Người Về Từ Lòng Đất – by Phí Minh Long

Truyện gay: Người Về Từ Lòng Đất. Tác giả: Phí Minh Long. Đây là một câu truyện giả tưởng kinh dị thót tim kể về cuộc đời của chàng đồng tính Nguyễn Minh Luân và những mãnh đời sống bên lề xã hội với những suy nghĩ và cách sống khác nhau. Truyện được viết theo lối kịch bản phim nhựa.

Truyện gay: Người Về Từ Lòng Đất – Đoạn 1

Tác giả: Phí Minh Long

Luân đi theo tiếng gọi của con tim, đến sống cùng với người con trai mà mình yêu và chịu cảnh ngoảnh mặt của gia đình – Lê Nguyên Khang, một chàng nông dân mồ côi từ nhỏ rắn rỏi phong trần. Luân và Khang cùng nhau xây dựng một cuộc sống từ lúc chỉ là hai người làm thuê làm mướn cho các chủ vườn thanh long cho đến khi đã có một vườn nho sung túc ở một miền quê thuộc tỉnh Ninh Thuận. Những tưởng Luân và Khang từ đây sẽ có cuộc sống sung túc hạnh phúc mãi mãi . Nhưng khi đã thoát nghèo thì Khang lại thay lòng đổi dạ . Hắn biến tướng. Từ một chàng trai luôn biết yêu thương Luân, Khang đã bị chi phối bởi nhục dục thấp hèn

Trong một ngày buôn bán nho đắc hàng ở một chợ huyện, Luân trở về nhà sớm hơn mọi khi, cậu bàng hoàng khi bắt gặp người yêu mình đang chung chạ với một người con trai khác. Quá tức giận, Luân vụt bỏ chạy, cậu sụp chân vào đường ray xe lửa rồi bị trật chân , cậu bị mắc kẹt trên đường ray, cố gắng thoát ra nhưng đã muộn . Chiếc xe lửa nghiền nát cơ thể Luân ra thành từng mãnh vụng. Chiếc đầu lâu gần như còn nguyên vẹn tuy đã biến dạng một cách rất khiếp đãm, được một con hắc miêu quỷ ám xúc tác ngay sau khi vừa chôn cất , nó ám vào một chàng trai đang chạy bão ở một vườn thanh long tên Lý Quốc Bình

Kể từ đó tâm tính và tinh thần Lý Quốc Bình thay đổi, với những uất hận u buồn của một người đã khuất và câu chuyện giết người hàng loại của xác chủ Lý Quốc Bình cho hắc miêu nuốt lấy linh hồn diễn ra từ đó

Truyện sex gay: Người Về Từ Lòng Đất. Tác giả: Phí Minh Long

Ảnh chỉ mang tính minh họa. Truyện gay: Người Về Từ Lòng Đất. Tác giả: Phí Minh Long

Ở một tỉnh ven biển thuộc vùng duyên hải Nam Trung Bộ , mật độ dân số thật là thưa thớt. Dường như đi vài hecta đất đai và vườn tượt mới có được một căn nhà

Hệ thống núi non bao phủ đã chặn những cơn gió mùa làm cho nơi đây cũng bị tù túng, biến mãnh đất với những đền Tháp nổi tiếng trở thành khô hạn

Chuyến tàu Bắc Nam chạy dường như song song với quốc lộ 1A thỉnh thoảng xóa tan một vùng quê thanh bình bằng những tiếng còi tàu tru và những tiếng tiếng xập sình

Trong cái không gian riêng tư của một căn phòng trong một ngôi nằm vắng lặng bên một vườn nho làm cho những hơi thở hổn hểnh với những dập dềnh chăn gối chẳng bay được đi đâu

Luân hì hục trên chiếc xe ba gác vốn đã bán sạch nhách số nho ở một chợ huyện trong một phiên chợ chiều. Cậu trở về nhà của mình và người yêu với nét mặt rạng rỡ

Hôm nay Luân về sớm hơn thường lệ. Bởi lẽ đã là một ngày buôn may bán đắc hơn thường lệ

Những tưởng ngay sau khi về đến nhà, Luân sẽ khoe ngay với Khang rồi chìm vào một cái ôm , cái hôn nào đó của người tình. Nhưng không. Luân bàng hoàng khi trông thấy đôi dép lạ trong nhà và nghe những tiếng rên rỉ tỉ tê ở trong buồng

Luân đá mạnh vào cánh cửa rồi phút chốc như người chết trân, nghẹn ngào không nói lên lời trước cảnh người mình yêu với một gã thanh niên khác trong cơn cuống cuồng bận lại quần áo

Luân xáng cho Khang một bạt tay rồi ôm mặt vụt bỏ chạy với hai hàng nước mắt lưng tròng. Gã thanh niên phụ bạc vụt theo chân Luân réo tên như cố níu kéo lại một người biết chịu thương chịu khó

Nước mắt Luân rơi lả chả xuống một cánh đồng, nặng trĩu hơn cả những bông lúa đương chín. Luân băng qua một vườn thanh long, sẻ tan tát những hàng lúa bằng những dấu chân trần đã rơi tuột mất đôi dép tự bao giờ . Những nhành thanh long gai gốc có sá là gì so với con tim đang rỉ máu của cậu. Cuối cùng, Luân sụp chân vào rảnh đường rây xe lửa. Bàn chân cậu bị lệch phải, mắc kẹt vào một khoảng thép

Tiếng còi tàu vang lên in ỏi mỗi lúc mỗi đến rất gần. Luân cố lê thân để thoát ra nhưng mọi chuyện đã muộn. Tiếng hét thất thanh của Khang chỉ còn là những mảnh thịt vụng bởi những vòng sắt cầy nát cơ thể người mà hắn yêu. Chiếc đầu xoắn đi trong gang tất rồi đứt lìa trong đôi mắt trợn ngược cùng những vết cắt

Cái chết của Luân để lại một nổi oán thán cao ngút trời xanh

Hôm các đạo tỳ bỏ chiếc quan tài của Luân xuống huyệt, bầu trời miền Trung đột nhiên chuyển màu tang tóc. Các đạo tỳ cùng những người thân vội vã lấp đất lại. Mặc dù rất đau đớn vì sự ra đi của Luân nhưng những người bà con gia quyến gần xa buột phải bỏ cậu lại giữa nghĩa trang lạnh buốt bên sườn đồi trước khi một cơn giông tố ập đến

Đêm hôm đó, phần mộ của Luân sạc lỡ gần như phẳng bằng với mặt đất

Trong cơn mưa dầm, một con hắc miêu kêu lên não nùng. Nó nhẩy xuống ngay giữ ngôi mộ , chúi mõm xuống đất tiếp tục kêu lên rồi nhẩy vụt đi và biến mất

Ngay sau đó , phần mộ của Luân rung lên như động đất làm nức nẻ. Cát bắn tung tóe lên cao. Một cái đầu lâu với đôi mắt trợn tròng lem luốt máu me bật bắn lên khỏi mặt đất

Luân mở cái miệng nát bép cười lên rùng rợn rồi lôi theo mớ thịt cổ bầy nhầy bay đi

Chiếc đầu lâu lướt qua các mãnh cây xanh, len đi trong vườn thanh long rồi vọt lên một cây cổ thụ mà gác chiếc đầu trên đó. Nó ném đôi mắt sắt lạnh xuống vườn, trông thấy một chàng trai đang đẩy một chiếc xe thanh long chạy mưa, nhanh như cắc nó lao xuống nhập vào ở phần đầu

Tức thời chàng trai chuyển sắc mặt tỏ vẻ vui mừng, cười phả lên đến rợn cả tóc gáy

Đêm hôm đó, Chàng trai Lê Quốc Bình chỉ còn là một xác chủ của vong quỷ. Cậu trở về nhà mà chẳng nói chẳng rằng. Dựng chiếc thanh long vào chái bếp, cậu leo lên giường nằm ngủ ngay

Vào canh khuya đó, khi những con cú mèo kêu xé nát một màn đêm đặc trịt bằng những tiếng kêu. Lý Quốc Bình bất thình lình mở to đôi mắt và ngồi bật dậy chìm khuất vào bóng đêm tĩnh mịch mà đi. Cậu tìm lại hiện trường của đêm định mệnh tìm kiếm những phần thịt xương của mình mà cơ quan chức năng đã vô tình còn bỏ sót.

Lý Quốc Bình bơi móc tìm kiếm trong những bụi cỏ, các lớp sỏi đất. Cuối cùng. Cậu tìm lại được một ngón tay của mình còn kẹt dưới lòng đường rây đã bị sỏi đá lấp dấu. Lý Quốc Bình cuộn ngón tay đó vào lồng bàn tay rồi xoay đi

Bất chợt từ phía sau lưng một ánh sáng đèn rọi đến. Giọng nói trách quở của một người đàn ông trung niên

– Ê..mày .muốn chết hay gì mà nửa đêm nửa hôm ngồi trên đường rây? – Ông lại phạc giọng – Kiếm gì ở đó?

Lý Quốc Bình cuộn chặt xác một ngón tay dấu kín vào trong. Cậu ném cho người đàn ông một ánh mắt vô thần rồi mặc nhiên cất bước. Gã đàn ông trung niên trong bộ đồng phục của ngành đường sắt Việt Nam đó chính là nhân viên kiểm soát đường rây mà một cái “kiot” của gã chỉ ở cách đây chừng 200 mét xách cây đèn bám theo chân Lê Quốc Bình. Gã nạc lên

– Làm gì mà hỏi không trả lời mậy?

Lý Quốc Bình chỉ dừng lại như pho tượng vài giây rồi bước đi chậm chạp vô hồn. Gã đàn ông trung niên liền chạy bọc ra đằng trước đón đầu Lý Quốc Bình. Vẫn cái chất giọng khó ưa

– Tìm cái gì ..sao tao hỏi không trả lời? ─ Gã đàn ông hân hất cái đầu hỏi ─ Điếc hả?

Lý Quốc Bình khẻ cầm lấy cánh tay gã đẩy sang một bên, cậu không nói không rằng mà tiến bước. Gã đàn ông lại hỏi từ sau lưng cậu

– Mày bị sao vậy?

Lý Quốc Bình vẫn lầm lì như thế. Cậu tỏ ra như mình không nghe không thấy. Gã đàn ông chuyển giọng

– Tao thấy mày đẹp trai đó…muốn lại kiot tao chơi hông?

Nói xong gã ngoác miệng đầy ẩn ý, gã lại nói

– Hôm nay tao trực có một mình à

Lý Quốc Bình vẫn im lặng mà bước đi chậm rãi về phía trước. Bất thình lình cậu xoay ngược . Đó cũng là lúc mà cậu trông thấy một con hắc miêu với đôi mắt sang rực đang ngồi trên quốc lộ, nó lóe đôi mắt vàng đục rồi chuyển sắc xanh rồi vụt biến mất. Gã đàn ông trung niên không nhìn thấy được những gì phía sau. Gã nghĩ những lời nói chiêu dụ của mình đã ngấm được vào người con trai kia. Gã bật cười rồi chạy vội đến nắm tay Lý Quốc Bình, Gã lôi kéo

– Đi..tao rủ thiệt

Lý Quốc Bình lê chân đi theo gã mà vẫn không nói không rằng. Gã đàn ông

– trung niên quở mát

– Nè, mày nói chuyện đi..không tao nghĩ mày câm đó

Dứt lời gã nâng cây đèn trên tay nhá vào mặt Lý Quốc Bình và hỏi

– Thích quan hệ đồng tính với tao không?

Vẫn là đôi mắt vô hồn , lần này Lý Quốc Bình hé miệng trả lời

– Thích

Gã đàn ông bật cười, vung tay vỗ mạnh vào vai Lý Quốc Bình một cái

– Phải vậy chứ..dòm tướng ngon vậy mà ít nói chuyện quá hà

Kể từ đó Lê Quốc Bình ngoan ngoãn đi theo gã . Vừa đi gã xoay đầu tự giới thiệu

– Tao tên Toàn..còn mày

Lý Quốc Bình khẽ lắc đầu. Gã đàn ông tên Toàn sùy cười

– Mày đừng có nói với tao mày không biết mày tên gì nha

Lý Quốc Bình vẫn đăm chiêu đôi mắt oan khuất vô hồn. Gã đàn ông hỏi giục

– Nói đi, mày tìm cái gì ở đường rây vậy?

Lý Quốc Bình vẫn im lặng, cậu cứ thế mà bước đi

– Mày biết ở đó nguy hiểm không thằng nhóc?

Gã đàn ông nhấc tay nựng vào chiếc cằm Lý Quốc Bình một cái

Kiot đấy chính là một cái chòi sắt được bố trí theo mỗi chặng đường ray. Mục đích của nó là để bố trí các nhân viên kiểm soát điều tiết và xử lý cấp bách trong những trường hợp để bảo vệ an toàn cho đường sắt Bắc Nam. Quả thật. Những Kiot ở những khu dân cư thì đỡ sợ hơn là những Kiot chỉ đặt vắng vẻ ở miền quê đồi núi hoang vu như thế này.

Ngay khi dắt Lý Quốc Bình vào bên trong, gã đàn ông trung niên bèn đặt cây đèn lên kệ, hớn hở tuột chiếc quần xuống rồi đặt mông ngồi lên một cái ghế. Gã căn dặn

– Mày cứ ngồi ở dưới làm cho tao sướng, xe lửa có chạy ngang cũng không có thấy gì đâu.

Gã đàn ông cười tặc lưỡi rồi tiết lộ

– Nếu tao đoán không lầm thì nửa tiếng nữa mới có chuyến tàu từ ga Phan Rang qua..ngần đó thời gian cho mày làm thoải mái

Nói xong gã ấn vai Lý Quốc Bình xuống

– Bú đi thằng nhóc dễ thương

Từ đầu chí cuối Lý Quốc Bình vẫn chẳng nói chẳng rằng. Đôi mắt vẫn vô thần vô cảm như thế. Khi đã ngồi sập xuống gầm, Lý Quốc Bình vụt mặt vào giữa hai đùi gã mà ngoan ngoãn làm theo. Cậu ngút ngắc cái đầu lúc nhanh lúc chậm, một tay giữ cái vật giữa hai chân gã. Người đàn ông dâm ô rướn mặt và sít hơi không ngớt. Gã xoa đầu Lý Quốc Bình tán thán

– Mày làm đã lắm

Thỉnh thoảng gã đàn ông lại nẩy háng lên, dần về sau gã nẩy càng nhiều, rướn mặt nhìn lên nốc Kiot với đôi mắt nhắm đờ đểnh

Bất chợt gã cảm thấy hụt hẩng vì Lý Quốc Bình không làm cho gã nữa mà ngồi cúi gầm mặt như pho tượng. Gã hỏi giục

– Ê… Mày sao vậy?

Gã vả nhẹ vào đầu Lý Quốc Bình , thấy cậu không ừ không hử thì gã lật mặt Lý Quốc Bình lên vội. Gã hét lên một tiếng kinh hãi rồi vụt bỏ chạy mà kịp nghĩ để lấy cây đèn gì cả. Cảnh tượng đó thật là hãi hung. Chỉ sau một lúc mà cái đầu Lý Quốc Bình biến dạng đi , sóng mũi gẫy nát, các vết cắt trên gương mặt lem luốt máu me

Gã đàn ông trung niên vừa chạy vừa la hét thất thanh. Trong bong tối gã trông thấy hai đốm máu sáng rực chuyển màu. Gã nghe tiếng mèo rung rợn thì bật ngược về đằng sau. Không kịp nghĩ gì nữa mà gã đứng dậy và vụt chạy thụt mạng về hướng khác vì phía trước gã lại là bong người lù lù cước đi trong màn đêm đen trịch. Gã đàn ông trung niên lại chạy trối chết rồi bất cẩn tông đầu vào một tản đá mà chết

Lý Quốc Bình lê từng bước tìm về ngôi nhà tranh vốn đã dột nát vì mưa bão khắc nghiệt. Ông Ba – Cha đẻ của Lý Quốc Bình bất chợt thức giấc, không trông thấy con trai trong mùng nên trở lo . Ông ra trước ngõ trước sân lóng ngóng

Ngay khi ông thấy con mình trở về liền chạy vội . Ông tỏ vẻ lo lắng

– Bình ơi con đi đâu vậy? Ông hỏi

Lý Quốc Bình vẫn gầm mặt không thiết trả lời, cậu bước đi vào nhà để theo cho ông Ba một nổi lo vô định chưa dứt , Ông theo gót con trai mình vào trong nhà ân cần hỏi

– Con đi đâu vậy con

Lý Quốc Bình cất giọng nhẹ toanh

– Con đi thăm vườn thanh long

Ông Ba rầy nguội con mình

– Khuya còn đi thăm làm chi con – Ông Ba ve vuốt mái tóc con trai , giọng ông trìu mến – Ngủ đi con

Ông dìu con trai mình đến bên giường, chờ con nằm xuống rồi ông vén chiếc chăn trùm lên tới vai cho con. Ông vuốt nhẹ vầng trán cưng chiều

– Ngủ đi con

Ông Ba rút đầu ra ngoài, tấn mùng lại tử tế cho rồi trèo lên chiếc giường của mình ở gian nhà trước mà ngủ

Tưởng chừng như ngay sau khi nhắm mắt lại , Lý Quốc Bình sẽ tìm đến một giấc ngủ sâu. Nhưng không. Chỉ nằm được một lúc cậu lại bật đôi mắt căm hờn lên . Đôi mắt ấy lại chìm vào một nổi u uất khắt khổ. Dáng nằm suôi thẳng, gác hai tay trước bụng như một cái thây ma trong bóng đèn le lói vàng vọt . Lý Quốc Bình khóc lên thút thít rồi cố nén cơn uất hận, Cậu đóng mắt lại. Hình ảnh của đôi nhân tình lại ập vào trong trong tâm trí khiến đôi mắt ấy lại bật lên ngược tròng . Cậu ngồi bật dậy, , bóp chặt nổi căm hờn trong nắm tay và hất vạt mùng chui ra ngoài. Lý Quốc Bình lại lẫn khuất vào bóng đêm mà đi. Cậu đi đến đâu thì những con quạ hắc ám và những con cú mèo vỗ cánh xoàng xoạc tung bay tác loạn đến đó. Cậu lê chân băng qua một cánh đồng , đi qua một vườn thanh long tìm về với căn nhà lúc sinh thời của mình và người yêu . Nơi đó cậu đã có những chuỗi ngày hạnh phúc bên một người thanh niên tên Khang.

Vườn nho vẫn như xưa. Mái nhà vẫn còn là những kỷ niệm. Chiếc giường ấm áp một thưởu nào nay đã có một người mới. Người thanh niên tên Khang kia đã chóng lãng quên người đã khuất . Trên nóc tủ, đó không phải là một di ảnh nào của Luân mà là một trang thờ nghi ngút với di ảnh Đức Phật. Người thanh niên ấy không những đã không có một chút ăn năn xám hối mà vẫn cùng gã bạn tình với những hơi thở hổn hểnh với những tiếng nói lạc giọng

Lý Quốc Bình nắm chặt nổi uất hận vào gồng tay. Nổi căm hờn bốc lên ngùn ngụt. Cái đầu đẹp đẽ của xác chủ thoát cái đã biến dạng một cách đáng sợ. Cậu xua nhẹ bàn tay không mảy may một tiếng gió. Dù không hề chạm vào nhưng cánh cửa chốt chặt lại tức thì cánh cửa mở ra. Bản lề kêu lên “keng két”

Trong buồng ngủ. Khang đột nhiên giật chột, gác lại cơn hoang lạc. Hắn bận vội chiếc quần, linh cảm một điều gì đó mà không thể trả lời nguyên nhân dừng lại đột nhiên cho câu hỏi của gã bạn tình . Hắn bèn đi ra gian nhà trước, thấy kỳ lạ

vì cánh cửa đã mở toang hoang tự bao giờ . Rõ ràng khi nẩy chính hắn đã chốt cửa rất kỷ càng mới hành sự, không hiểu sao bây giờ lại mở toang hoang

Hắn cảm thấy một luồng gió lạnh chạy buốt sóng lưng. Ngó đầu nhìn ra sân mà chẳng thấy một bóng người. Bất chợt một tiếng chó tru tréo . Hắn cảm thấy sợ liền đóng cửa lại và chốt chặt, mang theo nhiều trắc ẩn xoay dô. Đúng lúc này, hắn nghe tiếng la toang toáng của gã bạn tình tên Tiến ở bên trong. Hắn vụt chạy vào. Tiến co rúm ở một gốc giường mà trên trên tấm nệm đang có hai con thằn thằn chết chồng lên nhau trong tư thế giao phối

Khang phù thót tim, bèn trấn an

– Thằn lằn thôi mà.

Hắn bốc cùng một lúc hai con thằn lằn vứt đi. Ngay sau đó lại xấng lên giường ôm gã bạn tình tiếp tục việc hành sự

Trong bóng đêm thâm u, bóng dáng của Lý Quốc Bình lại lù lù hiện ra trước cửa. Cái đầu lâu khiếp đãm ấy đã không còn nữa. Tuy vậy. Nét mặt u hoài của xác chủ cùng ánh mắt đăm đăm vẫn hùn hụt nổi căm hờn

Lý Quốc Bình lại xua nhẹ bàn tay. Chốt cửa bên trong lại tuột ra. Lần này hai cánh cửa mở êm ả và chậm rãi , một tiếng gió cũng không để lại

Lý Quốc Bình bước vào bên trong nhà, đến chừng nửa gian thì bức hình Đức Phật trên bàn thờ phát ra một vầng sáng rực làm cậu chóa mắt, bèn nhấc tay che mặt lại và thụt lùi mấy bước. Thoát ra từ ánh hào quang là những dấu thập Phạn vàng rực. Không chịu nổi Phật quang, Lý Quốc Bình bật lùi về sau, đôi chân choạng vạng rồi khụy xuống. Nhấc cả hai tay che đi ánh sáng chói lóa đó mà cái đầu vẫn biến dạng rồi bật ra khỏi xác chủ vụt bay đi . Lý Quốc Bình té lật ngang va đầu vào cạnh ghế làm một tiếng động mạnh

Khang giật chột, cuống lên vớ lấy quần áo mặc vào rồi chạy vội ra

Hắn lấy làm bực dọc và một chút sợ sệt khi trông thấy một người con trai nằm bất tỉnh dưới đất. Hắn hỏi gấp
————–

Danh sách các chương:

74 người thích truyện này

Leave a Reply

Be the First to Comment!

Notify of
wpDiscuz