Nhóc hồ li – by fox22

Truyện gay: Nhóc hồ li. Tác giả: fox22. Cái hôm định mệnh ấy, ánh trăng đỏ như loang máu dưới mặt hồ , bầu không khí bị quấy nhiễu bỡi tiếng gươm giáo va chạm với tiếng vuốt vang vẳng khắp vùng trời.

Truyện gay: Nhóc hồ li – Chap 1

Tác giả: fox22

Con mãnh thú với bộ móng sắc nhọn đủ đâm thủng và quật ngã những cây cổ thụ vĩ đại nhất mà ta biết, đôi mắt nó lạnh lùng rực lửa, thân thủ nhanh nhẹn nó lướt qua những tán cây, trường qua những góc đá rồi nó hừng hực lao về chàng.

Con mãnh thú lướt mình trong bóng đêm rồi bất ngờ nhảy vồ từ đằng sau…..Keng….Hàm răng sắc nhọn của nó gặm chặt thanh gươm.

Chàng thu mình đá con mãnh thú rồi bật ngược ra sau ,lấy hết sức bình sinh chàng ra đòn kết liễu và …..Áaaaaaaa

Tui bật dậy người đầm đìa mồ hôi , khóe mắt đẫm nước- Ôi mẹ ơi lại giấc mơ đó sao nó cứ ám ảnh mình hoài vậy nè làm ngủ cũng không ngon giấc bực ghê!!

Truyện sex gay: Nhóc hồ li. Tác giả: fox22.

Ảnh chỉ mang tính minh họa. Truyện gay: Nhóc hồ li. Tác giả: fox22.

-Con chồn hôi kia nữa đêm mày cũng không cho ai ngủ nghỉ gì à ? Sao la oai oái như mấy con lợn bị chọc tiết thế hả ! ( Cái giọng khó nghe của lão Phong vọng vô cái chất giọng gì mà chát chúa như hành hạ người nghe vậy chò )

-Cha già kia tui là Hồ ly mà cứ đem ví như chồn như lợn hoài là sao (-_-) tin t móc tim ông đem vứt cho chim ăn không :v

Lão Phong nghe thế cũng đâu có chịu thua gì chạy vô bật tung cửa mở hết đèn rồi đứng đấu khẩu với tui cho được mà ==!

-Mày coi mày đi hồ li gì mà dấm đài hết cả nệm rồi ướt từ đầu xuống đuôi thế mà vẻ vang gì cái danh hồ li , mày bây giò giống mấy con chồn hôi hơn tao nói không sai đâu.:v

-Tui mà có mắc rồi dấm đài thì cũng cho ông hưởng chung nhé không có mất phần đâu mà lo -_-

-Mày…bla bla..bla..

-Ông…Bla…bla..bla..

Thế là tui với lão kình cãi hết đêm luôn có thể nói khẩu chiến liên miên không ai nhường ai mà :3 ( rãnh dễ sợ )

(À nói cho mấy bạn biết luôn rằng tồn tại song song với thế giới loài người là nhiều thế giới khác nhau như ma giới , tiên giới..v…v.. mà trong đó có cả nơi mà những con cáo (hồ li) sống tiến hóa biết sử dụng ma thuật và điều khiển các sức mạnh tự nhiên.Sức manh và tuổi của những con hồ li được biểu hiện qua số đuôi cúa nó ý.Mà muốn nhiều đuôi hông có dễ đâu phải trãi qua ngày trăng đỏ đầu tiên sau 1000 năm thì chiếc đuôi mới và sức mạnh sẽ xuất hiện, và biến hóa cuối cùng là cái đuôi thứ 9 đó là cấp bậc cữu vĩ mà những con hồ li luôn ao ước chạm đến, .bla…bla..bla)

-Nói nè tui một nhóc hồ li tu luyện được 8 đuôi rồi(không phải dạng vừa đâu nha :v) tên tui đó hả? Bố Vĩ cái tên nghe cũ mèm nhưng tôi thích đặt tên cho giống con người hơn nên giả thân phận người dưới tên Phan Đặng Huỳnh Anh không à :3.Tui có mặt ở đây cũng lâu ơi là lâu khoảng 3000 năm ròi ấy chứ. khi đó rìa của các thé giới bị biến động các thực thể từ nhiều thế giới bị hút đi rồi phân tán khắm nơi ở nhân giới bấy giờ (trong đó có tui TT_TT)Và nhân giới đã xuất hiện những người mang trọng trách phong ấn và tiêu diệt các thực thể (ma,quỷ và cả yêu hồ…)lạc đến nhân giới.

Từ khi bị đưa đến đây tui phải quen dần với việc biến hóa thành hình dạng con người cũng may được cái kết cấu đẹp tự nhiên nên chuyện này cũng không khó khăn là bao có thể miêu tả tui như tuyệt thế mỹ nam thân hình đạt tiêu chuẩn quốc tế , khuôn mặt đẹp thanh tú chiếc mũi cao đẹp, đôi mắt quyến rũ như thôi miên bất cứ ánh nhìn nào vô tình lạc hướng, và nổi bật nhất là làn da trắng như màu lông của chính mình có thể nói nhan sắc của tui khiến cho nữ nhân chết mê chết mệt (thời nào cũng thế nhiều cô chết mê tui lắm mà :3)

-À còn Lão Phong , 60 tuổi. Cái ông này hiện là người canh giũ tui,Là hậu bối của ân nhân người phong ấn và thay đổi tui.Cha già Phong cũng rất giỏi trong việc trừ yêu diệt ma vậy mà đi làm thầy bói lăm băm đi lùa đảo người khác báo hại cả tui .Chã lừa người ta cả tỉ giờ phải sống chui nhũi trốn chạy vậy nè( TT_TT) Khổ quá đi mà!!!!!!!( tui bắt kịp với thời đại lắm nha hông có ngu ngơ lúa lúa đâu à nha :3 )

(ngày 9/11/2015,địa điểm trốn chạy : tại một khu ổ chuột của thành phố Nha Trang)

-Cha kia sao ông lừa người ta quá chừng tiền vậy mà đi mướn cái nhà tồi tàn thối nát này vậy hả sao ki bo keo kiệt thế hả?!? (>.<)–Tui lườm lão với ánh mắt sắc bén kiểu muốn giết người. -Mày đi mà mướn đi con chồn, ăn ở ké mà cũng nói nhiều.. :v -Nè tui cũng có góp sức làm phép phụ ông chứ làm như ở không dãy na, chối bỏ công sức của Huỳnh Anh ta đây là không được đâu nha ta khâu miệng lão bây giờ. -Mày ở đó mà kể lễ đi tao niệm chú cho chết, còn không mau qua phụ tao sắp đồ đi chứ. –Cái bản mặt Lão già gian xảo lộ ra nhìn mà thấy ghét -Hở ra là niệm chú này niệm chú nọ, Lão coi chừng có ngày ta cho Lão biết tay ta!! Hứzzz( à niệm chú là cách mà ân nhân của tui dùng để phong ấn và quản lí tui, đi vào sâu tui kể dần đần cho nghe nha :3) Sau một tiếng quần quật thì có thể nói căn nhà tồi tàn lúc đầu nay đâu rồi ta :v nhìn lúc này nó xinh đẹp lunh linh hơn hẵng cũng nhờ tui chứ đâu :))muahahaaha Đang tự luyến thì cha già cuộn tờ báo đánh đầu tui cái bốp -Thôi tự kỷ đi con chồn giờ tao đi gặp bạn kiếm việc làm,tạm thời sẽ định cư ở đây mi đừng có làm gì bất cẩn lộ tẩy thân phận là coi như khổ tiếp đấy con chồn kia. -Biết rồi mà (~.~) Lão đi cẩn thận ta ở nhà hứa sẽ ngoan không sao đâu mà đi đi đi ,đi lẹ đi.–Vừa nói tui đẩy đẩy lão ra tới cửa(thế là tiễn dong được cha già -Tự do rồi !!!!!! Ô lê.–Tui nhảy cẫng lên cười tươi rói khiến cho mấy cái đuôi cũng lộ ra ngoe ngẫy lung tung . Tui ôm đuôi lại rồi …Biến….một bộ đồ thể dục tay dài màu vàng chóe , mái tóc xoăn ngắn cũn nhìn như cái đầu của mấy bà thím hay uốn .Dấu hết đuôi rồi tui bước dài chân mặt như vễnh lên tay đong đưa theo nhịp bước ( vui quá mà lâu lâu được xổng chuồng :\ ) chạy một mặt ra phố . Bước chân sáo tui với đầu tóc và bộ đồ không giống ai tui hình như là tâm điểm của mọi người xung quanh thì phải :3 Với đặc tính của loài cáo các giác quan của tui nhạy hơn và tốt hơn người bình thường gấp trăm lần vì vậy nên t nghe được những người kia đang bàn tán gì về mình hầu như ai cũng bị nhan sắc này của tui làm lu mờ đi bộ đồ với đầu tóc luôn mà . Bất chợt có chiếc ôtô chạy nhanh qua vũng nước trên đường tạt hết cả vào Huỳnh Anh ta đây vậy mà chạy luôn không xin lỗi (-_-) -Bực quá mà !!! cái thằng điên nào đang lái xe kia ta coi mi chạy đi đâu đợi đó~~~~ Hét xong tui co chân chạy cái vèo để lại là một đống bụi với mấy cô bị tốc váy :))~ -Mùi hương này đúng rồi hắn đi hướng này.Mi đợi đó thằng kia coi biết tay ta–Lần mò theo mùi hương của hắn cuối cùng cũng tới thì ra hắn dừng tại một trường học . Cánh của xe mở ra ,đập vào mắt tui là một chàng thanh niên cao ráo , dáng người vừa chuẩn nhìn thật đẹp dưới lớp áo học sinh trắng…–Uầy tui quơ tay dẹp qua mấy cái suy nghĩ đó đi vừa lao tới cổng trường định nhào vô hỏi thằng đó cho ra lẽ ai đời thuở nào mà vô ý vô tứ thế chò =.=! -Ê tên kia .– tui hét vô rõ to…..Hắn quay lại hướng tôi……mặt tui từ từ đực ra một đống mắt mở to hết mức.Không…Không thể nào sao lại giống nhau như đúc vậy?!! -Hạo Dương là ngài sao ? –Hắn tiến lại về hướng này. Rối quá tui che mặt lại nhắm mắt nhắm mũi chạy như chưa bao giờ được chay vậy :”> hoang mang hết sức…

——————-

Danh sách các chương:

98 người thích truyện này

Leave a Reply

Be the First to Comment!

Notify of
wpDiscuz