Nửa đêm by MeMe {truyện gay hay}

Truyện gay hay Nửa đêm by MeMe. Nó tên Bình, con trai độc nhất của một giá đình khá giả. Năm nay nó học lớp 12, nhưng cái sự học của nó đang bị buông theo dòng nước.

Chương 1 truyện gay hay Nửa đêm Full by MeMe

Không phải nó ngu ngốc gì, nhưng chỉ vì cái mác con trai độc nhất nên nó được nuông chiều thái quá. Mười bảy tuổi bắt đầu theo bạn bè ăn chơi, chưa đầy một năm nó đã là dân sành điệu với các thứ giải trí của các cậu ấm, cô chiêu.

Ảnh minh họa truyện gay hay Nửa đêm

Ảnh minh họa truyện gay hay Nửa đêm

Hôm nay cũng như mọi cái thứ bảy khác, nó lết về tới đầu ngõ thì đồng hồ đã điểm mười hai giờ đêm. Ngày thường thì sớm hơn một chút mười giờ đêm, dù gì nó cũng phải đến trường vào sáng mai. Cái sự nghiệp đến trường đều đặn của nó, chẳng qua là để ba mẹ nó không bố nó chuyện nó tụ tập ăn chơi, quậy phá mà thôi. Câu đầu môi của cha mẹ nó là:

– “ Chậc tại con trai nó học nhiều quá, nên tạo điều kiện cho nó giải trí”.

Và dù gì cũng chỉ còn vài tháng là nó đã tốt nghiệp cấp ba. Tốt nghiệp không khó với nó, vào đại học danh tiếng thì chưa biết, nhưng thường thường thì chắc cũng được.

Anh đèn đường vàng nhợt nhạt, rọi xuống con đường vào nhà nó đầy vẻ liêu trai. Đường xá đã vắng nhiều, thỉnh thoảng mới có một chiếc xe đi ngang. Nó phóng xe cái vèo, vừa định cua vào hẻm thì một điều kinh khủng làm nó phải thắng cái rét. Đúng hơn là một người mà nó cho là khủng khiếp.

Thằng bạn cùng lớp đã chuyển trường mấy hôm nay, đang đứng ngay đầu hẻm nhà nó. Cái vẻ lơ ngơ, ngu ngu làm nó nhìn thấy phát bực. Nó tắt máy xe, đá chống cái cộp. Bước xuống tiến thẳng lại cái chỗ thằng bạn học đứng với cái vẻ hung hăng không thể tả. Chỉ chỉ ngón tay như muốn đâm lủng cả ngực của người ta, nó nói như hét.

– Còn tới đây phiền tao, chắc nhiêu đó chưa đủ với mày phải không thằng biến thái. Muốn nặng tay hơn hả?

– Không, chỉ là – Thằng bạn học của nó ấp a ấp úng, lúng túng chẳng biết làm sao với thái độ hung hăng thái quá của nó.

– Là là cái gì? – Nó tiếp tục làm dữ. – Nếu không biến ngay lập tức, ngày mai cả xóm nhà mày sẽ biết mày nửa đêm, đón đường quấy rối đàn ông đó. Coi lúc đó còn dám ngẩn đầu ra đường không.

Nó vừa dứt câu, thằng kia lập tức chạy mất, khuất bóng sau cột điện. Nó quay nhìn theo nhưng không thấy bóng dáng đâu, đường xá vắng lặng.

– “ Thằng này coi yếu ớt vậy mà chạy cũng nhanh thiệt, mà nó dám nửa đêm nửa hôm đứng đây đợi mình thì không phải tay vừa. Lì thuộc dạng khó gặm.”

Nó leo lên xe dông thẳng, định bụng ngày mai sẽ kể chuyện này cho tụi thằng Lộc nghe. Tụi nó sẽ lên kế hoạch đập cho thằng đó một trận, cho chừa cái tội cứ theo làm phiền nó hoài.

Thực ra cái thằng đó học cùng lớp với nó từ cấp hai tới giờ. Nó tên Phương, học lực cũng khá khá. Phương trong mắt nó không có gì xấu, nhưng chỉ tốt cho đến trước cái ngày Phương gọi nó ra sân sau trường để tỏ tình. Nghe Phương tỏ tình mà nó nổi hết da gà, nó co giò chạy để cho thằng đó đứng chết trân một mình giữa sân.

Kể cho tụi bạn chung nhóm quậy của nó nghe, thế là tụi nó có trò chơi mới. Từ đó mỗi ngày vô lớp là tụi nó bày đủ trò để làm tình làm tội thằng Phương. Ban đầu nó cũng thấy ngại nhưng dần rồi cũng quen, riết rồi mỗi khi thấy khuôn mặt méo xệch vì đau khổ của thằng Phương nó cũng thấy hả hê. Dù gì nó cũng không muốn bị đám bạn nó nói nó động lòng với thằng đó, mỗi khi nó định từ chối mấy chuyện bắt nạt thằng này. Thêm nữa nó cũng không muốn mang tiếng bị con trai mê, con gái mê vẫn oai hơn chứ.

Chẳng bao lâu cả lớp biết chuyện thằng Phương thích nó, rồi cả khối rồi thì chắc cả trường cũng biết. Bằng chứng là thằng Phương bị cô lập hoàn toàn, đi tới đâu nó cũng bị nhìn bằng những ánh mắt kỳ thị của học sinh trong trường. Chẳng mấy chốc nó xanh lè, nhợt nhạt như con ma, đi lúc nào cũng gục mặt xuống.

Một ngày, Bình đi chơi về vào tối thứ bẩy. Cũng như hôm nay, về đến đầu ngõ đã thấy thằng Phương ngồi chờ. Phương chặn nó lại nài nỉ:

– Xin cậu đó, cậu có thể thôi những trò độc ác của cậu với mình không. Không lẽ chỉ vì thích cậu mà mình phải chịu những điều kinh khủng như vậy sao?

Nó gạt phăng thằng Phương qua một bên, vì nó nghe lòng nó có cảm giác kỳ quái, nó không muốn chấp nhận cái cảm giác đang dâng lên trong lòng. Nó đang động lòng trước đôi mắt tội nghiệp kia.

Và ngày hôm sau, nó và một vài thằng bạn ngồi trước mặt ba má của thằng Phương. Với gương mặt đau khổ, nó đã méc với ba mẹ thằng Phương mọi chuyện. Dĩ nhiên nó đang đóng vai người bị hại, còn những chuyện bất lợi cho nó như tụi nó bắt nạt thằng Phương bao lâu nay nó dấu nhẹm.

Mặt ba mẹ thằng Phương lúc đó thật khó mà diễn tả, nó biết chắc thằng này sẽ chịu một trận cuồng phong tơi tả sau khi nó về.

Ngày hôm sau, rồi ngày hôm sau nửa không thấy thằng Phương đi học. Tụi nó đoán già đoán non. Một là cha mẹ nó quê quá không cho nó vác mặt đi học nửa, hai là nó đã bị một trận đòn thừa sống thiếu chết nên chưa thể đi học.

Câu chuyện đó rồi cũng qua khi lớp nhận đơn thôi học của thằng Phương do cha mẹ nó gởi tới. Riêng nó cũng quên, không còn nhột nhạt vì sự cố tình cảm vừa rồi. Nó thản nhiên tiếp tục vui chơi. Cho tới ngày hôm nay thằng đó lại xuất hiện trước ngõ nhà nó.

Tối chủ nhật nó đi chơi về, cũng ngót nghét mười hai giờ khuya. Nó cũng thắng cái rét nhưng không phải tại bị thằng Phương chặn đường mà nó thấy thằng Phương đang bị một nhóm thanh niên trấn lột ngay cái cột đèn. Ban đầu nó định đi luôn, nhưng không hiểu sao nó quay lại rồi la lên..

– Cướp!!!!!!!!!!!

Đám thanh niên vốn không phải cướp chuyên, nên hoảng quá bỏ chạy. Còn lại thằng Phương đứng đó. Nó đang chuẩn bị những lời lẽ thật cay nghiệt để mắng thằng Phương, nhưng thằng Phương đã lên tiếng trước.

– Cậu đừng lại mách ba mẹ mình được không, mình không làm phiền cậu đâu. Mình đến chỉ để nói vậy. – Rồi thằng Phương quay lưng đi.

– Này, khoan đã. – Nó cũng chẳng hiểu sao nó lại gọi thằng đó lại nữa, gọi rồi nó lại cứng họng chẳng biết gọi lại làm chi.

– Cậu gọi mình hả? – Thằng Phương tỏ vẻvô cùng ngạc nhiên, nó còn ngó quanh một cái như để xác nhận rằng chắc chắn nó là người được gọi.

– Nguyên con đường vắng ngắt, không gọi mày chẳng lẻ gọi ma. – Bình quê quê nói ngang phè.

Thằng Phương cau mặt, tỏ vẻ khó chịu.

– Cậu đừng có “mày mày tao tao” được không, nghe thật khó chịu. Hồi đó cậu vẫn gọi mình bằng tên mà.

– Có sao, hồi nào?

– Thì năm lớp sáu, cậu chẳng ngồi cạnh mình là gì.

– Không nhớ. Nhưng đừng lôi thôi, cậu tại sao lại tới đây nữa.

– Thì mình đã bảo rồi. Cậu không cần nói với cha mẹ mình. Ông bà ấy đánh ghê lắm.

– Vậy hả? – Nó hỏi một câu mà nó thấy vô duyên vô cùng. – Ban ngày ban mặt nói chuyện không được sao, cứ lựa cái giấc ma đi mà kiếm ta..o..tui chi vậy. – Nó trớ đi – Muốn làm chuyện mờ ám hả?

– Tại từ lúc đó đến nay cha mẹ không cho tui ra khỏi nhà. Bây giờ đi đâu mẹ tui cũng chở đi, phải cám ơn mấy cậu làm cho tui khốn đốn như vầy đó. Tui phải trốn ra bằng cửa sổ để tới được đây, không thì cậu lại tới nhà tôi nữa thì…thì tôi còn khổ không biết tới chừng nào.

Bình nhận thấy tụi nó chơi cũng hơi quá, cái cảnh mà đi đâu cũng có phụ huynh kè kè một bên, tưởng tượng thôi nó cũng ngán. Còn đâu là tự do, là vui thú nữa chứ.

– Ai bảo cậu theo quấy rối tui chi. – Nó cũng nghe giọng mình có chút hối lỗi, sao tự dưng nghe cứ như có hơi hám nó muốn nhận lỗi vậy nhỉ.

– Tui quấy rối cậu hồi nào? Chỉ các cậu theo làm tình làm tội tôi thôi, tôi có theo làm phiền gì cậu đâu. – Phương nhỏ giọng oán trách.

– Cậu chẳng phải theo tỏ tình, tỏ cảm với tui đó, làm cả trường đều nhìn tui thấy ghê. Bây giờ còn chối. – Bình tức tối, rõ ràng đi tỏ tình với nó bây giờ chối phăng là sao. Không lẽ tự nó tưởng tượng nó được thích.

– Chỉ tỏ tình thôi, có làm gì cậu đâu. Tui cũng sợ người khác biết nên lựa chỗ vắng người rồi, chuyện còn lại là tự cậu bày ra. Tui có lỗi gì đâu.

Nó tự nhiên ngớ ra, thằng Phương nói cũng phải. Mọi chuyện nếu dừng lại ở chỗ nó quay lưng chạy sau khi nghe tỏ tình thì đâu có vấn đề gì. Nó sẽ không bị bọn bạn theo chọc nó thu hút kẻ biến thái hay thế nọ thế kia đừng nói chuyện cả lớp hay cả khối cả trường biết.

Càng bị chọc quê, nó càng trút hết tội lỗi lên đầu thằng Phương. Tính ra, thằng Phương ngoài chuyện tỏ tình thì nó có làm gì đâu, rồi phải đương đầu chịu trận. Nó hơi ân hận, không hình như nó ân hận thật.

Nó chống xe, ngồi lên yên, đối diện với thằng Phương.

– Vậy bây giờ chuyển đi trường nào? – Giọng nó dịu dàng quan tâm muốn chết, điển hình là thằng Phương đang há hốc miệng nhìn nó như nhìn người ngoài hành tinh.

– Hỏi làm gì, hỏi để đến hành tui nửa hả. – Phương trả lời nó gịng mang nhiều cảng giác.

– Cũng Phải, hỏi làm gì. – Nó lẩm bẩm nhưng đủ cho cả thằng Phương nghe.

– Thôi tui về. – Thằng Phương nói rồi quay đi, có vẻ như thất vọng điều gì đó lắm, nhìn nó thấy buồn buồn lẽ loi gì đâu.

– Về bằng gì? Ngó nảy giờ có thấy cái gì có thể đi được đâu. – Bình thấy chạnh lòng lại lên tiếng.

– Bằng chân, cậu nghĩ tui vác được cái xe nào ra khỏi cửa sổ hả?

– Cũng phải, nhưng hơi xa đó. Hay để tui chở về.

– Tốt bất tử vậy, không phải âm mưu gì nữa đó chứ. Tui đã nói không sẽ không tới phiền cậu nữa rồi mà.

– Không phải, vì nghĩ kỹ lại thì cậu nói cũng đúng. Nếu tôi không làm ùm beng lên thì đã không có chuyện gì. Chở cậu về coi như xin lỗi vậy.

– Nếu…nếu cậu nghĩ vậy sớm chút có phải tốt hơn không.

– Sớm là sớm bao nhiêu? – Nó cắt cớ hỏi lại.

– À…à…thì sớm một chút, thì tui đã không… chuyển trường, chúng ta có thể làm bạn mà. – Phương liếm môi cẩn thận nói. – bạn cùng lớp.

– Bây giờ cũng được mà, sớm chút hay muộn chút có sao. – Bình bỗng nhận ra thằng Phương cũng rất hiền lành, ngoại trừ cái kiểu yêu kỳ lạ thì nó không hề có gì đáng ghét cả. – Người ta nói đánh nhau gần chết mới thành bạn. – Câu này nó không chắc là đúng lắm nhưng đại ý thì như vậy đi. – Coi như vừa rồi tui vừa cậu đánh nhau chí tử, giờ huề làm bạn đi.

– Bây giờ. Nhưng tui không thể ra ngoài, cũng không thể chuyển trường về…trừ những lúc leo cửa sổ.

– Như vầy, nữa đêm hả?

– Ừ.

– Thì dù gì cũng đâu cần gặp nhiều. Có cần tui giúp gì thì cậu cứ leo cửa sổ tới đây tui săn sàng.

– Nhưng tui muốn được làm bạn thân với cậu. – Thằng Phương lí nhí vừa đủ một mình nó nghe, nhưng đêm thanh vắng nên Bình cũng nghe được.

– Đừng nói là cậu muốn tiếp tục cái vụ tình cảm đó nha. Đừng hòng.

– Không có. Nhưng tối thứ bẩy tui đến đây chơi được không?

– Tui đi với tụi nó rồi.

– Thì tui chờ cậu về, lúc nào thấy rảnh thì nói chuyện với tui một chút.

– Thôi được, cậu có thể tới đây vào tối thứ bẩy, nhưng tôi không hứa sẽ chờ cậu đâu.

– Không sao, khi nào rảnh thì mình nói chuyện với nhau. – Phương vui vẻ chấp nhận.

Thằng Phương miệng thì nói vậy, nhưng tối thứ bẩy nào cũng đứng ở cái cột điện đó chờ.

Tuần thứ nhất Bình thấy, nhưng không dừng xe lại.

Tuần thứ hai, nó chạy chậm lại một chút nhưng vẫn không dừng.

Tuần thứ ba nó đứng lại, nói vài câu rồi rồ ga đi.

Tuần thứ tư, hôm nay nó về hơi sớm. Nó chống xe ngay cột điện nơi Phương vẫn đứng.

– Cậu cứ phải đứng đây mới chịu hả? Đã bảo…

– Cậu thấy khó chịu?

– Cũng không hẳn. Nhưng cậu làm tôi thấy không bình thường.

Bình thành thật trả lời, vì đúng là ban đầu nó có khó chịu và cảm thấy Phương không chỉ đơn giản muốn làm bạn thường thôi. Bạn thường chẳng ai nữa đêm chạy tới đây chờ nó, nhưng sau lần nói chuyện cách đây bốn tuần, nó đã không còn ác cảm với Phương. Phương cũng giữ lời hứa, không quấy rầy nó khi nó không muốn dừng lại. Nhưng cái kiểu đứng chờ của nó làm Bình thấy không ổn.

– Cậu bắt đầu chờ lúc mấy giờ?

– Mười một giờ.

– Mười một giờ?

– Phải, giờ đó bố mẹ mình mới đi ngủ.

– Cậu chờ họ ngủ xong mới lẻn ra ngoài?

– Uhm. Hôm nay cậu chơi vui không? – Phương chuyển đề tài.

– Không vui lắm, tụi thằng Lộc lúc này hay hứng chí sảng. Nhậu vô quậy tùm lum, mất vui.

– Lớp mình hôm nay có gì vui không, kể mình nghe đi.

– Nhớ lớp à, hay chuyển trở về đi. Mấy chuyện cũ thì cứ cho qua…

– Mình muốn lắm nhưng không thể. Ở lớp mới tuy chưa quen biết ai nhưng chuyển lại bố mẹ mình không chịu. – Phương làm ra vẻ mặt vô cùng tiếc nuối.

Nghe vậy Bình cũng không nói gì. Nó bắt đầu một cách gượng gạo về một vài chuyện xảy ra trong lớp sáng nay, rồi thêm vài chuyện về thầy cô, rồi tự nhiên nó tám chuyện trên trời dưới đất với thằng Phương hồi nào nó cũng không biết. Chỉ biết Phương thỉnh thoảng cười, phụ họa vài câu làm cho nó hứng chí nói tiếp.

– Này hai giờ sáng rồi, cậu không về ngủ hả? – Nó hỏi khi cái đồng hồ đeo tay kêu tít tít báo giờ.

– Có chứ, cậu về đi rồi mình về.

– Vậy bye nha.

Nó rồ máy xe chạy, khi vừa chuẩn bị khuất vào con hẻm, nó liếc lại nhìn lần nữa nhưng bóng dáng thằng Phương đã mất dạng.

Mới đó mà hai đứa hẹn hò được cả tháng trời. Dù chỉ ngồi trò chuyện không đi đâu cả nhưng trái lại tụi nó lại có nhiều thời gian âu yếm nhau. Tụi nó trao cho nhau hàng ngàn, hàng ngàn nụ hôn ngọt ngào, mát rượi, nồng nàn đến tê người.

Mỗi khi chia tay, nó chẳng muốn dứt ra nữa. Khi vừa chia tay Phương đó nó đã nhớ nhung da diết. Nhưng biết làm sao, tụi nó chỉ có thể trốn nhà ra gặp nhau. Tụi nó chuẩn bị cho một kế hoạch hoàn hảo, chỉ sẽ công khai khi tụi nó có thể tự bảo vệ tình yêu của mình.

Sáng nay, chưa mò đầu dậy. Thằng Lộc xộc vô nhà nó mặt mày nó có vẻ kinh hoàng lắm.

– Dậy, dậy. Nghe tin gì chưa. Dậy, còn ngủ được sao??????????

– Chuyện gì, bồ mày có bầu hả?

Bạn có thể đọc Chương 2 truyện gay hay Nửa đêm tại đây.

Có thể bạn chưa đọc truyện sex gay Bảo vệ và người sếp đầu tiên – Bạn có thể đọc tại đây.

9 người thích truyện này

Leave a Reply

1 Comment on "Nửa đêm by MeMe {truyện gay hay}"

Notify of
Sort by:   newest | oldest | most voted

sao k thay chuong 2????

wpDiscuz