Hạnh phúc cuối trời xa – Chap 37 – 38: Thôi rồi … ta đã xa nhau

Truyện gay 2017: Hạnh phúc cuối trời xa – Chap 37: Thôi rồi … ta đã xa nhau. (1)

Một ngày trôi qua, lại thêm một ngày nữa, lại thêm … đã ba ngày tổi qua, Huy thiếu ăn thiếu ngủ chỉ vì một người, người anh hốc hác, khuôn mặt lờ đờ mất thần sắc, đến cả hai mắt lại thâm quầng. Lâm cũng rất ngạc nhiên, đến bây giờ anh mới hiểu rằng tình yêu là một thứ gì đó mê luyến cả nhân thế. Tình khiến họ chịu đựng những cay đắng, khiến họ làm bất chấp, khiến họ yêu bất chấp. Quả thực nhân loại đã ca tụng tình yêu không sai một chút nào cả. Nó mới đẹp đẽ làm sao !!!

Lâm đến bên cạnh Huy, khẽ lay lay người cậu, giọng trầm trầm chứ không giận dữ như lúc trước:

– Cậu nghỉ chút đi, mấy ngày nay cậu thiếu ăn thiếu ngủ, đã tàn tạ lắm rồi.

– Không ! Em không muốn đi nghỉ ! Em phải đợi Vũ … em ấy sẽ tỉnh dậy thôi mà … Em muốn khi em ấy tỉnh dậy, mình sẽ nói lời xin lỗi em ấy và rằng … em rất yêu Vũ.

– Ừm … tôi biết cậu yêu Vũ, nhưng phải lo cho sức khỏe của mình mới yêu em ấy được chứ. Cậu phải đủ sức để còn che chở cho em ấy sau này nữa chứ !

– …. – Huy không nói gì, chỉ cười nhẹ, nụ cười như ánh trăng non, rồi bỗng ngồi xuống ghế mắt nhắm đi một lá. Lâm chỉ cười nhẹ, lắc đầu rồi thở ra vài tiếng, anh khẽ nhấc chân ra ngoài …

Trong giấc mơ, Huy mơ thấy cậu, vẫn là khuôn mặt đó, vẫn đôi mắt đó, người đó đã đánh cắp cả linh hồn anh … Lúc đó, Huy chạy đến bên Vũ, nắm lấy tay cậu, giọng thỏ thẻ:

– Vũ à ….

– Buông tay ra ! Anh đi đi … tôi không muốn thấy anh nữa. – từng lời nói như đau như cắt, anh đau đớn và tuyệt vọng.

– Anh … xin lỗi em mà ! – hình ảnh cậu đã tan biến, để lại một khung cảnh đen tối, u ám …

Tiếng mưa rào rào, mưa to lớn đánh thức anh khỏi giấc mộng. Huy vội lao người dậy, chạy đến bên giường bệnh rồi thở phào nhẹ nhõm. Một gã khờ, một kẻ ngu ngốc lại vì tình mà si mê đến thế, quả thật là … vừa đáng yêu mà cũng đáng thương đến vậy.

Trên giường khẽ lay lay tiếng động, Huy vội đến bên đầu cậu, giọng hỏi han lo lắng:

– Vũ ! Vũ ! Em tỉnh dậy rồi à ! Vũ ơi, nghe anh nói không ?

– Hơ … ơ … đây là đâu ? – cậu mơ màng thức tỉnh sau cơn mê dài ngày.

– Vũ ! Em nhận ra anh không ? Em ra sao rồi ! – anh nắm chặt lấy bàn tay của cậu.

– Anh … anh … anh buông tay tôi ra ! – cậu giật phắt tay ra, giọng đầy mỉa mai chua chát.

– … Em … em … anh … vô cùng xin lỗi mà ! – điều anh lo sợ nhất đã diễn ra, trái tim anh đau thắt lại. Thật bi thương …

– Tôi … tôi không muốn nghe gì hết. Tôi hận anh, tôi gét anh hơn bao giờ cả ! – giọng cậu khàn khàn, nước mắt chảy ra giàn giụa. Cậu khóc nức nở như một đứa con nít.

– Anh … anh …. – thấy vậy, Huy cũng nghẹn ngào theo.

– Anh đi đi … Tôi không muốn thấy anh. Đi đi, đi ra khỏi đây !!!

– Anh …. – anh đang định đến bên cậu, định ôm cậu vào lòng dù cậu có đánh mắng gì đi chăng nữa. Nhưng có đôi tay cản Huy lại, là Anh với Tùng. Hai đứa đang ra sức đẩy anh ra khỏi phòng, giọng Tùng trầm trầm:

– Huy ra ngoài đi, có gì tôi sẽ giúp cậu khuyên nhủ Vũ.

– … Anh …. – không nói gì thêm, anh đành nhấc chân ra ngoài, ngồi trên hàng ghế lạnh ngắt, một sự tuyệt vọng không hề nhẹ.

Anh và Tùng bước vào trong phòng, đóp cửa nhẹ nhàng. Hai đứa bước đến bên giường, cậu vẫn khóc nức nở khiến nhỏ Anh cũng hơi rươm rướm nước mắt, giọng nhỏ hơi thút thít:

– Vũ ơi ! Mày đừng có khóc, mày khóc là tao khóc theo đó … híc híc … Vũ ơi, đừng khóc mà !

– Vũ … mày đừng buồn. Còn có tao với nhỏ Anh mà, đừng buồn nữa. – Tùng nói với cậu.

– Anh ta không yêu tao, anh ta có người khác. Vậy rồi tao yêu anh ta làm gì ? Tao … tao không muốn nghe gì hết … không muốn biết gì hết.

“ Cạch !” Tiếng mở cửa, cả ba hướng nhìn ra cửa, thấy Lâm bước vào, hai người kia chỉ gật đầu nhẹ thay cho lời chào. Còn cậu, thấy anh như là thấy một cái thân thương, vội ôm anh thật chặt, giọng thút thít:

– Anh Lâm ơi, đưa em về nhà mẹ đi, đưa em về gặp ba đi ! Em không ở đây nữa đâu … mau lên, đưa em đi.

– Được được, bây giờ anh làm thủ tục xuất viện rồi đưa em về … anh gỡ tay cậu ra rồi chạy vụt ra ngoài.

***

Cậu, Anh, Tùng cùng với Lâm đã lên taxi, chiếc xe bắt đầu lăn bánh, chỉ để lại một cái nhìn, một sự hối tiếc qua lớn đối với Huy. Trời mưa rào rào. Cơn mưa như nỗi lòng của cậu. Khi lòng người nổi giông tố, không nơi nào gọi là bình yên, chỉ một nơi an ủi duy nhất, đó chính là gia đình yêu thương. Chiếc xe dừng lại trước một căn nhà xưa cũ, đã quá đổi thân thương với cậu. Nơi có những chậu hồng khoe sắc dưới ban mai, nơi có tình thương cha mẹ ngày nào, nơi ấm áp tình thương. Vũ lao vụt vào nhà, ôm chầm lấy bà Ngân và ông Bảo, khóc nức nở, chỉ thốt lên mấy tiếng:

– Mẹ ơi ! Ba ơi ! …. – bấy nhiêu cũng đủ là sự thương nhớ vô bờ, cũng đủ một tình cảm gia đình thiên liêng, Lâm bước vào nhà, xúc động đến không kìm được nước mắt. Đúng là: “ Ngôn ngữ trần gian sao khờ dại quá – Đâu đong đầy được hai tiếng “ Mẹ ơi” …” hay là: “ Con sẽ sống với những gì cha mong ước. – Hãy tin con, cha mãi mãi trong lòng.”

***

Rất nhanh chóng, chỉ mấy ngày sau, Vũ quyết định sang Nga để dủ học. Huy nghe tin thì vô cùng hoảng hốt, cứ như nghe tiếng sét đánh động đến chói tai. Anh vội vã đến trước nhà cậu, đợi từ ngày sáng đến tối, lúc tuyệt vọng cô đơn, lúc đau buồn than vãn. Những giọt nước mắt dường như quá quen thuộc với anh …

Đêm nay là đêm cuối cùng Vũ ở tại Việt Nam, đã hơn 10h tối, ánh đèn nhà ông Thanh đã tắt hẳn, chỉ còn lại một căn phòng vỏn vẹn là còn ánh điện. Huy đứng dưới nhà ngóng trông một cách tuyệt vọng, từng cơn gió thoáng qua người anh như cắt da thịt, khiến nó đau rát. Bỗng có người ngồi ngoài ban công, chỉ yên lặng như một cái bóng đen thẳm, chiếc bóng vô cùng quen thuộc. Tiếng đàn khẽ vang lên, một khúc trầm ngâm sâu lắng, hôm nay Vũ đàn một khúc buồn tình, cả một không gian yên ắng bỗng trở nên buồn man mác. Gió đưa, đàn ngân, lòng người lại bồn chồn, lại là lo âu và hối hận. Phong là gió, nhưng không đơn thuần là gió. Gió còn là lời gửi gắm lòng người, tiếng thở than hòa vào khúc nhịp đất trời. Mỗi một nhịp sắc thái của gió giống như nỗi lòng của cố nhân xưa. Ấy là khi gió thổi nhẹ nhàng cuốn bụi bay, khi gió vờn mây, gió len qua các cành lá. Cũng có gì gió giận đùng đùng, hơi lạnh thấu xương tủy, gào thét, nổi cơn cuồng bạo dữ dội. Gió thêm vào tiếng đàn vang điệp khúc sầu muộn. Dư âm còn vọng tiếng gió chơi vơi:

“ Buồn réo rắt tiếng sầu như lá rớt

Buồn hắt hiu như tiếng gió than thầm.

Buồn tái tê như đêm mưa gió gảy

Lạnh cung đàn phiền muộn lá rụng rơi.

Tiếng đàn dứt hẳn, chỉ để sau đó một tiếng động kinh thiên “ rầm” chiếc đàn bỗng rơi từ tầng hai xuống, vỡ tan tành, tất cả trở về với cát bụi. Tiếng vỡ như tiếng lòng, xé toạt cả hai con người, đau đớn mà khổ sở. “ Phong quá diệp phiêu linh – Tình đoạn cầm vô âm.” Trở về lại con số 0 chỉ trong một khắc ngắn ngủi. Tất cả những thứ thề nguyện dưới trăng, những lời hẹn ước lại biến mất theo năm tháng tàn phai …

Ánh điện tắt hẳn đi, chỉ còn là những cơn gió thổi hiu hắt, lạnh lẽo vô cùng. Thiên nhiên đất trời có lạnh đến mấy thì cũng không bằng lòng người lạnh cóng. Có đôi lúc cũng thấy gió hạnh phúc, rằng:

“ Sớm sớm chiều chiều
Quản chi gió bụi chốn hồng trần
Mãi mãi bên nhau
Chàng là gió, thiếp là cát
Quấn quít bên nhau đến tận chân trời.”

Người lại ra về tỏng tuyệt vọng … Dù hận, dù ghét hay thương đi chăng nữa, không còn quan trọng. Chỉ mong lòng người vẫn nhớ đến ta là đủ. “ Hận ta đi, vì chỉ khi hận ta, ngươi mới nhớ kĩ đến ta.”

*** …

Ở căn phòng của Vũ cũng lạnh lẽo cô đơn không kém. Chỉ bây giờ, cậu mới thấy đau thật sự, đau đớn tận cùng … tất cả giờ đây không còn nghĩa lí gì cả. Tuổi xuân của một người đã dành trọn cho một tình yêu. Bông hoa đẹp nhất đã phải bị vùi dập trước giông tố cuộc đời. Một giọt lệ rơi, hai giọt lệ rơi cứ thế lại tiếp tục rơi dài trên má. Vô vọng, cô đơn, lạnh lẽo, còn thấm hơn cả cái lạnh ngoài trời. Trong cõi hồng trần, thiếu vắng một bóng hình quen thuộc lại cảm thấy như thế này sao ? Lại là lạc lõng như con chim lạc bầy đây sao ?

Người xưa ví kẻ đẹp như là hoa nở. Cũng phải, có lẽ bởi một điều tất nhiên: hoa cũng là sự rực rỡ tuổi xuân, hết rực rỡ sắc hương là đến thời khắc úa tàn …

“ Này người đẹp hoa tươi là thế,
Sao hoa tươi mà lệ vẫn rơi?
Đem hoa ví với lệ người
Lệ tuôn lã chã hoa cười tả tơi.”

Lại thêm một đêm thắm đầy nước mắt. Lại thêm cả một cuộc tình gian nan vất vả. Rồi đây sẽ là về đâu, sẽ là như thế nào ? Không thể biết được là tốt hay là xấu, chỉ cần yêu nhau thì sẽ còn có lúc trở về bên nhau. Hãy nhìn vào hình trái tim, cả một quá trình, hai người cùng bắt đầu tại một điểm rồi xa nhau dần nhưng cuối cùng cũng trở về một điểm. Và hãy đặt ngược hình trái tim lại, nó sẽ hiện lên một hình mũi tên, đó chính là sự đau đớn để đến được sự trùng phùng … Không chỉ vậy, đó cũng là hình của một ngọn lửa, nó biểu hiện cho ý chí, cho sự kiên trì, mạnh mẽ. Tất cả đều cần thiết để cả hai trở về bên nhau …

Đời người lắm lúc lại nhanh như một cái chớp mắt, sớm nở tối tàn như đóa phù dung. Nhất là đối với những người bước sang độ tuổi thanh xuân, tuổi mười bảy, mười tám như hoa nở … Thoắt vui đấy, lại thoắt buồn, thoắt yêu thương sung sướng rồi lại đến lúc phải chia phôi. Một kiếp hồng trần lại tan vào một kiếp đào hoa, rung rinh khoe sắc mà thổn thức lệ rơi trong tận sâu đáy lòng, trong một trái tim đa sầu đa cảm. Đào hoa sở dĩ tịnh mịch, là vì động lòng thế gian mà sinh ra, và cũng vì thiên hạ đau thương mà nở rộ.

——————- Truyện gay 2017: Hạnh phúc cuối trời xa – Chap 38: Thôi rồi … ta đã xa nhau. (2)

Hôm nay trời Sài Gòn bắt đầu bằng những cơn mưa, cơn mưa rào, mưa to, mưa nhỏ cùng nhau rớt xuống. Những dòng người hối hả, những xe cộ vượt như bay trong cơn mưa. Hôm nay trời mưa buồn. Đời tự muôn thuở tiếng mưa có vui bao giờ … rốt cuộc thì tĩnh cũng đã tan vỡ đau thương. Ông Thanh và bà Ngân đã ngồi trong xe đợi sẵn, Vũ và Lâm cũng nhanh chân bước vào xe. Anh sẽ là người đi cùng cậu sang Nga, có anh sẽ có người chăm sóc cho cậu trong những năm ở nước ngoài … Chiếc xe lăn bánh, nhanh dần rồi lao vút vào cơn mưa dai dẳng. Vũ vẫn buồn buồn, nhìn ra ngoài khung cửa kính, những giọt nước mưa trên kính lăn dài rồi chạy ra khỏi tầm nhìn cũng kéo theo những giọt nước mắt lăn dài. Đã mấy ngày nay cậu cô đơn, khóc thầm trong tuyệt vọng. Nhìn những cánh hoa rơi trong mưa gió, lại nhớ bao kỉ niệm thuở xưa, lại thương thay cho một số phận đau đớn. Biết tìm ở nơi đâu một bóng hình năm cũ để khỏa lấp những nỗi trống vắng hư hao trong kiếp người phiêu bạc ? Trong gió có những giận hờn, trong mưa có những luyến tiếc, nhung nhớ về những tháng năm xưa cũ đã trôi qua một cách vô tình. Trong hoa thấp thoáng niềm ai oán xoát thương cho kiếp người đa truân, cho những con người lắm sự đau thương, bi thảm …

Mưa nhỏ dần rồi cũng tạnh hẳn, bầu trời xua tan đi những đám mây xám xịt, thay vào là những đám mây trắng bồng bềnh, bầu trời cũng trong xanh hẳn ra, có vài tia nắng len lõi qua đám mây chiếu xuống trần những cái ấm áp nhất sau cơn mưa dài.

***

Vũ đã hoàn tất thủ tục, chỉ cần bước qua một cánh cửa, cậu sẽ xa nơi này trong một thời gian dài. Bà Ngân rươm rướm nước mắt, nói:

– Con qua đó phải giữ gìn sức khỏe, nhớ cố gắng học nha con ….

– Con đi mạnh khỏe nhé, ba với mẹ sẽ đợi con về. – ông Thanh xoa đầu đứa con của mình, ân cần hỏi han vài thứ rồi quay sang Lâm.

– Lâm con cũng nhớ giữ gìn sức khỏe và nhớ chăm sóc em nha con.

– Vâng ạ, ba mẹ ở nhà mạnh khỏe ạ …. – Lâm nói.

Hai người cùng xuất trình giấy tờ cần thiết để qua cửa, tuy nhiên, long Vũ vẫn có gì đó lưu luyến, cứ quay đầu lại nhìn về phía xa xa. Lúc này , chỉ mong rằng có một bóng hình nào đó xuất hiện, chỉ chờ rằng họ sẽ đến. Đôi lúc, một sự hiện diện cũng đủ để nhớ khắp một thời gian dài … Cậu lại thất vọng, bước qua cánh cửa. Bỗng nhiên đằng sau có tiếng nói thật lớn:

– VŨ ! TRẦN HOÀNG VŨ ! DÙ EM CÓ GÉT ANH, CÓ HẬN ANH THÌ NAH CŨNG CAM LÒNG. EM HÃY NHỚ KÌ ANH CHỈ YÊU MÌNH EM, EM CÓ ĐI ĐÂU, TRỐN TRÁNH ANH BAO LÂU THÌ TRÁI TIM NÀY MÃI CHỈ THUỘC VỀ EM !!!

– …. – cậu lại một lần im lặng trong sự đau xót, chỉ mong đây là một giấc mơ. Vũ quanh đầu không nhìn lại nữa, lặng lẽ bước đi lên máy bay trong nước mắt.

Chiếc máy bay đã cất cánh, Huy chỉ biết nhìn theo chiếc máy bay đi thật xa trên nền trời xanh thẳm. Thôi rồi ta đã xa nhau, một người lại đau thương như chết, một người lại ôm mối tình giữ nguyên vẹn trong lòng: “ Ăn năn không dứt, máu và nước mắt cả một đời. – Hận không thể trở về giấc mộng ngày xưa cũ.” Bây giờ mỗi người mỗi ngã, biết tìm bóng hình quen thuộc tại nơi đâu. Hỡi thế gian tình là gì mà mê luyến cả lòng người, mà khiến cho đôi ta thề nguyện sống chết, khiến cho Nam Bắc hai đàng biệt li. Cuộc đời có sinh ly tử biệt, có hợp có tan như vầng trăng trên trời, có lúc tròn mà cũng có lúc khuyết. Người đến phương xa … có còn nhớ cố nhân hay không ?

***

Chiếc máy bay xuyên qua từng tầng mây trắng xóa, một bầu trời đầy nắng ấm áp. Tia nắng xuyên qua ô cửa kính rọi vào khuôn mặt cậu khiến vài giọt nước mắt long lanh như hạt ngọc. Đôi bàn tay cứ kiên trì lau nước mắt như những chú chim nhỏ bé đang tha từng hạt cườm bay đi về phương xa. Từng kỉ niệm, từng hình ảnh lại chạy ra trong đầu cậu, tất cả như hối hả, tất cả như xôn xao, cứ ùa về như bão lũ. Vẫn là cả đồi cỏ xanh mướt, vẫn là từng câu chữ hẹn ước nguyện thề. Nhưng tất cả đã là một quá khứ, một dĩ vãng đã xa xôi … Tiếc thay, cả một kiếp người không ai mãi sống cho một quá khứ, dù nó vàng son hay đậm đà đến mấy thì cũng mãi là quá khứ. Cậu chỉ biết tự nhủ rằng mình phải sống cho hết mình, phải sống thật tốt, chỉ cần sống tốt là đủ rồi … Vô luận là làm gì, cũng chẳng bao giờ có thể quay trở về quá khứ. Cứ sống cho hiện tại là đủ rồi …

*** Moskva, ngày 30 tháng 12 năm 2020. ***

Hiện tại đang là màu đông, tuyết rơi trắng xóa trên những con đường. Những hàng cây trơ trụi lại khiến người ta cảm thấy trống vắng trong lòng.Vũ ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm vài hạt tuyết rơi trắng xóa. Cậu qua đây cũng đã được 2 năm, tuy vậy nhưng chưa lúc nào quên được hình bóng ấy, chưa lúc nào quên được nụ cười khi xưa. Có lẽ, mãi mãi cũng không quên được, cậu lại săm soi chiếc nhẫn ngày xưa, một giọt nước mắt rơi xuống, không biết đây đã là lần thứ mấy cậu rơi nước mắt vì một người rồi. Bất chợt, cậu tự hỏi:

– Nơi ấy có tuyết không ? Cố nhân !

Tuyết lạnh nhưng tuyết đẹp đẽ và thanh khiết. Nó lại khiến con người ta nghĩ về một mái ấm gia đình, một sự sum họp vui tươi hay là một nỗi nhớ người xưa da diết. Từng hạt tuyết rơi trắng xóa giăng mắc khắp nơi tạo nên một không gian lạnh lẽo muôn trùng. Con người ta bình thản gạt đi sự ưu buồn của những hoài niệm đã xa, nhưng mãi cũng không quên được bởi vì nó đã từng là một thứ không thể thiếu đối với bản thân …

Tuyết là đây, lạnh lẽo cũng là đây, ưu phiền, u hoài cũng chính đây. Là cái rợn ngợp trước sự bao la của đất trời vũ trụ. Là thấy mình nhỏ bé biết bap, như một bông tuyết nhỏ nhoi trong trời đông lạnh giá.

Là một nỗi nhớ nhung thầm lặng, da diết không nguôi đến cắt da cắt thịt một bóng hình. Nhớ ngày nào còn vui vầy bên nhau, còn nói lời thề non hẹn biển, ước nguyện trăm năm tình viên mãn, lúc đó không gì ấm áp bằng. Nay mỗi kẻ một phương, mỗi người một ngã, ở nơi ấy, biết hay chăng người xưa đã quên hay còn nhớ những tháng năm cũ hay không ?

Chỉ còn lại nơi đây một màu trắng bao phủ khắp nơi. Một bức tranh u buồn, ảm đạm, lạnh lẽo, một thứ gì đó bi lệ mà đau thương. Còn đâu những tháng ngày xưa cũ, còn đâu những lúc quây quần tri kỉ, còn đâu những lời mặn mà tình cảm, tất cả chỉ là hồi ức xưa …

Ánh điện trong phòng đã tắt hẳn và chiếc rèm cửa cũng đã che khuất đi. Bây giờ trời đêm yên ắng lạ thường , chỉ nghe tiếng gió thổi lao xao, hơi lạnh ngập tràn hết cả con đường, bây giờ chỉ còn một vầng trăng khuyết im phăng phắc. Ánh trăng cũng tan loãng vào cái lạnh đến nỗi phai mờ đi ánh bạc lung linh. Không biết rằng … đã qua bao ngày buồn tủi. Đã bao nhiêu ngày nhung nhớ tràn ngập nước mắt … “ Thời gian sẽ làm phai mờ đi quá khứ, nhưng mãi mãi cũng không xé toạc được quá khứ.”….

——————-

Thuộc truyện: Hạnh Phúc Cuối Trời Xa – by Tiểu_Hồ_Li

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *