Sếp thiệt quá đáng mà {truyện gay}

Truyện gay Sếp Thiệt Quá Đáng Mà …! by SelenaFer. Chào mọi người,bắt đầu từ bây giờ tôi sẽ kể về cuộc sống của tôi cho mọi người nghe.Nhưng mà không phải như mấy em lớp 1 là kể lại mà tôi sẽ cho mọi người sẽ theo dõi tôi.Chắc mọi người cũng lạ tại sao chuyện đời tư mà lại cho người khác coi đúng không?Tôi cũng không biết phải trả lời sao…mọi người ở công ty thường hay nói tôi là chúa tự sướng.Cũng phải thôi,bây giờ mọi người cũng thấy tôi tự sướng còn gì.

Truyện gay Sếp Thiệt Quá Đáng Mà …! – Chap 1

Tác giả: SelenaFer

Tôi sẽ giới thiệu về tôi một chút.Tôi là một cậu con trai,thân hình không được nể cho lắm bởi tôi hơi mảnh khảnh.Ngoại hình thì gồm có tóc,tóc tôi hơi dài…hì,tôi mê truyện tranh nhật lắm nha!Truyện thì tôi tìm trên mạng,nhà sách có đủ.Có vài tờ giấy tôi in ra để đọc chơi này.Rồi truyện thì tôi xếp trong tủ.Tính tình thì mọi người nói tôi là lúc nói với người thân thì bình thường nhưng tiếp xúc với người lạ thì không được tự nhiên lắm.

Ảnh chỉ mang tính minh họa - Truyện gay Sếp thiệt quá đáng mà

Ảnh chỉ mang tính minh họa – Truyện gay Sếp thiệt quá đáng mà

Còn về phần công việc,tôi làm trong công ty thiết kế thời trang.Cũng nổi tiếng lắm nha…tôi làm được cũng nhờ tài năng trời phú này thôi.Tôi ở chứ vụ nhận viên,cả ngày ngồi nghỉ về trang phục sắp ra mắt,công nhận nghề thì được nhưng sức lực mệt lắm mọi người ạ.

Tôi có một ông bố giỏi,một bà mẹ đảm đang,một thằng em trai bướng bỉnh.Nhưng không bướng bằng tôi đâu nhá,hì hì!Ba mẹ tôi năm nay cũng được hơn 50 rồi,còn em trai tôi thì vẫn còn học lớp 10.Về tôi và gia đình tôi chỉ có vậy,bây giờ tôi bắt đầu đi làm được rồi chứ?

Công ty tôi nằm khá xa nhà cho nên tôi phải đi xe buýt từ sáng sớm.Sáng tới công ty tự nhiên sẽ được cấp đồ ăn thôi.Đồ ăn cũng không tệ lắm,thay đổi hằng ngày nhưng không phải là sơn hào hải vị đâu T.T,nhân viên là nhân viên sếp là sếp,sếp tất nhiên được ăn sướng hơn nhân viên rồi,điều này ai cũng biết.

Truyện gay Sếp Thiệt Quá Đáng Mà …! by SelenaFer Sau khi ăn xong,tôi thường ghé sang tiệm đối diện mua cà phê sữa quen thuộc.Ở đây cũng uy tín lắm nha có gì sau này mọi người ghé cũng được.Mua xong tôi lập tức chạy thẳng lên lầu 5 nơi làm việc.

+ Thiên Bảo à,sao không mua cho tôi một ly thế+ Chị Như ngồi kế tôi đấy.Giới thiệu luôn,tôi tên là Thiên Bảo,Dương Thiên Bảo.Tên hay kiêu,”Thiên” đấy.

+ Em xin lỗi,do em sợ trễ nên thế ạ!+ Tôi cười vội và lôi hộp bút vẽ ra

+ Sếp tới.Sếp tới+ Anh Tùng ngồi đối diện tôi.

Sếp tôi tới rồi,giới thiệu nguyên thể.Sếp tôi đây bề ngoài lịch lãm,lạnh lùng,lúc nào cũng tỏ ra sang trọng nhưng bên trong hiểm ác lắm ạ!Đúng là sếp,lúc nào cũng tỏ ra uy quyền nhưng luôn đối xử với nhân viên…không biết có nên nói.Khi làm sai chỉ cần vô phòng Sếp là sẽ được ăn ngay một cái kí vào đầu.Nhưng nói thế Sếp vẫn được mọi người mê cả trai lẫn gái,ngoài tôi ra.Sếp cũng ga lăng,sếp có thể giúp đỡ những gì chúng tôi cần.

+ Thiên Bảo,cậu vào phòng tôi ngay nhé!+ Sao linh thế không biết,mới vầy mà gọi tôi rồi.

+ Chết em rồi Bảo Bảo ơi,giờ thì không còn đường thoát.+ Chị Như tặc lưỡi,hỡi chị,đối xử với em như thế ư?

Tôi vội cầm tập vào phòng thì thấy sếp đang ngồi bấm laptop.Tôi không muốn vào đâu nhưng mà Sếp là Sếp,bảo là phải nghe…tôi sợ!!!!

+ Cốc!Cốc!Sếp kêu em ạ?+ Tôi gõ cửa rồi lên tiếng.Không biết sếp có thấy tôi rung không chứ tôi rung lên như gì rồi nè!

+ Thiên Bảo?Vào đi.+ Sếp lên tiếng.

+ Dạ!+ Tôi nhẹ nhàng bước vào

+ Tôi muốn nghe về mẫu trang phục sắp tới đây

Tôi bắt đầu huyên thuyên về trang phục,sếp thì bắt chéo chân nhìn tôi,ôi trời…Sếp à,ánh mắt Sếp hiệu nghiệm mọi nàng chứ không hiệu nghiệm em đâu ạ,vả lại em với Sếp đều là…cùng loại,sao Sếp cứ nhìn chằm chằm thì sao đọc ạ.

+ Dạ thưa Sếp là thế đấy ạ!+ Tôi kết thúc sau cuộc huyên thuyên.

+ Được rồi cậu có thể về chỗ suy nghĩ tiếp cho tôi.

Tôi dạ dạ rồi bước ra ngoài.Cứ tưởng chuyện gì ai nhè là thế…Sếp à,có ngày em chết với Sếp đấy >.<…!Tôi bước ra ngoài mới biết mình quên tập trong phòng…chết rồi O.o trong tập có…a~~~~có những hình ảnh mà tôi vẽ Sếp,tế nhị mà,sếp mà thấy là tôi đi đời =.=…sao đây sao đây!Tôi vội phóng vào mà quên rằng Sếp vẫn còn ngồi đó.Tôi có điên không vầy trời.

Tôi lao vào như chết,vừa mở cửa thì tôi và Sếp chạm ánh mắt nhau.Sếp à,việc gấp không vội tiếng sét ái tình với Sếp đâu.Tôi cười gượng rồi nói

+ Sếp,em để quên tập,em lấy được chứ?+ Tôi cố nặn ra nụ cười đẹp nhất.

+ Việc gì mà cậu phải vội.Chỉ vì cuốn tập?Chắc tôi phải coi quá.+ Sếp cười gian tà với tôi.Sếp!!!!Sếp đúng là đẹp trai như KyuHyun của Super Junior đấy,nhưng mà Sếp nể tình em là nhân viên của Sếp mà hãy buông tha cho em,đừng có gian như cậu ấy chứ.Em cũng thần tượng cậu ấy nhưng…chỉ khác biệt là không thần tượng Sếp thôi ý mà.

+ Để xem nào,trước giờ tôi chưa thấy cậu vội như thế.+ Sếp lật từng trang trong nỗi đau của tôi.Sau khi xem trang tôi vẽ,mặt Sếp vẫn không biến dạng.Sếp đắm đuối nhìn hình thì tôi đắm đuối tuông mồ hôi thôi!

+ À à Sếp,hình đó,em tiện tay vẽ thôi,còn…tên Sếp thì lúc đó em buồn buồn viết tên Sếp…Sếp à.+ Tôi cười trong đau khổ

+ Được rồi,tôi vì nhân viên,mà cậu giải thích vậy tôi tin cậu.+ Sếp nói rồi đưa cuốn tập cho tôi.Thế là tôi ra bàn ngồi làm tiếp.

Tôi đang ngồi thì chợt nhớ ra còn một hình…ẹc…không biết Sếp có thấy không?Hình đó mà thấy chắc Sếp đuổi việc tôi quá.Thế là cả ngày tôi làm việc trong nỗi lo.

Chiều về tôi chạy thẳng ra trước để không chạm mặt Sếp.Mọi người cũng biết nếu chạm mặt thì sao mà?Tôi vội chạy thẳng về nhà.

Về tới nhà,tôi bước vào thì vôi nhảy xuống ghế sô fa hạnh phúc của tôi.Cả ngày này lo lắng,không biết phải làm sao để xi stess.

+ Này ông anh kia…về là nhảy lên vậy sao?+ Thằng em của tôi.Giới thiệu,em tôi tên Thiên Hoàng…nghe kiêu thế sao?=.=…Dương Thiên Hoàng.Nó cũng mảnh khảnh giống tôi vậy…chả hiểu sao.Mà nó bướng giống tôi vậy,tôi chỉ cho nó mà.Nhiều khi tôi chỉ muốn đặt tên nó là Thiên Lôi thôi,Hoàng kiểu gì mà chả Hoàng tí nào.Tên nghe đẹp thế kia mà sao tính mày chả đẹp thế thằng em kia!!!Mày có coi ông anh này ra sao không? Truyện gay Sếp Thiệt Quá Đáng Mà …! by SelenaFer

Tôi bật tivi,ngồi coi một lúc thì em tôi bước ra với 2 lon coca.Nó đưa tôi một lon,rồi ngồi xuống kế chân tôi.

+ Công việc hôm nay thế nào?+ Quái?Sao hôm nay nó hỏi câu này.

+ Bình thường mà.Sao hỏi?

+ Mai mốt tốt nghiệp em vào Công Ty Hai làm nhá!+ Em tôi bỗng nói nghiêm túc.

+ Làm thì nói làm,mắc gì hỏi hôm nay Hai làm thế nào?Hèn chi hôm nay Hai thấy em là lạ.

Nói xong tôi đi lên phòng,vọng lại một câu :”Làm cũng được nhưng coi chừng Sếp Hai”

Mọi người chắc thắc mắc tới ba má tôi?Ôi,tôi quên nói,ba má tôi đã đi Mỹ rồi…chỉ có hai anh em thôi.Buồn vậy mới ghê.Mà em tôi cũng đi làm thêm,cho nên nó cũng có tiền đóng tiền học.Nếu thiếu thì chỉ có Hai này đây là không sợ rồi.Hai anh em tôi cũng thương nhau,hiếm khi gây gỗ.

Sáng hôm sau tôi đi làm,như thường lệ,ăn sáng,mua cà phê.Nhưng lạ là sao hôm nay Sếp tôi đi sớm,đã vậy còn luôn hướng ra phía cửa,và ánh mắt đâm vào tôi.Tôi như bị đâm 1 phát.Chẵng lẽ….Sếp thấy bức hình đó…Oà,không chịu đâu.Bàn tán có sức mạnh lan nhanh,làm sao mà dừng được.Việc Sếp nhìn tôi lan toả rồi.

Sếp à,Sếp đâu muốn bị nói là Gay.Còn đâu hình tượng hở?Sếp thu ánh mắt lại đi,không mọi người sẽ lại đồn em đấy.Sếp…có gì gọi em vào là được.

+ Thiên Bảo,tôi bảo+ Tôi giật thót.Phải không vậy,linh như gì vậy.

Tôi vội đi xuyên qua bao ánh nhìn và ánh nhìn khó hiểu của anh Tùng và chị Như.Hai anh chị ấy không ghét tôi nhưng…vẫn nhìn tôi…anh chị…~.~

+ Dạ Sếp,có việc ạ?

+ Vào đây+ Sếp nói nhưng không thèm nhìn tôi

+ Em nghe đây ạ,Sếp cứ nói+ Tôi e ngại cuối đầu…đây có đúng là dâu ra mắt mẹ chồng?

+ Tôi…+ Tôi sợ rồi+ Muốn cậu lên làm thư kí cho tôi.

+ Sao cơ ạ?+ Việc gì đang diễn ra…tôi là ai…tôi ở đâu?

+ Làm thư kí,nếu cậu không muốn?

+ Dạ em muốn,Sếp+ Tôi vội tươi cười

+ À còn một chuyện…cậu gan nhỉ,dám đùa với tôi.+ Sếp thay đỗi sắc mặt thay vào đó là một nụ cười…

+ Dạ?+ Tâm trí tôi xỉu ngay lúc đó…Trời,Ông Trời nhẫn tâm đưa lên mây rồi thẳng chân đạp thẳng xuống đất?

Tôi đi về trong bộ dạng ủ rũ nhất có thể…và còn một việc,tôi lỡ nói Sếp muốn gì em sẽ làm cho…Sếp chỉ nhìn tôi nói ngày mai sẽ có công việc cho cậu.Tôi thiệt tình muốn nghĩ làm ở ông Sếp đó quá mà.

Về đến nhà thì em tôi đã nằm sẵn ở đó rồi.Tôi quên mất,nó vừa học xong lớp 10…nghỉ hè rồi rảnh thế đấy,Hai em đang khổ tâm đây.Tôi nhìn nó,chữ khổ tâm có vẻ hiện rõ trên khuôn mặt

+ Hai làm gì khỗ tâm thế?+ Nó nhìn tivi hỏi tôi

+ Sếp Hai lại hành Hai…+ Tôi nói như muốn khóc

+ À Hai…em có ý này.Hai cho hè này em đi làm chỗ Hai nhé…có gì em sẽ xem Sếp ra sao em sẽ giúp hai chống trả nhá.+ Em tôi tươi cười tự tin.

Tự tin con mắt em.Hai nói rồi,Sếp Hai gian nỗi tiếng công ty,làm sao em thắng được Sếp đây…đành cho em đi làm thôi nhá.

+ Tuỳ,nếu được.+ Lòng nghĩ này,miệng nói kia…lòng người khó đoán,tới lòng tôi cũng khó theo.

Tối,tôi nhận được một cuộc điện thoại…là Sếp.Sếp,sao hôm nay Sếp đại trượng phu nhắn tin cho em đây 1 tin thế.”Cậu ra quán cà Pockey được không?Còn em cậu rảnh không,bảo ra luôn nhé!Không thì kêu ai cũng được…2 người đi.”Chỉ vậy thôi hả Sếp?Sếp kêu em ra để ra điều kiện à…được thôi,nể Sếp đấy.

Tôi kéo thằng em tôi ra,có việc gì đây?Giờ này lại rủ ra quán cà phê Pockey…làm mai cho tôi chắc.

+ Hai mình đi đâu thế?

+ Sếp Hai bảo kêu cả hai ra…Hai chả biết.+ Tôi vẫn lo tìm quán cà phê.+ Kia rồi.+ Hai chúng tôi đi vào.

+ Thiên Bảo,đây…

Tôi nhìn theo hướng có âm thanh,phát hiện ra một người mặc áo sơ mi trắng,sang trọng ngồi hướng cửa sổ.Tôi dắt em tôi tới.

+ Sếp gọi em?+ tôi quen gọi Sếp rồi sao bỏ đây.

+ Không cần gọi Sếp,ngoài đây xưng “anh” với “tôi” là được.+ Sếp dễ đến thế?

+ À…anh kêu tôi…ra đây có việc gì?+ Tôi hơi ngượng…hầy Sếp à…sao quen đây?

+ À,thật ra tôi còn dư 2 vé…rủ thêm 2 người cho đủ.Tôi và bạn tôi cũng muốn đi đông cho vui.

+ A,Chào anh.+ Tôi mới phát hiện ra có người nữa vội vàng chào.

+ Chào,tôi là bạn của Jullian đây.còn cậu…?+ Tên Sếp tôi là Jullian 😉

+ Tôi là thư ký của bạn anh…còn đây là em tôi…nó tên Thế Hoàng,tôi tên Thế Bảo.

+ Chào anh…+ Em tôi cuối đầu.

+ Anh gọi tôi ra chỉ để nói là đi coi phim?+ Tôi cáu rồi đó…trong công ty là sếp nên tôi gọi Sếp,hết giờ Sếp cho em gọi “anh” với “tôi” là coi như hết Sếp rồi.Nói thẳng với anh nhá…hết giờ làm rồi coi anh có là kim cương để tôi phải phục vụ,lau chùi mỗi ngày không nhá?Có là sợ kim cương tụt tiền bán không được không nhá? Truyện gay Sếp Thiệt Quá Đáng Mà …! by SelenaFer

+ Anh à…coi phim thì tốt,có gì mà mặt Hai hiện hai chữ tức giận vậy?+ Em biết gì mà nói…có cơ hội ta đành lên cơ.

+ Nếu cậu không muốn đi,thì sao không từ chối đầu?

+ Nếu tôi biết anh rủ tôi đi coi phim thì tôi đã từ chối rồi.+ Tôi cãi lại…hình tượng…

+ Vậy thì giờ cậu về đi.

+ Tôi…+ tôi biết là không cãi lại anh mà…!

+ Xin lỗi hai anh.Hai à!!!!Hai không đi thì em đi á!+ tới Hai mà cũng dám nói thế sao?Hai hận em nhá!

+ Được rồi…thế thì tôi đi.+ Tôi dành khuất phục thôi.

Tôi và em tôi cùng hai người(Mọi người pít rồi)đi coi phim.Ây cha…được coi phim miễn phí thế này nãy giờ khỏi cãi cho mất hình tượng…

Coi xong,tôi liền kéo Sếp….không biết ngoài xưng Sếp nên xưng thế nào…!Đành xưng Sếp nhé mọi người :D.Tôi kéo Sếp đi mua trà sữa..có cơ thì uống thôi,không phải tôi lợi dụng tiền Sếp đâu nhá!

Trên đường đi về,do rạp phim cũng gần nhà tôi với Sếp…và bạn Sếp nên đi bộ.

+ À,tôi vẫn chưa biết tên anh,anh tên gì thế?

+ Tôi tên Phong.+ Anh ta mỉm cười nhẹ nhàng.Sếp,em khuyên Sếp nên cười nụ cười giống vậy khi đối với nhân viên và đặc biệt là với em bởi em là người khuyên Sếp.Nhớ đấy!

Qua hôm sau tôi lại bắt đầu đi làm như mọi ngày,còn em tôi thì đi xin việc nhưng kế hoạch của nó không phải làm ở công ty tôi mà làm ở tiệm cà phê Pockey mà tôi đã từng đi gặp Sếp đó mọi người.

Yah!!!Hôm nay là ngày tôi lên chức thư ký,mọi người có nhớ không?Chắc mọi người tưởng tôi đang vui hả?Sốt ruộc chết được nè…!

Tới công ty,tôi bước nhanh lên phòng có tên “giám đốc”,bước vào…choa~~~phòng bật máy lạnh rồi sao?Chẵng lẽ Sếp tới rồi?

+ ”Cạch”Ủa cậu tới rồi sao?Mát không?Tôi cất công tới sớm vì hôm nay có thư ký mới đó+ Sếp cười nhìn tôi

+ Dạo này Sếp lạ lắm nha!+ Tôi nói rồi nghi ngờ lại sờ trán Sếp+ Đâu có nóng đâu ta.

+ Cậu làm gì vậy?Nè,tôi có lòng,trả ơn gì đây?+ Sếp nhìn tôi gian xão

+ Nè…anh…lộn Sếp muốn gì đây?+ Trời gặp loài bệnh tái phát

+ Tôi làm gì chứ?Định kêu anh mua giùm ly capuchino chỗ anh hay mua á.+ Coi kìa coi kìa,ngây thơ chưa.Đột nhiên tôi cau mày,hành động trước đây tôi chưa từng có.

+ Để tôi mua cho Sếp nhá+ Tôi thay đổi thái đọ 160 độ.

Tôi lạch đạch bước đi mua…em có cần Sếp làm vậy đâu?Sếp tự làm mà…ức quá ức quá.Trong công ty phải xưng em với Sếp…mém nãy gọi là anh,may quá không lỡ miệng.Tôi liền đổi quán mua ở Pockey bởi nó cũng gần công ty,chỉ 5 phút thôi.Chỗ đó sẵn có em tôi làm.Sẵn gặp nó luôn.

15 người thích truyện này

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *