tươi. ( Mai là một cô gái dễ thương, hòa đồng, học giỏi, cùng trường với nó, ước mơ là đậu bác sĩ, nhưng rớt nên mới học tài chính đó. Và đây cũng là người mà nó thầm thương trộm nhớ đó nhe)

– tôi cũng không ngờ……..

– mà Mai ở trọ ở đâu?

– mình ở ký túc xá…..còn An?

– à……mình ở nhà người quen

– hihi……chắc tại An quậy quá,…. nên ba An mới cho ở nhà người quen chứ gì………. An cười

– đâu có đâu……..nó mắc cở, gãi đầu bối rối..

– thôi thầy vô rồi kìa……ra về nói tiếp he……gặp An ….mai vui lắm…..ở đây không quen ai hết……..

– uh……..An cũng vậy……

…………

Về đến nhà, nó quăng cái cặp lên bàn và nằm dài trên ghế sofa…. “ chán quá……không có gì làm hết…..cha nội này giờ này 5h30 rồi mà còn chưa về nữa……haha…..gặp được mai ở đây vui thiệt……lần này mình nhất định phải được làm bạn trai của Mai…..haha…..” nó suy nghĩ và rồi ngủ quên từ lúc nào cũng chẳng biết…….chỉ khi thức dậy thì đã hơn 7h tối rồi…..

– cậu dậy rồi đó hả?

– uh…..sao không kêu tôi vậy zậy cha nội?

– thấy cậu ngủ ngon nên không nở……cơm nước gì chưa?

– chưa……để tôi ra ngoài ăn

– khỏi …….tôi có mua 2 phần rồi nè…….rửa mặt đi rồi ăn…….

– sao tốt zậy……..

– ý cậu là tôi xấu lắm hả?

– cái đó ông nói à nha……haha…

– rửa mặt lẹ đi rồi ra ăn…….

– ok…..lâu lâu được ăn chùa mà……haha

– hay ….cậu giỏi……

– ý ông nói là sao? Nó thắc mắc

– thì cậu cứ rửa mặt đi thì biết……..

– trời…………….sao toàn là đồ chay không vậy?

– thì cậu nói là cơm chùa mà…….haha

– ông………..?????????

– ăn đi………….ngon lắm đó

Nó ăn mà lòng như lửa đốt…….. nó cứ tưởng sẽ có cơm ngon ai ngờ bị cha già này chơi vố nặng…… sao nó lại lúc nào cũng bại trước cha già này vậy trời…….?

Một ngày nữa lại trôi qua, nó loay hoay soạn tập vỡ đi học. Thì nó nghĩ ra một chiêu trò ác độc để trả thù tên kia…….haha……. nó vớ tay lấy chiếc chìa khóa xe airblade của ai kia, nó mở khóa và mở bình xăng, nó cho ống nhữa vào hút hết xăng của xe ai kia sang xe nó……haha……một kế hoạch thành công mỹ mạn…… vừa làm xong thì Vũ cũng bước ra.

– ủa sao giờ này cậu còn chưa đi học…..?

Nó giật mình nhưng vẫn bình thản đáp:

– còn sớm mà……bây giờ tôi đi học đây…. nó cười cười với ai kia

– cậu này ……hôm nay sao á…… tên kia thắc mắc không biết nó bị gì. Nhưng anh ta không biết rằng người bị gì lại chính là mình.

– kỳ vậy ta……sao xe không nổ máy…… có bị hư gì đâu…….hôm qua vẫn còn chạy tốt mà…….. chết rồi……trễ giờ mất…….sao vậy ta?………trời …….sao lại hết xăng……… hôm qua mới đổ đầy bình mà. Hắn ta coi lại đồng hồ xăng thì kêu lên. Nó có chảy xăng đâu……đâu thấy giọt nào đâu?……kỳ lạ thật…….hắn ta đành dắt xe vào nhà và đi làm bằng taxi vậy.

Còn về phần nó, trong lòng hôm nay rất vui như vừa trúng số. Vì nó cuối cùng cũng đã chiến thắng tên kia được một vố sau bao nhiêu lần thất bại. Nó mãi chạy xe mà quên mất hôm nay có môn mới.

Vừa vào đến lớp thì lớp nó đã nhoi nhoi lên rồi, nó lại chiếc bàn ngồi cạnh với Mai.

– chào Mai…..

– Chào An… hôm nay có gì mà trông An vui thế…. An ỉm cười với nó

– hihi……không có gì……tại lâu lâu vui vậy đó mà…… à trưa nay về An mời Mai ăn kem he…

– Xin lỗi nhe……trưa nay Mai bận rồi…..khi khác he….

– ờ không sao…….tuy nói vậy nhưng mặt nó buồn so

Reng…………reng………..

Thế là một ngày học bắt đầu, hôm nay có giáo viên mới dạy môn Kinh tế Vĩ mô. “ Không biết ai sẽ dạy môn này nhỉ ?” một đứa con gái trong lớp nó nói. Nó thì vẫn vô tâm, ai dạy mặt xác, có gì đâu mà phải lo. Nó vẫn cậm cùi cầm cái di động mà chơi Pikachu.

Cả lớp đứng dậy chào giảng viên, nó cũng chẳng buồn đứng dậy chào.

– chào các bạn…..tôi được trường phân công dạy môn kinh tế vĩ mô và lý thuyết tài chính tiền tệ. Rất mong nhận được sự cộng tác nhiệt tình của các bạn.

– trời……… thầy đẹp trai quá…… một đứa con gái nói

– thầy trẻ quá mày ơi……chắc chết…….đứa khác nói.

Nó vẫn nghe những lời đó chứ, nhưng nó chẳng buồn ngước mặt lên.

– thầy ơi! Thầy tên gì vậy

– à…..tôi tên là Nguyễn Quang Vũ……

– trời ơi……cái tên nó đẹp làm sao……một đứa khác lại hô lên. Làm cho cả lớp cười một cái rần. Lúc này, nó mới dừng tay bấm điện thoại, không phải nó cũng cười như tụi bạn, mà là nó ấn tượng với cái tên Nguyễn Quang Vũ kia. Nó ngước mặt lên……hởi ôi……là ổng………chính xác 100% là ổng rồi……..

– bây giờ tôi sẽ điểm danh nhé các bạn…. đối với tôi, đi học là phải điểm danh…..ai vắng 4 buổi là 0 điểm quá trình…..6 buổi là cấm thi he……

– dạ….thầy khó quá…..tiếng của tụi con gái nhoi nhoi

– Nguyễn quốc an

– có

– Nguyễn……nguyễn…… Thành An.

– có ……nó la lớn. làm cho cả lớp phải chú tâm về phía nó như một nhân vật đặc biệt vậy. Còn ai kia thì chỉ buông ra một câu

– tôi còn trẻ,…..không có bị lảng tay…..vì thế cậu không cần phải la lớn như thế….vì người có văn hóa không ai lại như thế………

Cả lớp “ồ”…. Làm nó quê một cái quá mạng.

Buổi điểm danh lại được tiếp tục.

-lúc nảy tại sau làm tôi quê vạy cha nội ? nó vừa bước vào nhà thì hỏi ai kia đang ngồi trên sofa.

-Ai biểu la lớn……. ai kia trả lời nó

-Tại bất ngờ chứ bộ……ông cũng vậy đó….

-Tôi sao….?

-Thì ông cũng ấp a ấp úng gọi tên tôi đó……

-Thôi bỏ qua chuyện đó đi……. Ăn cơm chưa?

-Ăn rồi……. mà sao ông dạy lớp tôi vậy? nó ngồi ghế và hỏi

-Thì trường phân công làm sao tôi biết được chứ…….ai kia vẫn đang ngồi xem tivi và trả lời nó.

Truyen gay: Ông kia Hãy đợi đấy – Đoạn 3

-Tôi không thích…….mai mốt vào lớp ông đừng có để ý đến tôi nhe….

-ủa ?……bộ tôi thích à…… cậu yên tâm đi….tôi biết mình phải làm gì mà…… thôi cậu đi tắm đi …… tôi đi ngủ đây…..mai tôi đi công tác sớm nữa……

-ủa …..ông công tác ở đâu vậy?

-hóc môn…. Chỉ đi ký cái hợp đồng thôi…. Có gì không?

-À…..không……ông đi ngủ đi……

-Uh……. Vũ đi vào phòng và đóng cửa lại.

Nó ngồi một mình và tự nhủ:…. “ haha…..ngày mai……….. ổng đi sớm ……….có cách chơi ông nữa rồi……..kaka…….ông vũ lần này ông biết tay tôi’’

Một buổi sớm lại bắt đầu……., nó đã thức dậy và đang chuẩn bị quần áo đi học, trong phòng ai kia cũng làm những công việc tương tự cho việc ký hợp đồng…. nhưng ai kia đâu biết rằng, nó đã đang thực hiện một việc vô cùng ác mà ai kia đâu ngờ…….?

-cậu An………? đi học sớm vậy ta…….. Vũ kêu nó nhưng nó đã đi ra ngoài rồi

-oái …… xe tôi bị gì nữa vậy …….xẹp lốp……sao vậy ta……. rõ ràng chiều qua vẫn bình thường mà……. trễ giờ rồi……..phải đi taxi nữa rùi…..thiệt tình……..

Rất may cho Vũ anh vẫn kịp thời ký hợp đồng, mặc dù phải bỏ tiền túi đi taxi….. nhưng anh vẫn không ngờ cậu em ở chung nhà với mình chính là người gây ra những thủ đoạn hết sức là con nít ấy nhưng hậu quả thì lại vô cùng rắc gối……

Tại lớp học

-chào các bạn…..tôi xin lỗi đã để các bạn phải chờ……. Vũ bước vào lớp

-không sao đâu thầy ơi……. hôm nay thầy trễ khỏi điểm danh he thầy…..một đứa con gái nhoi lên.

-Được….. hôm nay tôi xin lỗi các bạn nhiều……tại xe tôi bị xẹp lốp….

-Trời …..sao vậy thầy…….?

-À tôi cũng không biết…….hôm qua vẫn bình thường……. thế mà sáng nó bị xẹp……

-Hay có ai chơi ác thầy rồi…….. nghe câu nói này của nhỏ bạn trong lớp mà lòng nó cảm thấy nhột nhột……

Vũ nghe câu này thì anh cũng suy nghĩ và anh cũng dường như nhận ra được điều gì đó……. nhưng anh lại nói:

-không đâu em……tối qua thầy chạy về nhà luôn mà……thầy sống với em thầy……nó lớn rồi……không chơi trò con nít đó đâu he…………..

-trời…….lỡ như có những người lớn xát………… mà không có lớn trí thì sao thầy…………..? con nhỏ vẫn tiếp tục

sau câu nói của nhỏ cả lớp có một trận cười rộn rã. Nhưng chỉ có một ai kia lòng tức lộn ruột

-ủa An sao vậy?

-À…..mình không sao……cám ơn Mai……

-Mai thấy hôm nay An sau há……không được vui……..

-À….. mình có chút chuyện thôi……không sao đâu…..

-Uh …..

Và như thế ngày học cũng lẵng lặng trôi qua. Nhưng đối với nó là một ngày dài mệt mỏi.

Vừa bước vào thì nó đã thấy Vũ nằm chéo chân trên ghế sofa xem tivi. Nó không nói lời nào mà bước ngay vào giường nó, nằm xuống sau một ngày học vất vả……cảm giác không có gì sướng bằng…….

-nè…..nè……..? Vũ kêu nó

-cái gì……? không thấy tôi đang ngủ hả……..

-hôm nay…..nhà có khách đó……bạn gái tôi tới đó nhe……

-kệ ông…..mắc mớ gì tới tôi………hay kêu tôi tránh mặt phải không?

-Không phải……

-Thôi ……tôi đi…..để khỏi mắc công làm kỳ đà 2 người……

Nó vội lấy cái chìa khóa xe và ra ngoài rồ ra chạy mất.

– à…………… em đến rồi hả? ……vào nhà đi

– dạ…….ủa anh nói có cậu em ở chung nữa mà….

– uh….nó ra ngoài…… uống coca nghe Hân.

– dạ……… lâu quá rồi em không tới

– uh……cũng vài tuần rồi mà…….dạo này em bận lắm sao?

– anh biết công việc của em mà…….

– ngay cả thời gian cho anh mà em cũng không có….

– thì hôm nay em đến rồi nè……..được chưa ông tướng……. cô nhéo yêu Vũ

– anh đói bụng quá……em nấu gì cho anh ăn đi?

– uh……mà nhà anh có gì không đó…….

– có…..mì gói đó……em nấu gì cũng ngon hết………

– được cái là dẻo mồm hà……….

Cùng thời điểm đó, nó đang chạy xe trên đường……

– alo Mai hả?

– uh Mai nghe nè……

– Mai có rảnh không?

– xin lỗi An he….mai đi chơi với bạn rồi….

– à không sao…….không có gì……vậy thôi he.

– uh…..chào An.

Nó buồn, lần thứ 2 hẹn cô nàng nhưng vẫn không có kết quả. Nó buồn cho số phận chớ trêu của nó…..nó chạy xe lại một quán nhậu nhỏ bên đường. Nó ngồi nhâm nhi vài chai bia. Nó buồn…..buồn lắm…..nó không được tự do, với lại nó không biết làm thế nào để có được Mai. Và dường như trời đất sụp đõ trước mặt nó. Mai cô bạn nó thích, đang tay trong tay với ai bên một bán nọ cách nó không xa. Tại sao chứ? Tại sao lại phải cho nó nếm trái ngang như thế này đi chứ? Tại sao cho nó gặp lại cô ta? Rồi giờ lại lấy mất đi cô ta? Nó buồn, nó cứ uống và uống say từ lúc nào không hay biết……

Nó mở mắt ra……thì thấy nó đang nằm trong một căn phòng thật gọn gàng và ngăn nắp….căn phòng này vừa lạ mà cũng vừa quen…..nó nhớ là thấy ở đâu đó rồi…..nó vỗ trán suy nghĩ cho cố nhớ, nhưng vẫn không nhớ ra….đầu óc thì nhức điên lên, nó muốn nằm xuống nữa nhưng có tiếng nói phát lên nghe chói tai.

– tỉnh rồi đó hả? Ăn nhậu cho cố vô?

Là ổng……tại sao lại có ổng chứ…….nó chỉ nhớ là nó nhậu xỉn ….rồi …..rồi….nó không nhớ gì nữa hết………

– đây là đâu? Nó hỏi

– là nhà chứ là đâu…….thấy nó ngạc nhiên Vũ tiếp lời……đây là phòng của tôi……

-vậy sao tôi lại ở đây?

– cậu không nhớ gì nữa hả? Có thật không? Vũ quát lớn

– thì không…….bộ có chuyện gì à…….?

– hông……cậu rửa mặt đi rồi đi học nữa đó…… tôi đi làm đây….

Trở lại quá khứ chút nhe.

– cậu…..cậu……tới giờ tôi phải dọn rồi

– dọn hả…hức…..dọn…hức…uh…..

– cậu cho tôi xin tiền đi

– tiền ….hức…..bao….hức….nhiêu…..?

– 180 ngàn

– nè…..hức …..khỏi thối…

– cám ơn cậu……mà cậu chạy xe về được không đó

– hức …..được…..hức…..yên ….hức …tâm……xem….hức….tôi nè….

– ý …..cậu….. cậu ……coi chừng té ……vừa nói người bán quán chạy ra đỡ xe cho nó…….tôi thấy như vậy là không ổn rồi…..hay cậu gọi cho người thân đi tới đây đón về…..

– người thân….hức…..uh……điện thoại nè…..gọi đi……

– nhưng tôi biết gọi ai…..?

– hi…..hức gọi…….đây…..để tui…….trời xui đất khiến sau mà nó gọi cho Vũ không biết.

– alo…..

-alo….ai…. hức….. đó……? nó hỏi

– cậu làm gì vậy?…..cậu gọi cho tôi mà…..đang ở đâu về nhà mau……

-về…..hức…..uh…….

-alo……xin lỗi tôi là chủ quán…..xin ….anh làm ơn đến địa chỉ xxxxx chở cậu này về dùm……cậu ấy xỉn quá rùi…..cậu ấy có xe nữa nhe anh

– vâng cám ơn….tôi đến ngay……

Vừa bước vào nhà thì:

– uống chi cho zữ vậy nè……rồi đày đọa người ta

– ai thèm….hức…..tôi nói….hức …..cho ông he…….hức …..tôi không….có sỉn à nha

– uh….cậu không sỉn….chỉ say thôi he…..trông gầy zậy mà nặng quá he…..

– ông làm gì….hức…… ôm tôi vậy…..bỏ ra…..hức

– dìu cậu vào nhà chứ đâu…..yên lặng nào……khuya rồi đó……

– không….tôi….hức….tôi không ngủ đây đâu…….? Vũ dìu nó vào giường nó

– chứ cậu muốn ngủ ở đâu?

– không…tôi….hức……ngủ ở….đó….có nệm kìa…..nó chỉ ta vào phòng của Vũ.

– không được….đó là phòng của tôi.

– không……buông ra……nó hất mạnh tay Vũ ra và nhanh chóng chạy vào phòng và nằm lên giường ( không biết có sỉn thiệt không nữa??????).

– xuống……mau…..mau……..

– um……để ngủ……hức……..

– cậu……..cậu giỏi lắm…….được lắm ……ngày mai cậu biết tay tôi….. nói rồi Vũ lẳng lặng ra sofa nằm ngủ.

(Kết thúc quá khứ)

Nó bước vào lớp với tinh thần uể oải. Vừa vào đến lớp nó đã nghe những đứa bạn của nó la oai oái…..thật là chán kinh khủng. Bạn thử tưởng tượng đi, sau khi say mà bạn cứ nghe oai oái bên tai thì bạn có chịu được nổi không nhỉ…… và như thế nó bỏ ra khỏi lớp mà đi thẳng xuống căn tin.

Truyen gay: Ông kia Hãy đợi đấy – Đoạn 4

Tại căn tin, nó thấy mình như một kẻ thừa thải của xã hội, không một ai quan tâm nó, cũng chẳng một ai lo lắng cho nó……nó nghĩ sao cuộc đời của nó lại thất bạ thế nhỉ……? nhưng nó đâu nờ ở đối diện, có một ai kia đang theo dõi mắt về phía bàn nó, và người đó dần dần tiến lại nó.

– đang giờ học sao lại ra đây?…… Vũ ngồi xuống trước mặt nó

– không thích học…….thế thôi…….

– vậy cậu vào trường để làm gì? Bỏ ngay cái thói đó đi nhe…….

– tôi sao kệ tôi……. nó nói xong đứng dậy bỏ đi, mặc cho ai kia đang muốn tức điên lên vì nó…….

Trưa nay nó không đi học, nó ở nhà nằm xem tivi, còn Vũ thì đi làm rồi. Một mình nó ở nhà thật chán…… nó xuống tủ lạnh lấy nước uống thì thấy trong tủ lạnh có một cái banh kem to đùng ghi “ honey yêu” nó nhìn mà muốn phát ối. Một ý nghĩ táo bạo lại được bộc lên từ cái đầu đen tối của nó. Và nó bắt đầu hành động, vừa chọc được ai kia, vừa làm hả dạ cái dạ dày của nó….. “ woa ……cha nội này mua bánh kem ở đâu mà ngon zữ vậy trời………” sau khoảng 1h đồng hồ nó xơi gần 1/3 cái bánh. Chưa hả dạ, nó còn quậy banh cái banh nữa chứ….. “ kaka…..lần này cha vũ tức điên lên thôi…..haha” xong xuôi, nó lại đem bánh để vào tủ lạnh và cứ thế nó phóng xe ra ngoài biệt tích. Nó nghĩ: “ ở nhà….có mà chết với ông Vũ”

Buổi chiều cùng ngày, tại nhà Vũ.

– em vào đi……hôm nay anh có một món quà đặc biệt dành cho em đó.

– cái gì vậy?……………anh làm em hồi hộp quá hà…..

– thì em vào nhà đi……anh lấy cho. Vừa nói Vũ vừa nắm tay kéo Hân vào

– được rồi……em vào nè.

– em ngồi đây đợi anh nha…… Vũ bước ra sau bếp lại cái tủ lạnh….. “ hả……cái gì thế này…..? ……cậu ……cậu……được lắm An …..cậu dám phá tôi……tôi nhất định sẽ cho cậu biết tay……axxx…….giờ phải làm sao đây?

– anh đâu rồi? sao lâu quá vậy? tiếng của Hân từ goài trước vọng vào….

– ờ anh ra liền…….. “ phải làm sao đây” ….à

Vũ nhanh trí nghĩ ra một ý tưởng đó là làm một dĩa trái cây thế là nhanh gọn. anh gọt táo, lê, ổi và một ít dưa hấu có sẵn, thế là coi như xong một trỏ ngại mà do An gây ra……vừ gọt vừa mắng thầm “ An…..cậu giỏi lắm……để tôi cho cậu biết thế nào là Quang Vũ này”

– trời anh làm gì lâu vậy…… Hân hỏi khi thấy Vũ bước lên

– thì anh gọt trái cây đãi em nè……hihi….

– hả?…… trời có trái cây mà anh làm em hồi hộp thấy sợ….

– hihi…….nghe câu nói của Hân mà Vũ tức muốn điên người lên.

Cùng thời điểm đó ……tại quán một café nào đó trong sài gòn. Nó ngồi nhâm nhi ly cà fe mà miệng thì vẫn cười tươi ( chú ý nhe mọi người, nó ngồi mình ên đó nha…..thằng này nó bị hâm rồi). nó vui vì hôm nay thế nào tên Vũ kia sẽ bị mất mặt trước người yêu, thế nào ai kia cũng tức điên người, nghĩ thế thôi mà miệng nó vẫn cứ cười tươi.

Buổi chiều tại nhà Vũ

– về rồi hả? Vũ hỏi nó

– uh……

– cậu không sao chứ?

– sao là sao? Nó ngạc nhiên

– không phải cậu ăn bánh kem ngon quá mà…..ăn gần nữa cái luôn….sao không vô bệnh viện nằm đi……chưa nghe nói hết câu của Vũ thì nó đã chạy tót đi…….. cậu đứng lại đó cho tôi…….

– lêu …..lêu…..đứng lại có nước cho ông bầm tôi ra hả? nó thì cười tươi, còn ai kia thì tức muốn điên người lên……kaka…..

Hôm nay nó ngủ dậy trễ, thức dậy thì nó đã thấy nhà cửa trống chơn, “ ý chết…..hôm nay có tiết cha Vũ…….thằng cha này thiệt tình …….đi dạy mà không kêu mình thức dậy…………”

Nó đến lớp thì đã thấy Vũ đã điểm danh rồi…… nó bước vào thì

– bạn kia …….đi trễ nữa hả?…..lần này là lần thứ mấy hả?…..Vũ hỏi nó

– tôi………..tôi………..nó ấp úng.

– thôi….cậu ra ngoài đi……hôm nay coi như cậu vắng.

– ông……….nó chỉ nói lên được mỗi một từ rồi lẳng lặng bước đi ra khỏi lớp với gương mặt tức tối, còn trên mặt ai kia thì nở một nụ cười đắc ý.

Ngày qua tháng lại vậy mà đã gần hơn nữa học kỳ, nó và Vũ vẫn xung đột nhau mỗi bữa. Hết người này chọt người kia thì người kia lại chọt người này. Nhưng nhìn chung, thì nó là người bày ra nhiều trò nhất. Và hôm nay cũng vậy. Nó biết hôm nay, Vũ có tiết dạy ở lớp nó, nên nó đã dậy thật sớm để tìm cách phá ai kia. Nó đã vô phòng và dặn ngược kim đồng hồ……haha ……. thay vì đã 6h20 thì nó vặn là 5h30 ……nó nghĩ: “ phen này ông không trễ đi………. để xem tôi sẽ làm gì nào….. đã nói rồi …..quân tử trả thù 10 năm chưa muộn……….”

Và như thế, nó đi học nhưng vẫn vô tư vì giáo viên có đến đâu mà phải vội vàng chứ hả?

Cùng thời điểm, trong căn phòng của nhà nó, có một cậu thanh niên vớ tay xem đồng hồ….. “ ôi….còn sớm ngủ chút nữa…..”…….thời gian lẳng lặng trôi qua….đến khi …tít…tít…. thì cậu thanh niên ấy thức dậy tắt đồng hồ và chuẩn bị đến lớp dạy. Anh ta đi đường thì nhìn hôm nay trông sao khác lạ quá…..đường phố thì vắng lặng……mặt trời thì đã có nắng….mọi hôm đâu có như vậy đâu…..?

Vũ vừa bước vào lớp thì cả lớp đã nhao nhao lên.

– thầy vô kìa……. một đứa trong lớp hô to

– chào các bạn……. Vũ vẫn tươi cười đáp

– vậy mà em cứ tưởng hôm nay thầy nghỉ không há…..?

-sao em nói vậy…….Vũ ngạc nhiên

– dạ …..tại vì thầy trễ hơn 60 phút rồi

– cái gì em nói sao……….? lúc này Vũ mới lấy điện thoại ra xem giờ thì đồng hồ trên điện thoại báo là 8h30.

Như hiểu ra được điều gì đó…..Vũ cười trấn an lóp và nói:

– xin lỗi các bạn ………..tại đồng hồ tôi bị hết pin mà tôi không hay.

Và như thế lớp học lại được tiếp tục, một người thì với gương mặt gạng ngời, tươi vui…..còn một người thì với một gương mặt hoài nghi…..nhưng không dám khẳng định một điều gì đó.

Vừa bước vào nhà thì nó nhận ngay bộ mặt hậm hực của ai kia

– là sao?

– sao là sao?. Nó hỏi

– cái đồng hồ ?

– đồng hồ nào? Nó hỏi lơ

– cậu đừng giả bộ nữa? …..là cậu chứ không ai hết…..

– uh….. là tôi đó rồi sao…….haha….nó cười

– tại sao cậu lại làm vậy…….?

– tôi ghét ông……..

– cậu……..đứng lại đó……có giỏi đừng chạy he…….

– đứng lại …….tôi đâu có ngu đâu…….có giỏi bắt tôi nè…….

Và như thế, thời gian cứ trôi. Hôm nay là thứ 7, nó ở nhà xem tivi …..thì trưa Vũ cũng đi làm về.

– chiều nay …..tôi về quê…..cậu trông nhà cẩn thận he……

– ông về quê chi zậy?….. đây là câu hỏi đầu tiên mà nó quan tâm đến Vũ khi mà 2 đứa sống chung tới giờ.

– tôi về giỗ bố của tôi…..

– a……mai tôi được nghỉ hay tôi đi chung với ông…….ở nhà 1 mình buồn quá…….

– cậu không học bài sao?…….sắp thi rồi đó…….

– có gì nữa thi…….ông chỉ đề cho tôi…….haha…..

– còn lâu…….nếu cậu muốn đi thì vô soạn đồ đi……..30 phút nữa khởi hành…….

– ok……. nó nói xong vội chạy vào bên trong thu xếp quần áo đi chơi. Chuyện gì chứ đi chơi là nó số 1, nó nghĩ đi chung với cha Vũ này thế nào nó cũng có cách chơi ổng hà……vì thế, nó mới đòi đi theo cho bằng được. Còn ai kia cứ ngở nó ở nhà một mình muốn đi chơi…..nhưng đâu biết rằng âm mưu của nó. Nhưng cũng từ chuyến đi này mà mọi việc dường như mới chỉ là bắt đầu.

Con đường vào quê của Vũ cách đường quốc lộ khoảng 3km về miệt biển. Dẫn vào làng là một ngõ trúc quanh co, sâu hút, đẹp như tranh vẽ. Trưa đứng bóng, luồn qua ngõ trúc vẫn mát rượi. Nắng bị chặn lại trên những ngọn tre trúc cong cong, chỉ rụng xuống con đường làng lá khô và phân bò những giọt vàng lốm đốm. Không có nắng nhưng ngõ trúc đầy tiếng chim. Nhà của Vũ nằm cuối ngõ, đó là một ngôi nhà gạch ba gian, rộng rãi thoáng mát. Chỉ có căn bếp là lợp tranh, trong nhà chất đầy những bồ đựng lúa và những đống trấu dùng để đun bếp.

Đằng trước là cái sân phơi lát gạch, trước nữa là nhưng thân cau cao vút nằm kế lũy tre xanh bo quanh vườn nơi chiều chiều lũ chim tụ họp về cải lộn um xùm trước khi đi ngủ.

Vườn phía sau rộng nhưng ao rau muống đã chiếm hết phân nữa diện tích. Dường như ở làng này mỗi nhà đều có một ao rau muống. Trên phần dất còn lại lát đác những cây ăn trái trĩu quả.

Nhà của Vũ giờ đây chỉ còn mẹ Vũ và gia đình anh hai của Vũ. Gia đình anh hai của Vũ đã có một đứa con, tên Dế 8 tuổi, đây là một thằng nhóc lém lỉnh và tinh quái.

Sau khi chào hỏi và cất dồ xong, nó rửa mặt và ra trước nhà chơi thì…..

– anh….anh…… tiếng thằng Dế gọi nó

– cái gì nhóc……..?

– cây khế nhà em trái quá trời……..em hái xuống anh ăn hen? Dế chỉ tay lên cây khế, hí hửng khoe

– khế này là khế gì? Ngọt hay chua? Nó thận trọng hỏi

– cây này là khế ngọt, cây kia mới chua……

Nó gật đầu.

– vậy mày trèo lên đi

Chỉ đợi có vậy, Dế nhanh nhẹn bám cây trèo lên. Dế trèo nhanh như con sóc. Nhìn Dế leo thoăn thoắt từ cành này sanh cành khác, nó hồi hộp muốn rụng tim.

Nó kêu lên:

– nhóc trèo chậm chậm thôi ………..coi chừng té

– té sau được…….Dế trả lời

Dế chọn 2,3 trái to đùng. Rồi đứng dang hai chân giữa hai chạc cây, ngó xuống:

-Em liện xuống anh ăn he……

-Không ……nhóc đem xuống đi……

-Thôi …….hay anh trèo lên đi……ăn trên cây mới sốc……

-Sốc cái đầu nhóc……thôi…… anh mặc đổ này leo lên……. dơ hết…..thật sự nó là một đứ quậy kinh khủng nhưng nó có một cái sợ đó là độ cao. Có cho tiền nó vẫn kkhoong dám trèo cây đâu. Vì thế nó biện ra lý do là dơ quần áo để khống chế. Nhưng cu nhóc này có tha cho nó đâu.

-Thì cởi đồ ra……mặc xà lỏn như em vậy nè……

-Anh khác….nhóc khác….anh là người lớn mà……

-Người lớn thì người lớn chứ…..ba em là người lớn nhưng ba em vẫn mặc xà lỏn trèo cây đó có sao đâu?

Nó thật sự bó tay với cu nhóc này, không biết cách nào để từ chối thì tiếng của Vũ vang lên.

-thì ra là cậu ở đây? Vào ăn cơm……Dế xuống ăn cơm con……

-uh…..tôi vô liền…….xuống nhóc………..vậy là nó thoát nạn với cu Dế.

Buổi tối, nó nằm đung đưa trên chiếc võng trước nhà, Vũ thì đang xem tivi bên cạnh, thằng Dế thì ngồi cạnh bên.

-anh …..anh…..anh ở thành phố anh biết võ không……?

-Anh há…….biết……. nó dốc tổ cha, nó có biết miếng õ nào đâu. Nghe nó nói Vũ cũng lườm mắt về phía nó.

-A…..hay quá……vậy mai anh dạy em hen……ở đây nếu mà biết võ là tụi nhỏ trong sớm sẽ cho em làm đại ca……

-Cái này …..thì……thì……

-Thì sao anh……? Không được hả? Dế ngạc nhiên và đầy lo lắng.

Nó phóng lao thì phải theo lao thôi.

Truyen gay: Ông kia Hãy đợi đấy – Đoạn 5

-được chứ sao không…..mai anh sẽ dạy em hen…..

-dạ….cám ơn anh…..anh chứ không có như chú út……bự xác mà không biết tí võ nào………

vũ quay sang

-uh…….kệ chú……… con học võ rồi để đánh nhau hả? chú méc ba đó…..

-con không sợ…..con học võ để bảo vệ địa bàn của con…… thằng Dế đáp.

-Thiệt tình bó tay con luôn…….. nó cười và cả Vũ cũng cười.

Trời khuya ở quê thật yên tỉnh, nó nằm ngủ cạnh Vũ. Nó thấy ai kia đã ngủ say, nhưng với bản tính trời cho phá nghịch vì thê nó đâu để cho ai kia yên.

– nè ông kia, ……ngủ chưa? Nó hỏi

– ngủ rồi ………..( í nói láo thấy ghớm)

– ngủ rồi mà nói chuyện hả nè……. .nè…… .nè……mỗi chữ nè là nó cù lét Vũ

– ui da ………. cậu làm gì zậy……..

– ngủ không được,…… nóng quá hà, ……với lại đau lưng quá

– ở nhà cũng vậy mà……thôi cậu ngủ đi……..

– sao ngủ được ? nực quá hà

– ngủ đại đi……có 1 đêm thôi hà…….ai biểu đòi đi

– ông đuổi tôi hả?

– ơ ………cái cậu này …..tôi có mượn cậu ……xuống đây đâu ……….rồi bây giờ trách móc tôi

– ông nhớ đó………

– mệt quá. ……Lấy cái mền lót nằm đỡ đi. …………Rồi mai mốt biến dùm tôi cái nhe. Vũ quăng cái mền qua cho nó cùng thêm đó là vài cái gối lót ở dưới cài mền như là nệm vậy đó. ……….. rồi sao? Được chưa?

– đỡ hơn rồi………nhưng không có gối

– nhà hết gối rồi……… Nằm đỡ zậy đi.

– nằm gì chắc tôi chết quá……….hay là………….

– hay là sao…………

-Hay là tôi nằm lên tay ông he……………( nó đang tìm cách chơi khâm Vũ mà)

– cậu mơ hả…….., ngủ đi rồi mơ he, còn bây giờ tôi ngủ hà………. nói là làm Vũ đã ngũ và cứ như thế giấc ngũ đến với anh thật nhanh… còn nó thì sao?

Nó nói nhảm một mình:

– trời ơi, nóng gì mà nóng thế, chắc thức nguyên đêm nay quá hà, ……………bụp………phẹp……………. muỗi đâu mà nhiều zậy ta…….có ai không cứu tôi với, tôi không ngủ được rồi………huhu…….. á ……..con muỗi đang đậu trên mặt ổng kìa. Mày dám chích hả? Mày tàn đời rồi…… bốp………chết chưa con hahaha?

– cậu làm gì zậy?…….Vũ dựt ngồi dậy sao cú đập muỗi trời giáng của nó.

– í chết cho tôi xin lỗi, …….tôi đập con muỗi…. hihi,…..tôi quên là ông đang ngủ……….nè muỗi thiệt nè…..nó chìa tay ra cho Vũ coi

– chắc điên với cậu quá hà……..giờ muốn sao? Sao không đi ngủ đi?

– tôi nói với ông rồi ………tôi ngủ không được……..mà

– rồi nằm xuống đi………Vũ nói như ra lệnh cho nó và Vũ cũng nằm xuống và đưa cánh tay ra như bảo là nó hãy nằm lên đó.

– uh, ……Nó liền nằm xuống bên cạnh Vũ.( nó chỉ tính trả đủa ông này thôi)

– sau cậu nằm gần tôi sao mà mặt đỏ dữ dậy? Vũ hỏi nó

– ai đỏ cơ…………nó lúng túng sau đó nói tiếp…….thôi nóng quá hà……xích ra coi

– uh……zậy ngủ đi……. Vũ nói xong thì lăn người sang hướng khác mà ngủ. Còn nó thì lúc này tim đập rộn lên như lô tô, không hiểu sao lúc nằm cạnh ông Vũ nó lại hồi hộp zữ vậy không biết. Nó cứ mãi mê suy nghĩ và cũng chìm vào trong giấc ngủ từ lúc nào……..

Mới sáng sớm thức dậy, thằng Dế đã kéo nó ra ngoài dạy võ. Nó cũng phải nghe theo vì đã hứa rồi mà…….. Vũ cũng có mặt tại trước sân. Trong khi đó thì Mẹ vũ và anh chị hai Vũ thì đã đi ra đồng rồi. Lúc này nó rất lúng túng.

Nó ra sức hoa tay múa chân, nó hy vọng với những trêu trò của mình thì sẽ qua mặt được thằng Dế. Liếc thấy thằng Dế đang nhìn nó tập trung, nó co chân lên và đưa hai tay ra phía sau, thấy thế thằng Dế hỏi:

– Thế này là thế gì vậy anh?

– thế này hả? Đây là thế “ đại bàng quá hải” địch thủ nhào vô là bị vồ liền. Rồi như thấy thế đại bàng quá hải vẫn chưa đủ sức thuyết phục, nó liền chụm 5 ngón tay lại, chĩa ra phía trước, cánh tay cong gập lại như cổ cò. Lần này, không để cho thằng Dế hỏi nó thuyết minh luôn: đây là đòn “nhất dương chỉ” ai nhào vô mổ mù mắt.

Nghe vậy thằng Dế

– ồ….lợi hại quá……đôi mắt thằng Dế khâm phục. Nhưng đâu đó, cũng có một đôi mắt đang nhìn nó nhưng miệng thì lại nở một nụ cười kín đáo. Nó đang định giơ chân lên để làm dáng chiêu khác thì bất ngờ mất đà nó bị té một cái quá mạng. Thằng Dế chay lại đỡ nó lên, trong khi Vũ thì miệng cười toe tét.

– nè …..ông kia……cười gì vậy……..?

– tôi có cười cậu đâu…………miệng tôi thì tôi cười………

– ông không được cười…………

– tại sao?………….Trong khi đó Vũ vẫn đang cười nó.

Thằng Dế dìu nó đựng dậy và đi vào nhà, Vũ cũng vào theo. Thằng Dế hỏi

– anh có sao không…?

– anh không sao…..nó trả lời mà đôi mắt vẫn lườm ai kia

– uh……người ta có võ mà……làm gì có sao được hen……Vũ chêm vào

– ông…….. nó cứng họng chỉ nói lên được mỗi một chữ.

Buổi chiều, nó Dế và Vũ cùng nhau dạo bờ biển. ở đây không phải là khu du lịch nổi tiếng gì. Nhưng vẫn có nhiều người tắm, nó và thằng Dế chạy vội xuống tắm hòa vào dòng người đang nghịch nước đó. Vũ thì không chịu, hắn ta cứ lủi thủi dạo quanh bờ biển. Nhưng đời đâu như người ta muốn, Vũ không chịu tắm nhưng vẫn bị ướt. Lý do ư:

– cậu……cậu…….cậu……làm gì vậy…….không…….. không….. Vũ la lên khi nó nắm chặt tay Vũ lôi đi.

– tắm chứ làm gì…….tắm cho mát he…….he…….. vùa nói dứt chữ he là nó xô Vũ ngã nhào xuống biển……..

– được ……cậu muốn tôi tắm thì chìu…………..vừa nói dứt lời Vũ chạy lại nắm nó và đè nó dìm xuống nước.

– cứu ……cứu………nó thì làm sao chống lại Vũ được chứ

– cứu hả.?……..nếu biết có cảnh này thì đừng kéo tôi xuống nước……haha…… Vũ cười thật nham hiểm.

– tôi……… mệt quá hà……thả ra coi……….

– không…….xin lỗi tôi đi…….làm ướt hết đồ tôi rồi nè…….

– xin lỗi hả?………còn khuya………..vừa nói dứt lời nó thụt vào bụng Vũ một cái….ái chà…..rồi bỏ chạy

– đứng lại……..Vũ đuổi theo. Nhưng biết rồi đó. Chạy nó là số 1 mà……ai chạy lại nó chứ……

– lêu ……lêu…..giỏi thì đuổi theo tôi nè…….hihi…….cha già mắc dịch.

Nó thì đang nghịch nước với thằng Dế, còn Vũ đâu ta? Đang chơi đùa nó chợt nhớ….đến ai kia…..nó đi dạo trên bờ biển và tìm Vũ thì….một hình ảnh đạp vào mắt nó….vừa ngạc nhiên …..vừa buồn cười……. thì ra là Vũ đang ngồi chơi xây thành. Trời ơi, mỗi lúc sóng đập vào làm tan nát thành thì ổng phá lên cười như điên……cha này điên mất rồi. Nó hỏi:

– điên hả?……lớn rồi mà còn chơi trò này không biết chán à……nó ngồi xuống cạnh

– trong cuộc sống không có gì là toàn diện…….. cũng như việc xây thành này……cái đầu sẽ không đẹp……khi sóng xô vào làm nó vỡ…..thì đã tạo điều kiện cho chúng ta xây cái mới hoàn thiện hơn……

– chán ngấy…….đúng là người già có khác….mệt…..về……..

– ê ….tôi chưa xử cậu……… về cái tội nói dối nữa đó…..

– nói dối gì………tôi nói dối ai?

– thì với thằng Dế đó……….cậu có biết võ đâu mà lắm phét

Nó đỏ mặt

– tôi….ai….ai nói với anh là tôi không biết võ chứ……

– thì tôi nhìn cái cách cậu múa tay múa chân là tôi biết rồi……haha

– anh ở đó mà mơ tưởng…….tôi không thèm quan tâm

– không biết thì nói không biết…..ở đó mà bày đặt ta đây

– uh…. tôi không biết đó rồi sao?…..anh muốn gì nào?

– nếu tôi muốn lật bài cậu thì đã nói với thằng Dế rồi…….cậu yên tâm……tôi không làm mất hình tượng cậu đâu……thôi về

– anh…..nó la lên nhưng đâu đó trong người nó có một niềm vui nho nhỏ len lói.

Vậy là cũng gần đến ngày thi học kỳ…….nó thì đang gối bù với đống bài chuẩn bị thi, nào là kinh tế vĩ mô, nào là lịch sử các học thuyết kinh tế, còn cả toán logic nữa cơ chứ……thiệt tình nó cũng bí lắm. Không thể nào đảm nhận được hết các bài. Nó vốn không thông minh như người ta, nó học trước quên sau, học sau quên trước, người ta học một thì nó phải học gấp đôi. Ngày kia là phải thi môn logic rồi, nó rất muốn nhờ Vũ chỉ bài tập cho nó, ngặt nổi từ trước tới giờ nó có nhờ vở Vũ lần nào đâu. Nhưng vì không muốn rớt nên nó đành phải làm lều. Nó nghĩ: “ có qua có lại mới toại lòng nhau”. Vì thế ngày hôm nay, nó đã đi chợ mua rất nhiều đồ ăn làm sẵn, (nó không biết nấu ăn) bồi bổ cho ai kia….để ai kia sẽ chỉ bài cho nó…….nó đi chợ về là ghim điện cắm nồi cơm vô …..thế là xong công việc hoàn hảo…..nó chỉ còn ngồi đợi ai kia về là xong.

Đến chiều Vũ về…..

– nè….hôm nay…..tôi….tôi….

– có gì thì cậu nói lẹ đi….tui có chuyện gấp….

– tôi……..

– thôi tối nói đi…..bây giờ tôi đi tắm cái đã….. nói xong Vũ bước vào nhà tắm

– ê……

……….

– ủa tối rồi sao mặc đồ lịch sự quá vậy……..?

– tôi ra ngoài với Hân……cậu ở nhà hé……..mà cậu muốn nói gì với tôi phải không…..?

– không…..nó nói xong thì đi vô trong. Bỏ lại ánh mắt ngạc nhiên của ai kia.

– cái cậu này…..hôm nay bị gì vậy. Vũ cũng lên xe và gồ ga đi

Một mình nó lại trong căn nhà, nó cảm thấy cô đơn lắm……hôm nay nó đã chuẩn bị mọi thứ để làm cho Vũ vui lòng mà Vũ chỉ bài cho nó…..vậy mà Vũ có quan tâm đến nó đâu……Vũ biết là sắp đến kỳ thi mà cũng chả thèm hỏi nó một câu…….nó buồn nó tủi…….nó biết cái cảm giác khi một ai đó không quan tâm mình là như thế nào…..từ khi đi chơi từ nhà Vũ về, nó đã có một cái nhìn khác về chàng trai đó……một cảm giác mà nó không biết phải tả ra sao……nhưng nó biết chắc một điều là nó không còn ghét Vũ như xưa nữa.

Nó buồn và nó đã đi uống rượu, nó đã gọi cho một vài đứa bạn ra uống rượu chung……hôm nay, nó uống không nhiều…..vì thế nó vẫn còn thấy đường để lái xe lếch xác về nhà.

Cùng buổi tối đó….tại một công viên nọ

– anh Vũ chúng ta quen nhau bao lâu rồi nhỉ……Hân hỏi Vũ

– đúng 3 năm 24 ngày….hihi…..

– anh này……anh có nhớ chính xác không đó……

– chính xác chứ….anh là anh của em mà………

– vậy tại sao? Em lại cảm thấy giữa chúng ta vẫn có cái gì đó nó ngăn cản tình yêu của chúng ta

– em ngốc quá….anh thấy có gì đâu…..chỉ tại em quá đa nghi thôi…..

– em cũng nghĩ vậy….mà dạo này anh với bé An thế nào rồi…..? có còn xung đột nữa không?

– axxxx……cậu ta hả? Dạo này bớt nghịch phá lắm rồi…..nhưng anh thấy cậu ta có cái gì đó…..mà anh cũng không hiểu nữa…?

Truyen gay: Ông kia Hãy đợi đấy – Đoạn 6

– tại sao anh không tìm hiểu thử xem……anh em trong nhà phải quan tâm chứ?

– anh cũng biết vậy……nhưng mỗi lần nói chuyện với cậu ta không móc họng cũng nói xuyên xéo….anh ngán lắm…….

– anh này…….. bé An còn nhỏ mà……..tại nó được cưng chiều ấy mà…….

– uh….nhiều lúc cậu ta cũng làm anh mắc cười lắm….cái con nít của cậu ta ấy….

– uh…..lần trước em có gặp bé An, nhưng chưa nói chuyện được nhiều…..bửa nào rảnh em ghé qua nhà anh chới he……

– em cứ khách sáo….nhà anh mà cũng phải hỏi…….hay ngày mai đi…..

– ngày mai hả…..để em xem có rảnh không…..rồi em cho anh hay he…..thôi tối rồi mình về đi……..

Sau khi nó nhậu say về nhà, thì lúc này Vũ cũng đã về nhà, nhìn thấy Vũ nó không nói câu nào mà bỏ vào trong nhưng:

– nè cậu kia?…..làm gì vậy….nhậu say mà còn dở cái giộng đó nữa hả?

Nó vẫn không trả lời mà bước vào giường nằm ngủ. Nhưng mà nó có ngủ được đâu, nó nằm lăn qua lăn lại, nhưng vẫn thức……nó tức lắm ….tại sao?…..tại sao? Vũ lại không quan tâm gì đến nó……biết rằng sắp thi…..một câu động viên cũng không có……hôm nay nó muốn nhờ Vũ chỉ bài thì cũng không được……khi nghe Vũ đi chơi với Hân, tại sao nó lại buồn……lẻ nào…nó….không…..không thể nào….nó vẫn là một thằng con trai…..nhưng tại sao?…..tại sao nó lại có những cảm giác như thế chứ……..

Vũ vẫn ngồi xem tivi, bất chợt Vũ lại suy nghĩ…..hôm nay trông cậu ta sao á….?….có chuyện buồn à……hay có chuyện vì ở lớp…….mà hồi chiều hình như cậu ta có chuyện muốn nói với mình mà……nhớ lại điều này Vũ đi vào giường của nó và gọi:

– cậu ngủ chưa?

Nó vẫn không trả lời.

– nè….tôi gọi cậu đó….hồi chiều muốn nói gì với tôi……?

– không có gì hết……ngủ đi…..nó la lớn

– cái cậu này…….thật khó hiểu…… Vũ bỏ đi vào nhà tắm. Khi đi ngang nhà bếp thì thấy đồ ăn vẫn còn trên bàn, Vũ nghĩ …..quái lạ hôm nay cậu ta sao thế nhỉ……tại sao lại mua nhiều đồ ăn thế này…….lại còn nấu cơm nữa chứ……thiệt tình không hiểu thiệt mà…..

Sau khi bước ngang bàn học của nó, Vũ chợt dừng lại, thấy có rất nhiều môn đang còn dang dở….nào là bài tập kinh tế vĩ mô, nào là toán kinh tế, ….. Vũ nghĩ….sao cậu ta vẫn chưa làm xong bài tập nữa…..gần thi rồi mà…..học hành cái kiểu gì không biết nữa…..phí tiền của cha mẹ mà thôi……Vũ lật nhẹ từng trang vỡ thì thấy xóa rất nhiều….những cách tính vội vã bị xóa, những con số viết vội cũng bị xóa…..Vũ gải đầu……hay là cậu ta không biết giải…..

Nếu thế tại sao lại không hỏi mình…? đúng là cứng đầu mà…….

Đêm hôm đó, một người ngủ say, một người cậm cụi với những con số.

Nó bước xuống giường uể oải sau một cơn say tối qua, lúc này đầu óc nó nhức lắm, nó vào vệ sinh cá nhân xong. Tính ra ngoài ăn sáng, thì thấy trên bàn ăn đã có một phần ốp la và một tờ giấy, nó đọc: “ cậu dậy thì ăn sáng đi……..khỏi dọn dẹp nhà cửa,…… trưa tôi mua đồ ăn về cho cậu,….. ăn xong nhớ coi bài đó…… tôi đã giải bài cho cậu hai môn kinh tế vĩ mô và toán kinh tế….cứ xem đi……có gì không hiểu thì về hỏi tôi……tối nay tôi rảnh đó……mà nè….nhớ ăn sáng đó nhe…..tôi nấu đó…….tôi đi làm hà……trưa gặp lại……Vũ” nó đọc xong thì phì cười…..đồ khùng…ai mượn ông chứ……nó ngó dĩa ốp la trông hấp dẫn quá, thế là hết dĩa…..sau khi ăn xong nó lại xem bài vỡ. Quả thật, Vũ đã giải hết bài tập cho nó, mặc dù có một số chi tiết nó không hiểu nhưng không sao…..tối về nó sẽ hổi Vũ…….

Vừa bước vào nhà Vũ đã hỏi:

– nè ở nhà cậu có học bài không đó….ắp thi rồi đó

– thì ông không thấy sao…..tôi vẫn đang học đấy

– uh….như thế thì tốt…….

– mà ông mua gì cho tôi ăn vậy?

– cơm chiên……mà nè nhớ trả tiền lại cho tôi đấy nhé……

– ghớm ……có hộp cơm cũng tính toán với tôi….

– uh….phải tính chứ …..haha….thôi ra ăn đi……rồi có gì không hiểu thì hỏi tôi luôn…..để tôi chỉ…… rồi ở nhà nghiên cứu tiếp…… nếu có thắc mắc nữa thì tối về chỉ tiếp he……

-uh…..cám ơn

– ái cha…..hôm nay….cậu cũng biết cám ơn nữa hả?……chắc có bão rồi

– ông……….

Thế là kỳ thi học kỳ đã qua, sắp phải nghĩ tết rùi….ái chà ơi…nó sắp được về quê ăn tết rồi……haha……nó sẽ được ăn nhũng món ngon do mẹ nấu thích thật………nhưng ở đâu đó trong cỏi lòng nó, vẫn có chút một nổi buồn, nó phải rời xa Vũ khoảng 1 tháng cơ……..tuy xa ông Vũ thì nó sẽ không cải lộn, nó sẽ được tự do, nhưng tại sao nó lại buồn…..có lẻ nó đã nhận ra rằng…..nó thích được cải lộn, nó thích được chọc phá ai kia, nó thích được ai kia rượt đuổi,…..có phải nó đã yêu Vũ ồi không?……nó tự hỏi và tự trả lời……không…nhất định là không….không thể nào……..nó đang suy nghĩ thì:

– nè….nè…..làm gì mà thẩn thờ vậy…?…không thu dọn đồ mau lên đi?

– uh….đang dọn nè….mà bộ ông khoái đuổi tôi đi lắm hả?

– đâu có…….tại thấy cậu lâu lâu mới về quê…..nên tôi mới kêu cậu về sớm mà

– chứ không phải ông khoái tôi đi khuất mắt ông sao……? yên tâm đi……lần này tôi về quê ăn tết tới 1 tháng lận……không thấy mặt tôi sóm đâu mà lo…..haha……nhưng báo ông tin buồn

– tin gì….????..Vũ ngạc nhiên

– sau khi ăn tết xong tôi sẽ lên phá ông nữa đó…..haha

Vũ phì cười sau khi nghe câu nói đó……một nụ cười làm cho tim nó xao xuyến, tim nó đập mạnh và lỗi nhịp, mặt nó đỏ lên…..

– nè cậu sao vậy…..? sao tự nhiên măt đỏ vậy?

– đâu …..đâu có….tại tôi cười quá đấy mà….. nó chối

– uh…..chuẩn bị nhanh đi….rồi tôi chở ra bến xe

Nó ngồi sau, vai quẩy cái ba lô to đùng, ngồi sau lưng Vũ nó cảm thấy sao thật là ấm áp và bình an, mặc dù trời đã vào đong giá rét, tại sao lại có cảm giác như thế nhỉ? có lẻ….không biết đến bao giờ nó lại có câu trả lời chính xác…..hay nó đã có câu trả lời nhưng không dám chấp nhận…….

Ngồi trên xe hơn 2 giờ đồng hồ, nó đã về đến con hẻm nhà nó, từ đầu đường vào nhà nó đã thấy con hẻm nhà nó đã khác rất nhiều….không khí tết tràn ngập khắp nơi, nhà nhà đều có những chậu hoa rực rỡ trước cửa. Nhà nó cũng vậy, hôm nay hàng rào trước của nhà nó đã được sơn lại trông rất bắt mắt, những giàn bông trước cửa tranh nhau khoe sắc xuân.

– mẹ con về rùi nè

– tổ cha mày….gần 20 tuổi đầu rồi mà cứ như con nít

– dù sao…..con vẫn là con nít của mẹ mà nha…… nó nhỏng nhẻo

– thôi đi tắm đi….chút đợi ba mày đi công chuyện rùi về ăn cơm…..còn anh hai mày thì sắp đi làm về rùi đó.

– dạ…..

– thằng An về chưa mẹ…. tiếng của anh hai nó- Bình

– nó về rùi….đang tắm đó

– mà ba đâu rồi mẹ….?

– ông đi lên chú năm cho quà tết rồi…..chắc cũng gần về rồi đó

– dạ….thôi con đi tắm cái cho mát……sáng giờ làm chán quá hà…tối ngỳ với những con số….chán ngấy

– cái thằng này…….thôi tắm đi rồi ra ăn cơm luôn…..để mẹ đi dọn cơm.

Không gian ở quê nó thật yên bình, mặc dù nó vẫn ở tại trung tâm của thị xã. Vừa ăn cơm sáng xong nó đã vọt qua nhà nhỏ Hạnh. Đây là nhỏ bạn thân nhất của nó từ học phổ thông đến giờ. Vì hoàn cảnh gia đình mà Hạnh không thi Đại học và đành học trung cấp dược tại tỉnh nhà để có thời gian chăm sóc cha mẹ.

– ê…..thằng kia…..mày về hồi nào vậy?

– mày hả……tao mới về hôm qua. Nó trả lời nhỏ Hạnh và dắt xe vào nhà.

– dạo này trông mập mạp quá he……lên trên đó ……có em nào lo chu đáo lắm hả?

– mệt mày quá…..có em nào đâu….tại trên đó…ăn xong là ngủ nên mới vậy đó……hihi

– nè uống nước đi……Hạnh đưa nước mời nó

– uh…….. ủa ba mẹ mày đâu rồi

– ba tao chở mẹ tao đi công chuyện rồi…..

– uh……..mà mày kết thúc học kỳ chưa?

– rồi……tao đợi thi tốt nghiệp là ra trường…..hihi

– uh………

– mày lên trên đó ……có bồ mới rồi hả?

– bồ…….không có

– sạo……mày mà không có……tao không tin đâu

– tao nói thiệt mà…..

– ở đây mày quậy gần chết…….lên đó…..mặc sức mà tung hoành……

– mệt mày quá……ở đó mà chọc tao…….

– tao nói thiệt……. chứ có chọc mày đâu

– mệt……… tao về….. nói xong nó đứng dậy và ra về

– ê…..cái thằng này……. khó hiểu quá.

Vậy là cũng đến đêm giao thừa, qua đêm nay nữa thôi là nó sẽ có thêm tuổi mới. Bất chợt nó lại nghĩ đến Vũ, không biết giờ này ổng đang làm gì ta……chắc về quê rồi…..cũng 30 tết rồi còn gì………không biết ở quê ổng đón tết có như quê nó không…….quái lạ …..tại sao nó lại nghĩ đến cha già kia chứ…..nó ghét lắm mà…….không nghĩ nữa…..đi chơi thôi…….

Tít…tít….

Tít…tít…

Những âm thanh quen thuộc của tin nhắn vang lên, rất nhiều tin nhắn chúc tết của bạn bè mà nó đã nhận được….nó đều hồi âm hết…..chợt nó nghĩ……có nên nhắn tin chúc tết ổng không…….? …..chắc khỏi đi…….nhắn chi mắc công tốn tiền……ổng là gì của mình đâu chứ……..mà ổng có nhắn tin chúc tết nó đâu….mắc gì phải nhắn cho ổng….và thế là nó không nhắn…..nhưng nó cứ hy vọng là Vũ sẽ nhắn tin cho nó……..mỗi lần tin nhắn vang lên……nó liền lấy điện thoại xem ngay…..nhưng trên khuôn mặt nó đều hiện lên chữ thất vọng…..tại sao?…..tại sao nó phải và mông chờ đợi tin nhắn từ ai kia?…..

Tại một nơi nọ

– alo

– em đang làm gì đó?

– em đang chuẩn bị cúng giao thừa cùng mẹ nè….còn anh?

– anh hả…..đang nằm trong mùng nè…haha

– hihi…..anh không cúng gia thừa hả?

– gia đình anh không có cúng…ở quê mà em….

– à…thì ra là vậy……khi nào anh lên?

– chắc khoảng mùng 3

– um…… em nhớ anh lắm

– anh cũng vậy

– thôi anh ngủ đi…em đi với mẹ rồi….chúc anh ngủ ngon

– chúc em ngủ ngon….. sáng anh nhắn tin cho

– dạ vâng…..bye

– bye…….

Nhiều lúc cuộc sống thật chớ trêu, người này nhớ người kia, người kia lại nhớ người nọ……vậy điều này có nên gọi là tình yêu không? Mà tình yêu đau khổ như thế hay sao?

Sáng mùng 1

Tại sao ổng vẫn không nhắn tin cho nó, lúc nào nó vẫn cầm điện thoại trong tay để chờ đợi một điều gì đó……ổng không nhắn tin cho mình thì mình gọi điện thoại chúc tết ỏng đi……mà không….mắc mớ gì phải gọi…..vừa tốn tiền vừa phí lời…….nhưng dù sao ổng cũng là thầy và ở chung với mình mà…..thôi goi vậy

Cùng lúc đó, tại một ngôi nhà nọ

Vũ lấy điện thoại ra bấm số…….ting ting ting

Ting ting ting

Truyen gay: Ông kia Hãy đợi đấy – Đoạn 7

Nó tức quát:

-cha nội này nói chuyện với ai mà bận hoài vậy

An nói chuyện với ai mà lâu quá vậy ta? Khi khác gọi lại……

Mùng 3 tết

-alo em hả…?….anh lên rồi nè……tối nay anh qua rước em đi chơi he….

-Dạ…..7h nhe anh

-Uhm….bye em

Tại quán cà phê Hương xưa

-em uống đi

-dạ……

-hổm rày em có đi dâu chơi không?

-Em ở nhà suốt……có mấy người đồng nghiệp ghé chơi thôi hà

-Uhm…..anh cũng vậy….về quê đi dạo vòng xóm không hà…..

-Khi nào bên anh công tác lại……

-Mùng 7……em cũng vậy hả?

-Dạ……

-Mai mình đi chơi he em……?

-Đi đâu anh?

-Bí mật……đi chiều về……về tỉnh miền tây…..

-Woa…….hay quá nhỉ……..?

-Đã nói là bí mật rùi mà…….

– Alo……bác hả?

– Vũ hả con?

– dạ……

– gia đình con ăn tết vui chứ?

– dạ vui…cám ơn bác…..gia đình bác cũng vậy chứ….

– umh…..

– bác ơi mai con xuống nhà bác chơi he….

– ô……vậy thì còn gì bằng….bác định rủ con lâu rồi….. nhưng không dám sợ con bận…

– dạ…con xuống thì làm phiền gia đình bác chứ…

– ấy….con đừng nói vậy…..con chăm sóc cho thằng An….bác biết ơn con nhiều lắm…..

– dạ…….. đâu có gì đâu bác……..

– vậy thôi mai gặp con he……

– dạ con chào bác……… sau khi cúp máy. Lòng của Vũ lâng lên một cảm giác lạ……nhắc đến An …..dường như có một cảm giác lạ nào đó xen lẫn vào Vũ…….xa bao ngày qua….dường như Vũ cũng nhớ An…..mà chắc là đó là tình cảm anh em mà thôi…….

-đường về miền tây đẹp quá anh he……Hân ngồi sau nói với Vũ

-uh……đường về miền tây luôn có những cánh đồng lúa bạt ngàn……Vũ trả lời

-anh nè……..còn xa không anh……

-sắp đến rồi…..mới có bao nhiêu mà than rồi hả em?

-Tại em chưa quen đi xa như thế này chứ bộ….

-Uhm……..

-dạ cháu chào Bác

-ah ….Vũ hả con…..vào đây con……lâu quá không gặp con rồi. Mẹ An nói

-dạ…….bác khỏe chứ ạ…….Vũ hỏi

-bác khỏe………đây là…….bà chỉ tay về phía Hân

-dạ cháu chào Bác….Hân lễ phép chào

-dạ đây là Hân…….bạn gái của cháu……

-Ah….chào cháu…..thôi hai đứa vào nhà đi……bác trai tụi bây đi chợ chút về……còn anh của thằng An thì đi đâu không biết……thằng An thì nó trong phòng kìa……tội nghiệp tết mà nó cứ trong phòng suốt…..không biết nó có chuyện gì nữa……

-Dạ……chắc em nó không sao đâu bác…..

-Uh…..nhưng không biết nó bị gì nữa…….bình thường nó ít khi chịu ở nhà lắm….mà không hiểu sao tết này nó cứ ru rú trong phòng vậy đó….

-Dạ……

-Thôi hai đứa vô toilet rửa mặt đi cho khỏe….. để bác đi nấu cơm cho tụi bây ăn

-Dạ…tụi con cám ơn….Vũ và Hân vào toilet rửa mặt……

Sau khi rửa mặt xong, Hân nói

-Dạ bác để con phụ với

-Uh…..con lặt rau tiếp bác đi……

-Dạ……

-Vũ con vào phòng An chơi đi, nó trong phòng đó con….thấy con xuống chắc nó mừng lắm……phòng nó đó…bà chỉ tay về phía phòng của An.

Vũ không rõ cửa mà mở cửa đẩy vào…….An lúc này bất ngờ ngước nhìn

-làm gì tết không đi đâu chơi mà ở nhà vậy? Vũ hỏi nó

-ơ……sao ông lại ở đây?

-Tôi xuống đây không được à……vũ đi lại và kéo cái ghế ngay bàn học ngồi xuống đối diện nó.

-Ông xuống đây chi vậy?

-Chơi……Vũ trả lời tỉnh bơ……Vũ liếc mắt nhìn khắp phòng nó….

-Nè……

-Gì….?……

-Sao tết mà ông không nhắn tin chúc tôi hết vậy?

-ủa cậu có nhắn chúc tôi không?

-ờ thì…….

-Thì sao?……không có chứ gì……..

-Uhm….thì không…..mà ông lớn hơn tôi thì chúc tôi trước chứ…..

-Ô hay…….cái cậu này ngược đời vậy?……….

-Uh….tôi vậy đó……….

-Thôi được rồi tôi chịu thua cậu đó…..bây giờ tôi xuống tới nhà cậu chúc tết luôn rồi nè……chịu chưa……?

Nó nhìn Vũ một lần suy xét sau đó:

-uhm…..tạm chấp nhận…..nó nở một nụ cười tươi rối…..hihi

-uhm……ra ngoài làm tiếp mẹ cậu kìa…..

-tôi biết rồi……mà ông xuống khi nào về?

-chiều về….

-sớm vậy…..?

-uhm……chứ cậu muốn tôi ở bao lâu?

-ở luôn….hihi……

-cậu khùng hả…..Vũ cười rồi nói tiếp…….tôi phải đưa Hân vè nữa chứ…..

Nó nghe từ Hân mà muốn điên lên,

-Hân….?

-Um…..tôi xuống đây với Hân mà……

Nó không nói gì nữa mà bước nhanh ra khỏi phòng. Vũ không hiểu gì hết, nhún vai rồi cũng bước theo sau.

-vô………

-dạ ……con mời bác và anh ….Vũ nói

-nè Vũ….ở trển mà thằng An nó quậy em đập nó cho anh…..Anh của An nói

-dạ……Vũ cười

-ông này…….nó nạt anh trai của nó……làm như tôi quậy lắm vậy

-uh…..thì tao nói vậy thôi mà…..làm gì mà mày phản ứng zữ vậy?

-tôi không thích……….con ăn no rồi……nó bước xuống bàn và đi ra ngoài…..

-cái thằng này…..anh nó nói theo…….kệ nó đi…..

Vũ và Hân nhìn nhau, không ai nói với nhau lời nào và tiếp tục ăn……

Và như thế tết cũng đã qua, nó cũng đã lên Sài gòn học lại. mọi chuyện vẫn bình thường…nhưng có điều dạo gần đây nó và Vũ ít nói với nhau hơn……

-nè…..tại sao gần đây cậu hay tránh mặt tôi vậy?… Vũ hỏi

-làm gì có…….tại không biết gặp nhau nói gì thôi

-thì cứ bình thường như lúc trướ không được à

-tôi không thích…..nữa

Truyen gay: Ông kia Hãy đợi đấy – Đoạn 8

-tại sao?

-Tại……nó không nói nên lời…..

-Tại sao…..cậu nói đi chứ

Làm sao nó có thể nói là nó ghét nhìn thấy Vũ đi cùng với Hân….làm sao mà nó có thể nói nó thích Vũ….trong khi nó và Vũ đều là con trai cả mà…

-không có gì ……nó nói rồi bỏ ra sau.

-Cái cậu này thật khó hiểu…..

Thời gian thắm thoát trôi qua, hôm nay là sinh nhật của nó rồi….mọi năm nó đều được lũ bạn phổ thông tổ chức cho….nhưng năm nay….chắc chắn sẽ không có một ai…… nó ngồi trên bàn ăn mà nghỉ vu vơ

-nè……nè……Vũ quơ tay trước mặt nó

-gì…..làm gì vậy?

-câu này tôi phải hỏi cậu mới đúng……làm gì suy nghĩ dữ vậy?

-có nghĩ gì đâu….

-Không nghĩ mà ngồi thờ ra đó……ăn lẹ lên rồi còn đi học…..vô trễ tôi đuổi ra thì đừng có trách….

-Hứ…….nó lườm Vũ một cái rồi ăn cố ăn để cho nhanh.

Hôm nay nó phải học từ sáng đến hiều, vì phải sắp đến hạn nộp bài tiểu luận môn kinh tế lượng rồi……vì thế nó phải siêng năng lên nếu không muốn nợ môn.

Sau một nhày học vất vả trở về nhà, nó vừa mệt mỏi vừa buồn, nó nhớ chứ…..nó nhớ hôm nay là sinh nhật nó chứ….nhưng trên này, trên đất sài thành này thì không một ai nhớ đến ngày sinh của nó……từ sáng tới giờ…..nó chỉ nhận được một lời chúc từ tin nhắn của con nhỏ bạn thân ở quê thôi. Nó lê đôi chân mệt mỏi vào nhà…..nhà cửa tối thui…..chắc chắn ông Vũ chưa về…..chắc lại đi với bà Hân nữa chứ đâu……nghĩ đến ổng cùng bà Hân tay trong tay đi bên nhau là nó không thể nào chịu nổi…..nó ghét bà hân lắm…..cái bà gì đâu mà yếu ớt, nhỏng nhẻo với ông Vũ….trông thật thấy ghét…….nó vớ tay bật đèn thì:

“ happy birthday to you

Happy birthday to you

Happy birthday…. Happy birthday

Happy birthday to you”

Nó vô cùng ngạc nhiên khi thấy Vũ tay đang cầm một cái bánh kem thật đẹp bên cạnh là bà Hân với một nụ cười rạng ngờ……nó vui lắm ….nó vui vì có người nhớ đến sinh nhật của nó……và người đó lại chính là ổng……nhưng niềm vui của nó có được trọn vẹn hay không? Khi có sự xuất hiện của bà Hân kia………nó không được suy nghĩ nhiều…….nó nở một nụ cười tươi rối và nói lời cám ơn với hai người đang đứng trước mặt kia…….

-cám ơn

-không cần……..vì hôm nay là sinh nhật cậu mà…..Vũ nói

-đây là quà của anh Vũ…..còn đây là quà của chị nè…..hân đưa 2 hộp quà cho nó.

-Tôi…cám ơn

-Thôi mình vào bàn ăn đi……anh đói rồi…..Vũ nói và kéo tay hân vào bàn ăn…..nó cũng bước đến bàn ăn.

Sau khi ăn xong Vũ lái xe đưa Hân về, một mình nó ở lại nhà dọn dẹp, nó vui khi được sự quan tâm của ông Vũ, nó mừng lắm chứ……nhưng nó phải làm sao để thổ lộ tình cảm của mình đây……nó đã nhận ra rằng…..không biết từ khi nào nó đã “ yêu ” ông Vũ mất rồi…….Nó muốn giải đáp thắc mắt ngay nên nó gọi điện cho cô bạn thân nhất:

-mày biết giờ này là mấy giờ không? Cô bạn thân của nó hét điên người trong chiếc điện thoại khi biết bây giờ đã hơn 12h đêm

-tao xin lỗi….nhưng tao đang rất rối

-chuyện gì? ……mày mà cũng rối à…..cô bạn hạ giọng

-thì có lẻ….tao đã thích một người……

-mày yêu hả….haha…….cô bạn cười khoái chí lên, (có lẻ cô bạn đang cười quằn quại trong mùng thì phải khi nghe tin đó)

-mày làm gì cười dữ vậy…….to nói thật đó

-ok….mày nói thật……..nhưng mày thích ai

-mày không biết người đó đâu?

-Uhm……..rồi mày thổ lộ cho cô ấy biết chưa?

-Hả?????????????? . nó nghe từ “cô ấy” thì rất ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại cũng đúng, bạn nó nói vậy là đúng rồi…….nó là con trai thì phải thích con gái chứ…..đằng này ……

-Hả cái gì….?…..mày nói cho người mày yêu biết là mày thích cô ấy chưa?

-Chưa

-Sao không nói…….không nói thì làm sao người ta biết

-Nhưng lở nói ra mà người ta không chấp nhận thì sao?

-Vậy mày im luôn đi…….đồ ngu……nếu mày không nói ra thì làm sao mày biết là người đó có yêu mày không…..nếu không yêu mày thì mày đi kiếm người khác mà yêu…..còn không thì ôm mọng chết mình ên luôn đi……mệt quá tao ngủ đây …….tùy mày……chúc mày may mắn

-Ê…….cô bạn thân đã cúp máy rùi.

Nó ngồi trên ghế đá trước cửa nhà, vẫn cứ suy nghĩ về những lời nói của nhỏ bạn……nó có nên cho ông Vũ biết tình cảm của nó không…..nó sợ …..khi ổng biết thì sẽ ghét bỏ nó…….hay cho nó là bệnh hoạn…….nhưng nó đâu có ẻo lả đâu….nó rất đàn ông mà…..chỉ có cái tội là nó thích ổng thôi….còn mấy thằng con trai khác……nó có thích đâu…….nói ra thì sẽ tốt hơn chăng…..nói ra thì nó sẽ nhẹ nhỏm….và biết được câu trả lời là ông Vũ sẽ thích nó hay ghét nó……nhưng nó lại sợ…..giữa nói và không nói nó biết phải làm sao?

Đang ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ thì tiếng xe máy dừng trước nhà……là ông Vũ……ổng đã đưa Hân về rồi. nó ra mở của và sau đó lại tiếp tục ngồi trên ghế đá. Vũ dắt xe vào đi ngang qua nó. Thấy có gì hơi lạ nhưng vẫn cứ dắt xe đi tiếp tục.

Một bàn tay chạm nhẹ lên vai nó là Vũ

-sao khuya rồi…….mà vẫn ngồi ở đây?…..

-không ngủ được

-có tâm sự hả?

-uhm…..

-nói tôi nghe được không?

-Ông muốn nghe lắm sao?

-Nếu nói ra ….cậu cảm thấy nhẹ nhỏm….. thì tôi sẽ nghe

Nó nhìn Vũ …..sau đó nó lại nhìn về phía trước.

-đối với ông….. tôi là người như thế nào?

-Axxx…..cậu là một người cố chấp….cao có…….đáng ghét…nhưng đôi lúc cũng dễ thương …..hay phá phchs và chọc người khác……và cũng rất lãng….

-Lãng mạng hả?. nó vội hỏi

-Không…..lảng nhách……haha…..Vũ cười……

-Ông…….tôi không có giởn

-Sao hôm nay cậu nghiêm túc vậy

-Tôi không biết

-Vậy đi ngủ sớm đi…..mai còn phải lên lớp đó….mà cậu xem quà của tôi chưa?

-Chưa….mà ông tặng tôi gì vậy?

-Bí mật……cậu tự mở đi

-Xí……thấy ghét…..

-Thôi ….tôi đi ngủ hà…….

-Khoan……nó kéo tay Vũ lại…..

-Chuyện gì?

-Ông ngồi xuống một chút được không?

-Được…..

-Ông có biết tại sao dạo này toi hay tránh mặt ông không?

-Cậu ghét tôi hả? Vũ trả lời ngay

-Nếu được thế thì cũng tốt

-Nghĩa là sao?

-Tôi cũng không biết…..có lẻ…mà không…chắc chắn là tôi đã thích ông?

-Thích tôi…..Vũ hỏi

-Đúng …..tôi thích ông….nó nói nhưng vẫn nhìn về phía con đường đêm

-Mắc mớ gì thích tôi…..không phải cậu ghét tôi lắm sao?

-Tôi cũng không biết…..nhưng dần dần tôi đã nhận ra là thích ông rồi

-Ok…..vậy thì có sao….một học sinh thích thầy giáo thì có gì đâu?

-Không phải chỉ đơn thuần là thích….mà là yêu đó….ông hiểu không?

-Yêu…..Vũ ngạc nhiên thật sự

-Đúng tôi yêu ông

-Haha……cậu bị hâm hả?…..bớt giởn đi……sao cậu có thể yêu tôi được chứ

-Yêu chỉ thế thôi…..không tại sao cả…..

-Cậu đúng là hết thuốc trị rồi…….muốn ra ngoài ở riêng đến phát điên rồi……cứ giởn hoài….thôi tôi đi ngủ đây…..

-Không…..tôi không giởn….tôi rất nghiêm túc….tôi yêu ông….I LOVE….YOU đó ông hiểu chưa

-Làm sao được chứ….tôi là con trai đó…..cậu hiểu không

-Tôi không cần biết……..miễn sao tôi biết là tôi yêu ông là đủ rồi

-Cậu giởn đủ rồi đó….à mà cậu nói vậy hóa ra là cậu đồng tính à…Vũ cười…bởi vì Vũ cứ nghĩ là nó nói dối…chỉ để cho cậu ta giận mà đuổi nó đi thôi.

-Đúng tôi đồng tính đó…..nhưng tôi không có như mấy đưa khác tôi không ẻo lả hay thích đàn ông…..tôi chỉ đặc biệt có cảm tình với mỗi một mình ông thôi……

-Thôi không nói nữa……hôm nay giởn đủ rồi…….ngủ thôi mai còn đi học nữa đó

-Ông vẫn không tin tôi

Vũ không trả lời…….Vũ đã bước vào phòng và đóng của lại. nó một mình ngồi lại trên ghế đá……..

Vũ nằm trên giường mà vẫn không sao ngủ được, đôi lúc cậu chợt mỉm cười….cậu nghĩ “ cậu nhóc này thật lắm trò……nào là chuyện yêu mình chứ…thật không thể tin nổi…..cậu này càng lúc càng quậy…..nhưng cậu ấy thật là trẻ con…..miệng Vũ chợt mỉm cười……..nào là đồng tính nữa chứ……thiệt tình đúng là con nít mà………

Nó ngồi trên ghế đá….với tâm trạng cô đơn…lần tỏ tình của nó đã thất bại….vậy là ông Vũ chẳng thương yêu gì nó….mà cũng đúng thôi…..nó có ra gì đâu chứ……là một thằng hay phá phách, quậy quạn, thì làm sao một giảng viên đại học chú ý nó chứ………nước mắt nó đã rơi…đây là lần đầu tiên nó khóc vì một người con trai…….mà người đó lại chính là cha già mắc dịch Vũ nữa chứ…….nó khóc đã hơn 2h đồng hồ còn gì……nó nhớ lại là chưa xem quà…..nên nó vội vàng chạy vào lấy hộp quà mà Vũ trao tặng cho nó…….nó hồi hộp mở quà ra……..từng lớp giấy kiếng được mở một cách cẩn thận…….đến khi thấy một hộp nhỏ bên trong…..thì nó đã biết được món quà mà Vũ tặng cho nó……..một cây viết máy màu trắng sữa…….được viền một đường bằng kim loại màu đồng trông rất bắt mắc…..nó thích lắm…….nó cầm cây viết mà lúc nào miệng vẫn nở một nụ cười toe tét…quên đi không gian yên tỉnh lúc khuya…..quên đi cảm giác vừa bị thất bại trong lời tỏ tình……..rồi nó chợt nhận ra một điều gì đó trên cây viết……..một chữ nhưng mang nhiều ý nghĩa cho nó….Vũ……nó chợt lé lên một niềm hy vọng nhỏ nhoi……..còn hộp qua của Hân nó cũng không buồn mở ra coi……..và nó cho vào trong hộp bàn……đối với nó quà của Vũ đã là quá đủ rồi……..

Reng….reng…..âm thanh quen thuộc của chiếc điện thoại của nó lại vang lên…….nó mắt còn nhắm nghiền nhưng vẫn vơ tay tứ tung để tìm chiếc diện thoại

-alo…..

-tao nè…..sao rồi…tỏ tình sao rùi…… cô bạn của nó hứng khởi hỏi

-thất bại rồi……nó chán nản trả lời……

-sao lại thất bại? người ấy nói sao?

Truyen gay: Ông kia Hãy đợi đấy – Đoạn 9

-Không tin tao……nói tao đùa…..

-Hả……? rồi mày tính sao?

-Tính sao là tính sao

-Ý tao hỏi mày là có tiếp tục nữa không đó há?

-Hư….nó mỉm cười……tiếp tục chứ sao…tao không bỏ cuộc đâu….nó nhìn vô cây viết mà dường như tiếp thêm hy vọng cho nó…..

-Uhm…..vậy gáng lên nhe mày…..thôi bye

-Uhm…..bye…..

Sau khi đi học về thì nó đã thấy Vũ về rồi…….

-ủa sao hôm nay ông về sớm vậy?

-tại hôm nay không có tiết….với lại bên Ngân hàng tôi cũng xong việc rùi…..hôm nay chỉ đi ký hợp dồng tín dụng thôi….

-Uhm……ông ăn uống gì chưa?

-Chưa chi vậy……?

-Tôi nấu luôn cho……

-Trời…ăn được không đó…….tôi chưa muốn chết à nha…..Vũ ngạc nhiên…mà cũng đúng thôi…từ trước tới giờ…..nó cũng có nấu lần nào đâu……

-Hì cứ ngồi đó đi lát nữa sẽ biết …..là có ăn được không? …..he….mà ăn ngon đòi ăn nữa là tôi không cho đâu đó………

-Trời……sao hôm nay tốt với tôi quá vậy?…….Vũ vừa nói vừa đưa mắt nhìn về nó……

Nó thoáng đỏ mặt nhưng vẫn trả lời:

-vì tôi thích ông…mà không yêu ông đúng hơn……

-hả …????……vẫn câu đó nữa hả?……Vũ ngạc nhiên hỏi nó

-đúng……đó là sự thật……

-thôi đi cậu nhóc…….Vũ đứng lên lại gần nó….nhéo mũi nó…..quên ngay đi he….cái trò con nít của cậu…..không làm tôi giận đâu…..đừng có hòng mà muốn tôi đuổi ra khỏi nhà để được tự do…..muốn đi thì kiếm trò khác đi he…… bây giờ…..tôi sẽ phụ cậu nấu ăn nè……bắt đầu làm thôi……

-ông vẫn không tin tôi…….nó tức tối

-có khùng mới tin lời cậu đó….hứ……làm lẹ lên….tôi đói bụng rồi nè………

nó hậm hực không nói tiếp và bắt tay vào nấu ăn….nói nấu chứ thật ra là một tay Vĩ làm không…..nó chỉ đứng bên phụ đưa các loiaj gia vị vào thôi….

-xong…….Vũ la lên

-uhm….dọn ăn thôi…tôi đói rồi……

-vậy là nói cậu nấu….toàn là tôi nấu đấy thôi……Vũ bắt bẻ nó

-uhm….thì ông nấu….mai tôi sẽ trổ tài……

-um…..nhưng không biết có ăn được không đó……

-chắc chắn ông sẽ thích…….ngon hơn cả bà Hân nữa cơ…..

-Hân…..? tại sao lại so với cô ấy

-Tôi thích vậy đó …..được không hả?

-ờ…tùy cậu….Vũ vẫn tiếp tục ăn….nó thì đang suy nghĩ về một điều gì đó……

Ngày hôm sau, nó không đi học……mà sáng sớm đã vội lên mạng search các món ăn ra rồi sau đó tìm cách làm….cuối cùng nó quyết định món bao tử hầm tiêu…sau khi đã có đầy đủ công thức nấu ăn….nó chạy ra siêu thị và gom những món cần mua về làm……Đầu tiên, là làm sạch bao tử….ấy cha….khó quá……..nó dai quá….khó làm quá….để xem hướng dẫn …..cạo sạch bao tử….sau đó luộc sơ……ok…….tiếp theo là chặt dừa tươi….1 trái….ui da nước ngọt quá….í chết….uống hơn phân nữa rồi……thêm nước lạnh vô………tiếp theo là cắt cà rốt…..xong xuôi nguyên liệu….mệt quá…..tiếp theo là bắt nước dừa lên……cho bao tử vào…….nấu trong vòng 50 phút cho bao tử mềm…ái chà lâu quá…chắc hao gas chết…….đã hơn 50 phút rồi chắc bao tử mềm rồi….sau đó….bỏ cà rố vào….ui da…phỏng con má ơi…..nêm coi…..bỏ tí muối…..một ít đường…..một tí bột ngọt….woa …cũng được rồi đó….dường như thiếu cái gì ta………thôi kệ lần đầu làm thì như vậy cũng được rồi……..nêm lại lần cuối coi sao…..ok……nhưng hơi ngọt….bỏ tí muối coi cái nào….

-alo…..?

-trưa ông vè ăn cơm he?

-Hả?……Vũ ngạc nhiên

-Trưa ông về ăn cơm đó….tôi nấu rồi…..

-Trời…..có bão quá…..mà cậu không đi học sao?

-Tôi nghĩ…….mà có về hay không?

-Nhưng cậu nấu ăn được không đó……

-Vậy khỏi ăn….mệt…..nó cúp máy trông nổi túc giận vô cùng. Vũ nỏ nụ cười và lắc đầu….thiệt tình cậu nhóc này…….

Sau khi cúp máy….nó vẫn tức giận tự nhủ: “ trưa nay ông không về biết tay tôi”……

-tôi tưởng ông không về chứ…….nó vừa mở cửa cho Vũ vừa nói

-thì tính vậy….nhưng sợ cậu giết tôi quá….nên phải lếch cái thân về nè….

-Biết vậy thì càng tốt……mà ông mua gì vậy….nó thẩy Vũ cầm hai hộp gì đó nên hỏi…

-Cơm hộp…….tôi không biết là đồ cậu nấu ăn có được không…..nên tôi muốn thêm 2 hộp cơm để phòng ngừa đấy mà…..nếu không trễ giờ tôi đi làm thì sao…..

-Ông….ông……khinh thường tôi vừa vừa thôi chứ….lát ăn mà ngon là tôi tính tiền đó……

-Uhm…..để xem sao đã…..mà cậu nấu gì vậy……?

-Bí mật….chút nữa biết….

Ten …..ten…tèn

-woa ……cậu nấu cái gì vậy……..?

-nhìn không ra hả?…….ngon lắm phải hông?

-Cái gì mà đen thui thùi lùi vậy?

-Bao tử hầm tiêu chứ gì….ăn thử đi……nè muỗng nè…..

-Uhm…..nhưng tôi nghi quá……..

-Ăn đi rồi biết….nó quát….

Vũ gấp một miếng bao tử đưa qua đưa lại trước mặt nó.

-tôi ăn he

-uhm…..ăn đi…….sao?….ngon hông…..nó hồi hộp chờ đợi câu trả lời của Vũ……

-uhm…….cũng ngon…..Vũ miểng cưỡng nói

-cũng ngon là sao…….?

-Thì ngon……nhưng hơi mặn…….

-Mặn gì…..lúc nảy tôi nêm là ngọt nên tôi có thêm tí muối à……nó đưa…..miếng bao tử vào miệng chưa được 3s …..phèo…..miếng bao tử bây ra khỏi miệng….trời….mặn dữ vậy……

-Haha……….nước nè…..Vũ đưa nước cho nó……

-Mặn vậy mà ông cũng ăn hết miếng nữa hả?…..nể phục……mà sao kỳ ta….lúc nảy tôi thêm chỉ có tí muối mà ta…….thôi…..ăn củ cà rốt đi….chắc không mặn đâu he……

-Uhm……mà tôi thấy bao tử hầm tiêu mà sao không có hột tiêu nào vậy?

-Í chết….tôi quên bỏ vào rồi…..hèn chi…..tôi thấy thiếu thiếu thứ gì ấy……..

-Thiệt tình cậu……làm bao tử hầm tiêu mà quên bỏ tiêu…..thôi ăn cơm hộp đi….tôi còn phải đi làm nữa đó…..

-Uhm….lần sao chắc chắn sẽ ngon hơn

-Còn có lần sau nữa hả?……

-Uhm…..chứ sao…..

-Hết nói nổi cậu……..uhm….lần sau thì nhớ rút kinh nghiệm nhe….

-Uhm…tôi biết rồi….

-ủa ……tay cậu sao vậy?

-à…..không có gì?

-Đỏ tấy lên rồi kìa mà nói không có gì…….phỏng hả?

-Uhm…..tại lúc nảy bất cẩn

-Cậu thiệt là……Vũ lo lắng…..dưa tay đây tôi sứt thuốc cho….

-Không cần mà….

-Lẹ lên…….Vũ tỉ mĩ sứt thuốc cho nó…….mà tại sao cậu phải làm vậy chứ hả?

-Ông biết mà……nó trả lời nhưng nó chú ý nhìn vào mắt Vũ xem phản ứng của ổng như thế nào….

Vũ im lặng…….sau đó nói

-xong rồi đó….thôi tôi phải đi làm rồi…….

-umh……

Vì một người mà mình thương phải bỏ ra bao nhiêu công sức vẫn xứng đáng. Tuy nhiên, người đó có thương yêu và hiểu tấm lòng của mình hay không thì lại là một điều khác nữa…….trong cuộc sống của mỗi chúng ta…..hãy cho đi……đừng mong nhận lại thì cuộc sống sẽ có nhiều ý nghĩa hơn……

Và thời gian như thế cứ trôi qua, tình cảm của nó dành cho Vũ vẫn lớn lên cùng thời gian……..để rồi mỗi ngày nó vẫn chờ đợi một tình cảm dường như là vô vọng từ Vũ………nhưng nó vẫn hy vọng có một ngày nào đó Vũ sẽ nhớ và thương yêu nó……

Hôm nay nó có hẹn với Vũ là đi siêu thị để mua đồ về làm món tàu hủ dồn thịt mà nó đã học trên mạng. Đứng đợi tại siêu thị đã hơn 2h đồng hồ mà Vũ vẫn chưa đến…….nó vừa định rút điện thoại gọi thì đã thấy Vũ tay trong tay với Hân đi lại……lòng nó cợt nhói đau…….

Sau khi cả 3 đã dạo quanh siêu thị với những tâm trạng khác nhau, có hai người hạnh phúc trong tiếng cười…..một người buồn bả trong sự chán nản…..

-xong ……mua đồ đầy đủ rồi….về thôi……Vũ nói

-uhm….. nó buồn bả trả lời

-hôm nay chị sẽ được thưởng thức tài nghệ nấu ăn của An thật hạnh phúc quá…..Hân xen vào

-có mà khủng khiếp thì có……..Vũ trêu nó

-vậy thì ông đừng có ăn…..tôi không nấu gì hết…..ông tự mà nấu lấy…..nói xong nó dí nguyên đồng đồ mua trong siêu thị cho Vũ rồi lặng lẳng bước đi trong nổi bục tức……bỏ lại cho ai kia nổi ngạc nhiên kinh khủng…..thường chọc cậu ấy rất nhiều còn không giận…..sao hôm nay chỉ thế thôi mà đã giạn dỗi rồi……..

Sau khi rời khỏi siêu thị nó không về nhà……..mà chạy xe dọc trên các đường phố sài gòn………một cảm giác cô đơn đang tồn tại trong lòng của nó…..nó thấy cô đơn và nhỏ bé lắm giữa chốn phồn hoa này……..đôi lúc nó tuyệt vọng lắm trong nổi niềm tình cảm mà nó dành cho Vũ…..dường như tình cảm mà nó dành cho Vũ chỉ là con số 0 trong mắt ông ấy…….

Đã hơn 7h tối mà nó vẫn chưa về……Vũ lo lắng đang đợi nó trên bàn ăn…..gọi điện thoại thì không bắt máy………Vũ đi đi lại lại….mà làm cho ai kia chóng cả mặt……

-anh ngồi xuống đi……..cậu ấy cũng lớn rồi mà….. Hân nói và nở nụ cười nhẹ an ủi Vũ

-em không biết đâu…..cậu ấy lớn xác chứ còn con nít lắm…….Vũ nói trong tâm trạng lo lắng.

-Thấy hai người lúc nào cũng cải nhau…..nhưng quan tâm nhau dữ he…..Hân trêu

-Em không biết đấy thôi……cậu ấy nhiều lúc làm cho anh phát cáu…….đôi lúc cũng dễ thương lắm……Vũ nói và nở nụ cười nhẹ khi nhớ về những gì mà cả hai đã trải qua..

Truyen gay: Ông kia Hãy đợi đấy – Đoạn 10

-Dạ……em thấy An là một cậu bé tuy bướng bỉnh nhưng cũng rất dễ thương……..

-Um…..thôi trễ rồi anh đưa em về he……….

-Dạ cũng được………

Sau khi đưa Hân về Vũ chạy xe khắp các con phố tìm An…..nhưng làm sao kiếm được đây…….kiếm một người giữa chốn đông người như là ở sài gòn….dường như là mò kim dưới đáy biển………

Vũ chạy xe dọc các quán……dọc các cửa hàng ăn uống …….nhưng điều vô vọng………khi đồng hồ đã gần đến 12 h rồi thì anh cũng buồn bả mà quay trở về nhà nhưng với hy vọng là An đã về nhà rồi…….Về gần đến nhà thì Vũ đã thấy bóng chiếc xe quen thuộc đang nằm trên đường……còn chủ nhân của chiêc xe đó thì đâu………?

Vũ chạy xe nhanh lại xem thì thấy bóng dáng của i kia đang nằm lăn lốc dưới đường…………

-cậu sao vậy nè

-hức…….buông ra

-tôi nè…….cậu say hả ?

-hức……ông là ai……đồ khốn……bỏ tao ra……..

-cậu tỉnh lại đi…….tôi là Vũ nè……

-bỏ ra……..tôi koong muốn gặp ông…….ông là đồ tồi

-gì ….? Tại sao lại chữ tôi…….tôi làm gì sai chứ?

-Hức……ông không có sai….mà tôi….tôi mới là….hức…..người sai

-Cậu sỉn rồi….tồi dìu cậu về nhà…..

-Không……tôi không muốn……..tôi đã sai khi biết ông…..tôi đã sai khi yêu ông……..nếu như tôi không gặp ông thì đâu đến nổi như vậy

-Say sỉn rồi mà còn giởn được hả……? Vũ nghe lời nói của nó thích mình thì cứ tưởng là nó giởn

-Không tôi không có giởn………nó nắm lấy hai vai của Vũ và nhìn thẳng mặt Vũ nói………tôi không có giởn……hức….tôi yêu…..ông….Vũ chưa kịp trả lời gì thì nó đã sỉu mất tiêu rồi…..

-Nè….nè……tỉnh lại đi……..không một ai trả lời………

Vũ phải vất vả lắm mới dưa được cả người lẫn xe vào nhà…….để nó nằm ngay ngắn trên giường thì lấy khắn lau chùi cho nó…….mình mẩy nó bây giờ dơ kinh khủng………cới áo nó ra thì Vũ thấy những vết bầm….và máu ……Vũ rất bất ngờ và ngạc nhiên……..không biết những vết bầm này do đâu mà có……nhưng bình tỉnh suy nghĩ lại……với cá tính của cậu ta thì nhậu sỉn thì đánh nhau là chuyện bình thường mà……..cẩn thận sứt thuốc cho những vết thương đó…….sau khi mọi chuyện đã xong thì lúc này cũng là hơn 2h sáng rồi…….Vũ lặng lẽ bước vào phòng của mình……..

Có người nói trong những lúc say là con người ta sẽ nói những điều thật lòng nhất……nhưng những lời nói của cậu ta thì có là thật hay không……hay đó chỉ là lời trêu đùa của một cậu nhóc……mà nếu là thật thì phải làm sao?……..với những suy nghĩ đó mà Vũ không sao ngủ được…….

Mặt trởi buổi sáng là đẹp nhất, những tia nắng ấm áp sẽ làm cho mọi vật tràn ngập sức sống…….và con người cũng không ngoại lệ……..nó bước xuống giường uể oải sau một cơn say của đêm qua…….nó không nhớ làm sao mình có thể về nhà được…..nó chỉ biết tối qua nó giận Vũ……rồi đi uống rượu……sau đó đánh nhau với một vài tên nào đó trong bar……rồi…..rồi…..nó không nhớ…….

-cậu tỉnh rồi hả?

-thấy rồi còn hỏi……..nó cọc lóc trả lời Vũ

-có thấy đau đầu không?

-Không cần ông quan tâm……..nó đứng dậy và vao toilet

-Cái cậu này…….Vũ nói vớ theo

Hôm nay, nó không đến lớp….nó giận Vũ…..dường như ông ta chẳng quan tâm gì đến nó……kể cả chuyện tình cảm của nó……nó đã thú nhận thật lòng với ông ta……vậy mà ông ta chẳng có chút phản ứng gì……nó buồn bả đi dạo quanh phố…….chợt nó thấy cửa hàng bán cún con….nó ghé vào xem thử……một con cún màu trắng lông xù trông rất dễ thương…..nó hỏi người bán hàng

-chị ơi có con cún nào màu tím không hả chị?

Người bán hàng nhìn nó cười:

-không em ơi…chỉ có đen, vàng, trắng thôi

-à……tiếc quá……mà con trắng này bao nhiêu tiền chị

-300 ngàn em

-Vậy em lấy con này

-Uhm……em chăm sóc nó bình thường hà…..không khó lắm đâu

-Dạ em cám ơn chị

Sau khi ẳm con cún mới mua rời khỏi cửa hàng…..nó rất thích thú….nuôi cún trong nhà cũng có cái vui……nó tiếc là không có con cún nàu màu tím….a……nó nghĩ ra một ý tưởng là……….nó chạy nhanh đến cửa hàng bán thuốc nhuộm

-chị ơi bán cho em 1 à mà …….không 2 chai thuốc nhuộm màu tím đi

-nè em…..200 ngàn…..

nó sung sướng đón lấy hai chai thuốc nhuộm màu tím và đi về nhà cùng với con cún màu trắng….nhưng chỉ trong chốc lát nữa thôi sẽ ra màu khác rồi….. ngồi yên đi….để tao trang trí cho mày he….cún yêu……mà phải kêu mày tên gì đây….Lulu….không….tầm thường quá….lili….không cá tính……tao muốn tên mày phải ấn tượng…….a……có rồi…..haha…..tao sẽ gọi mày là Vu Ngã ( Vũ)……haha……ngồi yên để tao nhuộm cho…..nè……còn lổ tai nữa nè……đừng có chạy………dính rồi…..còn cái đuôi nữa nè………woa …..trông mày đẹp lắm….Vu Ngã à…….hihi……mày ngồi đây để tao đi tắm cái đã…..nó cột con chó vào cánh cửa rồi đi thu dọn đống đồ mà nó bày ra để trang trí cho con chó từ xinh đẹp trở nên độc và lạ của nó…..

Sau một ngày làm việc vất vả và đầy áp lức mệt mỏi bước vào nhà …..Vũ chợt giật mình khi đạp phải một cái gì đó mềm mềm……ngay cánh cửa….

-axxxxx…..cái gì đây?

Gâu…..gâu….gâu…..

Nghe tiếng chó sủa nó chạy lên

-à….con chó của tôi mới mua đó….dễ thương không?

-Dễ thương hả……? tôi trông nó chẳng giống ai thì có…..chó gì mà màu tím……

-Thì đó….chỗ đó đó….mới độc…..

-Uhm…..mà cậu kiếm ra con chó màu tím này vậy?

-Nó là màu trắng….tôi mua thuốc nhuộm cho nó đó……haha

-Trời vậy cũng được hả……tôi nghĩ chỉ có cậu mới nghĩ ra được trò này thôi……à mà đặt tên cho nó chưa?

-Rồi…….

-Tên gì vậy

-Vu Ngã…….nó cười tươi rối

-Vu ngã……..Vũ không hiểu và rất ngạc nhiên…….tên gì kỳ vậy?

-Axxxxx…..có gì đâu mà kỳ….he Vu Ngã……thôi mày vô ăn cơm he….Vu Ngã…….nó bế con Vu ngã ra sau…..để lại nổi ngẩn ngơ cho một ai đó………

-Vu ngã là gì ta..?…….hả……..? cậu kia đứng lại tôi giết cậu……như nhận ra điều gì đó……Vũ quát lên và rượt đuổi nó……..

Tại bàn ăn cơm

-bỏ ngay cái tên đó nghe chưa?

-Tên gì???????nó giả ngơ

-Thì cái tên Vu Ngã đó…..

-Có sao đâu nè…….Vu Ngã đẹp mà

-Vậy sao cậu không lấy tên An đi……

-Haha………tôi thích tên Vu Ngã….ông không chịu kệ ông……chó của tôi….tôi muốn kêu gì cũng được……

Thấy làm cứng với tên ngồi trước mặt này không được Vũ xuống giọng…….

-nè…….hay là đổi tên khác đi….tôi có tên này nè đẹp lắm

-tên gì nói nghe thử coi? Nó bất đắc dĩ mới chịu nghe

-hihi……tên milu

-xàm xí…..

-hay tên kiki

-lảng nhách…..nó là chó rồi

-uhm…hay là lulu

-xấu quắc

Vũ nản trí ……. Nhưng vì sự nghiệp “đổi tên cho chó” cậu cố gắng thuyết phục ai kia

-tên mina vậy……

-không thích………..

-vậy tên gì đây………?

-Tên Vu ngã….kaka

-Không được….à hay là….Buta vậy

-Bu ta…….?

-Uhm…….cậu thấy sao…..đẹp đúng không?

-Buta nghe cũng hay….nhưng để tôi suy nghĩ lại…..Buta hay Vu ngã ta?

-Cậu….tôi cấm cậu gọi nó là Vu Ngã đo nghe chưa…….

-Tôi cóc sợ ông……ông làm gì được tôi…..bây giờ tôi đi tắm cho Vũ ngã của tôi đây……..

-Cậu………axxxxxxxxxxxxx. Nó thì tay bế tay bồn cục cưng Vu ngã của nó vào nhà tắm……còn ai kia thì đang có tâm trạng là đụng vô là chết đó nghe chưa………….

Thời gian thắm thoát trôi qua thật nhanh………hôm nay nó đã được nghĩ hè……..nó sẽ về quê chơi 1 tuần lễ….sau đó lên lại thành phố làm thêm để lấy kinh nghiệm. nó về nhưng còn cục cưng của nó thì ở lại để ai kia chăm sóc……..

Thiệt tình…….tự nhiên nuôi chó chi không biết……đây là lời cằn nhằn quen thuộc của kẻ ở lại khi bước chân về đến nhà sau một ngày làm việc vất vả……..

-Buta …buta….buta….ăn cơm nè……..từ cái ngày thuyết phục đặt tên cho chó….thì nó cũng chịu đổi tên và chon là buta…..dù sao tên buta nghe cũng hay hơn là Vu ngã……..tiếng Vũ thất thanh gọi chó

-Thiệt tình không biết nuôi mày có lợi ích gì ? bắt tao sớm tối phải cho mày ăn….thiệt là tức mà…….ủa mà sao tao phải làm vậy chứ……? Đây là nhà của tao mà……..tại sao tao lại không có quyền lên tiếng chứ…………không được…..không thể chịu đựng nổi cảnh này nữa rồi…………. Vũ móc điện thoại ra và bấm số

-Alo……..Nó nghe máy

-Cậu lên mà chăm sóc cho con Buta của cậu nè……tôi chán lắm rồi

-Ông bị bệnh gì nữa rồi……..chăm sóc hổm rày được….tự nhiên hôm nay chở trứng vậy hả…….. nó quát

-Tôi không biết……..từ đây trở về sau tôi không cho ăn nữa đâu …..sống chết mặc nó đó….cậu nghe rõ chưa?

-Tôi không biết……ông phải chăm lo cho nó đàng hoàng…..mốt tôi lên mà thấy nó ốm nhom là không xong với tôi đâu đó……

-Cậu giỏi he…….ăn ở nhà tôi…rồi bây giờ muốn làm chủ tôi luôn hả…..

-Thì…….mà ông chăm sóc nó dùm tôi 2 ngày nữa thôi……mốt tôi lên lại rồi……he….đi mà……

-Biết điều thì lên sớm đi…..có không …….thì đừng có trách tôi………..

Cúp máy với tâm trạng vô cùng tức tối…….Vũ liếc xéo con Buta tội nghiệp rồi đi làm những công chuyện riêng của mình……..

Hai ngày sau nó lên……….vừa bước vào nhà là nó đã đi tìm cục cưng yêu dấu của nó……

-Buta ……tao về rồi nè….ái chà….ở nhà mày ăn uống thế nào mà ốm nhom vậy?

-Vào nhà là kiếm con chó đầu tiên he………cậu chả xem tôi là cái gì cả hả?

19 người thích truyện này

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *