Nhà có 6 nam thần – Chap 20: Tôi thua rồi

TRUYỆN GAY: Nhà có 6 nam thần – Chap 20: Tôi thua rồi

Tác giả : DD

– Người mà cậu nói không lẽ là Đại Thiên ư?

– Hiện tại em cũng không rõ đó là ai nhưng mà em sẽ cố gắng điều tra cho ra. Anh cũng đừng đặt quá nhiều tình cảm cho nó.

– Chuyện của tôi tôi tự lo liệu, không cần cậu quan tâm. Cảm ơn cậu vì đã nói tôi biết. Tôi về trước đây.

Dương Tinh đi thật nhanh ra bãi đỗ xe, cả buổi không hề nhìn Ngô Đồng dù chỉ là 1 cái liếc mắt, khiến nó phải nhìn theo trong vô vọng. Lúc Dương Tinh về nhà thì Phục Duy vẫn chưa thức, cậu vẫn còn nằm cuộn tròn trong chăn bông, khuôn mặt hồng hào đáng yêu làm sao khiến anh không kiềm lòng được mà khẽ hôn cậu 1 cái.

Lúc sau, cậu cựa mình thức giấc, ngáp một hơi thật dài, đôi mắt tròn xoe nhìn Dương Tinh đang nhâm nhi ly rượu, khuôn mặt điển trai phảng phất một chút âu lo, buồn bã, trong nắng chiều, khuôn mặt đó như một bức tượng đồng ám ảnh tâm trí người xem, mà mãi về sau đó, cậu cũng không quên được khoảnh khắc này. Nghe tiếng động đậy sau lưng, Dương Tinh quay lại nhìn, đôi đồng tử đen láy của anh chạm vào cái nhìn của cậu, bất giác anh lên tiếng :

– Em thức rồi à?

– Sao anh lại uống rượu vậy? – cậu nói trong cái ngáp ngắn ngáp dài – Có chuyện gì à?

– Phục Duy à, em hãy nói thật cho anh biết, có phải từ trước đến bây giờ, em chưa từng yêu anh, phải không?

Câu hỏi đột ngột của anh khiến cậu bất ngờ, sao đột nhiên anh lại hỏi như vậy, đúng là từ trước đến nay ngoài sự cố ở quê ra thì cậu chưa bao giờ có 1 tý cảm giác gì với anh, nhưng cậu không thể nói sự thật này ra, vì nó qua phũ phàng, nhất thời cậu không biết trả lời làm sao nên chỉ cúi đầu im lặng. Dương Tinh nhìn cậu bất giác cười khổ, uống cạn ly rượu, rồi lên tiếng :

– Anh đã biết câu trả lời của em rồi, em không cần nói ra đâu. Từ trước đến nay đều do anh cố chấp, cho rằng chỉ cần có được thể xác thì cũng sẽ có được trái tim em. Nhưng anh đã lầm. Tất cả chỉ là mộng tưởng, nếu chúng ta tiếp tục dây dưa với nhau, chỉ làm khổ cả hai thôi, bây giờ nếu em muốn ra đi anh cũng sẽ không cản, nhưng có 1 điều em hãy nhớ rằng chỉ cần em lên tiếng, anh sẽ luôn đến bên em ngay lập tức.

Phục Duy lặng lẽ nhìn khuôn mặt như sắp khóc của Dương Tinh, có 1 chút không nỡ nhưng đúng như lời anh nói, nếu cứ dây dưa liệu ai trong số 2 người sẽ được hạnh phúc thà chọn cách tàn nhẫn 1 chút nhưng giải thoát cả 2. Anh hận cậu vô tình cũng được, chán ghét cậu cũng được, sợi dây ràng buộc bọn họ đã đứt có níu kéo cũng không được, thôi thì buông lơi, trả tự do cho nhau, cũng chính là giải thoát cho chính mình.

Dương Tinh nhìn Phục Duy dọn đồ ra đi mà lòng đau như cắt, không phải có người nói chỉ người mình yêu được hạnh phúc thì bản thân mình cũng được vui, vậy tại sao lúc này anh lại như chìm vào bể khổ,mãi mãi chỉ có đứng nhìn cậu mà không thể chạn vào. Phục Duy cuối cùng đã xếp xong quần áo chuẩn bị kéo vali đi thì bàn ta thì Dương Tinh nắm kéo lại, gương mặt cả hai gần đến nỗi sắp chạm vào nhau, anh như muốn níu kéo lại một chút gì đó còn sót lại trông vô vọng nhưng cậu đã phủi sạch nó bằng hành động nhẹ nhàng gạt tay anh ra, lên tiếng phá tan sự tĩnh mịch :

– Em không xứng với anh đâu, em tin sẽ có người tốt hơn em yêu anh!

Nói rồi cậu quay lưng bỏ đi, để lại đằng sau 1 trái tim vụn vỡ thành ngàn mảnh muốn nói nhưng chẳng thể thốt nên lời. Giờ Phục Duy có thể về nhà. Nhắc mới nhớ, chuyện của em út cuối cùng đã xử lí xong, đúng như mấy anh của cậu đã nói, Thiên Hưng quả là 1 tên lừa đảo không hơn không kém, cũng may em út chưa lún quá sâu còn có thể cứu chữa được.

Phục Duy đã định rước Phục Quang về nhà mình sống vì dù sao Ngô Phong cũng là em họ Ngô Đồng, cậu sợ nó sẽ gây điều gì đó bất lợi cho em mình nhưng Ngô Phong cứ một mực muốn chăm sóc em cậu, còn thể sẽ bảo vệ nó thật tốt, cộng với việc Phục Quang cũng muốn ở đó thêm ít lâu nên cậu đành thôi vâỵ. Hiện tại, dù tình cảm anh em đã thôi rạng nứt nhưng Phục Duy vẫn không thích về nhà.

Cậu đành đến một khung chung cư ở tạm, tối đó, khi sắp xếp xong chuẩn bị đi ngủ thì điện thoại Phục Duy nhận được thông báo Tiểu Thiên đã chấp nhận lời mời kết bạn. Cậu vui đến nỗi suýt nhảy lên thiên đường, cả hai bắt đầu trò chuyện qua lại, dẫu chỉ là nói chuyện bình thường nhưng cậu cũng rất vui, được 2 ngày, Phục Duy quyết định sẽ nói ra tình cảm của mình cho Tiểu Thiên biết, cậu chủ động nhắn tin nhưng đối phương không trả lời mà hoàn toàn không đọc tin nhắn.

Cậu lo lắng đến nỗi mất ăn mất ngủ, nhưng cuối cùng cũng biết là do Ngô Đồng bày trò, nó biết cậu thích Tiểu Thiên nên đã nói cho Tiểu Thiên biết, đúng giờ mới phải là lúc nhìn nhận thẳng vào vấn đề. Tiểu Thiên là trai thẳng, ngay từ đầu Phục Duy cũng biết nhưng do không cố chấp, tin rằng trên đời này không gì là không thể nên mới lao đầu vào ngọn lửa như con thêu thân, đến khi thương tích đầy mình mà vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

Tối hôm đó, cậu nhờ 1 người bạn nhắn tin cho Tiểu Thiên vì giờ cậu ta đã hủy kết bạn với cậu, còn đem tin nhắn của cậu cho cả lớp xem lấy đó làm trò cười. Bức ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện giữa Tiểu Thiên và bạn cậu ta khiến Phục Duy tan nát cả cõi lòng.

[ẢNH CHỤP MÀN HÌNH]

– Ê, sao tới giờ mày chưa có bồ nữa, ráng kiếm đi để Noel đi chơi

– Đang kiến mày ơi

– Không thì thích con trai đại đi

– Dẹp đi, tao ghét thể loại giữa giữa đó lắm!

– Vậy mày có biết trong trường có người thích mày không?

– Hừ, mày đừng nhắc tới thằng đó, khôn phải tao khinh, nhưng mọi chuyẹn về nó tao KHÔNG MUỐN NGHE, tao đ** thích được nó!

(Những lời nhân vật Tiểu Thiên nói dựa trên 1 câu chuyện có thật)

Dù chỉ là dòng chữ vô tri nhưng nó có sức sát thương lớn cực kì với trái tim của Phục Duy. Thế là tàn 1 giấc mơ, cậu cười khổ, bấy lâu nay mộng tưởng sẽ được hàng ngày ở bên Tiểu Thiên cuối cùng cũng tan vỡ. Cậu từng vì cậu ta thích đánh banh mà cố gắng học chơi nó, từng vì cậu ta mà ngày ngày đi học luôn kiếm cơ hội đi ngang lớp cậu ta để nhìn trộm, từng theo dõi thời khóa biểu, trốn tiết để nhìn cậu ta chơi bóng cùng các bạn, từng ghen tỵ những đứa bạn của cậu ta được cười nói vui vẻ cùng cậu ta.

Cuối cùng Phục Duy cũng đã hiểu, từ đầu tới cuối chỉ do cậu tự suy diễn, là do cậu đa tình. Gì mà không gì là không thể, cậu khinh, tất cả chỉ là gạt người, thì mỗi lần gặp cậu là ánh mắt cậu ta trở nên lạnh lùng, né tránh cậu là do cậu ta ghê tởm cậu. Cậu được cậu ta đem ra làm trò cười mà không biết. Kể từ lúc đó, cậu quyết tâm quên đi cái kẻ đã làm cậu đau lòng, cậu bắt đầu không đi ngang lớp 10vl, gặp nhau cũng chỉ làm ngơ, dẫu trái tim đau nhưng bị dao đâm nhưng vẫn cố gắng chịu đựng, luôn nắm chặt kìm nén để không vì 1 phút trầm luân mà nhìn cậu ta.

Dẫu con tim không bao giờ nghe lời cậu, cứ luôn nghĩ về cậu ta, tim luôn đạp liên hồi khi nghe nhắc đến 2 chữ Tiểu Thiên nhưng giờ tất cả chỉ là quá khứ. Cậu hoàn toàn từ bỏ hy vọng vào tình cảm đặt vào cậu ta. Suốt quãng thời gian đau khổ ấy, luôn có Đại Thiên ở bên chăm sóc cho cậu, an ủi cậu, nghe cậu tâm sự, đã có lần Đại Thiên tỏ tình với cậu nhưng bị cậu từ chối, vì giờ cậu đã quên được Tiểu Thiên cũng quên đi cách để yêu 1 người. Tuy vậy Tiểu Thiên vẫn đồng ý làm bạn với cậu, khiến cậu rất vui. Tất cả quay vè điểm xuất phát ban đầu.

Học kì 2 năm ấy….

– Ba à – Phục Duy nhõng nhẽo – ba mua một chiếc xe cho con được không, giờ con không muốn đi xe buýt nữa đâu.

– Lúc đầu ba đề nghị con nên mua 1 chiếc xe để đi lại cho tiện mà con không chịu, giờ hối hận rồi à?

– Con biết ba luôn đúng mà, giờ ba mua cho con đi nha ba!

– Được thôi, cứ để ba nói với chú Vương mai mang xe đến cho con.

– Yeah, cảm ơn ba, ba là số 1.

– À, mai còn nhớ ra đoán Phục Sơn và Phục Hoàng nha, mai chúng nó về nước, ba sợ anh em chúng nó lạ nước lạ cái.

– Ba, sao con phải đón tụi nó chứ?

– Nếu không ba sẽ không mua xe cho con đâu!

– Được rồi, được rồi, con đi, được chưa?

– Tốt, nhớ sắp xếp chỗ ở cho anh em nó thật tốt đó, ba đi họp đi, tạm biệt con!

– Hừ, tại sao mình phải đón tụi nó chứ!

Thật ra, Phục Sơn và Phục Hoàng là anh em cùng cha khác em với 6 anh em Phục Duy. Phục Sơn 22 tuổi, còn Phục Hoàng 15 tuổi. Lúc mẹ cậu mang thai anh 2 thì cũng là lúc Phục Hoàng cũng nằm trong bụng mẹ, ba của cậu vì sợ mẹ cậu biết nên che giấu rất kỹ, âm thầm chu cấp cho bọn họ, ít lâu sau lúc mẹ cậu sinh em út cũng là lúc Phục Sơn ra đời.

Mọi chuyện vỡ lỡ bố cậu bắt buộc phải đưa 3 người bọn họ ra nước ngoài sinh sống và hứa sẽ không dây dưa với bọn họ, chỉ được chu cấp tiền sinh hoạt và lo chuyện học tập cho cả hai anh em học. Phục Duy không hề biết mặt Phục Hoàng và Phục Sơn chỉ nghe anh 2 kể lại. Các anh em khác không hề ưa bọn họ, do vậy từ nhở cậu cùn bị tẩy não mà ghét họ cho giống mấy anh em trong nhà!

Lúc Phục Duy vừa tới sân bay cũng là lúc anh em họ vừa đến nơi. Nhờ có sô điện thoại của nhau mà cả 3 mới tìm thấy đối phương. Sau mười mấy năm không gặp, quả nhiên có 1 sự khác biệt rất lớn. Nếu như Phục Sơn cao to, nghiêm nghị chín chắn thì Phục Hoàng lại tinh nghịch, dễ thương, hồn nhiên. Những tưởng bọn họ sẽ tỏ ra sự lạnh nhạt thì ngược lại, anh em họ rất thân thiện, cả 3 trò chuyện rất vui trong xe :

– Em nghe nói anh tốt nghiệp bác sĩ à?

– Ừm. Ba kêu về nước, ba đã sắp xếp chĩo làm việc tại bệnh viện A cho anh rồi.

– Vậy còn em, Phục Sơn?

– Em á? Em sẽ đi học tiếp!

– Nó ham vui nên đòi về cùng anh!

– Ừm. Vậy 2 người muốn ở nhà riêng hay là…..

– Bọn anh ở cùng mọi người được không? Dù sao ở đây bọn anh cũng đâu quen ai!

– Được chứ! Vậy để em chở 2 người về nhà gặp mấy anh còn lại!

Khác với tưởng tượng cả hai người họ không những không bị xa lánh mà còn được anh 2, anh 3, anh 4 nhiệt tình chào đón, còn sắp xếp sẵn phòng cho họ nữa chứ. Dẫu có chút ngạc nhiên về ngoại hình của họ lúc này, nhưng cũng nhanh chóng được xóa bỏ.

– Xong rồi, giờ em phải đi học đây!

– Phục Duy, em không về nhà ở cùng mọi người à? – –anh 2 hỏi cậu

– Em muốn sống tự lập 1 thời gian ấy mà! Mọi người không cần lo cho em! Tối nay tiệc mừng anh Phục Sơn và Phục Hoàng về nước, em sẽ đến mà.

– Vậy cũng được nhớ 8h tối nha!

– Ok anh, bye!

Lúc Phục Duy đến trường cũng là lúc cả lớp đang học thể dục, mọi người đang tập cầu trong sân, bỗng 1 trái cầu bay thẳng vào mặt cậu. Không cần nói cũng biết là ai làm!

– Nè sao cậu lại ném cầu vào tớ!

– Con mắt nào mày thấy tao ném vào mày? – Ngô Đồng phản bác

– Tất cả người ở đây đều thấy, lớp trưởng cậu nói câu công bằng đi.

Đương Nguyên im lặng không lên tiếng, đúng là vì thích Ngô Đồng mà cậu ta đã bỏ qua tình bạn với Phục Duy rồi. Đúng là trọng sắc khinh bạn. Minh Thắng định lên tiếng bênh vực Phục Duy thì từ phía sau một quả bóng bay tới đập vào mặt của Ngô Đồng. Nó ngã sóng soài xuống đất, ôm một bên mặt sưng tấy, la thét ôm sồm.

– Ai? Ai mới chọi trái bóng này vậy?

– Là tôi!

– Cậu? Sao cậu lại chọi tôi chứ? Muốn kiếm chuyện à?

– Con mắt nào thấy tôi chọi cậu? Ở đây có ai thấy không?

Vì bất mãn thái độ ngang ngược của Ngô Đồng nên tất cả mọi người trong lớp đều lắc đầu làm nó tức đến đỏ mặt xì khói vội vã chạy đi chỗ khác xả giận. Người vừa ra tay nghĩa hiệp không ai khác là Đình Hạo, thần tượng của hơn 1000 học sinh trong trường. Sau khi đám đông giải tán, Phục Duy liền hỏi Đình Hạo 1 câu :

– Sao cậu lại giúp tôi?

Vốn là người lạnh lùng, Đình Hạo mặt không chút cảm xúc, ánh nhìn như muốn đóng băng kẻ khác, trả lời vô cùng xúc tích :

– Thấy bất bình.

– Vậy cảm ơn cậu nha!

– Đừng khách sáo!

Dường như Đình Hạo còn muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Chiều hôm ấy, mưa to đến nỗi không ai có thể xuống bãi đỗ xe để về nhà nên đành ngồi trong lố đợi tạnh mưa. Bỗng Minh Thắng chạy đến bên Phục Duy đang ủ rũ ngồi ở 1 góc lớp, lôi lôi kéo kéo cậu :

– Phục Duy, ra xem đánh banh với mình đi, mọi người đang xem đông lắm kìa, toàn hot boy của trường không đó.

– Hả? Mấy tên nào điên vậy, mưa mà còn đánh banh, bọn họ khùng chưa đủ sao mà cậu còn hùa theo nữa?

– Đi đi, hay lắm, đi đi mà…

Vừa tò mò, vừa vì sự lôi kéo của Minh Thắng nên cậu đành ra ngoài xem đánh bóng, dù sao ngồi 1 mình cũng chán, xem như giết thời gian vậy…

Giờ thì cậu cũng hiểu, tại sao lại đông người xem đến vậy, mấy tên đang chơi bóng đều soái ca của trường được nhiều người chú ý. Cộng thêm trời mưa, áo của họ thì lại ướt, lộ hết thân thể ra rồi còn gì nữa!

– Đó đó nhìn đi, Đình Hạo người hồi sáng giúp cậu á, ôi, anh ấy mới chuẩn men làm sao, còn Dương Tinh nữa, cậu ta đẹp như tạc tượng vậy, Đại Thiên thì mới dễ thương làm sao! Còn Tiểu…

– Stop, đừng nhắc cái tẻn đó với mình

– Sao vậy? Chắc phải cậu thích…

– Chuyện cũ rồi, đừng nhắc nữa, với lại cậu bớt mê trai lại đi, để anh 3 mình mà biết thì mình không bảo đảm chuyện gì đâu nha! Mưa tạnh rồi, mình về trước nha!

– Bye cậu.

Do muốn lấy xe thì phải đi ngang sân bóng, nên dù không muốn Phục Duy vẫn phải đi ngang qua, Đúng là Đình Hạo thấy cậu thì liền ngừng chơi bóng, chạy đến trước cậu :

– Cậu về à? Có cần mình đưa về không?

Dẫu hơi bất ngờ nhưng Phục Duy vẫn trả lời cho phải phép :

– Không cần đâu, mình có xe mà, cậu chơi tiếp đi.

– Ừm

Trên mặt Đình Hạo thoáng có sự thất vọng như cũng nhanh chóng biến mất. Đi được vài bước, nhưng sực nhớ ra điều gì, Phục Duy quay lại kêu Đình Hạo :

– Đình Hạo!

– Hả?

– Tối cậu có rảnh không, đến nhà mình ăn tối nhé, coi như cảm ơn cậu chuyện lúc sáng

– Ok. Được chứ.

– 8h nha

– Ừ.

– Vậy….mình về đây.

– Ừ. Lái xe cẩn thận. Bye!

Thuộc truyện: Nhà có 6 nam thần – by DD

Comments

  1. sang says

    chuyện đang hay sao có 20 chương zak trời ko đã j hết
    tui hi sinh ko học bài thi gán đọc cho hết mà troll tui zak đó pùn gê, viết nhanh đi hay lắm đó

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *