Đại Thiếu Gia Anh Yêu Em – by: Bindylee

Truyện gay: Đại Thiếu Gia Anh Yêu Em – by: Bindylee. Tiểu Khiết ngồi dậy xoa xoa sau gáy, có lẽ chuyến bay đêm qua làm nó quá mệt mõi, 24 tuổi đầu chỉ biết mõi ăn và chơi, chơi và phá, nó chẳng cần làm gì thì lúc nào trong tài khoản cũng có vài trăm triệu để tiêu, cứ cách một tuần sẽ lại được chuyển thêm tiền để dùng thỏa thích.

Truyện gay: Đại Thiếu Gia Anh Yêu Em – Chương 1: Nghịch Duyên

by: Bindylee

Bất chợt nó giật mình nhìn thấy điện thoại nó đang sáng lên, có cai đó đang gọi.

– Alo – nó lựa nhựa, bằng cái giọng ngáy ngủ và mệt mỏi

– Baby, em đang làm gì đó, anh nhớ em quá – bên kia cũng là giọng của một chàng trai

– Anh nhớ em sao, em có nghe nhầm không, hay là đang có gì cần nhờ em – Tiểu Khiết trả lời

– Nếu nói em không hiểu anh, thì không còn ai hiểu anh nữa, anh đúng đang có việc cần nhờ em, những không có nghĩa là không nhớ em – bên kia trả lời

– Nói nhanh đi, lòng vòng quá –

– Anh cần vay em một khoản để làm MV, nếu em có chuyển trong sáng nay giúp anh, tí nữa anh sang dẫn em đi shopping chịu không – nó phì cười, biết ngay mà

– Gửi tin nhắn số tài khoản sang cho em, em sẽ nhờ người chuyển cho anh, em cũng đang chán đây, mới đi Ý về, có mấy món muốn tặng anh đây – Tiều Khiết nói

– Yêu em nhất trên đời đấy baby ah, ok, tầm 11h anh có mặt trước cổng nhà em – nó tắt máy, nhìn và màn hình nền điện thoại, một cặp yêu nhau vô cùng đẹp đôi, một nam ca sĩ nổi tiếng bậc nhất trong nước và nó mệnh danh là thiên thần mà nhiều người mê mệt, nhưng vì nó có nhiều tiền nên nên rất nhiều người chỉ biết nhìn nó và thèm khát, chuyện nó và chàng ca sĩ Huy Minh yêu nhau tất cả người trong giới điều biết chỉ là thế lực của nhà nó đủ mạnh để chuyện này không bị phanh khui trên các mặt báo.

Nó bước xuống nhà, trong nhà của nó có bao nhiêu người làm nó cũng chẳng nhớ hết mặt bọn họ, chỉ duy nhất bà Mai là người nuôi nấng nó từ nhỏ cho đến bây giờ vẫn còn rất quan tâm chăm sóc nó, và bà ta cũng chính là quản gia của ngôi nhà, tát cả những gì có liên quan đến khu biệt thự này đều do ba Mai sắp sếp và chỉ đạo quản lý, ba nó ông Kỳ người đàn ông giàu nhất khu vực Đông Nam Á đặt hết tin tưởng vào bà Mai.

– Thiếu gia, cậu dùng bữa sáng chứ ? –bà Mai cúi đầu khi nhìn thấy nó từ trên cầu thang bước xuống

– Mang bữa sáng ra vườn cho tôi – nó không thèm nhìn lấy mặt bà Mai trả lời rồi cứ thế bước đi, được vài bước, nó lại quay lại hỏi

– Hôm nay ở đây có tiệc sao ? – nó liếc nhìn bà.

– Dạ, đúng, hôm nay ông chủ có mời một số nhân vật nỗi tiếng đến mừng sinh nhật cô Linh Nhi – nghe đến đây nó thở dài một cái rồi giờ tay lên báo cho bà Mai biết nó không muốn nghe nữa, một năm khu biệt thự này tiếp đón không biết bao nhiêu chân dài đến đây, nó căm ghét tất cả, vì chính thói trăng hoa, bay bướm của ba nó là nguyên nhân làm mẹ nó uất ức mà tự tự chết, kể từ lúc đó nó biết mình sẽ không bao giờ tha thứ cho ba nó, không bao giờ để yên cho bất cứ người đàn bà nào sống bên cạnh ba nó.

Vừa ngồi nhâm nhi tách cà phê vừa lướt xem thế giới đang sắp xảy ra chuyện gì, nó toàn thấy báo chí nhẵn nhít viết bà ca sĩ Minh Huy lộ ảnh hẹn hò cùng diễn viên phim Ánh Sáng Thiên Đường, nó tức muốn điên máu khi nhin thấy những tấm ảnh thân mật giữa họ, nó còn nhớ vài diễn này chính là nhờ nó dùng mỗi quan hệ của tập đoàn để được xin hợp tác sản xuất và cho tên Huy kia vào vain am chính, nó nóng giận bóc điện thoại định gọi cho Minh Huy thì đột nhiên trời không mưa nhưng không biết nước ở đâu cứ bắn xối xả và người nó, nó cảm thấy vô cùng khó chịu và bực mình, thét lên

– Cái gì đâyyyyyyyyyyyyyyyyyy – sau tiếng thét đó, từ sau bụi cây, có một chàng trai cao chừng 1m80 nhưng có thể hơn, thân hình rắn chắc xuất hiện

– ờ, tôi xin lỗi tôi không biết cậu đang ngồi đây – tôi gãi gãi đầu rồi nhìn thằng Tiểu Khiết mĩm cười.

– Anh là ai ? – Tiểu Khiết liếc nhìn tôi.

– Tên tôi là Khánh Tường, là người làm vườn ở đây, xin lỗi không thấy nhóc con nên … – chưa kịp nói thêm, Tiểu Khiết không ngần ngại hất thẳng cả ly cà phê vào người tôi, dù nước không nóng lắm nhưng theo phản xạ tôi nhảy toán lên, cả cái áo sơ mi trắng ca rô của hắn bị một vết ca phê to tướng dính lên, từ cổ áo kéo dài xuống dưới bụng, nó không biết rằng đây chính là món quà sinh nhật cuối cùng của ba tôi, tôi không thể kiềm chế trước thái độ xất xược của thằng nhóc này nữa rồi, bên trong nó khác quá với vẻ bề ngoài trong đáng yêu như một thiên thần của nó.

– Thằng nhóc con kia, mày có biết cái áo này có ý nghĩa như thế nào với tao không hả – không nói gì thêm tôi hùng hùng hổ hổ đi đến trước mặt Tiểu Khiết, ánh mắt hắn như nãy lửa nhìn thẳng vào mắt Tiểu Khiết, vẻ mặt của Tiểu Khiết vẫn rất bình thường và thản nhiên, nó cứ nghên mặt lên, vì từ nhỏ cho đến giờ nó chưa bao giờ sợ ai.

– Sao anh định làm gì tôi – Tiểu Khiết vẫn cứ ngênh mặt ngẩn cao đầu nhìn tôi, tôi nhìn thẳng vào ánh mắt của nó, một mắt trong vèo nhưng sao đáng ghét đến thế

– Tao không biết mày là ai, nhưng nếu ở ngoài đường có một thằng mất dạy như mày tao đã đập nó gãy xương – tôi không giấu được sự tức giận của mình nữa

– Anh dám, anh thử động một sợi tóc của tôi xem – Tiểu Khiết vẫn giữ nguyên nét mặt.

– Mày tưởng tao không dám à – tôi vừa nói vừa bấu chặt lấy vai của Tiểu Khiết, với đôi bàn tay vừa to vừa thô ấy, làm nó đau điến

– Buông tôi ra, đau quá, buông ra – trong lúc đó bà me tôi, Bà Mai xuất hiện và kêu lên.

– Khánh Tường, buông thiếu gia ra – nghe tiếng của mẹ tôi qua sang nhìn bà, bà khẽ lắc đầu nhẹ như muốn nói với tôi là thương mẹ thì hay buông thằng nhóc con này ra, những ngón tay của tôi nới lỏng ra, nhưng vẫn không phục tôi đẩy một cái thật mạnh làm Tiểu Khiết ngã nhào ra đất, mấy cô người hầu vội chạy đến đở nó dậy, không quên ríu rít, thiếu gia có sao không.

Lần đầu tiên trong đời nó bị quê mặt trước cả một đám người hầu như thế, gương mặt nó đỏ bừng bùng, dù không đánh được nó nhưng nhìn nó tức giận như thế làm tôi cũng hạ dạ lắm. Mẹ tôi đi đến chổ của nó rồi cúi người xin lỗi nó, tôi không hiểu cái quái gì đang xãy ra, dù nó có là con của tổng thống đi chăng nữa thì thái độ của nó bị như vậy là đáng đời

– Tôi thay mặt Khánh Tường, xin lỗi thiếu gia – mẹ tôi nói.

– Mẹ, nó đáng bị như vậy mà – khi nó nghe tôi gọi mẹ ánh mắt, sắc mặt không khỏi bất ngờ, nhìn thẳng vào tôi rồi nhìn vào mẹ tôi

– Cái gì ? mẹ sao? Hai người là hai mẹ con à – nó hỏi mẹ tôi.

– Thưa đúng ạ – nhìn mẹ tôi lễ phép với nó mà tôi muôn điên lên được, tôi không thể nào chấp nhận được

– Bà Mai, cả bà và hắn đi theo tôi lên phòng, tôi có chuyện muốn nói – nó nói xong một mạch bỏ đi, ngang qua mặt tôi vẫn không quên liếc lại nhìn, kiểu như tôi sắp bị nó nuốt chửng rồi vậy.

Mẹ tôi gõ cửa đi vào tôi cũng bước theo sao, nó vẫn đang mãi nói chuyện điện thoại, bắt mẹ tôi phải đứng đợi chừng khoản 20 phút sau nó mới dừng và nói.

– Bà Mai, tôi không biết từ bao giờ bà lại tuyển những người vô học như thế vào đây làm – nó liếc lên nhìn mẹ tôi rồi liếc sang nhìn tôi, lúc này nhìn vẻ mặt của nó tôi chỉ muốn bay vào đấm cho nó một phát thôi, nhưng lúc nãy trên đường đi đến đây mẹ tôi luôn nhắc không được làm gì, hay nói gì khi không có ý kiến của mẹ.

– Xin lỗi thiếu gia, nó là con trai của tôi, hôm nay cũng là ngày đầu tiên nó đến đây làm, tôi chưa kịp dặn bảo, mong thiếu gia tha lỗi cho nó – mẹ tôi cúi đầu, quay sang thì thầm vào tai tôi “mau xin lỗi”

– Nó sai mà, tại sao con phải xin lỗi nó chứ – tôi nghinh mặt nhìn nó, nó nhíu mài nhìn tôi hết sức ngạc nhiên

– Tôi không cần biết từ ngày mai, tôi không muốn thấy tên này ở đây nữa, trả đủ hắn một tháng lương rồi cút đi – nó đập bàn đứng đậy và chỉ thẳng vào mặt tôi.

– Thưa thiếu gia … – mẹ tôi vẫn cuối đầu và chưa kịp nó gì thêm thì nó đã cắt ngang

– Bà dám cãi lời tôi hả – nó thét lên.

– Xin lỗi tôi đã làm thiếu gia bận tâm, tôi xin phép – nói xong mẹ tôi quay lưng bước đi, tôi quay lại nhìn nó, gương mặt nó lúc này đáng ghét vô cùng, nhưng khi mẹ và tôi định mở cửa bước ra ngoài thì nó lại kêu lên

– Khoan đã – tôi và mẹ hết sức ngạc nhiên quay lại, không biết cái thằng khỉ gió này định giỡ trò gì nưa đây, tôi thật sự đã không nhịn nỗi nữa rồi

– Thưa thiếu gia – mẹ tôi

– Niệm tình, hắn là con trai bà tôi sẽ không đuổi hắn đi nữa, nhưng bắt đầu từ ngày mai tôi cần một trợ lý lo cho tôi tất cả các công việc hàng ngày như sắp xếp thời gian cho tôi, đi theo xách đồ, kéo ghế cho tôi, tôi muốn hắn phải làm công việc này – nó nhìn thẳng vào mắt tôi rồi cười đểu tôi biết nó chẳng tốt lành gì đâu, chỉ là đang cố nghĩ ra chiêu trò để chọc phá, đài ải tôi thôi. Tôi quay sang nhìn mẹ, không biết mẹ sẽ định nói gì đây.

– Vâng thưa thiếu gia, tôi sẽ sắp xếp – mẹ tôi trả lời.

– Không cần sắp xếp gì nữa hết bắt đầu từ bây giờ hắn phải ở cạnh tôi 24/24, không cần nói nhiều nữa cứ thế mà làm đi, tí nữa tôi sẽ đi ra ngoài mua sắm, hắn phải đi theo xách đồ cho tôi.

Danh sách các chương:

119 người thích truyện này

Leave a Reply

3 Comments on "Đại Thiếu Gia Anh Yêu Em – by: Bindylee"

Notify of
Sort by:   newest | oldest | most voted

Tg ơi, típ đi <3 nhanh nhanh nha ;_;

Ra chap mới coi . -_-

Truyện bị đóng băng rồi sao mà k có chap mới

wpDiscuz