Đêm. Mưa (truyện gay)

Đọc truyện gay Đêm. Mưa – Tác giả: keyline online | Như đã thành thói quen, hễ có gì không hài lòng là ông lại đem nó ra đánh. Kinh doanh không được như ý, ông đánh nó. Một thằng bố láo lượn xe quệt vào xe ông rồi lao đi, ông về đánh nó. Cơm ăn không ngon, dù là vợ nấu, ông cũng đánh. Những hôm nào nhậu nhẹt, rượu say, ông càng đánh nó dữ hơn.

Chap 1 – Truyện gay Đêm. Mưa – Tác giả: keyline

Nhưng vì nó vốn đâu phải con trai ông. Vợ cũ của ông, cái con đàn bà ông yêu say đắm từ thời sinh viên, cái mối tình đầu đẹp đẽ cao thượng nhất đời ông, mà vì nó, ông quyết tâm sang Nga đi buôn, làm giàu, để nó được sống sung sống sướng. Rồi ở nhà, nó mang bầu, có con. Ông trở về, đờ đẫn, điên dại vì cái lá đơn ly hôn, vì cái đứa bé đỏ hỏn đang ngậm bầu vú của con vợ ông mà lại chẳng phải con ông. Ông lấy vợ khác, sinh con. Trời có mắt, con vợ cũ lăng loàn của ông bị thằng kia bỏ rơi, về cầu xin nương tựa ông.

tình đồng tính, truyện đồng tính, đồng tính nam, truyen tinh yeu dong tinh, dong tinh nam truyen, truyen dong tinh nam, truyen tinh gay, truyện ngắn đồng tính, chuyện đồng tính nam, truyen ve dong tinh, truyện đồng tính luyến ái nam, truyên đêm mưa, truyện gay đêm. mưa

Ảnh minh họa truyện gay Đêm. Mưa

– Không! Tao chẳng có con vợ nào như mày. Cái đứa bé kia cũng chẳng phải con tao – Ông nói với ả.

Rồi con ả chết đường chết chợ, đứa bé đưa gửi họ hàng không ai nuôi, cuối cùng để bà ngoại nó đến khóc ròng với ông:

– Con ơi dù gì con cũng từng có thời làm con u. Giờ cái đứa con gái khốn nạn của u nó chết rồi, còn lại cái thằng con hoang này. U già rồi, u không nuôi được. Giờ gia đình con khá giả, con nuôi nó hộ u như làm ơn làm phúc. Rồi sau này nó lớn, nó tự nuôi thân, con cứ chửi cứ mắng cho nó biết thân biết phận, trả nghiệp hộ con mẹ nó.

Ông nuôi nó. Từ khi nó là thằng bé ba tuổi rời tay bà ngoại nó đến với ông. Năm nay nó đã hơn hai mươi tuổi. Khi nó biết viết, ông bắt nó viết kín đặc hàng chục trang giấy hai câu “tôi là con hoang”, “mẹ tôi là con đĩ”. Viết đến cái đầu ngón trỏ cầm bút nó vẹo sang một bên, cái ngón giữa chai rồi buốt rồi bong tứa máu. Để hai cái câu ấy ăn sâu vào tâm trí nó.

Nhưng ban đầu ông chưa đánh nó. Ông cũng không bắt nó phải hầu hạ gia đình ông. Cái lòng căm hận của ông với mẹ nó rất lớn, nhưng ông cũng có cái tình thương xuất phát từ việc ông còn có một cậu con trai, một cô con gái ruột thịt. Ông cũng nuôi nó ăn học như con trai, con gái lão. Nó có phòng riêng, có cuộc sống riêng, có gì không vừa ý, ông cũng không nói nó trước mặt vợ và con cái ông.

Cho đến khi nó vào tuổi thiếu niên, biết nổi loạn. Nó bắt đầu cãi ông. Nó trách cứ ông vì sao để mẹ nó một mình, để mẹ nó thiếu thốn. Nếu ông không đi xa, nếu ông không mải mê lập nghiệp, mẹ nó đã chẳng bỏ lão đi. Ai mới đáng trách? Cái người phụ nữ cả tin rồi chết thê thảm bên đường tàu, hay người đàn ông ích kỉ. Ông đánh nó, nó bỏ nhà đi suốt mấy ngày.

Rồi nó hút thuốc lá, chơi điện tử, bỏ mặc học hành.

– Dù sao tôi cũng chỉ là một đứa con hoang. Mẹ tôi là con đĩ, lao đầu vào đường tàu tự sát. Bố tôi là một thằng cắt tóc chỉ lưu lại cái danh tính là Hoàng. Tôi ăn nhờ ở đậu. Tôi làm quái gì có tương lai nào tốt đẹp hơn một đứa ăn mày?
– Thế thì mày cút đi! Mày cũng như con mẹ mày, vong ân bội nghĩa!

Nhưng nó vẫn quay về. Nó chỉ dạt giỏi lắm là bốn ngày, rồi lại mò về. Đói, xin ăn, rồi lên phòng ngủ. Rồi lại đi học, lại xin tiền. Tiền học, ông cho. Nhưng tiền thuốc lá, tiền điện tử, tiền chơi bời, ông đánh. Ông đánh ngay cả trước mặt vợ con ông. Từ những cái cán chổi, những cái thắt lưng, đến những cái dây điện cuộn lại. Càng ngày, những trận đánh càng nhiều, càng dữ. Nó cũng quen đi, chẳng khóc, chẳng buồn, cái mặt vẫn câng câng lên, và lần nào ông thôi, nó cũng nói:

– Đánh tôi xong rồi, giờ cho tôi tiền đi.

Ông quăng tiền vào mặt nó. Nó lại mua thuốc, lại đi chơi điện tử. Nó cũng chẳng buồn nhờ vợ lão xem những vết đánh thế nào, để xoa dầu, dán cao cho nó. Ngay cả những hôm nó ốm, những hôm dạt nhà về kiệt sức, nó không nhờ vả, cầu xin gì ông. Nó chỉ lục tủ lạnh lấy đồ ăn, lên phòng, ngủ. Càng lớn, nó càng gầy ốm. Nhưng thái độ của nó thì không khác. Nó hỗn hào, trâng tráo, đến độ ông đã không còn đánh nó vì xin tiền vô lý, mà còn vì ông ghét nó, vì nó khơi dậy những căm giận của ông với mẹ nó, với chính ông. Nên đến một ngày mà ông cũng chẳng nhớ được rõ, ông bắt đầu đánh nó như một thói quen.

Ông tát nó một cái khiến nó đang ngồi trên ghế trong bàn ăn mà ngã ra đất. Rồi ông vơ lấy cuộn dây điện trong góc nhà, quất vào người nó. Nó ôm tay che lấy mặt, lấy đầu nó, co lại như một con tôm, giật bắn lên mỗi khi ông dừng lại lấy sức để quật một cái thật chí mạng. Mười lăm phút, ông thở phì phò, vứt cuộn dây sang một bên, cởi áo đi lên nhà. Nó cũng đứng dậy, người chưa hết run, kê lại cái ghế, ngồi lại và tiếp tục ăn bữa cơm dở. Bữa cơm chỉ có mình nó. Mới năm giờ chiều, hai đứa học sinh phổ thông chưa về, bà dì của nó còn đi chợ. Chỉ có nó với mâm cơm từ buổi trưa.

Ngày nào cũng vậy, nó chỉ ngồi ăn ở dưới nhà khi chẳng có ai, và sẽ đem cơm lên phòng nếu có dì, hay hai đứa em ở nhà. Lối sống từ năm mười ba, mười bốn tuổi, đến nay với nó đã là quen. Nó đã thôi nổi loạn từ năm mười bảy, mười tám, đại ý năm cuối cùng của thời phổ thông, khi nó có một cô người yêu. Tình yêu trai gái khiến nó lành tính, và cũng bởi những nỗi đau trong lòng nó, cái máu nóng của nó, đã dần chai, dần nguội đi. Rồi nó cũng thi đỗ một trường cao đẳng, nguôi ngoai bớt những mặc cảm về số phận.

Nó với người yêu chia tay từ năm nhất, khi cô học đại học, có một người yêu khác, hơn nó mọi mặt. Nó chấp nhận cuộc chia tay, có buồn khổ, nhưng cam chịu. Cũng như cam chịu cuộc sống hiện tại. Năm nay nó hai mươi tuổi, gầy gò, khắc khổ. Những năm tháng dậy thì khi ở dạt, khi đòn roi, lại nghiện thuốc, nghiện game khiến nó không lớn lên được. Em trai nó nhỏ hơn nó hai tuổi, nhưng đã to cao gấp rưỡi nó. Hay vốn dĩ nó đã là người nhỏ bé. Dượng nó cũng lực lưỡng, cao lớn, một khi ông dốc sức đánh nó, một phát roi là một phát cứa đứt thịt. Còn mẹ nó, như một bức ảnh nó giữ riêng, là một cô gái nhỏ nhắn, dịu dàng, chẳng có vẻ gì là của một con đĩ lăng loàn.

Nhưng tất nhiên, mẹ nó là thế. Bà ngoại tình, đẻ ra nó, phụ bạc chồng cũ, bị chồng mới phụ bạc, tự tử và để mặc nó ở lại cuộc đời này. Nó đã hận bà vô cùng. Mỗi khi thấy dì dượng chăm sóc cho hai người con, nó lại nghĩ tới bà. Hận rồi thương. Thương bà rồi thương mình. Giờ mẹ nó chỉ là một nấm mộ, một cái ảnh thờ con con. Suốt một thời gian dài nó không đoái hoài đến bà, nó cho rằng bà là nguồn cơn của số phận mà nó đang phải chịu. Nhưng rồi, tất cả những gập ghềnh trong tâm trí một đứa trẻ mới lớn qua đi, nó lớn hơn chút nữa, học được nhiều điều hơn nữa, hiểu hơn nhiều điều hơn nữa. Nó thắp hương cho bà, lau ảnh cho bà, nhổ cỏ cho mộ của bà. Thỉnh thoảng nó lại ngồi tâm sự với bà.

Nó tâm sự vì mình vô dụng, vì đời bạc bẽo. Nó không đủ tài năng để có thể tự mình làm điều gì đó to tát, cũng chẳng đủ ý chí. Nó chỉ là một kẻ bạc nhược, bất tài, cam chịu. Cam chịu đòn roi chỉ để có tiền nuôi sống những thứ vực mình khỏi địa ngục tâm can, khỏi sự buồn chán, tuyệt vọng. Thuốc lá, game đã giúp nó quên đi rằng mình là ai, rồi lại nhấn nó vào vòng luẩn quẩn của cuộc đời. Làm sao để có tiền? Làm sao để hết đớn đau? Làm sao để sống.

Nó cô đơn. Chẳng có bạn bè. Bạn bè hồi nhỏ xa lánh, khinh bỉ nó. Vì thế, khi lớn, nó khép kín, không giao du. Với nó, chỉ có thế giới mạng là nó có thể giao tiếp, có thể tâm sự. Nhưng thế giới ấy đâu có thật. Người ta đến, rồi lại đi. Biến mất, không tăm tích. Chỉ còn lại nó, ngồi trước màn hình máy tính, đốt thuốc, trong một hàng game khuya khoắt chỉ có vài ba người, nghĩ ngợi.

Một anh ngồi cách nó hai máy, đang xem sex. Chuyện đó chẳng có gì lạ trong một hàng net lúc một giờ đêm. Nó chỉ lơ đãng nhìn và chú ý vì anh chàng đã lôi hẳn dương vật của mình ra khỏi quần để thủ dâm. Nó thở dài, thây kệ rồi trở về với màn hình của mình, với một acc game đang cắm auto và bộ truyện tranh The Great Teacher Onizuka.

– Ê này! Nhóc!

Nó quay ra sau. Người thanh niên đang thủ dâm ban nãy đứng ngay sau lưng nó.

– Mày giúp anh được không?
– Không – Nó thẳng thừng.

Anh ta đấm nó ngã dúi xuống đất. Đứng lừng lững nhìn nó, anh ta chỉ vào cái dương vật đang dựng đứng của mình và nói:

– Làm đi.

An lau cái miệng tươm máu của mình, phủi tay đứng dậy trước khi bị anh ta đạp thêm một cái. Nó lồm cồm bò dậy, xịt máu mũi, ngẩng đầu lên nhìn người thanh niên. Anh ta vẫn chỉ xuống dưới, nói từng chữ hắn học.

– LÀM ĐI!

An ngậm vào trong miệng và nín lặng, đều đặn. Chuyện này cũng không còn lạ nữa. Thỉnh thoảng nó vẫn diễn ra. Những người đàn ông thủ dâm trong một hàng net giữa đêm khuya, bắt một thằng nhóc loắt choắt thổi kèn cho mình, chỉ cần hắn ta không quá đà, những người khác cũng sẽ chẳng nói gì. Người trông quán quay đi cố gắng không phải nhăn mặt nhìn chúng. Chỉ tầm chục phút là xong, có người còn trả tiền cho nó. Duy nhất có một lần, một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi hỏi nó vào nhà nghỉ, làm đến cùng. Nó từ chối.

Nó không phải gay, dù sao cũng là thế. Nó chỉ là một kẻ sinh ra đã bị số phận bắt nạt, bị người khác bắt nạt, mà thôi.

Chap 2 Truyện gay Đêm. Mưa

17 người thích truyện này

Leave a Reply

Be the First to Comment!

Notify of
wpDiscuz