Quanh Tôi – Truyện ma

Quanh Tôi – Truyện ma: Long kể là, hồi trước khi lên Hà Nội, nhà cậu ở một ngôi làng thuộc Bắc Giang. Hồi đó mảnh đất nhà Long rộng lắm, nhà Long lại có truyền thống làm tương để đem bán. Tương nhà Long làm rất thơm ngon, do ông nội và bà nội Long làm.

 Quanh Tôi

 Chap 1 – Bỏ Bùa

Phải nói là gia đình thuộc vào loại khá giả vì tương bán rất được, cộng thêm cái ao cá và mấy thửa ruộng mà gia đình Long cũng có của ăn của để. Thế nhưng mà, lòng người hiểm ác, ở đời con người ta có một cái tính, đó là ghen ăn tức ở. Khi thấy một ai đó làm được cái gì hơn mình, là có một số người tìm mọi cách phá hoại, hoặc phải làm hơn người đó mới được. Chính vì cái lý do đó, mà có nhiều hộ làm tương khác thường ganh ghét ông bà nội cậu, cũng chỉ vì tương họ làm bán ra không đắt hàng như tương nhà cậu.

Hồi đó Long đang học cấp một, cậu là một cậu bé nghịch ngợm nhưng lại là đứa học đước. Cái đợt bà nội Long ốm, cậu thương bà lắm. Mỗi lần đi học về, Long thường đến bên bà và kể cho bà nghe hôm nay đã làm những gì ở trường. Long không biết rằng bà mình có nghe thấy gì không, nhưng cậu ta vẫn kể, vẫn tâm sự cho bà mình nghe như lúc bà cậu ta còn khỏe. Cái sáng hôm đó, trước khi đi học, Long đứng bên giường bà và chào bà để đi học. Câu chợt nghe bà mình nói nhỏ một vài điều: /* truyện ma hay nhất – truyện kinh dị hay */

– Sao bố mẹ chưa đưa con đi học? muộn giờ đi học của con rồi.

Lúc đầu Long cứ nghĩ là bà hỏi mình, rồi cậu đáp vội lại:

– Bà ơi, con chưa muộn học đâu, vẫn còn sớm mà.

Thế rồi bà của Long cứ nói như vậy hoài. Rồi mẹ Long tiến lại đặt tay lên vai Long và nói:

– Chắc bà nội đang mê man nên nói linh tinh đó con ạ. Thôi con ra bố đưa đi học đi không có muộn học.

Long mặt buồn thiu, vì cậu cứ tưởng bà nội đã khỏe và nói chuyện lại với mình. Thế rồi mẹ Long dắt cậu ta ra để bố cậu đèo đi học. Vừa quay mặt đi, Long còn nghe bà nội câu ta nói nhỏ:

– Mẹ mua cho con cái này đi, con hứa sẽ học chăm mà.

Nhưng Long cứ nghĩ là bà đang mê man, nên cậu không nói gì. Chỉ vội ra xe để bố đèo đi học. Chiều hôm đó, Long thấy vô cùng ngạc nhiên khi người đi đón mình không phải là bố mình, mà là bác hàng xóm, tên là Vương. Leo lên xe máy, Long hỏi:

– Bác Vương ơi, bố cháu đâu sau không đến đón cháu ạ?

Bác Vươmg nói chánh đi:

– Bố mẹ cháu đang ở nhà lo cho bà nội cháu.

Long lại hỏi:

– Thế bà cháu đã khỏe lại rồi ạ?

Thấy như không thể nào giấu Long sự việc được nữa. Bác Vương hạ giọng và nói:

– Long à …. Bà cháu ….. mất rồi.

Long ngồi đằng sau nghe xong câu nói đó, như không tin vào tai mình, cậu ta nước mắt lưng tròng:

– Bác nói sao … bà cháu ….

Bác Vương thở dài, bèn nói nhỏ hơn:

– Bà cháu… mất rồi ….

Nghe xong câu đó, mà Long trên đường về òa khóc, khiến cho bác Vương dỗ dành thế nào cũng không được. Về đến nhà, Long chạy ù ngay vào trong phòng, nơi bà nội đang nằm. Cậu vẫn đeo cặp, ngồi xuống lay người bà nội mà nói:

– Bà ơi …. Bà đừng bỏ cháu mà đi, bà ơi ….

Thấy cảnh đó, không ai cầm được nước mắt. Mẹ lòng cũng không cầm được nước mắt, chỉ chạy lại an ủi Long:

– Thôi con à, bà mất rồi… con đừng quá buồn … bà bây giờ đang ở trên trời đó, con cứ ngoan đi …. Rồi bà sẽ phù hộ cho con….

Tuy có nói vậy, nhưng Long vẫn khóc lóc thảm thiết. Lúc đầu, làm cách nào cậu cũng không chịu rời xa bà nội. Mãi đến khi cả bố cậu và ông nội cậu vào dỗ dành mãi, cậu mới chịu buồng ra. Đợi khi họ hàng tới đông đủ, bố cậu mới gọi xe đưa bà nội cậu vô nhà xác, để lo liệu cho việc tang lễ. Thật đáng buồn thay cho bà nội của Long, những lời nói của bà Long mà cậu nghe được trước khi đi học, chính là những lời nói từ quá khứ. Người xưa có một quan niệm rằng, trước lúc một ai đó ra đi, con người ta một là nhìn thấy cả cuộc đời mình hiện ra trong chớp mắt. Hai là người đó sẽ được sống lại những giây phút hạnh phúc nhất đời mình, và có lẽ đối với bà nội của Long, một trong những quảng thời gian hạnh phúc nhất là khi bà còn là một đứa trẻ, còn được đi học, được vòi vĩnh mua quà. Không lâu sau, Long có một đêm nằm mơ thấy bà nội hiện về, khắp mình tỏa ánh hào quang, bà ngồi bên Long, xoa đầu và nói rằng sẽ phù hộ độ trì cho đứa cháu yêu quý của mình. /* truyện ma hay nhất – truyện kinh dị hay */

Bà nội Long mất được hai năm. Thì có hai chuyện lạ đã xảy ra đôi với gia đình Long. Thứ nhất, là món tương mà ông nội cậu làm không còn được thơm ngon như ngày xưa nữa, mà giờ mỗi lần tương làm xong là có mùi hôi tanh rất khó chịu. Điều này càng ngạc nhiên hơn là công thức làm tương không có gì thay đổi, vần một công thức từ hồi làm cùng bà nội của Long đến giờ, vậy mà tại sao lại có hiện tượng này xảy ra. Điều thứ hai còn đáng sợ hơn gấp trăm ngằn lần, đó là Long bị ma trêu ghẹo. Nhớ có nhiều đêm, Long nằm ngủ thường mơ ma quỷ hiện về. Lắm đêm Long ngủ thì người giật đùng đùng, còn la hét trong mơ nào là “tha mạng cho cháu” rồi thì “bố mẹ ơi cứu con”… Cứ như vậy gần hơn một tháng, lúc đầu bố mẹ Long tưởng con mình coi phim và trơi game nhiều quá bị ám ảnh, nên cấm tiệt luôn. Nhưng sau một thời gian quản lý chặt chẽ, thấy con mình vẫn như vậy. Lúc này bố mẹ Long bắt đầu thực sự lo lắng vì không biết có chuyện gì sảy ra. Rồi được một tháng sau, thì Long ốm nặng, cậu sốt cao, toàn thân mỏi mệt không thiết ăn uống gì. Thấy tình trạng của Long có vẻ xấu đi, bố mẹ Long đã đưa cậu đi khắp bệnh viện, dùng cả đông y và tây y nhưng không có gì tiến triển. Cái điều lạ kì ở đây là, tại sao các bác sĩ đều nói đây là một cơn sốt bình thường, nhưng tại sao lại sốt hơn một tháng, mà hơn nữa người Long còn gầy đi rõ rệt. Bố mẹ cậu vô cùng buồn bã, cũng đành chịu thua, để cho cái cơn sốt, mà như lời các bác sĩ nói, tự qua.

Cái tối hôm đó, Long đang nằm bẹp dí trên giường. Bố mẹ Long đang ngồi ghế coi ti vi thì chợt nghe Long hét toáng lên, cả bố và mẹ Long giật mình quay lại nhìn cậu đầy hoảng hốt. Rồi Long khóc lóc dữ hơn nữa, cậu chỉ tay về phía cửa phòng mà nói trong nước mắt:

– Bố mẹ ơi …. Có ma …. Ma kia kìa….

Rồi cậu ngồi rúm ró lại vào góc tường, bố mẹ Long quay ra nhìn phía cái cửa thì không có gì cả. Rồi họ quay qua nhìn Long, cái vẻ mặt cắt không còn giọt máu, cả người rung bần bật như nói lên rằng cậu thực sự nhìn thấy cái gì đó mà họkhông nhìn thấy. Mẹ Long trèo lên giường ôm lòng vào lòng để an ủi. Bố Long thì tiến lại cái cửa, ông ngó nghiêng ra phòng khách một lúc, rồi đóng cái cửa lại. Bố mẹ Long nhìn nhau mà trong lòng họ buồn nói không nên lời, ngay cái giây phút này đây, họ như hiểu ra rằng, có chuyện gì đó thực sự đang xảy ra với gia đình mình, và nhất là với con họ. Sau hôm đó, bố mẹ Long có lên chùa xin một dây truyền mặt phật về cho cậu ta đeo, với hi vọng cậu mau tai qua nạn khỏi. Nhưng ngay cả khi có vòng mặt phật đeo, cậu vẫn không đỡ hơn chút nào. Long vẫn còn sốt cao nằm trên giường bệnh, và thỉnh thoảng đang nằm, cậu vẫn hét lên kinh hãi, vì liên tục nhìn thấy nhưng bóng ma lởn vởn ngay ngoài cửa, hay như bên cạnh cửa sổ. Theo như lời Long kể với bố mẹ cậu, đó là một người con gái mặc đồ rách rưới, cứ đòi dắt cậu đi đâu đó. Nhiều khi quá chán nản, bố mẹ Long chỉ còn biết ôm nhau mà khóc, họ không còn cách nào khác để giúp cậu con trai mình.

Thấy được tình cảnh như vậy, ông nội của Long bèn nhờ ngươi bạn mình, là ông Tự giúp đỡ. Hôm đó ông Tự đến thăm nhà, coi phong thủy, và rồi đến coi Long ốm đâu ra làm sao. Nói Về ông Tự, ông không phải là thầy bùa hay gì gì cả, chỉ đơn thuần là ông coi bói và có duyên với cõi âm. Ông Tự coi kĩ phong thủy nhà Long, rồi đến bên Long ngồi một lúc. Sau đó ông Tự gọi bố mẹ Long và ông nọi ra ngoài nói chuyện để Long nghỉ ngơi. Ra đến ngoài sân trước, ông Tự đặt tay lên vai ông nội Long thở dài mà nói:

– Tôi nghĩ coi bộ ông phải chuyển nhà đi rồi.

Ông nội và bố mẹ Long vô cùng ngơ ngác, họ nhìn ông Tự chằm chằm. Ông Tự thấy vậy vội giải thích:

– Tôi thấy phong thủy nhà này rất hợp với ông và người nhà ông, tuy có điều rằng, không hiểu vì sao mà ám khí nặng nề lắm.

Ông nội và bố mẹ Long lại càng ngơ ngác và không nói lên lời. Ông Tự vội nói tiếp:

– Chả là nghe qua lời ông kể, tôi nghĩ có lẽ nhà ông bị bỏ bùa rồi.

Lúc này mẹ Long mới vội hỏi:

– Nhưng làm sao lại bỏ bùa nhà cháu ạ? Và bằng cách nào ạ?

Ông Tự nhìn mẹ Long thở dài:

– Có thể là vì họ ganh ghét với việc buốn bán tương của nhà ta nên mới làm vậy. Việc bỏ bùa thì đơn giản lắm, bốc một nắm đất trước cửa nhà người mình muốn bỏ bùa, mang đến cho thầy tà. Đọc địa chỉ, tên những người trong nhà. Sau đó thấy tà đọc thần chú, phái một oan hồn đến quậy phá. Cho nên, đó có thể tạm coi là lời giải thích cho việc tương nhà mình làm không còn thơm ngon như ngày trước nữa.

Rồi ông Tự quay lại, nhìn về phía trong nhà, nơi mà Long đang nằm nghỉ mà nói:

– Chỉ thương thay cho cháu Long, có lẽ nó hợp tuổi với cái vong đang quấy nhiễu nhà này nên oan hồn mới đang cố câu hồn cháu nó, để thế chỗ cho nó.

Nói đên đây, chợt bố mẹ Long rưng rưng nước mắt, còn ông nội Long mặt xa xẩm xuống. Ông Tự quay qua nói với ông nội Lọng:

– Thành thật xin lỗi ông, tôi không thể giúp gì được. Thậm chí cháu Long còn chưa đến mức nguy kịch có thể vì phong thủy nhà này vẫn chấn được mạng cháu, hoặc cũng có thể cháu nó chưa tới số mà thôi.

Đang nói đến đây, chợt con chó vàng đang nằm trong nhà chạy vội ra, sủa về phía ông Tự ầm ỹ như giận giữ điều gì lắm. Bố Long vội quát lớn:

– Ki! Im lặng nào!

Ông Tự nhìn thấy con chó vàng, chợt như hiểu ra điều gì đó. Rồi ông quay qua nói với ba người:

– Cháu Long rồi sẽ tai qua nạn khỏi thôi. Nhưng tôi khuyên thật, khi cháu khỏi bệnh hoàn toàn rồi, mọi người nên tính đến chuyện chuyển nhà sớm nhất ngay khi có thể.

Nói đến đó, ông Tự chào từ biệt mọi người ra về, bỏ lại bố mẹ và ông nội Long đứng đó mà trong lòng còn rất nhiều câu hỏi đặt ra.

Quanh Tôi

 Chap 1 – Tận Duyên Nợ

Nói về nguồn gốc con ki nhà Long. Trước kia, nhà Long chỉ nuôi có một con chó đực tên mực mà thôi. Rồi sau này có một con chó cái không biết lạc ở đâu mà đi đến được trước cửa nhà của Long. Lúc đầu bố mẹ Long không có tính đem về nuôi. Nhưng lạ ở một chỗ, mỗi lần con chó mực nhà Long có khúc xương, hay miếng gì ăn, thường mang ra chi sẻ cùng con chó vàng cái đi lạc đó. Hai con chó này lúc nào cũng ở bên cạnh nhau không rời. Bà nội Long hồi đó thấy như đây là một điềm báo, và thêm vào đó người xưa nói chó vào nhà thì sang. Thế là bà nội Long mang con chó đó về nuôi. Từ ngày có con vàng này về, việc buôn bán chở nên khấm khá hẳn. Nhưng chỉ thương thay cho con vàng, nó để được ba con chó con, thì hai con kia đều yếu quá mà chết, chỉ còn lại mỗi con ki là sống được đến bây giờ. Rồi con vàng chết vì già, sau đó là đến con mực. Do thấy cả hai con chó này như có linh tính, và rất trung thành, ngoan ngoãn. Ông nội Long đã cuốn cả hai con vào hai cái chiếu rồi chôn sau vườn, ý là muốn chúng luôn được ở bên cạnh ngay cả khi đã chết.

Nói đên con ki cũng không khác gì mẹ nó, có lẽ là nó cũng có linh tính. Từ cái ngày mà bà nội Long ốm, nó luôn túc trực ở bên cạnh bà tối ngày, như nó hiểu được rằng bà nội Long là người đã có công cưu mang mẹ nó, để nó có được một mái nhà như này hôm nay. Con ki cứ ở bên cạnh bà mãi, chỉ khi nào có một ai khác ở bên chăm sóc bà, thì nó mới đi khiếm cái ăn, nhưng rồi lại quay lại ngay. Cho đến ngày mà bà nội Long mất, đêm hôm đó con ki đứng ngoài vườn cả đêm, tru lên những tiếng tru vang vọng vào màn đêm yên ắng. Tiếng tru của nó nghe ai oán mà não lòng lắm, cái tiếng tru buồn man mác tựa như tiếng khóc than, muốn kêu gọi bà nội của Long mau trở về vây. Mặc cho bố hay ông nội Long có mắng và dọa thế nào nó cũng không ngưng. Ngoài ra, con ki cũng có thể được coi là một người bạn rất thân với Long. Hồi con vàng đẻ nó ra, Long cưng nó lắm, lúng nào cũng chơi đùa với nó. Đã thế có nhiều lần, Long bị bạn bè bắt nạt, đuổi về đến tận nhà, con ki cũng nhảy ra sủa dận giữ cái đám bạn đó. Giờ đây Long ốm nặng, con ki cũng lại luôn túc trực ở bên như ngày nào, y như hồi bà nội Long ốm vậy. Chính vì điều này, mà bố mẹ Long lại càng lo sợ hơn. Con ki đợt này lại mới sinhg ra ba chú chó con nữa, nhưng nó bỏ mặc, chả quan tâm gì cả, cứ để mặc mấy con cún con kêu ăng ẳng trong ổ đòi bú. Nhiều lần con ki còn lôi con mình ra ngay cạnh giường cho con bú ở đó, để không phải rời Long nửa bước. Mấy ngày hôm sau, có một đêm nằm ngủ, không hiểu Long mơ cái gì mà nằm kêu ghào thảm thiết, cứ hét lên nào là“buông tôi ra” rồi “bố mẹ ơi cứu con”. Cứ như vậy, bố mẹ Long phải đến bên cạnh, gọi Long dậy mãi mà không được. Bố mẹ Long ngồi đó rất lo lắng, chợt từ trong góc phòng khách có tiếng cho con kêu ăng ẳng vang lên tức thì. Con ki lúc này cũng vểnh tai lên nghe, rồi nó chạy ù về phía phòng khách. Mẹ Long quay qua nói bố Long đi coi coi mấy con chó con có bị sao không. Bố Long liền tiến ra phía phòng khách, nhìn vô nơi kê ổ cho mấy con chó con thì thấy có một con nằm đó nhưng cứ liên tục kêu ăng ẳng như thể đau đớn lắm. Bố Long nhìn qua con ki thì lại càng ngạc nhiên. Theo thông lệ, chó con mà kêu lên, là mẹ nó phải chạy lại ngay coi có chuyện gì. Nhưng con ki, nó chỉ đứng đó nhìn về phía con chó con đó, người nó thỉnh thoảng lại giật lên như kiểu muốn lao ngay đến nhưng rồi lại thôi, bố Long có cảm tưởng như nó đang phân vân điều gì đó. Rồi bố Long nói lớn với con ki:

– Sao mày không chạy ra coi con mày làm sao đi?

Con ki vẫn đứng đó, mắt nhìn chăm chú về phái cái ổ. Được một lúc thì nó quay đầu đi lại về bên giường của Long nằm xuống, nhưng mắt vẫn hướng ra cái ổ đó. Bố Long khép cánh cửa lại cho đỡ ồn. Lúc quay lại thì thấy Long đã ngủ yên lại từ lúc nào. Thấy vậy bố mẹ Long mới an tâm về buồng bỏ mặc cho con ki nằm đó canh chừng. Nhưng đêm hôm đó, con chó con cứ kêu ăng ẳng cả đêm, khiến bố mẹ Long cũng ngủ chập chờn lắm. Tiếng kêu cứ yếu dần đi cho đến sáng. /* truyện ma hay nhất – truyện kinh dị hay */

Sáng hôm sau khi Long đã tỉnh, mẹ Long hỏi đêm qua mơ gì mà kêu gào thảm thiết thế. Long kể là đêm qua lại mơ thấy người con gái đó về kéo chân Long, lôi đi đâu, nhưng chợt không hiểu con chó vàng nhà ai chạy lại cắn người kia mãi, người đàn bà đó mới buông con ra. Nghe xong mẹ Long mới linh tính có chuyện gì không hay, bèn chạy ra chỗ ổ của con ki cùng mấy con cho con. Ra đến nơi, mẹ Long vô cùng buồn bã, khi thấy con ki đang nằm cạnh con chó con kêu lên tối qua, liếm liên tục vào mặt con chó con. Nhưng thật buồn thay, con chó con nằm im không nhúc nhích, cũng không có một tiếng kêu, có lẽ con chó con đã chết rồi. Hôm đó, lúc bố Long mang nó ra chôn cùng với hai con chó trước, con ki lạ lắm, nó cứ gằm ghè rổi sủa giữ tợn như trực cắn cả bố Long khi mà bác ý định mang con chó con đi chôn. Ông nội Long lúc này, mới phải ngồi xuống vuốt ve rồi kéo nó ra chỗ khác, bố Long mới có thể mang con chó con đi được. Khi đã chôn con chó con đi rồi, con ki vẫn thỉnh thoảng ra chỗ đất đó đào bới, vừa đào vừa kêu ăng ẳng ý như muốn tìm lại đứa con của nó. Thế rồi một tuần lễ trôi qua, lần lượt các con cho con khác cũng chết y như vậy. Bố Long bây giờ phải cắm rào xung quanh cái chỗ chôn đó để cho con ki không vào đào lên được. Long còn nhớ bố Long nói là thỉnh thoảng vẫn thấy con ki ra ngồi ngoài sân, nhìn vào chỗ đất đó, như kiểu đang thăm những đứa con của nó vậy.

Quanh Tôi

Long giờ đã cảm thấy đỡ hơn nhiều, nhưng cậu vẫn còn yếu lắm. Cuối cùng cái đêm định mệnh đã đến. Đêm đó trời không mây, trong vắt chỉ có ánh trăng sáng rọi xuống. Cả nhà Long đều có một cái cảm giác bồn chồn bất an. Tối hôm đó, Long đang nằm nghỉ chợt cậu hét lên hãi hùng, khi mà nhìn ra cửa sổ lại là cái bóng người con gái hôm nào hiện về. Lòng vừa hết lên là cả bố, mẹ và ông nội chạy ngay vào coi có chuyện gì. Chỉ thấy Long chum chăn kín đầu, khóc lóc, kêu là “bà ý lại về kìa bố mẹ ơi”. Cả đêm đó, bố mẹ Long phải thức nguyên đêm để ở bên Long. Riêng có Ki, đến tầm một giờ đêm, chợt nó quay đầu ra phía cái cửa sổ kế bên giường Long mà sủa điên dại. Bố mẹ Long kể lúc đó hai người thực sự sợ hãi, nhìn vào cái cặp mắt điên dại, hàm răng nhe ra, nước dãi chảy đầm đìa mà không ai dám lại gần. Nhưng nó cứ sủa như vậy, sợ Long mất ngủ, nên bố Long phải lấy cái que, đánh cho nó mấy cái để đuổi nó ra ngoài. Đuổi nó ra ngoài rồi, nhưng con ki vẫn sủa điên dại ngoài đó. Bố Long ra quát mấy lần mà nó không ngừng. Đến độ gần sáng thì bốn bề lại im bặt. Nghĩ là nó đã mệt nên bố Long cũng chẳng ra kiểm tra. Sáng hôm sau, Long lay bố mẹ mình dậy và nói: /* truyện ma hay nhất – truyện kinh dị hay */

– Con khỏi hẳn rồi bố mẹ ơi.

Mẹ Long dụi mắt, nhìn thấy con mình đã tuơi cười được như ngày nào, liền vội ôm lấy con vào lòng mà nói:

– Ôi, con của mẹ. con khỏi thật rồi sao.

Rồi mẹ Long cũng gọi bố Long dậy, kiểm tra thì thấy người Long đã hết sốt rồi, cả hai người mừng lắm. Chợt Long quay ra hỏi:

– Thế con ki đâu rồi hả bố mẹ?

Bố Long nói:

– Tối qua nó lên cơn điên, nó sủa dữ quá, bố phải đuổi nó ra ngoài rồi.

Nghe đến đây, Long vội bật dậy, lao khỏi giường và chạy ra sân trước. Con ki kia rồi, nó nằm ngay trước cửa, bốn chân duỗi thẳng. Long vội ngồi xuống ôm con ki vào lòng và nói:

– Cám ơn mày đã cứu tao nhé.

Bố mẹ cậu chạy theo sau, nghe thấy vậy bền hỏi:

– Sao lại cám ơn nó?

Long nói dọng vui vẻ:

– Tối qua người đàn bà kia hiện về trong mơ đòi bóp cổ con, may mà có con ki nhảy vô cắn người đó. Bà đó và ki đánh nhau mãi, cuối cùng bà kia phải chạy đi.

Nghe xong, cả bố và mẹ Long đều vô cùng ngạc nhiên. Thế rồi Long lại quay ra vuốt ve con ki, con ki lè lưỡi liếm vào mặt Long mấy cái, rồi nó từ từ nhắm mắt, thở hắt ra một cái. Lúc này đây Long vô cung kinh hãi, cậu ôm con ki lay lay và nói:

– Ki! Mày làm sao thế này? Mày ngủ rồi à? Ki ơi?

Thấy có điều lạ, bố Long ngồi xuống cạnh Long coi con ki làm sao, chợt như nhận ra điều gì đó. Bố Long mới quay ra, buồn bã bảo Long:

– Con à, con ki …. Nó chết rồi….

Long lúc này thì khóc òa lên, ôm chặt lấy con ki mà nói:

– Không …. Không thể nào đâu …. Huhuhu …. Nó mới cứu con tối hôm qua …. Làm sao mà nó chết được chứ … con không tin ….. con không tin….

Mẹ Long phải chạy tới ôm Long vào lòng, để Bố Long mang con ki đi chôn. Cái ngày hôm đó, cậu buồn bã, khóc hết nước mắt, vì thương cho con ki. Bố mẹ cậu không biết nói sao, chỉ nói lái đi rằng con ki đi theo bà nội lên thiên đường để ở bên bà cho vui rồi. Cũng nhờ đó, mà Long bớt buồn đi được phần nào, vì câu tin rằng trên thiên đường, bà nội cậu sẽ chăm sóc tốt cho con ki.

Cả gia đình Long cuối cùng đã bán nhà dưới này và chuyển lên Hà Nội. Phải đến cuối năm cấp hai, ông nội cậu mới kể cho cậu nghe sự thật về con ki và những đứa con của nó. Long ngồi nghe và vô cùng cảm động. Hóa ra con ki đã chết thay cho cậu, chính nó là người đã đánh đổi mạng sống của nó, và cả đàn con của nó, để cậu được sống. Ông nội Long nói thêm: /* truyện ma hay nhất – truyện kinh dị hay */

– Con ki thật là một con chó trung thành, vì cháu mà nó chịu chết thế. Cũng có lẽ nó muốn trả cái ơn ngày xưa bà nội đã cưu mang mẹ nó, để rồi cả nó và con nó có một mái nhà.

Nghe đến đây, Long đã rơm rớm nước mắt. Cậu cố kìm nén, chạy vội lên phòng. Tiến tới cái kệ, Long cầm tấm ảnh cậu và con ki do bố cậu chụp hôm nào được lồng vào khung xuống. Long nhìn bức ảnh rất lâu, thế rồi bỗng ảnh của cậu và con ki như nhòe đi, thì ra là cậu đã tuôn trào nước mắt từ lúc nào không hay. Một giọt nước mắt của cậu rơi vào ảnh đúng hình con ki, Long cất tiếng nói nho nhỏ:

– Ki ơi, cám ơn mày vì tất cả nhé.

Sau câu nói đó, bỗng tiếng chó hàng xóm ở đâu sủa vang vọng lại, rất giống tiếng con ki ngày nào. Long mìm cười hạnh phúc, cậu cho đó là dấu hiệu con ki muốn báo cho mình rằng nó luôn ở bên cậu, bảo vệ cậu như ngày nào. Cũng kể từ hôm đó, mà Long thề là không ăn thịt chó nữa, cậu không ăn vì nghĩ rằng, trong số những con chó bị làm thịt đó, biết đâu cũng có một con như con ki, là người bảo vệ một ai đó.

Hết

4 người thích truyện này

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *