Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 17

Truyện gay: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 17

– Lên xe mới được mở ra đọc nha ! Sao mà như người mất hồn vậy ? Về nhà phải vui lên chứ ?

– Anh … cho tui gửi lời tới mấy người cùng phòng …

– Rồi ! Anh biết mà.

– …

– Thôi Triều ra xe đi, xe tới kìa.

Chiếc xe gầm gừ sau lưng, nó chẳng buồn quay lại. Cố vớt vát một chút giây phút được nói chuyện với thằng Dũng :

– Anh ở lại, nhớ giữ gìn sức khoẻ … nha !

Dũng cười, vỗ vỗ tay lên vai nó :

– Triều dặn gì anh nhớ hết rồi, đừng có buồn nữa, được về nhà là phải vui lên, biết không ?

Nó bặm môi, gật đầu. Dũng tháo balô cho nó, để lên phía trước, ông sĩ quan đi cùng chào hỏi mấy ông chỉ huy rồi ra phía sau xe ngồi. Nó ngồi trước với bác tài.

Chiếc xe rồ máy, nó quay đầu nhìn ra lại phía sau.

Dũng đứng đó, khoanh tay, chau mày nhìn nó. Vẫn cái kiểu mà nó thấy khi lần đầu tiên nó đến.

Chiếc xe chạy từ từ. Dũng cúi đầu, đưa tay vào trong túi quần rồi quay người lại …

– Anh Dũng, TUI NHỚ ANH LẮM !!!

Vịn một tay vào cửa, Triều chồm người ra, cố nói thật lớn, giọng có đôi chút lạc đi.

Nó cận, nhưng không phải không thấy. Khi nó nheo mắt nhìn, thì nó thấy Dũng quay lại, hơn nữa, nó thấy Dũng không còn chau mày nhìn nó nữa, Dũng nhìn nó thật buồn, nhưng cũng đầy tiếc nuối. Đó mới là ánh mắt mà Dũng đã cố không để lộ ra cho nó thấy. Dũng đã cố cười tiễn nó về, dù trong lòng cũng buồn chẳng khác gì nó.

Mắt rưng rưng, Triều vẫn nhìn theo cho đến khi nó chỉ thấy hình bóng Dũng nhỏ và mờ dần, sau đó khuất hẳn.

Triều ngồi xuống, cố nén hơi thở lại. Tay nó nắm chặt cái điện thoại. Chợt ! Triều nhớ tới mẩu giấy mà Dũng nhét vào túi. Nó mở túi áo rồi lấy mẩu giấy ra.

“Nếu tối qua anh làm chuyện đó thật, Triều có buồn anh không ? Nếu anh nghĩ hôm nay Triều sẽ về và chẳng bao giờ quay lại đây nữa, anh có làm gì thì Triều cũng đâu thể nào trách móc anh được, rồi anh quyết tâm làm bằng được điều đó, Triều có buồn không ? Anh hoàn toàn có thể làm được, cứ mặc kệ những suy nghĩ của Triều là anh sẽ làm được. Nhưng thật tâm anh không muốn. Triều biết vì sao không ?

Anh đọc được trong cuốn truyện Triều mang theo, có đoạn truyện nhân vật nữ xem tình cảm của mình với nhân vật nam là hai con đường. Con đường của hai nhân vật này không nằm trùng nhau, không đi song song với nhau, nhưng lại cắt nhau rồi kéo dài ra vô tận. Đọc tới đoạn truyện đó, anh suy nghĩ nhiều lắm. Anh với Triều cũng như vậy đó. Dù thật sự chẳng thể đi cùng nhau, nhưng anh không quên được khoảng thời gian mà anh gặp Triều. Ngay cái chỗ cắt nhau đó, chưa bao giờ anh cảm thấy từng ngày lại thú vị như vậy. Triều còn nhớ cái hôm anh với Triều xém đánh nhau, rồi Triều chạy ra phía sau sào phơi đồ ngồi không ? Cái cười mỉm và ánh mắt của Triều khi đó làm anh muốn buông xuôi tất cả, anh bất chấp mọi điều mà người khác kỳ vọng vào mình, anh cũng không màng tới trách nhiệm mà anh phải làm, chỉ cần được nhìn thấy Triều, nghe Triều nói. Như vậy với anh thôi là đủ rồi.

Tất nhiên anh càng không được làm Triều có suy nghĩ không tốt về anh. Nhưng quả thực, anh không hiểu sao, bản thân anh lại mong muốn một điều nhiều hơn vậy nữa, kìm nén những cảm xúc đó dù rất khó khăn, nhưng anh vẫn phải cố, để cái chỗ cắt nhau đó không bị khuyết vì những hành động thiếu suy nghĩ, và để Triều vẫn cười mỉm khi nghĩ về anh, về khoảng thời gian mà chỉ có anh với Triều ! Nhìn Triều ngủ mỗi sáng đã là thói quen của anh rồi, hôm nay anh nhìn Triều lần cuối và anh đã ghi ra hết những suy nghĩ của mình. Vậy thôi, từ lúc này về sau, anh với Triều sẽ là hai con đường, kết thúc chỗ cắt và sẽ kéo dài mãi, Triều cứ đi trên con đường của Triều, anh cũng vậy, anh sẽ đi trên con đường của anh, anh chỉ mong Triều đừng bao giờ quên nơi mà hai con đường đó cắt nhau, nơi mà anh với Triều đã gặp nhau. Nhớ nhé, anh sẽ không bao giờ quên được đâu, và Triều cũng phải như vậy đó.

Giấc Mơ Mùa Thu – Lệ Quyên.”

Nó bặm môi, thở ngắt quãng, nước mắt cứ lăn từ từ. Câu cuối cùng trong lá thư là bài hát mà Dũng muốn nó nghe, nó thấy cái bài này trong điện thoại rồi nhưng chưa nghe tới. Nó gấp tờ giấy lại, cắm phone vào và chỉnh cái bài hát đó.

Giữa trưa nắng, từng giai điệu vang lên trong đầu. Bầu trời lúc này vẫn xanh thẳm, nhưng mây trắng đã kéo tới kín trời.

Và nó khóc nhiều hơn nữa. Lời bài hát chẳng khác gì điều Dũng mong muốn với nó. Nó khóc rấm rứt, từng câu từng lời trong bài hát, nó cảm thấy như Dũng đang thì thầm với nó ! Triều cảm thấy chưa bao giờ nó khóc đã đời như vậy, và chưa bao giờ nó cảm nhận được rõ cảm xúc của Dũng qua bài hát này lại rõ ràng như vậy ! Đúng hơn, ngay lúc này đây, nó đang nhìn thấu được tâm hồn và suy nghĩ của Dũng, dù rằng đã trễ mất rồi ! Nó quay sang, ông tài xế đang nhìn nó chằm chằm.

Kệ. Mắt ổng thì ổng nhìn, mắt mình mình khóc. Cứ khóc đi, khóc cho đã đời, cho vơi hết nỗi nhớ trong lòng đi !

Giống như mây kia đang trôi về phía dưới vậy, nơi có Dũng đang ở đó, dưới bầu trời xanh thăm thẳm. Từng hàng cây, ngọn đồi, từng thửa ruộng bậc thang, và từng bụi cây cà phê, với những trái cà phê xanh xanh đỏ đỏ mà nó chỉ nhìn chứ chưa bao giờ được thưởng thức. Tất cả đang trôi vụt lại về sau. Triều vẫn khóc rấm rứt, nó nhắm nghiền mắt, rồi ngủ lúc nào không hay …

Bài hát vẫn cứ vang lên bên tai !

“Giang ơi, em về với anh rồi đây”

Đường dằn xốc, thêm tiếng còi xe inh ỏi làm Triều tỉnh giấc. Sau khi khóc một trận đã đời, mắt nó mệt nhoài, nó muốn ngủ tiếp nhưng cơn buồn ngủ không đến nữa ! Chiếc xe nhích từng chút một, bác tài tỏ vẻ khó chịu :

– Kẹt xe rồi mấy đ/c ơi !

– Ủa chú ơi, tới nơi chưa vậy ?

– Chưa đâu, mới vào địa phận huyện Củ Chi à, phải chạy xuống BCHQSTP đưa mấy anh này về trước rồi chú mới chở con lên GĐ được.

– Thôi chú cho con dừng ở BCH cũng được.

– Gì ? Tính trốn về hả con ?

– Haha, đâu có đâu, con có xin đàng hoàng mà. À cho con xuống kia mua cái sim điện thoại cái nha.

– Ờ đi đi.

Triều mở cửa, nó chạy nhanh tới tiệm tạp hoá mua đại cái sim rồi leo lên lại. Chiếc xe vẫn nhích từng chút một.

– Kẹt xe vầy biết chừng nào mới về đây ?

Bác tài ngán ngẩm nhìn lên phía trước. Nó rờ vào túi áo, mẩu giấy của Dũng vẫn ở đó. Nó thở dài.

“Tui sẽ không bao giờ quên anh đâu, anh nói đúng lắm, anh cứ đi trên con đường của anh, tui cũng có con đường của tui, nhưng tui với anh sẽ không bao giờ quên được nhau đâu.

Và tui đang trên đường đi về gặp lại “con đường” của tui đây !”

Triều cười mỉm, có lẽ nó khóc như vậy cũng làm vơi đi rất nhiều nỗi nhớ rồi, nó vẫn phải bước đi tiếp thôi.

Trời xế chiều, dòng người bắt đầu dãn dần, chiếc xe đi được nhanh hơn. Nó gắn cái sim vào máy, khích hoạt tài khoản và gọi cho mẹ.

… tút tút …

– Alô, ai vậy ?

Triều nói một cách háo hức :

– Mẹ !!! Con nè !

– Ủa ? Vậy hả ? Sao mày gọi được cho mẹ vậy ???

– Con có điện thoại rồi, con sắp về tới nhà rồi nè, mẹ có ở nhà không ?

– Gì nữa đây, mày trốn về nữa hả ? Cái thằng này, mẹ đang ở bên nhà Bảy mày nè, chừng nào về gọi để mẹ biết.

– Dạ … Ý khoang, mẹ ơi, mẹ đừng có nói với ai con sắp về nha !

– Rồi rồi, có ăn gì không để mẹ nấu cho.

– Dạ thôi con hông ăn đâu !

– Ừa, lát về có gì rủ mấy con chị mày đi chơi, tụi nó cứ hỏi mày riết.

– Con biết rồi, thôi con cúp nha mẹ. Thương mẹ nhìu !

– Ừa…

Triều cúp máy, cứ nghĩ tới cái cảnh gặp lại cái đám ở nhà, nó ngồi không yên, cứ nhoi lên nhoi xuống ! Xe chạy nhanh hơn, vào nội thành, rồi cũng tới BCH. Bác tài dừng trước cổng :

– Xuống ở đây luôn hay vô trong hả nhóc ?

– Dạ xuống luôn, con bắt xe về nhà được.

– Ờ, đi mạnh giỏi nha.

– Dạ !

Nó nhảy xuống, vác cái balô to đùng trên vai. Trời lúc này đã tối hẳn, Triều chưa đi vội, nó cố nhớ một số điện thoại rồi bấm máy, vừa đi vừa cười tươi.

… tút tút …

– Ai đó ?

– Ai cái con khỉ, ông nói chuyện với ai vậy hả ? Bắt máy mà hỏi nghe thấy ghét !

– Thằng nào vậy ? Ê .. ủa … thằng Triều hả ? Mẹ mày, về tới trung đoàn chưa vậy ?

Cái giọng ngô ngố chả lẫn vào đâu được, nó cười um sùm :

– Ông Lâm, tui nói ông nghe cái này nè.

– Nói đi mày.

– Ông cho tui về nhà mấy ngày nha, tui nhớ mẹ tui quá à.

– Không được thằng quỷ, mày đi tao phải ở đây trực luôn nè, có về được ngày nào đâu. Má, mày tính cho cố vào, tao có về được đâu nè ?

– Thôi mà !!! Ông không cho tui cũng về à, tui không có lên đâu. Mà ông lỡ trực rồi trực dùm tui thêm mấy ngày nữa đi, đi mà ông Lâm. Hahaha.

– Má, mấy ngày là mấy ngày, dứt khoát đi thằng quỷ.

– Để coi. Uhm, 10 ngày cho chẵn nhé.

– Má, tao bắn mày bây giờ, 3 ngày thôi.

– Thôi à, tui cúp máy nha, điện thoại hết tiền rồi, 10 ngày nha ông Lâm, cám ơn ông nhìu nhìu.

– Ê … Ê … thằng quỷ … 7 ngày thôi mày, chết tao đó…

Cái giọng Bình Định hôm nay sao nghe dễ thương ghê, trước khi cúp máy nó nghe loáng thoáng câu cuối.

“Để coi, 7 ngày hay 10 ngày ta ? Thôi chuyện đó tới đó tính, giờ đi về trước đã, nhớ nhà quá rồi. Hahaha !”

Triều bắt taxi từ CMT8 về NTB. Tính ra nó về cũng nhiều, trung đoàn của nó có tạo điều kiện cho quân nhân về nhà vào thứ 7 và chủ nhật, thời gian từ 7h sáng tới 8h tối trong ngày phải có mặt. Nhưng đó là chế độ dành cho lính, nó thì khác, ngày thường nó cũng về, chưa kể cái thời gian Tết vừa rồi, nó trốn về cũng hơn 15 ngày. Đợt đó đi lên nó tưởng bị đuổi về đại đội Thông tin lại rồi chứ, về đó chắc nó chỉ có chết. Ai dè ông Lâm cũng lủi về quê với vợ. Rốt cục là nó với ông Lâm bị phê bình trước Ban Hậu Cần, và bị giam quân hàm ! Ông Lâm là tội nhất, đợt 30/4 vừa rồi lẽ ra ổng lên Thượng uý rồi, giờ này còn lẹt đẹt Trung uý, nó thì chả màn mấy cái đó, có lên quân hàm thì tiền phụ cấp và trách nhiệm tăng cũng được tám chín chục ngàng thôi chứ nhiêu. Quân hàm có lên cao thì cũng 18 tháng sau mới được xuất ngũ, có được về sớm hơn đâu, mà ba cái vụ quân hàm này ai đi lâu dài trong quân đội mới quan trọng, chứ đối với nó thì khỏi đi !

Xe chạy tới đường NTB, Triều kêu bác tài dừng ngay đầu đường, nó tính tiền rồi vác balô lững thững đi vào chung cư. Trời tối nên mấy ông xe ôm với mấy bà bán hàng trước cổng chung cư nghỉ hết rồi, còn mấy ông giữ xe trong chung cư thôi, nó gật đầu chào mấy ổng rồi đi vào.

Lầu 5. Nhà nó ở trên lầu 5. Triều bước đi háo hức trên cầu thang bộ, đang ở cầu thang lầu 4, trước mặt nó có nhỏ con gái đang vừa đi vừa bấm điện thoại. Cái tướng quen thuộc làm nó cười khoái chí, nó đi khẽ lại gần rồi với tay chụp cái điện thoại. Nhỏ con gái quay lại, cái mặt hung dữ vốn có hiện lên rõ nét :

– Đm giựt đồ … Ủa ủa ??? AAAAAAA ! Trời ơi trời, mày hả Khoa ???

– Cái tật không bỏ được, con ngựa bà !

– ÁÁÁ, sao mày trắng quá vậy ? Trời ơi, coi tướng kìa, đô ghê luôn, cho tao ôm mày cái coi !

Nó cười tít mắt :

– Má, bỏ tao ra coi Dung, mấy đứa kia đâu rồi ?

– Đi đi ! Đang ngồi một đám trên lầu 5 kìa ! Lát mày lên coi tụi nó hú lên nè !

Dung kéo tay nó làm nó chạy theo muốn hụt hơi. Gần tới lầu 5, mấy cái giọng om sòm thân quen làm nó vui lắm. Vừa lúc đó, con Dung kéo tay nó đi lên …

– ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ !!!

5 cái miệng, gồm của chị họ nó, của hai con bạn kế bên nhà và của hai chị em ở cùng lầu, đồng loạt vang lên.

– Trờiiiiiiii, em tui đây phải không ? Sao mày đẹp trai quá vậy ???

– Khoa ơi Khoa, mày đi lính mà trắng ghê luôn. Má ơi nhìn mày khác quá à !

– Ê ê, cho tao rờ mày cái, sao mày đô quá vậy ? Trời tụi bây coi cái bảng tên kìa, Đoàn Thoại Đông Triều luôn nha !

– Ê nó có dú luôn rồi kìa, cho tao bóp cái coi !

Nó đặt cái balô xuống, nói nhanh:

– Tụi bây từ từ coi, cho tao thở nữa !

Nó trả lời muốn hụt hơi với mấy đứa này, chưa kể con Dung còn đi la làng lên là nó mới về, làm mấy thằng bạn cũng kéo ra hỏi han nó đủ điều.

– Khoang chờ chút, tụi bây cho tao vào gặp mẹ tao cái, tao cất balô nữa.

– Đây đây, để chị đi với em, mẹ em đang bên nhà chị nè.

Nó xách cái balô lên, quay sang nói với cả chục đứa đang nháo nhào :

– Tao chưa có ăn gì đó, để thay đồ rồi đi đâu ăn nha tụi bây.

Dứt lời, cả đám còn ồn hơn trước nữa, chị họ nó dẫn nó vào trước cửa nhà cô Bảy, giọng vui khôn xiết :

– Cô Nhung ơi, Khoa nó về nè cô !!! Mẹ ơi, thằng Khoa về chơi nè mẹ !!!

Mẹ nó bước ra, cười tươi, vỗ vỗ tay lên má nó, cô Bảy nó cũng ra, hỏi han đủ thứ, hàng xóm ai cũng nhìn nó cười, ai cũng nói nó đi bộ đội về nhìn thấy khác hẳn.

– Ủa mẹ, mẹ thấy con trắng lắm hả ?

Mẹ nó vừa mở cửa, vừa nói với nó :

– Ừa, bộ mày ít ra nắng lắm hả, tao tưởng mấy đứa đi lính đứa nào cũng đen hết chứ.

Quyên – chị họ nó nhanh nhảu :

– Chắc thằng này suốt ngày ở trong mát không nè. Mày không tin vào nhà nhìn mày trong gương kìa.

– Ghê vậy, để vào coi coi sao.

Triều cởi giày ra, đi vào. Đặt balô lên giường, nó đứng nhìn quanh căn nhà thân quen của nó một vòng, nó cười mỉm rồi đi lại cái gương…

“Trời … sao … sao mà … ! Nhìn không ra mình luôn đó, khác thật !!!”

Nó lấy tay rờ hết chỗ này tới chỗ kia trên mặt. Toàn thân cũng trắng, nhưng không bằng trên mặt thôi. Nó thấy lạ cũng đúng, vì cái chỗ nó ở có cái gương nào đâu, làm nó chẳng biết thân thể nó thay đổi thế nào nữa !

– Ủa mẹ ơi, lúc con đi ba có gọi về cho mẹ không ?

– Ổng gọi hỏi con, mà mẹ nói trên đó mày đâu có xài điện thoại, nên ổng hỏi thăm qua loa rồi thôi à. Mà mày có điện thoại rồi hả ?

Dạ – Vừa nói, nó vừa lấy ra cho mẹ nó xem – Bạn con tặng con đó mẹ !

– Điện thoại gì mà như đồ mót tivi vậy ? Thôi con ra đi chơi với tụi nó đi, mẹ qua phụ Bảy mày làm đồ, mai bả còn xuống bán nữa. Nè cầm chìa khoá của mày nè, tối nay chắc tới khuya mới về phải không ?

Mẹ nó cốc đầu nó, nó xoa xoa đầu, lè lưỡi, nó mở tủ lấy đồ, thay đồ rồi đi ra ngoài.

– Kìa kìa, nhân vật chính xuất hiện kìa. Sao nè, giờ mày muốn đi đâu hả Khoa ?

Con Thảo kế bên nhà hỏi, tay cũng không quên sờ tới sờ lui trên người nó.

– Thì giờ đi ăn đi, tao chưa có ăn gì hết. Má này, bỏ cái tật tò mò đó đi nghe chưa.

– Mày đi ăn thì có nước vô KFC ăn hambơgơ thôi chứ ăn cái gì giờ !

– Haha, tụi bây đúng là không quên được tao mà, hiểu ý ghê.

– Thôi đi nè, ai cũng đói hết rồi.

Thằng Cường kều vai nó, cười :

– Tao chở mày cho Khoa, cho mày coi tay lái lụa của tao tiến bộ lên nè.

Quyên nhéo thằng Cường một cái đau điếng :

– Ê, em tao nó mới về đó nha, tập cho nó quen cái tật cũ nữa đi.

– Má, tụi bây nói chuyện đừng có rờ rờ tao coi, nhột quá.

Xuân Anh – nhỏ bạn cùng lầu nhanh nhảu – Mà công nhận tướng mày nhìn ngon ghê Khoa, bộ trên đó nó bắt tập thể lực dữ lắm hả ?

– Ừa, sáng 5h sáng phải chạy bộ hụt hơi, rồi chiều phải đi cuốc đất cuốc đồ tùm lum hết, lao động quần quật từ sáng tới chiều luôn !

Cả đám vừa đi xuống cầu thang vừa hỏi um sùm, rồi im thin thít nghe nó nói. Nó cười hề hề :

– Nhưng mà tao không có làm gì hết, tao chỉ ăn với ngủ từ sáng tới chiều thôi. Hahaha !

Vui thật, chưa bao giờ nó nói nhiều như thế này, từ lúc bước ra khỏi nhà tới giờ, nó chưa thể ngậm miệng lại được nữa. Thằng Cường đi lại nói với nó :

– Khoa tối đi vòng vòng chơi không ? Thằng Tuấn nó mới độ lại chiếc wave kìa.

Nó lắc đầu, cười.

– Đi đi, rủ thằng gì bạn mày đi chung luôn. Ủa mà nó biết mày về không vậy ?

– Thằng nào hả ?

– Giỡn quài, quên tên rồi ta … à thằng Giang đó, nó khoái đi đêm với mày lắm mà ?!

Nó chép miệng :

– Thôi tao không đi đâu, ở nhà chơi cho vui mày ơi !

Tránh thằng bạn hỏi thêm, nó lảng sang chuyện khác :

– Ủa Dung, mấy con lầu 7 với tụi bánh bèo dưới lầu 2 còn lên kiếm chuyện với mày không vậy ?

Nó vừa hỏi vừa cười, con Dung trề môi :

– Thứ ngựa cái tụi nó dám lên, chị em trên lầu 5 đông lắm, không lẽ làm không lại mấy con đó. Ê mày bây giờ khác xưa rồi nha, phải biết giữ mình à, bây giờ chung cư phức tạp lắm chứ không như hồi đó nữa đâu.

– Ghê vậy, đi đêm một mình có bị hiếp không ? Hahaha.

Thảo chép miệng :

– Ai chứ cái mặt mày mà không tao cùi nè.
—————

Thuộc truyện: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – FULL

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *