Tấm vải đỏ phần 9 – Truyện ma

Đừng gọi ta là sư thái, pháp hiệu của ta là Viên Không, cháu gọi Viên Không là được rồi. Tiểu Ngư vốn là âm đồng… Trích “Tấm vải đỏ phần 9 – Truyện ma”

Chương 21: THAY ĐỔI

Tấm vải đỏ phần 9 – Truyện ma

Chiếc xe lướt nhanh trên đường, không ai biết phải đi đâu nữa, họ không còn tâm trí để nghĩ nhiều chuyện đến thế; người nào cũng nghiêng nghiêng ngả ngả trên xe; vấn đề cần quan tâm bây giờ là làm sao nhanh rời khỏi nơi này, càng xa càng tốt.

– Sư thái à, Tiểu Ngư làm sao rồi? – Thi Thi hỏi.

Ni cô nhẹ nhàng vuốt ve Hắc Bảo; nằm trong lòng bà ta, Hắc Bảo tỏ ra rất mãn nguyện, cứ kêu “meo, meo”.

– Đừng gọi ta là sư thái, pháp hiệu của ta là Viên Không, cháu gọi Viên Không là được rồi. Tiểu Ngư vốn là âm đồng, nên nó là người canh giữ nơi đó. Lời nguyền bao năm nay chưa truy sát Tần Cẩm chính là do Tiểu Ngư chưa thả nó ra, hơn nữa sức mạnh của lời nguyền vẫn chưa đủ mạnh để trốn khỏi nơi âm giới đó. Chính vì thế, nó mượn cháu để trốn ra ngoài báo thù, nguồn cơn của sự việc là như vậy.

Kha Lương thắc mắc:

– Viên Không sư thái, sao sư thái lại quen với bố mẹ cháu thế?

– Chuyện này nói ra thì dài lắm. Năm đó, bởi ta vốn là khắc tinh nên mẹ con tưởng lầm là yêu quái định trừ khử ta, may mà bố con – Kha đại ca phát hiện ra thân phận thực sự của ta nên đã cứu ta thoát chết. Đúng như các cụ thường nói “đánh nhau vỡ đầu mới nhận họ”, từ đó ta trở thành bạn của bố mẹ con.

Nạp Lan Tĩnh cười ngượng. Thời trẻ, bà nổi tiếng nóng tính, chỉ cần một lời nói khó nghe là bà đã rút ngay chiếc gậy trừ ma ra. Khi đó, bà phát hiện ra mẹ Tần Cẩm có một luồng khí không bình thường liền cho rằng mẹ Tần Cẩm là yêu: may mà chồng bà ta kịp thời ngăn chặn nếu không đã giết nhầm người tốt.

Tần Cẩm vẫn đang ngây người ra, Lục Tử Minh thương cảm; vừa lái xe vừa nắm chặt tay cô an ủi.

Trời đã tang tảng sáng. Lục Tử Minh lái xe về hướng thành phố. Thực ra anh cũng không biết phải làm gì lúc này nữa, nhưng trực giác mách bảo anh chỗ đông người sẽ an toàn nhất.

Viên Không sư thái cũng không phản đối. Mấy người lớn dường như đang quyết định việc gì đó, họ nhíu mày suy nghĩ.

Kha Lương cảm thấy kỳ lạ liền hỏi:

– Bố mẹ quyết định thế nào? Bố mẹ đang nghĩ gì thế?

Không ai trả lời Kha Lương. Khi đi qua một ngôi chùa, Viên Không sư thái yêu cầu dừng xe. Sư thái quay lại hỏi bố mẹ Kha Lương:

– Ông bà quyết định làm thế à?

Họ gật đầu, vị sư thái thở dài rồi nói tiếp:

– Thế cũng được, tôi cũng đi.

Trong một lúc, sự xuất hiện của toàn những người lạ mặt đã làm chú tiểu đang quét sân chùa sợ hãi, đánh rơi cả chổi.

Kha Gia Khoan lên tiếng:

– Giá lúc này đưa được ông nội Kha Lương tới đây thì tốt; hai ông bạn già lâu ngày gặp lại chắc có nhiều chuyện để nói lắm đấy.

Nhóm người trẻ tuổi không còn kiên nhẫn lâu hơn được nữa, họ tranh nhau hỏi người lớn rốt cuộc có việc gì mà lại tới đây.

Kha Gia Khoan đành phải trả lời bọn trẻ:

– Bây giờ chúng ta đi thăm một người bạn già. Ông ấy là trụ trì chùa này. Các cháu phải nhớ rằng cho dù có nhìn thấy gì đi chăng nữa cũng phải bình tĩnh đấy, tuyệt đối không được phép hét toáng, không được ngẩn tò te, không được trốn, không được làm mất mặt bọn ta biết không?

Nạp Lan Tĩnh dường như không yên tâm lắm về chồng mình, bà lên tiếng:

– Ông thì cứ mạnh mồm, lẽ nào chính ông lại không bỏ trốn?

– Cũng chẳng có cách nào hơn, đúng là trái đất tròn, xem ra nhóm ta lại tề tựu đông đủ rồi.

Viên Không sư thái thở dài nói:

– Âu cũng là duyên phận; Phật từng dạy duyên đến rồi duyên đi, hoa nở hoa lại tàn mà. Thôi chúng ta mau vào đi.

Mấy người trẻ tuổi đi đằng sau, vừa đi họ vừa ngắm ngôi chùa. Đó là một ngôi chùa cũ kỹ, bụi bẩn khắp nơi, xem ra việc hương hỏa ở đây không được tốt cho lắm.

Đi sâu vào trong, Kha Gia Khoan liền bảo bọn trẻ dừng lại, chỉ có vợ chồng ông và sư thái bước vào. Tần Cẩm nhìn theo bóng mẹ; lúc này cô đã bình tĩnh trở lại và đã chấp nhận mẹ đẻ của mình, nhưng cô nhận ra mẹ cô đã khác hẳn năm xưa – lạnh lùng, quyết đoán và sống lý trí hơn, bà như không còn vướng bận bụi trần nữa. Điều này thực sự khiến cô đau lòng, chỉ muốn khóc cho vơi bớt nỗi buồn.

Ngôi chùa tuy cũ kỹ nhưng vẫn có vẻ tĩnh lặng vốn có của chốn chùa chiền. Phía sân sau của chùa có mấy cây hoa mai đang nở rộ.

Kha Lương chạy ra ngoài xem rồi quay lại ngay, anh thắc mắc tại sao mùa hè lại có hoa mai. Anh ngạc nhiên không hiểu tại sao các bông hoa lại nở ở đầu cành mới lạ chứ. Không nén được tò mò, anh quyết trèo lên xem mấy bông hoa lạ đó.

Thi Thi, Lục Tử Minh, Tần Cẩm nhìn theo anh ta, mọi người đều tin rằng trong chùa ắt hẳn có cao nhân, nếu không làm sao có thể khiến cho hoa mai nở vào mùa hè.

Vừa chạm vào mấy bông hoa, Kha Lương nhận ra đó là hoa giả. Tiếc công mình khó nhọc mới trèo lên được, anh tức tối hét toáng lên: “không hiểu đứa nào vô công rỗi nghề lại gắn hoa giả lừa ông mày đấy?”. Vừa dứt lời, anh nhìn thấy một mảnh giấy gắn trên cây, trên đó viết: “Đứng im, trên đầu bạn có một tổ ong vò vẽ, động đậy là chết đó.”

Kha Lương hỏi to:

– Tần Cẩm, Tử Minh, mau nhìn phía trên đầu tôi có phải có tổ ong vò vẽ không? – Anh ta sợ hãi không nhúc nhích.

Mọi người quan sát hồi lâu rồi nói:

– Chẳng có gì cả, anh bị lừa rồi.

Bị lừa hai cú đau, Kha Lương tức tối đứng bật dậy rồi chửi: “bà nó chứ, đứa nào hại ông, ông quyết tính sổ.”

Đúng lúc này anh nhìn thấy một dòng chữ trên vỏ cây rơi xuống dưới.

Dòng chữ đó là: “yên tâm đi, ở dưới không có dao nhọn, chỉ có gai nhọn thôi.”

Kha Lương sợ hãi rơi xuống đất, anh nghĩ mình chết chắc rồi. Mọi người hốt hoảng chạy tới xem tình hình Kha Lương thế nào. Một lát sau anh mở to mắt; bên dưới đã được phủ một lớp cam thảo dày, chả trách không làm anh bị thương.

Nhìn thấy Kha Lương bình an vô sự, mọi người đều an tâm. Lúc này trông anh thật lếch thếch, không ai nhịn cười được.

Kha Lương đứng bật dậy, tức tối hỏi: “Đứa nào đã bày trò thế?”

Đúng lúc này, nhóm người lớn bước ra, bên cạnh họ là một người đàn ông trung niên, trọc đầu, ăn mặc sành điệu, áo jacket, một chiếc vòng tay rất to, và mang kính râm. Già rồi mà còn đua đòi; đã vậy ông ta lại còn đục khuyên trên miệng nữa chứ.

Ông ta cười sằng sặc, cười ra cả nước mắt.

Kha Lương khó chịu hỏi:

– Ông thấy có gì đáng cười lắm hả?

– Đương nhiên đáng cười rồi, cháu là người thứ 27 đã bị lừa, trò này hay thật đấy!

Kha Lương nghe thấy ông ta đã hại tổng cộng 27 người thì tức tối đánh một chưởng vào bộ mặt nhăn nhở kia, nhưng anh bị ông ta đánh bay vào đống cam thảo.

– Cháu đã lên đai gì rồi? Cháu giỏi loại quyền gì? Bây giờ ta đang luyện thái cực quyền, nào, cùng đi vài đường nhé!

Đến lúc này, Kha Gia Khoan trách con trai:

– Kha Lương, không được vô lễ, mau tới chào bác đi con.

Bốn người trẻ tuổi ngơ ngác không hiểu. Thi Thi chạy về phía trước, chỉ vào người đàn ông có khuyên môi rồi lắp bắp hỏi:

– Ý của bác là ông ấy chính là vị trụ trì chúng ta cần tìm phải không?

Kha Lương quên cả đau ngồi bật dậy, anh nói đúng một câu:

– Bác à, dù gì bác cũng là hòa thượng, phải chú ý đến phong thái của mình chứ?

Vị hòa thượng cười hì hì rồi nói:

– Ta tên Tiểu Thiên, cứ gọi anh Tiểu Thiên được rồi.

– Anh Tiểu Thiên? – bốn người đồng thanh hét to.

Mọi người ngồi trong thiền phòng, trong đó đã bày sẵn một vài món ăn. Đúng như người xưa nói: “Thượng bất chính thì hậu tắc loạn”, chú tiểu làm rau không sạch, xào xong rồi mà vẫn còn sâu trong đó, thế nhưng vị trụ trì chẳng thèm quan tâm.

Thi Thi không nhịn nổi nữa, liền nhắc ông ta:

– Đại sư, đại sư, ngài sát sinh rồi.

Anh Tiểu Thiên tiếp tục nhai nhồm nhoàm rồi nuốt chửng con sâu vào miệng, nhai xong ông nói: “Bằng chứng đâu? Bằng chứng đâu? Em lấy ra đi! Nếu không có chứng cớ thì đừng nói mò, ta sẽ kiện em tội phỉ báng đấy. Nể tình cô em trẻ đẹp, chúng ta sẽ nói chuyện riêng nhé!”

Mấy người trẻ tuổi bây giờ mới thực sự thấm thía tại sao Kha Gia Khoan lại dặn họ không được hét to, chạy trốn, ngẩn tò te…

Viên Không sư thái cười nói:

– Đã bao nhiêu năm rồi mà sư huynh vẫn không sửa được tính của mình. Các cháu đừng bận tâm nhé! Tiểu Thiên sư huynh vừa sinh ra đã ở trong chùa, vì sư huynh có duyên với cửa Phật. Sư huynh đã từng học ở Đại học Harvard, nhưng học xong sư huynh vẫn quay về đây làm trụ trì. Trước đây, cả hội bọn ta hay chơi với nhau, bổn mạng sư huynh là Phật tinh, ta là Cô tinh, cùng với đạo sĩ bắt ma Kha Gia Khoan và Nạp Lan Tĩnh – người đuổi ma họp thành nhóm Tứ tướng. Nói ra chỉ sợ các con chê cười, bốn người bọn ta lần lượt đại diện cho bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc để trấn áp tà khí. Nếu không phải vì lời nguyền Ca Băng xuất hiện làm loạn thì chúng ta rất ít có cơ hội tập hợp để phá lời nguyền. Sức mạnh của Ca Băng đã rất lớn mạnh rồi, nhưng ta tin tưởng chỉ cần Tứ tướng liên thủ thì các con sẽ bình an vô sự.

Sự việc xảy ra quá bất ngờ, nhưng nếu nghiền ngẫm một chút lời nói kỳ quặc của các vị tiền bối này thì nhóm trẻ chỉ có 2 lựa chọn; một là, đưa hết bốn người lên xe rồi chở tới bệnh viện tâm thần; hai là, tin họ và để mặc họ sắp đặt.

Vào lúc này thì lựa chọn thứ hai vẫn sáng suốt hơn. Anh Tiểu Thiên vừa ăn vừa nghe Kha Gia Khoan thuật lại những chuyện đã xảy ra với họ.

Lúc này Kha Gia Khoan mới phát huy khả năng ăn nói của mình, ông lần lượt kể lại từng việc, cứ như thể ông đã tận mắt nhìn thấy vậy. Người như thế này làm kinh doanh mà không giàu thì đúng là ông trời ghen ghét kẻ có tài.

Khi Kha Gia Khoan tường thuật, mọi người đều chú ý lắng nghe, không nói năng gì, âm thanh duy nhất ồn ào, chính là tiếng nuốt cơm của Tiểu Thiên.

Chỉ trong 1 bữa cơm mà Kha Gia Khoan đã rành mạch kể hết mọi chuyện, đúng là bậc kỳ tài! Trụ trì nghe xong, trầm ngâm hồi lâu rồi nói:

– Mọi người muốn xuất hồn để bọn trẻ vào giết Ca Băng sao?

Viên Không sư thái thở dài đáp:

– Chỉ còn cách này thôi, bởi chúng ta đều biết tới giờ vẫn chưa có cách phá lời nguyền Ca Băng mà chỉ có thể ngăn chặn nó xuất hiện. Muội thực sự không biết phải làm gì để tiêu diệt nó nữa

Kha Gia Khoan trầm ngâm nói thêm:

– Đệ biết cách này rất nguy hiểm, nhưng không mạo hiểm làm sao khống chế được Ca Băng. Đệ cảm thấy lần này Ca Băng xuất hiện không giống với trong truyền thuyết. Truyền thuyết nói rằng Ca Băng chỉ giết người bị nguyền rủa, gia quyến của họ, kiếp sau của họ chứ chưa nghe nói Ca Băng lại lạm sát; lẽ nào lời nguyền này đã được nâng cấp hay sao?

– Đúng vậy! Đúng vậy! Lời nguyền này cũng được nâng cấp giống như trong phần mềm máy tính được nâng cấp từ 2.0 lên 3.0 đó, biến thành cấp cao hơn – Kha Lương luôn thích nói leo.

Trụ trì nghiêm mặt lại nói:

– Nếu chúng ta hợp sức xuất hồn đưa bọn trẻ vào quá khứ, chúng lại không biết làm gì rất có thể sẽ vĩnh viễn không ra được nữa.

– Lần này bọn trẻ không đi một mình, chúng ta cũng đi cùng. Một mình bọn nó thì giải quyết được việc gì.

– Chúng ta cũng đi, vậy lấy ai bảo vệ thân xác chúng ta?

Viên Không sư thái nhìn lên trời rồi nói

– Sư huynh yên tâm đi, muội đã mời người tới trông xác chúng ta rồi. Muội vẫn lo làm như vậy liệu có thay đổi được số mệnh không? Nếu có thể thì sẽ tránh được nhiều bi kịch đau lòng.

Lục Tử Minh nghĩ hồi lâu rồi hỏi:

– Các Bác nói có thể thay đổi được số mệnh nghĩa là thế nào?

– Bọn ta dùng thuật thôi miên để kéo linh hồn các cháu ra khỏi xác, đưa vào thế giới phi vật chất. Chúng ta sẽ tìm đường dẫn tới thời gian năm xưa; sau đó đi vào thời điểm cần tới; và thay đổi những gì cháu muốn thay đổi.

Bàn luận một hồi, mọi người rút về thiền phòng nghỉ ngơi. Một đêm yên lành, không ma quỷ quấy nhiễu; đó là nhờ sự trấn áp của Tứ tướng. Họ chỉ thấy tiếng côn trùng kêu rả rích. Nhưng đã quá mệt mỏi rồi nên những âm thanh đó chẳng gây được phiền phức gì cho họ.

Họ dậy rất muộn, lúc tỉnh dậy, mặt trời đã chói chang. Từ lâu lắm rồi, tối qua họ mới có được giấc ngủ yên lành như thế!

Viên Không sư thái không biết tự lúc nào đã đứng ở ngoài ngắm hoa mai. Kha Lương đi ngang qua liền nói với bà:

– Hoa giả đấy bác ạ! Anh Tiểu Thiên gắn lên lừa người ta đấy!

– Bác không quan tâm nó là thật hay giả; miễn đẹp là được.

Kha Lương thấy sư thái thật thâm thúy; anh vội cầm chậu rửa mặt rồi đi ngay.

Lúc Tần Cẩm đi ngang qua sư thái, bà nhẹ nhàng nói với cô:

– Tuy ta có thể nhìn rõ mọi sự hỗn loạn trong thế giới này nhưng con mãi là nỗi bận tâm của ta.

– Lúc con cần mẹ nhất thì mẹ đang ở đâu? – Tần Cẩm nức nở hỏi sư thái rồi đi ngay. Vẻ đau khổ hiện rõ trên khuôn mặt vốn lạnh lùng của sư thái.

Đúng lúc này, Tiểu Thiên đi tới, ông vỗ vào vai sư thái an ủi, Không ai ngờ ông lại buông lời trêu sư thái ngay: “Sư muội à, nói thật nhé, em vẫn còn trẻ lắm, em nên tiếp tục mặc áo con, nếu không sệ xuống thì hỏng đấy!”

Trong khi Viên Không sư thái đang còn kinh ngạc thì vợ chồng Kha Gia Khoan và Nạp Lan Tĩnh đã cười phá lên sau cửa sổ.

Một lát sau, mọi người ăn sáng. Một ni cô bước vào; đó là một bé gái khoảng bảy, tám tuổi. Vừa nhìn thấy Viên Không, nó sà vào lòng ngồi.

Viên Không sư thái hỏi:

– Con tới rồi à?

Đứa bé đó có đôi mắt to và sáng, bộ quần áo nhà chùa rất đẹp. Nó liền hỏi lại:

– Cô cô, cô gọi con tới làm gì?

– Cô đang muốn cùng mấy người bạn đi xa một chuyến, con có thể giúp ta trông chùa không?

– Có phải mọi người muốn đi giết Ca Băng không?

– Sao em biết điều đó? – Tần Cẩm ngỡ ngàng hỏi lại.

Viên Không sư thái giải thích:

– Đứa bé này khi sinh ra đã có một khả năng đặc biệt. Bố mẹ nó chết do tai nạn giao thông lúc mới lên bốn tuổi. Ba ngày sau, có người nhìn thấy nó đang chơi đùa với hồn ma của bố mẹ nó trong nhà trẻ. Sau đó, người ta sợ hãi đưa nó vào am của ta; nó gọi ta là cô cô từ lúc đó. Ta biết sức mạnh tinh thần của nó rất mạnh, tương đương với âm đồng; do đó mới nhờ nó giữ xác hộ, chúng ta có thể yên tâm lên đường rồi.

Thi Thi hỏi:

– Chúng ta phải đi bao lâu ạ?

– Khoản một tuần hương – Kha Gia Khoan đáp.

– Nhanh thế có thể làm được gì hả Bác? – Tần Cẩm thắc mắc.

– Ngốc quá! Chúng ta đi vào một không gian khác thì thời gian ở đó cũng giống ở đây hay sao? Khoảng thời gian một tuần hương ở đây tương đương với một ngày ở đó.

Trong một ngày chúng ta có thể giải quyết được mọi chuyện đấy. – Kha Gia Khoan trả lời.

– Lần này, ngoài nhóm Tứ tướng bọn ta và người nhà họ Dư nhất định phải đi, Thi Thi và Lục Tử Minh không nên đi bởi sẽ rất nguy hiểm. Bọn ta phải đi do bị số mệnh lựa chọn, còn nếu các cháu đi rất có thể sẽ chết oan đấy. Chuyến đi này rất nguy hiểm, chỉ cần một sơ xuất nhỏ. Linh hồn của chúng ta sẽ không quay về được nữa – Kha Gia Khoan nghiêm mặt nói tiếp – Đây không phải lúc nghĩ đến lòng tự trọng; tính mạng mới là cái quý giá nhất.

Lục Tử Minh kiên quyết:

– Tuy không phải là người trong thế giới huyền bí của các bác, nhưng là một cảnh sát, cháu có trách nhiệm bắt hung thủ, do vậy trong lúc này cháu không thể trốn chạy.

Thi Thi hờn dỗi nói:

– Bác à, có phải bác nghĩ cháu là người sợ chết phải không? Bốn người bọn cháu đã trải qua không biết bao nhiêu gian truân, vất vả, lẽ nào bây giờ lại có thể tách rời?

Nhóm Tứ tướng nhìn thấy sự đoàn kết và thái độ dũng cảm, không chịu khuất phục trước cái chết của lũ trẻ, chỉ còn biết đưa mắt nhìn nhau, như thầm nói: “Chúng nó thật giống với tụi mình hồi trẻ”.

Bé gái nắm tay sư thái rồi nói:

– Cô lên đường đi! Con sẽ bảo vệ cô an toàn trở về.

Mọi người nắm chặt tay nhau xếp thành vòng tròn. Họ cảm thấy mất dần ý thức, thân thể nhẹ bỗng, giống như đang bay lên vậy.

Kha Lương rất sợ hãi, bỗng anh nghe thấy tiếng mẹ vẳng bên tai: “Đừng sợ, con hãy thả lỏng người ra”.

Xuất hồn là như thế này ư, xem ra cũng chẳng khó khăn, nặng nhọc mấy.

Hồn mọi người nhanh chóng thoát khỏi xác, họ nhìn thấy xác của mình vẫn đang ngồi ở dưới. Không gian bắt đầu tối, nhưng lại đang mở rộng, thiền phòng trở nên rất cao, không nhìn thấu suốt được nữa. Họ nắm chặt tay nhau bởi lo sợ chỉ cần lỏng tay 1 chút, 1 cơn gió thổi tới có thể thổi bay tất cả.

Họ đã thấp thoáng nhìn thấy các ngôi nhà. Những ngọn cây đã trở nên nhọn hoắt. Tiểu Thiên lên tiếng: “Chúng ta đã tới thế giới phi vật chất, bây giờ chỉ cần tìm thấy đường dẫn thời gian là chúng ta có thể quay về được rồi”.

Nhưng đường dẫn thời gian ở đâu?

Đột nhiên Tứ tướng nắm tay nhau, từ đó phát ra một vầng sáng, ở giữa vầng sáng là 1 cột sáng rất dài.

Thì ra cánh cửa thời gian được giấu trong nhóm Tứ tướng.

Sau khi mở cánh cửa thời gian, Tiểu Thiên đưa mắt bảo lũ trẻ bước vào.

Bước vào đó giống như đang chen chúc trong một hang núi hẹp. Nhóm bốn người trẻ đã bước vào trong, ánh sáng dần dần thu hẹp rồi tắt hẳn.

Kha Gia Khoan dặn dò lũ trẻ: “Các con phải nhớ rằng, tuy lúc này trông chúng ta giống như người thường, nhưng thực ra đó chỉ là linh hồn của chúng ta mà thôi; các con tuyệt đối không được gây chuyện. Phía trước chính là làng Thạch Đầu, Viên Không sư thái dẫn đường.”

Tấm vải đỏ phần 9 – Truyện ma

Viên Không sư thái đi trước dẫn đường, bà đã đi vào rừng. Cảnh vật ở đây vẫn như trước nên Thi Thi và Kha Lương không tin mình đang ở trong quá khứ.

Kha Lương tò mò hỏi:

– Tại sao nơi này không giống với thời cổ đại nhỉ?

– Sao tôi lại sinh ra đứa con ngốc thế này kia chứ! Lúc này là thời mẹ Tần Cẩm còn bé. Con định tới thời cổ đại làm gì? Thời này cũng đã hiện đại lắm rồi. – Nạp Lan Tĩnh mắng con trai.

Kha Lương chỉ vào tấm bìa tạp chí điện ảnh trên tường rồi nói:

– Mẹ thấy nơi này hiện đại lắm à?

Đó là hình một người phụ nữ đẹp đang đứng trước cửa như nhớ thương người xưa, trông rất hạnh phúc.

Tần Cẩm vừa cười vừa ngẩng đầu lên nhìn bức tranh, cô cảm thấy người phụ nữ này rất quen, nhưng không biết đã gặp ở đâu.

Mọi người không chú ý đến bức tranh nữa, họ tiếp tục đi. Đột nhiên, khóe miệng của người phụ nữ trong tranh từ từ nứt ra, bà ta đang nhoẻn cười, máu bắt đầu chảy từ mắt bà ta xuống.

Kha Lương nhìn người làng Thạch Đầu; anh nhận xét: “Hóa ra người làng này, lúc sống cũng như lúc chết, cứ lười chảy thây ra.”

Thi Thi và Tử Minh không kìm được, cười phá lên. Người làng đi lại rất chậm chạp, họ cũng chẳng thèm để ý đến nhóm người lạ mặt này nữa. Họ chỉ quan tâm đến công việc nhà nông của mình. Làng này đúng là cách biệt với thế giới bên ngoài. Tần Cẩm học về lịch sử; cô biết thời điểm này đã xảy ra một sự kiện long trời lở đất, thế mà ngôi làng này như chẳng bị tác động gì. Xem ra sống ở nơi xa xôi hẻo lánh cũng có cái hay của nó.

Viên Không sư thái đi tới một căn nhà nhỏ ở đầu làng, trụ trì Tiểu Thiên nói với mọi người, đó là ngôi nhà sư thái đã từng sinh sống khi còn bé.

Tần Cẩm biết sẽ được đi tới căn nhà mẹ mình đã từng ở, trong lòng vô cùng xúc động. Tuy bà ngoại của cô đã mất, nhưng được nhìn thấy người làng và những việc ở đây là tốt lắm rồi.

Đoàn người bước vào căn phòng thấp bé, tuy ông nội Tần Cẩm là em trai của ông Dư nhưng mọi tài sản trong nhà đều bị ông ta chiếm giữ, do vậy mẹ cô đã phải sống một cuộc sống chật vật, không hạnh phúc.

Sư thái vừa bước vào thì thấy một bé gái đang ngồi uống nước, bà liền gọi tên hồi bé của mình: “Kim Hoa”; đứa bé không để ý đến bà. Bà nhìn đứa bé rồi tiếp tục gọi: “Kim Hoa”. Đứa bé đứng dậy, nhìn thẳng vào bà rồi nói: “Cháu không phải là Kim Hoa.”

Đúng lúc này, có một đôi vợ chồng bế một bé gái vào, vừa đi họ vừa nói:

– Bố mẹ nhặt được đứa bé này, chúng ta cùng trốn thôi! Cái làng này kỳ lạ lắm. Anh trai của anh lại sắp lấy vợ, nhưng anh cứ cảm thấy ngày anh ấy lấy vợ sẽ có chuyện chẳng lành. Đằng nào thì chúng ta cũng chẳng có đất ở làng này, chi bằng hôm nay trốn đi!

– Chúng ta mau thu dọn hành lý thôi.

Đôi vợ chồng vừa bế con vừa xách hành lý đi.

Viên Không sư thái toát mồ hôi hột, bởi bây giờ bà mới biết mình chính là đứa bé được nhặt về, nhưng nếu bà là con nuôi thì Tần Cẩm cũng không phải hậu duệ nhà họ Dư, sao CA BĂNG còn truy sát cô làm gì?

Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

– Vậy cháu là ai?

– Cháu là CA BĂNG.

Nói xong, đứa bé móc mắt của mình rồi đưa cho Viên Không, máu tươi vẫn ồng ộc trào ra từ hai hốc mắt. Nó khẽ nói: “Bọn mày bị lừa rồi.” Nó nhoẻn cười đắc ý rồi quay đầu bước về phía cây hòe trước cửa. Đột nhiên xuất hiện rất nhiều cánh tay thò ra từ cây hòe rồi kéo con bé vào trong đó. Kha Gia Khoan làm phép để ngăn lại nhưng ông chợt nhận ra mình đã mất hết phép thuật.

Ông sợ hãi kêu lên: “Mau rời khỏi đây! Đó là một cái bẫy, chúng ta bị lừa rồi.”

Tứ tướng nhận ra việc không hay liền kéo lũ trẻ ra ngoài làng; nhưng đã quá muộn, dân làng đã kéo tới chặn đường ra.

Kha Lương mắng thầm: “Chúng mày chỉ biết mỗi trò cản trở giao thông này thôi à?

Mọi người hốt hoảng liều chạy vào một căn nhà to. Cổng lớn của căn nhà đã bị đóng chặt. Nhìn vào trong nhà, họ nhận ra đó là nhà của ông Dư,

Viên Không thắc mắc:

– Chắc chắn không phải CA BĂNG; đối thủ của chúng ta không phải là CA BĂNG. Không biết kẻ nào đùa đùa thật thật thả CA BĂNG ra để nhử chúng ta tới đây. Thật không thể tin nổi nó lại mạnh tới mức có thể thay đổi được quá khứ.

Tiểu Thiên lên tiếng:

– CA BĂNG chẳng qua chỉ là lời nguyền độc ác, nó không thể có phép thuật như thế. Vậy ai là kẻ quyết lấy mạng chúng ta?

Nạp Lan Tĩnh cười to:

– Thật không ngờ, để giết chúng ta, kẻ giấu mặt đã phải mai phục mấy chục năm, bởi ngôi làng này chắc chắn không phải chỉ đổi sau khi CA BĂNG xuất hiện. Không ai có thể có sức mạnh thay đổi quá khứ. Kẻ giấu mặt đó đã khống chế ngôi làng này nhiều năm về trước, từ khi chúng ta còn chưa ra đời kia.

Đối mặt với sự thay đổi bất ngờ này, không ai nghĩ đến việc có lúc phép thuật không sử dụng được. Ngôi làng này lại là nơi nặng âm khí nhất, hơn nữa dân làng không phải là hồn ma mà là người bị nhập hồn, bị bọn ma điều khiển, nhất định sẽ tới giết bọn họ.

Mọi người nhìn nhau cười gượng gạo, cái bẫy này đã được chuẩn bị công phu, đã đánh lừa được tất cả mọi người. Lúc đầu bị CA BĂNG dẫn dụ, mọi người đều tưởng rằng chỉ cần phá được lời nguyền ác độc là xong; vì thế đã kéo theo rất nhiều người và việc có liên quan. Đến tận bây giờ họ mới vỡ lẽ sự việc không phải như thế, rõ ràng có kẻ nào đó chỉ muốn lấy tính mạng của Tứ tướng. Năng lượng của Tứ tướng lại quá mạnh, do đó kẻ giấu mặt đó đã nghĩ cách lừa Tứ tướng đi vào nơi chí âm – nơi chuyển dịch không gian, thời gian để hóa giải phép thuật của họ, hơn nữa lúc này Tứ tướng chỉ còn linh hồn chứ không có thân xác nên yếu hơn rất nhiều.

Chỉ có Tứ tướng mới có thể mở cánh cửa không gian; nếu trừ bỏ được Tứ tướng, đồng nghĩa với việc trừ bỏ được mọi nguồn trấn áp ma quỷ, thì lúc đó ma quỷ có thể xuất hiện giết người mà không phải sợ gì cả.

Viên Không sư thái hối hận đập vào đầu mình nói:

– Muội sớm đã nghĩ ra CA BĂNG không phải là địch thủ của chúng ta. Muội đã từng nói rằng CA BĂNG không bao giờ lạm sát, vậy mà cuối cùng vẫn mắc bẫy.

Kha Gia Khoan vỗ vai bà an ủi:

– Muội đừng suy nghĩ lung tung nữa, không có chuyện gì đâu.

Tần Cẩm lúc này mới nhận ra mẹ nghĩ cho mình sâu sắc thế nào.

Mọi người bị vây chặt trong sân, họ cùng thầm nghĩ: “Làm thế nào để quay về đây? Làm thế nào để tiếp tục tồn tại đây?”.

Nạp Lan Tĩnh thắc mắc với chồng:

– Anh Khoan à, anh thử nghĩ ai có thể chỉ huy Ca Băng giết người? Rốt cuộc là ai vậy?

Bốn khuôn mặt đều lộ vẻ sợ hãi tột cùng; trong thời khắc ngắn ngủi đó, mọi người đã quyết định xong một việc.

Tứ tướng tiến tới trước mặt bọn trẻ rồi điểm huyệt chúng, sau đó tập trung tinh thần, lúc sau trên tay họ xuất hiện một quả cầu pha lê, quả cầu dần bay tới tim bọn trẻ. Một giọng nói chậm rãi cất lên: “Bây giờ các con đã là người kế thừa của bọn ta, Đường Thi Thi tiếp quản đuổi ma, Lục Tử Minh tiếp quản Phật Tinh, Tần Cẩm tiếp quản Cô Tinh, Kha Lương tiếp quản đạo pháp nhà họ Kha. Bây giờ các con có nhiệm vụ trấn áp ma quỷ.”

Quả cầu pha lê đã truyền xong, Tứ tướng ngã vật ra đất; họ đã kiệt sức. Kha Lương dìu bố đứng dậy. Kha Gia Khoan liền nói với con:

– Đối thủ của các con phải đối mặt bây giờ không phải là lời nguyền Ca Băng, uy lực của nó không đáng sợ lắm; đối thủ của các con lúc này chính là bà mo mà chúng ta đã truy sát mười mấy năm trước đây. Bà ta hận chúng ta đến tận xương tủy nên đã lợi dụng Ca Băng để hại các con, bởi các con là con cái của chúng ta. Do thương con, chúng ta đã vội vàng ra tay cứu giúp không suy tính, vì vậy mà trúng kế chuyển dịch thời gian của bà ta. Chuyển dịch thời gian ở nơi chí âm thế này, việc tiêu diệt chúng ta trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.

Dân làng đang phá cửa, Nạp Lan Tĩnh vội nói:

– Dù gì các con cũng là con của chúng ta nên chúng ta không thể bỏ mặc không quan tâm.

Tần Cẩm dìu Viên Không sư thái, bà vuốt ve khuôn mặt cô rồi dặn dò:

– Mẹ thực sự không muốn giao nhiệm vụ nặng nề này cho con, bởi bà mo có sức mạnh đáng sợ, nhưng nếu các con không nhận nhiệm vụ này thì chỉ có con đường chết mà thôi. Mẹ sẽ đưa các con trở lại thời của con, nhưng con sẽ quên hết mọi việc, kể cả mẹ nữa. Các con phải nhớ nhóm Tứ tướng bọn con phải luôn ở cùng nhau. Nhóm Tứ tướng già chúng ta không làm được gì nữa rồi. Xin lỗi con, mọi nỗi khổ các con phải chịu đều do bọn ta gây ra, mong muốn giết bọn ta đã được bà mo già nhen nhóm từ mười mấy năm trước sắp thành hiện thực rồi.

– Không! Mẹ ơi, mẹ không được chết! Chúng ta cùng quay về đi! Tránh được kiếp nạn này, mẹ hoàn tục, con có một ngôi nhà riêng trong thành phố, trong phòng còn có chuông gió và những con búp bê vải mẹ làm cho con lúc con còn bé. Mẹ con mình cùng về nhà đi! Mẹ đừng chết nhé!

Viên Không sư thái đau khổ đáp lại:

– Mẹ xin lỗi con, thực sự mẹ rời xa con cũng vì bất đắc dĩ mà thôi. Mẹ đã nhiều lần lén về thăm con, nhìn thấy con ngã mà không có ai nâng dậy, mẹ tự trách mình là một người mẹ xấu xa, đã hại chết bố con, hại con không được hưởng tình yêu thương. Mẹ thật chẳng ra làm sao cả! Bây giờ, con quay về đi! Ít ra con cũng không phải nghĩ tới người mẹ xấu xa này, rồi con sẽ nguôi ngoai, sẽ không còn nhớ tới mẹ nữa. Con sẽ có 1 gia đình hạnh phúc, cho dù có hạnh phúc thế nào thì con cũng phải tỉnh táo biết không?

– Mẹ à, mẹ đừng bỏ con một mình, đừng rời xa con nữa. Con chưa từng hận, chưa từng trách mẹ bao giờ. Con không cần một người mẹ hoàn hảo, con chỉ cần mẹ thôi! Trước đây, con cứ tưởng tại con không ngoan mẹ mới bỏ đi. Mẹ à, cho dù thế nào con cũng phải cứu mẹ.

Tần Cẩm ôm chầm lấy mẹ, nước mắt tuôn như mưa, cô không ngờ duyên phận giữa 2 mẹ con lại ngắn ngủi vậy; vừa mới gặp đã phải vĩnh viễn rời xa.

Kha Gia Khoan đau đớn thốt lên:

– Bây giờ nhóm Tứ tướng chúng ta chỉ còn làm được mỗi việc cuối cùng, đó là cùng hợp sức để mở cánh cửa thời gian đưa các con về. Chúng ta sẽ vĩnh viễn biến khỏi thế giới này; việc này cũng ít nhiều thay đổi số mệnh của các con. Có thể các con sẽ quên đi sự việc ngày hôm nay, nhưng các con phải cố gắng nhớ lại đấy.

Kha Lương ôm lấy bố mẹ rồi nói, vui vẻ như thường:

– Cho dù thế nào con cũng cứu bố mẹ.

Tấm vải đỏ phần 9 – Truyện ma

– Ngốc ạ, lát nữa con đi vào cánh cửa thời gian, con lại quên chúng ta ngay thôi mà, con sẽ không phải đau khổ như thế này nữa đâu. Đừng khóc nữa con yêu. – Trông Nạp Lan Tĩnh lúc này ngập tràn tình thương con.

Bà vuốt ve khuôn mặt Kha Lương rồi dằn vặt nói:

– Ngày nào cũng đánh vào mặt con, con có đau không?

– Không đau, mẹ đánh chẳng đau tí nào.

Nước mắt Kha Lương rơi lã chã.

Thi Thi nhìn mẹ Kha Lương:

– Cô à, cô đừng chết nhá!

– Xin lỗi Thi Thi, quả thật cô cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, do vậy đã bắt cháu phải kế thừa giáo phái đuổi ma của cô, cháu đừng trách cô nhé!

Cổng chính ngôi nhà đã được mở tung dân làng ùn ùn bước vào.

– Được rồi, đã đến lúc các con phải lên đường. Các con phải nhớ trách nhiệm của mình đấy.

Bọn trẻ cứ nắm chặt tay người thân không muốn rời. Cánh cửa thời gian đã hé mở, một sức hút mạnh đẩy bọn trẻ vào trong.

Tần Cẩm kêu thất thanh:

– Mẹ ơi, mẹ con mình cùng đi đi!

– Giờ bọn ta không đi nổi nữa rồi; phép thuật của bọn ta chỉ có thể đưa các con vào cánh cửa thời gian này mà thôi, các con mau đi đi! Cho dù thế nào các con cũng phải cố mà sống đấy! Đừng bao giờ nản chí. Các con nên nhớ bọn ta rất yêu các con.

Nhóm trẻ bị một sức hút mạnh đẩy họ vào vùng tối; trong bóng tối mọi người cố gắng tìm nhau nhưng không thể. Sức mạnh vô hình đó đẩy bọn họ lùi về phía trên, sức ép quá lớn khiến họ không thể khóc nổi nữa.

Chương 22: TRỞ VỀ THÀNH PHỐ

Tần Cẩm nặng nề rơi xuống đất. Vừa mở mắt ra, cô thấy bé gái đang chắp tay, trên tay cô bé là sợi dây đỏ được buộc thành vòng tròn để giữ cánh cửa thời gian.

Từ cánh cửa thời gian lại rơi xuống một người nữa, đó là Kha Lương. Vừa đứng dậy, anh liền hướng về phía cánh cổng gọi to: “Bố mẹ ơi, mau ra đi!”

Tần Cẩm đứng bật dậy, định nhảy vào cánh cổng thời gian kia nhưng đệ tử của trụ trì Tiểu Thiên đã giữ cô lại. Kha Lương ôm lấy cô, hai người nhìn nhau, mãi không nói nên lời. Đột nhiên họ nhớ ra Thi Thi và Tử Minh vẫn còn ở trong cánh cổng thời gian, họ đau đớn không thể giúp gì cho Thi Thi và Tử Minh lúc này.

Bé gái mở to mắt rồi nói:

– Em không chống đỡ được lâu nữa, nếu anh chị ấy còn chưa ra được thì cánh cổng thời gian sẽ đóng đấy.

Tần Cẩm và Kha Lương đứng bên cửa, lòng như lửa đốt, họ nhìn thấy cánh cổng thời gian chỉ còn một chút nữa là đóng lại rồi. Họ đau đớn nghĩ thầm, chả lẽ sự hy sinh của nhóm Tứ tướng lại vô ích hay sao?

Cánh cổng thời gian giống như một vầng sáng, vầng sáng ấy đang dần thu hẹp lại, mồ hôi chảy đầm đìa trên khuôn mặt bé gái.

Kha Lương ôm lấy Tần Cẩm rồi khuyên nhủ:

– Em đừng đi vào nữa, nếu bị hút trở lại sẽ phiền lắm đấy!

Vầng sáng chuẩn bị khép lại thì xuất hiện một cánh tay đặt trên người bé gái. Một luồng sức mạnh mới làm cánh cổng thời gian hé ra một chút. Đó chính là đồ đệ của trụ trì Tiểu Thiên.

Hai đứa trẻ cố gắng giữ cánh cổng thời gian, lúc này cánh cổng chỉ còn phát ra một tia sáng cuối cùng.

Cuối cùng thì từ cánh cổng thời gian cũng rơi ra hai người, đó là Thi Thi và Lục Tử Minh.

Bốn người ôm nhau khóc. Họ chạy tới bên xác của Tứ tướng. Tứ tướng đã chết thật rồi.

Bỗng họ nghe thấy một tiếng kêu thất thanh ở đằng sau, bé gái ngã xuống đất. Cánh cổng thời gian đã hoàn toàn khép lại. Vòng tròn màu đỏ đứt thành từng đoạn nhỏ. Tiểu hòa thượng ngồi xếp bằng trên đất để hồi phục nguyên khí. Kha Lương bế bé gái lên an ủi.

– Không sao rồi, em mệt lắm hả? Nghỉ ngơi một chút là ổn thôi.

Bé gái mở mắt rồi nói:

– Viên Không sư thái chết rồi hả anh? Sư thái không trở về nữa?

Tần Cẩm xúc động khóc nấc lên, cô nhớ lại ánh mắt mẹ nhìn mình lần cuối.

Tiểu hòa thượng không nói năng gì, đưa mắt nhìn cả bốn người rồi chậm rãi lên tiếng:

– Mọi thứ đều do trời định. Bốn vị thí chủ có dự định gì không?

– Chúng tôi về thành phố trước rồi tính sau. – Lục Tử Minh đáp.

– Thế cũng tốt. Ta và tiểu muội vì giúp các thí chủ kéo dài thời gian mở cửa nên đã dùng hết pháp lực của mình, bây giờ cũng không giúp được gì nữa. Bọn ta phải tu ở chùa này, hồi phục nguyên khí xong còn phải giúp sư phụ siêu độ.

– Hai vị ở đây liệu có an toàn không? – Tần Cẩm lo lắng hỏi.

– Xin các thí chủ yên tâm. Tuy ta và sư huynh đã mất hết pháp lực nhưng việc đó cũng không ảnh hưởng lắm tới chúng ta. Chúng ta sẽ chuyên tâm tu hành. – Bé gái dõng dạc trả lời.

Bốn người lưu luyến không muốn rời ngôi chùa; họ đau đớn nhìn di thể của Tứ tướng. Không từ ngữ nào có thể nói hết nỗi đau lòng của họ. Gánh nặng trên vai thật nặng nề. Hiện tại họ vẫn không hiểu gì về CA BĂNG và bà mo kỳ bí kia.

Xem ra lúc này chỉ còn mỗi cách cầu cứu ông nội Kha Lương mà thôi.

Mọi người lên xe. Khi đi nhiều người như thế, vậy mà khi về, chỉ còn lại bốn người. Tần Cẩm ôm chặt Hắc Bảo, cô và Thi Thi dựa vào nhau khóc.

Lục Tử Minh và Kha Lương cứng rắn hơn. Họ bình tĩnh nhìn về phía trước để tìm đường ra.

Dự định đầu tiên khi đến thành phố là tới hầm mộ nhà Thi Thi đón Đinh Đông. Họ không muốn để đứa bé ở trong hầm mộ quá lâu.

Họ lái xe tới hầm mộ. Hầm mộ có vẻ âm u, không giống lúc trước.

Không hiểu đã xảy ra chuyện gì? Mọi người vội vàng chạy lại xem, chỉ thấy bác Lý đang ngồi trong ngôi nhà nhỏ. Vừa nhìn thấy họ, ông Lý thở dài rồi nói:

– Nếu các cháu không đến thì e rằng ta cũng chẳng chờ được nữa; Anh Kỳ đã bế đứa bé đi rồi.

– Sao Anh Kỳ có thể ra ngoài được?

Ông Lý thở dài rồi nói tiếp:

– Ta bị trúng tà khí mạnh nên bị thương; tà khí có sức mạnh đáng sợ, ta cũng không biết tại sao nó lại có sức mạnh như thế?

Thi Thi chạy về phía trước hét to:

– Bác Lý à, bác đừng đi!

– Bác già rồi, đã đến lúc phải đi rồi. Các cháu nhớ phải đón được Đinh Đông về đấy nhé! Đinh Đông và mẹ nó đang ở trong bệnh viện tâm thần.

– Bác à, bọn cháu phải làm gì đây? – Lục Tử Minh băn khoăn.

– Các cháu vẫn còn sống, nhất định sẽ tìm ra cách đối phó. Bây giờ bác không thể trả lời các cháu được. Nguyên khí của bác đã cạn, chỉ cố chờ các cháu về để nói cho các cháu biết tung tích của con bé.

Nói xong, ông hiền từ đưa mắt nhìn bọn trẻ. Ông dặn dò Thi Thi:

– Bác đã trông nom cho dòng họ nhà cháu bao năm rồi, giờ thì không thể gắng gượng được nữa, cháu tự bảo trọng nhé!

Họ chỉ nhìn thấy thân xác ông lão biến thành một làn khói xanh, rồi biến mất dần.

Thi Thi và Tần Cẩm chạy về phía ông Lý đã ngồi. Tần Cẩm xúc động nhớ lại lúc ông Lý cứu mình trong thư viện.

Thế thì cô y tá trẻ trong bệnh viện chắc cũng gặp chuyện chẳng lành rồi!

Bốn người đau đớn nghĩ thầm; không dám chậm trễ một phút, họ phóng như bay tới bệnh viện tâm thần.

Mọi thứ vẫn bình thường, chỉ có điều không thấy cô y tá đâu.

Mọi người chạy vội vào phòng Anh Kỳ; họ thở phào khi thấy hai mẹ con đang ngồi chơi vỗ tay với nhau.

Anh Kỳ không nhận ra bốn người, nhưng lại tỏ ra rất thân thiết với Đinh Đông. Họ không muốn làm phiền phút giây vui vẻ hiếm hoi của hai mẹ con, do vậy cứ đứng im tại chỗ ngắm hai người.

Không thể ở lâu trong bệnh viện tâm thần được nữa; họ đã ở đây gần một ngày rồi. Màn đêm vừa buông xuống, chỗ này sẽ trở nên rất đáng sợ.

Lục Tử Minh tiến về phía trước ôm Đinh Đông đi, Anh Kỳ thẫn thờ đứng dậy rồi nhìn theo, không biết những người này định làm gì con mình. Tiếng Đinh Đông khóc thét lên: “Mẹ, mẹ ơi, con muốn mẹ bế con cơ!”

Mọi người ngạc nhiên dừng lại, họ thắc mắc không hiểu tại sao Đinh Đông lại biết Anh Kỳ là mẹ của nó? Lục Tử Minh thả đứa bé xuống, nó liền chạy lại về phía Anh Kỳ, lắc tay cô rồi nói: “Mẹ, mẹ ơi!”

Lúc này Anh Kỳ lại giống như một khúc gỗ, chẳng có phản ứng gì nữa. Đinh Đông gọi mệt quá liền hét toáng lên: “Mẹ không cần con, con chết đây.”

Phòng bệnh bỗng tối om, mất điện rồi.

Trong bóng tối, Tần Cẩm thấy Hắc Bảo cong người lên như muốn đối phó với sự tấn công của kẻ địch. Lục Tử Minh bật đèn khẩn cấp, Anh Kỳ và Đinh Đông không biết đã chạy đi đâu mất.

Bốn người sợ toát mồ hôi. Lục Tử Minh là người đầu tiên trấn tĩnh lại; anh sợ chạy bổ vào nhà vệ sinh nhưng không thấy gì ngoài bồn cầu trắng sáng. Anh thắc mắc cửa sổ cao như thế, cũng khó có thể thoát ra từ chỗ này, mà nếu đi qua bốn người thì tại sao lại không nghe thấy tiếng động gì?

Đột nhiên từ bên ngoài vọng lại một giọng nói trầm lạnh:

– Các vị định làm gì thế?

Quay lại nhìn, thì ra là cô y tá mặc áo trắng đang đứng ở cửa. Cô ta cúi thấp đầu, mái tóc dài che cả mắt.

Kha Lương định đáp lại: “Bệnh nhân mất tích rồi”, bỗng anh khựng lại không nói nên lời, bởi từ chỗ anh đứng có thể nhìn thấy một người đang nằm bò trên cô y tá, giống như một tờ giấy dán trên lưng cô ta. Nếu nhìn từ đằng trước thì chẳng trông thấy gì, thế nhưng đứng ở góc của anh lại thấy rất rõ.

Thi Thi không biết, cứ tiến về phía trước, cô muốn ra ngoài tìm Anh Kỳ và Đinh Đông. Kha Lương sợ quá không thốt nên lời; điện lại mất; bốn bề lặng như tờ khiến người ta sợ run bần bật.

Lục Tử Minh cứ sờ soạng trên tường để tìm công tắc, trong đêm tối tiếng tim đập sao mà to thế! Anh cảm thấy tường ướt át, không hiểu sao tường trong bệnh viện lại ẩm thế?

Anh cứ lần mãi, cảm thấy bức tường rộng vô cùng. Cuối cùng anh cũng lần được công tắc, vội vã nhấn nút thì nhận ra mình đang đứng trước thang máy. Thang máy trống rỗng không có ai. Anh thắc mắc sao mình lại có thể đi xa đến vậy.

Không kịp suy nghĩ nữa, anh nghe thấy một tiếng trẻ con kêu thảm thiết. Có lẽ nào là tiếng của Đinh Đông?

Anh vội vã rút súng rồi bước vào thang máy. Thang máy từ từ đóng lại. Từ ngoài nhìn vào, trong thang máy chỉ có mỗi mình Lục Tử Minh, nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy một phụ nữ đi giày hoa đang treo mình bên trên. Chiếc giày thêu hoa đó chỉ cách đầu Tử Minh mấy phân. Đầu của mụ ta thõng xuống dưới, khuôn mặt đầm đìa máu và lại không có mắt.

Lúc Thi Thi chạy ra ngoài, Kha Lương nhìn thấy bóng ma dính trên người cô y tá hướng về phía Thi Thi làm động tác bóp cổ. Thi Thi bị bóng tối che phủ. Kha Lương đuổi theo cô, bởi anh nhìn thấy rõ con ma trên người cô y tá đã móc mắt cô ấy rồi; nếu giờ anh không mau đi cứu Thi Thi, có lẽ cô ấy cũng có kết cục giống cô y tá mất.

Tần Cẩm vẫn ở phía cuối của căn phòng; cô nghe thấy tiếng kêu của Thi Thi và tiếng bước chân xa dần của Kha Lương. Không dám mò mẫm khắp nơi giống Tử Minh, cô chỉ còn biết ôm chặt Hắc Bảo rồi áp mặt vào người nó; chỉ có bộ lông ấm áp của nó mới mang lại cho cô một chút hơi ấm sau khi sợ lạnh người. Cô thầm gọi: “Kha Lương, Kha Lương ơi, Tử Minh ơi, Thi Thi ơi, mọi người đang ở đâu thế?” Vừa gọi cô vừa bước về phía có ánh sáng le lói ở đằng xa.

Nơi có ánh sáng là nhà vệ sinh. Trong đó có chiếc đèn khẩn cấp, ánh sáng le lói như người bệnh đang hấp hối bất cứ lúc nào cũng có thể tắt thở vậy. Cô chậm rãi tiến về phía có ánh sáng, cẩn thận ghé đầu vào trong xem, chỉ thấy một người phụ nữ đang thẫn thờ ngồi trên bồn cầu. Cô chợt vui vì phát hiện ra người đang ngồi đó là Anh Kỳ.

Cô muốn tới kéo Anh Kỳ đi nhưng Hắc Bảo lại kêu to; chắc có gì không ổn. Kinh nghiệm buộc cô phải quan sát kỹ người đàn bà kia, đúng là giống hệt Anh Kỳ; cô thấy lạ là lúc chưa mất điện họ đã kiểm tra kỹ nhà vệ sinh nhưng không thấy ai trong đó mà.

Tần Cẩm chầm chậm bước về phía Anh Kỳ; vừa quan sát cô vừa hỏi:

– Sao cậu lại chạy tới đây? Chúng mình cùng ra nhé!

Anh Kỳ dường như không nghe thấy cô hỏi, cứ ngây ngô đùa với ngón tay của mình.

Tần Cẩm tiến tới chỗ Anh Kỳ kéo tay cô ta, tay Anh Kỳ lạnh ngắt, nhìn thấy mười ngón tay búp măng của Anh Kỳ, cô thương vô cùng. Bàn tay trắng nõn nà, trông thật đẹp.

Anh Kỳ không nhúc nhích. Tần Cẩm ngồi xuống nắm lấy tay Anh Kỳ, mỉm cười rồi nói:

– Cậu đừng sợ! chúng mình đi ra đi!

Đúng lúc đó, Tần Cẩm sợ rúm người lại; ánh mắt cô tập trung vào tay Anh Kỳ. Cô sợ hãi lùi về phía sau, vừa lùi cô vừa hỏi:

– Ai đã giúp cậu sửa móng đấy?

Cô chợt nhận ra chỉ có thể là Lam Kỳ mới có kiểu sửa móng vừa kỳ quái khác người lại vừa đẹp như thế.

Anh Kỳ từ từ ngẩng đầu, cô ta cười rất lạ rồi trả lời Tần Cẩm, rõ ràng từng chữ một.

– Mình tự  sửa đấy.

Tấm vải đỏ phần 9 – Truyện ma

Tần Cẩm sợ hãi hét lên, cô định chạy ra ngoài nhưng cửa nhà vệ sinh đã bị ai khóa; trong lúc đó “Anh Kỳ” lại đang đứng dậy tiến về phía cô. Tần Cẩm vớ vội chiếc bình tắm ném vào đầu Anh Kỳ, cô ta chưa kịp kêu lên thì đã ngã vật xuống đất giống như một xác chết nằm ngửa thẳng đơ trên nền nhà tắm.

Tần Cẩm điên cuồng đập cửa gọi: “Kha Lương ơi, mở cửa, mau mở cửa cho em!” Ánh đèn chớp chớp rồi hình người giống xác chết kia bỗng thay đổi, da của Anh Kỳ từ từ nứt ra, Lam Kỳ giống như từ trong chăn bước ra, hiện trước mặt Tần Cẩm.

Tần Cẩm chỉ thấy hai hố mắt đen sì, khuôn mặt đẫm máu và chiếc áo yếm đang dần hiện ra trên người Lam Kỳ. Tần Cẩm sợ đến quên cả đập cửa.

Lan Kỳ đã thay đổi gần giống với cái xác Tần Cẩm nhìn thấy trong nhà xác. Đầu của xác chết động đậy, hai hố mắt đen ngòm hướng về phía cô như muốn hỏi: “Sao cậu chưa tới tầng 13?”

Kha Lương đuổi theo Thi Thi; anh chạy theo tiếng bước chân trong hành lang tối om. Chạy mãi vẫn chưa ra khỏi hành lang, anh hốt hoảng nhớ ra: “Chết thật! Tần Cẩm vẫn ở trong phòng.” Anh bối rối không biết phải làm sao, tiếp tục đuổi theo Thi Thi hay quay lại cứu Tần Cẩm. Đột nhiên anh không nghe thấy tiếng bước chân nữa, anh cố lắng nghe, bốn bề im lặng như tờ.

Anh không để ý chiếc khuyên tai đã sáng đỏ, báo hiệu có nguy hiểm xung quanh anh.

Dưới ánh sáng lờ mờ, bộ mặt đang kê trên vai Kha Lương; bộ mặt đó giống hệt bộ mặt dính trên người cô y tá. Tiếng bước chân đã ở rất xa nhưng anh vẫn không nhìn thấy, cũng không cảm nhận được; nếu không có xích hoàn bảo vệ chắc anh đã gặp nạn rồi.

Anh tiếp tục đi trên hành lang dài hun hút đó.

Anh nhớ lại lúc bị giam trong chính bệnh viện này lần trước, có phải tất cả chỉ là ảo giác? Đều do Đinh Đông tạo ra? Sao cô bé lại có sức mạnh như vậy? Điều đó là do CA BĂNG tạo nên hay bản thân cô bé có năng lực siêu nhiên? Anh tĩnh tâm trở lại, hành lang đã có ánh sáng, màu đỏ trên khuyên tai cũng dịu đi, nhìn lại hành lang, vẫn không có gì thay đổi; không thể tìm được đường lúc này.

Đúng lúc anh tuyệt vọng nhất thì nghe thấy tiếng mèo kêu.

Kha Lương vui mừng ra mặt, thì ra là Hắc Bảo. Hắc Bảo càng kêu càng vang, càng gấp gáp, Kha Lương chạy về hướng mèo kêu; anh nhìn thấy bóng mèo đen thấp thoáng giống như đang dẫn đường.

Kha Lương không suy nghĩ nhiều, anh cứ chạy theo Hắc Bảo. Anh nhủ thầm: “Tần Cẩm à, không được xảy ra chuyện gì đâu nhé!”

Tần Cẩm nhìn thấy Lam Kỳ đang nhoài dần về phía mình, cô run rẩy nắm chắc vòi hoa sen trong tay.

Lam Kỳ giơ mu bàn tay ra, chỉ thấy mười ngón tay nhọn hoắt, cô lên tiếng: “Móng tay của mình rất đẹp phải không?”

Sau đó cô ta lật lòng bàn tay ra, trên đó dính một con mắt còn máu – nó cứ nhìn xoáy vào Tần Cẩm.

Lam Kỳ lại nói tiếp: “Con mắt này rất đẹp phải không?”

Trong lúc sợ hãi tột độ, Tần Cẩm chỉ còn biết trả lời: “Đúng là rất đẹp.”

Lam Kỳ ghé sát mặt vào Tần Cẩm dụ dỗ: “Cậu thử móc mắt ra xem thế nào?”

“Ừ!” Tần Cẩm đang dần mất hết ý thức, từ từ đưa tay lên định móc mắt mình ra.

Đúng lúc này, cửa mở đánh “sầm” một cái, Kha Lương xông vào trong; Tần Cẩm tỉnh táo trở lại. Cô không thấy ai trên sàn nữa, Kha Lương vội chạy tới bên cô hốt hoảng hỏi:

– Sao rồi? Em đã nhìn thấy ai mà sợ hãi đến mức này?

Tần Cẩm mím chặt môi, không trả lời. Hắc Bảo chạy vào nhà vệ sinh, không nhảy vào lòng cô mà xoay người nhảy vào lòng Kha Lương.

Đã nhiều ngày sống chung cùng Hắc Bảo nên Kha Lương cũng không quá sợ mèo nữa. Nhưng nếu đột ngột có tiếp xúc thân mật với mèo thì anh vẫn hốt hoảng hét tướng lên.

Tần Cẩm vội nói:

– Chúng mình mau đi cứu Thi Thi và Tử Minh đi!

Lúc này bệnh viện đã có điện trở lại. Trên lối đi trắng toát chẳng có ai, chỉ có một vài khuôn mặt ngây ngô của các bệnh nhân tâm thần đang đứng sát vào cửa sổ tò mò nhìn hai người bọn họ.

Kha Lương ngửi thấy mùi máu rất tanh, anh liền kéo Tần Cẩm chạy như bay.

Họ rẽ ngoặt nhưng không thấy một cái xác nào liền thở phào nhẹ nhõm. Khi nhìn lên tường họ thất kinh, bởi bức tường đã bị vấy máu khắp nơi. Họ lần theo vết máu. Thấy máu tập trung nhiều nhất ở thang máy, hơn nữa thang máy lại đang chỉ ở tầng 13.

Tần cẩm và Kha Lương đưa mắt nhìn nhau, họ chuyển sang đi cầu thang bộ nhằm hướng tầng 13 thẳng tiến.

Lục Tử Minh nhìn thấy thang máy cứ tiếp tục đi lên, đi mãi mà không thấy động tĩnh gì, lúc đến tầng 13 thì thang máy đột nhiên dừng lại.

Anh nghĩ có gì không ổn liền liên tục ấn vào nút dừng, nhưng thang máy dường như đã mất điều khiển. Anh nghe thấy tiếng thở dài trên đầu, ngẩng đầu lên thì thấy có ai đó đang treo bên trên. Anh lùi về phía sau, bỗng thang máy tối sầm, đèn chập chờn 1 lúc rồi sáng hẳn. Anh lại ngẩng đầu lên xem thì chẳng thấy gì nữa.

Anh nắm chặt súng, rồi ấn nút khẩn cấp, anh sợ hãi, người lạnh toát.

Đúng lúc này thì cửa thang máy mở ra, 1 phụ nữ mặc váy dạ hội thời trang nghiêng người bước vào. Lục Tử Minh thở phào nhẹ nhõm. Bà ta nhấn nút. Thang máy hoạt động trở lại. Anh cất súng, bởi sợ người phụ nữ kia nhìn thấy cho rằng anh bị thần kinh hoặc là cướp.

Nhưng người phụ nữ kia không nhìn anh mà cứ chăm chú nhìn lỗ thông gió trong thang máy; Lục Tử Minh không nén nổi tò mò liền hỏi cô ta: “Cô à, cô nhìn gì thế”

Cô ta không nhìn lên trên nữa mà nhìn thẳng vào anh rồi trả lời: “Tôi đang tìm dây thắt cổ.”

Đúng lúc này Tử Minh nhìn thấy bóng mình và cô ta trong gương thang máy. Đúng là bóng của 2 người, nhưng bóng của anh vẫn thế còn bóng người phụ nữ kia lại là người phụ nữ tóc dài, mặc áo thêu màu đỏ. Mụ ta đang cúi đầu; đôi giày thêu hoa rất bắt mắt của mụ ta soi rõ trong gương.

Lục Tử Minh rút súng ra, chĩa vào mụ ta rồi đe doạ: “Đừng lại gần, nếu không tôi bắn đấy!”

Mụ ta cười rồi lùi về phía sau. Mụ ta bị hút vào chiếc gương. Chiếc gương trong thang máy bỗng trở nên sống động khác thường, nó nuốt chửng người phụ nữ kia. Mụ ta biến mất.

Lục Tử Minh không tin nổi vào mọi thứ diễn ra trước mắt mình, nhưng không còn đủ thời gian để ngạc nhiên nữa. Anh thấy bóng của mụ ta không biến mất trong gương mà bây giờ đã hiện hình là người phụ nữ mặc áo đỏ, cứ di chuyển về phía anh, càng lúc càng gần.

Lục Tử buộc phải nổ súng.

Kha Lương và Tần Cẩm chạy tới giữa cầu thang thì nghe thấy tiếng súng, Tần Cẩm liền đứng lại rồi nói với Kha Lương: “Anh à, bệnh viện này làm gì có tầng 13.”

Kha Lương vỗ đầu thừa nhận, bệnh viện này chỉ có bốn tầng, lấy đâu ra tầng 13 kia chứ! Hai người đã chạy rất lâu rồi. Chẳng lẽ lại bị ảo giác ư?

Kha Lương đã có kinh nghiệm từ buổi sáng, anh bình tĩnh nhìn bốn phía, phát hiện tầng dưới có bóng người. Anh liền kéo Tần Cẩm chạy xuống, vừa chạy vừa nói: “Anh hiểu rồi, thang máy vẫn ở tầng 1, nó vẫn đứng yên ở đó, nhưng nó lại chạy vào 1 không gian tầng 13 khác. Chúng mình mau chạy xuống tầng 1 đi.”

Lục Tử Minh đã không còn để ý tới cái gì nữa, anh nhắm mắt bắn bừa, lúc mở mắt ra chỉ thấy vỏ đạn tung tóe khắp nơi.

Anh vừa định thở thào nhẹ nhõm thì lại cảm thấy có gì đó đang lắc lư trên đầu. Ngẩng đầu lên, anh thấy người phụ nữ mặc áo đỏ đó đang treo lơ lửng trên cửa trời của thang máy. Bà ta thõng mặt xuống, đối mặt với anh, 2 con mắt đã bị móc, máu chảy tràn khắp nơi, rỏ cả vào mặt anh.

Đáng sợ nhất là người đàn bà với khuôn mặt vô hồn lại bắt đầu nhếch mép cười.

Kha Lương đã tới cửa thang máy, anh đập mạnh vào nó nhưng chẳng có tác dụng gì.

Tần Cẩm sốt ruột, nhấn nút liên hồi.

Hắc Bảo đang nằm trong lòng Kha Lương bỗng nhảy vọt lên cào vào môi anh, Kha Lương lấy tay sờ thì phát hiện mình đã bị chảy máu, anh cũng chẳng có thời gian để trách Hắc Bảo nữa, cứ tiếp tục đạp cửa.

Đúng lúc này thì xuất hiện kỳ tích – bàn tay dính máu của Kha Lương vừa đập vào cửa, tất cả các vết máu đầm đìa trên thang máy đều biến mất.

Kha Lương ngạc nhiên nhìn tay mình rồi hét to:

– Đúng rồi! Sao anh lại không nhớ đến chiêu này trong Phương pháp tránh tà của ông anh – dùng máu của mình để đuổi ma. Dòng họ Kha của anh truyền đời làm pháp sư, nên trên người ai cũng có máu tránh ma.

Anh vẫn đang hoan hỉ thì thấy mũi mình đau nhói, máu chảy ộc ra. Anh định mắng Tần Cẩm thì thấy cô đã nhanh chóng lấy tay quyệt máu trên mũi anh rồi bôi vào nút nhấn thang máy. Vừa nhấn mạnh vào, thang máy bật mở.

Một người đang bị treo lủng lẳng trong thang máy; đó chính là Lục Tử Minh. Kha Lương chạy vào trong ôm chân Tử Minh kéo xuống, đáng thương cho anh chàng Lục Tử Minh đã bị treo cổ trợn cả mắt; đã thế lại còn tiếp tục bị kéo xuống đau điếng người, nên chỉ còn biết giẫy đạp lung tung. T ần Cẩm nhìn thấy thế vội nói với Kha Lương: “Đừng cố kéo anh ấy xuống, bế anh ấy lên đi”

Kha Lương và Tần Cẩm luống cuống đặt Tử Minh xuống; may mà anh ấy không bị treo lâu, hơn nữa thể lực sung mãn nên chỉ nghỉ 1 lúc lại bình thường như không có việc gì.

Vừa ngồi dậy, Tử Minh đã lớn tiếng mắng Kha Lương:

– Lúc nãy anh cứ cố kéo tôi xuống, anh có còn nhân tính không đấy? Hay là anh muốn giết tôi?

Kha Lương xoa mũi hỏi lại:

– Đừng có già mồm! nếu anh không treo cổ tự tử thì tôi đã không mất nhiều máu đến thế! Tôi vốn đã gầy yếu, suy dinh dưỡng, thiếu máu, đâu có được béo tốt như anh.

Tần Cẩm phải hét to can 2 người:

– Đến lúc này mà 2 anh còn tâm trạng cãi nhau à? Không mau đi cứu Thi Thi!

Họ liền đứng dậy chạy ra ngoài. Nhìn thấy Thi Thi đang chầm chậm bước tới, ba người thở phào nhẹ nhõm; đang định chạy đến chỗ Thi Thi thì họ đứng sững lại.

Có một bóng người bay sau Thi Thi.

Tần Cẩm giơ nắm đấm định đánh Kha Lương. Kha Lương vội chạy tới núp sau lưng Tử Minh.

Thi Thi đang dần tiến tới phía họ; cái bóng kia cũng rõ hơn. Ba người nhận ra đó là ông nội Kha Lương liền ngồi bệt xuống đất, thở phào rồi nói:

– Ông à, lần này ông xuất hiện quá bất ngờ đấy! Bọn cháu sợ đến thót tim rồi đây này.

Ông nội Kha Lương – Kha Đạo cuối cùng cũng xuất hiện, Kha Lương vui mừng chạy về phía ông, nhưng thấy ông hững hờ, ch�

1 người thích truyện này

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *