Hạnh phúc cuối trời xa – Chap 39: Ngày trở về …

Truyện gay 2017: Hạnh phúc cuối trời xa – Chap 39: Ngày trở về …

Vậy là đã 4 năm trôi qua, kể từ ngày Vũ rời xa mảnh đất Sài Gòn đầy thân thương. Ở Nga, cậu gặp qua nhiều con người, cũng có nhiều việc xảy ra và cũng nhận được rất nhiều bài học rất quý giá. Hôm nay cậu sẽ trở về Việt Nam, lại về với đất mẹ thanh bình, về với mảnh đất trải dài hình chữ S và vẫn sâu trong lòng cậu là một ngôi nhà đầy thân thương và ấm áp tình gia đình. Tuy nhiên, vốn dĩ cậu trông mong đến ngày về cũng là vì một người, vì một hình bóng nhớ nhung trong 4 năm qua … Không biết bây giờ anh sống ra sao ? Không biết bây giờ anh còn nhận ra cậu hay chỉ là người dưng qua đường ? …

Chiếc máy bay đã từ từ hạ cánh, đáp xuống sân bay Tân Sơn Nhất tại thành phố Hồ Chí Minh, bao năm qua vẫn vậy, vẫn đông người qua kẻ lại như ngày nào. Ôi ! Chính đây, cái cảm giác thân thương mà ấm áp của những tia nắng ngày xuân, chính cái hương vị của quê hương lại khiến người ta bâng khuân nhiều cảm xúc. Vũ và Lâm bước theo hành lang đi vào trong, dạo mắt vài vòng thì đã thấy bà Ngân cùng với ông Thanh đứng đợi sẵn. Không suy nghĩ gì nữa, cậu vội chạy đến ôm chặt lấy hai người, trong miệng thỏ thẻ:

– Ba ! Mẹ ! Con đã về rồi …

– Con trai của mẹ về rồi, con vẫn khỏe mạnh là tốt rồi…. – bà Ngân ôm chầm lấy cậu, mắt hơi rươm rướm nước mắt, ôm cái hình hài máu mủ mang nặng đẻ đau xa cách bao nhiêu năm nay lại trở về khiến không tài nào cầm nỗi nước mắt.

– Con về mạnh khỏe là được rồi, Lâm cũng khỏe chứ con ? – ông xoa xoa đầu Vũ rồi nhìn sang Lâm.

– Vâng ạ, ba mẹ vẫn khỏe chứ ạ ?

– Khỏe ! khỏe hết ! Chúng ta về nàh thôi. – bà Ngân nhìn Lâm rồi nở một nụ cười thật tươi với anh, tay vẫn lau lau vài giọt nước mắt.

Cả bốn người cùng nhau ra xe, chiếc xe lăn bánh đi về nhà. Hôm nay Sài Gòn đã thay đổi nhiều quá, từng dãy nhà cao tầng mọc lên, hoa ven đường được trang trí đẹp đẽ khoe đủ sắc màu có khi còn lung linh hơn những ngày xưa, tuy nhiên một cái không hề thay đổi đó chính là sự tấp nập, nhộn nhịp của nơi đây. Những dòng người hối hả, những tiếng xe cộ inh ỏi lại thấy thân thương vô cùng. Từng cơn gió hây hây, thổi qua khung cửa kính khiến cậu thấy nhẹ nhỏm, thanh khiết vô cùng. Đã lâu lắm rồi chưa nhận được sự yên bình và dịu nhẹ như lúc này, chưa bao giờ lại thấy ấm áp lòng người như bây giờ …

Chiếc xe dừng lại trước một căn nhà thân thuộc, 4 năm trôi qua, có những thứ đổi mới tuy nhiên nơi đây vẫn như ngày nào, vẫn là nơi lí tưởng nhất đối với mỗi người. Hàng hoa hồng đỏ rộ, nở hoa khoe sắc trong nắng. Vũ chỉ nhìn chúng hồi lát rồi bước chân lên phòng. Cậu nằm dài xuống chiếc giường êm ái, mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ bất chợt thấy một tấm hình giữa cậu và Huy. Rốt cuộc anh là gì sao cứ đeo bám trong tâm trí cậu, rốt cuộc anh là chi mà cứ theo cậu trong mấy năm nay ? Rốt cuộc là anh còn thương cậu hay chỉ coi cậu là một quá khứ sai lầm ? … Cậu suy nghĩ một chặp rồi dần đi vào trong giấc ngủ say sưa.

Thiên hạ suy cho cùng cũng khốn đốn vì một chữ tình. Sầu não cùng vì tình, buồn khổ cũng vì tình … Ai cho xa cách để nhớ nhung vương vào từng cơn gió, xót xa cho từng cánh hoa tàn, đơn lạnh dưới một vầng trăng lẽ bóng để rồi còn hiu quạnh hơn trong đêm tuyết giữa trời đông rét buốc.

Thế mới biết rằng, thời gian có để lại dấu ấn tại nơi đâu trên cõi đời này thì đều có những kẻ si tình, những người đa sầu đa cảm, những người khổ tâm vì tình để rồi viết lên những giai điệu mà đến ngàn năm sau vẫn có người đồng điệu say mê. Bởi nhân gian này, không ai cắt nghĩa được chữ tình, để rồi Lý Mạc Sầu phải thốt lên đầy trăn trở: “ Hỡi thế gian tình ái là chi ? Mà đôi lứa thề nguyền sống chết ?”

Đã hơn 4h chiều, từng cơn gió nhẹ thổi vào căn phòng rộng rãi. Gió len lỏi vào tâm trí của kẻ đang say ngủ kia khiến hắn tỉnh giấc mộng đẹp. Vũ bật người ngồi dậy, như một thói quen, cậu đi ra phía ban công, ngồi đó ngắm vài cây hoa đang lao xao trong gió nhẹ. Trên nền bầu xanh xanh là những đám mây trắng bồng bềnh đang trôi nhẹ nhàng. Tất cả như chậm lại, khiến người ta có thể cảm nhận được từng hơi thở, từng nhịp đập của con tim hay là từng cánh hoa bay, từng nốt nhạc đang du dương hòa bỗng. Cậu còn nhớ một câu nói rất hay trong tập tiểu thuyết “ Hôm nay tôi thất tình” đã có câu: “ Suốt một đời, tôi thương họ nhiều hơn một chữ thương .Suốt một đời, chỉ dám mong họ mãi thương tôi đủ bằng một chữ thương.” Có khi nào trên đường đời tấp nập, ta lại lướt qua nhau, phải chăng ta với người có tiền duyên kiếp trước. Một chữ duyên, hai chữ nợ, ba chữ tình, vốn dĩ có duyên mới có nợ, mà có nợ mới yêu nhau. Cho dù là nơi nào đi chăng nữa, miễn rằng tình cũ chưa phai, lòng người chưa dứt thì có chết vẫn trở về bên nhau …

“ Chỉ trăng xuân vẫn đa tình

Vì người ly biệt mọi cành hoa rơi.”

Hay chăng:

“ Thà chẳng biết đền thành nghiêng nước đổ.

Bởi nhân gian thật khó trùng phùng.”

Vũ bước xuống nhà, đi bộ ra khoảng sân rộng. Ở đây có mộ ao cá nhỏ, nhìn những chú cá bơi lội tung tăng thấy vậy mà tự do biết bao. “ Vì sao cá lại thích nước nhỉ ? Chắc có lẽ vì xung quanh nó toàn là nước, cá có thể mặt sức rơi lệ mà không ai biết được rằng nó đang khóc …” Cậu chỉ cười nhạt rồi ra ngoài đi dạo. Trời đã dịu nắng đi hẳn, thay vào những tia nắng đó là những cơn gió nhè nhẹ khiến lòng người vô cùng thanh mát. Này gió là tiếng lá rơi chao nghiêng rất khẻ, này là tiếng hiu hiu của một chiều tà yên ả, hay là tiếng gió than khóc trong một đêm mưa tầm tã. Cung đàn lạnh tê đến muôn chiều !

“ Gió len qua ru sầu vang điệp khúc
Dư âm còn vọng tiếng gió chơi vơi.”

Thế mới thấy, nhân tình thế thái chẳng ai có thể tỏ tường thấu triệt?
Vũ đi lòng vòng qua hàng ghế đá trong công viên, đi qua những hàng hoa đang ủ rủ, chỉ mong tìm lại một gì đó kỉ niệm, chỉ mong tìm lại một thứ gì thân quen, hay quan trọng hơn là muốn thấy một bóng hình quen thuộc …

Hiện tại đã hơn 5h chiều, những ánh chiều tà đang le lói đằng tây và có vẻ như đang vẫy chào tạm biệt vì một ngày đã sắp kết thúc. Vũ chợt quay về nhà, trong lòng cậu lại dâng lên một nỗi buồn man mác. Cậu đi qua một con hẻm vắng người, không một tiếng động, không một bóng người lại khiến cậu cảm thấy ớn lạnh đến thấu xương tủy. Lấy hết sức bình tĩnh, cậu đi thật nhẹ nhàng từ tốn qua con hẻm đó đột nhiên có một đám thanh niên chặn đường, ngay cả việc thoái lui cũng chặn cả. Có khoảng chừng 5, 6 người gì đó, dáng vẻ lại giống côn đồ không phải hạng tốt lành gì cả. Cậu đưa mắt nhìn sơ qua rồi hỏi:

– Mấy người làm gì vậy ? Né đường ra !

– Em trai, cần gì nóng vội đến thế ! Bọn anh chỉ cần ít tiền tiêu xài thôi mà. – một tên nói.

– Tôi không có tiền.

– Nhìn dáng vẻ của em trai thì giống con nhà giàu, sao không có tiền cho được ? – tên đó lại dở giọng hách dịch.

– …. – Vũ không nói gì cả, chỉ đưa tay đánh hắn vài cái khiến tên đó ngã lăn ra đất. Hắn giận đến đỏ mặt quát lớn:

– Tụi bây xông lên hết cho tao ! Đánh cho nó chết. – những tên kia lại nháo nhào vô ức hiếp một người. Cho dù là học võ đi chăng nữa, thì việc một người đánh trả 5 đến 6 người là quá bất lợi. Những cú đánh như trời giáng, những cái đỡ rồi đáp trả cứ như một bộ phim hỗn độn. Sau dăm mười phút chống cự yếu ớt, cậu đành phải hứng chịu đòn. Bỗng nhiên những cái đánh đó dừng lại, thay vào là những tiếng rên la thảm thiết, Vũ chỉ he hé mắt nhìn, thấy một chàng trai khoảng hai mươi hai tuổi, dáng người cao lớn, dáng vẻ này tự dưng cảm thấy quen thuộc làm sao. Những tên kia vội vã chạy đi, người thanh niên lại quay sang cậu, một giọng nói ấm áp vang lên:

– Này cậu có sao không ? – chàng trai đưa bàn tay đỡ cậu.

– Không … không sao cả. – cậu đứng dậy nhưng chỉ cúi đầu lau những vết bẩn trên người.

– Cậu … cậu … cậu là …. ??? – bỗng nhiên anh ta lại ấp úng.

– Sao vậy ? …. Ơ … anh … anh – cậu dần ngước nhìn anh, hai mắt mở ra thật to, nhìn thật rõ. Chính khuôn mặt này, chính giọng nói này, chính vóc dáng này, đã quá đỗi quen thuộc … Chẳng phải là anh đó sao, chẳng phải là người cậu mong đợi nhớ thương đấy sao ? Nhưng bây giờ tự dưng nước mắt cậu cứ rơi hoài thế, chẳng phải là cố nhân của 4 năm về trước đây sao ?

– Vũ ! Vũ ! Em đã đi đâu trong 4 năm qua, anh nhớ em, rất nhớ em !!! Anh xin lỗi, chỉ xin em, cho anh cơ hội cuối cùng … Rằng anh mãi mãi yêu em, chỉ mình em. Không … em không được phép đi nữa !!! Cả đời anh chỉ hối tiếc một điều là để mất em ! Chỉ duy nhất đó thôi, anh cầu xin em đấy. – những lời nói phát ra tận đáy lòng, những từ những chữ được anh phát ra ấm áp lạ thường. Cố nhân … vẫn nhớ cậu, vẫn yêu cậu như ngày nào. Huy ôm chặt lấy cậu, chỉ mong sao cậu không rời xa anh lần nào nữa … Chỉ bấy nhiêu thôi ….

– Anh … anh … anh buông tôi ra. – cậu vùng mình né tránh cái ôm đó.

– Anh xin lỗi em … Xin em cho anh một cơ hội ! Xin em chỉ một lần mà thôi !!!

– Được ! Anh muốn có cơ hội chứ gì ? Tôi sẽ cho anh cơ hội cuối cùng. Trong 15 phút, tôi sẽ đến một nơi, chỉ cần anh tìm được tôi. Xem như cả đời này tôi sẽ là của anh … mãi mãi !

– Được ! Anh nhất định sẽ không để mất em lần nào nữa !

——————-

Thuộc truyện: Hạnh Phúc Cuối Trời Xa – by Tiểu_Hồ_Li

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *