Tấm vải đỏ Phần 3 – Truyện Ma

Nhìn nét mặt của Kha Lương, cô biết ngay anh ta cũng chẳng biết gọi hồn. Cô không tranh cãi với anh, chỉ suy nghĩ tìm cách giải quyết… Trích “Tấm vải đỏ Phần 3 – Truyện Ma”

Tấm vải đỏ Phần 3, Tấm vải đỏ Phần 1, Tấm vải đỏ Phần 2, tấm vải đỏ, truyện ma tấm vải đỏ, truyện tấm vải đỏ, tấm vải đỏ full, truyện ma tấm vải đỏ full, tấm vải đỏ wattpad, tấm vải đỏ chương 11, truyen ma tấm vải đỏ, doc tieu thuyet tam vai do, doc truyen ma, đọc truyện ma tấm vải đỏ, tấm vải đỏ ebook, chuyện tấm vải đỏ, nghe truyện ma tấm vải đỏ, tieu thuyet ma tam vai do, ke chuyen ma, xem truyen tam vai do, đọc truyện tấm vải đỏ, kinh di truyen, truyrn ma, truyen tieu thuyet tam vai do, www.doc truyen ma, truyện ma kinh dị tấm vải đỏ, doc truyen ma vn, nghe chuyen ma tam vai do, truyen ma nguyen, ma kjnh dj, truyện kinh dị tấm vải đỏ, tuyen tap ma kinh di, doc truyen truyen thuyet, truyen ma tam vai do- wattpad, truyen thuyet tam vai do,

Chương 11: GỌI HỒN

Tấm vải đỏ Phần 3 – Truyện Ma

Tiệm cắt may rất bừa bộn, vải vụn vương vãi khắp nơi. Chiếc quan tài trông thật thê thảm.

Tần Cẩm dựa vào một góc nhà, nhìn người ta đi qua đi lại. Kha Lương đứng bên cạnh cô không nói năng gì. Điều đó cũng đủ để kết luận anh ta là kẻ lừa đảo. Tuy vậy cô vẫn ôm hy vọng hão huyền hỏi anh ta:

– Bây giờ mình phải làm gì đây?

Kha Lương nhắm mắt, trầm tư hồi lâu rồi trả lời:

– Bây giờ chỉ còn chiêu cuối cùng.

– Người thì đã chết rồi, còn cách nào nữa đây?

– Em thử gọi hồn đi, bởi nếu đã có ma thì bà lão kia chết đi thì cũng biến thành ma; tại sao mình không gọi hồn bà ta lên hỏi thì sẽ xong thôi.

Trong giây lát, Tần Cẩm bừng tỉnh. Nếu như quan hệ giữa họ từ trước đến giờ vẫn tốt đẹp thì có lẽ cô đã vui vẻ ôm chầm lấy anh ta mà thơm. Rốt cuộc vẫn còn một chút hy vọng, người tuy đã chết nhưng manh mối không phải đã hết. Điều cấp thiết bây giờ là phải gọi được hồn của bà lão ấy lên, nhưng gọi hồn thế nào đây?

– Làm thế nào ấy à? Thì cứ làm này làm nọ một tý là xong thôi mà.

Nhìn nét mặt của Kha Lương, cô biết ngay anh ta cũng chẳng biết gọi hồn. Cô không tranh cãi với anh, chỉ suy nghĩ tìm cách giải quyết.

Ngày nay, con người hiện đại nếu gặp phải vấn đề gì chưa hiểu hoặc cần tìm cách giải quyết thì sẽ tìm đến một công cụ rất hữu hiệu là mạng internet.

Cô lấy máy tính xách tay của anh ra, lên mạng không dây tìm vào địa chỉ các diễn đàn về chủ đề tâm linh. Tin tức trên mạng chỉ nói chung chung, cũng không thể tin hoàn toàn được. Họ nhanh chóng tổng hợp lại mọi thông tin.

Đầu tiên phải gọi hồn vào thời điểm mười hai giờ đêm (dường như ma rất thích mười hai giờ?).

Bước tiếp theo: Phải chuẩn bị một chiếc gương(đến ma mà còn thích làm dáng đến vậy!).

Bước sau nữa: Phải thành tâm.

Phương pháp gọi hồn thì chỉ có ba bước này, nhưng còn cần một bàn trang điểm nữa. Việc cuối cùng phải làm là chờ đến mười hai giờ thôi.

– Kha Lương à, anh về trước đi!

– Sao thế? – Kha Lương thắc mắc hỏi lại.

– Việc này rất nguy hiểm, hơn nữa anh là người ngoài chưa nhìn thấy tấm vải ấy, do vậy anh sẽ không gặp nguy hiểm gì. Từ lâu em đã nhận ra anh không biết bắt ma, đừng nên chỉ vì kiếm được một chút tiền mà bỏ mạng như vậy không đáng đâu, em nói thật đấy.

Cô đã quyết định làm việc này một mình, nếu vì lý do nào đó mà hai người vẫn hợp tác với nhau thì số người chết vì con con ma nữ này sẽ tăng lên mất. Tuy rằng Kha Lương đáng ghét nhưng cũng chưa đến mức phải chết.

Nét mặt Kha Lương buồn buồn vì Tần Cẩm đã không tin tưởng anh. Cô cười buồn rồi bảo anh ta nhìn vào con mắt màu hồng phấn của Hắc Bảo.

Nhìn vào đó, anh ta không chỉ thấy bóng của ông Hồ cắt may mà còn thấy bóng của một bà lão đứng bên trái ông ta. Cô đã sớm phát hiện ra trên nét mặt bà lão không có vẻ gì đe dọa nên Hắc Bảo mới không tháo chạy.

Kha Lương sợ xanh mặt, mắt trợn ngược, lưỡi cứng lại, mồ hôi chảy ròng ròng, toàn thân tê liệt. Nếu lúc đó là buổi tối và không có người qua lại, có lẽ anh ta đã bất tỉnh nhân sự rồi.

Đưa tiền cho anh chàng Kha Lương đáng thương bị ma dọa đến đờ đẫn kia, cô ôm Hắc Bảo rồi đi vào phòng thờ. Cô phải đợi ở đây tới mười hai giờ.

Trong phòng thờ tối om. Bên ngoài vọng vào tiếng kinh siêu độ cho người quá cố. Nhưng những tiếng lầm rầm đó cũng không thể xua tan bầu không khí ngột ngạt của căn phòng.

Tìm tòi hồi lâu, cô đã thấy bàn trang điểm trong gian nhà nhỏ trong cùng. Tiếng gió thổi vào cửa sổ làm rách giấy bảo dán ở đó tạo nên tiếng sột soạt rất đáng sợ. Cô hít một hơi dài để lấy lại bình tĩnh nhưng cứ tê đi từng hồi, đầu óc vẫn rất căng thẳng. Một sự sợ hãi bao trùm, dường như nó muốn khuyên cô hãy bỏ ý đồ gọi hồn hoang đường này đi. Nhưng nếu lần này không làm rõ chân tướng sự việc thì tai học không chỉ giáng vào đầu cô trong nay mai, mà còn Anh Kỳ điên dại và Thi Thi đang mất tích kia nữa.

Lòng đã quyết, có sợ thì cũng sợ rồi, cô lấy hết dũng khí xông vào căn phòng nhỏ đó. Sinh thời bà lão bị mù, do vậy trong phòng không bày biện nhiều đồ đạc. Chính vì nguyên nhân này nên rất dễ dàng tìm ra cái bàn trang điểm đó.

Bụi bặm đã phủ lên chiếc gương trước bàn trang điểm một lớp dày. Cô ngồi xuống chiếc ghế con mà trước đây khi còn sống bà lão thường ngồi. Cô nhìn Hắc Bảo đang nằm trong lòng; cô không dám nhìn vào gương, bởi sợ rằng bà lão đang ở trong đó nhìn cô.

Cô nhìn vào chiếc lược mà Anh Kỳ đã từng cầm, trên đó còn vương mấy sợi tóc bạc. Chiếc lược đó không có gì khác biệt song nó lại rất tinh xảo. Cô cầm chiếc lược lên ngắm, Hắc Bảo lim dim ngủ trong lòng cô. Đêm đã về khuya, hồi ức thuở nhỏ lại hiện về.

Lúc nhỏ, cô ở với bà ngoại do bố bị tai nạn ô tô, mẹ lại bỏ rơi cô để đi Anh. Bà ngoại yêu quý giờ đã rời xa. Tự nhiên cô nghĩ, nếu bây giờ mình chết đi, chắc sẽ chẳng có ai thương xót.

Cô nhớ đến vẻ mặt tươi cười của Lục Tử Minh, nụ cười tự tin của anh làm lòng cô ấm áp hẳn lên.

Cô lại nhớ tới Kha Lương, không biết giờ này anh ta đã trả tiền cho bọn áo đen chưa? Nếu chưa trả, anh ta sẽ liên tục bị bọn chúng truy đuổi thì nguy. Hy vọng anh ta không trở thành một người xấu; thực ra bản chất anh ta cũng tốt đấy chứ.

Thời gian cứ chầm chậm trôi qua, Tần Cẩm ngồi bất động tại chỗ, tay nắm chặt chiếc lược.

Kim giờ của chiếc đồng hồ dạ quang sắp chỉ đến con số 12. Cô lấy nến thơm đã chuẩn bị từ trước ra rồi đốt trước cửa phòng; trên mạng nói đó là mùi hương gọi hồn – làm như vậy cô mới có thể gọi được hồn bà lão từ chỗ anh con trai bị điên của bà. Tiếp theo, cô đốt hai cây nến con trước bàn trang điểm. Mới làm đến đây, tim cô đập thình thịch; vừa quay người nhìn vào gương, cô vừa tưởng tượng cảnh bà lão đòi lược.

Vào lúc đếm ngược thời gian, cô cắn chặt môi, xõa tóc soi gương, chải đầu. Ánh nến phập phù làm bóng cô lúc mờ lúc tỏ. Hắc Bảo nằm trong lòng cô bắt đầu nhấp nhổm không yên.

Tóc cô rất mượt. Cô nhìn thấy khuôn mặt thất sắc của mình trong gương. Động tác lóng ngóng, cô chờ đợi bà lão xuất hiện.

Căn phòng nhỏ cách biệt với thế giới bên ngoài, sự tối tăm của nó càng đáng sợ.

Có tiếng chân chập chạp lê bước ở đầu hành lang, giống như tiếng bước chân đi sền sệt của người ốm đang đến gần.

Tim đập thình thịch, tay run bắn, cô quên cả việc gọi hồn. Một thứ mùi như tiền giấy đã đốt thoảng qua mũi cô. Hắc Bảo bỗng nhảy phắt lên bàn trang điểm, mắt nhìn chằm chặp vào cánh cửa. Trong con mắt màu hồng phấn của nó, cô nhìn thấy một bóng người đang chầm chậm đi vào.

Đúng là bà lão trong di ảnh đặt ở linh đường, Tần Cẩm đã gọi được bà đến, cô sợ hết hồn. Bà cụ ở trong gương, đầu đội khăn trắng giống như khi còn sống vẫn cúi thấp, không nhìn thấy mắt đâu. Khuôn mặt già nua đang nhai một cái gì đó, quai hàm cứ giật giật.

Bà lão giơ bàn tay khô như củi ra, nói vọng lại từ phía sau:

– Trả lại cho ta!

Tuy sợ hết hồn, song cô vẫn nắm chặt chiếc lược, dùng nốt chút lý trí còn sót lại, cô hỏi bà lão:

– Tấm vải đỏ là thế nào? Tôi cần phải làm gì bây giờ?

Bà lão trong gương đứng sau cô, không để ý đến những gì cô nói, bà tiến thêm một bước, nhắc lại:

– Trả lại cho ta!

Khoảng cách giữa bà và cô rất gần, đủ để cô nhìn thấy bà rõ hơn qua mặt gương mờ ảo. Bà đang cầm trong tay loại nến Nguyên Bảo màu đỏ; thứ bà đang nhai cũng chính là loại nến đó.

Cô càng sợ hơn. Bà già giơ tay ra từ phía sau vai cô để giật lại chiếc lược.

Chính trong lúc này, cô thấy gương mặt bà già hốt hoảng giống như đang nhìn thấy cái gì đó rất đáng sợ vậy. Bà thét lên một tiếng “Ca Băng” rồi biến mất.

Tần Cẩm đứng dậy, cô muốn tìm lại linh hồn của bà lão. Nhưng phía sau cô không có ai nữa. Cô thắc mắc không biết cái gì đã khiến linh hồn bà lão sợ đến thế? Chẳng lẽ là Hắc Bảo ư?

Cô lại ngồi xuống, tiếp tục chải đầu để gọi hồn bà lão. Đúng lúc này, cô lại phát hiện một chuyện còn đáng sợ hơn cả việc nhìn thấy hồn bà lão.

Ở trong gương lúc này không phải là bóng của cô.

Mọi vật trong gương vẫn y nguyên, chỉ có khuôn mặt của cô là thay đổi.

Trong gương là một cô gái, nhưng không phải là cô. Tần Cẩm sờ vào khuôn mặt mình, cô gái trong gương cũng làm như vậy. Cô gái đó khoảng chừng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt thanh tú, lông mày lá liễu, đôi mắt bồ câu, nói tóm lại cô ta rất xinh đẹp.

Tần Cẩm đứng bật dậy, cô tưởng mình hoa mắt. Cô bước lại gần chiếc gương thì phát hiện cô gái tươi tắn kia không phải là mình. Đột nhiên, cô gái trong gương không cười nữa, cô ta lấy chiếc lược khoét mắt mình ra. Tần Cẩm hét to rồi lùi lại phía sau. Lúc này cô gái đó đã khoét xong, máu tươi trào ra.

Tần Cẩm nhìn thấy mặt gương đang phẳng bỗng chốc rung lên rồi rạn nứt, từ chỗ kẽ nứt chảy ra một thứ chất lỏng đỏ tươi như máu.

Mùi máu tươi quen thuộc lại ngập tràn căn phòng.

Vết nứt trong gương càng ngày càng to. Hắc Bảo đang nằm trên bàn trang điểm nhảy vào lòng cô, nó cố gào to lên như nhắc cô mau chạy đi.

Vừa định chạy thì cô cảm thấy chân mình như bị cái gì đó trói chặt lại, cô đổ nhào xuống đất. Nhận thấy không đủ thời gian đứng dậy, cô gắng gượng lùi ra ngoài cửa. Cô vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc gương. Bỗng vết nứt trong gương rơi ra hai con mắt, ngay cạnh tay cô, trong ánh nến hai con ngươi cứ nhìn cô chòng chọc.

Hắc Bảo điên cuồng nhảy tới nơi con mắt rơi xuống, nó cố gắng không cho Tần Cẩm tiếp tục nhìn vào con mắt đó. Một cánh tay thò ra từ trong gương. Hình như có người đang giấu mình trong đó. Hiện giờ người đó đang muốn phá gương để ra ngoài.

Lại một cánh tay nữa xuất hiện, hình như con ma đó đang cố hết sức để bò ra ngoài, cái đầu của nó đã chui ra ngoài rồi.

Không biết tại sao lúc đó Tần Cẩm lại có được một sức mạnh bí ẩn, cô đứng dậy ôm lấy Hắc Bảo rồi chạy bán sống bán chết về phía cuối hành lang.

Phía trước cô lại có một bóng người, càng lúc càng gần, gần đến mức cô đã nhận ra bóng người ấy là ai.

Lam Kỳ, đúng Lam Kỳ, nhưng là hồn ma của Lam Kỳ. Cô ta đứng ở đó, đang mỉm cười với Tần Cẩm.

Tần Cẩm hét to lên một tiếng rồi quay đầu lại chạy thục mạng. Hành lang bỗng chốc sâu hun hút, dường như cô đã quên đi con ma nữ đang cố gắng phá gương để ra ngoài lúc nãy. Cô chỉ biết Lam Kỳ đang đứng đón lỏng cô ở phía sau.

Cô chạy hụt hơi, tiếng kêu của Hắc Bảo càng lúc càng thê lương. Trong đầu cô chỉ tồn tại duy nhất một ý nghĩ: “Trốn thoát”; cô không thể chết, hơn nữa lại không thể chết ở đây được.

Mở bừa một cánh cửa, cô nhìn thấy máu chảy ra từ chiếc bàn trang điểm, chiếc đầu đó đã chui ra được quá nửa.

Cô chạy đi xem các căn phòng khác, mọi thứ diễn ra hệt như vậy. Cô đành phải chạy về phía trước; không kịp rồi, phía trước lại có một bóng người.

Lần này cô đã nản thật sự. Nơi này giống như một mê cung, còn cô giống như một con muỗi rơi vào mạng nhện, cho dù có cố gắng vẫy vùng thế nào cũng vô ích.

Cái bóng trước mặt lao về phía cô nhanh khủng khiếp. Cô đứng trân trân tại chỗ, tay vẫn ôm chặt Hắc Bảo, chẳng mấy chốc, cái bóng đã ôm gọn cô vào lòng.

Cô nghe thấy tim của người đó đập mạnh, cảm thấy một cơ thể nóng ấm. Đầu óc cô trở nên trống rỗng rồi ngất lịm đi

Chương 12: ĐÀO MỘ

Tấm vải đỏ Phần 3 – Truyện Ma

Tần Cẩm mở choàng mắt ra, trước mắt cô là khuôn mặt thân quen của Kha Lương.

– Ơn trời! Em đã tỉnh lại, em đã bất tỉnh rất lâu rồi.

Hắc Bảo cũng kêu lên một tiếng như để chào đón cô đã tỉnh lại.

– Người ta đã chôn mẹ ông Hồ chưa hả anh?

Tần Cẩm thở dài, cô nghĩ có lẽ không bao giờ có thể gọi hồn bà lão được nữa. Người ta đã chôn bà rồi, tốt nhất nên để cho bà được an nghỉ.

– Hôm đó anh đã cứu em à?

– Không, hôm đó, nghe thấy tiếng Hắc Bảo kêu rất thảm thiết, anh không yên tâm về em nên quyết định quay lại tìm. Lúc anh tới, em đã ngất xỉu trên thềm.

Cô băn khoăn không biết ai cứu mình? Tần Cẩm vẫn còn nhớ cảm giác ấm áp khi bàn tay của ân nhân cứu mạng chạm vào lưng; nếu như không có người ấy ra tay cứu giúp thì cô đã bị con ma nữ kia giết rồi.

* * *

Kha Lương lái xe đưa Tần Cẩm về thành phố. Trên đường đi, mọi người trầm ngâm không nói năng gì, người nào cũng mải mê theo đuổi ý nghĩ riêng của mình.

Về đến thành phố, Kha Lương hốt hoảng kêu lên: “Có người đuổi theo chúng ta.”

Tần Cẩm cũng nhận thấy có hai chiếc xe con màu đen đang bám theo họ.

Tần Cẩm hồi hộp; những chuyện này xảy ra trong mấy ngày qua khiến cô suy nhược thần kinh.

Đột nhiên, hai chiếc xe tăng tốc vượt lên trước rồi ép họ vào lề đường. Mặt Kha Lương tái xanh. Lúc nhìn thấy biển xe của bọn họ, anh ta liều mình mở cửa nhảy ra ngoài trốn. Thế nhưng người trong chiếc xe kia còn nhanh hơn; có một cái gì vụt qua, trúng vào mặt anh ta.

Kha Lương ôm mặt, ngồi phịch xuống đất. Người kia nhảy bổ tới, cầm hung khí đập mạnh vào đầu anh. Kha Lương ngồi im ôm đầu.

Tần Cẩm vội vã nhảy ra. Cô đẩy người kia một cái để bảo vệ Kha Lương. Sững sờ. Người đánh Kha Lương là một phụ nữ khoảng 40 tuổi, rất đẹp. Bà ta nhìn cô không chớp mắt.

Hung khí đánh Kha Lương hóa ra là đôi giày cao gót màu đỏ.

Anh chàng đáng thương Kha Lương đứng dậy rồi nhìn về phía người đàn bà đó gọi to: “Mẹ”

Tiếng gọi của Kha Lương làm cô sợ hãi ngã phịch xuống.

Người đàn bà hung dữ này là mẹ anh ta ư?

– Mày còn dám gọi mẹ à? Đã mấy ngày nay mày không đến công ty rồi? Mày tranh thủ đợt bố mày đi công tác nước ngoài để trốn ra ngoài chơi cho đã đời hả? Làm sao nhà họ Kha lại sinh ra một đứa phá gia chi tử như mày chứ? Mày chỉ biết mỗi việc giả thần giả thánh. Bảo mày đến công ty làm thì mày không nghe. Mày trốn ra ngoài đã ba ngày nay, lại còn láo dám đánh cả tay vệ sĩ tao cử đi nữa. – Người đàn bà chửi một hồi.

Kha Lương, công ty, phá gia chi tử, mấy tiếng đó cứ ong ong trong đầu cô.

Đúng lúc đó, một trợ lý đứng sau đưa cho bà ta chiếc di động. Cô nghe thấy bà nói: “Xin chào, tôi là phu nhân Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Phi Hồng. Chúng tôi sẽ mở một cuộc họp vào chiều nay. Không có vấn đề gì đâu.”

Tập đoàn Phi Hồng? Tập đoàn tài chính lớn nhất thành phố này? Kha Lương là phá gia chi tử của nhà này ư?

Cái tay lưu manh luôn gõ nhịp 2/2, lúc nào cũng giả thần giả thánh hóa ra lại là thiếu gia của một gia đình nhà giàu có bậc nhất thành phố.

Kha Lương nhìn thấy mẹ mà thái độ như là gặp phải ma vậy!

– Nghe cho rõ đây, tối nay phải về nhà, nếu không sẽ biết thế nào là lễ độ đấy! – Người phụ nữ ra thông điệp cuối cùng.

Bà ta bước tới trước mặt Tần Cẩm quan sát từ đầu đến chân, một lúc lâu sau mới gật gật đầu nói:

– Khá lắm! Người dám đẩy Nạp Lan Tĩnh ta cũng không đơn giản chút nào. Hãy làm con dâu ta đi! – Nói xong bà ta bỏ đi, để lại hai kẻ đang trố mắt đờ đẫn trong vòng người hiếu kỳ đến xem.

Ngồi trong xe, không ai nói với ai câu gì.

– Anh đã lừa em.

– Đâu có, anh đã nói rồi, bắt ma chỉ là nghề phụ của anh thôi mà.

– Thế nhưng đến ma anh còn không trông thấy thì bắt cái gì, lại còn lừa người ta. Anh thấy vui lắm hả?

Nhìn nét mặt nghiêm nghị của cô, anh ta cắn môi rồi quyết định lái xe theo hướng khác. Càng đi càng hẻo lánh, rồi cuối cùng anh ta dừng xe trước một ngọn đồi nằm cách biệt, quanh đồi là các ngôi mộ. Thì ra đây là một nghĩa trang.

Tần Cẩm sợ run cả người, cô bế Hắc Bảo rồi đi theo anh chàng vào nghĩa trang. Họ bước thấp bước cao tiến sâu vào bên trong.

Cuối cùng Kha Lương dừng lại trước một ngôi mộ. Trên bia mộ là ảnh của một ông già râu trắng đang cười rất kiên nghị. Cô đọc thấy tên ông là Kha Đạo.

Đột nhiên cô nhớ ra Kha Đạo là ông nội của Kha Lương.

– Ông nội anh đấy à? – Cô lắp bắp hỏi.

– Đúng vậy, đây là ông nội anh. Hồi còn nhỏ bố mẹ mải lo kiếm tiền nên anh ở với ông, anh rất quý ông. Ông là một pháp sư nổi tiếng đấy. Lúc nhỏ, anh nghĩ nghề pháp sư là nghề đáng nể nhất vì thế đến tận bây giờ anh vẫn muốn làm pháp sư.

Mặt Kha Lương buồn so.

– Nhưng bố anh lại là một doanh nhân, thuyết phục thế nào ông cũng không cho anh học nghề pháp sư của ông nội. Ông anh cũng nói anh cần phải có một nghề nghiệp đàng hoàng hơn rồi ông không dạy cho anh nữa. Sau khi ông nội mất, anh phải kế thừa sự nghiệp của bố, trở thành một doanh nhân. Anh chẳng thích nghề này chút nào.

Lúc này, trông Kha Lương yếu đuối như một đứa trẻ.

– Anh luôn mong muốn mình trở thành một pháp sư nổi tiếng như ông anh. Chuyện bắt ma cứu người. Gặp em, anh thực sự rất vui mừng, bởi anh cho rằng anh có thể giúp được em. Thế nhưng bây giờ anh đã nhận ra mình chẳng có chút tài cán nào cả.

Tần Cẩm ái ngại thay cho anh ta, cô nhẹ nhàng vỗ vai anh an ủi.

Anh chàng xấu hổ ôm mặt chạy mãi.

Tần Cẩm đứng đờ người ra ở đó, cô nghĩ rằng mình vừa xúc phạm một người có lý tưởng.

Đúng lúc cô đang áy náy thì Kha Lương trở về, tay cầm hai chiếc xẻng.

– Anh định làm gì thế? Chiếc xẻng này để làm gì?

– Chẳng làm gì cả, đào mộ thôi.

– Đào mộ ai cơ?

– Đương nhiên là mộ ông nội anh.

Cô nhìn xem anh có bị ấm đầu không.

– Tại sao lại phải đào mộ ông anh lên? Em không phải là kẻ đào trộm mộ.

– Khi ông anh chết, bố anh có trôn theo rất nhiều loại sách bắt ma bắt quỷ của ông. Nếu như có các loại sách ấy, anh có thể tự học được rồi.

– Bắt ma mà cũng có thể tự học được sao?

– Thử xem sao, với bây giờ cũng chẳng có cách nào hay hơn mà. Thôi đào đi, nếu ông anh biết được chúng mình đào mộ ông để cứu người, chắc ông không trách đâu.

Nhìn thấy Kha Lương đào xẻng đầu tiên rồi lại nhìn thấy nụ cười ngây thơ của anh ta, cô cười theo. Cô khấn nguyện một lúc rồi cũng bắt đầu đào.

Mộ của ông Kha Lương được xây rất kiên cố. Trời đã về chiều, mồ hôi hai người vã ra như tắm. Họ làm quên cả thời gian. Lúc trời tối, họ đã đào tới quan tài. Hai người cố gắng mở nắp quan tài. Đập vào mắt họ đầu tiên là cặp mắt mở rất to; hai người sợ hãi lùi lại vài bước. Người nằm trong quan tài là Kha Đạo – ông nội của Kha Lương – đang nhìn họ cười trìu mến.

Kha Lương lấy hết dũng khí chạm vào cái xác lạnh cóng của ông nội. Tuy ông đã chết lâu nhưng vẫn chưa nhắm mắt.

Anh vẫy vẫy tay ra hiệu cho Tần Cẩm mang bó đuốc tới. Tuy ông không thuộc tướng người hung dữ nhưng Tần Cẩm vẫn rất sợ. Kha Lương cảm thấy đau lòng; ông anh khuất núi đã bao lâu rồi mà xác vẫn không bị thối rữa, cứ như người đang ngủ vậy.

Cô lạnh hết sống lưng, liên hồi nhắc Kha Lương mau nhặt sách lên.

Nhặt sách lên rồi Kha Lương lại thấy ông nội anh đeo một chiếc khuyên tai rất đặc biệt. Chiếc khuyên tai này đẹp và tinh xảo vô cùng. Lúc còn nhỏ, Kha Lương thường sờ vào nó, anh quyết định lấy nó làm vật kỷ niệm. Chính trong khoảnh khắc đó, một trận cuồng phong nổi lên, Hắc Bảo gào lên rồi nhảy vào lòng Tần Cẩm.

Cô sợ toát mồ hôi, Kha Lương bắt đầu run cầm cập. Anh kéo tay cô chạy thục mạng về hướng để xe. Đuốc đã tắt mà mãi họ vẫn chưa chạy tới nơi. Hai người chỉ còn cách nắm chặt tay nhau rồi chạy thục mạng dưới ánh trăng. May mà họ cũng tìm được xe của mình. Họ nhảy tót vào hàng ghế trước của xe.

Nhưng Hắc Bảo vẫn gào to, thậm chí còn nhẩy cẫng lên rồi nhảy bổ về phía sau.

Họ nhận thấy cửa sau xe bị ai đó mở ra, “rầm” một tiếng thì đóng lại. Cả hai đều quay lại nhìn, song chẳng thấy gì cả. Kha Lương cắn chặt răng, nhấn ga rồi phóng xe như điên trên đường.

Hai người biết ghế sau của xe chắc chắn có một cái gì đó nhưng họ không dám lên tiếng. Tần Cẩm ôm chặt Hắc Bảo, tuy rất sợ nhưng cô vẫn gượng đùa Kha Lương “Phong cảnh chỗ này đẹp thật đấy! Có lẽ lần sau phải quay lại đây mới được.” Kha Lương bật đài lên nghe nhạc nhằm thư giãn một chút, nhưng vừa bật đài lên lại nghe thấy tiếng trẻ con khóc.

Tiếng khóc đó rõ ràng vọng ra từ phía sau xe. Tần Cẩm tắt đài đi nhưng tiếng khóc vẫn cứ luẩn quẩn trong xe.

Con đường trước mặt cứ dài lê thê. Đáng nhẽ lúc này họ đã phải ra đường cái rồi, thế mà vẫn đang loanh quanh trong đường núi. Nếu lúc này giở sách của ông ra xem chắc cũng không kịp, Kha Lương băn khoăn không biết phải làm gì nữa.

Khi anh nhấn ga chạy về phía trước thì Hắc Bảo nhảy vào ghế sau. Lúc này, tiếng trẻ con khóc hòa với tiếng kêu của Hắc Bảo thành một thứ âm thanh rền rĩ đáng sợ. Kha Lương đã nhìn thấy đường lớn rồi, anh tăng ga về hướng đó.

Phía trước xe chợt xuất hiện một bóng người, Kha Lương hét toáng lên. Anh vội vã đạp phanh làm chiếc xe trượt hẳn về một bên. Lúc này họ không nghe thấy tiếng khóc nữa. Cảnh tượng trước mặt họ bỗng chốc biến thành một vách vúi cheo leo. Nếu lúc nãy không kịp thời nhấn phanh, bây giờ hai người đã thịt nát xương tan rồi.

Bóng người đó đã cứu họ. Thế nhưng ở nơi vách núi hiểm trở này không thể có bóng người được; cái bóng đó đích thị là bóng ma.

Hai người vẫn chưa hoàn hồn. Lúc bọn họ nhìn ra ngoài cửa sổ hòng tìm con ma cứu mạng, Kha Lương cố ý trêu Tần Cẩm:

– Trông anh vẫn rất phong độ phải không? Kiểu tóc của anh vẫn ổn chứ?

Tần Cẩm đành phải quay ra nhìn Kha Lương, ngay lúc đó, mặt cô biến sắc.

Ánh mắt cô không nhìn vào Kha Lương mà lại dán vào cửa xe phía sau.

Kha Lương cũng nhận thấy có gì không ổn nên quay lại nhìn. Cuối cùng anh cũng hiểu tại sao cô lại sợ hãi đến thế. Một người đang đứng ngoài cửa xe; kỳ lạ hơn nữa là anh ta trông giống hệt Kha Lương.

Chẳng có gì đáng sợ hơn việc nhìn thấy một người giống hệt mình ngoài cửa xe nữa.

Hai người sợ hãi co vào một góc xe. Người bên ngoài lại ghé sát mặt vào cửa xe. Người đó giống Kha Lương như đúc, giống đến mức như là bóng của Kha Lương trong gương vậy.

Cửa xe từ từ mở ra, người kia liền leo lên xe. Hắc Bảo nhảy phắt lên hàng ghế trước, chui tọt vào lòng Kha Lương nằm cuộn tròn lại.

Hai người sợ chết khiếp, họ dùng hết sức mở cửa xe song không được. Họ đã bị nhốt ở trong không thể ra ngoài được nữa.

Người kia nói:

– Hai đứa bay cũng to gan lớn mật thật đấy! Đêm khuya thế này mà dám mò vào tận đây; thiếu chút nữa là bị ma giết chết đấy biết không?

Trông người đó không có ác ý gì, Kha Lương đánh bạo hỏi một câu:

– Ông là ai?

– Ta chính là ông nội của cháu.

– Sao ông không nói ông là tổ tiên của tôi cho xong đi. – Kha Lương tức giận nói.

Người kia tỏ vẻ không vui rồi đánh Kha Lương một cái:

– Cháu còn dám lấy trộm chiếc khuyên tai của ông, chính cháu đã đánh thức ông dậy. Nếu ông không kịp thời đuổi theo hai cháu, đánh đuổi bọn ác quỷ đã dẫn dụ các cháu đến đây, thì giờ này hai đứa đã thịt nát xương tan rồi; lại còn ở đây mà nói hỗn với ông hả?

Hóa ra ông ấy đã cứu họ.

Tần Cẩm không khách sáo nói với ông:

– Ông đúng là ông nội của Kha Lương ư? Sao ông lại trẻ thế?

– Bây giờ ông đã là ma rồi; chẳng lẽ đã làm ma rồi lại còn bắt ông phải mang bộ mặt già nua như trước sao? Nếu thế trông ông chẳng hấp dẫn chút nào, đúng không?

– Ông nội, ông đúng là ông nội của cháu sao? – Kha Lương xúc động hỏi.

– Đương nhiên rồi. Cháu giống hệt ông hồi còn trẻ.

Đột nhiên, người đó quay lại hỏi Tần Cẩm:

– Trông ra rất phong độ phải không?

Tần Cẩm không còn sợ nữa, dưới ánh đèn cô chăm chú ngắm ông trẻ kia, phải thừa nhận rằng ông ta rất giống Kha Lương nhưng không thanh tú như anh.

Ông nội Kha Lương nhìn kỹ mặt Tần Cẩm xong, tự nhiên thốt lên:

– Sư muội!

Hai người họ vẫn chưa hết kinh ngạc thì ông nội Kha Lương đã biến mất.

Tần Cẩm và Kha Lương lặng người đi. Sự việc xảy ra quá bất ngờ và kỳ lạ, nhưng đã đến lúc họ phải về nhà rồi.

Đường về nhà tưởng xa xôi, nhưng thực ra không khó khăn chút nào.

Chương 13: MƯỢN SÁCH

Tấm vải đỏ Phần 3 – Truyện Ma

Lúc về tới thành phố thì đã quá nửa đêm. Chở cô về xong, Kha Lương sẽ phải về nhà gặp mẹ với bộ mặt như đưa đám.

Cái mồm cứ huyên thuyên không ngừng không nghỉ của anh ta cuối cùng cũng khép lại.

Ngày hôm nay anh ta đã gặp được ông nội, lát nữa phải gặp bà mẹ la sát còn hung dữ hơn ông nội gấp vạn lần. Tự nhiên Tần Cẩm thấy thương anh ta.

Về đến nhà, cô liền cho Hắc Bảo ăn no. Cô bật tất cả đèn trong nhà lên cho đỡ sợ. Cô định ghi lại mọi chuyện đã xảy ra vào máy vi tính. Một loạt các câu hỏi xuất hiện trong đầu cô. Đầu tiên cô không hiểu tại sao con ma nữ kia lại đeo bám bọn cô? Có phải là vì họ đã mặc quần áo làm từ tấm vải đỏ? Tại sao tấm vải đỏ lại có thể dẫn ma nữ tới đây? Lai lịch của tấm vải đỏ đó là như thế nào? Tại sao bà mẹ ông Hồ cắt may lại bị con ma nữ đó dọa chạy mất tiêu? Con ma nữ đó đáng sợ thế sao?

Bây giờ vẫn không rõ tung tích của Thi Thi. Hồn của Lam Kỳ và Anh Kỳ đều đã rơi vào tay con ma nữ đó rồi. Kỳ lạ hơn nữa, giờ lại xuất hiện ông nội của Kha Lương mà ông ấy lại gọi mình là sư muội mới lạ chứ!

Những việc kỳ lạ khó hiểu trong cuộc đời con người ta thật quá nhiều, Tần Cẩm chau mày.

Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc đã mười hai giờ mười lăm phút đêm rồi. Cô chẳng buồn ngủ chút nào, cứ bận ghi ghi chép chép trên máy tính. Đột nhiên cô nhớ ra lúc mẹ ông Hồ bị con ma nữ dọa chạy mất tích có buột miệng nói “Ca Băng”. Không hiểu “Ca Băng” là từ bà buột miệng nói ra khi sợ hãi hay nó còn có ý nghĩa gì khác?

Cô liền vào trang Google kiếm mọi thông tin có liên quan tới từ “Ca Băng” này. Cuối cùng, cô đã tìm thấy thông tin có liên quan đến từ này trong một trang web của Hồng Kông; trong đó giải thích Ca Băng là một lời nguyền cổ xưa; một lời nguyền vạn năng, một lời nguyền đáng sợ nhất.

Cô cảm thấy thấp thỏm trong lòng. Cô nghĩ mình không nên vào trang web này nhưng sự hiếu kỳ lớn hơn cả nỗi sợ hãi khiến cô không cưỡng được ma lực của nó; cô quyết định mạo hiểm.

Vừa mở trang web ra, màn hình vi tính nháy lên vài cái rồi tắt ngấm. Chưa bao giờ cô nghe nói có loại virus nào có thể làm tắt máy tính như vậy.

Rồi máy tính cũng khởi động lại; nhưng đột nhiên đèn đóm trong nhà như bị ai đó tắt hết đi. Tần Cẩm hoang mang; lấy điện thoại ra xem thì đã mười hai giờ hai mươi chín phút.

Rất nhiều trang web về chủ đề ma quỷ đều nói một giờ rưỡi sáng là thời điểm bọn ma thích xuất hiện nhất. Họ còn nói rằng lúc ấy, nếu soi gương thì sẽ nhìn thấy hình ngược bất kỳ của con ma nào ở bên mình. Cô nhanh chóng lấy chiếc gương soi, đặt ngược nó trên bàn, rồi nghĩ thầm giả sử có ma thật thì cũng không thể dọa mình được nữa. Máy tính vừa khởi động xong, đang chuẩn bị vào trang chủ; đúng lúc đó, đồng hồ trên điện thoại nhích tới con số 1 giờ 30 phút. Màn hình máy tính tự nhiên mờ mờ ảo ảo. Tần Cẩm lại tưởng đó là do virus, cô nhìn chằm chằm vào bàn phím nhằm tìm biện pháp giải quyết.

Cô nhìn vào màn hình máy tính, thấy bóng mình trong gương đó. Màn hình vi tính bỗng chốc biến thành một chiếc gương soi. Cô hốt hoảng không biết phải làm gì nữa. Xung quanh cô tối đen, chỉ có chiếc máy tính phát ra thứ ánh sáng yếu ớt chiếu vào cô.

Cô cố gắng tắt máy, rút ổ cắm nhưng chẳng có tác dụng gì. Chiếc màn hình vẫn cứ là mặt gương láng với khuôn mặt sợ hãi tột độ của cô.

Bỗng nhiên cô phát hiện trên lòng mình còn có một người nữa. Cái bóng bé nhỏ đang ngồi trên đùi cô, đầu của nó đang gục trên bàn máy tính.

Ai quý trẻ con cũng thích ôm chúng trong lòng, Tần Cẩm cũng là người như vậy, nhưng lần này cô thấy sợ chết khiếp. Cô vội cúi xuống nhìn vào lòng mình, chẳng thấy gì cả. Lại nhìn vào máy tính, rõ ràng là có hai người.

Đứa trẻ đó dường như cũng phát hiện ra cô đang tìm nó, nó liền khóc òa lên. Đúng là tiếng khóc ở trong xe hôm đi đào mộ ông Kha Lương. Tần Cẩm sợ nổi da gà, cô đưa mắt tìm Hắc Bảo nhưng chẳng thấy nó đâu.

Quay đầu lại cô thấy Hắc Bảo đang ngồi trên bục cửa sổ nó xù lông lên cứ như đang chuẩn bị chiến đấu với vật gì ngoài cửa vậy. Hắc Bảo đã không thể lo nổi cho cô nữa rồi. Cô nghẹt thở. Tiếng khóc của đứa bé đó càng lúc càng gần cô hơn.

Cô sợ đến cứng cả người lại, muốn đứng dậy mà chân bủn rủn không nhấc lên nổi.

Đứa bé đó từ từ ngẩng đầu lên.

Cô đã nhìn thấy mặt đứa bé. Nó khoảng ba, bốn tuổi. Điều đáng sợ nhật là máu đang chảy ròng ròng từ hai hốc mắt nó. Nó không có mắt. Mắt của nó đã bị ai đó móc ra. Máu tươi đang chảy xuống mặt nó, chảy cả vào tay cô.

Rồi đứa bé đó bắt đầu cựa quậy. Nó quay cổ đúng một vòng 360º nhưng người không hề động đậy. Con ma nhỏ nhìn cô rồi cất tiếng: “Chị ơi, hừ hừ hừ, mắt em đau quá, chị có thể cho em mượn mắt của chị được không?”

Nó nhoài người lên, mặt nó vẫn đối diện với cô. Cô không dám nhìn nó qua màn hình vi tính nữa bởi nó sắp tới gần mắt cô; cái lưỡi đó thè ra như muốn liếm con mắt của cô.

– Chị à, em cần có mắt.

Khoảng cách giữa cô và nó đã gần tới mức cô cảm nhận được sự ướt át của lưỡi nó cứ lướt qua lướt lại trước mắt cô. Cô gần như tuyệt vọng hoàn toàn.

Mí mắt cô đau nhói, có lẽ con ma nhỏ đã bắt đầu hành động rồi.

Chính trong lúc này mọi sức ép đều giảm đi, ánh sáng đã tắt từ lâu bỗng rọi vào mặt cô. Cả người cô lại bừng lên sức sống mãnh liệt.

Cô nhìn thấy trong màn hình máy tính một người đang lơ lửng trong không trung.

Nhìn thấy người đó, niềm hy vọng hiện ra trong mắt cô.

Đó là Kha Đạo – ông của Kha Lương. Hai tay ông chắp lại, trên ngực ông là một tấm bùa. Dáng vẻ khua tay của ông rất sành điệu. Chính ông đã đuổi con ma nhỏ kia, chính ông đã cứu cô thoát chết.

Ông bay lại gần rồi thân mật nói với cô:

– Sư muội à, thật vui được gặp em.

– Ông à, cháu không phải sư muội của ông.

Cảm giác phải gọi một người trẻ trung, đẹp trai như Kha Lương bằng ông chẳng dễ chịu chút nào. Cô thấy ánh mắt của ông trẻ kia cũng rất phong tình. Đúng là ông nào cháu nấy. Cô cảm thấy ấm ức trong lòng.

– Sư muội, muội vẫn còn giận sư huynh à? Lúc trước muội bỏ đi, huynh và sư phụ rất đau lòng. Huynh và sư phụ không trách muội đâu. Vì sao muội bỏ đi vậy?

Tần Cẩm thắc mắc lẽ nào ma cũng bị thần kinh ư?

– Sư muội à, mỗi ngày sư huynh chỉ được xuất hiện trên dương gian một lần, mỗi lần chỉ kéo dài ba phút. Sư huynh vừa tới đúng lúc muội gặp nguy hiểm; bây giờ muội kể cho sư huynh nghe đầu đuôi câu chuyện đi!

Ba phút nhanh chóng trôi qua, trước lúc biến mất ông nói với cô:

– Sư muội hãy đến thư viện lớn nhất thành phố này rồi tìm quyển Lời nguyền toàn tập, tìm mục từ Ca Băng, trong đó sẽ có đáp án. Sư muội phải tìm được nó; nhưng phải cẩn thận đấy; xung quanh sư muội đầy rẫy những nguy hiểm. Sư muội phải nhớ đi cùng Kha Lương đấy nhé!

Ông trẻ dần tan biến trong không trung.

Tần Cẩm hờn dỗi, một ngày xuất hiện ba phút, chẳng bõ chút nào!

Đêm hôm đó cô trằn trọc mãi, sau mệt quá, không biết thiếp đi từ lúc nào. Hắc Bảo vẫn đang trông nom cô.

Trời vừa sáng, cô liền chạy đi tìm Kha Lương, gọi điện cho anh thì chỉ nghe thấy một giọng nói mệt mỏi:

– Tần Cẩm à, em cứ chờ anh ở nhà, chốc nữa anh qua.

Một lúc lâu sau mới thấy chuông cửa, chạy ra mở cửa thấy Kha Lương áo quần xộc xệch, thở phì phò cứ như bị chó dại đuổi vậy.

– Anh làm sao thế?

– Mẹ anh thả rất nhiều mèo ở trước cửa. Lúc anh xông ra ngoài tí nữa bị dị ứng. Bà ấy thật ghê gớm! Nhưng bà đã nhầm, cho dù bà có sử dụng chiêu này đi nữa thì anh vẫn trốn ra ngoài được.

Nhìn thấy Kha Lương mặt mày ướt đẫm mồ hôi, cô cảm động không nói nên lời.

Cô kể lại chuyện tối qua cho anh nghe, hai người lập tức đi đến thư viện.

Ở đâu cũng thế, thư viện luôn nằm ở vùng hoang vu hẻo lánh. Hai người họ cứ đi về phía trước, cô nhìn thấy một bên mặt anh đỏ lừ vẫn hằn in hình bàn tay.

– Mẹ đánh anh phải không? Anh còn đeo cả khuyên tai của ông nội đấy à?

– Mẹ đánh anh như cơm bữa ấy mà. Mỗi lần bà tức gì lại lôi anh ra xả stress, đánh cho lên bờ xuống ruộng, do vậy anh quen rồi. Em thấy anh đeo đôi khuyên tai có đẹp không?

Tự nhiên cô bật cười, nhớ tới ông trẻ vui tính hay gọi cô là sư muội.

– Hình như ông nội anh có một sư muội thì phải?

– Sao em biết điều đó? Ông nội anh là một pháp sư nổi tiếng, hồi đó môn phái của ông cũng mạnh lắm.

Kha Lương lại bắt đầu khoe khoang rồi, cô giả bộ buồn nôn để trêu anh. Hai người bọn họ đã không còn sự đối địch và ghét nhau như lúc đầu mới gặp nữa, tuy nhiên, chốc chốc họ lại đấu khẩu với nhau.

Dừng lại trước thư viện, họ thấy nơi đây thật lạnh lẽo và vắng vẻ. Tần Cẩm co rúm người lại, nói:

– Sao nơi đây lạnh lẽo thế nhỉ?

Kha Lương liền bế Hắc Bảo đặt vào lòng Tần Cẩm.

Hai người đi sát bên nhau, nhằm hướng tầng hai thư viện. Đó là phòng đọc những tư liệu quý.

Ai cũng thích đồ quý hiếm nhưng đối với sách thì trái lại; phòng đọc lạnh lẽo đến phát sợ. Cả phòng rộng lớn chỉ có tiếng nói chuyện rì rầm của hai nhân viên thư viện, vừa nói họ vừa đan áo len. Xem ra chỉ cần đưa giấy tờ tùy thân ra là có thể vào được.

Hai người chia nhau ra tìm. Tần Cẩm có cảm giác nơi đây không bình thường chút nào; lạ hơn nữa là những chuyện hai nhân viên quản lý kia đang nói lại cứ lọt vào tai cô.

Trong phòng đọc bạt ngàn sách: sách địa lý, sách cổ văn, rồi các thể loại sách bình luận, tiểu thuyết hiện đại… nhưng họ vẫn chưa tìm thấy cuốn Lời nguyền toàn tập.

Đúng lúc định hỏi nhân viên quản lý thư viện, cô chợt nghe thấy một giọng nữ cao vọng lại, âm thanh đó càng lúc càng gần. Lẽ nào họ đang tới, vừa hay mình có thể tranh thủ hỏi luôn, nhưng cô lại thấy Hắc Bảo hốt hoảng, lông nó dựng đứng cả lên, mồm thì gừ gừ đe dọa.

Tần Cẩm nhìn thấy sự thay đổi của Hắc Bảo, cô đoán sắp có chuyện chẳng lành. Cô nhanh chóng trốn vào giá sách để tìm xem âm thanh đó bắt nguồn từ đâu. Cô nhìn thấy một cánh tay cầm con dao tỉa hoa quả, đầu dao đang nhỏ máu mới khiếp chứ.

Cô thầm kêu lên: “Hỏng rồi!”, rồi nhẹ nhàng ôm Hắc Bảo lùi về phía sau.

Âm thanh đó đã tắt hẳn. Đứng nấp trong giá sách, cô nhìn thấy bàn tay đó cứ khua đi khua lại giống như nó không xác định được phương hướng. Cô cởi dép, đi đất trên nền thư viện lạnh lẽo, nhẹ nhàng rút lui về phía sau.

Cô nghĩ chắc đó không phải là ma, bởi nếu là ma thì nó đã giết cô rồi.

Lẽ nào họ bị ma nhập?

Cô không biết phải làm sao báo cho Kha Lương để anh mau chóng rời khỏi cái thư viện đáng sợ này.

Cô vừa lùi vừa tìm cách tránh lưỡi dao đẫm máu kia. Cô phải đi tìm Kha Lương; trong đầu cô lúc này chỉ còn mỗi một ý nghĩ là phải gọi được anh để cùng rời khỏi đây.

Cuối cùng, cô cũng nhìn thấy Kha Lương. Anh đang ngồi ở hàng ghế phía trước xem một cuốn sách. Cô không dám gọi, vội vàng chạy về phía đó. Chạy gần tới nơi cô phát hiện Kha Lương không chỉ ngồi đó một mình, bên cạnh anh còn có một người nữa. Cô nghĩ đó là nhân viên quản lý thư viện. Cô ta đang xõa tóc, toàn thân đẫm máu. Máu ở trên lưỡi dao có lẽ là của cô ta.

Tay cô ta đang cầm cái gì đó.

Lại là một đôi mắt; tròng đen của đôi mắt đó cứ nhìn Tần Cẩm rất lạ. Điều khiến Tần Cẩm sợ hơn nữa là kiểu móng tay của người đó.

Lam Kỳ! Người phụ nữ này là Lam Kỳ; lẽ nào cô ta muốn giết Kha Lương sao? Tần Cẩm chợt nhận ra Kha Lương chẳng hay biết gì bởi anh đang chăm chú đọc sách. Cô đang định gọi to thì lại nghe thấy giọng nữ cao đó cất lên; người phụ nữ cầm dao đang tiến lại gần chỗ này; bây giờ nếu cô gọi to để bảo cho Kha Lương, sợ lại thu hút sự chú ý của Lam Kỳ. Cô liền bỏ Hắc Bảo xuống, cố ném nó về phía Kha Lương, ít ra Hắc Bảo cũng có thể bảo vệ Kha Lương. Cô chạy về phía sau giá sách để thu hút sự chú ý của giọng nữ cao kia.

Lúc này, sức ép dồn lên cô lớn bởi bùa hộ mệnh duy nhất của cô là Hắc Bảo thì đã đi rồi. Lần này chết chắc rồi. Hãy còn ông trẻ nữa, không được rồi, sáng nay ông đã xuất hiện rồi mà.

Kha Lương sẽ ra sao đây? Nếu cô chết liệu Kha Lương có bị chết nữa không? Cô cảm thấy hối hận, nhẽ ra cô không nên nghe theo lời của ông trẻ gọi Kha Lương cùng đi; có lẽ ông cũng không lường trước được, con ma nữ đó còn điểu khiển được bọn người bị ma nhập.

Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng trẻ con ở cuối phòng.

Không biết đó có phải là tiếng của đứa trẻ tối qua đòi mắt cô hay không? Cô đã không còn thời gian để suy nghĩ nữa; giọng nữ cao dường như đang từng bước, từng bước tiến gần tới chỗ cô.

Kha Lương à, Kha Lương, mau tỉnh lại đi anh, cái thư viện này bị ma ám rồi anh, anh mau rời khỏi nơi này!

Không kịp trốn nữa rồi, người quản lý thư viện đã đuổi tới rất gần cô. Phía trước lại không còn đường nữa. Trước mặt là một dãy tủ, cô đành trốn tạm vào đây. Cô vội vàng đẩy một cánh tủ, bên trong rất rộng; cô vội vàng tiến vào trong đó.

Cô nghe thấy tiếng bước chân chậm lại. Nó đang tìm mình đây, nó đang lê bước chầm chậm tới gần.

Tần Cẩm không còn nghĩ được gì nữa, cô chỉ mong sao Kha Lương chạy thoát. Bản thân cô chắc không xong rồi, cô cố thu mình vào một góc tủ, nín thở, hy vọng nó không nghe thấy gì.

Tiếng trẻ con càng lúc càng gần, có lẽ nó cũng sắp tới cánh tủ cô đang trốn.

Cô nhắm mắt lại, giọng nữ cao dừng lại trước cánh tủ cô đang nấp, tay nó đã sờ vào tay cầm của tủ rồi.

Đúng lúc này, cô thấy một cánh tay lạnh ngắt thò ra từ trong tủ; bàn tay đó nhẹ nhàng nắm lấy tay cô rồi kéo cô vào trong. Hóa ra chiếc tủ này rỗng, nó thông với một gian phòng khác. Cô không thể hét lên bởi mồm cô đã bị bịt chặt.

Lúc cánh cửa tủ mở ra, cô đã bị cánh tay bí mật kia kéo vào một gian phòng khác.

Chương 14: CA BĂNG

Tấm vải đỏ Phần 3 – Truyện Ma

Tần Cẩm bị lôi vào một căn phòng khác. Lúc này cô sợ đến nỗi không nói được gì nữa. Cô cố trấn tĩnh nhìn lại người kéo mình, thì ra là một ông lão gầy guộc, tóc bạc trắng. Ông bịt chặt miệng cô, ra hiệu cho cô không được hét. Ông úp mặt vào tường để nghe xem có động tĩnh gì không rồi chầm chậm kéo cô đi, Tần Cẩm không chịu đi bởi Kha Lương đang ở trong đó.

– Anh ta không sao đâu. Anh ta có xích hoàn bảo vệ, không gì có thể làm hại được anh ta. – Ông lão nói cứ như đọc được ý nghĩ của Tần Cẩm vậy.

– Đi nhanh thôi, bởi nếu chúng nó đuổi kịp tôi cũng không thể nào đấu lại chúng được. Nhanh lên, chúng ta phải tranh thủ lúc chúng bị xích hoàn khống chế.

Tần Cẩm cố gắng đứng dậy, chạy thục mạng ra ngoài. Dọc đường đi cô thấy rất nhiều xác chết, lúc mới đến chưa xảy ra chuyện này.

Chỗ này đã bị lũ ma điều khiển từ lâu, chúng chỉ chờ cô tới chui đầu vào rọ.

Cô chạy ra khỏi cái thư viện ma quái đó bằng cầu thang nhỏ ở cửa sau. Bây giờ, cô mới nhận ra trời đã sập tối. Hóa ra thời gian ở trong thư viện cũng bị bọn ma đảo lộn bởi cô cảm thấy mình vừa vào một lúc, thật ra đã rất lâu rồi.

Cô đã bước vào một không gian khác; thời gian, con người và cảnh sắc ở đó khác hẳn thế giới cô đang sống.

Ông lão không để ý đến cô, ông cứ chạy, chạy mãi về phía trước.

Cô cố gắng bám theo ông.

– Bác ơi, anh ta chắc không sao chứ?

– Ý cô là người yêu của cô trong đó phải không? Anh ta đương nhiên không sao rồi bởi anh ta là con cháu nhà họ Kha, hơn nữa anh ta lại có xích hoàn tránh tà do vậy không ai có thể làm hại anh ta được; đến tôi cũng khó tiếp cận anh ta nữa là.

Nghe ông lão trả lời, mặt cô nóng bừng; không hiểu sao ông ta lại nghĩ rằng Kha Lương là người yêu của cô kia chứ? Cô hỏi tiếp:

– Bác ơi, bác là ai thế?

Ông lão không trả lời, cứ tiếp tục chạy.

Hai người cứ chạy mãi, rẽ qua một vài khúc ngoặt thì tới một khu hầm mộ rất yên tĩnh. Tần Cẩm cảm thấy nơi này rất quen thuộc, cô chợt nhớ ra đây chính là khu hầm mộ nhà Đường Thi Thi. Lúc còn nhỏ, Thi Thi hay dẫn cô ra đây chơi. Khu hầm mộ này rất đẹp, an nghỉ trong đây đều là người họ Đường. Ông lão này chắc chắn là bác Lý – người canh hầm mộ. Nhưng cô nhớ rằng khi đó bác ấy đã rất già rồi, bao nhiêu năm trôi qua bác ấy chẳng thay đổi chút nào, chả trách lúc cô nhìn thấy bác ấy lại có cảm giác thân thiết như vậy.

Bỗng cánh cổng hầm mộ mở ra, cô và bác Lý liền đi vào. Cánh cổng hầm mộ được thiết kế rất kín đáo, người thường không thể vào được. Lúc trước, cô và Thi Thi thường trốn học vào đây chơi. Họ rất thích các loại hoa thơm cỏ lạ ở đây. Tuy là hầm mộ song nó lại không có vẻ đáng sợ của nghĩa trang, trái lại rất dễ chịu. Hơn nữa bác Lý đối xử với họ rất tốt.

Đứng ở nơi lúc nhỏ đã từng đến chơi, rồi nhớ lại ngày tháng thơ ngây vô tư lự, nhớ đến tiếng cười hồn nhiên sảng khoái khi họ cùng chơi đùa dưới ánh mặt trời, tự dưng cô xúc động òa lên khóc.

Khóc thoải mái một hồi, cô thấy nhẹ cả người.

Ông Lý dẫn cô vào phòng canh mộ rồi rót cho cô một cốc trà nóng.

– Bác à, bác luôn sống trong này, tại sao bác biết cháu gặp nguy hiểm mà tới cứu vậy?

– Tôi tuy chỉ là một người canh mộ, một người hầu bình thường của nhà họ Đường, nhưng tôi lại là nguyên lão của nhà họ. Lão gia đối với tôi ân trọng hơn núi. Trước khi khuất núi, ông đã gửi gắm Thi Thi cho tôi chăm sóc; bởi ông biết khi còn trẻ tôi đã học Phép thuật. Mấy hôm trước, tự nhiên tôi thấy trong hầm mộ nồng nặc mùi máu tanh, tôi đoán chắc có chuyện không hay rồi, nhưng khi tôi vào nhà, Thi Thi đã bị con ma kia quấn lấy rồi. Chẳng biết làm gì hơn, tôi đành phải dùng bùa để bảo vệ cơ thể cô ấy rồi đưa cô ấy đến đây.

– Bác đã đón Thi Thi đến đây ạ?

– Đúng vậy, tôi đã đem cô Thi Thi tới hầm mộ này. Thật không ngờ con ma nữ kia lại ghê gớm như vậy; linh khí của bao nhiêu người trong nhà họ Đường vẫn không đủ sức chống lại nó. Bất đắc dĩ tôi đành phải mời người nhà họ Kha tới cứu cho Thi Thi. Khi tôi đưa được người nhà họ Kha tới đây thì may mắn gặp cô.

Tần Cẩm xúc động nói:

– Hôm đó bác đã cứu cháu ở nhà ông Hồ cắt may trong thị trấn nhỏ phải không?

Ông ta gật đầu cười. Đột nhiên, ông tỏ vẻ không vui:

– Tôi cứ tưởng cô ở bên cạnh người nhà họ Kha sẽ không gặp nguy hiểm; nào ngờ cái tay Kha Đạo lại không truyền nghề cho hậu nhân. Thật không thể tin nổi là đến đời ông ấy nhà họ Kha lại thất truyền! Cái thằng ranh đó chẳng biết làm gì cả.

– Vậy là Thi Thi vẫn còn sống hả bác?

– Đúng vậy, tôi đã đặt cô ấy nằm giữa hầm mộ nơi tập trung linh khí nhà họ Đường; có nhiều người bảo vệ như vậy, tạm thời ác quỷ vẫn chưa thể tiêu diệt Thi Thi.

– Ác quỷ nào hả bác?

Ông liền đứng dậy rồi dẫn Tần Cẩm đi vào trung tâm của hầm mộ. Ánh trăng rọi xuống hầm mộ một thứ ánh sáng dìu dịu

Đi mãi, đi mãi, cuối cùng cô cũng nhìn thấy Thi Thi đang nằm trên đất.

Rất nhiều đom đóm lập lòe đang vây quanh cô. Điều đáng sợ nhất là Thi Thi vẫn đang mặc bộ sườn xám màu đỏ ma quái kia.

Nhìn thấy nỗi sợ hãi ánh lên trong mắt cô, ông Lý thở dài rồi nói:

– Bác cũng không tài nào bỏ được bộ sườn xám đó ra. Rất nhiều người nhà họ Đường đang đấu với con ma nữ đó. Xem ra oan khí của nó nặng quá, có lẽ cũng bó tay thôi.

– Mọi việc xảy ra đều liên quan đến chiếc sườn xám đó phải không bác?

– Thế các cháu đã tìm ra tấm vải đó ở đâu vậy?

– Thi Thi đã kiếm được nó ở một xóm nhỏ tên gọi là Tương Tây.

– Thế thì đúng rồi. Đây chính là lời nguyền Ca Băng – lời nguyền độc địa nhất trong các lời nguyền. Người đặt ra lời nguyền chắc phải có mối thâm thù không đội trời chung với thế giới này.

– Cháu không hiểu đang xảy ra chuyện gì? Bạn cháu bị giết chết không rõ nguyên nhân, còn cháu thì bị ma truy sát.

Lúc hai người đang nói chuyện, đột nhiên ánh sáng lập lòe của đom đóm bỗng tối dần, còn Thi Thi bắt đầu rên rỉ.

– Hỏng rồi! Chúng tôi đã không khống chế được con ma nữ này nữa; nó đang muốn giết Thi Thi. Nhanh lên! Bây giờ tôi đến làm phép thì cô nhanh chóng xé bộ sườn xám đó nhé!

Trong bóng tối lờ mờ, cô nhìn thấy một bóng người đang bò trên người Thi Thi. Đó chính là bộ sườn xám.

Đầu ngón tay của ông Lý phát ra một thứ ánh sáng màu lam nhạt, ông chỉ thẳng vào con ma nữ đó. Ngón tay của con ma nữ kia đã lần lên mắt Thi Thi. Tần Cẩm liều mình, không thể để mất thêm một người bạn nữa; cô bắt đầu hành động. Cô cắn chặt môi, nhặt một cành cây trên đất rồi lấy hết sức bình sinh chọc vào mặt con ma nữ kia. Con ma nữ loạng choạng, ngã xuống bên cạnh Thi Thi, nhanh như một mũi tên, Tần Cẩm lao lên xé tan bộ sườn xám kia. Ánh sáng đom đóm đột nhiên sáng bừng lên, con ma nữ biến mất.

Tần Cẩm thở hồng hộc; ông Lý chạy lại bế Thi Thi lên. Tất cả đom đóm cứ bao quanh Thi Thi.

Về tới căn phòng nhỏ, thay cho Thi Thi bộ quần áo của ông Lý xong, Tần Cẩm tưới chút chè nóng lên người Thi Thi. Cuối cùng cô ấy cũng tỉnh lại.

Cô sợ hãi nép vào Tần Cẩm rồi bật khóc nức nở.

Hóa ra cô biết hết mọi việc chỉ có điều bất tỉnh mà thôi. Cô nhận ra Tần Cẩm đã liều mình cứu cô.

Hai người dần dần bình tĩnh trở lại, họ bắt đầu hỏi ông Lý về lời nguyền Ca Băng.

– Ca Băng là lời nguyền ác độc nhất trong các loại lời nguyền. Những người tạo lời nguyền đều sống trong rừng sâu. Chỗ họ ở thường có cây hòe cổ nghìn năm. Cây hòe là loại cây âm nhất trong các loài cây, do vậy cấu tạo từ này là chữ mộc ghép với chữ quỷ. Nếu dùng loại cây này để nguyền rủa, sẽ có được oan khí của ác quỷ, chính vì vậy lời nguyền khó có thể bị phá.

– Người ta làm thế nào để tạo ra lời nguyền?

– Bác cũng chỉ được nghe qua truyền thuyết hàng trăm năm trước rằng những người muốn tạo lời nguyền phải trói người có quan hệ huyết thống gần nhất và là người mình yêu quý nhất dưới gốc cây hòe cổ, rồi khoét mắt của người đó ra, để mặc người đó chết vì mất máu. Cây hòe cổ sẽ hút hết máu của người chết. Trong vòng một năm, cây hòe sẽ hấp thu thiếu nữ đó vào thân thể nó.

– Thiếu nữ ư?

– Đúng vậy, người được chọn để tạo ra lời nguyền phải là thiếu nữ còn trong trắng, nếu không cây hòe cổ sẽ không hấp thu được oan khí.

– Vậy thì người tạo lời nguyền phải giết người thân nhất của mình?

– Đúng vậy, thường thì họ phải giết chính con gái của mình.

Tần Cẩm và Thi Thi sợ hãi lùi về phía sau. Họ cảm thấy cách tạo lời nguyền này quá tàn nhẫn. Người tạo lời nguyền phải khoét mắt đứa con gái thương yêu nhất do chính mình đẻ ra, sau đó trói lên cây để mặc cho nó đau đớn mà chết. Cách tạo lời nguyền này thật dã man!

– Sau đó họ phải làm gì hả bác?

– Người tạo lời nguyền phải chờ đến mùa xuân năm sau, họ trở lại nơi có cây hòe cổ rồi đào gốc nó lên. Chỉ cần đào phạm vào rễ của cây hòe này sẽ chảy ra thứ chất lỏng đỏ như máu. Người đó dùng thứ chất lỏng này để nhuộm vải; đó chính là cách tạo lời nguyền Ca Băng.

– Những đồ bọn cháu mặc trên người đều làm từ mảnh vải như thế ư? – Đường Thi Thi sợ hãi hỏi.

– Đúng vậy, đây là một lời nguyền độc địa. Thường thì trong quá trình nhuộm vải, người đó phải đọc lên mong ước của mình, đồng thời đọc cả tên của người bị nguyền rủa; chưa có ai thoát khỏi lời nguyền Ca Băng này.

– Thế tại sao chúng cháu cũng liên quan tới lời nguyền này vậy?

– Đến giờ bác cũng không hiểu tại sao Ca Băng lại vô duyên vô cớ giết hại các cháu? Có lẽ oan khí của lời nguyền Ca Băng lần này quá nặng, do đó lời nguyền đã mất điều khiển chăng? Cũng có khả năng oan quỷ đã háo máu điên cuồng, do vậy bắt đầu lạm sát người vô tội. Vấn đề nghiêm trọng này, bác không thể giải quyết nổi. Tần Cẩm à, con phải nhờ Kha Lương giúp đỡ, họ Kha có truyền thống bắt ma rất giỏi. Dù gì các cháu cũng đã tình cờ gặp được nhau. Điều đó chứng tỏ ông trời không muốn tuyệt đường sống của các cháu. Các cháu nhất định phải phá được lời nguyền tai quái đó thì mới có cơ hội cứu sống chính mình và cứu cả Anh Kỳ nữa.

– Anh Kỳ? Cô ấy vẫn sống ư? – Thi Thi ngạc nhiên hỏi.

– Vẫn còn sống tuy rằng ma nữ đã điều khiển hồn nó, nhưng tạm thời nó vẫn được an toàn. Điều cốt yếu là các cháu phải nhanh lên, bởi các bác đã bất lực với lời nguyền này rồi. Các cháu phải nhớ rằng, cứ giết xong một người thì sức mạnh của ma nữ lại tăng lên gấp bội. Hiện tại nó có thể sai khiến được các hồn ma khác như con ma nhỏ đã truy sát Tần Cẩm, nếu tà phép của nó còn tăng lên nữa, có lẽ Hắc Bảo cũng khó có thể bảo vệ cháu được.

– Tại sao Hắc Bảo lại bảo vệ cho cháu chứ? – Tần Cẩm hỏi.

– Hắc Bảo là sứ giả âm phủ. Nói chung thì mọi loại ma ghê gớm đều không thể làm tổn thương đến nó. Thế nhưng con mèo này sẵn sàng bỏ mạng để cứu cháu đấy. Chắc giữa nó và cháu có một mối gắn kết bí ẩn nào đó. Bác sẽ tìm hiểu chuyện này, có lẽ điều này sẽ ít nhiều giúp cho các cháu phá được lời nguyền này.

– Bác ơi bây giờ chúng cháu phải làm gì?

– Đi tìm Kha Lương, anh ta có lời giải đó. Bác chỉ là người canh mộ nhà họ Đường, không được phép rời xa hầm mộ quá lâu. Nhưng bác sẽ đưa cho các cháu vật báu của bác, ít ra cũng có thể tránh tà được. Kỳ thực bác đi theo các cháu cũng chẳng giúp gì được, mà lời nguyền cũng không phá được; các cháu đành phải tự tìm cách thôi. Nói rồi ông đưa một chiếc vòng tay hồng ngộc cho Thi Thi. Chiếc vòng đó phát ra màu đỏ trong hầm mộ tối om. Các cháu mau đi đi, các cháu cũng không còn nhiều thời gian nữa đâu. Con ma nữ kia bây giờ đang điên cuồng tàn sát người vô tội, nếu các cháu không kịp thời tìm ra biện pháp khống chế nó, thì không chỉ các cháu mà còn rất nhiều người vô tội nữa sẽ bị nó hãm hại. Các cháu phải nhắc nhở thằng ranh họ Kha sớm học phép thuật đi, nếu không đến xích hoàn cũng không bảo vệ được cho nó đâu.

– Bác à, xích hoàn là cái gì? Tại làm sao mà anh ta có được xích hoàn vậy? – Tần Cẩm tò mò hỏi.

– Xích hoàn chính là cái khuyên tai – bảo bối quý giá trong giới pháp sư. Có được nó, ma không có cách nào tiếp cận được anh ta. Nhưng bác cũng không chắc xích hoàn có tác dụng đối với Ca Băng hay không? Tốt nhất hãy bảo anh ta đeo nó.

Cuối cùng thì họ cũng ra khỏi hầm mộ. Hai người bạn đã thoát khỏi cái chết trong gang tất.

Còn tiếp

0 Bạn thích truyện này không?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *