Thánh Đường – by: Nụ Hôn Sấm Sét

Truyện gay: Thánh Đường – by: Nụ Hôn Sấm Sét. Chạy xe ra khỏi tầng hầm, tôi phải ghé lại bên lề đường, mở cốp xe để lấy áo khoác & đổi kính mát. Gần đây, đêm nào trời cũng se se lạnh, cứ tưởng sáng sớm không đến nỗi nóng bức, nào ngờ nắng rát cả da.

Truyện gay: Thánh Đường – Chapter 1: Em

by: Nụ Hôn Sấm Sét

Tôi tên Tân, cuối năm nay là tròn 22 tuổi, tôi mới ra trường được 4 tháng, nhưng đã có công việc đầu tiên trong cuộc đời được hơn 2 tháng. Cuối tháng rồi tôi thì đã xin nghỉ việc, vì cái công việc đầu đời nó chả như những gì mà tôi nghĩ đến. Sáng sớm 8h vác mặt vào cái văn phòng như cái hộp, rồi bị nhốt như ở tù cho đến 6-7h tối mới được thả ra, ngước mặt nhìn lên thì trời cũng đen ngòm, y như cái tương lai kinh khủng mà tôi cũng không dám nghĩ tới.

Mà đồng lương tôi nhận được người ta o ép đến từng xu, thật không đáng để tôi phải chịu đựng. Nên tôi đã phải bắt đầu chiến dịch rải hồ sơ xin việc từ trên mạng cho đến những nơi quen biết, hy vọng có được công việc tốt hơn, nhưng cuối năm rồi tôi cũng không ngờ lại có nơi gọi đến phỏng vấn, đó là tòa nhà tôi vừa bước ra sau hơn 1 tiếng làm bài test và phỏng vấn trực tiếp.

Công việc Bảo Hiểm có vẻ không quá khả năng, nhưng có lẽ tôi lại sẽ bị nhốt trong văn phòng từ sáng tới tối như trước thôi, vì họ tuyển vị trí nhân viên giải quyết hồ sơ bảo hiểm… Ôi công việc, không lẽ cuộc đời này tôi sẽ bị nhốt trong hộp tới lúc nghỉ hưu hay sao?

Tôi ghé vào tiệm phở 24 để ăn, cũng hơn 11h rồi, giờ không ăn mà về nhà thì tôi lại làm biếng đi ra ngoài lần nữa. Tôi ở với Mẹ, nói là vậy nhưng thật ra quanh năm suốt tháng chỉ có mình tôi ở nhà, Ba mẹ tôi đã ly dị từ năm tôi còn cấp 3, họ đều có gia đình riêng và công việc bận rộn. Mẹ tôi lập gia đình với Dượng tôi là người Anh, họ cùng mở một nhà hàng khá sang trọng ở Quận 1, nên cho dù bà không qua Anh thì cũng bận rộn với việc trông coi nhà hàng, nên chúng tôi rất hiếm khi gặp nhau.

Mỗi ngày bà đều điện thoại hoặc nhắn tin xem tôi làm gì ở đâu, về nhà chưa các thứ… Từ nhỏ tôi là đứa ngoan ngoãn không chơi bời đàn đúm, luôn về nhà sớm và học hành thuộc dạng khá giỏi, nên hầu như mọi người trong nhà đều tin tưởng tôi là đứa trẻ ngoan, mà thật sự… tôi ngoan thiệt. Vừa ăn tôi vừa suy nghĩ về việc ra nhà hàng phụ mẹ, vì từ đầu bà đã muốn tôi ra đó làm, nhưng tôi vẫn thích đi kiếm việc hơn, tôi chỉ không ngờ là nó chán nản tới vậy.

Tuy nhiên tôi và mẹ không hợp khẩu, xa nhau thì nhớ thương các kiểu, mà gặp nhau nói 2 câu là tôi sẽ bị chửi vì một cái lý do nào đó từ trên trời vừa rớt xuống hoặc từ ngàn năm xưa mới ám lại. Tôi dập tắt ngay cái ý nghĩ ra làm cho mẹ và quyết định kiếm công việc khác. Bây giờ không được thì sang năm cũng sẽ được. Tiền tôi không thiếu, ba mẹ luôn chu cấp cho tôi dư giả nên tôi không phải lo các thứ như tụi bạn cùng lớp. Nhưng dù sao cũng phải có công ăn việc làm, vì họ không thể nào nuôi tôi cả đời được.

Tôi về nhà thì đã gần 1h trưa, căn nhà này tôi đã ở được hơn 3 năm, chỉ có một phòng khách ở tầng trệt và phòng ngủ của tôi trên lầu một. Ngày xưa tôi ở khá xa trung tâm, nhưng vì công việc, mẹ đã dọn về quận 1, nhưng nhà cũng nhỏ hơn vì chỉ có mình tôi ở nhà. Tắm rửa thay đồ xong tôi lại ôm cái ipad, 2 tháng nay chúng tôi không có quấn quít bên nhau như trước nữa vì tôi phải đi làm.

Bây giờ rãnh rỗi lại ôm ấp nhau như hình với bóng… Tôi không phải là game thủ chính hiệu, nhưng chơi game nào cũng đầu tư ra trò. Chỉ có điều, tôi thích đẹp và vui là chính nên toàn bỏ tiền ra sắm sửa, chứ đánh nhau thì toàn thua vì chơi ngu hơn bọn kia nhiều. Vừa vào game thì gặp thằng bạn thân đang online. Nó là Hòa, chúng tôi thân nhau từ năm lớp 6 đến giờ cũng tròn 10 năm, hiểu tính nhau và dường như chuyện gì cũng kể, tôi và nó gặp nhau thì chỉ có nói tới thiên thu không hết chuyện.

– Sao giờ mới lên vậy, ông tướng.

– Trời ơi, đi xin việc mới về nè, không biết có được không. Nhưng mà cũng không hứng thú lắm.

– Có người gọi đi phỏng vấn là may rồi. Tao ở nhà mấy tháng nay ngày nào cũng nghe càm ràm đây nè.

– Eh, ôm máy qua tao chơi đi. Giờ trở đi là ở nhà không đó. Rãnh như đúng rồi luôn.

– Ờ, chút qua liền, mà tối nay tao không ngủ lại nha, mai phải đi qua thăm bà ngoại với nhà.

– Chán vậy, vậy ở lại tối tối về… Trời ơi tối nay không có ai cho bóp vếu nữa rồi

– Khỏi đi ha cưng haha

So với tôi thì nó là đứa nam tính hơn nhiều. Tóc ngắn, 1m75,… chơi thể thao lúc nào cũng giỏi nhất lớp. Sau này lên Đại Học nó lại mê tập thể hình nên tướng tá ngày càng mạnh mẽ, săn chắc. Tôi hay chọc nó là “Hòa vú bự” nên mỗi lần gặp là tôi lại đè ra ngắt bóp đủ kiểu. Còn tôi thì đó giờ đi chung ai cũng tưởng tôi là em của nó. Dù năm nay 22t tới nơi nhưng ai cũng nghĩ tôi là học sinh, một phần vì cái chiều cao khiêm tốn – 1m68. Đã vậy còn trắng trẻo thư sinh, tóc thì mềm ọp, ngoại trừ kiểu tóc để mái dài che trán thì tôi không thể để được kiểu nào.

Mang kính cận vào thì thôi, cứ như “Nôbita mãi mãi học lớp 3”. Cũng may tôi chỉ cận nhẹ nên bình thường không phải mang kính. Tôi cũng thích thể thao và tập từ cấp 2, nhưng ngoài Bóng chuyền và Cầu Lông, tôi không thấy mình phù hợp với môn nào. Sau này vì quyết tâm tăng chiều cao tôi đã học bơi và nhận ra là, tôi không phù hợp với bóng chuyền, và nhiệt huyết cũng vơi đi từ đó. Bơi lội và cầu lông mới là thứ dành cho tôi. Nhưng mục đích cuối cùng, là tăng chiều cao, thì nó đã không thể xảy ra.

Nghe tiếng xe là tôi biết nó đã tới rồi nên bay ra mở cửa

– Kiếm ai vậy cậu?

– Tao đá chết, mở cửa ngay cho Cậu. Nắng muốn nổ hai con mắt.

– Đá vào đầu tao nè.

– Nhanh dùm đê!!!

– Nói thiệt đừng giận nha. Để quên chìa khóa trong phòng rồi, chờ chút đi haha…

– Trời ơi thằng chó con, lẹ dùm tao.

Hai đứa tôi lăn ra giường, chúi đầu vô 2 cái ipad để chơi game. Ngoại trừ nó ra, tôi không thích người khác ngồi lên giường của mình, một phần vì nó cũng là đứa sạch sẽ và biết điều, không ngồi lên gối của tôi. Một phần vì cái giường này ngoài tôi ra chắc nó là đứa duy nhất từng nằm ngủ. Vì tôi ở nhà có một mình, mẹ nó và mẹ tôi cũng biết nhau, nên nó sang ngủ nhà tôi cũng nhiều như là nó ngủ nhà nó vậy. Nhưng tôi thì chưa bao giờ qua ngủ nhà nó suốt 10 năm nay.

Tôi giật mình mở mắt ra thì thấy trời đã gần sụp tối. Vừa nãy 2 đứa còn nói chuyện la ó nhau đủ kiểu mà tôi ngủ quên từ lúc nào không hay. Tôi xoay người tính ngồi dậy thì thấy nó cũng còn đang ngủ say, ngáy cứ như lợn vậy. Tính đưa tay đánh một cái cho nó giật mình nhưng tôi ngưng lại để ngắm nó. Tôi cũng không hiểu sao từ ngày biết mình là gay, đó là năm đầu học Đại Học, tôi luôn bắt đầu để ý tới những anh chàng mạnh mẽ, giỏi thể thao, đa phần họ đều hiền lành nhưng rất quyến rũ, vì nét nam tính của họ là thứ mà mấy đứa “nằm dưới” như tôi mong muốn người yêu mình có nhất.

Vậy mà kế bên tôi đây có một đứa có hết những thứ đó, đang mặc mỗi cái quần lửng, nằm trên giường của tôi,… nhưng tôi lại không rung động. Mà cũng không hẳn là không rung động, nhìn những đường nét cơ thể của Hòa, tôi vẫn thấy xao xuyến, chỉ có điều tôi không có khái niệm sẽ yêu Hòa, giống như nhìn những anh trai đẹp đi ngoài đường thì xuýt xoa vậy thôi… Hai cánh tay săn chắc, cơ ngực căng và bụng chuẩn “soái ca” 6 múi, gương mặt có chút hiền lành… mà sao đến giờ nó vẫn chưa kể tôi nghe cuộc tình nào, hay ít nhất là có yêu thầm cô nào, anh nào không.

Mỗi lần hỏi nó có yêu em này hay anh kia không, thì nó đều “Không” tuốt, đến nỗi có lúc tôi còn tưởng nó yêu thầm tôi nên không dám nhận yêu ai khác. Mà thật ra không phải vậy, vì nó còn nói “Mày muốn chơi bê đê thì cứ chơi, đừng chơi với tao là được rồi”… phũ phàng vậy mà. Đang ngắm nó được một lúc thì nó xoay người qua phía tôi, cơ ngực của nó đúng là rất đẹp… càng nhìn tôi càng muốn chạm vào. Vậy mà nó chưa bao giờ lên Facebook hay instagram để khoe body cả… chắc vậy mà ế tới bây giờ.

– Lén bóp vú tao hả? – nó mở mắt

– Bóp nãy giờ rồi, không sướng hả anh? Để em bóp nữa nha…

– 50 ngàn 1 lần, còn không có tiền thì cho anh bóp lại

– Em vú lép mà anh ơi

– Đưa cái khác anh bóp

– Nghỉ khỏe

– Haha.. con gái 2 lưng là ế đó nha.

– Không có 2 lưng nha, tại mày vú bự thì có… mốt nhớ mặc bra đi chứ ra đường thả rông vậy coi chừng lên kenh14 giờ – Tôi vừa nói vừa đứng dậy định đi vào toilet rửa mặt.

– Thôi khó chịu lắm, dán miếng che thôi được không.

– Được!

Đang có cuộn băng keo trên bàn nên tôi chụp lấy rồi bay lên giường đè nó xuống. Nhưng âm mưu thất bại vì so sức mạnh thì không thể nào tôi chọi lại nó. Sau một hồi giỡn muốn đứt hơi, hai đứa quyết định đi kiếm gì rồi về nhà chơi game tiếp.

Nó chở tôi đi mua KFC rồi trà sữa, lại còn ghé cửa hàng tiện lợi mua đồ ăn vặt. Ngồi sau lưng, tôi thọt 2 tay vào túi áo khoác của nó:

– Trời lạnh vậy hoài thích he

– Không có gấu ôm có gì đâu thích

– Trời ơi, có tao ôm sướng chết bà nãy giờ còn xạo

– Nãy giờ có mày lợi dụng sờ soạn, chớ tao sướng gì đâu

– Ủa biết luôn haha. Chớ có 6 cái múi để chi? Không chụp hình khoe lên Facebook như mấy anh “soái ca” đi, bảo đảm cả đống đứa nhào vô cua. Facebook gì toàn đồ ăn không, tự kỷ hả.

– Uhm, chắc có bê đê giống mày nó cua nhiều

– Im đi!

– Hehe… Facebook toàn người quen không mà. Người lạ tao không có add friend đâu.

– Giận rồi ba ơi, không quan tâm.

– Thôi đừng giận, chút về anh đút ăn gà rán

– Đút cái khác mới ăn, gà rán tự đút được

– Bớt đi ha, không phải em là anh không có ăn ba cái thứ này đâu.

– Hehe… lẹ đi. 7h rồi đó

Ăn uống no nê xong nó gom hết bãi chiến trường vào bao rồi đem bỏ rác, còn tôi hì hục lau bàn bằng xà bông vì 2 đứa giỡn làm đổ trà sữa. Vừa rít lại vừa ngọt, kiểu này chắc tối nay kiến tha cái bàn ra ngoài đầu ngõ luôn không chừng. Lau 3,4 bận thì mới hết, tôi cũng không còn sức chơi game, vì bụng thì no mà tay thì mỏi. Nó vẫn hí hoáy chơi và nói huyên thuyên mấy chuyện trong game, còn tôi làm biếng nên lướt web…

Vì tôi vừa cái lại máy nên tôi quên chưa cài chương trình xóa quảng cáo, coi web mà cứ bị quảng cáo che mất cái màn hình, tôi còn lỡ tay nhấn vào mấy app dành cho gay xong không tắt được, phải chờ nó load xong, thiệt khổ. Vừa lúc đó thì nó lại đòi về. Cũng đã 10h, thật lòng tôi muốn nó ngủ lại, ở nhà một mình đôi khi cũng buồn lắm, có trai đẹp ở chung mà còn vui tính như nó thì còn gì bằng, nhưng tôi cũng sợ nó đi về đường khuya một mình, lỡ ai dụ đem đi bán nội tạng thì mệt.

Hai đứa ra cửa còn giỡn thêm gần 20 phút nó mới nổ máy xe, không quên hẹn chiều mai đi thăm bà về nó lại ghé qua tôi ngủ. Chờ nó ra khỏi đầu hẻm tôi mới bắt đầu đóng cửa. Con hẻm nhà tôi ngắn và khá hẹp, chỉ có chưa tới 8 căn nhà, nhà tôi là căn gần cuối, và duy nhất chỉ có 1 lầu. Phải chi có một người nữa đi đi về về thì sẽ vui hơn nhỉ, tôi thầm nghĩ.

Khóa cửa cẩn thận xong tôi chạy vội vào phòng vì nghe chuông điện thoại, thì ra là mẹ gọi. Bà dặn tôi nhớ khóa cửa & ngủ sớm, cũng không quên hỏi về cuộc phỏng vấn lúc sáng… Cúp máy xong nhìn đồng hồ gần 11h tôi mới nghĩ thế là đã hết một ngày… Chỉ còn 1 tiếng nữa là sang ngày mới, mọi thứ vẫn vậy, tôi vẫn thấy lạc lõng & chút cô đơn.

Công việc không như mong muốn, người yêu cũng không có, và ngày mai cũng không biết phải làm gì. Không có Hòa chắc tôi sẽ mệt mỏi lắm, nhiều khi buồn chán hay có gì vui chúng tôi đều chia sẻ với nhau. Còn nhớ mối tình đầu của tôi cách đây 2 năm, một mối tình bất ngờ và chóng vánh, nếu không có Hòa ở bên an ủi và làm tôi vui thì tôi không chắc giờ đây mình đã đứng dậy được chưa. Đó là Vũ, tình yêu đầu tiên của tôi, bây giờ chúng tôi vẫn xem nhau như là bạn.

Tuy rằng chỉ gặp nhau vài lần từ khi chia tay, nhưng thật khó để xóa tên Vũ ra khỏi cuộc đời của tôi. Tôi cũng không muốn mang theo những kỷ niệm không vui đó hoài… và có lẽ thời gian đã giúp tôi vùi lấp những hình ảnh năm xưa, tuy nhiên tôi không cố gắng nghĩ tới, vì tôi chắc rằng mình vẫn còn nhớ… tất cả.

Cầm ipad lên tôi tính vào game để bớt suy nghĩ vớ vẫn thì bất chợt thấy trang quảng cáo lúc nãy. Hình mấy anh trai đẹp làm tôi lại tò mò bấm cài đặt. Thôi kệ, không có gì làm, vô ngắm trai cũng được. Lại phải đăng ký rồi bắt tôi phải up hình của mình, tôi chọn tấm hình mà tôi thích nhất làm hình đại diện rồi bắt đầu vào xem có anh nào “xinh tươi” hay không.

Thật ra là chả có anh nào lọt mắt xanh của tôi cả, người thì trau chuốt, kẻ thì lấy hình diễn viên, bắt đầu chán tôi tính mò ra game chơi… lúc đó thì tay tôi kéo tới một nick chỉ có chữ “mn89”, mặc dù không thấy mặt nhưng 3 tấm hình trong nick này cũng đủ làm tôi thích thú. Hai tấm chụp body chỉ thấy từ môi trở xuống và một tấm chụp sau lưng. Nếu mà so với Hòa thì anh này body cũng ngang ngửa, thêm nước da trắng và bờ môi vô cùng quyến rũ, tấm sau lưng còn khoe được hình xăm cây thánh giá chính giữa lưng ngay dưới cổ, nhỏ thôi nhưng rất đẹp… tiếc là không thấy được mặt.

Ngắm tới ngắm lui xong, tôi bấm nút thích hồ sơ và gửi tin nhắn “đẹp trai quá điiii”… Chỉ gửi vậy thôi chứ tôi cũng không trông chờ trả lời, nhưng người đẹp thì mình tiếc chi một lời khen. Nghĩ lại mình thấy tủi thân dễ sợ, dù là body cũng không đến nỗi nào, nhưng tạng tôi cứ múp múp cộng thêm ham ăn, nên tập thể dục nhiều gập bụng liên tục thì cơ bụng cũng không lên nổi, cứ như con lợn. Cũng may tôi không thích hút thuốc hay bia rượu gì cả, nên hy vọng sau này không bị vác cái ba lô ngược.

Tắt app và mở game lên xem Hòa đã về nhà chưa, thì tôi nghe tiếng bing, có tin nhắn từ app ban nãy. Thì ra là nick mn89 trả lời, tôi mở ra thì thấy nick đang sáng, chắc là đang online rồi.

– Cám ơn em!!! Em tên gì?

– Em tên Tân ạ. Còn anh?

– Anh tên Minh, em dễ thương lắm.

– He he cám ơn anh.

– Em thức khuya vậy? Em bao nhiêu tuổi?

– Dạ còn sớm, em chơi game chút nữa mới ngủ. Em 22t

– Oh, anh nghĩ em mới 18 thôi. Anh 26 rồi. Em có muốn đi với anh không?

Tới đây thì tôi bắt đầu lợ ngợ. Đi là đi đâu nhỉ, không lẽ là đi abc xyz gì đó. Trời ơi vậy là trai bao sao. Tôi thở dài rồi băn khoăn không biết trả lời như thế nào thì nick kia tiếp tục.

– Em đừng ngại, thích thì cứ nhắn anh, 500k/ lần. Còn không thì thôi, không sao đâu. Nhé!

– Dạ em biết rồi. Giờ thì em không đi được đâu ạ, đã trễ rồi. Hihi – Tôi kiếm đại lý do thoái thác chứ cũng không biết cách nào từ chối.

– Ok. Em chơi game vui nhé. Gud night.

– Dạ, g9 anh.

Vậy là xong, nick kia out mất, tôi cũng bỏ cái ipad xuống và có chút băn khoăn. Cách nói chuyện có vẻ đàng hoàng, cũng tâm lý nữa mà hơi thẳng thừng. Sao lại đi làm nghề đó nhỉ, uổng thật. Bất ngờ điện thoại lại reng cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, thì ra là Hòa gọi, tôi bấm tắt và mò lên game nghe nó càm ràm

– Biến đi đâu nãy giờ thế hử?

– Coi web, chờ anh yêu về, mà coi thấy nhiều trai đẹp quá nên quên mất tiêu

– Cái thứ gì, suốt ngày tia trai. Coi xxx phải không. Vô đánh thành đi kìa. Coi chừng tao nha.

– Dạ, dữ quá. Mai qua tao bóp cho chết.

Hai đứa chơi tới gần 2h sáng mới đi ngủ. Tắm rửa xong, mò lên giường tôi mới suy nghĩ, mai Hòa qua trễ, chắc tôi sẽ ngủ tới trưa luôn rồi tính tiếp xem ăn gì. Vừa nhắm mắt thì nhớ tới việc tôi chưa rút tiền mẹ gửi cả tháng nay, hôm nay ngày 19 mà tiền lương lãnh tháng rồi tôi ăn gần hết, không nhớ còn bao nhiêu. Tôi với tay mở tủ bên cạnh giường lấy bóp ra xem. Chỉ còn 1 tờ 500k… vậy là cũng dư ăn được mấy ngày rồi, may quá. Cất bóp vào và đi ngủ, chợt tôi lại nghĩ tới anh chàng 500k lúc nãy… Tiếc nhỉ.

4:00am Giáng Sinh, 25/12/2016

Danh sách các chương:

129 người thích truyện này

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *