Hay là mình yêu nhau đi [truyện gay]

Truyện gay Hay Là Mình Yêu Nhau Đi by Sủi Cảo – Truyện Thế Giới Thứ 3 – Truyện Gay Đang Sáng Tác. -Cái này là truyện về hai bạn trẻ vì bị bạn gái đá không thương tiếc, quyết định yêu nhau trả thù đời. Có tham khảo qua “Hiệp định 30 ngày làm gay”, vậy nên ai có thấy giống thì xin đừng nói mình đạo văn, mình chẳng qua chỉ là tham khảo thôi.

Truyện gay Hay là mình yêu nhau đi

Tác giả : Sủi Cảo

-Những ai quen biết mình từ trước thì sẽ biết mình là chuyên gia đào hố, và đào rồi thì sẽ mất rất lâu để lấp, nên xin đừng ném đá về việc mình mở nhiều fic cùng lúc…. Tại ý tưởng nó tự tuôn tràn thôi *cười*

Ảnh chỉ mang tính minh họa  - Truyện gay hay là mình yêu nhau đi

Ảnh chỉ mang tính minh họa – Truyện gay hay là mình yêu nhau đi

-Mình xin tự nhận, mình là tác giả nghiệp dư, không chuyên, nhưng lời văn vẫn còn rất non nớt, cứ bình tĩnh mà ném đá nhé.

Quốc Long đang lâm vào tình trạng sầu não chưa từng thấy. Từ bé tới lớn, hắn luôn là một tên công tử chính hiệu, muốn gì được nấy, chưa bao giờ bị ai từ chối thứ gì…. Vậy mà bây giờ coi nè, một người được mệnh danh là hotboy số một của trường Đại học Quốc Gia lại bị một con nhỏ không có gì đẹp nhưng lại hát hay nhất trường đá-thẳng-cẳng, nguyên nhân là “Em đã phải lòng của người khác, chính là Hoàng tử của khoa Kinh tế a, thật xin lỗi”….. Xin lỗi cái con khỉ á! Quen nhau cũng được hai tuần rồi, tốn bao nhiều tiền quà của hắn, kể cả cái vé xem phim này nữa… Nói chia tay vào lúc đang hẹn hò như thế, còn nói là vì thằng khác… rốt cuộc là có chừa cho hắn mặt mũi hay không?! Hoàng tử khoa Kinh tế?

Hừ, sao ngày nay đứa con gái nào cũng khoái cái thể loại thanh niên bánh bao da trắng hết trơn vậy? Hắn đây tuy không có cơ bắp cuồn cuộn, nhưng cũng có chút da thịt, có cơ bụng sáu múi, mặt mũi cũng rất đẹp trai… vậy mà vì cái lí gì, ngoài đám fan hâm mộ ra thì chẳng có cô nàng nào quen hắn được quá một tháng!!!? Uất hận không thể tả, Quốc Long vò nát một vé xem phim vứt vào thùng rác, tự mình hùng hùng hổ hổ cầm vé còn lại đi vào rạp. Mặc kệ, tới đây rồi chẳng lẽ đi về? Người ta nhà giàu thì cũng biết xót tiền lắm chứ!

Ngồi trong rạp phim tối thui, chỉ có cái ánh sáng le lói từ phần mở đầu của bộ phim mới khiến cho Quốc Long nhận ra nơi này hiu quạnh tới chừng nào… Cũng phải thôi, phim ma mà, còn là suất giữa trưa nữa chứ, làm gì có ai rãnh rang mà vác xác đi ngâm nắng rồi vào đây đâu. Từ phía ngoài cũng có vài người lục tục bước vào, một tên con trai không thấy rõ mặt ngồi xuống ghế cạnh hắn. Cũng không quan tâm nhiều lắm, hắn chống tay nhìn vào cái chỗ trống còn lại kế bên mình, vốn là muốn dẫn cô ấy vào đây xem phim kinh dị, sẵn tiện tạo nên hình tượng “người chở che cho phái yếu” luôn… Ai ngờ đâu…. Quốc Long không nhịn nổi thở dài một hơi

– Haizzzzzzzz

Hình như không phải một mình hắn thở dài. Quay đầu qua nhìn đứa con trai kia, người kia cũng đang ngạc nhiên nhìn hắn. Lúc này màn hình đột ngột hiện lên một bức tường đẫm máu, rồi đột ngột biến mất. Nhưng chừng ấy ánh sáng cũng đủ cho Quốc Long nhận ra tên ngồi kế bên mình là ai, không tránh khỏi nghiến răng nghiến lợi rủa thầm trong đâu : Đúng là oan gia ngõ hẹp mà!!!

……………

Truyện gay Hay Là Mình Yêu Nhau Đi by Sủi Cảo  Nói về cái sự tích mà hai người này đụng độ nhau, theo bọn fan chúng nó viết thì trăm trang chắc cũng chưa đủ. Vậy nên tác giả sẽ tóm gọn lại như thế này

Vào ngày nhập học, cả ngàn sinh viên hiếu kì đều tập trung trước cổng trường, xem một trận đối đầu nhau long trời lở đất của hai cậu tân sinh viên quần áo rách bươm, chân tay trầy trụa, hai chiếc SH nằm chỏng chơ trên mặt đường không ai quan tâm. Đặc biệt phải nói là hai cậu chàng này cực kì đẹp trai, khiến cho chuyện tẩn vào đầu nhau cũng được mọi người xem như cảnh đẹp ý vui. Cho tới khi bảo vệ chạy xe đạp tới dẹp loạn thì mới ổn được đôi chút.

Ngay hôm sau thì cả hai không còn bay vào giở trò kung fu gấu mèo ra với nhau nữa. Thay vào đó là hai chiếc limousine sáng choang cả cổng trường, khiến cho thầy hiệu trưởng đi ngang qua cũng phải cảm thán “Sao hôm nay cái cổng trường mình nhìn sang trọng thế”. Trong khi bọn sinh viên còn chưa kịp lóa mắt đủ thì từ trên xe bước xuống hai người.

Một người thì tóc vuốt keo, ăn mặc hiện đại theo kiểu hiphop, từ đầu xuống chân toàn bộ là hàng hiệu, cực kỳ có phong cách “đàn ông đỉnh cao phong độ”. Còn người kia lại vận đồ trắng toàn thân, áo cổ thuyền kín vai, tóc cắt theo mốt Hàn Quốc, eo thon chân dài, khiến bao cô nàng vừa thèm thuồng vừa ganh tỵ. Hai người đó vừa mới nhìn nhau, trên trời đã sấm sét ầm đùng, càng làm cho lòng tin của những sinh viên ngây thơ về việc đối thủ truyền kỳ gặp nhau sẽ gây bao nhiêu là tinh phong huyết vũ càng thêm bền chặt.

– Hử? Cái thằng du côn kia cũng muốn đi xe xịn à? Có phải hàng giả không đấy?!

– Còn cái đồ mặt bánh bao như cậu cũng biết ngồi ô tô cơ đấy. Khiến tôi ngạc nhiên quá!

Cứ phải nói là cuồng phong bão táp a @.@

Từ đó trong trường xuất hiện hai phe đối lập nhau hoàn toàn. Một bên là những bạn nữ phát cuồng vì Bạch mã hoàng tử Duy Minh khoa Kinh tế quản trị, một bên thì bao gồm những chàng trai cô gái thần tượng vẻ đẹp trai mạnh mẽ của Hotboy Quốc Long khoa Thiết kế đồ họa. So về lượng fan thì Quốc Long hơn hẳn rồi, vì có cả lực lượng fan nam hùng hậu. Nhưng mà nếu so về học tập… thì hắn luôn là người đứng hạng hai, điểm cuối kì cũng chỉ chênh nhau khoảng ba bốn điểm. Thật làm cho cả hai điên tiết, vốn hai người có tinh thần chiến đấu rất cao, đương nhiên đâu dễ chịu thua như vậy!

Cứ thế bát nháo cái trường đại học này hai năm rồi. Bây giờ cả hai cùng là sinh viên năm ba, chưa ra khỏi trường mà cũng đã được quần chúng truyền miệng nhau cái gọi là “truyền thuyết – sinh hay tử cũng không đội trời chung hay Yêu hận tình cừu”, thiệt cũng phiền quá sức tưởng tượng.

À nói về cái vụ “Yêu hận tình cừu” theo lời của giang hồ đồn đại ấy…. cũng bắt nguồn từ chuyện thật mà ra….

Chuyện là, cả Hotboy cùng hoàng tử, chưa ai có người yêu được quá một tháng. Họ có thể không nhận ra lý do, nhưng dân chúng từ ngoài nhìn vào thì biết hết. Bọn họ giở trò cùng một kiểu, cứ thấy người kia quen ai thì sẽ đi dụ người bạn gái đó…. cho đến khi cô gái nói lời chia tay, lúc nào cũng là “em phải lòng người khác rồi….”. Làm cho hai người càng ngày càng hận nhau…. dù cùng là đê tiện như nhau =.= Ờ…. cái đó tụi sinh viên thích buôn chuyện đặt tên cho văn vẻ nên mới là “Yêu hận tình cừu” đấy.

……

Trở lại thực tại.

Quốc Long căm thù nhìn cái mặt bánh bao kia một chốc. Mặt bánh bao trắng trắng tròn tròn cũng phồng má, nhíu mày ghét bỏ nhìn lại…. Được chừng ba mươi giây, cả hai thở dài não nề, xích xa nhau ra một chút rồi bắt đầu coi phim, không thèm quan tâm tới người kia nữa…

… Được ba mươi phút sau…..

– Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

“Con nhỏ nào mà ồn thế?! Mày cũng phải để không gian trong lành cho bố mày coi chứ! Muốn hét sao không về nhà mà hét!?” Quốc Long rủa thầm trong đầu, khó chịu nhìn cảnh máu me trên màn hình. Muốn coi phim cũng không yên nữa! Đột nhiên, cánh tay của hắn bị chọt chọt

– Muốn gì?! – sẵn đang cáu, trút hết lên đầu thằng này luôn cho rồi – Sợ sắp tè ra quần rồi hả? Tôi không muốn dắt cậu vào nhà vệ sinh đâu!

– Tè cái đầu cậu! Tôi cũng không phải con nít hay đàn bà! – nói vậy thôi chứ mặt ai đó trắng bệch ra rồi

– Đầu tôi không tè được, vậy có gì mau nói, muốn choảng nhau ở đây hả?

– …. – cậu ngập ngừng một chút, tiếng thét của diễn viên trên phim đột ngột vang lên làm cả hai hết hồn – Bộ… bộ cũng bị đá rồi hả?

Truyện gay Hay Là Mình Yêu Nhau Đi by Sủi Cảo Quốc Long nhìn vào mái đầu cắt tỉa gọn gàng của Duy Minh, ngạo nghễ cười trong im lặng. Thằng nhóc này, hắn chưa hề làm gì hết à, chính cậu ta tự đưa mình vào rọ thôi.

– Ra là cậu bị đá. Chu choa tội nghiệp chưa. Xin lỗi nha, làm cậu thất vọng, tôi đá con bồ của tôi rồi ấy mà, ai biểu cô ta không chịu coi phim ma. Còn cậu… thật tội nghiệp nha~

Duy Minh cứng họng, trừng trừng nhìn Quốc Long. Nếu ánh mắt có thể là con dao chém người thì có lẽ… giờ này hắn đã trở thành một bàn tiệc sushi rồi. Nhưng mà ai quan tâm, trận này hắn thắng rồi hahaha!!!!!

– Bị đá không phải là cái tội~ Tội là ngu để cho bị đá~~

– Câm ngay! Bộ không biết xấu hổ hả?!!!

Duy Minh quay đầu lại gào thét với cái tên đang phởn-hết-sức đi ở phía sau. Tên chết tiệt, sao lại mang cái ngoại hình dễ thu hút sự chú ý đó mà cứ nói mấy câu khiến người ta muốn đập thế kia chứ. Mà nói cái gì, hắn ta đang hát thì đúng hơn. Tên thiếu muối!

– Sao chứ? Cậu muốn cản không cho tôi hát à? – Quốc Long sải chân bước lên đi song song với cậu, cúi người tiếp tục chọc ghẹo – Không phải tôi đang an ủi cậu sao?

– An ủi cái khỉ mốc! – cậu đưa tay ra đánh nhưng hụt, hắn né được. Đỏ mặt rút tay lại, cậu bước nhanh hơn – Đừng có mà đi theo tôi nữa, mất mặt chết được!

Từ lúc xem phim xong thì cả hai người đã thành ra như thế này rồi. Hay làm sao, hôm nay cả hai đi hẹn hò mà chả tên nào chịu chạy xe máy, cứ theo phong trào “Toàn dân sử dụng phương tiện công cộng để giảm ô nhiễm môi trường” mà ngon lành leo lên xe buýt ngắm cảnh. Vậy nên mới có cái hiện tượng hiếm gặp khiến bất kỳ ai quen mặt lỡ ngó qua cùng đủ bạt bánh té xe này. Hai đại nhân vật này thế qué nào lại đi cùng nhau? Có lẽ nào hôm nay bão vào tới biển Đông không?

Trêu chọc vị “Hoàng tử” mà mình chướng mắt bấy lâu nay được một lúc rồi cũng thấy buồn chán, Quốc Long từ từ đi chậm lại. Thấy được xe chuối chiên trước mặt, hắn hí hửng lơ luôn cái tên đáng ghét đi phía trước, bước vào mua liền một bọc năm cái.

– Này, ăn không?

Duy Minh nhăn mặt nhìn cái thứ tên kia đưa cho mình, gì mà sần sùi thấy ghê vậy trời

– ………

– Đừng nói là chuối chiên cậu cũng không biết nha.

– …. Chuối? – cậu ngơ ngác. Chuối cũng có thể chiên sao? Chiên xong là nó phình ra như vậy sao?

– Trời ạ. – Quốc Long ôm đầu. Rốt cuộc thằng nhóc bánh bao này được nuôi dạy thế nào mà tới chuối chiên cũng không biết? Chắt lưỡi vài cái như tiếc rẻ lắm, hắn bóc một miếng chuối chiên ra, lấy một miếng giấy không thấm dầu bao quanh rồi đưa cho cậu

Duy Minh nhướng mắt, tỏ ý nghi ngờ

– Nhìn cái gì? – Long quạu lên – Có ăn không thì bảo?

“Bạch mã hoàng tử” trề môi, chậm chạp đón nhận miếng chuối chiên vàng ươm…. Ừm… lớp này chắc là bột rồi. Cắn thử một miếng, giòn, ngọt, béo, nhưng mà…. Cậu đem miếng chuối vừa bị cắn đi một góc trả lại cho hắn làm hắn ngạc nhiên hết sức

– Sao thế?

– … Nhiều dầu quá…..

– Rồi sao? – Quốc Long khó hiểu, ngày nào mà con người lại không ăn đồ có dầu mỡ chứ.

– …. Sẽ nổi mụn. – Duy Minh cười khẩy, chỉ vào mặt Quốc Long – Cậu xem lại trán mình đi, phủ tóc như thế không khéo mụn lên như cái mền rồi.

– Hừ. – hắn chột dạ đưa tay rờ trán. May mà chưa có gì… Tên này, làm gì mà kĩ càng như con gái ấy, sợ ăn nhiều dầu thì nổi mụn nữa chứ.

Cứ thế hai người đứng chờ xe buýt. Trời nắng như đổ lửa, một mảng lưng áo sơ mi của Duy Minh ướt mồ hôi. Cũng may là trạm chờ này có một cái cây tán lớn, không thì chắc ngất xỉu luôn quá. Đã vậy còn ngồi kế đối thủ truyền kiếp của mình…. không lao vào cắn xé nhau là may lắm rồi. Hiếm khi được một chút yên bình, cãi nhau làm gì cho thêm nóng.

– Xin lỗi em nha, anh tới trễ quá hả?

– Cũng không có gì đâu….

– Nhanh vào xe đi.

Người đàn ông đi chiếc Camry cáu cạnh vừa dịu dàng đẩy chàng thanh niên đứng gần đó vào xe, tiện thể hôn lên tóc cậu trai một chút, vừa phóng một cái nhìn đầy cảnh giác về phía hai thằng trai đẹp, tức là Quốc Long và Duy Minh. Bị người ta liếc xéo khiến cả hai có chút chột dạ, vội vàng quay đi chỗ khác, làm bộ ngó trời ngó đất. Cho tới khi chiếc Camry màu đồng kia chạy đi…

– Cái đó là gay hả? – Quốc Phong tò mò mở lời

– Làm sao biết được! – Duy Minh làm ra vẻ không quan tâm, nhưng ánh mắt bối rối lúc nào cũng sẵn sàng tố cáo cậu

– Thì rõ ràng là gay mà, còn hôn nữa…..

– Nhiều chuyện quá!

Nghe Duy Minh gắt lên, Long cũng từ từ im lặng lại. Không phải hắn sợ hay cái gì đâu à, chỉ là không muốn nổi điên đập vỡ bánh bao giữa đường giữa xá thôi =_=*

Truyện gay Hay Là Mình Yêu Nhau Đi by Sủi Cảo Ngồi được một chút thì xe buýt tới. Cả hai lên xe trong tình trạng im lặng, nhưng thật ra trong lòng Quốc Long đang dậy sóng. Sao tới bây giờ hắn mới nhớ ra chuyện mình bị đá kia chứ?!!! Lấy điện thoại ra lên facebook tuôn một tràng rủa xả, tới lúc thỏa mản rồi lại ngồi ngẩng đầu lên nhìn cái mái lạnh cùi bắp đang rè rè chạy. Phía đối diện là tên bánh bao đang gật gù ngủ gục. Hừ, tên nhóc ấy ăn gì mà trắng thế không biết…. chẳng lẽ không ăn đồ ăn nhiều dầu là trắng được vậy sao? Quốc Long không khỏi tự nghĩ xem mình có nên ăn kiêng hay không

“Mà hình như… cậu ta cũng vừa bị đá?” – Suy nghĩ chợt nảy lên trong đầu Quốc Long. Có vẻ táo bạo… Nhưng hắn muốn thử! Dù gì thì cũng chán cái tình cảnh cứ mỗi lần bị đá là nghe tên thằng nhóc này lắm rồi!

Xe buýt vắng người, Quốc Long bước đến ngồi vào ghế cạnh bên Duy Minh, vươn tay lay cho người kia tỉnh

– Hở? – Duy Minh khó chịu nhìn “con ruồi nhặng” từ đâu bay đến “đậu” kế bên cậu

– Tôi biết cậu bị đá. – hắn tung mồi nhử, thấy cậu bắt đầu đổ quạu rồi thì hắn mới tung mồi lần hai – Thật ra tôi cũng vậy.

Mắt Duy Minh đột nhiên sáng lên, đã vậy còn lấp lánh… Tên này quá dễ đoán!

– Tôi với cậu cùng chung cảnh ngộ…. Vậy… có muốn trả thù con nhỏ đó không?

– Trả thù? – cậu ngạc nhiên hỏi lại – Bằng cách nào?

Lúc này Quốc Long dám cá rằng mình đang cười cực kỳ đểu, lời nói ra như sấm sét giữa trời quang

– Tôi với cậu làm gay.

Duy Minh thật sự không thể tin được những gì vừa xảy ra.

Cậu vừa loay hoay làm bài luận giữa kỳ, đầu óc lại tơ tưởng tới một nơi nào xa lắm.

Mình đồng ý lời của cậu ta rồi….. Vậy mình thành gay rồi sao?

Duy Minh rùng mình. Gay! Trước đây cậu chưa từng nghĩ tới cái thể loại này =_= Vậy mà đùng một cái! Duy Minh thành gay rồi!!!

“- Gay cũng đâu có gì là tội lỗi, pháp luật cũng không cấm. Với lại… bộ cậu không muốn trả thù nhỏ đó hả? Nghĩ thử xem, nếu con nhỏ đó nhìn thấy cậu cùng với một chàng trai đầy quyến rũ như tôi quen nhau, vậy chẳng phải là tức muốn thổ huyết sao? Khi không lại bỏ rơi cậu để rồi cậu… yêu một thằng con trai quá sức hoàn hảo như tôi…. Ế ế đứng có lườm tôi! Ý tôi là cậu phải cho cô ta thấy cậu dư sức quyến rũ cả nam lẫn nữ. Dám đá cậu thì chính là không có mắt, @$@$#@%@$^$^@…. ”

Cũng tại cái miệng dẻo của tên đó làm hại!!!!!!!! Duy Minh ôm đầu đổ ầm lên giường. Nếu lúc đó Quốc Long đừng có làm ra cái vẻ đồng cảm chết tiệt kia thì có cho vàng thì cậu cũng không thèm đồng ý! Làm gay, lại còn với đối thủ một mất một còn của mình ở trường đại học…. Ôi trời ơi, bạn bè mà biết được chuyện này thì chắc cậu chỉ còn nước độn thổ để hết nhục.

Cơ mà nói qua cũng phải nói lại, Duy Minh vốn cũng có suy nghĩ không tốt lành gì trong đầu. Nếu hai người “quen” nhau, vậy cậu sẽ có cơ hội “hành” tên đó lên bờ xuống ruộng. Chưa kể có thể dễ dàng moi ra khuyết điểm của hắn ta, làm cho không cô nàng nào thèm quen hắn. Sau đó sẽ là một màn cậu đá hắn ta ra khỏi cuộc đời, ung dung tự tại quen bạn gái. Còn hắn thì đương nhiên là ôm trái tim rạn nứt mà cô đơn sống suốt phần đời còn lại rồi muaahahahah~~~

Nhưng cũng có một điều cậu không hề nghĩ tới…. Thực ra Quốc Long cũng có cái ý tưởng giống hệt cái trên kia…. Vậy nên hắn ta mới muốn đứng trên bờ kéo cậu xuống vũng lầy tội lỗi…. Hai tên ngốc lại bắt đầu làm cái công việc mờ ám giống hệt nhau mà không nhận ra…

“Ding~”

Hử? Tin nhắn? Mười giờ hơn rồi còn ai gửi tin nhắn tới nữa? Duy Minh khó hiểu nhặt điện thoại đang nằm lăn lóc dưới sàn gỗ lên, màn hình phát sáng nổi rõ cái tên “CHUỐI CHIÊN” to đùng. Cái này là lúc hắn đưa số cho cậu lưu, cậu chẳng nghĩ ra được cái tên nào vừa xấu mà vừa hợp với hắn ta nên đặt bừa luôn là chuối chiên.

“From : CHUỐI CHIÊN
Tềnh yêu tối ngủ ngoan~ chớ thức khuya~ ”

Truyện gay Hay Là Mình Yêu Nhau Đi by Sủi Cảo Duy Minh suýt phun nước bọt vào màn hình. WTF? Thằng này hay lên cơn vào buổi tối hay sao? Cái lượn sóng đó là sao chứ hả? Làm như mấy đứa con gái ấy, kinh chết!!!!!!!! Nhăn mặt nhắn lại cái emo ói mửa kèm câu “Đồ bệnh hoạn”, cậu bấm gửi rồi chờ tin nhắn tới.

“Ding!” – Nhanh ghê chưa =_=

“Cậu nói ai là bệnh hoạn hả? Cái này người ta gọi là yêu thương!!!!!”

Trên đầu Duy Minh xuất hiện ba đường đen

“Cậu ko phải biến thái à? Nói chuyện kinh dị!”

“Người ta là lo cho cái đồ bánh bao nhà cậu thức khuya nổi mụn, xấu xí không đủ trình làm người yêu tôi”

“Nói gì đó thằng củ chuối? Muốn ăn đấm? =.=* ”

“Xì đồ bánh bao lùn tịt đánh lại ai. Tắt máy ngủ sớm đi!”

“Ngày mai lên trường tôi xử cậu!”

Gửi xong tin nhắn cuối, Duy Minh nằm ôm gối nửa ngày mà không thấy âm tin nhắn reo nữa. Chẳng lẽ hắn ta ngủ rồi? Hay là bị lời đe dọa của cậu dọa sợ? Cắn cắn móng tay, cậu thấy hơi bứt rứt. Trước giờ chưa có ai nhắn tin với cậu mà để cậu là người kết thúc trước cả. Đang âm thầm sỉ vả tên củ chuối kia trong đầu, điện thoại reo lên khiến cậu thiếu điều nhảy dựng.

Là tên củ chuối đó gọi kìa… =_=

– A lô……

– “Sao còn chưa ngủ hả?” – giọng bên kia đầu dây thánh thót vang lên

– Bị bệnh lâu năm à? Tôi ngủ thì cậu gọi tôi làm gì?

– “Hì hì, đùa chút. Tính nói sáng mai đừng có chạy xe tới trường, đi bộ với tôi”

Duy Minh nghiến răng ken két. Cái thằng này bệnh lâu năm thật rồi!

– Nhà cách trường gần năm cây… cậu đi một mình đi!

– “Tại thấy trong phim hay vậy…. Vậy mình đi xe buýt!!!!!”

– … Đi ngủ đây

– “…. Kêu anh một tiếng đi”

– Mắc gì tôi phải kêu?!!!!!!!!! – cậu kinh ngạc hỏi lại

– “Mình đang quen nhau mà, tôi cao hơn cậu, cũng sinh trước cậu nữa! Cậu mà không gọi anh thì tôi sẽ gọi vợ chồng cho coi!!!!!!”

– …. – Minh hết nói nên lời…. Tên này… cứ như con nít ấy! Nhưng càng chả muốn bị tên kia kêu vợ xưng chồng, cậu nhẫn nhịn một chút – …Anh…

– “Gì? nói nhỏ quá không nghe!”

– … Cúp máy đây.

– “Mai nhớ đứng đợi anh trước cửa nha bánh bao~”

Duy Minh cúp máy ngay lập tức. Gã này đúng là không bình thường! Chẳng lẽ hắn luôn dùng cách này để nói chuyện với bạn gái sao? Thảo nào nhanh bị bỏ tới như vậy. Vào phòng vệ sinh đánh răng chuẩn bị đi ngủ, cậu tự hào nhìn bản thân trên chiếc gương treo tường. Ba mẹ mình nuôi con qua tốt mà! Da trắng mịn trơn láng, mắt phượng, mũi cao, chỉ tội hơi lùn… Cũng không lùn lắm, nhưng so với tên kia là lùn rồi!!! Không biết hắn ăn gì cà cao dữ thần, hơn cậu nửa cái đầu chứ chẳng chơi… Nhưng không sao, ít nhất trên bảng điểm thì tên cậu cũng nằm phía trên mà. Mà hắn ta gọi cậu là gì nhỉ? Bánh bao? Duy Minh nhìn vào gương lần nữa, giống bánh bao chỗ nào chứ?

…………

Truyện gay Hay Là Mình Yêu Nhau Đi by Sủi Cảo Sáng hôm sau tại trường đại học lại xuất hiện một đợt sóng kinh hoàng. Truyền thuyết lại xuất hiện a!!!!!!! Hai nam thần xuất hiện cùng lúc, khoác vai nhau bước xuống xe buýt đi vào cổng trường. Như còn chưa đủ cho mọi người trố mắt, cả hai quần áo xốc xếch, đầu tóc có hơi rối, áo quần dính bụi bẩn, cùng nhìn nhau cười âu yếm… Chỉ cười âu yếm thôi mà người xem cũng mém ngạt thở vì sát khí….

Còn tiếp

9 người thích truyện này

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *