Nhà có 6 nam thần – Chap 22 : Yêu một người có lẽ

Truyện gay 2017: Nhà có 6 nam thần – Chap 22 : Yêu một người có lẽ

Tác giả :DD

Lúc này sân trường hỗn loạn thành một đám đông bu lại quanh chỗ Phục Duy bị ngã, mọi người đều đang bàn tán xôn xao, Đình Hạo định đứng lên hỏi cho ra lẽ với Tiểu Thiên thì bị Phục Duy níu tay lại :

-Đình Hạo, chúng ta về đi!

-Nhưng mà….

-Không sao, đi bệnh viện một lát sẽ khỏi thôi

-Ừ được rồi!

Bỏ lại cho Tiểu Thiên cái lườm cháy lửa, Đình Hạo chuẩn bị bế Phục Duy lên thì Tiểu Thiên vội ôm lấy Phục Duy trước :

-Tôi làm cậu ấy bị thương, tôi sẽ chịu trách nhiệm

Phục Duy vội gỡ tay Tiểu Thiên ra, ánh mắt lãnh đạm, lạnh lung nói:

-Không cần, tôi hoàn toàn không muốn cậu chịu trách nhiệm! Đình Hạo, chúng ta về đi!

Đình Hạo cúi xuống bế Phục Duy ra khỏi trường, bỏ lại sau lưng là ánh mắt đầy căm phẫn của Tiểu Thiên, giờ đây đối với hắn, tâm Phục Duy đã lạnh, chẳng còn một chút tình cảm gì, giờ đây, hắn thích cậu cũng được, ghét cậu cũng chả sao, cả hai chỉ là người dưng ngược lối.

————————————————————

Tối hôm ấy, Dương Tinh đến tìm Phục Duy :

-Vết thương của em….không sao chứ?

-Cảm ơn cậu, mình không sao, Dương Tinh có chuyện này mình muốn với cậu, tình cảm của chúng ta từ trước đến giờ luôn là một sai lầm, cậu cũng rõ một người níu một người buông sẽ chẳng thể có kết cục tốt đẹp, chi bằng đau một lần rồi thôi, cậu rất tốt, điều kiện cũng không tồi, chắc chắn sẽ tìm được người tốt hơn em để yêu.

Chưa để Dương Tinh kịp trả lời, Phục Hàn bỗng từ trong nhà chạy ra :

-Anh, đây là bạn anh à?

-Ừ

-Oa, đẹp trai thật đó ! Anh đẹp trai, anh tên gì vậy ?

Phục Duy phải vỗ đầu cười khổ với đứa em này, chẳng biết giữ mồm miệng gì cả, nghĩ gì nói đó :

-A _Phục Duy chợt hét lên_ Mình còn bài tập chưa làm, cậu với Phục Hàn nói chuyện đi_ lại gần nói nhỏ vào tai Dương Tinh_ Em trai mình có vẻ rất thích cậu đó.

Phục Duy bỏ đi vào nhà, tránh làm kì đà cản mũi.

——————————————————

Sáng hôm sau, lúc Phục Duy chuẩn bị đi học thì bị Phục Hàn níu lại :

-Anh !

-Hả ?

-Cảm ơn anh.

-Vì chuyện gì ?

-Dương Tinh_ Phục Hàn đỏ mặt nói.

-Em trai à, đừng vội mừng, Dương Tinh nhiều người thích lắm, em nghĩ mình được chọn sao ?

-Hứ, với nhan sắc của em thì không gì là không thể !

-Tự luyến cũng là bệnh đó em trai, thôi anh đi học đây, chúc em may mắn.

Do chân bị đau nên sáng nay Đình Hạo phải chở Phục Duy đi học, trên đường không ngừng hỏi han chân cậu làm cậu phải nói khô cả miệng mới khiến Đình Hạo an tâm. Đến trường trong lúc chờ gửi xe Đình Hạo bảo cậu đi lên lớp trước gửi xe xong sẽ đi ăn cùng nhau. Đang trên lên lớp thì Phục Duy gặp Tiểu Thiên, cậu né sang trái để đi thì hắn cũng chặn sang trái, cậu qua phải hắn cũng qua phải, bực mình cậu lên tiếng :

-Có chuyện gì vậy ?

-Vết thương của cậu có sao không ?

– Chuyện của tôi không liên quan đến cậu.

– Nhưng tôi là người làm cậu bị thương ?

-Thì cậu cứ xem như chưa từng làm là được rồi.

-Cậu thực sự ghét tôi như vậy sao ?

-Không hề, tại sao tôi phải ghét cậu chứ !

Đang nói chuyện bỗng Đình Hạo chạy đến bên Phục Duy, kéo cậu đứng lại gần mình :

-Sao cậu còn chưa cất cặp nữa !

-À tớ chuẩn bị đi đây.

-Vậy tớ đi với cậu !

-Ừ !

Cả hai vui vẻ đi ngang qua mặt Tiểu Thiên, làm hắn tức đến lộn cả ruột gan, tại sao có thể như vậy được chứ, Phục Duy nhất định phải là của hắn, của một mình hắn.Trưa hôm ấy Đình Hạo bảo Phục Duy ở trong lớp chờ mình một một lát, vì phải đi giải quyết một số chuyện của hội học sinh, đang ngồi nghịch điện thoại bỗng ánh sáng trước mặt bị che mất làm Phục Duy phải ngẩng đầu lên nhìn :

-Cậu qua đây làm gì ?

Tiểu Thiên vui vẻ cười một cái tỏa nắng rồi nói :

-Tìm cậu

-Tìm tôi ? Để làm gì ?

-Đi về chung.

-Tại sao tôi phải vể với cậu ?

-Tôi đã có lòng như vậy, cậu về cùng tôi rồi chúng ta sẽ đi ăn được không ?

-Tôi chờ Đình Hạo cùng về, cậu về trước đi.

-Đình Hạo, lại là hắn, cậu chỉ biết mình hắn thôi à ?

-Liên quan gì đến cậu ?

Vừa mới nói xong câu, Phục Duy đã bị Tiểu Thiên nắm cằm, từ trên hôn xuống, cậu muốn kháng cự nhưng lại bị hắn hung hăn nắm chặt hay tai, lưỡi cậu bị hắn hung hăng quấn chặt, hắn ngấu nghiến đôi môi cậu, một bàn tay luồn vào tóc đỡ gáy Phục Duy làm nụ hôn càng sâu hơn. Đúng lúc này có tiếng bước chân ngoài hàng lang, Phục Duy hoảng hốt mở to mắt, phải chăng là…….

Thuộc truyện: Nhà có 6 nam thần – by DD

Comments

  1. Quinn says

    Trời ơi truyện hay quá ra chap mới đi tác giả ơi. Sao đợi quài mà không thấy??? Huhu
    Màu màu lên đi tác giả ơi khoomg chờ được nữa đâu.

  2. Hoang says

    Du tay viet con hoi yeu.minh doan la do loi dien cach cua VN nhung ban viet rat hay rat co sang tao.hi vong ban se dang chuong moi nhanh chong

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *