Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 7

Truyện gay: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 7

– Ủa bạn bè gì vậy, tụi mình có bạn bè gì với nhau hả ?

– À không, ý Hào là … đồng chí đồng đội giúp đỡ nhau thôi mà !

– Ủa vậy hả, vậy cho hỏi đồng chí Hào có công chuyện gì mà sẵn tiện xuống đây rồi mua báo dùm tui vậy ?

– Hào … Hào đi … !

“Biết ngay mà, làm quái gì có công chuyện ở đây ? Có môn mình là công chuyện để nó đi xuống thì có”. Khoa lên tiếng để nó khỏi khó xử:

– Hihi, cám ơn Hào quan tâm nha, mà sẵn tiện Hào giúp dùm luôn cái này được không ?

– Được … được, Khoa nói đi.

– Sáng thứ 2 có báo Hoa Học Trò đó, thứ 3 Hào có mua báo 2! thì mua dùm cuốn kia luôn nha, được hông ?

“Trời, thằng này làm như nó không phân biệt được giúp đỡ với lợi dụng hay sao đó. Nó gật đầu ngay mà không cần suy nghĩ … thôi được rồi, nó muốn thì cho nó làm, mình không ép, dù sao cũng có báo đọc chùa, đỡ ghê”.

– Sáng thứ 3 Triều nhớ ở trong phòng nha, Hào đem báo xuống cho Triều. À mà Triều có thích ăn gì không, để sẵn ra ngoài Hào mua dùm Triều luôn.

– Thôi hông cần đâu, phiền Hào quá à ! Hai cuốn báo được rồi.

– Có cần ra ngoài mua gì … thì nhắn Hào nha, Hào gác xong là ở trong Trung đội không à !

– Ừa, Triều biết rồi. Thôi Hào đi gác đi, giờ Triều phải xuống đây rồi. Triều đi nha, bye Hào.

Thấy cái miệng ú ớ của nó là biết nó muốn hỏi nữa rồi. Cầm cuốn báo trong tay, Khoa vọt lẹ ra ngoài. Sao nó không có cảm tình với thằng này gì hết, nói chuyện với nó mà Khoa toàn ngó lơ đâu không, lâu lâu có dừng lại nhìn vào mắt nó nhưng chưa tới 1 giây nữa. Mặc cho nó cố gắng gây ấn tượng, mình cứ giữ khoảng cách với nó là được !

Sáng thứ 3 hàng tuần, một cách đều đặn, mỗi buổi sáng nó đều đem báo vào cho mình, nếu không có mình thì nó ngồi đó chờ, chừng nào đưa tận tay mình hai cuốn báo nó mới chịu đi gác. Dù chỉ dừng lại ở việc đó thôi, mà sao Khoa thấy nét mặt nó hớn hở quá mức với phản phất một chút hạnh phúc nữa. Mà chẳng có gì để ngồi đó mà lạ lẫm, đó chỉ là cảm xúc được lặp lại thôi, Giang cũng đã từng đem đến cho nó cái cảm giác đó đó … cảm giác lúc mới quen !

Cho đến một hôm. Bữa đó mới hơn 6h sáng mà trời đã mưa lâm râm rồi, nhìn chừng là biết chắc thế nào cũng mưa lớn, chán thiệt, mưa gì mà vào lúc sáng sớm, chả làm được gì. Cái hành lang trước phòng nó rộng chưa tới 2 mét, mỗi lần trời mưa nếu không đóng cửa phòng là bị tạt ngay. Vừa với tay khép cái cửa lại, nó giựt mình khi thấy bóng thằng Hào chạy vụt vào, cái áo lấm tấm nước mưa khá nhiều, chìa hai cuốn báo ra cho Khoa, thằng Hào cười tươi :

– Hên quá chạy vào kịp, báo của Triều nè !

Tự nhiên Khoa thấy ngại ngại sao đó, đồng ý là nó không ưa thằng này :

– Mắc công quá vậy, chờ tạnh mưa rồi đem tới cũng được mà ?

– Sợ trời mưa Triều ngồi một mình chán, Hào tranh thủ đem tới luôn. Thôi Hào ra cổng gác nha, Triều đọc báo đi.

– Mưa lớn rồi kìa sao đổi gác được, chờ mưa tạnh rồi đi.

– Vậy … vậy là Triều cho Hào ngồi lại đây hả ?

– Ủa chứ không lẽ kêu chờ tạnh mưa là ra hành lang ngồi chờ ? Sao ngơ quá vậy ?

“Chửi nó mà nó cũng cười được, thằng này không biết nó bị gì nữa”.

Khoa cầm tờ báo ra ghế ngồi, nó ngồi kế bên. Im lặng. Khoa thì chăm chú vào tờ báo, nó cũng ngồi im chẳng nói gì. Ngoài trời mưa vẫn cứ rào rào …

Rốt cuộc thằng Hào cũng lên tiếng, nó ấp úng :

– Triều …

Hả – Vẫn chăm chú vào tờ báo, Khoa không buồn quay lại nhìn nó – gì Hào ?

– Cái hôm ngoài bãi rác …

– Ừ ! Sao ?

– Cám ơn Triều cho Hào cơ hội nói chuyện với Triều nha !

– Trời ! Riết tui thấy anh nhảm nhí sao đó nha !? Muốn nói gì thì cứ nói đi, có sao đâu, bộ nhìn mặt tui khó gần lắm hả ?

– Hì … không biết sao mỗi lần muốn nói gì với Triều tự nhiên Hào lại như vậy nữa ?

– Vậy là anh có vấn đề rồi đó, đi lên Quân y khám đi.

– Quân y chắc cũng bó tay thôi, cái này có phải bệnh đâu mà chữa ?

– Chà, cũng chịu giỡn quá ha, vậy anh nói tui nghe coi anh nghĩ anh bị cái gì ?

– Chắc bệnh lạ thoáng qua !

Hahaha – Tự nhiên Khoa lại bật cười, mà thiệt là nó mắc cười lắm – Vậy cũng nói được nữa, mà nè, trời tạnh mưa rồi kìa, đi đổi gác đi kìa !

– Ừ, thôi Hào đi nha, mai nói chuyện tiếp.

– Baiii !

Chẳng biết nó vô tình hay thằng Hào cố ý, một hai câu chuyện đẩy đưa làm tần suất nó gặp thằng này càng lúc càng nhiều hơn. Nhưng nó để ý, mỗi lần nó đi đâu, làm gì mà có Giang là không thấy thằng này đâu hết. Còn lúc vắng Giang thì thằng này ở đâu chui ra bắt chuyện với nó tỉnh bơ. Thôi kệ, vẫn cứ giữ khoảng cách cố định như vậy được rồi, hơi đâu mà lo xa …

Chuyện này nói hoài nói mãi, nói không chán : bất cứ đứa nào đi nghĩa vụ cũng đếm ngày đếm tháng, mong cho đến ngày về. Mà chuyện đời nó vậy đó, đứa nào càng mong thì càng thấy lâu, và ngược lại, đứa nào dửng dưng mặc kệ thời gian trôi, đến khi giựt mình quay lại, thì nó như chiếc thuyền lạc ngoài biển xa vậy …

Những ngày êm ả bên Giang, bên anh Bảo, lòng Khoa dù muốn hay không nó vẫn mang một chút lo lắng, tiếc nuối trong đó, dù cố không nghĩ tới nhưng vẫn không tránh được, mãi mãi là vậy. Và cái lo lắng đó thì đang lớn dần theo thời gian, và đến một ngày thì nó bỗng dưng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết : anh Bảo sắp xuất ngũ !

Anh Bảo nhập ngũ trước nó, kết thúc tân binh, anh đăng ký đi học tiểu đội trưởng chuyên ngành Bộ binh, cho nên thời gian phục vụ tại ngũ của anh tăng thêm 6 tháng nữa. Bất cứ ai đăng ký đi học ở trường quân sự đều phải ở lại thêm 6 tháng. Những người đi cùng đợt với anh Bảo xuất ngũ hết rồi, anh thì ở lại huấn luyện thêm hai khoá tân binh nữa. Bây giờ đã là tháng 5, những ngày anh ở lại … có thể đếm được trên đầu ngón tay. Mấy hôm nay Khoa đứng ngồi không yên. Sáng, trưa, chiều, tối … lúc nào nó cũng dính cứng ngắc với anh Bảo. Bảo biết trong lòng nó nghĩ gì, nhưng dù không thấy phiền, anh vẫn thấy áy náy như thế nào đó. Giang xuống kiếm nó cũng không thèm gặp, Giang chọc ghẹo nó cũng không buồn trả lời, mỗi lần như vậy Bảo chỉ còn biết cười trừ.

Trưa nắng …

– Buồn ngủ thì ngủ đi, sao ngồi đó hoài vậy ?!

– Anh ngủ đi, em nhìn anh ngủ là được rồi.

– Em nhìn vậy anh nhột … sao anh ngủ được, thôi xuống ôm anh ngủ nè !

– Hông … em chỉ muốn nhìn anh ngủ thôi …

– Ngộ ghê nha, hồi lúc còn tân binh hắt hủi anh, giận anh, đánh anh đau muốn chết, rồi mấy tháng trước có thằng Giang kế bên nữa, có thèm xuống đây đâu ? Sao giờ tự nhiên bám anh dữ vậy hả ?

Tính chọc vu vơ vài câu, Bảo chưa kịp cười khẽ đã thấy mắt nó rơm rớm. Bảo bật dậy, lại ngồi gần nó, ôm nó. Cái dáng người nhỏ con của anh ôm chặt lấy nó làm nó chợt cười mỉm, anh nói :

– Thôi anh xin lỗi nha, anh lỡ lời !

Ghét – Khoa khịt mũi, pha chút dỗi hờn trong giọng nói và ánh mắt.

Thôi ngủ nè – Bảo kéo nó nằm xuống, lấy tay nó quàng qua người mình – Ôm anh ngủ đi nè, nhõng nhẽo hoài …

Cái cảm giác được ôm trọn yêu thương trong lòng đã thật, nó như mênh mông, bao la, bất tận …

Và cảm giác vụt mất yêu thương cũng như vậy đó, nó cũng mênh mông, bao la, bất tận … và sâu thăm thẳm. Hệt như đang rơi xuống một cái vực không đáy.

Dù chưa chính thức tới lúc anh Bảo xuất ngũ, nhưng Khoa đã cảm nhận được như vậy rồi. Không phải tự nhiên nó cảm thấy vậy, mà … do lúc ngủ dậy, nó không thấy anh Bảo đâu. Tưởng ổng tắm, nó ra nhà tắm nhưng không thấy, nó vụt chạy xuống đại đội 7 cũng không thấy và không có Giang ở đó, nó chạy ra bãi thể lực, chỗ hít xà đơn đông người nhưng cũng không thấy bóng dáng anh Bảo đâu.

Hoang mang ! Nó tới những nơi mà anh Bảo hay lui tới, cũng không thấy đâu !

Bực bội ! Ổng làm cái trò gì vậy ? Chạy tới chạy lui như điên nãy giờ cũng tới giờ cơm rồi ! Ổng đi đâu vậy trời ?

Tức tối ! … “anh Bảo, anh nhớ nha, gặp anh tui đánh anh nữa cho anh coi, đánh một cái thật đau cho bỏ ghét”. Nó tự nhủ rồi hậm hực đi ăn cơm một mình, Giang cũng biến đâu mất tiêu rồi. Dám hai người leo rào ra ngoài đi “vui vẻ” nữa rồi quá … Hừ !!! Càng nghĩ càng tức …!!!

Và nguyên cả một ngày hôm sau, nó cũng chẳng thấy anh Bảo đâu. Đến bây giờ thì nó đã lo lắng thực sự rồi, còn Giang nữa, chả biết biến đâu mất tiêu luôn rồi. Nếu nghĩ anh Bảo đào ngũ lại càng không đúng, gần xuất ngũ rồi đào ngũ về nhà làm gì nữa !

Hic hic, anh Bảo. Sao anh ác quá vậy ? anh với Giang đang làm cái trò gì vậy hả ?! …

Đang mếu muốn khóc, chợt cửa phòng bật mở, nó ngước mắt nhìn ngay nhưng hụt hẫn cũng tức thời. Là Hào, vẫn như mọi khi, thằng Hào tươi cười lại ngồi gần nó. Như giọt nước tràn ly, tự dưng nó bật khóc ngon lành. Hào ngớ người chả biết gì, chỉ biết ngồi im cho nó tựa vào mà khóc … đang lúc cô đơn tột cùng mà có người cho mình dựa vào như vậy, cũng đáng phải khóc lắm chứ !

Buổi tối hôm đó, nó không ngủ ở phòng mà xuống đại đội 5 ngủ, trước khi đi nó có tạt qua đại đội 7. Cái giường của Giang đã giăng mùng rồi, nó hỏi thì mấy đứa kia nói Giang vừa mới ra ngoài tức thì. Trời … sao giống đang bị trêu ngươi quá vậy ? Mà thôi, không đi kiếm đâu, anh Bảo lúc này quan trọng hơn. Cái giường của ổng vẫn trống không, cái balô vẫn còn nguyên đó. Buồn bã, Khoa dốc hết đồ trong balô ra, sắp xếp lại từng món cho ngăn nắp rồi giăng mùng ngủ.

Khuya hôm đó mưa bất chợt, vẫn như mọi khi, mưa vồn vã trên mái hiên. Khoa trở mình, tự nhiên nó thấy trong chăn ấm lạ thường, có cảm giác cái phần chăn bên nó nhỏ đi nữa. Nó mở mắt, ánh sáng của cái đèn hành lang hắt vào cũng đủ thấy rõ … là anh Bảo. Chớp chớp mắt vài cái để chắc chắn là không nhìn lầm. Trời … bực bội làm nó tỉnh ngủ. “Không lẽ đạp ổng một cái lọt giường chứ ? Nhìn cái mặt hiền từ của ổng kìa ! Sao tự nhiên ghét quá không biết ! Thôi cho ổng ngủ đi, có gì mai đánh ổng sau !!!” Nghĩ xong, Khoa gạt cái tay Bảo để trước ngực ra, nó xích lại gần rồi ôm lấy Bảo thiu thiu ngủ.

Mưa vẫn cứ vồn vã ngoài kia !

Bảo chưa bao giờ nói dối nó, cho nên cái lý do “đi làm điều bất ngờ tặng em” của Bảo được nó chấp nhận ngay, mặc dù trước đó nó đánh ổng mấy cái đau điếng. Đâu có ngờ hơn một ngày qua ổng ở trên cái chòi gác phòng không của tụi bạn ổng ở đại đội Phòng không đâu ! Mấy đứa tiểu đội trưởng bên đó vài bữa nữa cũng xuất ngũ chung với Bảo, là tụi nó đi cùng đợt với anh Bảo luôn đó, không biết làm cái gì trên đó mà hỏi cứ giấu tới giấu lui hoài. Đã vậy còn rủ Giang đi theo nữa, chắc trốn trên đó nhậu nhẹt chia tay anh em chứ gì nữa ? Anh Bảo với Giang mà đi đâu thì chỉ có đi nhậu thôi ! Mà tức thiệt, thà nói một tiếng cho mình biết thì đâu có mắc công lo lắng như vậy. Đã vậy chẳng hiểu sao bữa đó lại rúc đầu vào lòng thằng Hào mà khóc ngon lành, làm nó cứ đi theo hỏi thăm suốt … mà ngộ ghê, sao đối với mình nó sốt sắng dữ vậy không biết ???

Hôm nay là ngày cuối rồi !

Đêm nay là đêm cuối cùng rồi !!!

Cái sân chào cờ hôm nay làm hoành tráng quá, trên khán đài để nguyên cái bảng với dòng chữ to đùng : “Lễ tiễn quân nhân hoàn thành nghĩa vụ quân sự về địa phương”. Theo thường lệ, khi lính mới nhập ngũ hay lính cũ xuất ngũ, trung đoàn đều mời các trung tâm văn hoá quận … về biểu diễn. Lúc đầu là vài bài hát về cách mạng, tiền chiến, sau đó chuyển dần qua các bài hát sôi động hơn, hay hơn nữa là nhạc nền thì của Kpop, US&UK mà lời thì … lời Việt. Ca sĩ thì thôi đừng nói tới, chỉ thấy na ná nhau khoảng quần áo te tua, đầu tóc rối nùi, giọng thì chua chát quá xá. Khoa nhớ cái hôm nó nhập ngũ, có 3 con mắm lên giới thiệu tên tuổi, rồi tên nhóm là Hải Âu hay Bướm Trắng gì đó không nhớ rõ nữa. Cái nhóm đó là ấn tượng nhất trong cái đêm văn nghệ đầu tiên đó, tụi nó hát bài Lá Xanh mà nhảy không khác gì Thuỷ Tiên trong bài Chàng Trai Tháng 12, có đứa còn cao hứng, đi xuống khán đài, tiến lại phía cây cột cờ mà … múa cột nữa. Đám lính ở phía dưới thì cứ nhao nhao lên, hò hét la hú um sùm. Kết thúc màn biểu diễn nóng bỏng đó là cảnh Vệ binh lên mời 3 cô ra sau sân khấu, nhạc bị tắt giữa chừng, cán bộ lên thông báo phần biểu diễn quá phản cảm nên không thể tiếp tục, trong khi đó phía dưới cứ “nữa đi em,tiếp đi em…” và còn vỗ tay rần trời nữa. Bữa đó nó cười muốn hết hơi.

Lần này chắc ban tổ chức rút kinh nghiệm rồi, nên cái đêm văn nghệ tối nay chỉ ca đi ca lại vài ba bài hát truyền thống thôi, chán chết ! Nhưng thôi, có gì quan trọng đâu, trên đó hát cái gì cứ hát, dưới này ngồi gần anh Bảo với Giang là được rồi ! Tối nay đông thật, lính cũ lính mới đầy đủ hết. 3 đứa ngồi hàng ngang phía dưới cùng, Khoa ngồi giữa, tay nó nắm lấy tay anh Bảo, đầu tựa vào vai anh, Giang ngồi kế bên vòng tay qua ôm eo nó, lâu lâu nó nhướng mắt lên nhìn anh Bảo. Anh có vẻ buồn buồn sao đó …

Cứ ngồi như vậy, im lặng và lắng nghe ! Chợt trên sân khấu có một thằng bộ đội lên giới thiệu, ngồi dưới này nhìn lên Khoa chỉ thấy cái bộ đồ màu xanh chứ chẳng thể nào nhìn rõ mặt được :

– Chào tất cả các chiến sĩ của trung đoàn GĐ, em tên … ở đơn vị … . Sau đây em xin trình bày bài hát “Điều Ước Giản Đơn” dành tặng cho các anh lính sắp xuất ngũ nói chung và đặc biệt của một người gửi tặng cho Trợ lý Quân Nhu ban Hậu Cần nói riêng. Sau đây mời mọi người cùng thưởng thức.

Giai điệu bài hát quen thuộc vang lên, tự nhiên Khoa giựt mình, nó nhìn anh Bảo cười rồi quay qua Giang :

– Ê ê, có đứa nào gửi nhạc cho em kìa, tiếu quá ha !

Im lặng.

– Anh biết bài này không ? Bữa em với anh coi trên tivi đó !

Vẫn im lặng !

Cái tay đang ôm eo Khoa buông ra. Nó cũng thừa hiểu chẳng phải Giang mỏi tay, nó cảm thấy có gì bất thường trong cái hành động đó. Nó hỏi tiếp :

– Ủa ? Anh sao vậy ! Anh nhìn em kiểu đó là sao ?

Vậy là sao hả ? – Giọng Giang có vẻ không bình thường cho lắm – Mấy người giải thích đi, vậy là sao ?

– Sao là sao ? Anh ngộ quá vậy, em có biết gì đâu ? Có người gửi cho em thì em nói với anh vậy thôi ?

– Tui bực bội rồi đó nha, mấy người giải thích đi. Vậy là sao ? HẢ ?

Thôi có cái gì đâu, hai đứa đừng gây nữa – Bảo chen giọng vào !

– Không có thôi gì hết, bây giờ mấy người nói cho tui nghe đi, làm gì mà đứa nào lại gửi cái bài hát đó cho mấy người ! HẢ ?!

– Em nói là em không biết, em cũng như anh thôi, em KHÔNG CÓ BIẾT ! Anh quá đáng lắm đó !!!

Tức mình, Khoa đứng dậy xách ghế đi về, mặc cho anh Bảo gọi í ới phía sau, trên khán đài từng lời bài hát vẫn vang lên ….

… Chỉ cần được thấy em cười vui, thấy em bình yên là mọi buồn đau, mọi lo toang cuộc sống như dần tan biến !

Điều anh mong ước thật giản đơn, ước mong ngày sau dù đời buồn đau, mình luôn sẽ gần nhau …

Giang nhăn nhó khi thằng Bảo giục đuổi theo Khoa. Khoa không đi về Hậu cần, nó đi thẳng xuống đại đội 5, Giang chạy theo nắm tay nó lại, giọng vẫn còn chút bực dọc :

– Em đứng lại coi, mình nói chuyện chút !

– Dẹp ! Không có nói gì hết, anh đi về đi.

– Bây giờ có đứng im không hả ?

– Tui nói một lần thôi nha, anh bỏ tay tui ra, đi về đi, tui không muốn gặp anh nữa đâu.

– Sao ? Bây giờ thì ai quá đáng hả ? Mấy bữa nay lơ anh anh không thèm nói thì thôi, bây giờ bày đặt giận lẫy hả ?

– Mặc kệ tui, bỏ tay ra coi.

– Rồi nha, giận thì giận luôn nha !

– Ừa, đừng có xuống kiếm tui nữa, đi về đi !!!

Giằng mạnh tay ra khỏi bàn tay của Giang, Khoa bước đi nhanh.

“Sao giống quỷ quá vậy ? Tự nhiên ghen bóng ghen gió, mình có biết gì đâu chứ?”. Khoa nhăn nhó leo lên giường anh Bảo nằm. “ Muốn làm mặt giận với tui hả, rồi được rồi, giận thì giận đi, coi ai làm huề với ai trước”.

“Ủa mà ai lại gửi cái bài hát đó cho mình vậy ta ? Ý gì đây ??? Chỉ cần được thấy em cười vui, thấy em bình yên là sao ???”

“Bực bội quá, cái ngày cuối cùng mà cũng có chuyện nữa !”

Nó vẫn nhìn chằm chằm lên trần nhà, có tiếng bước chân vào phòng, nó nhìn ra, là anh Bảo :

– Giang đâu rồi em ?

– Em không biết, em không quan tâm nữa, muốn đi đâu thì đi, mặc kệ !

– Thôi mà, mấy bữa nay em không để ý tới nó nên nó buồn vậy thôi, giận làm chi ?

– Thôi em không nói tới chuyện đó nữa đâu. Anh soạn đồ xong hết chưa ?

– Chưa nữa, để anh coi lại coi cái nào đem về thì đem về, cái nào bỏ thì bỏ luôn !

Tất cả quân trang lúc nhập ngũ cho đến lúc xuất ngũ, chỉ trừ bộ đồ rằn ri K07 là trả lại thôi, còn lại được mang về hết. Khoa lấy bộ đồ K03 của anh Bảo ra xếp lại, cái bảng tên “Trần Anh Thế Bảo” đã phai mờ gần như trắng xoá, tự nhiên nó buồn rười rượi. Có tiếng còi tập trung đại đội, đại đội trưởng gặp gỡ toàn bộ tiểu đội trưởng của cả đại đội lần cuối trước khi xuất ngũ. Sáng mai khi làm xong lễ xuất ngũ, đại đội 5 sẽ được biên chế thêm tiểu đội trưởng mới, toàn bộ là bên trường quân sự về, vậy là lúc đó nó hết được xuống đây tắm nữa rồi. Nhưng thôi, nó chẳng muốn xuống đâu, cái nhà tắm đó nhiều kỷ niệm lắm … từ lúc tân binh cho đến bây giờ mà ! Hình như sinh hoạt xong rồi, Bảo đi vào mở balô ra lấy cái khăn với cái quần đùi :

– Ra ngoài tắm Khoa ơi !

Vẫn vậy, nó im lặng ngồi trên cái bật thềm.

Anh Bảo nè – Giọng Khoa buồn thiu – Mai xuất ngũ xong là anh về lại Phú Quốc luôn hả ?

– Ừ, mai anh qua nhà mợ anh soạn đồ rồi về quê luôn.

– Vậy nếu mai mốt em xuất ngũ, chắc em không được gặp anh nữa rồi hả … ?

Bảo đáp lại, giọng cũng buồn thiu :

– Ừ … nhưng nếu có cơ hội, anh sẽ vào lại thành phố.

– Em nhớ anh nhiều lắm đó !!!

Bảo lau người rồi mặc cái quần vào, giọng có chút gì đó ngập ngừng :

– Khoa xuống đây anh nói !!!

Khoa đi lại, nó muốn ôm anh lắm một cái thật lâu, thật ấm giữa trời lạnh thế này. Vòng tay qua ôm lấy cái dáng người nhỏ con của Bảo, tự dưng Bảo cầm một tay Khoa, nắm chặt, và từ từ đưa xuống phía dưới. Khoa cảm nhận được hơi thở mạnh của Bảo sau gáy mình :

– Anh Bảo …

Cái tay Bảo nắm tay Khoa chặt hơn và đưa ngay vào chỗ-đó.

– Anh … anh Bảo …

Bảo giữ tay chặt quá, nó không rút ra được. Bất ngờ cái tay của nó không còn đụng chạm ở ngoài nữa, từ từ đưa xuống dưới và … đưa vào phía trong :

– Anh Bảo, anh … anh làm gì vậy ?

– Anh …

– Bỏ em ra … !

– Anh … anh chỉ muốn … thương em nhiều hơn thôi !

– KHÔNG ĐƯỢC !!!

Nó giằng mạnh tay ra và đẩy người cả hai ra xa. Nét bối rồi tràn ngập trên khuôn mặt cả hai !

– Anh sao vậy ?

– …

– Anh đừng có nhìn em như vậy, anh nói đi. Sao anh lại làm như vậy ?

– Em trả lời anh câu này trước đi, được không ?

– Được ! Anh hỏi đi.

– Tại anh không phải là thằng Giang nên em không chấp nhận. Đúng không ?

– Không phải !

– Chứ sao, em nói đi !

– Anh là anh ! Là tiểu đội trưởng của em, và duy nhất là của em. Tình cảm em dành cho anh chỉ là như vậy thôi.

– Vậy còn thằng Giang ?

Anh hỏi vậy là sao – Giọng Khoa đầy ngờ vực – Sao lại đem Giang ra so sánh ở đây ? Giang có kể gì cho anh nghe hả ?

– Có, thằng Giang kể hết cho anh nghe rồi !

– Trời … sao … sao dám … Tức quá !!!

– Đó ! Giờ em nói đi, còn thằng Giang thì khác với anh chỗ nào ?

– Giang … Giang là bạn đặc biệt của em !

– Hahaha, biết ngay mà, nó cũng nói em là bạn đặc biệt của nó ! Vậy ra cái hành động hồi nãy của anh bị thừa rồi … Thôi ! anh xin lỗi em, tự nhiên anh cao hứng vậy thôi.

Khoa cười, không khí hết căng thẳng rồi, bất giác nó giựt mình :

– Ủa mà anh Bảo ? Giang kể gì về em cho anh nghe vậy ?

– Bí mật của hai người đàn ông.

– Ặc, vậy anh nghĩ em là gì, đánh cho bây giờ !
—————

Thuộc truyện: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – FULL

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *