Hôn ước của chàng Uke – Đoạn 5

Truyện gay: Hôn ước của chàng Uke – Đoạn 5 –

-Dạ, nấu nhanh nhanh nha. Em đói quá\….

Trời, đúng là thằng em có khác. Tại sao, phải sinh nó ra nhỉ? Cái tội của nó học hành không ra gì, mà cũng chẳng nên thân. Vậy mà, ba mẹ nó cưng chiều quá mức. Kể cả cậu cũng thế, đúng là điên hết sức rồi. Anh thở dài vào bếp bắt nước nấu mì \cho nó….

Lí lịch nó Cao Thế Thanh

Cao 1m 72

Nặng 75 kg (chúa ham ăn kinh khủng)

Tính tình: Bạo lực học đường

Chả sợ cái gì cả, nhưng hay vác mặc bầm dập về nhà kể lể

Truyện gay: Hôn ước của chàng Uke – Chap 11

Hắn và cậu ăn tối xong thì lên phòng. Cậu chuẩn bị quần áo, để vào tắm cho sảng khoái tinh thần. Mở cửa phòng tắm bước vào, cậu treo đồ lên giá quay ra mở nước bồn tắm thì thấy con gián ngọ ngậy. Cậu tái xanh mặt, la làng….

-Gián……gián……cứu tôi…..

Cậu chạy ào ra khổi phòng tắm, thân hình run lây bẩy. Hắn nghe tiếng hét của cậu thì bịt tai lại, hắn bước lại gần cậu nhìn vào nhà tắm mắt giựt giựt…

-Gì mà, la hét quá vậy? Có cái gì trong đó à?

-Con gián…anh bắt nó giục đi, tui sợ con gián….

-Đâu? Chỗ nào?

-Trong bồn tắm ấy….

Hắn bước vào nhà tắm, tiến lại gần cía bồn thì thấy con gián quo que như muốn trêu hắn bắt được nó. Hắn lấy cái cây chà bồn cầu, rồi đập nó thật mạnh làm con gián chết queo. Hắn nắm cọng râu của con gián giơ lên trước mặt, xoay xoay nó làm nó như còn sống. Cậu che mặt lại, phẩy tay…

-Anh quăng nó đi, đừng có lại gần đây.

-Uhm, làm gì mà sợ con gián quá vậy? Có gì ghê ghớm đâu?

-Anh làm ơn, quăng nó cái đi….

Hắn chạy lại gần cửa sổ, quăng nó một cách không thương tiếc. Hắn leo lên giường nằm bình thản như chưa có gì xảy ra. Cậu bước lại gần hắn, ngồi cạnh hắn chẳng dám đi tắm. Cậu sợ có con gián gọi đàn em lên hù tiếp =)). Hắn nhìn cậu thắc mắc

-Sao không đi tắm tiếp đi? Còn ngồi đây làm gì?

-Vô duyên, từ từ chứ làm gì dữ vậy?

Cậu bực mình đứng dậy bước vào nhà tắm, quên luôn vụ con gián do hắn chọc tức cậu. Xem ra, cậu vẫn còn con nít khiến hắn bật cười. Cái cử chỉ của cậu thật là đáng yêu làm sao. Ngay cả giận cũng có phần chu mỏ, hắn nghĩ thầm “Đúng là con nít, chỉ mỗi con gián mà cũng sợ”. Cậu mở nước ào ào, tắm táp xong cậu mặc quần áo đi ra. Nhìn hắn nằm ngủ say, tự dưng cậu thấy lo sợ khi ba mẹ hắn có nhắc tới chuyện “động phòng”. Bực mình cậu lay hắn dậy…

-Anh xuống dưới mà nằm ngủ đi

-Tại sao? Giường của anh thì anh nắm sao lại xuống dưới

-Đứng có nói nhiều, anh không nghe câu “Nam nữ thọ thọ bất thương thân” à

-Trời, cái câu nghe ghê. Nhưng anh và em có phải là nam nữ đâu

-Ý lộn cho em sửa lại “Nam nam thọ thọ bất tương thân” =))

-Sặc, thôi được rồi…

Hắn càu nhàu, lấy cái nệm mỏng trải ra nền. Hắn nhìn cậu tiếc nuối, nói ra thì hắn muốn ôm cậu lắm lắm. Ai ngờ cậu đuổi hắn, đúng là con nít con trai với nhau cả mà cậu cũng sợ. Cậu thảy cái gối xuống cho anh…

-nè gối anh nè, ngủ đi

<ting…ting>

Cậu với cái điện thoại mở ra xem, thì thấy tin nhắn của thằng bạn thân Lâm Viên. Nội dung tin nhắn như sau “Mày ơi, ra quán bar chơi đi. Tao buồn quá à”. Cậu cười khúc khích rep lại liền “Ừ, đợi tao chút nhe ^.<~”. Hắn thấy cậu cười thì đâm ra bực bội trong lòng, hắn nghĩ cậu có người yêu rồi nên mới nhắn tin vui vậy. Thấy cậu đi thay đồ chuẩn bị ra ngoài thì hắn nạt cậu

-Đi đâu đêm khuya, lo mà ngủ đi.

-Kệ tui, mắc mới anh nạt tui

-Đi gặp người yêu à? Thấy mà ghét….

-Ơ….anh đang ghen đấy à….

Hắn lưỡng lự không biết có đúng không? Sao cảm thấy như cái gì đó nhen nhúm trong con tim. Mà nói trắng ra hắn là gì của cậu chứ? Hắn chỉ có nhiệm vụ theo hôn ước mà thôi. Đúng là hắn ghen thiệt, ghen đến nỗi mù quáng nạt cậu luôn ~.~.

-Anh đâu có ghen, nhưng mà theo hôn ước thì phải ăn ở cùng nhau chứ

-Hôn với chả ước, tui mệt lắm rồi. Dẹp mấy hôn ước của anh đi…Bye bye tui đi đây…

-Khoan đã, đi đây mới được?

-Hỏi chi vậy? Đi gặp bạn của em, vậy thôi?

Nói xong cậu đi mất hút, khiến hắn nhăn nhó muốn giữ cậu lại tát cho vài tát. Nhưng đành buông xuôi, khi cậu đón taxi đi mất hút trong màn đêm. Hắn hồi hộp, sợ cậu đi lén lút với một người nào đó. Bỏ mặc hắn Seme đây lạnh lẽo trong căn phòng trống trải, những kí ức lạnh lùng gợi lại cho hắn con người tàn ác khi xưa của hắn. Hắn rất ghét trống vắng, cô đơn, ghét cái sự bỏ rơi…..

Quán Bar….

<bùm…bùm….chát chát….>

Tiếng nhạc mỗi lúc mối rock đến kinh hoàng. Cậu chen lấn tìm thằng bạn thân, trong một góc nhỏ quán bar. Cậu ngồi gần cạnh bạn của mình, đang say khướt lèm nhèm. Nhận ra đây, không giống những ngày thường chút nào. Vì sao cậu lại kết thân đến hết cuộc đời nhỉ? Dù có xa nhau, hay bị đánh đập buồn bã cậu vẫn luôn xem Lâm Viên là người bạn duy nhất của mình.

Còn một người bạn nữa, luôn hài hước, luôn làm cho cậu nở nụ cười trên môi. Ấy là con gái trong trường học chung lớp đến giờ. Ấy biết cách xua đuổi những cái thứ không ra gì từ Lâm Viên. Nhưng ấy biết an ủi, biết chia sẻ đó chớ, ấy là một người bạn tốt nhất để cậu làm quen (t/g: Sau này sẽ kể hén, và cả tên nữa. Có lẽ cô bạn này sẽ yêu một hotgril. Dù mình không muốn viết tình yêu giữa nữ và nữ lắm. Nhưng vì cuộc đời đưa đẩy Thế Anh đến nên mình viết thôi. Đừng giận mình nhe *lè lưỡi*).

-Đến rồi hả mậy, uống với tao vài ly đi. Không say không về….ha ha vui quá

-Mày say rồi, mà còn bắt tao uống đua với mà nữa à?

-Say thì tao kêu người nhà ra chở có gì đâu?

-Được thôi, cho mày say chết luôn. Cho mày bị đòn từ ba má mày luôn.

Cậu rót rượi ra ly uống một mạch, cụng ly vào ly Lâm Viên cười nói vui vẻ rồi uống nó một cách đắng nghét. Lâm Viên rót rượi cho cậu đến nỗi đổ tràn ra ngoài. Cậu giựt lấy chai rượi giành phần uống thay cho bạn. Để đỡ Lâm Viên say quá đi không vững. Cậu đâu hay biết rằng có người đang tìm kiếm cậu, giận cậu đến tức cổ họng. Muốn trào lồng lộn ruột gan. Tìm kiếm hết trong ngõ ngách, mà vẫn chưa thấy cậu. Tức mình đá vào cột điện gần đấy. Có lẽ, phút giây này sẽ hại đến mức tuôn trào giữ trong lòng bấy lâu nay…

Lí lịch bạn thân Hoàng Lâm Viên

Cao 1m78

Nặng 65kg

Tính tình: Luôn hay cười mỗi khi đi học, vui vẻ hòa đồng với bạn bè

Truyện gay: Hôn ước của chàng Uke – Chap 12

Hắn đã bỏ ra ngoài tìm kiếm cậu, vì không chịu nổi cậu ra bên ngoài khi chưa xin phép ý kiến của hắn. Hắn ghét cô đơn khi không có cậu, ghét cái lạnh lẽo bốn bức tường lạnh ngắt. Thứ cảm giác đó hắn muốn thoát khỏi nên đã tìm cậu. Có lẽ, giờ đêm khuya này hắn đang đứng gần cây cột điện thở mạnh. Ngay cũng lúc, đối diện quan bar cậu đang lsay lướt khướt. Vô tình, hắn thấy cậu đèo cái người ra khỏi quán bar. Trong khi đó, cậu cố gắng dìu Lâm Viên lên xe taxi.

-Chú ơi, ợ…..chở bạn….ợ…cháu về nhà…ợ số xx ợ….đường xx…ợ……

Sau khi đưa tiền cho bác tài taxi xong, cậu lluwngf thững bước đi loạng chạng. Ngã té nhào phía trước, hắn thấy vậy liền đến đỡ cậu dậy. Cậu đâu có biết hắn tìm cậu, cũng không biết hắn đang ở trước mặt cậu ngay lúc này. Cậu mắt nhắm mắt mở vì quá say, lầm bầm trong miệng….

-Tui ghét anh, ợ….đồ xấu xa….

Cậu đứng không vững nữa rồi, hắn nghe cậu nói thế cũng tủi thân. Hắn nghĩ, có lẽ làm cậu khó xử quá nên mới ghét hắn như vậy. Thật sự, hắn rất yêu con người của cậu. Cho dù cậu không chấp nhận cái thứ như hắn.

-Say rồi mà còn ngoan cố…..

Hắn lấy hai tay cậu cho ôm cổ hắn, rồi cõng cái xác đang say mèm của cậu. Hắn cõng cậu bước đi về trong màn đêm đèn khuya hiu hắt, hắn thở dài…….

-Em có biết là tôi yêu em lắm không? Sao còn ghét tôi nữa…..

Cậu như mơ sảng tưởng hắn đâu có như thế này. Cậu chỉ biết tận hưởng cái ẩm áp to lớn của hắn mà thôi. Một con trai to lớn cõng một con trai nhỏ nhoi trong màn đêm trăng mờ mịt, hắn mỉm cười khi được cõng cậu như thế này. Có lẽ đây là lần đầu hắn cõng một con trai, dù có vất vả thế nào đi chăng nữa. Hắn cũng cam tâm, miễn sao ở gần cậu là hắn vui rồi.

Nấu mì xong thì đưa cho nó ăn, ai ngờ nó ăn bạo thiệt. Anh lắc đầu thở dài, khi mà nó chưa chấm dứt cuộc sống hiện tại. Nó có vẻ rất nghiện interrnet, có những nội dung không lành mạnh. Nó vẫn theo đuổi mấy trò chơi bạo lực, xem ra nó vẫn không bỏ cuộc. Anh mới trêu chọc nó….

-Nè, mày có bồ chưa? Mày làm ơn bỏ mấy cái trò chơi ngoài quán được không?

-Có rồi, nhưng cái trò chơi thì em không bỏ?_Nó ăn ngấu nghiến vừa trả lời

-Sặc…ai vậy? Ở nhà có máy tính sao mày không chơi?

-Chả biết, có thằng Seme giàu có bao cho em ăn uống. Ở nhà chán, ba mà biết là chết

Ôi trời, từng câu trả lời của nó như có châm biếm. Không khí dường như rất ngột ngạt, có lẽ về đêm rất nhiều khí lạnh bốc lên quanh căn phòng bếp. Mà sương bắt đầu rơi lay bay ngoài trời, cảnh vật im ăng, từng nhà đang chìm trong giấc ngủ say nồng. Có người mơ, có người thức. Đối với hai anh em nhà này thì có lẽ ba đã ngủ rất ngon. Anh kí vào đầu nó một cái chóc…

-Mày đừng có trả treo với tao, coi chừng tao đó. Thằng nào mà giàu vậy?

-Ai biết, em đã nói rồi mà. Có gì bữa nào em dẫn cho xem mặt.

-Được thoy, ba mày mà biết thì mày chỉ có nước no đòn đó con….

-Xì, em sẽ bỏ nhà ra ngoài kiếm sống nếu như ba phản đối.

-May…

Anh bực tức với thằng em út này, nó ngang bướng vô cùng. Việc gì nó cũng dám làm, chẳng sợ ai, cũng chẳng xem gia đình ra gì? Anh buông xuôi thở dài, xem ra anh không thể đấu nổi thằng em ngang ngược này. Anh chỉ tay vào mặt nó tuyên bố…

-Thế thì từ nay mày đừng có xem tao là anh hai của mày nữa.

Đang ăn ngon dở thì nó sặc sụa, uống một ngụm nước nó nhìn anh bằng ánh mắt rưng rưng…

-Đừng bỏ rơi em chứ anh hai, em chỉ có mỗi anh làm điểm tự thôi thôi è…

-Mày bị khùng à, sao nãy mày nói là mày tự lo được mà. Tao đéo biết, đĩ mẹ mày ra cút khỏi mắt tao luôn đi.

-Đếch bỏ xừ, em không cút đó làm gì em….

Anh tức giận tát nó một cái rồi bỏ lên lầu trước. Đóng cánh cửa mạnh tay, anh phi lên chiếc giường thân yêu của mình. Anh châm điếu thuốc hút, vừa nằm vừa hút phì phèo… Đúng lúc đó, nó ôm cái mặt bị tát chạy theo sau anh.

Knoc…Cạch….

-Mày đừng có qua phòng tao, đi qua phòng cua mày đi

-Anh hai à, cho em xin lỗi đi. Em đâu có muốn thế lắm đâu.

-Im…đéo mẹ mày thằng hư đốn. Lần sau đừng có chọc tức tao nữa…

-Hic…làm gì mà ghê vậy…

Nó hối hận lại gần anh ôm cánh tay của anh, năn nỉ xin lỗi thiết tha. Anh đành gật đầu cho yên chuyện, bởi anh không muốn ba thức giấc. Chỉ sợ ba nổi giận lôi đình thêm, khổ thân anh đứng ra che chắn thêm thôi…

-Rồi rồi…thôi khuya rồi đi ngủ đi….

Nó không bước về phòng mà nằm cạnh anh luôn. Nó ôm anh, luôn miệng cảm ơn anh đã che chở cho nó. Đứng lúc đó bâ của Thế Anh ở ngoài cửa lắng nghe hai con trai cãi nhau. Do cãi nhau quá lớn nên ba Thế Anh qua xem thử, ai ngờ lại thành ra thế này… Xem ra ba Thế Anh giận lên đến điểm đỉnh. Nhưng nghe giản hòa rồi, nên mới yên tâm.

-Cái thằng ranh Thế Thanh này hư đốn thật, đứa con bất hiếu….

Truyện gay: Hôn ước của chàng Uke – Chap 13

Trời đã về khuya lắm rồi, chỉ còn vài người lác đác đi trong sương lạnh. Nhưng hắn vẫn kiên trì cõng cậu về đến nhà cho bằng được. Mồ hôi của hắn nhễ nhại vương trên khuôn mặt điển trai thanh tú. Giờ phút này đây, có lẽ cậu ngủ rất ngon chẳng làm khó hắn một chút nào. Cũng may cậu chỉ say đến mức này, nếu không có lẽ hắn hứng trọn những cơn ói mửa từ đầu rồi. Miệng cậu mỉm cười nhẹ, lí nhí thì thầm bên tai hắn chỉ đủ một mình hắn nghe rõ.

-Anh hai ơi, hi hi… em thích anh thật đó……

Hắn tỏ vẻ khó hiểu những gì cậu nói, phút chút những thắc mắc đó đã bị gạt bỏ khi về đến nhà. Hán cố gắng mở cánh cổng, rồi cõng cậu vào nhà, hắn đi nhẹ nhàng để tránh làm thức hai ông bà. Đến được phòng của mình hắn mở cửa rồi thả cậu lên chiếc giường. Hắn vận động cái lưng mệt mỏi lầm bầm một mình…

-Đúng là nặng như heo, sao không chết đi cho rồi….

Cậu đâu hay biết gì, cứ vô tư ôm trọn cái giường thân yêu của hắn mà ngáy khò khò. Hắn thấy cậu có đôi môi quá đổ mọng, nên hắn nổi tâm muốn hôn cậu lần nữa xem sao? Hắn đưa đôi môi lại gần, gần hơn, và gần thêm nữa…. Sắp đụng mội cậu rồi mà sao hắn thấy tim mình đập rất mạnh “thình….thịch….thình…thịch..” Hắn nhắm nghiền mắt lại, tận hưởng đôi môi của cậu. Cảm giức ngọt như kẹo bông gòn đã khiến hắn muốn khám phá trong khoang miệng cậu. Tim hắn càng ngày càng đập loạn xạ tứ tung, khi hắn đã tìm thấy cái lưỡi nhỏ nhắn của cậu. Cẳm giác mềm mại, quyến rũ hòa quyện nhau như có nam châm hít hắn lại gần…lại gần nữa….

-Uhm…uhm…
—————-

Thuộc truyện: Hôn ước của chàng Uke

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *