Nhà trọ có cậu bé sư tử – by Đắc Bình

Truyện gay: Nhà trọ có cậu bé sư tử. Tác giả: Đắc Bình. Nắng gớm thiệt, nắng mà nó ngủ không biết trời đất là gì ? Tiếng quạt quay tung bay cái quần đùi của nó, mát lồng lộng thế kia nó không ngủ ngon sao được, thế cơ mà thằng nào mất dạy gõ cửa ầm ĩ khiến nó thức dậy, mặt nhăn nhó đứng dậy lau nước nhãi dính trên miệng đi mở cửa.

Truyện gay: Nhà trọ có cậu bé sư tử – CHAP 1: NGƯỜI Ở GHÉP MỚI

Tác giả: Đắc Bình

– Sao chưa trả tiền nhà cho anh mày?

– Anh Quy, cho em thêm vài ngày nữa đi. Giờ thật luôn là em chưa có tiền. Anh thông cảm đi.

Chủ nhà gõ cái đầu nó cái cốc thật mạnh.

– Thông cái đầu mày, mày xin gia hạn ngày mấy lần rồi. Không cần nói nhiều, mai mà mày không có tiền tao đuổi.

– Ba ngày đi anh, mai sao có kịp. Anh ba ngày đi, năn nỉ luôn.

Chủ nhà thấy ánh mắt khẩn cầu của nó như một con cún đến phát thương, anh bắt đầu thông cảm cho nó và thở dài.

– Thôi được, ba ngày lần cuối. Không thì anh nhờ vợ anh đuổi giúp em, chứ anh không thể nào giúp em được.

Nó nhẹ nhõm cám ơn chủ nhà và đóng cửa lại khi anh rời bước đi. Trong căn phòng tối om, ngột ngạt vì mùi tanh của mì gói nó ăn dở vào tối hôm qua còn sót lại, những lũ chuột đang đi theo đường ống nước chạy thẳng vào nhà bếp lục đục đồ ăn thừa. Nó thấy chuột nhưng nó không quan tâm, nó tiếp tục nằm xuống giường ngủ nhưng giờ nó không ngủ được rồi.

Truyện gay: Nhà trọ có cậu bé sư tử. Tác giả: Đắc Bình

Ảnh chỉ mang tính minh họa. Truyện gay: Nhà trọ có cậu bé sư tử. Tác giả: Đắc Bình

Nó lo lắng cái nhà trọ, nếu lỡ như không có tiền trả thì nó sẽ sống ở đâu, nó còn tưởng tượng sẽ chui vô ổ chuột mà sống cho đỡ tốn tiền nhà. Lúc nào cũng tiền đi đâu cũng tiền, nó muốn chết quách cho xong. Nó cứ suy nghĩ vẩn vơ rồi nó giật bắn mình thức dậy mở chiếc máy tính lên. Nó vào trang Táo (trang cộng đồng LGBT) đăng tin cho thuê nhà, thuê trọ rồi ghi địa chỉ thông tin của mình cần người ở ghép.

Xong xuôi, nó tiếp tục lăn ra ngủ mà không hề suy nghĩ vẩn vơ nào nữa, nó chìm giấc ngủ mê man. Những con chuột vẫn tiếp tục làm việc của nó, nó bơi bới sọt rác, lục đục dưới chén dĩa và đôi khi nó làm rơi cái đĩa nhựa xuống đất kêu một cái “cạch” to rõ thế mà nó vẫn ngủ say chết khiếp.

Tiếng chuông điện thoại bắt đầu reo lên, nó thức dậy thấy một con dãy con số lạ. Nó thầm mừng vì nghĩ đây là người cần ở ghép gọi đến. Nó chững chạc giọng nói “Alo, cho mình hỏi ai vậy” một cách lịch sự lạ lùng. Đầu dây bên kia cố giả tiếng con trai: “Mình là bà xã của bạn đây”.

– Con điên, mày rảnh quá.

– Rảnh chớ cha, nè chừng nào mày qua nhà chị chơi hả thằng kia.

– Dẫn tao đi ăn đi là tao qua chơi liền à.

– Ừ, cờ hó! 5 giờ chiều qua nha mày.

Hoa, con bạn thân thiết của nó nhà ở tuốt Thủ Đức trong khi nó đang ở Tân Bình. Để đến được nhà con bạn nó phải đi hết 1 tiếng rưỡi mới tới nơi, còn khổ hơn là phải đi 2 tuyến xe bus và đi bộ thêm thêm một cây số. Nhưng nó không ngại đường xa nếu như con bạn của nó bao nó ăn xả láng, bởi ta nói nó có tâm hồn ăn uống thật ghê gớm.

Giờ đã 2h chiều rồi, nó lục xục dưới nhà vệ sinh đi đánh răng, tắm rửa kì cọ chân tay cho sạch sẽ. Chưa đầy 10 phút thôi, nó đã mặc xong luôn cái quần jeans và áo thun đen. Nó vuốt tóc thật cao và tự cười vào cái gương đang soi cái mặt của nó, trong đểu phết. Nó xách chiếc cặp, mang giày Vans và bước đi khỏi cái nhà một cách nhanh chóng.

– Mày thích ăn gì, tao mua.

Hoa và nó đi bộ quanh quán ăn ở làng đại học Quốc gia, nó thấy cút nướng nó thèm nhưng nó thèm bạch tuột hơn.

– Ăn bạch tuột đi, tao thèm bạch tuột nhất.

– Rồi, còn muốn ăn gì nữa không?

Nó nhìn thẳng vào mắt Hoa, hơi ngạc nhiên vì sự khác thường của nó. Nó chưa bao giờ thấy con Hoa hiền hòa đến như vậy, thường thì đi ăn con bạn hay chửi rũa vì tính ham ăn của nó.

– Mày giàu ghê vậy, ừ tao muốn ăn thêm cút nướng được không?

– Chơi luôn mày, sợ gì.

Nó cười vui khi thấy con bạn nó nói dõng dạc, dứt khoát cao độ đến như vậy. Hai người bạn vừa ăn vừa nói thời cấp ba đã qua, ôn lại thấy kỷ niệm vui buồn tràn về. Bỗng có số điện thoại lạ reo lên, nó nghe máy.

– Alo, cho em hỏi có phải anh Nguyên đang tìm người ở ghép phải không ạ?

Nó thấy giọng của thằng đang gọi ngọt thật, nó lịch sự nói nhã nhặn.

– Vâng, đúng rồi bạn.

– Thế bây giờ em muốn xem phòng trọ của anh lúc này được không?

– Bây giờ hả bạn, có tối quá không? Hay để sáng mai được không?

– Giờ em đang ở ngoài nhà trọ của anh.

– Hả ??

– Anh khi nào về, em sẽ đợi.

Nó thấy bất ngờ, chưa bao giờ thấy đứa nào ngu ngốc như thằng đang gọi với nó. Sao không gọi nó trước khi xem nhà trọ, lỡ người ta không có ở nhà rồi mắc công quay về không. Nó còn đang ăn dở những miếng thịt thơm lừng trên mũi nó. Nhưng một hồi sau nó suy nghĩ lại, mình chỉ còn ba ngày thôi để lo trả tiền nhà nên chuyện đó quan trọng hơn.

– Bạn có thể đợi mình đến 9h được không? Mình đang ở Thủ Đức, bay qua đó hơn 1 tiếng lận.

– Dạ, phiền anh quá. Anh cứ qua đi ạ, em chờ được.

Nó xin lỗi con Hoa vì không thể ở lại nghe câu chuyện còn đang dang dở, nó còn kêu con Hoa cho nó đem hết đồ ăn này vào bịch mang về. Nó thấy lạ, hôm nay không nghe được tiếng chửi rủa của con nhỏ đó và trở nên dễ thương lạ thường. Nó hơi sợ nhưng thôi, cái bây giờ quan trọng là có người đang chờ nó ở nhà.

Xe buýt đỗ xuống gần nhà nó, nó nhanh bước đi trên đường về nhà. Nó thấy bóng ai thấp thỏm trước cổng nhà nó, chắc là thằng nhóc gọi hồi tối. Thằng nhóc đó ngủ say mèn ngoài đường thế này không sợ bị cướp giật đồ hay lỡ có ai hiếp nó thì sao nhở? Kể ra thằng này cũng dạn thiệt. Nhưng nó không dám gọi thằng nhóc đó dậy, nó sợ lỡ không phải thằng đã gọi nó. Nó nhá máy thử coi có phải thằng nhóc đó không? Tiếng điện thoại của thằng nhóc đó rung lên, thằng nhóc vội bắt máy mà không nhìn thẳng vào người dối diện mình.

– Alo, anh về chưa, sao lâu quá vậy.

Nó thấy thằng nhóc ngáp như con hà mã banh rộng cái miệng ra trông thật buồn cười.

– Có phải bạn đang đứng đối diện với mình không?

Thằng nhóc nhìn thẳng lên mặt nó, nó thấy mắt nó long lanh thật, miệng cười cũng dễ thương ghê. Thằng nhóc đứng dậy chào nó.

– Bạn đợi mình lâu không?

– Cũng lâu chút chút.

– Sao bạn không gọi rồi hãy đến, bạn làm mình thấy ngại ghê.

– Em thấy ngại chứ anh thấy gì.

– Ờ, mà nói trước là anh quên dọn phòng, nhà hơi cũ và dơ… nhưng rộng. À quên, bạn tên gì, nhiêu tuổi mà sao xưng mình tên anh ngon lành ghê.

– Bình, 19 tuổi anh.

– Ha ha ha! Hèn gì, anh già thật rồi. Anh 21 tuổi, chờ anh mở cửa rồi cho em xem phòng nha.

Nó hơi thấy xấu hổ khi mở cửa phòng cho nhóc vào, nó bề bộn và bốc mùi thum thủm. Nhóc còn che cái mũi, nhướng hai lông mày lên thật cao khi nhìn khắp căn phòng.

– Em bắt đầu thích căn phòng của anh rồi đó.

Nhóc ngầm ý với nó, nó bắt đầu căng thẳng và muốn tìm cái ổ nào chui xuống vì sự dơ bẩn kinh khủng của mình.

– Nhà trọ đây nhiêu tháng ? Điện nước tính sao? Nếu muốn ở đặt cọc nhiêu?

– Một triệu hai tháng em, điện nước tính riêng, còn đặt cọc là 600 ngàn ở cho tới tháng sau ngày 10 tính tiền nhà.

Nhóc gật gù cái đầu rồi nhìn nó vẫn đang cầm cái bịch thịt.

– Anh mới đi nhậu về à?

– Không, anh không có nhậu. Bạn anh dẫn anh đi ăn tối thôi, còn thừa nên đem về. Anh nghĩ chắc căn phòng này không hợp với em rồi.

Nhóc thấy nó không dám nhìn thẳng vào mặt nhóc, nhóc biết nó có vẻ hiền lành và dễ thương.

– Sao lại không ở cơ chứ, phòng dơ thôi thấy nó rộng mà. Em thích ở rộng, chỉ cần anh dọn sạch đi là mai em qua ở được không?

– Được.

Nó thỏa thuận với nhóc rồi nhóc đưa nó tiền cọc.

– Anh ơi, em xin anh điều này được không?

– Có điều gì hả em.

– Ha ha ha. Anh cho em bịch thịt đem về nhà ăn đi. Tối giờ đợi anh lâu quá nên chưa ăn gì.

Nó thấy nhóc trong dễ thương thật, mái tóc một mái bồng bềnh và nụ cười rất chi là duyên. Nó cũng thấy tiếc bịch thịt thiệt nhưng thôi cho người ta lấy lòng vậy, chứ khó khăn lắm tìm người ở ghép đẹp trai như thế này.

Nhóc cầm bịch thịt đi về nhà cũ mà trong lòng vui không tả…..

————–

Danh sách các chương:

82 người thích truyện này

Leave a Reply

3 Comments on "Nhà trọ có cậu bé sư tử – by Đắc Bình"

Notify of
Sort by:   newest | oldest | most voted

Có ai chỉ mình cách đăng truyện không? Cảm ơn

E gởi zùi sao hk dag yk

wpDiscuz