Đau thương đến chết – Sick enough to die {truyen gay}

Truyen gay Đau thương đến chết – Sick enough to die. Tác giả: Wolf. Trong căn nhà nhỏ ấm áp vẫn còn sáng ánh đèn, 1 cậu nhóc con vẫn đang chạy loanh quanh trong phòng khách. Đã khuya rồi nhưng nhóc ta vẫn chưa có ý định sẽ lên giường đi ngủ.

Truyen gay Đau thương đến chết – Sick enough to die – Chap 1 Ký ức

Tác giả: WOLF

– Phong à. Mau đi ngủ đi con, nếu không ngày mai sinh nhật con sẽ không nhận được quà đâu!

Người phụ nữ đuổi bắt theo cậu nhóc vừa lên tiếng dọa cậu, cũng đã hơn 10h mà cậu vẫn chưa chịu ngủ, chắc có lẽ cậu rất nôn nóng, vì ngày mai cậu được thêm 1 tuổi rồi.

– Nếu mẹ tìm được con, con sẽ đi ngủ ngay!

Và thế là Phong bắt đầu trò chơi trốn tìm với mẹ mình, cậu hí hửng chui vào tủ quần áo trong phòng – nơi mà cậu cho là an toàn nhất. Cậu còn cẩn thận dùng những bộ quần áo treo trong tủ che chắn cho mình. Sau đó là ngồi đợi mẹ đến.

Cậu đợi mãi vẫn không có ai đến, bên ngoài lại dường như có tiếng xô xát, ai đã đến nhà vào giờ này chứ?

Cậu hé cửa tủ ra để quan sát xung quanh, ngay lập tức cậu phải bịt mồm mình lại để không phải hét toáng lên. Trước mặt cậu là cảnh tượng gì thế này, mọi thứ bị lục tung lên. Còn mẹ của cậu đang nằm dưới sàn trong 1 vũng máu.

Người đàn ông lạ mặt kia dí súng vào trán bố cậu, miệng đang nói gì đó mà cậu không nghe rõ được, sau đó là một phát súng đinh tai vang lên.

Cái cậu còn nhớ là giọng của bố nói lên khi ngã xuống

”La Thiên Hy”

Chấn Phong hoảng hốt tỉnh dậy sau cơn ác mộng khủng khiếp ấy, dùng tay lau đi những giọt mồ hôi trên trán, cậu khẽ nuốt khan nước bọt. Cơn ác mộng đó đeo bám cậu mười mấy năm nay, không đêm nào cậu được yên giấc.

Đưa 2 tay ôm lấy đầu, cậu lại thổn thức

”Con xin lỗi… Là tại Phong, nếu con chịu ngủ sớm thì ba mẹ đã không chết…”

Cậu luôn tự trách bản thân mình như thế. Rằng do cậu đã khiến ba mẹ phải mất mạng.

Xuống bếp rót một cốc nước uống cho tỉnh táo, cậu bỗng giật mình khi có ai đó đập tay vào vai mình

– Sao con dậy sớm thế?

– À… Con cảm thấy khát nước nên uống thôi, vả lại trời cũng sắp sáng rồi. Bố đi đâu mà sớm thế? – Chấn Phong hỏi người đàn ông trước mặt mình.

– Có vài chuyện quan trọng bố phải đi sớm, con ăn sáng rồi hãy đi làm nhé!

– Vâng, bố đi thong thả.

Cậu lễ phép cúi chào người đàn ông ấy khi ông bước ra ngoài. Đối với ông, cậu biết ơn nhiều lắm.

Ông ra ngoài cổng thì gặp một cậu con trai khác cũng đang tưới nước trong vườn cây.

– Võ Cảnh à, Phong đã dậy rồi, con cùng Phong chuẩn bị bữa sáng đi nhé, bố có việc phải đi trước.

– Thẳng nhóc lại gặp ác mộng sao? Bình thường nó ấy dậy rất trễ – Võ Cảnh buông vòi nước xuống hỏi bố mình.

– Có lẽ vậy – Ông thở dài – Chừng ấy năm nhưng chắc nó vẫn không quên được chuyện đó. Thật tội nghiệp cho đứa trẻ đó, nếu lúc đó ta đến sớm hơn thì ba mẹ nó đã không…

Truyen gay Đau thương đến chết – Sick enough to die. Cảnh im lặng nghe bố mình nói. Anh biết rõ hoàn cảnh của Chấn Phong, cậu thật đáng thương khi mất cả bố lẫn mẹ trong vụ thảm sát ấy.

– Thôi bố phải đi đây!

Nói rồi ông liền rời khỏi nhà, Võ Cảnh cũng kết thúc công việc tưới cây để vào nhà làm bữa sáng.

Nhưng có vẻ hôm nay là 1 ngày đẹp trời đối với cậu. Chấn Phong đã làm bữa sáng cho cả hai, thật ngạc nhiên khi suốt 12 năm sống chung rất hiếm khi cậu vào bếp.

– Có ăn được không đây?

Cảnh vừa hỏi vừa cười bỡn cợt, không biết trong cái món ăn ngon lành này có bỏ thêm chất kì lạ gì không đây.

– Này.. Không ăn thôi trả đây. Nói lắm thế? – Chấn Phong càu nhàu định giật lại dĩa thức ăn nhưng cậu đã nhanh chóng giành lấy trước.

– Ăn chứ, sao có thể lãng phí thức ăn như vậy được.

Nói rồi anh liền xúc một thìa cho ngay vào miệng, cũng không đến nỗi tệ, nếu không nói là rất ngon. Đáng lẽ ra anh phải sớm nhường công việc nấu ăn cho cậu mới phải.

Chấn Phong không nói nhiều, cậu cũng ngồi vào ghế dùng bữa sáng của mình.

Võ Cảnh nhìn Chấn Phong ăn mà cảm thấy thật buồn cười, ăn mà không bao giờ để ý xung quanh.

Giống như 1 con sóc!

Đột nhiên Chấn Phong đưa mắt lên nhìn anh, cậu nuốt ngay phần cơm và hỏi:

– Bộ mặt tôi dính gì sao? Nhìn gì mà nhìn dữ vậy?

– À không, tôi đang nghiên cứu cách 1 con sóc đang ăn thôi.

– Cái gì? Ai là sóc hả? Anh muốn chết phải không?

Chấn Phong liền giơ thìa dọa đánh thì Võ Cảnh đã ba chân bốn cẳng chạy đi đâu mất, thật là khiến cậu tức điên mà.

Anh thấy cậu đùa giỡn vui vẻ như thế trong lòng cũng rất thoải mái. Chẳng bù với lúc trước, Chấn Phong chỉ toàn khóc và tự nhốt mình trong phòng. Giờ đây có lẽ cậu đã mạnh mẽ hơn nhiều rồi.

Bố của Võ Cảnh và bố của Chấn Phong là bạn thân, chính vì thế lúc nhà Phong xảy ra chuyện, ông đã mang cậu về nuôi cho đến tận bây giờ, tình cảm không khác gì cha con ruột thịt. Cậu và Võ Cảnh cũng trở nên thân thiết hơn, tuy là Cảnh có vẻ khó tiếp xúc và tính tình khác kì cục nhưng bản chất lại là người rất quan tâm đến người khác.

Truyen gay Đau thương đến chết - Sick enough to die.

Truyen gay Đau thương đến chết – Sick enough to die.

Bằng chứng là suốt khoảng thời gian đi học trong trường, anh lúc nào cũng đến lớp tìm cậu, khi thì ăn trưa cùng, khi thì giúp cậu làm bài tập. Bản thân cậu không có mẹ từ nhỏ nên mọi việc trong nhà đều do anh quản lí, phải nói là cậu nấu ăn ngon cực kì và ngày nào Chấn Phong cũng được thưởng thức. Lớn lên, cả anh và cậu đều thi vào trường cảnh sát, lại làm cùng ngành nên tình cảm càng khắng khít hơn.

– Bố dạo này có vẻ bận nhỉ? Đến cả bữa sáng cũng không kịp ăn cùng chúng ta. – Phong dọn đống bát đĩa trên bàn than thở.

– Nghe nói bố đang điều tra vài vụ việc liên quan đến tập đoàn địa ốc Bitexco.

Chấn Phong khựng lại khi nghe Cảnh nhắc đến Bitexco, cậu đánh rơi ngay cả chiếc muỗng trong tay.

– Cậu không cần căng thẳng vậy đâu – Võ Cảnh lên tiếng – Bọn chúng vẫn chưa có hành động gì cả nên tạm thời chỉ đang giải quyết vài vụ lằnh nhằng về vấn đề tài chính.

Chấn Phong chỉ im lặng thu dọn đống bát đĩa, cậu thật sự rất khó chịu khi nghe đến việc này.

Bitexco là một tập đoàn địa ốc lớn ở Việt Nam có ảnh hưởng rất mạnh đến nền kinh tế của Đất Nước. Tuy vậy mấy ai biết được đằng sau vẻ hào nhoáng của một công ty lớn là một tổ chức ngầm buôn bán vũ khí và ma túy trái phép xuyên lục địa. Địa bàn hoạt động của chúng rất lớn và liên thông với nhiều quốc gia khác. FBI cũng đã vào cuộc với cảnh sát ngầm phía bên Việt nam phục kích nhiều phi vụ nhưng cuối cùng vẫn thất bại.

Truyen gay Đau thương đến chết – Sick enough to die. Chấn phong và Võ Cảnh nằm trong tổ cảnh sát đặc biệt này, công việc không mấy dễ dàng và có phần nguy hiểm, cả hai đều trải qua những khóa huấn luyện gắt gao mới có thể gia nhập. Điều đặc biệt cần lưu ý là họ không được để lộn thân phận cảnh sát cho người khác biết, vì công việc của cả hai đều rất nguy hiểm, nếu không may có thể liên lụy cả người thân của mình.

Mục đích của Chấn Phong vào trong đội đặc nhiệm này chính là muốn điều tra và bắt cho được La Thiên Hy – Chủ tịch tập đoàn Bitexco, đồng thời cũng chính là kẻ đã giết bố mẹ cậu 12 năm trước.

Tại toà biệt thực phía Tây Nha Trang.

Gã con trai với đôi mắt sắc lẻm cùng dáng đi ngạo mạn bước vào trong gian phòng chính, hắn ngồi trên chiếc ghế xoay, đung đưa ly rượu trong tay. Hắn đang xem lại mớ giấy tổ do cấp dưới thông báo.

– Thưa cậu chủ, bên công ty đã giải quyết êm rồi ạ, nhưng dường như cảnh sát đang chú ý công ty chúng ta.

Hắn không nói gì mà phẩy tay bảo tên kia ra ngoài. Ba hắn vừa mới đi khỏi đã xảy ra vụ lùm xùm bên công ty, hắn phải trực tiếp giải quyết mới xong. Còn về phía cảnh,sát hắn không mấy lo lắng, để xem sau vụ này bọn cớm ấy còn đánh hơi được gì nữa không.

– Mau gọi cho Hoàng Long, bảo cậu ta chuẩn bị kế hoạch đêm nay!

Hắn nói với bọn đàn em, sau đó nốc cạn ly rượu trong tay và nở một bị cười mỉa mai

La Chấn Bảo này không dễ cho các người bắt nạt đâu.

Tại tầng hầm bên dưới sở cảnh sát TP HCM.

Trên màn hình lớn đang trình chiếu toàn bộ những thông tin và hình ảnh mật liên quan đến tập đoàn Bitexco.

– La Thiên Hy hiện đang ở nước ngoài. Mọi việc quản lý trong công ty đều do con trai ông ta – La Chấn Bảo đảm nhiệm.

Quỳnh Nga lướt tay trên chiếc laptop, thông tin lẫn hình ảnh của Chấn Bảo được hiện ra đầy đủ. Cô nói tiếp:

– Theo thông tin từ FBI thì tối nay bọn chúng sẽ tổ chức một cuộc giao dịch nhỏ với phía tập đoàn Royal, tuy la Thiên Hy không trực tiếp quản lý nhưng chúng ta cũng không thể khinh thường La Chấn Bảo, cậu ta được các tổ chức ngầm đánh giá rất cao về cách làm việc, có thể nói là 1 người có thực lực. Nhiều tổ chức cũng phải nhún nhường trước cậu ta. Nếu đêm nay chúng ta phục kích thành công thì sẽ có lợi rất lớn.

Chấn Phong ghi chép lại cẩn thận và quan sát thật kĩ người trên màn mình. Hắn ta quả thật còn rất trẻ, thế mà đã lãng đạo một tập đoàn lớn hẳn không phải người tầm thường.

– Chúng ta sẽ chia ra 2 nhóm nhỏ: Khoa, Nguyễn Thanh và Eli sẽ theo sếp Thanh. Còn lại Chấn Phong, Võ Cảnh và Vỹ Văn sẽ do tôi trực tiếp quản lý. Kế hoạch cụ thể sẽ được phổ biến vào chiều nay, bây giờ mọi người có thể tan họp.

Ngay khi ánh điện được mở lên, mọi người liền đứng dậy cúi chào cô và rời khỏi phòng. Đợi đến khi mọi người ra ngoài hết, Võ Cảnh mới đến chỗ cô đang đứng:

– Sếp Nga, tôi có chuyện muốn nói.

– Còn điều gì thắc mắc sao cậu Võ? – Cô vẫn làm việc với laptop mà không nhìn đến anh.

– Kế hoạch tối nay, xin sếp có thể loại Chấn ra khỏi nhóm được không ạ?

Quỳnh Nga dừng lại ngay khi nghe Võ Cảnh nói thế, Cô ngước lên nhìn anh khó hiểu.

– Chúng ta đều biết rõ ân oán giữa tập đoàn Bitexco với gia đình của Phong, tôi sợ việc tối nay sẽ làm cậu ấy hấp tấp trả thù mà dẫn đến hành động nóng vội. Hơn nữa tôi sợ cậu ấy sẽ lại làm việc theo cảm tính.

Cô tắt máy tính và quay sang ngồi đối diện Võ Cảnh:

– Tôi biết cậu lo cho Phong, tôi cũng hiểu rõ hận thù của Phong với Bitexco, sếp Nguyễn là thầy cũng là người dẫn dắt tôi được như ngày hôm nay, ông bị bọn chúng giết hại đương nhiên tôi không thể bỏ mặc Phong một mình. Nhưng không thể để việc tư xen vào việc công, Phong là người có năng lực nên nhiệm vụ lần này tôi cần cậu ấy.

Võ Cảnh chỉ biết thở dài, sếp Nga đã nói thế anh đành chấp nhận, vả lại nếu sếp có đồng ý thì với tên Chấn Phong cứng đầu đó ắt hẳn cậu ta sẽ không chịu.

Gãi đầu chán nản, Võ Cảnh chỉ còn cách đi theo giám sát cậu thôi.

12 người thích truyện này

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *