Tình Yêu – Giấc Mơ – Ngày Trở Về – Chap 26

Truyện gay: Tình Yêu – Giấc Mơ – Ngày Trở Về – Chap 26

Không khí ảm đạm bao trùm cả ngôi nhà vốn đã mang nhiều u uẩn. Những gam màu xám và tím trầm của mọi khi càng làm không gian trở nên tịch mịch. Sau hôm ở bệnh viện về thì tâm trạng Phong đã phần nào bình tĩnh trở lại nhưng biểu hiện bên ngoài thì thay đổi hẳn. Anh chỉ ngồi thừ ra trước linh đường mà không nói gì. Lâu lâu đáp trả vài câu xã giao với khách đến viếng.

Mọi việc đều do Duy lo liệu, sắp xếp. Người ngoài nhìn vào chỉ biết cậu là một đứa con nuôi có tình, có nghĩa đang cố sức to toan hậu sự cho ba nuôi. Đâu ai hiểu rõ trong lòng cậu cũng đang rất suy sụp và muốn khóc một trận cho thỏa. Nhưng hoàn cảnh hiện giờ không cho phép cậu có thời gian làm việc đó. Phong hầu như đã mất hết sự mạnh mẽ, kiên cường của ngày thường. Bây giờ anh chỉ như một cái xác không hồn.

Nếu cậu không đứng ra lo toan mọi việc thì ai sẽ lo đây? Trong suốt mấy năm nay đây là lần đầu tiên cậu thấy anh trở thành như vậy. Có lẽ sẽ đỡ hơn nếu có hai nhỏ Uyên, Tâm lúc này. Nhưng nhỏ Uyên đột nhiên bị cử đi công tác ngoài Hà Nội ngay sáng hôm sau nên không thể phụ cậu. Còn con Tâm thì biến mất không hiểu vì sao. Mọi liên lạc với nó đều bị cắt đứt. Cậu chỉ nghe nhỏ Uyên nói đêm đó sau khi cậu và Phong rời khỏi nhà thì nó cũng nghe điện thoại rồi chạy đi đâu mất và bặt tin tới giờ. Tất cả chỉ còn trông vào cậu.

Có vài người đến viếng hỏi vì sao không để mở nắp kiếng của quan tài để mọi người có thể nhìn mặt ông Minh và Bánh Sữa lần cuối mà lại đóng sớm như vậy thì chỉ nhận được một cái lắc đầu nhẹ từ cậu. Hôm đó sau khi làm thủ tục nhận xác và đưa Phong về nhà trước để chuẩn bị mọi thứ thì chỉ vài mươi phút sau đã thấy xe bệnh viện đưa hai chiếc quan tài đã đóng nắp về tới nơi. Hai y tá đi theo xe giải thích rằng các bác sĩ trong bệnh viện không muốn Phong đau lòng thêm nên đã tự quyết làm nghi thức liệm xác tại bệnh viện rồi mới đưa về nhà. Cậu hiểu họ có ý tốt nên không phàn nàn gì nhiều…

Về phần bà Nguyệt. Từ hôm phát tang đến giờ tuyệt nhiên không thấy bà xuất hiện. Duy chỉ nghe chị Như giúp việc nói chiều hôm đó bà ta đột nhiên có việc gấp rồi đi đâu đó đến giờ… Hôm nay đã là ngày thứ ba…

– Em mệt lắm phải không? – Không biết từ lúc nào Phong đã đứng sau lưng Duy. Cậu đang ngồi nghỉ trên salon trong phòng nhân lúc vắng người đến viếng. Sáng nay cậu đã bắt đầu thấy đuối sức do hai ngày liên tiếp lo liệu mọi thứ một mình. Họ hàng bên nội cũng có đến nhưng chỉ ghé qua một chút rồi ai cũng viện cớ bận việc rồi rời đi nhanh chóng chứ không phụ giúp được gì.

Do mối quan hệ của anh và ông Minh rất rộng nên ngày nào cũng có rất nhiều người đến phân ưu và làm những chuyện “hậu phân ưu”… Anh nhìn cậu ngồi trên ghế với dáng vẻ đầy mệt mỏi và lẻ loi thì trong lòng dâng lên một nỗi ân hận khó tả. Không phải lúc này anh mới chính là người nên an ủi và trợ sức cho cậu sao? Vậy mà hai ngày nay anh đã buông xuôi và bỏ mặc một mình cậu tự xoay sở với tất cả mọi thứ…

– Em không sao? Anh đã ăn gì chưa? Tối qua anh chưa ăn gì đó… – Nghe tiếng anh hỏi thăm cậu vội quay lại không quên nở một nụ cười nhẹ.

– Anh xin lỗi… Anh tồi quá… Hai ngày nay anh đã để mặc em phải….. – Khóe mắt Phong chợt đỏ lên khi nhìn thấy nụ cười đầy mệt mỏi kia của cậu.

– Anh đừng nói gì hết… Em hiểu tâm trạng anh lúc này mà. – Cậu áp hai tay lên má Phong rồi tiếp tục cười với anh.

– Xin lỗi em… – Nói rồi anh kéo cậu vào trong lòng mình.

– Nếu không được thì đừng cố nữa anh… Anh đâu cần phải giấu diếm trước mặt em… Em lúc này cũng như anh thôi… – Vừa nói hết câu cậu liền cảm nhận được cả thân người Phong run lên từng đợt. Chẳng mấy chốc thì vai áo của cậu cũng bắt đầu ướt dần. Anh đã khóc… Bất giác nước mắt cũng từ đâu nhanh chóng lan tỏa trên khuôn mặt cậu…

CỐC… CỐC… Có tiếng gõ cửa bên ngoài.

– Cậu Út. Đã tới giờ làm lễ rồi. Mời cậu và cậu Hai xuống. Mọi người đang chờ hai cậu. – Là chị Như đang gọi cửa.

– Được rồi… Em xuống liền đây. – Cậu nói vọng ra ngoài.

– Để anh đưa em xuống dưới. – Nói rồi anh nắm chặt tay cậu.

Vừa xuống đến nơi cả hai đã thấy mọi thứ đều được chuẩn bị đâu vào đó. Sau một loạt nghi thức thì đến lúc nhận di ảnh người quá cố. Cha xứ định đưa di ảnh ông Minh cho Phong nhưng anh đã chủ động nói ông hãy đưa cho Duy nhưng cậu đã vội lắc đầu:

– Anh là con trưởng phải cầm hình của ba chứ. Em sao cầm được. – Cậu nhíu mày ra hiệu cho anh hãy cầm lấy. Vì theo danh phận cậu chỉ là con nuôi. Nếu cậu cầm sẽ tạo cơ hội dị nghị cho người ngoài về mối quan hệ cha dượng – con riêng được đồn đãi bấy lâu nay. Dù chỉ là con riêng nhưng cũng còn hơn con nuôi mà…

– ĐỂ TA. – Một giọng phụ nữ trung niên vang lên từ bên ngoài. Bà ta đang từ từ tiến vào giữa hai hàng vệ sĩ mặc vest đen bóng. Mặt ai cũng đằng đằng sát khí. Đám đông đang xì xào bỗng im bặt vì sự xuất hiện này.

– Mẹ. – Chỉ trong phút chốc Phong đã nhận ra là giọng nói của ai. Là bà Nguyệt.

– Tôi là vợ ông ấy. Mấy hôm nay tôi bận việc nên giờ mới về kịp. – Bà ta bước vào và nhanh chóng tiến đến trước mặt cha xứ. Chiếc kính đen trên mặt vẫn không tháo xuống. Trên người bà ta đang mặc một bộ đầm đỏ rực thêu hoa rất cầu kì. Có lẽ bộ đầm này sẽ rất đẹp nếu nó được xuất hiện trong một buổi dạ tiệc chứ không phải trong hoàn cảnh như thế này. Thật lạc lõng và chướng mắt đến vô cùng. Phải chăng bà ta đang đến “chia vui” ?

– Tại sao bây giờ mẹ mới xuất hiện? Công việc của mẹ quan trọng hơn đám tang của ba à?

– Ta không có nhiệm vụ phải giải thích cho con. – Trái với vẻ tức giận của Phong là vẻ mặt điềm nhiên của bà ta.

– Anh! Đừng. – Duy vội cầm tay Phong nắm chặt. Cậu ra hiệu cho anh hãy kềm chế khi thấy anh định phản ứng lại.

– Vậy ai sẽ cầm hình cháu bé? – Cha xứ lại hỏi.

– Đưa cho thằng con hoang kia là được. Dù gì cũng là đồng loại. – Bà Nguyệt tiếp lời cha xứ.

– … – Trên gương mặt cha xứ hiện lên sự ngạc nhiên khôn tả.

– Mẹ nói ai là con hoang? – Phong nghe vậy thì trừng mắt hỏi lại.

– Nó. – Không chút do dự bà ta chỉ tay thẳng vào Duy.

– Bà… – Lại một lần nữa tay Phong bị Duy xiết chặt.

– Thưa cha. Để con. – Cậu bước lên trước nói với cha xứ rồi quay lại nói thầm với anh. – Đừng làm gì hết. Em không sao…

– Tốt. Cũng khá biết điều đó chứ. – Nói rồi bà Nguyệt ôm bức ảnh đi ra ngoài. Hai hàng vệ sĩ lập tức nối gót. Theo sau là quan tài của ông Minh. Kế đến là Duy và Phong đi trước quan tài của Bánh Sữa rồi sau chót là đoàn người đưa tiễn.

– Ghê thật. Mới về mà đã gây sóng gió rồi.

– Con nuôi thôi mà. Làm gì có quyền mà lên tiếng.

– Chắc về để giành tài sản.

– Dù gì ông Minh cũng là người ngoài. Có quan hệ gì với mẹ con nhà đó đâu.

– Thằng nhóc kia mới được nhận nuôi còn chưa được hưởng gì. Chẹp.

– Có khi tại nhận nuôi nó mới bị vậy đó. Đúng là đồ sao chổi mà.

– %$^$&*^&%(^* ^%^$%&&&* &%^&^*………

Những lời bàn tán cứ thế kéo dài suốt dọc đường đi. Duy nghe được cũng không quá quan tâm. Miệng đời vốn dĩ cay nghiệt như thế. Đến nơi hỏa táng mọi việc cũng được tiến hành nhanh chóng. Trong giây phút hai chiếc quan tài từ từ hạ xuống lò thiêu trên môi bà Nguyệt đột nhiên nhếch lên một nụ cười. Không ai hiểu bà ta cười vì điều gì. Nụ cười đó tất nhiên không tránh khỏi tầm nhìn của Duy. Trong lòng cậu dâng lên một nỗi dự cảm bất lành về người đàn bà này…

—————————————————————————————–

– KỂ TỪ BÂY GIỜ TÔI SẼ LÀ CHỦ MỚI CỦA CĂN NHÀ NÀY. – Vừa về đến nhà bà Nguyệt đã đứng giữa sảnh nói lớn trong lúc người làm đang thu dọn nhà cửa. Nói rồi bà ta bỏ lên phòng trước thái độ ngạc nhiên của hết thảy mọi người trong nhà.

– Lúc nãy có người gửi cái này cho hai cậu. Người đó còn nói đây là thư khẩn và khi về nhà rồi thì hãy mở ra. – Chị Như từ nhà bếp đi ra đưa cho Duy và Phong một phong bì trong lúc cả hai đang chuẩn bị lên xe để đưa Bánh Sữa “về nhà” sau chuyến “đồng hành” cùng ông Minh.

– Cảm ơn chị. – Duy nhận lấy chiếc phong bì và lấy tay dò qua một lượt thì thấy trong đó có một vật gì đó khá nhỏ hình chữ nhật. Còn bên ngoài thì trống trơn và không có bất kỳ thông tin nào.

– … Phong đứng cạnh bên thấy vậy cũng khá thắc mắc nhưng không lên tiếng. Việc duy nhất anh muốn làm lúc này là đưa Bánh Sữa “về nhà”.

– Nhóc con. Con đi theo ba lớn, ba nhỏ về nhà nha. – Duy nhẹ nhàng đặt di ảnh ở băng ghế sau – nơi cậu nhóc vẫn hay ngồi. Sau đó vuốt nhẹ lên khung hình rồi mỉm cười. Đâu đó bên tai cậu lại cảm nhận được những lời nói cuối cùng của Bánh Sữa…

“… Ba lớn. Ba nhỏ. Con đi chút xíu rồi con về. Hai ba nhớ chờ con về nha…”

– Bây giờ thì ba sẽ tự đưa con về. Hai ba không chờ con về được nữa rồi… – Cậu nói như để cho Bánh Sữa vẫn còn ở đâu đó có thể nghe được…

—————————————————————————————————

CHIỀU HÔM ĐÓ

“HÃY CẨN THẬN MỌI VIỆC TRONG THỜI GIAN SẮP TỚI!” – Dòng chữ như một lời đe dọa hay nhắc nhở đó được in trên mảnh giấy trong phong bì mà chị Như đưa cho Duy và Phong khi sáng. Nhân lúc Phong đang tắm Duy ở ngoài đã mở ra trước. Còn vật hình chữ nhật kia chính là một chiếc máy ghi âm loại nhỏ…

– Đã chuẩn bị xong hết chưa? – Giọng bà Nguyệt vang lên khi Duy vừa bấm nút Play. Dù chỉ mới gặp sáng nay nhưng giọng nói của bà ta thì cậu không thể nhầm vào đâu được. Khàn khàn, vô cảm và lạnh buốt.

– Đã xong xuôi hết thưa cô. – Một giọng nam lạ lẫm đáp lại. Âm giọng của người này dường như đã bị làm méo đi để khó nhận diện ra là ai.

– Tốt. Ta không muốn có gì sơ suất.Chú ý. Đừng để lại dấu vết.

– Cô yên tâm.

– Chiều nay ông ta sẽ sớm được đoàn tụ với con vợ cũ kia. Hahaha… – Một giọng cười âm hiểm vang lên làm sống lưng Duy lạnh buốt.

– Dạ. Chiều nay cô sẽ thấy ông ta chỉ còn là cái xác không hồn.

– Tốt. Còn thằng con hoang bệnh hoạn kia. Đã an bài phần cho nó chưa?

– Con đang sắp xếp. Khoảng vài ngày nữa thôi…

….Rè…. rè…. rè……

Đoạn ghi âm ngắn ngủi kết thúc. CẠCH. Là âm thanh va chạm của chiếc máy ghi âm với nền gạch. Giờ đây Duy đã hiểu nụ cười của bà ta khi sáng nghĩa là gì. Ông Minh là mục tiêu và Bánh Sữa vô tình bị vạ lây khi cùng đi với ông. Cậu ngồi thừ ra đó, mắt đỏ ngầu, hai tay nắm chặt lại thành nắm đấm…

– Là… thật… sao??? – Phong đứng sau lưng Duy nãy giờ đã nghe được hết đoạn ghi âm kia. Gương mặt anh tái xanh…

– Anh… Anh ra khi nào vậy? – Duy giật bắn mình khi nghe tiếng Phong.

– Đưa… anh cái đó… – Phong lắp bắp.

– Không. – Cậu vội cúi xuống chộp lấy chiếc máy ghi âm rồi nắm chặt trong lòng bàn tay.

– Đưa anh…

– Không được.

– ĐƯA. – Phong quát lên.

– KHÔNG. – Cậu cũng lớn tiếng đáp trả.

– ĐƯA ĐÂY. – Nói rồi Phong lao tới nắm lấy cổ tay Duy đoạn dùng lúc mở bàn tay đang nắm chặt của cậu ra.

– ANH ĐỪNG NGHE NỮA. ĐỦ LẮM RỒI. – Cậu dùng sức giật tay lại.

– KHÔNG LẼ EM KHÔNG HIỂU BÀ TA ĐÃ LÀM GÌ SAO?

– VẬY ANH MUỐN LÀM GÌ VỚI CÁI NÀY? KIỆN BÀ TA? ANH NGHĨ BÀ TA SẼ ĐỂ MÌNH BỊ BẮT DỄ DÀNG CHỈ VỚI VÀI CÂU GHI ÂM NÀY À? NHÌN KHÍ THẾ SÁNG NAY ANH NGHĨ BÀ TA ĐƠN THUẦN CHỈ LÀ MẸ CỦA ANH THÔI SAO?

– Phải… Mẹ… Bà ta là mẹ anh… – Đột nhiên sắc mặc Phong sa sầm lại.

– Anh nghe em nói. Em chẳng dễ chịu hơn anh bao nhiêu đâu. Nếu anh đã nghe được hết thì hãy hiểu bà ta đang muốn làm gì. Em nghĩ em và anh lúc này cần không gian riêng để suy nghĩ. Tạm thời em sẽ qua phòng Bánh Sữa.

Anh cần gì cứ gọi em. Nhớ! Anh không chỉ một mình. Còn có em. – Duy dịu giọng xuống nói rồi đi ra khỏi phòng. Cậu đã quá mệt mỏi với những chuyện cứ liên tiếp kéo đến. Cậu cần ở một mình để bình tâm suy nghĩ và hệ thống lại mọi thứ. Tình hình quả thực rất rối ren. Trong lúc này đây cậu muốn bản thân mình phải luôn tỉnh táo để làm chủ lý trí và suy nghĩ kỹ càng mọi thứ để không gây ra những sai lầm đáng tiếc như hôm xưa. Hơn hết cậu cũng muốn Phong có thời gian để chấp nhận những chuyện vừa mới xảy ra này.

—————————————————————————————————–

Đã hai ngày trôi qua nhưng không khí trong nhà tiếp tục nặng trĩu. Không gian vắng lặng như tờ. Duy đã cho người làm tạm nghỉ vài ngày nên trong nhà chỉ còn hai người. Cậu không muốn họ nghe được điều gì từ mấy ngày này. Phong vẫn ở yên trong phòng không bước ra ngoài. Chưa bao giờ cậu cảm nhận được sự yếu ớt từ anh như mấy hôm nay. Đoạn ghi âm hôm đó đã đánh gục anh hoàn toàn.

Ông Minh và Bánh Sữa mất đi. Bà Nguyệt là kẻ đã gây ra chuyện đó. Tất cả đều đánh trúng yếu điểm của Phong. Anh là người luôn đặt tình cảm gia đình lên hàng đầu dù ít khi thể hiện ra. Nhưng giờ đây gia đình của anh còn lại gì? Mọi thứ đã sụp đổ hoàn toàn chỉ trong một buổi chiều hôm ấy… Hai ngày nay hai người chỉ giao tiếp với nhau bằng những ánh nhìn và vài ba câu hỏi thăm gượng gạo khi cậu mang thức ăn vào phòng.

Quả thực rất khó xử với tình huống như thế này. Tuy vậy nhưng đêm nào cậu cũng lén vào phòng nhân lúc anh đã ngủ say rồi ngồi cạnh bên anh một hồi lâu. Nhìn anh hốc hác hẳn. Gương mặt tiều tụy, xanh xao và hai hàng chân mày lúc nào cũng chau lại kể cả trong giấc ngủ làm cậu không khỏi xót xa… Cứ thế cho đến ngày thứ ba…

XOẢNG… Có tiếng rơi vỡ khi cậu vừa ra khỏi phòng sau khi mang đồ ăn sáng vào như thường lệ.

– Anh Phong. Mở cửa cho em? Anh sao vậy? – Cậu lo lắng đập cửa liên hồi. Cửa đột nhiên bị khóa trái.

– …. – Trong phòng không có bất kỳ âm thanh nào đáp lại.

– Anh Phong…

– …

Không thể đợi lâu hơn nữa. Cậu đành dùng chìa khóa sơ cua mở cửa. Vừa vào đến nơi đã thấy chén đĩa và đồ ăn vương vãi khắp phòng. Còn Phong đang nằm dài trên sàn hai mắt nhắm nghiền.

– Anh. Tỉnh lại… Anh Phong… – Cậu hốt hoảng chạy lại ôm chầm lấy anh rồi lay gọi liên tục. Tay thì bấm vào nhân trung đoạn bấm điện thoại gọi đến bệnh viện.

– Ưm…. – Một lúc sau thì Phong đã dần dần hồi tỉnh.

– Anh thấy sao rồi? Anh đợi chút. Em đã gọi bác sĩ tới. – Cậu nói trong lo lắng. Trong lòng nhanh chóng đoán định được nguyên nhân. Không phải là tự tử. Đã hai hôm nay anh không ăn gì nên mới gây ra tình trạng như bây giờ. Thức ăn cậu làm mang lên tất cả đều còn nguyên. Nhiều lần cậu khuyên anh phải ăn nhưng anh chỉ ậm ừ rồi lại thôi. Mỗi khi lên dọn mọi thứ đều còn nguyên…

– EM… – Đột nhiên Phong mở to mắt rồi vùng dậy xô Duy ra. Cả hai đều ngã sóng soài dưới đất – Đừng lại gần tôi… – Anh nói mà không thèm quay lại nhìn cậu.

– Anh sao vậy? – Bị xô bất ngờ làm cậu choáng váng.

– Xin lỗi. Em ra ngoài đi. Tôi không sao nữa rồi… – Trong giọng nói của Phong có vài phần bất nhẫn. Vừa nói anh vừa bám vào thành giường đứng dậy.

– Tôi? Anh xưng tôi với em? – Cậu lồm cồm bò dậy rồi kéo vai anh quay lại.

– Em… nên… nên tránh… xa tôi ra… – Có lẽ đã phải cố gắng lắm Phong mới để những từ này thoát ra khỏi cổ họng mình. Anh nói bằng những âm gằn khó khăn.

… CẠCH… Sau khi nghe những lời Phong nói Duy không trả lời mà chỉ lẳng lặng đi ra đóng cửa phòng rồi quay lại mỉm cười với anh.

– Sao em lại cười? – Phong vô cùng bất ngờ với biểu hiện này của cậu.

– Sao em lại phải nói cho anh lý do? – Cậu trả lời trên môi vẫn kèm theo một nụ cười nhẹ.

– Em…

– Em sao? Không phải anh nói em phải tránh xa anh sao? Nghĩa là anh muốn chấm dứt mọi quan hệ với em. Vậy thì vì lý do gì mà em phải giải thích với một người đã không còn quan hệ với mình? – Lại là một nụ cười sau khi kết thúc câu nói.

– Đừng giở thói bướng bỉnh đó lúc này…

– Em bướng bỉnh? Ok. Cứ cho là vậy đi. Bây giờ nếu anh làm ra khỏi phòng được thì em sẽ đi. – Cậu khoanh tay trước ngực hẩy mặt hỏi lại anh.

– Tôi không muốn tranh luận với em lúc này… Em đi ra đi… Trước khi tôi nổi nóng… – Nói rồi Phong kéo tay cậu lôi về phía cửa. Nhưng chỉ được vài bước thì loạng choạng rồi ngã xuống.

– ANH!!!! CẨN THẬN……RẦMMM… Trong chớp mắt cậu đã xoay người ra trước ôm anh rồi dùng thân mình đỡ phía dưới. – AHHH….. – Những mảnh vỡ đang vương vãi trên sàn đã đâm vào cậu…

– Em… Em có sao không? – Phong vội đỡ Duy dậy rồi vội vàng kéo lưng áo cậu lên. Trên lưng cậu hiện lên vài vết cắt đang rướm máu. Thật may khi chiếc áo khá dày đã giảm bớt lực tác động nên những mảnh vỡ kia không gây ra những vết thương nặng lắm.

– Anh đang làm gì vậy? – Cậu khẽ lách người sang một bên rồi gạt tay Phong ra.

– Em nói vậy là sao?

– Anh lo cho em làm gì? Anh muốn em tránh xa anh mà…

– Em…

– Anh ngồi đó đi. Một chút nữa bác sĩ sẽ đến khám.. Em ra ngoài đây. Anh muốn làm gì cũng được. Em không quan tâm nữa… – Nói rồi Duy bám vào cạnh bàn đứng dậy. Những cử động có phần khó nhọc khi những vết thương ở lưng bị va chạm…

– Em giận anh? – Phong vẫn ngồi dưới đất ngước lên hỏi cậu.

– Có cần thiết để giận một người không biết tự coi trọng bản thân như anh. Nếu lúc nãy em không kịp đỡ anh thì sao… – Cậu đưa mắt nhìn đang anh ngồi đó trả lời lại đoạn tựa người vào vách tường.

– Có đau không?

– Vậy em hỏi anh có đau không?

– Anh chỉ thấy mình mệt lắm… – Nói rồi Phong ngả đầu ra sau. Nơi khóe mắt khẽ lăn xuống một dòng trong suốt…

– Có phải anh luôn coi em là người ngoài? Khi có chuyện xảy ra anh đều không nói với em trong khi luôn yêu cầu điều ngược lại từ em. Tại sao vậy? Ngày trước anh nghĩ mỗi lần anh biến mất rồi xuất hiện trở lại anh tin rằng em không muốn biết, không muốn hỏi lý do sao? Anh tin rằng em nói em không muốn can thiệp vào chuyện riêng của anh là nói thật sao? Em muốn. Rất muốn nữa là đằng khác. Nhưng em không nói với anh vì nghĩ rằng sẽ có một ngày nào đó anh sẽ tự nói hết mọi việc khi đã đủ tin tưởng em. Hay anh nghĩ em là một đứa vô dụng? – Cậu từ từ ngồi xuống bên cạnh anh.

– Vì anh muốn bảo vệ em…

– Vậy tại sao anh không nghĩ em cũng muốn làm vậy với anh?

– Vậy em có biết bây giờ anh là con của kẻ đã giết chết ba của em không? Em nghĩ anh còn xứng đáng với em sao? – Khẽ ngập ngừng rồi Phong cũng lên tiếng…

– Em hỏi anh. Từ trước đến nay em yêu anh hay yêu bà ta? Việc anh xứng đáng với em hay không thì có liên quan gì tới bà ta? Bà ta là người làm ra những việc đó hay anh? Và trên hết. ANH CÓ YÊU EM KHÔNG? – Đây là lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm qua cậu hỏi anh câu này.

– Anh… – Phong có phần ngỡ ngàng khi nghe câu hỏi kia từ miệng cậu. Chưa bao giờ cậu hỏi thẳng anh như thế.

– Trả lời em đi. Có hay không? – Duy mím môi chờ câu trả lời. Ánh mắt lộ rõ vẻ quyết liệt.

– …. – Là một cái gật đầu thay cho câu trả lời.

– Anh còn muốn bảo vệ em không? – Nói đến đây mọi vật trước mắt cậu bỗng nhiên trở nên mờ ảo. Một cơn choáng váng chợt kéo đến…

– Anh… – BỊCH… – Chưa kịp trả lời thì Phong đã thấy Duy ngã xuống. Thấy vậy anh vội đỡ cậu dậy. Khi vừa nâng đầu cậu lên anh thấy nơi tay mình có gì đó ươn ướt…

– Trả lời… em… – Duy vẫn chưa hôn mê hẳn. Cậu gắng sức nói.

– CÓ. ANH SẼ BẢO VỆ EM MÀ… ANH SẼ BẢO VỆ EM… – Phong rối rít trả lời. Lúc này anh đã nhận ra rằng phần đầu cậu đang bị thương. Những mảnh vỡ kia có một mảnh đã đâm vào sau đầu cậu. Vết thương đang từ từ chảy nhiều máu hơn…

– Anh… nhớ….. – Đến đây thì cậu đã ngất đi. Trên môi nở một nụ cười mãn nguyện.

– Duy… DUY… – Máu từ vết thương vẫn tiếp tục chảy ướt tay áo Phong. Ngay lập tức anh bế cậu lên và nhanh chóng chạy xuống garage rồi lấy xe đưa cậu đến bệnh viện. Trên đường đi anh không ngừng nhìn cậu. Tại sao lại là một vết thương ở đầu cơ chứ?

– END CHAP 26 –

Thuộc truyện: Tình Yêu – Giấc Mơ – Ngày Trở Về – by Tiểu Duy

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *