Tình Yêu – Giấc Mơ – Ngày Trở Về – Chap 30

————-

Truyện gay: Tình Yêu – Giấc Mơ – Ngày Trở Về – Chap 30

Quả đúng như lời Văn Anh. Khoảng hơn một tháng sau đó bà Nguyệt chẳng có động tĩnh gì. Thỉnh thoảng bà ta chỉ hẹn Phong và Duy qua nhà để nói vài câu vô thưởng vô phạt. Thái độ mỗi lần gặp nhau vẫn thế. Bà ta vẫn giữ nguyên nét khinh khỉnh và trơ tráo của mình. Và rồi chuyện gì đến sẽ đến. Những gì sẽ xảy ra đã xảy ra. Chiều hôm đó điện thoại Duy nhận được tin nhắn từ một số lạ.

“ 40A – 3003 – Tránh.”

Tin nhắn chỉ vỏn vẹn một dãy số và một từ ngắn gọn. Vừa nhìn lướt qua dãy số cậu đã nhận ra ngay có thể là bảng số của một chiếc xe nào đó. Tránh? Có lẽ là dụng ý của Văn Anh.

– Anh Phong! – Cậu gọi Phong rồi đưa cho anh xem tin nhắn.

– Ừm. – Phong đầu đăm chiêu suy nghĩ. Lại là một kịch bản tai nạn hay một vở tuồng nào khác? Dòng tin nhắn ngắn ngủi không nói rõ được điều gì ngoài việc cảnh báo phải tránh xa một chiếc xe nào đó có biển số 40A – 3003.

– Anh sao vậy?

– Anh có chút lo thôi. À! Hôm nay em có hẹn ra nhà hàng với hai nhỏ kia phải không? Để anh đưa em đi.

– Cũng được. Từ giờ thì làm gì cũng nên có hai người. – Cậu đưa tay nắm chặt tay Phong rồi dựa đầu vào vai anh.

– Ừ. Hai người…

Trên đường đi đến nhà hàng, ngồi trên xe Duy hầu như liên tục nhìn bao quát xung quanh. Cậu cứ thấp thỏm mỗi khi có một chiếc xe nào đó đi sát gần xe của Phong. Và sau đó lại thở phào nhẹ nhõm khi chiếc xe đó chạy qua luôn hoặc nhìn được bảng số không phải là 40A-3003.

– Đừng căng thẳng như vậy. Anh có thể nhìn thấy hết mà. Với em đang đi chung xe với anh. Thiết nghĩ bà ta không manh động vậy đâu. – Thấy Duy ngồi kế bên cứ thấp thỏm Phong bèn đưa tay vỗ vai trấn an cậu. Từ ghế lái anh có thể bao quát tầm nhìn phía trước lẫn hai bên và phía sau thông qua kính chiếu hậu. Cho đến lúc này thì vẫn chưa có gì khả nghi xuất hiện.

“Ping” – Tiếng chuông tin nhắn điện thoại Duy lại vang lên. Vẫn là tin nhắn từ số điện thoại khi nãy. Xe đã đến gần nhà hàng.

“Tấp xe vào lề. Moon Coffee.”

Vừa đọc xong tin nhắn Duy vội nhìn qua tay phải thì thấy quán café được nêu đã hiện ra ngay trước mắt.

– Anh! Dừng lại. Vô quán kia đi. – Cậu quay qua Phong nói vội.

– Hã? Sao vậy? Sao tự nhiên vô đó? Gần tới nhà hàng rồi mà? – Phong thấy lạ bèn hỏi.

– Đây! – Cậu đưa điện thoại lên trước mặt Phong.

– Oke. – Vừa nói xong Phong đã lập tập tức bẻ tay lái cho xe dừng trước quán. Dường như đã chuẩn bị sẵn nên khi hai người vừa xuống xe đã có nhân viên ra đón tận nơi. Quán có diện tích vừa phải và được set up đèn khá tối. Tuy trời vẫn chưa chưa tối nhưng nếu nhìn từ bên ngoài thì hầu như không thể thấy rõ được không gian bên trong có gì.

– Thưa! Mời hai cậu vào. Ông chủ đang đợi ở trong. – Cậu nhân viên trẻ tuổi với dáng vẻ trầm mặc khẽ cúi đầu chào. Giọng nói của cậu ta rất nhỏ nhưng đủ cho người đối diện nghe được.

– Ông chủ? – Duy cất tiếng hỏi.

– Vâng! Mời hai cậu nhanh chóng vào trong.

– Khoan đã! Ông chủ các người là ai? – Phong cản Duy lại khi thấy cậu dợm bước theo cậu nhân viên kia.

– Thưa! Tôi không biết. Rất ít người biết mặt ông chủ. Tôi cũng chỉ nhận lệnh ở đây đón hai cậu. Ngoài ra không biết gì nữa cả. Hai cậu thông cảm.

– Thôi. Em nghĩ anh Bự không lừa mình đâu. – Cậu dùng biệt danh anh Bự gọi Văn Anh để tránh bị lộ.

– Biết đâu chừng… – Phong nói mà trong giọng điệu vẫn còn chất đầy những nghi hoặc.

– Hay để em vô trước. Anh ở…

– KHÔNG! – Phong nạt ngang khi nghe Duy nói vậy rồi kéo tay cậu đi thẳng vào quán.

Không gian phía trong khá tối và chia làm hai gian. Gian ngoài là những bàn uống như các quán thông thường. Trên mỗi bàn có một ngọn nến nhỏ thả trôi lơ lửng trong những bể nước nhỏ chứa đầy hoa vàng. Còn gian phía trong là 4 phòng riêng có gắn bảng VIP đóng cửa im ỉm. Hình như những căn phòng đó chỉ dành cho khách thượng hạng hoặc có đặt trước. Trên tường chỉ có vài bóng đèn nhỏ sáng le lói kết hợp cùng những bức phù điêu chạm trổ kỳ quái tạo nên những mảng sáng tối quỷ dị. Kỳ lạ hơn nữa trong quán lúc này chẳng có một người khách nào ngoài vài ba nhân viên đang đứng pha chế thức uống ở quầy Bar. Cậu nhân viên kia đưa Duy và Phong đến trước phòng VIP số 4 rồi gõ lên cửa ba cái. Cửa vừa mở đã có một nữ nhân viên khác đứng chờ sẵn. Trong phòng không có gì ngoài một bộ salon và bàn uống trà.

TẠCH. Nữ nhân viên bấm chốt khóa cửa sau lưng hai người.

– Cô làm gì vậy? Sao lại khóa cửa? – Phong quay ngoắt lại định chụp lấy tay nắm cửa thì cô ta đã ra hiệu cho anh im lặng. Đoạn dùng ngón tay tách nhẹ lớp vỏ bên ngoài của ổ điện trên tường để lộ ra một hộc nhỏ phía sau. Trong đó có một nút tròn nhỏ màu đỏ.

HUỴCH. Một âm đục trầm vang lên dưới sàn nhà khi cô nhân viên kia bấm nút. Một nửa sàn nhà bằng gỗ phía trong lập tức tách đôi để lộ ra một cầu thang dẫn sâu xuống lòng đất.

– Mời hai cậu theo tôi.

– Thật ra các người là ai? Và đây là đâu? – Đến lúc này thì Duy đã có phần hơi mất bình tĩnh vì cái nơi quá kỳ lạ này. Nhìn bề ngoài thì đây chỉ là một quán cafe bậc trung và không có mấy nổi bật. Nhưng cái điều giấu bên trong này quả làm người ta vừa tò mò vừa bất an. Tuy vậy nhưng cậu vẫn đi theo cô ta. Vừa đi xuống hết cầu thang là một dãy hành lang dài tối đen dài khoảng 50 mét. Chỉ có một chút ánh sáng le lói phát ra từ một bóng đèn nhỏ nằm phía trên một cánh cửa nữa ở cuối dãy.

– Chỉ cần theo tôi sẽ rõ. Sắp tới rồi thưa cậu.

– Hừ. – Bất giác Phong đang đi bên cạnh vòng tay ôm vai Duy rồi kéo cậu đi sát vào mình trong khoảng không tối om. Ở phía trước nữ tiếp viên kia vẫn thả những bước khoan thai, đều đặn.

– Thưa! Đã đến rồi. Mời hai cậu vào. Ông chủ và cậu nhỏ đang chờ. Tôi xip phép. – Nói rồi cô ta nhanh chóng lùi lại và mất hút sau dãy hành lang tối đen.

– Để anh. – Phong chủ động đặt tay lên tay cầm rồi xoay nhẹ.

BỊCH… BỊCH…

BỊCH…

BỊCH…

Cửa vừa mở hé thì ngay lập tức đã bị giật bung ra. Sau đó là những tiếng bước chân dồn dập đổ nhào tới chỗ Phong.

– YAHHH. – Theo quán tính Phong hất mạnh tay để đẩy bóng đen vừa lao tới mình ra. Đoạn đứng chắn lên phía trước mặt Duy rồi vòng một tay ra sau giữ lấy eo cậu và thủ thế sẵn.

– AAAAAAA – Một âm thanh chói lói vang lên. Rất đỗi quen thuộc. – ÓA… ÓA… ÓA… ÓA… ÔNG NỘI…. BA LỚN ĐÁNH CON… BA LỚN HẾT THƯƠNG CON RỒI…. – Tiếng khóc nức nở của một đứa trẻ nối tiếp ngay sau đó…

– Khoan… Khoan… Anh…. Phong…. – Duy lắp bắp trong miệng khi nghe được giọng nói đó.

– Bánh Sữa? Là con sao? – Phong cất tiếng hỏi mà trong đầu vẫn chưa hết thảng thốt. Anh vừa nghe được tiếng Bánh Sữa đó sao?

– Lần sau nhìn kỹ rồi hãy ra tay nhé Phong. Cũng may thằng bé không bị thương. – Lại một giọng đàn ông tuổi trung niên vang lên.

– BAAAA. – Duy la lớn. Không thể nhầm lẫn được. Đó là giọng của ông Minh. Ông đang điềm nhiên đứng trước mặt cậu và xoa xoa lưng Bánh Sữa đang ôm chân mình. Chuyện này là sao? Không phải hôm đó ở bệnh viện cậu đã… Vậy trong hai cỗ quan tài suốt mấy ngày làm lễ tang là hai cỗ quan tài rỗng? Vậy thì vụ tai nạn kia là sao? Đầu óc cậu bắt đầu quay cuồng… Bao nhiêu câu hỏi “Vì sao?” “Là sao?” “Tại sao?” cứ tuôn ra như thác. Song song đó đôi mắt của cậu bắt đầu hoe đỏ và ươn ướt. Bao nhiêu điều thắc mắc nãy giờ gộp lại cũng không thể bằng niềm vui và xúc động khi thấy ông Minh và Bánh Sữa vẫn còn sống. Không những vậy họ lại còn bình an đứng trước mặt mình không hề suy suyễn. Lúc này cậu mới bắt đầu quan sát xung quanh thì thấy đây có thể gọi là một căn hộ ngầm dưới lòng đất. Diện tích không lớn lắm nhưng không vì thế mà sinh ra cảm giác bí bách, khó chịu. Trong phòng còn thoang thoảng mùi hoa oải hương. Cảm giác ở đây tương tự như ở căn nhà lớn mà bà Nguyệt đang chiếm giữ…

– Hai người… – Phong cũng đang trong tình trạng tương tự. Đôi mắt mở lớn nhìn chằm chằm vào hai người đang đứng trước mặt anh.

– Ba xin lỗi! Nhưng ba có lý do phải làm như vậy. Chút nữa ba sẽ từ từ nói cho hai đứa biết rõ mọi thứ. – Ông Minh như hiểu được sự ngạc nhiên quá đỗi của Duy và Phong nên đã chủ động lên tiếng trước. Ông từ từ tiến lại rồi dang rộng vòng tay ôm lấy cả hai.

– Ba…

– Ba…

– Hai đứa bình tĩnh. Vào trong rồi hãy nói. Còn có người muốn gặp hai đứa. – Ông Minh vươn tay xoa xoa đầu hai quý tử của mình. Khuôn mặt hiền hòa, ấm áp.

– Là Văn Anh? – Duy hỏi.

– Không! Văn Anh đang ở với Thu Nguyệt. Cậu ta đang đánh lạc hướng bà ấy. Chút nữa sẽ tới đây. Người này ắt hẳn khi gặp lại sẽ làm hai đứa bất ngờ. – Ông Minh ôn tồn đáp.

– Người ba nói là ai?

– Là em… – Từ phòng trong bước ra một người thanh niên trạc tuổi Duy. Gương mặt rất quen thuộc đúng như lời ông Minh nói.

– VIỆT??? – Cả Duy và Phong cùng la lớn. Nhất là Phong. Vì 4 năm trước. Sau khi theo anh sang London tầm được nửa năm Việt đã bỏ đi không để lại một tin tức nào. Căn nguyên cũng chỉ vì anh không hề đáp lại bất cứ điều gì mà Việt đã làm để tiếp cận anh. Thái độ anh dành cho Việt thậm chí còn gay gắt hơn. Nên khi Việt biến mất anh cũng không mấy ngạc nhiên. Nhưng anh chỉ nghĩ rằng Việt đã về Việt Nam hoặc sang nước khác. Gặp lại trong hoàn cảnh này là điều anh chưa từng có tí mường tượng ra.

– Là em. – Việt nở nụ cười nhẹ với Phong đoạn nhìn qua Duy. Tuy nhiên tia nhìn không còn sự hằn học, thù ghét của khi xưa.

– … – Duy cứ đứng đó bần thần theo dõi mọi chuyện đang xảy ra. Hôm nay là ngày gì? Mà hết người này rồi người khác xuất hiện trở lại một cách kỳ lạ nếu không thể gọi là thần kỳ như thế này?

– Duy còn giận Việt không? – Việt nhẹ nhàng bước đến trước mặt Duy rồi hỏi.

– Theo Việt thì sao? – Cậu không trả lời mà hỏi ngược lại kèm theo một nụ cười đáp lễ.

– Xin lỗi về tất cả. – Nói rồi Việt chìa tay ra.

– Có lẽ chúng ta đã bắt đầu hiểu nhau. – Nói đoạn Duy cũng đưa tay ra bắt tay Việt rồi xiết chặt.

– Vẫn là Duy của ngày xưa. Không thay đổi gì hết!

– Ừ thì vẫn vậy vì “ai kia”. Haha. – Duy cười lớn rồi quay sang nháy mắt với Phong.

– Em có vẻ đã nghĩ thông suốt nhỉ? – Phong nãy giờ im lặng nhìn thái độ của Duy và Việt giờ đã lên tiếng.

– Chỉ mới hơn một năm nay thôi. Lúc em rời khỏi London thì vẫn chưa có ý định tha cho hai người. Em không ngại nói thẳng. Nếu anh trách em em cũng chịu. Mẹ anh về đây lần này là có một phần do em. Lúc rời khỏi London em đã bay thẳng qua Sing để tìm bà ấy. Và suốt ba năm trời ở với bà ấy em đã không ngừng nói và kích động tư tưởng của bà ấy. Vốn dĩ bà ấy không định về đây. Nhưng vì em…

– Khoan đã. – Ông Minh chợt chen ngang.

– Người lớn mấy người cứ gặp nhau là nói… nói… nói…. HỨ… – Một âm thanh trong veo vang lên từ góc phòng. Có một “sinh vật” bị bỏ quên nãy giờ đang lên tiếng ta thán.

– Ây. Nãy giờ ba nhỏ quên mất tiêu bảo bối rồi. Ba xin lỗi. Tại vì nãy giờ có nhiều chuyện quá ba chưa kịp hỏi thăm cục cưng. – Đến lúc này Duy mới nhận ra mình bỏ quên điều gì nên vội vàng ngồi xuống ghế bế Bánh Sữa lên rồi đặt vào lòng mình vuốt ve.

– HỨ! Ba còn nhớ con chắc. Bữa đó con nói ba đợi con về ăn chung cuối cùng ba “đuổi” con với ông nội đi qua cái chỗ gì lạ hoắc tới giờ mới cho về. – Cu cậu xụ mặt xuống rồi bĩu dài môi ra. Hình như ở với ông nội được cưng chìu hơn nên chỉ mới hơn một tháng mà cu cậu đã tăng cân rõ rệt. Hai má có vẻ xệ xuống nhiều hơn. Khuôn mặt càng lúc càng tròn hơn. Trọng lượng đè lên đùi Duy cũng nặng hơn…

– Hai ba nhớ mà. Tại vì hôm đó hai ba có việc gấp nên phải vậy. Để mai mốt hai ba đền cho con nha. – Phong cũng đã ngồi xuống kế bên phụ Duy dỗ dành Bánh Sữa.

– Thôi đi. Hồi nãy “wánh” người ta văng cái bịch luôn mà đền gì. Con nghỉ chơi ba rồi. – Cu cậu quắc mắc nhìn Phong trong khi vẫn đang ôm chặt Duy.

– Bây giờ con nghe lời ba nhỏ. Con vô trong chơi nha. Chút nữa hai ba bàn việc với ông nội, với chú xong rồi sẽ đưa con đi ăn kem nha. Xong rồi mình về nhà ba sẽ làm sushi mực thượng hạng cho con nữa. Được không? – Duy chủ động dụ Bánh Sữa vào trong để có thể tiếp tục cuộc nói chuyện. Mặc dù lúc này cậu rất muốn nói chuyện và ôm ấp con cho đã những ngày vắng bóng vừa qua nhưng điều kiện lúc này không cho phép làm thế. Nếu cứ cù cưa lâu như vậy ắt sẽ sinh ra nghi ngờ nếu có tai mắt của bà Nguyệt theo dõi. Không ai vào một quán café rồi “ngồi thiền” lâu như vậy. Hơn nữa cậu cũng muốn làm sáng tỏ những điều gút mắc nãy giờ.

– Dạ. Ba hứa nha. – Bánh Sữa nghe vậy thì cười tít mắt. Đoạn kéo cổ Duy xuống rồi hôn lên má cậu một cái thật kêu rồi chồm qua hôn luôn Phong coi như quà “khuyến mãi”. Xong rồi cu cậu nhảy xuống đất và chạy biến vào phòng trong.

– Vẫn là em biết ý nó. – Phong thở phào. Mặc dù sống chung với Bánh Sữa lâu hơn nhưng tới giờ anh vẫn sợ mỗi khi cu cậu mè nheo điều gì đó.

– Hai người hạnh phúc thật đó. Hì. – Việt nãy giờ chứng kiến một “đoạn trích” trong cuộc sống hàng ngày của Duy và Phong thì cười khì nhận xét.

– Rồi từ từ Việt cũng sẽ có mà. – Duy nhìn Việt an ủi.

– Có rồi. Đã có. Haha. – Việt nghe Duy nói vậy thì bật cười.

– Người đó con cũng quen đó. – Ông Minh cười cười nói vào.

– Lại có quen sao? – Duy vỗ trán than trời. Hình như hôm nay người quen của cậu xuất hiện hơi nhiều thì phải…

– Người này đã làm ảnh hưởng đến Việt và khiến Việt phải về đây âm thầm giúp thầy Minh trong cái âm mưu vừa rồi của bà Nguyệt đó. Chút nữa anh ấy tới Duy sẽ bất ngờ.

– Văn Anh đúng không? – Duy đáp lại gọn lỏn.

– Aha! Thông minh lắm Bé Con. – Tiếng Văn Anh đột ngột vang lên ngoài cửa.

– Sao Duy biết là người mà Việt nói là Văn Anh?

– Người quen đủ để làm Duy bất ngờ hầu như đã không còn ai ngoài Văn Anh. Hì – Cậu cười khì. Người đủ “điều kiện” để khiến Việt phải về đây và cho phép Việt tham gia vào những chuyện này chỉ có thể là Văn Anh.

– Hèm. Bây giờ đã đủ mặt. Có ai nói cho tôi biết rõ mọi chuyện từ đầu tới giờ không? – Phong tằn hắng.

– Oke. Vậy để em nói tiếp. Đáng lẽ việc này đã xảy ra từ 4 năm trước. Mục đích ban đầu của bà ta là giết Duy để kéo anh về phía bà ta. Nhưng ngay lúc đó chưa kịp làm gì thì anh và Duy xảy ra chuyện. Anh thì bỏ đi. Duy thì mất tích. Hai người làm bà ta bị rối ngay lúc đó vì người của bà ta chưa kịp tìm hiểu được nguyên nhân sâu xa khiến hai người đột ngột chia tay là gì. Vì thế nên bà ta đã tạm hoãn kế hoạch vì thấy không cần thiết. Rồi bẵng đi vài tháng cho tới lúc em gặp được bà ta để kể hết mọi chuyện thì cũng là lúc bà ta điều tra ra được Duy đã bị tai nạn và mất trí. Lợi dụng việc đó em đã thêm lời mạt sát và bịa ra chuyện Duy đang muốn giành tài sản bị anh phát hiện nên hai người chia tay. Lúc đó em hận Duy đến thấu xương. Em muốn mượn tay bà ta để tiêu diệt triệt để. Và hơn nữa em muốn anh phải đau khổ khi chính mẹ ruột mình ra tay giết người mình yêu. Suy nghĩ của em lúc đó có thể gói gọn vào câu “Ăn không được, phá cho hôi”. Mấy năm liền em liên tục nói ra nói vào những lời chẳng mấy tốt đẹp gì về Duy. Nhưng bà ta không ra tay vì bà ta nghĩ Duy đã bị điên thì không còn là nguy cơ gì nữa. Cho đến gần đây Duy đã khỏi bệnh thì… – Đến đây thì Việt dừng lại để nhìn phản ứng của Phong và Duy.

– Để tôi nói tiếp – Văn Anh tiếp lời Việt khi thấy cả Duy và Phong đều không có bình luận gì. – Vô tình năm ngoái tôi điều tra ra được Duy và Bé Con năm nào. Trước đó tôi đã có chút ngờ ngợ khi nhìn hình Duy nhưng không nhớ được là ai. Cho tới lần đó khi về nước để lo vài việc cho bà Nguyệt, sẵn tiện đến những địa điểm có trong hồ sơ tôi đã biết được Duy chính là Bé Con của tôi. Và rồi sau đó quay về Sing tôi đã quyết định tiếp cận Việt để làm thay đổi suy nghĩ của Việt. Tôi muốn giảm bớt một kẻ thù cho Duy mặc dù lúc đó Duy vẫn còn chưa hết bệnh. Nhưng được tới đâu hay tới đó. Với tính cách của bà Nguyệt nếu ngày nào cũng nghe Việt nói như vậy thì cũng có ngày bà ta sẽ lại ra tay mà không cần biết Duy có mất trí hay không… Với… Ừm… Trước đó tôi có ấn tượng khá lạ về cậu nhóc này. Có thể nhìn bề ngoài Việt đang mang nặng trong lòng mối hận tình yêu không được đáp lại nhưng đối với những việc khác thì hoàn toàn ngược lại. Khi ở một phương diện khác tôi nhận thấy Việt là một người rất tốt ở nhiều mặt. Tôi có cảm giác Việt không phải là người xấu hoàn toàn. Vì thế nên tôi muốn thử làm Việt thay đổi cách nghĩ và tách Việt ra khỏi bà Nguyệt. Và bây giờ thì Việt đã là của tôi. Haha. – Nói đoạn Văn Anh quay qua hôn nhẹ lên trán Việt một cái.

– Chà! Một thiên tình sử lãng mạn nhỉ? – Duy buông một câu bông đùa sau khi nghe xong chuyện của Việt. Những điều Văn Anh nói về Việt cũng là những điều mà cậu nghĩ trong lòng. Năm đó khi vạch mặt Việt trên sân thượng cùng với Phong cậu cũng từng có ý muốn khuyên Việt nhưng Việt đã gạt phăng và sau đó thì là hợp tác cho kế hoạch trả thù của cậu nên càng không có cơ hội.

– Nói tiếp chuyện từ lúc bà Nguyệt về nước. Thật ra bà ta đã về nước trước cái hôm dàn xếp tai nạn xe hơi đó một tuần. Cả tuần đó bà ta lén lút quan sát và theo dõi cả hai bên để có thể dàn xếp được một kịch bản ít bị nghi ngờ nhất. Vào cái hôm xảy ra tai nạn đó. Bà ta muốn giết một mình bác Minh thôi. Anh cũng khá ngạc nhiên trước kế hoạch này nhưng lại không biết và không thể hiểu vì sao bà ta lại làm vậy. Mục tiêu của bà ta đang là em nhưng sao lại đột ngột chuyển thành bác Minh như thế? Có lúc anh vô tình nghe bà ta có nói đến “cái giá phải trả” gì đó nhưng không thể hỏi rõ được. Và khi đã biết chắc kế hoạch của bà ta là như vậy. Cách đó khoảng hai ngày anh đã chủ động liên hệ với bác Minh để thuyết phục, kể rõ mọi chuyện và dàn xếp ra màn thế thân trong tai nạn. Bánh Sữa là do bác Minh chủ động đưa theo để bảo đảm an toàn cho nó sau này. Hai người ngồi trên xe là cascadeur chuyên nghiệp do bác Minh thuê. Địa điểm gây tai nạn cũng là gần bệnh viện của Phong để dễ dàng tiếp ứng. Chiếc xe thật của bác Minh đi đến giữa đường đã rẽ vào một hướng khác và vào thẳng một garage ngầm. Một chiếc xe khác y chang với hai người thế thân đã xuất phát ngay lúc đó và trở lại trục đường chính. Người lái chiếc xe tải gây tai nạn kia cũng là người của mình. Khi tai nạn xảy ra hai người thế thân đã nhanh chóng nhảy ra khỏi xe và những “diễn viên quần chúng” cũng là người của bác Minh đã ùa ra bao vây hiện trường làm náo loạn cho đến khi xe cấp cứu của bệnh viện gần đó chạy tới. Còn chuyện trong phòng cấp cứu đương nhiên cũng là bác Minh an bài. Chỉ hơi tội Bánh Sữa khi phải dùng chút thuốc mê để nó không bật dậy giữa chừng làm bại lộ mọi chuyện. Đêm đó anh đã gọi Tâm và cho bạn ấy biết hết mọi chuyện. Bác Minh muốn có người chăm sóc tâm lý Bánh Sữa khi hai người tạm lánh mặt nên đã nhờ tới bạn ấy. Còn Uyên thì bác ấy muốn để lại bên cạnh Duy. Vì Uyên có thể

coi chừng và hiểu tâm lý Duy tốt hơn Tâm.

– Vậy tiếp theo chúng ta nên làm gì? – Duy sốt sắng hỏi. Trong lòng không khỏi kích động trước cả một kế hoạch do ba mình và Văn Anh bày ra.

– Mục tiêu tiếp theo của bà ta tất nhiên sẽ là em. Biển số xe anh gửi sáng nay là chiếc xe mà bà ta sẽ ngồi trên đó trực tiếp chỉ đạo việc bắt cóc em. Nhưng giữa chừng thì bác Minh đổi ý muốn gặp hai người sớm hơn dự kiến nên đã đổi kế hoạch. Anh đã phá một vài hợp đồng lớn của bà ta ở Sing nên buộc lòng bà ta phải hủy ngang và quay về giải quyết. Bước tiếp theo tạm thời anh chưa biết. Nhưng cứ như sáng nay….

BỐP… BỐP… BỐP… Những tiếng vỗ tay bồm bộp từ sau cửa chính vang lên đột ngột cắt ngang câu nói của Văn Anh.

CẠCH. Cánh cửa bật mở.

– Xin chào! – Là bà Nguyệt đang đứng chễm chệ ở cửa. Miệng hút xì gà và đang thả lên không trung những vòng khói nhàn nhạt. Sau lưng bà ta là cả đám đàn em đang lăm le súng ngắn trong tay. Lúc này đây tất thảy mọi người trong phòng đều đang rất sock trước sự xuất hiện của bà ta. Làm sao bà ta và cả đám người kia có thể xuống tới tận đây mà không hề có một báo động nào từ bên trên?

– Làm tốt lắm Việt. Gom lại một mẻ như vầy phải dễ xử hơn không? Á ha ha ha ha ha…. – Bà ta đảo mắt nhìn hết tất thảy những người đang có mặt trong phòng rồi cười lớn. Giọng cười man rợ và buốt ngót đến tận óc. Đoạn tiếp tục quay qua nhìn ông Minh nói mỉa – Anh yêu! Anh coi thường em quá rồi đó. Khá khen cho anh đã bày ra một màn kịch lớn như vậy để qua mắt em…

– Việt? Em… – Gương mặt Văn Anh đã biến sắc. Trắng bệt.

– Mày tưởng mày là ai? Mày nghĩ mày có thể thay thế được anh Phong trong lòng tao sao? Tỉnh lại đi cưng. Thằng trợ lý mạt hạng. – Nói rồi hắn nghênh mặt và bình thản lách người đi đến bên cạnh bà Nguyệt trước cái nhìn kinh ngạc của cả bốn người còn lại…

– END CHAP 30 –

—————————————————————————————————————————————–

Còn 1 Chap nữa là hết truyện rồi đấy các bạn !!

Các bạn có thể theo dõi những truyện tiếp theo của Tiểu Duy tại: Tieuduyhome.blogspot.com

Tiểu Duy đã ra lò thêm một truyện mới là Hai Lối Mộng !! Mọi người ủng hộ nha 🙂

Bật mí với các bạn là Tình Yêu – Giấc Mơ – Ngày Trở Về sẽ có Phần 2 có tựa đề là Duyên Kiếp 🙂 Sẽ được up trong thời gian sớm nhất nha ! <3

Thuộc truyện: Tình Yêu – Giấc Mơ – Ngày Trở Về – by Tiểu Duy

Comments

  1. Huỳnh nam phương says

    Huhu ra chap mới giùm e, nhớ là kết thúc có hạu nhé, đừng kết thúc bi 🙁

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *