Tấm vải đỏ phần 7 – Truyện ma

Kha Lương vừa lái xe vừa nghe đài. Lái xe đường dài, khó nhất là lúc tối trời bởi nếu không có ai nói chuyện phiếm thì rất dễ mất tay lái… Trích “Tấm vải đỏ phần 7 – Truyện ma”

Chương 18: RUNG ĐỘNG

Tấm vải đỏ phần 7 – Truyện ma

Rời khỏi thành phố, chiếc xe bon bon trên đường quốc lộ. Phong cảnh hai bên đường giống như một bức tranh sơn dầu khổng lồ cứ lướt qua cửa xe. Trong xe chỉ nghe thấy tiếng đấu khẩu của Kha Lương và Tử Minh. Thi Thi đã chuyển xuống ghế sau nằm với Tần Cẩm. Hắc Bảo nhẹ nhàng nằm trên đầu Tần Cẩm. Màn đêm bắt đầu buông xuống, mọi thứ chìm trong bóng tối. Mọi người đều mệt mỏi và buồn ngủ.

Lục Tử Minh chuyển tay lái cho Kha Lương rồi thiu thiu ngủ.

Kha Lương vừa lái xe vừa nghe đài. Lái xe đường dài, khó nhất là lúc tối trời bởi nếu không có ai nói chuyện phiếm thì rất dễ mất tay lái. Khổ thân Kha Lương, ai cũng mệt mỏi, ngủ khì hết rồi, chẳng có ai bầu bạn với anh cả.

Bỗng nhiên một cánh tay giơ lên từ ghế sau rồi nhẹ nhàng chạm vào môi anh.

– Ăn không? Đói rồi hả?

Là giọng của Tần Cẩm, cô đút một miếng socola cho Kha Lương, anh cứ cắm cúi ăn. Ăn hết, môi anh chạm vào ngón tay Tần Cẩm, khoảnh khắc ngắn ngủi đó giống như bị điện giật vậy, tim họ đập loạn xạ, hồi hộp. Bỗng nhiên họ nghe thấy một tiếng thở dài nhỏ, cả hai cùng nhìn theo hướng phát ra tiếng thở dài thì thấy một bóng người ở ngoài cửa xe.

Lúc đầu hai người sợ hết hồn, định thần kỹ, hóa ra là ông Kha Đạo. Kha Lương giận dỗi nói:

– Ông à, sao lúc nào ông cũng xuất hiện rùng rợn đến thế? Thật chẳng ra làm sao!

Tần Cẩm đỏ mặt rút tay lại, cô hành động cứ như thể vừa làm việc xấu bị người ta bắt tại trận vậy.

Thoắt cái, ông trẻ chui tọt vào xe. Mọi người đều tỉnh lại, giương mắt nhìn vị khách không mời mà đến này.

Ông trẻ dịu dàng nói với Tần Cẩm:

– Sư muội à, muội vẫn khỏe đấy chứ?

Tần Cẩm bẽn lẽn không lên tiếng. Kha Lương cướp lời:

– Ông à, thiên tình sử của ông bọn cháu đều biết cả rồi, có điều Tần Cẩm không phải là sư muội của ông. Ông thật phiền phức quá đi! Tần Cẩm chỉ bằng tuổi cháu thôi mà.

Dứ nhẹ một cái lên đầu Kha Lương, ông trẻ nói tiếp:

– Thật chẳng có phép tắc gì cả, dù gì ông cũng là ông nội của cháu, thôi được rồi, ông cho phép cháu yêu cô ta nhưng cũng phải cho ông cái quyền được ngắm người đẹp chứ?

Thi Thi và Tử Minh nghe đến đây, không ai nói với ai câu gì. Họ đưa mắt nhìn nhau ái ngại.

Ông trẻ hỏi Thi Thi:

– Cháu có nhớ được đường đến xóm nhỏ đó không?

– Cháu vẫn nhớ đi như thế nào. Cháu mới đến đó không lâu mà, không thể quên nhanh thế được.

– Thế thì tốt; lần này các cháu quyết chí ra đi, nhất định phải tìm cho ra gia đình đã bán cho cháu tấm vải đó. Các cháu cố gắng hỏi cho rõ chân tướng sự việc nhé!

Thi Thi tự tin trả lời:

– Không có vấn đề gì đâu ông. Đoạn đường này ngắn mà, chúng cháu sẽ đem trả tấm vải này cho họ là xong thôi.

Ông trẻ chau mày, lúc này trông ông giống hệt Kha Lương.

– Sự việc có lẽ không đơn giản như các cháu nghĩ. Ông cho rằng lời nguyền Ca Băng không dễ phá bỏ như vậy, nếu không người ta đã không gọi nó là lời nguyền ác độc. Nhưng ông lại không thể giúp gì được các cháu bởi ở đó có mo thuật của dân tộc Mèo, người theo đạo như ông không hiểu lắm. Người Mèo rất ghét bị xâm phạm lãnh thổ bởi họ chỉ sinh sống trên phần đất tổ tiên của mình. Ma thuật không lưu truyền ra ngoài nên ông cũng không có cách nào phá được nó; tốt nhất các cháu tìm mọi cách để tranh thủ được sự giúp đỡ của một ông thầy mo ở đó thì ổn nhất.

Kha Lương láu táu:

– Ông à, chỉ cần mất tí tiền có lẽ ổn thôi.

Kha Lương bị ông nội gõ một phát vào đầu:

– Vớ vẩn thật đấy! Cháu tưởng cứ có tiền là làm gì cũng được à? Không đúng đâu. Tôn chỉ làm việc của các ông thầy mo người Mèo là bảo vệ chính dân tộc họ, họ không bao giờ giúp đỡ người ngoài vì tiền hoặc quà cáp. Lần này các cháu đi, ắt sẽ đắc tội với rất nhiều thầy mo đấy, bởi họ tưởng các cháu tới để xâm phạm lãnh thổ của họ. Các cháu phải tuyệt đối hòa nhã, hãy nhớ rằng các cháu chỉ có duy nhất một mục đích là phá được lời nguyền tai quái Ca Băng. Mọi việc vụn vặt trên đường đừng nên xía vào là hơn.

Tần Cẩm gật đầu hưởng ứng.

Ông trẻ nói tiếp:

– Bây giờ cơ hội để ông hiện thân không nhiều nữa, nhưng ông sẽ cố gắng hết sức để ngăn chặn Ca Băng không kêu gọi được những linh hồn xấu xa nơi này tới tấn công các cháu. Ông vẫn phải dặn các cháu thêm một lần nữa, tuyệt đối không được tách ra bởi thế lực của Ca Băng bây giờ rất lớn mạnh, cả đứa nhỏ, bà già, và người bạn đã chết của các cháu đều đang bị nó điều khiển đấy.

Nói tới đây thì ông trẻ biến mất. Mọi người đều sợ hết hồn. Kha Lương lẩm bẩm một mình: “May mà một ngày ông chỉ xuất hiện ba phút, nếu không thì phiền phức to rồi.”

Lục Tử Minh lại có cớ công kích Kha Lương:

– Đúng thế đấy, nếu không lại trợ giúp cho ông cháu họ Sở mặc sức tán gái.

– Anh nói ai họ Sở đấy?

– Ai giống thì tự biết chứ.

– Té ra anh đang ghen tị vì thiếu gia đây đẹp trai hơn hả?

– Anh đẹp trai ư? Nhìn lại mình đi, trông điệu bộ ẻo lả như thế giả thử qua cầu có lẽ cũng bị gió thổi bay mất dạng thôi.

Tần Cẩm lắc đầu ngán ngẩm. Càng ngày cô càng nhận ra khắc tinh của Tử Minh là Kha Lương. Cứ khi nào Kha Lương xuất hiện y như rằng Tử Minh mất hết lý trí rồi cả hai bắt đầu đấu khẩu với nhau như trẻ con vậy.

Đột nhiên Thi Thi hét lên:

– Đúng là chỗ đó rồi.

Xe phanh kít lại, Thi Thi chỉ vào ánh đèn đằng xa nói:

– Đúng là chỗ đó rồi. Em còn nhớ khi đi qua đó có một trường học mới xây. Em nhận ra cái cổng trường đó. Lần trước em tới đây lúc ban ngày, em còn chia rất nhiều quà cho các em nhỏ, sau đó em đi bộ xuống núi rồi tìm được cái xóm nhỏ đó.

Kha Lương nhìn Thi Thi rồi nhìn con đường nhỏ, trước mặt:

– Tốt rồi, trước tiên chúng ta tới trường học nghỉ đêm, sáng mai vòng ra sau núi tìm xóm nhỏ kia được không?

Mọi người đều đồng ý, lái xe đường núi thật không dễ dàng chút nào, may mà xe của Thi Thi có nhiều chức năng kết hợp với tay lái lụa của Kha Lương; cuối cùng, mọi người cũng an toàn tới được trường học.

Dưới ánh trăng, ngọn núi trông thật tĩnh mịch. Vào hạ, núi rừng có một vẻ đẹp khác lạ, tiếng ếch kêu “ồm ộp” suốt đêm. Tới cửa trường, họ chỉ nhìn thấy trên đó treo một chiếc đèn xách tay.

Kha Lương định đập cổng trường xem có ai ở trong không, Thi Thi gạt tay anh nói:

– Đừng, mọi người trong trường đã ngủ say rồi. Trong xe của em có túi ngủ, lều, chúng mình dựng lều lên ngủ, đừng làm phiền họ nữa.

Lục Tử Minh gật đầu tán thành:

– Hay đấy, dừng xe ở đây đi. Chúng ta dựng lều ở thảm cỏ cạnh trường học.

Lục Tử Minh và Thi Thi đúng là hai tay lão luyện hay đi du lịch, họ phối hợp với nhau rất ăn ý, chẳng mấy chốc đã dựng xong lều. Bốn người nằm trong một chiếc lều to đếm sao trời, tuy không ai nói ra nhưng họ đều hiểu rằng lúc này không thể tách rời nhau.

Đã lâu lắm rồi họ chưa được thoải mái như thế. Có lẽ là do sắp tìm được ngôi làng đó nên mọi người cảm thấy rất phấn khích. Do từng đến nơi này một lần nên Thi Thi rất thông thuộc con người và vùng đất nơi đây.

Kha Lương hỏi:

– Đây là đâu?

– Em cũng không biết nữa. Em hay đi du lịch theo ngẫu hứng, ít khi nhớ địa danh mình đến. Cảm thấy chỗ nào vui thì chơi vài ngày, thế thôi. – Thi Thi trả lời.

Tần Cẩm tò mò hỏi lại:

– Thế nơi này có gì vui chứ? Mình vừa quan sát ngôi làng đó dưới ánh trăng, cũng chẳng thấy gì đặc biệt cả.

– Lý do mình lưu lại đây mấy ngày là tụi trẻ rất đáng yêu. Chúng không có trường học mà phải đi học ở một ngôi miếu cũ. Năm ngoái, có một thương nhân thành đạt tên Lý Ngưu đã quyên góp rất nhiều tiền xây một trường học ở đây. Ông dự định phát triển giáo dục cho nơi hoang vu hẻo lánh này. Đúng là một người hảo tâm!

– Chắc em hứng quá nên nhận lời làm cô giáo dạy mấy ngày phải không? – Lục Tử Minh hỏi đùa.

– Em làm gì có bản lĩnh làm giáo viên cơ chứ, chẳng qua em ở lại chơi với bọn trẻ mấy ngày thôi.

Chương 19: TIỂU NGƯ

Tấm vải đỏ phần 7 – Truyện ma

Trời đã tờ mờ sáng, mọi người lại tiếp tục lên đường. 1 đêm không ngủ nhưng ai cũng tỉnh táo, mắt long lanh. Kha Lương lại lái xe theo con đường Thi Thi đã chỉ.

Càng ngày đường càng hẹp, cây cối 2 bên đường rậm rạp hẳn lên; Kha Lương khó nhọc lái xe về phía trước”. Một lát sau, anh quay lại hỏi Thi Thi:

– Hình như em chỉ sai đường rồi.

Mọi người không ai bảo ai, đồng thanh kêu lên” “Đồ ngốc”, bởi lẽ ở sau trường học chỉ có duy nhất con đường này mà thôi.

Tần Cẩm hỏi:

– Có thật là tự bạn lái xe từ chỗ này vào làng không?

Thi Thi mở to mắt trả lời:

– Đúng là tự mình lái, con đường này thông vào làng mà. Ngôi làng này cũng lạ lắm cơ, chẳng có ai cả. Mình nhìn thấy mảnh vải này treo trên tường 1 ngôi nhà, mình gõ cửa hỏi mua. 1 đứa bé ra mở cửa, mình trả nó 1.000 tệ rồi mang tấm vải đi. À, đứa trẻ đó bị mù.

– Bị mù ư? – Tầm Cẩm ngạc nhiên hỏi lại.

– Đúng vậy. Đứa trẻ đó khoảng 5, 6 tuổi, nó có gương mặt rất thanh tú, lại rất trắng nữa. Lúc mình đưa tiền cho nó, nó lại chẳng nói năng gì, mình sợ nó không đồng ý, thế là vội nhét tiền vào tay nó rồi cầm tấm vải đi. – Lúc đó Thi Thi nghĩ rằng mình vớ được món hời; cứ ngỡ kiếm được bảo bối rẻ, nào ngờ lại là tấm vải bị nguyền rủa. Xem ra các cụ nói “sướng quá hóa rồ” cấm có sai.

Kha Lương lườm Thi Thi 1 cái, lại giơ tay nhứ nhứ ý muốn nói: “Vẫn còn ở đây mà dương dương tự đắc, mọi tai họa là do cô gây ra cả đấy.”

Bất lực trước con đường hiểm trở, Kha Lương liền dừng xe lại, nói:

– Hay là bọn mình tìm đường khác vào làng đi.

Mọi người ngừng tranh cãi, xe đã không thể tiến vào sâu hơn nữa.

Không khí ảm đạm, không ai biết phải làm gì. Thi Thi là người đầu tiên nhảy ra khỏi xe, cô đề nghị:

– Em dám khẳng định ngôi làng ở phía trước. Bây giờ em không nhớ nổi trước đây làm thế nào mà em đã lái xe vào đó được nhưng em có thể khẳng định đúng là con đường này. Nếu giờ xe không vào được thì chúng ta đi bộ vậy.

Hắc Bảo kêu lên 1 tiếng rồi nhảy ra khỏi xe, Kha Lương kinh ngạc phát biểu:

– Đến mèo cũng còn dám xuống xe, vậy chúng ta sợ gì mà không xuống chứ?

Tần Cẩm và Tử Minh mỉm cười rồi xuống xe, xách theo hành lý. Nhân lúc trời còn sáng, họ tranh thủ lên đường ngay.

Đây giống như chuyến du lịch về ngoại ô, 2 nam 2 nữ trông rất thân mật, đeo ba lô đi đường núi; lại còn có 1 con mèo đen rất đẹp dẫn đường. Cảnh đó, nếu phối thêm tiếng nhạc trữ tình dìu dặt vào thì đúng là bối cảnh điển hình trong phim dài tập của Quỳnh Dao. Nhưng thực ra họ chỉ đang cố làm ra vẻ bình tĩnh, thư giãn mà thôi.

Trên lưng họ như đang mang 1 vật rất nặng, tuy vậy không ai bảo ai, cũng không ai dám ngoảnh đầu về phía sau, bởi sợ rằng có người không chịu nổi sẽ hét toáng lên làm kinh sợ tất cả,

Con đường trước mặt sâu hun hút. Cây cối um tùm, rậm rạp 2 bên. Thi Thi và Hắc Bảo đi đầu, Tần Cẩm đi giữa, Kha Lương thứ 3, Lục Tử Minh cầm súng đi cuối cùng.

Màn đêm dần buông xuống, Thi Thi đề nghị quay lại nhưng Kha Lương gạt đi bởi nếu quay lại, sợ không tìm được nơi này nữa. Họ lại quyết định dựng lều, ăn lương khô qua đêm. Khi ngôi sao nhỏ đầu tiên lóe lên trên bầu trời, Thi Thi hét toáng lên, đánh thức cả bọn đang chán chường. Cô chỉ vào ánh sáng đằng xa, nói:

– Em dám khẳng định đúng là chỗ đó rồi. Trời ạ! Đúng là tìm thấy rồi, em đã nói rồi mà, đi như vậy không sai đâu.

Mọi người vui vẻ ôm chầm lấy nhau. Họ cứ ngỡ chỉ cần trả lại mảnh vải cho chủ của nó, thì lời nguyền độc ác và con ma nữ đeo bám họ lâu nay sẽ tan biến đi ngay.

Ánh đèn nhỏ nhoi đó trở thành tia hy vọng cuối cùng của họ.

Thi Thi lại bắt đầu khóc thút thít. Tần Cẩm ôm lấy cô an ủi. Thi Thi hối hận nói:

– Nếu như em không mang mảnh vải quỷ quái này về thì có lẽ Lam Kỳ đã không phải chết, Ank Kỳ không bị điên và cũng không xảy ra quá nhiều chuyện với chúng ta như vậy.

Kha Lương đứng bên cạnh trêu:

– Nếu như ba mẹ em không sinh ra em, em sẽ không biết lái xe. Nếu không biết lái xe, em sẽ không thể tới được nơi này. Nếu thế giới này không có xe ôtô, không có ai phát minh ra xe ôtô thì em sẽ không lái xe đi du lịch 1 mình. Thế nhưng thế giới này lại không có nhiều “nếu” như thế. Tóm lại, tất kả không phải lỗi của em, đừng buồn nữa.

Lục Tử Minh lại đăm chiêu hồi lâu:

– Tôi cứ cảm thấy có gì đó không ổn. Chẳng lẽ phá lời nguyền lại đơn giản thế ư?

Kha Lương châm chọc:

– Anh còn muốn thế nào nữa, chẳng lẽ như thế vẫn chưa phù hợp với thân phận cảnh sát quốc tế của anh nữa à?

Tần Cẩm khuyên can:

– Được rồi, tới giờ mà các anh vẫn còn cãi nhau. Việc quan trọng là chúng ta phải nhanh chóng trả tấm vải này cho họ để cứu Anh Kỳ và con gái cô ấy khỏi lời nguyền. Nếu không làm được, chúng ta sẽ không ra nổi khu rừng này đâu.

Mọi người quay lại nhìn con đường lúc nãy giờ đã chìm trong đám cây cối rậm rạp. Giống như có ai đó cố tình xóa dấu vết. Họ đã lạc trong rừng cây, lúc này đúng là tiến thoái lưỡng nan.

Lúc mọi người đang mải mê tranh cãi thì Hắc Bảo nhẹ nhàng tiến vào con đường lúc đầu họ tới, nó chạy rất nhanh, chẳng mấy chốc đã biến mất trong lùm cây.

Bốn người đang vừa đi vừa tranh cãi thì bỗng nghe Tần Cẩm hét toáng lên. 1 bóng người đang treo lủng lẳng trên cây.

Kha Lương nhìn kỹ lại rồi thở phào nói:

– Ông à, ông mau xuống đi!

Mọi người vẫn còn chưa hết sợ, đờ đẫn nhìn ông nội Kha Lương bay xuống.

Thi Thi không kìm nén nổi nữa, kêu lên:

– Ông à, ông không biết là lúc này bọn cháu đã sợ đến nước nào rồi mà còn dọa tụi cháu thế; ông biết không, thời này số lượng người mắc bệnh tim còn nhiều hơn lượng ma quỷ có trong thời của ông đấy. Ông cứ xuất hiện như vậy, sớm muộn cũng làm bọn cháu đau tim đấy.

Kha Lương xấu hổ nhắc ông:

– Ông à, lần trước cháu đã nhắc ông khi xuất hiện không quá bất ngờ mà.

Ông trẻ nghiêm túc căn dặn:

– Tốt nhất các cháu nên về cùng Hắc Bảo, tuy ông chưa điều tra ra nó là linh vật gì nhưng ông cứ có cảm giác lần này các cháu bị lừa rồi. Đã có người cố ý dẫn dụ các cháu vào ngôi làng này, đặc biệt hơn nữa, cây cối ở đây cũng bị thế lực bí ẩn đó điều khiển rồi.

Lục Tử Minh ngạc nhiên hỏi lại:

– Thế lực bí ẩn nào hả ông?

Ông trẻ giải thích:

– Thế giới của chúng ta chia làm 2 phần, như cách nói của Đạo gia là phần âm và phần dương. Nơi này thuộc âm giới, nó cũng không hẳn là âm phủ như các cháu biết mà đơn giản chỉ là nơi bị âm khí điều khiển. Nếu lời nguyền ra đời ở đây thì nhất định nó sẽ tìm cách ngăn cản không cho các cháu về; bởi âm khí ở đây rất nặng; chính bản thân nó cũng bị giam ở đây nên nó cũng muốn các cháu bị như thế.

– Nếu đúng như thế thật thì may quá, bởi chúng cháu vào trả mảnh vải đó là có thể giam được con ma nữ kia rồi. Đó chẳng phải là điều chúng ta cần hay sao? – Tần Cẩm thắc mắc hỏi lại.

– Vấn đề ở chỗ các cháu vào rồi có ra được nữa không? Nơi này đã có lời nguyền 1 khi bước chân vào thì không thể trở lại, vậy các cháu còn ra được không?

Mọi người im lặng suy nghĩ.

– Ông nghĩ là tốt nhất các cháu về đi! Nếu nay các cháu trả lại mảnh vải cũng đồng nghĩa với việc bỏ mạng đấy. Con người ai cũng phải chết, nhưng nếu chết oanh liệt trên dương giới thì ông còn có thể chăm lo được cho linh hồn của các cháu, chứ chết ở đây thì ông cũng đành bó tay thôi, bởi chính ông cũng không ở đây lâu được. Chính vì thế các cháu không nên ở đây lâu; nếu cứ ở đây tới 12 giờ đêm thì mọi con đường tới đây sẽ bị phong tỏa, lúc ấy, dù cho các cháu định quay lại cũng không đơn giản chút nào.

Thi Thi suy sụp hoàn toàn:

– Ông à, theo cách nói của ông thì tiến vào thì sẽ chết, mà quay ra thì vẫn bị lời nguyền đeo bám, tóm lại tiến hay thoái cũng đều chết cả phải không ông?

– Điều này thì ông cũng không chắc nữa bởi lần trước cháu đã mang được mảnh vải ra, biết đâu lần này lại may mắn như lần trước thì sao?

Ông trẻ thở dài nói với Kha Lương:

– Hay cháu về đi, cả nhà họ Kha chỉ có mình cháu hương hỏa. Xích hoàn sẽ bảo vệ cháu ra khỏi đây. 1 chút âm khí thế này không đủ để đấu lại với xích hoàn, nhưng nó lại chỉ có thể bảo vệ cho 1 mình cháu mà thôi.

Nói xong ông trẻ biến mất.

Nghe xong, tâm trạng ai cũng buồn tái tê, Tần Cẩm và Thi Thi ôm nhau òa khóc.

Thi Thi nói trong nước mắt:

– Bây giờ chúng ta phải làm sao đây? Lẽ nào lại quay về?

Ai cũng mong muốn phá bỏ được lời nguyền tai quái này để cứu mình và người khác. Nhưng giờ đây sự thật lại quá phũ phàng, cho dù họ cố gắng cỡ nào thì cũng chỉ có đường chết mà thôi.

Nhìn dáng vẻ đau khổ của Thi Thi và Tần Cẩm, Lục Tử Minh giật chiếc ba lô đựng mảnh vải đỏ rồi nói:

– Để tôi 1 mình đem trả mảnh vải này. Kha Lương à, anh cố bảo vệ cho họ bình an trở về nhé!

Thi Thi thực sự cảm động, đưa mắt nhìn Lục Tử Minh. Cô thấy anh thật dũng cảm. Dẫu sao anh cũng chỉ là 1 cảnh sát bằng xương bằng thịt, 1 người không quá mê tín vào chuyện không đâu, thế mà trong lúc dầu sôi lửa bỏng này lại dũng cảm đứng lên gánh lấy trách nhiệm nặng nề chỉ với 2 bàn tay trắng, trong khi Tần Cẩm đã có Hắc Bảo, cô có vòng tay hồng ngọc tránh tà, Kha Lương có xích hoàn bảo vệ.

Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, Tử Minh cũng xông lên phía trước “để bảo vệ mọi người”. Trong tâm tưởng anh, đây chẳng qua là nhiệm vụ đặc biệt bảo vệ người dân. Tuy anh có hơi cố chấp, bướng bỉnh nhưng cho dù thế nào anh vẫn đặt nhiệm vụ bảo vệ tính mạng mọi người lên hàng đầu.

Kha Lương cướp lại chiếc ba lô nói:

– Tôi là con cháu nhà họ Kha, nếu bây giờ chỉ vì 1 chút âm khí này mà sợ hãi thì sau này làm sao dám bắt ma kiếm tiền? Trước đây nhà tôi còn là đạo trưởng nổi tiếng cơ mà, thôi cứ để tôi trả lại mảnh vải, anh đưa 2 cô gái ra khỏi khu rừng này đi.

Tần Cẩm nhìn Kha Lương. Cô nhận thấy anh chàng này thật bướng bỉnh, ngốc nghếch, lại hay tỏ vẻ anh hùng rơm. Lúc trên xe anh chàng chốc chốc lại nhìn vào gương chiếu hậu ngắm nghía kiểu tóc của mình.

Thi Thi chẳng nói năng gì, giành lại chiếc ba lô rồi chạy như bay.

Mọi người đuổi theo sau, cô nghẹn ngào nói:

– Đứng lại, mọi người không được đuổi theo em.

Mọi người nhìn thấy cô khóc như mưa. Thi Thi nói tiếp:

– Mảnh vải này do em mang về, vậy thì chính em sẽ mang trả nó, em đã hại chết Lam Kỳ và rất nhiều người khác rồi. Nếu bây giờ lại tiếp tục hại mọi người nữa thì em sẽ ân hận cả đời mất. Mọi người đi đi!

– Thi Thi à, sao cậu ngốc thế? – Tần Cẩm bức xúc lên tiếng. – Dù gì thì bọn mình cũng là bạn tốt của nhau, hơn nữa lời nguyền không phải do cậu đặt ra, đây chỉ là việc bất đắc dĩ thôi mà; cũng có thể nó là việc đã được định sẵn trong đời bọn mình. Nếu giờ để 1 mình cậu vào làng trả vải còn bọn mình thì trốn chạy để sống hèn nhát như thế, thử hỏi bọn mình có thể vui được không?

Tần Cẩm quỳ sụp xuống nài nỉ:

– Thực sự mình không muốn trông thấy ai chết nữa; nếu sống tất cả cùng sống, ngược lại nếu phải chết thì tất cả cùng chết. Mọi người đừng cố tự hy sinh mình nữa.

Kha Lương và Tử Minh đứng sau Tần Cẩm gật đầu tán đồng.

Thi Thi bỏ chiếc ba lô xuống rồi chạy tới chỗ Tần Cẩm, 4 người họ nắm chặt tay nhau. Họ đã thống nhất thành 1 khối. Ai cũng hiểu rằng: Mình không thể sống nhờ sự hy sinh của người khác.

Đúng lúc mọi người đang nắm chặt tay nhau thì nghe thấy tiếng mèo kêu văng vẳng. Tần Cẩm vui mừng nhảy cẫng lên: “Hắc Bảo đấy, nó trở lại rồi.”

1 bóng đen nhảy ra từ bụi cây, lao vút về phía Tần Cẩm.

[Continued…]

1 người thích truyện này

Leave a Reply

Be the First to Comment!

Notify of
wpDiscuz