Hôn ước của chàng Uke – Đoạn 14

Truyện gay: Hôn ước của chàng Uke – Đoạn 14 –

Cậu chống trả cự tuyệt, nói nhẹ nhàng như chứng tỏ “nói mắng yêu”. Cậu cựa mình như cho hắn thấy cậu không muốn hắn rời bỏ cậu, muốn hắn ôm cậu giờ phút này mãi mãi. Bởi cậu thấy vòng tay hắn rất ấm áp, tựa những hạnh phúc lâu ngày chưa có một lần cậu cảm nhận qua. Cậu thấy vui vì hắn tỏ tình với cậu câu này, hạnh phúc, yêu đời. Cậu chờ câu này rất lâu lắm rồi. Chờ từ khi mong anh hai – cậu một lần được tỏ tình. Mặc dù nó rất sến súa, nhưng cậu chỉ cần nghe nó thôi, là cậu hạnh phúc quá lắm rồi…

-Em sao thì mặc kệ, anh muốn em làm vợ anh mãi mãi à…

Hắn vòng tay ôm bụng cậu, kéo sát cậu sà vào ngực hắn. Cậu cảm thấy nóng ran, khi cảm nhận được con người hắn nóng – rạo rực trong lòng, Bất giác tay hắn lần mở nút áo của cậu, vạch áo cậu trễ qua một bên vai rồi hắn liếm lên vai cậu, mút lấy bã vai trắng ngần. Vô tình hắn cắn phập xuống bã vai cậu, làm máu rướm ra khiến cậu rên rĩ kêu đau. Hắn mút hết máu cậu để lại những vết thương bầm tím dấu răng của hắn…

-Đau quá… ahhh… rrr

-Anh yêu em, Thế Anh em có đồng ý làm vợ anh không?

-A… rr … Không…

Cậu rên rĩ vì hắn cho cậu cảm giác sức nóng của chiếc lưỡi, cậu nhắm mắt trả lời hắn đầy yếu đuối. Hắn cười nhẹ rồi lần tay tháo hết nút áo cậu, đẩy xuống giường đè lên người cậu. Giờ đây, cậu như con thỏ yêu mầm bị hắn sói già ăn hiếp. Hắn đan hai tay của mình vào tay cậu siết chặt, như muốn trấn an cậu. Hắn vùi đầu vào cổ cậu hôn lấy nó ngấu nghiến, để ;ại những dấu hôn đỏ chót lên người.

Cậu như quần quại, ư ư cổ họng muốn giải thoát những cảm giác lạ đang chiếm dần trong người cậu. Hắn hôn càng ngày càng lún sâu hơn, cậu ôm tấm lưng hắn mò xuống dưới quần hắn tháo những thứ vướng trên người. Cậu dùng chân đẩy quần hắn xuống sàn, làm hắn trần như nhộng. Hắn buông tay cậu ra rồi sấn xuống dưới cởi hết quần của cậu quăng nó vào một góc… Cậu cằn nhằn trách hắn… làm hắn dừng lại ngước mặt nhìn cậu…

-Anh làm gì mà gấp quá vậy, quăng đồ tự tiện bừa bãi quá!

-Anh xin lỗi, em cũng vậy đấy thôi…

Hắn cười cười làm cậu đỏ mặt, phải rồi chính cậu là người chủ động trước. Chết tiệc, cậu thầm than khi cảm giác đó khiến cậu không giữ được làm chủ bản thân. Cậu dùng hai chăn quắp mông hắn sáp lại gần “dương vật” của cậu. Hắn thấy trong người càng nóng hơn khi mà cậu cứ kịp chặt hắn, làm “cậu nhỏ” của hắn cương dần… Bỗng nhiên cậu cau mày hỏi hắn…

-Anh yêu em có thật lòng không?

-Yêu em hơn cả trái đất luôn đấy..

-Anh xạo quá, thôi đi

-Thật mà…

Hắn nói xong hôn lên môi cậu, cảm thấy lần đầu tiên trao thân cho hắn, thì cậu cố tìm chắn đắp ngang qua hắn, che phần dưới có phần nhạy cảm không tiện khi làm tình. (Hic.. hic.. che rồi sao ta thấy mà viết được đây TT^TT *IM*) Hắn áp mình nóng ran như lửa đốt sà vào lòng cậu, truyền thứ nóng ran ấy cho cậu. Hắn mệt mỏi ngã gục lên người cậu, ôm cậu chìm vào giấc ngủ ngon lành….

-Ngủ rồi, hazz chưa làm gì hết!

Cậu thở dài kéo chăn lên tới ngực hắn rồi ôm hắn nhẹ nhàng “Em yêu anh lắm, anh Phong à, ngốc quá” Cậu ôm gương mặt hắn hun lên mắt cái chụt, rồi ôm chặt hắn ngủ, chẳng buồn mặc lại đồ…

Nó giật mình tỉnh giấc khi nghe tiếng gõ cửa, nó vội vàng mặc áo khoác xỏ dép ra xem coi ai. Tiếng gõ cửa ngày một lớn dần, nhiều hơn, mạnh hơn đến nỗi phải phá giấc ngủ của hàng xóm. Tay nó run run chợt nghĩ “Chắc là ăn trộm cậy cửa đây”. Nó lắc đầu vì không dám tưởng thêm nữa, Tay cầm chặt chốt cửa mà run càng nhiều, mở được cửa thì vật nặng ập vào người nó, mùi rượi xộc thẳng vào mũi nó khiến nó muốn ói. Đập vào mắt nó là khuôn mặt của anh Thành. Nó lắc đầu thở dài, rồi trách…

-Anh lại uống rượi nữa rồi… Bực quá…

-Thế Thanh ơi, anh yêu em…. ợ.. hức… em đừng…hức…bỏ anh…mà…hức…hức…

Nó cố gắng dùng chân đẩy cánh cửa để đóng lại, dìu anh vào phòng. Nó thả anh vào chiếc giường. Đấm vai mệt mỏi, xoay cổ vài cái trong lòng bực bội… thầm nghĩ “Nhớ sao không giữ lại, điên rồi hay sao uống rượi chi”. Nó vội xuống bếp làm ly nước chanh, vắt gừng cho anh uống. Vừa uống được nửa ly, anh đã ói ra hết tất cả lên người nó làm nó ướt hết áo còn hôi mùi tanh. Nữa. Nó vội vàng đặt anh nằm xuống giường, rồi chạy ù vào nhà tắm rửa sạch những thứ dơ bẩn. Mặc đồ ngay ngắn xong, nó đi lại gần mép giường lột đồ anh ra. Lột đò mà nó cứ như cào cấu xé anh, mạnh tay kéo áo làm áo nhăn nhúm >.< (dã man quá pé ơi).

-Sao không đi chết đi, về tìm em chi

Nó giận dữ, nạt vào mặt anh mặc dù anh ngủ say có biết con người nó đang phun trào đâu. Nhưng ngẫm nghĩ lại, nó cũng mấy hạnh phúc vì anh không bỏ nó, chứ đằng này mà bỏ nó đi luôn thì nó có nước cô đơn vật vã nhớ anh hoài mãi thôi. Cầm áo quần của anh, đi vào tắm giục nó trong máy giặt. Nó thở phào rồi phủi tay “Mình càng ngày càng giống đàn bà quá, không được”.

Nó lầm bầm chưởi rủa bản thân,không muốn mình làm nội trợ cho anh. Mong là sau này, nếu có ở chung với nhau thì anh phải gánh hết cho nó (trời ăn hiếp ng ta quá vậy bé, khôn quá rồi nghen). Xong xuôi, nó nằm cạnh anh mặc anh không một mảnh vải che thân, nó lấy mền che hết “hạ bộ” của anh rồi ôm anh suy tưởng mông lung, mong muốn có một mái ấm trong đó có nó và anh ăn cơm rất hạnh phúc. Nghĩ đến đó thôi là nó cười tủm tỉm một mình, đến nỗi 11h rưỡi nó mới đi ngủ….

-Thế Thanh ơi, em đừng bỏ anh…..

-Bỏ cái gì mà bỏ, ngủ đi… mơ gì không biết… !!

Nó cằn nhằn búng vào tai anh, tắt đèn rồi ôm ngực anh chìm vào giấc ngủ mê man. Trong khi đó hai cha con nhà họ Vương toan tính mưu kế làm sao để kết thúc càng nhanh càng tốt, vì dám sỉ nhục gia tộc họ Vương này. Nhếch mép cười đểu vì tiếc cho người không biết lượng sức mình, mà còn lao tới vực nguy hiểm nhà họ Vương…

“Hãy đợi đây, tao cho mày một trò chơi vui vẻ”

Khanh đau buồn vội vã chạy thật nhanh, anh biết là anh không thể yêu người con gái đó. Nhưng anh vẫn phải chấp nhận theo lời của bố (ba của Lâm Chấn Phong), anh rất đau khổ dằn vặt nhiều lần muốn nói với bố “Bố ơi! Con xin lỗi, con yêu đàn ông”. Nhưng anh lại càng không làm được, điều đó đồng nghĩa anh đã luôn sống trong khốn khổ với nỗi thầm kín.

Anh ôm mối tình mộng mơ đầy đau buồn, ngày ấy anh ước sẽ được mong một lần, bố sẽ tha cho anh dù chỉ một lần… Anh ngồi vắt chân bên ghế đá, hướng mắt nơi dòng sông đang chảy róc rách nhẹ nhàng êm tai, anh lắng nghe nước mắt mình đang chảy một cách âm thầm vội vã, lắng nghe những âm thanh của dòng sông muốn anh trút nỗi buồn lên hết dòng sông đó…

-AAAAAAA…… tôi muốn chết ……

Anh la lớn, hét to muốn nói những thứ nguy hiểm đó thật, anh hét đến nỗi phải nghẹn ngào. Và anh đã làm thật, anh bước đi từng bước chân đụng xuống nước, mỗi bước đi là con người anh càng lún sâu vào dòng nước đang chảy xiết một cách êm ái… Anh nhắm mắt xuôi tay, bước đi trong run sợ, anh thật yếu đuối không chống lại cuộc sống hiện tại của mình nữa.

Phải rồi, anh thật yếu đuối, chẳng muốn sống được nữa, muốn chết quách đi cho xong để giữ lời thề hẹn ước “Nếu cậu có yêu tớ, thì cậu có bằng lòng làm chồng tớ không?” “Ờ… tớ với cậu là con trai mà… nhưng mà chắc có á”. Cũng chỉ vì giữ đúng lời hứa đó mà anh muốn đi xa… đi xa… cho khỏi phải vướng víu chuyện cháu con nối dõi dòng họ….

Đúng lúc đó Thế Hoàng đi tìm Thế Thanh, để kêu em về nhà cho mẹ đỡ khỏi phải buồn đau. Anh đi ngang qua dòng sông hốt hoảng phát hiện người tử tự, anh liền vứt bỏ áo nhảy xuống kéo lại… Khanh la lớn, vùng vẫy làm nước văng tung tóe…

-Thả tôi ra, tôi muốn chết… đừng có cứu tôi…

-Điên à, thất tình quá nên nổi cơn tử tự à??!

Thế Hoàng cau mày nhìn Khanh như muốn cho ăn đấm, anh thở nhẹ vì đã cứu được một mạng người. Coi như xong xuôi, anh tiếp tục đi tìm Thế Thanh tiếp, nhưng anh bị Khanh nắm tay lại giữ chặt không cho đi. Khanh nhìn anh bằng con mắt khơi gợi quá khứ, Thế Hoàng đầu đau như búa khi nhìn vào ánh mắt đó… anh lấy tay còn lại bóp trán… “Nếu tớ thật lòng yêu cậu thì cậu có yêu tớ không đấy?” “Ờ… con trai yêu con trai là ba mẹ đánh chết đó” “Mặc kệ, tớ không quan tâm”…

-Thế Hoàng, em có nhớ anh không??!

-Ơ….

Thế Hoàng ngạc nhiên vì Khanh gọi đúng tên, nhưng tại sao hắn ta biết tên nhỉ??! Điều này làm anh càng tò mò rối rắm hơn, anh nhìn kĩ con người hắn thì mới tá hỏa phát hiện ra là người mình đụng hôm trước ở tạp hóa (chắc mọi người còn nhớ nhỉ).

-Là anh nè, Chấn Khanh đây, hồi nhỏ tụi mình có……

-Ơ.. là anh sao??! Anh thay đổi nhiều quá, em không nhận không ra, mà sao anh tự tự vậy??!

-Thì anh muốn chết….

Thế Hoàng tát Khanh một cái cho tỉnh lại, không muốn Khanh nghĩ đến cái chết nữa. Khanh ôm mặt đau buốt nhìn Hoàng sững sờ…

-Khùng, giỏi thì chết đi, chết được em chúc anh yên lành chín suối… Đồ Khùng…

-Anh.. anh… bị ép lấy vợ…

-Gì?! Chuyện đó có gì to tát đâu? Em cũng vậy thôi à…

Và thế là hai người ngồi bên ghế đá giãi bày tâm sự áp lực của mình, Khanh giải tóa hết những buồn bực cho Hoàng nghe, nói về tuổi ấu thơ, Hoàng cười khanh khách trêu chọc Khanh…

-Hồi đấy em ngu lắm, chứ có biết gì đâu?! Anh bận tâm làm gì nữa…

-Thì anh muốn em làm chồng của anh mà….

-Ơ.. anh lớn tuổi đáng lẽ….

-đáng lẽ anh phải đô con mới đúng à… nha

-Ác, sao anh cứ… thôi em không nói vấn đề đó nữa ?!! Em đi tim em trai đây…

-Khoan đã, nếu như anh nói yêu em thì em có yêu anh không?

-Ơ… nếu em nói có thì anh phải cưới vợ sinh con nha, được không?!

-Ừ, vậy là em yêu anh rồi…

Khanh cụp mắt buồn bã ỉu xìu, vì anh chưa kịp yêu được Hoàng. Anh nhanh chóng quay mặt gật đầu thay cho câu trả lời. Hoàng thấy vậy mỉm cười chúc cho cặp đôi của Khanh trăm năm hạnh phúc. Lúc Hoàng mặc áo quay lưng tìm kiếm Thế Thanh thì cũng là lúc Khanh rớt nước mắt “Muốn làm vợ em chẳng được, anh hận em quá”…

Truyện gay: Hôn ước của chàng Uke – Chap 29

Mặt trời nhô lên cao, mọi người vươn vai dậy sớm tập thể dục, tất tật gánh hàng đi bán thì cậu và hắn vẫn còn say giấc nồng. Cậu thì nằm trên cánh tay hắn ngủ say sưa rồi cười một mình. Còn hắn thì nằm ngửa ngổn ngang, chăn bị đạp tứ tung lộ ra hắn đang trần chuồng (haha, ngủ ko mền tụi bây ơi, tao nhớ cái ngọ nó hay thế) chỉ có cậu quấn chăn ấm áp. Thấy quá lạnh, hắn quay sang ôm cậu cho ấm, áp “hộ bộ” mình sát lại gần đùi chân của cậu (thấy rồi nên Tí viết luôn *hehe*). Hắn giật mình tỉnh giấc khi “cậu nhỏ” của mình xuất ra một ít tinh dịch. Hắn rùng mình nhìn “cậu nhỏ” đỏ hỏn cương cứng ngắt, hắn thở dài…*

*chú thích: Dương vật hay cương cứng vào buổi sáng thì sẽ xuất ra tinh dịch (bạn nào có bị vậy không??!)

-Haizzz lại nữa, sáng nào cũng vậy hết!!

Hắn quay sang nhìn cậu ngủ mà trong lòng hắn hạnh phúc vô bờ, anh rờ trên khuôn mặt của cậu, miết theo sống mũi cao cao dễ thương làm hắn cười thích thú. Hắn nhu mỏ ra đụng vào má cậu “Yêu em quá đi”, hắn thì thầm làm cậu cựa mình quấn chăn chặt hơn. Hắn vội gỡ cánh tay ra, lấy gối đỡ cho cậu nằm yên giấc. Hắn lụm bộ đồ của mình và cậu vào nhà tắm quăng nó vào một góc. Hắn mở vòi sen, kì cọ, vệ sinh “cậu nhỏ” của mình, tắm táp xong xuôi, hắn mặc bộ đồ sinh viên vào người. Hôm nay là ngày hắn nhập học thẳng vào lớp Đại Học… Hắn ngồi ra ghế, đếm từng phút giây ngắm nhìn cậu ngủ như con mèo con…

5h10’….. 5h25’ ….. 5h30’…..

Cậu mở mắt tay quờ quạng tim thân thể hắn, tưởng hắn đã bỏ đi đâu trước. Cậu ngồi bật dậy nhìn xung quanh, cậu sợ hết hồn khi hắn vẫn còn ngồi trên ghế. Cậu thấy hắn hôm nay thật menly làm sao, hắn mặc đồ này trông rất thư sinh – đẹp trai hẳn ra. Đúng là hot boy danh tiếng có khác, hắn nhìn cậu mỉm cười nháy mắt…

-Chao buổi sáng, em iu

-Em iu cái đầu anh ý…

Cậu đứng bật dậy giơ nắm đấm để dọa hắn, ai ngờ hắn thấy hết thân thể của cậu. Hắn nuốt nước bọt vì cơ thê cậu quá quyến rũ, cậu đỏ mặt vội lấy chăn che lại điểm nhạy cảm. Cậu thầm than vì hôm qua không chịu mặc lại đồ, để giờ sơ hở hắn thấy những gì cần thấy. Hic… cậu càng ngày càng đỏ mặt hơn, khi hắn cứ nhìn chằm chăm vào cái núm vú đỏ hồng của cậu >.

-Nhìn gì mà ghê vậy, anh thôi cái nhìn gớm ghiếc đó đi…

-Có đâu, em đi tắm đi rồi còn đi học kìa….

-Á… thôi chết….

Cậu lật đật chạy ù vào nhà tắm, đúng là xui xẻo mà, mãi lo tri hắn nên cậu quên mất giờ học là phải kiểm tra lớp có học bài không? Hắn nhìn cậu cười ngây ngất, vì cậu quá ư là ngốc… Chỉ mới 5h 40 thôi mà, làm gì gấp quá vậy em iu. Hắn yêu đời hạnh phúc, khi có cậu…

Ăn sáng cùng với cả nhà xong, cậu chào ba mẹ hắn tính đi học trước cho kịp giờ. Nhưng hắn nắm tay cậu lại, rồi lôi cậu ra chiếc xe mô tô của hắn, cậu lắc đầu không hiểu chuyện gì? Hắn thở dài cốc đầu cậu…

-Anh chở em đi học bằng xe này….

-Thôi tha cho em, em không đi đâu, sợ lắm… Có xe đạp không? Anh lấy xe đạp chở em đi…

Cậu nhìn hắn mắt long lanh, chóp chớp, vốn cậu không đi xe mô tô là cậu rất sợ tai nạn, lại còn nguy hiểm nên không dám đi. Hơn nữa, từ nhỏ cậu đã ghét cay ghét đắng là đi xe máy, xe đạp, xe…. Tóm lại là cậu chi thích đi taxi (trời !!! xỉu). Hắn thấy cậu sợ xanh mặt nên đành vào nhà kho lôi ra xe đạp Martin… lâu lắm rồi hắn mới đi xe đạp… Cậu rất vui vì hắn chở cậu đi bằng xe đạp, cậu khóc vì ngày xưa anh hai cũng chở cậu đi học bằng xe đạp… Thấy cậu khóc hắn hỏi…

-Sao em khóc vậy??

-À không, bụi bay vào mắt ấy mà…

Lặng nhìn anh quay lưng bước đi bụi bay vào mắt chứ em đâu khóc đâu.

Lần cuối chẳng muốn níu kéo trái tim người quay về.

Nhìn đi anh ơi trời xa, từng cách chim nghiêng nghiêng cuối con đường.

Ở nơi đó còn có 1 người mong anh.

Lặng nhìn anh quay lưng bước đi bụi bay vào mắt chứ em đâu khóc đâu.

Dù em đây yêu anh mãi đến từng tế bào.

Bụi kia sao bay vào mắt làm khoé mi rưng rưng đến nghẹn ngào.

Thì anh hôm nay và tình yêu của anh cũng là bụi trong mắt em thôi.

Hắn thở dài không hỏi gì thêm, không muốn làm khó cậu, hắn dựng xe ngồi lên trước vỗ vỗ vào yên sau…

-Lên đi, anh chở em đi học…

-Cảm ơn anh…

Sau khi cậu đã ngồi yên vị ghế sau xe đạp, hắn mới bắt đầu dùng sức đạp cho lăn bánh. Hắn đạp đi trên con đường quen đến trường ngày nào, mồ hôi trên lồng mày của hắn thi nhau rở xuống. Cậu vòng tay ôm hắn, mặc cho những người đi đường nhìn cậu bằng con mắt hết sức khinh… Cậu giơ tay lên che ánh nắng mặt trời chẳng khác nào, một cặp đôi “đồng tính” chìm trong hạnh phúc, lãng mạng… Cậu cười tươi, ngã đầu lên lưng hắn.. hát vu vơ…. Hắn mỉm cười hạnh phúc theo….. quên đi những mệt nhọc đang chở cậu đên trường….

Ngày Chung Đôi

Ngày nắng vàng rất hồn nhiên

Có bóng em bên anh thật hiền

Một ngày bình yên

Mình bước vào giữa trời xanh

Tiếng trái tim đôi ta đập thật nhanh

Thì thầm lời yêu thương.

Và rồi một âm mưu sẽ bắt đầu được thức hiện…. Liệu hai người có vượt qua?

Mời đón xem chap cuối

Hắn chở cậu đến trường với bao điều mơ mộng, bất giác hắn thấy một đứa con trai vào tiệm hoa, mua chục bó hoa rồi tặng bạn gái ngay gần đó. Hắn cười, nụ cười hồn nhiên đánh tan cái vẻ lạnh lùng xưa nay hắn bao bọc. Hắn cố đạp nhanh phi đến trường, làm cậu dựa vào lưng hắn cứ nhắm tịt mắt vì sợ té. Chạy chậm cậu còn chưa sợ, huống chi là nhanh là cậu sợ còn chưa kịp hối hận (trời, t/g xin thua).
—————-

Thuộc truyện: Hôn ước của chàng Uke

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *