Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 10

Truyện gay: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 10

Cái thằng đưa nó chén cơm nè, nhớ mặt mà chưa biết tên, nó cười như cám ơn rồi vào tắm, nhà tắm đã bớt đông nhiều rồi. Tất nhiên để “đồng bộ” với đồng chí đồng đội, nó cũng … tắm truồng. Cố đè nén cái mắc cỡ xuống, nó ráng tắm lẹ rồi còn đi vào ăn cơm. Nhưng mà … nước lạnh quá ! Xối một cái mà rùng người, Triều ráng xối thêm một cái nữa rồi lấy dầu gội gội đầu.

Thiệt là ghét của nào trời trao của đó hay sao đó.

Thằng Dũng đứng kế bên nó từ nãy đến giờ, đang gội đầu, thấy có người lấy cái ca, nó nhìn qua rồi lại khó chịu nhìn đi chỗ khác. Dũng dù đang tắm cũng nhìn nó, kiểu nhìn không rời mắt làm nó khó chịu quá xá, nó bực bội :

– Đưa cái ca đây coi, xài xong để ở đây cho người khác xài nữa, để gì xa quá vậy ?

Dũng chẳng thèm đáp lại lời nó, vẫn đứng đó tắm, nó khó chịu với tay lấy cái ca.

– Gội đầu gì tới hai loại dầu gội vậy ?

Dũng giựt lại cái ca từ tay nó, vừa múc nước vừa hỏi, nó cũng chẳng vừa, nó giựt lại cái ca rồi đáp :

– Một chai là dầu gội, một chai là sữa tắm, ủa mà biết sữa tắm là cái gì không vậy ?

– Không ? Đâu cho một miếng xài đi, tắm cái này không cần dùng cục xà bông hả ?

Chẳng chờ nó đồng ý, Dũng chụp cái chai, xịt ra một đống !

– Trời, một miếng mà gần hết chai rồi, đưa đây coi.

Dũng trả lời, giọng vẫn không giấu được vẻ thô lỗ, cộc cằn :

– Hết thì cho cục xà bông nè, làm gì ích kỷ vậy đ/c ?

Chẳng thèm đôi co với thằng đó nữa, Triều tắm cho mau rồi đi vào. Nó lấy khăn lau khắp người, lâu lâu không quên nhìn thằng Dũng một cách khó chịu. Mặc đồ xong, nó không quên lấy luôn cái ca vào phòng. Dũng bực bội nhìn nó, miệng vừa mấp máy “lính …” thì đã ăn nguyên một ca nước. Cái hồ này được xây bằng gạch ngói trám ximăng không cao lắm, đoán trước thế nào thằng khốn nạn đó cũng nói câu đó. Triều giựt cái ca rồi múc thật nhanh một miếng nước, đủ tạt vào cái mặt thằng đó khi nó chuẩn bị nói ra cái từ kia. Dũng bực tức ra mặt, còn Triều thì hí hửng cầm cái ca đi vào phòng, chuẩn bị đi ăn cơm ! Buổi chiều của ngày đầu tiên trôi qua thật mau …

Triều đi ăn cơm trong một tâm trạng rất phấn khởi, cũng không quên kể lại cái chuyện trong nhà tắm cho cả bàn nghe, tụi nó sửng sốt :

– Sao đ/c gan quá vậy, dám gây sự với thằng Dũng luôn hả ?

– Ai kêu nó ba trợn làm gì, mà tui thấy nó có gì đâu sao mấy đ/c sợ nó quá vậy ?

Anh Gia – Người dân tộc, cái anh cho nó chén cơm, đến giờ nó đã biết tên của anh đó, anh nói :

– Đa số mấy đứa trong phòng làm trái ý nó đều bị nó đánh. Nên chẳng đứa nào dám gây chuyện với thằng Dũng cả.

Triều ngạc nhiên, nó hỏi tiếp, chẳng có gì là sợ sệt trong giọng nói :

– Cái nào đúng thì thôi, nó đánh mình mình đánh lại, giờ thử cả phòng hội đồng nó coi, xem nó còn ba trợn nữa không ?

– Đ/c hung hăng quá, đâu phải đánh nhau là giải quyết được gì đâu ?

– Ờ đúng rồi, đâu phải đánh nhau là giải quyết được gì đâu đúng không ? Vậy sao mấy đ/c để cho nó đánh vậy ?

Cả bàn im re, Triều tự nhiên cảm thấy áy náy vì chất vấn quá đà, nó chuyển qua câu hỏi khác :

– Ủa thằng Dũng thường ngày có ra ngoài làm công tác không ?

– Không có.

– Sao vậy, nó là con cháu gì của chi huy trưởng ở đây hả ?

– Không, do yêu cầu công việc thôi, thằng Dũng không phải ra ngoài .

– Ủa vậy nó giữ chức gì vậy mấy đ/c ? Tui thấy nó đeo quân hàm Trung sĩ kìa !

– Thằng Dũng phụ trách bên kho Quân Khí, nó chỉ có nhiệm vụ bảo quản, sửa chữa và cấp phát súng cho các đơn vị thôi.

Ban Kỹ thuật trung đoàn nó cũng có phòng Quân Khí, cho nên nó cũng chẳng xa lạ gì với cái từ đó lắm, nó hỏi tiếp :

– Ủa thằng Dũng từ bên trường quân sự mới về luôn hả hay sao ?

– Không có, nó đi lính trước tụi này, rồi đăng ký phục vụ lâu dài trong quân đội luôn, tạm thời trong phòng nó là trung đội trưởng kiêm chức đó.

– À, trung đội trưởng hả, hèn chi có quyền hành dữ, mà cũng đừng có lộng quyền quá, tui không có sợ đâu !

Cả bàn cười ồ :

– Lính thành phố có khác, gan cùng mình !

Triều cười mỉm rồi cắm cúi ăn cơm tiếp.

Cách đó hai cái bàn. Dũng vẫn không rời mắt khỏi nó.

Như những gì lúc ngồi trên xe nó thấy, trong doanh trại hay nhà dân ở ngoài đều như nhau : dùng đèn dầu thắp sáng. Nhưng trong này buổi tối tất cả phải ra ngoài, kiếm củi đốt lửa, rồi ngồi quây quần bên nhau. Lúc đầu nó tính vào phòng nằm, nhưng thằng Dũng ngồi ngay bậc thềm trước cửa, thêm nữa trong đó tối thui, nó sợ muỗi chích nên đánh ra ngoài đây ngồi. Cả đại đội ngồi vòng tròn bên đống lửa trò truyện rôm rả. Triều trở thành tâm điểm khi hết đứa này đến đứa kia hỏi thăm. Nó say sưa đáp chuyện, đến khi đống lửa đã tàn, cả đại đội từ từ giải tán. Lúc này thằng Dũng tiến tới và nói :

– Trung đội tập trung thành ba hàng ngang đi, nhắc nhở một chút rồi vào ngủ.

Cả đám đứng lên xếp hàng, Dũng đứng trước nói lớn, giọng vẫn không mất đi vẻ khó chịu vốn có :

– Cả ngày lao động bên ngoài, các đ/c cũng mệt rồi nên cũng không có gì nói thêm. Riêng có chuyện này các đ/c cần lưu ý. Đoàn Thoại Đông Triều ! Ra khỏi hàng, bước lên phía trước.

Triều bước lên, cả đám nhìn nó, nó thấy vẻ thông cảm trong đôi mắt từng đứa, tổng hợp tất cả vẻ thông cảm đó lại thành … cái khó hiểu, nó dùng cái khó hiểu đó trong ánh nhìn cho thằng Dũng. Dũng vẫn nói lớn :

– Phê bình đ/c Triều trước trung đội. Ý thức tổ chức kỷ luật kém, coi thường kỷ luật quân đội, không chấp hành và tôn trọng chỉ huy, tinh thần làm việc chưa nghiêm túc. Đề nghị đ/c sửa đổi và các đ/c trong trung đội phải có nhiệm vụ hướng dẫn cũng như giúp đỡ đ/c Triều. Rõ chưa ?

Cả đám vẫn im lặng. Triều cười thật tươi và cũng thật mỉa mai, nó trả lời :

– Đã rõ thưa đ/c ạ, nhưng tui xin đóng góp ý kiến một chút nhé. Sau này đ/c có nói chuyện thì nhớ xưng tên cụ thể hay đại loại thế nào cũng được. Chớ mang tiếng chỉ huy mà nói chuyện trống không vậy, mắc công đ/c vừa quay đi là ở đằng sau nó cười vào mặt đ/c đó. Biết chưa HẢ ? Đ/C DŨNG ?

Triều nóng mặt, nó đứng khoanh tay, mắt vẫn lăm lăm nhìn thằng Dũng. Cả đám vẫn im lặng, khi thằng Dũng mấp máy môi định nói gì thì nó đã nhảy vào trước :

– Có vẻ như không phải một mình tui phải sửa đổi đâu nhỉ ? Cũng có người phải xem lại cái cách hành xử của mình đó. Đi lính trước thì nên biết khôn hơn một chút đi. Nói ít hiểu nhiều ! Thôi vào ngủ trước nha, chúc các đ/c ngủ ngon !

Triều cười mỉa trong câu nói rồi bước thủng thỉnh vào phòng, chắc cả đám vẫn đang trố mắt nhìn theo.

“Bố láo thật, trung đội trưởng của mình còn chưa bao giờ nói với mình những lời đó, mà thằng này lấy tư cách gì mà dám nói mình như vậy ? Tao không phải cái đứa dễ bị đàn áp đâu, hình như mày chọn sai đối tượng rồi đó, thằng chó !!!”

Bực bội quá, nó giăng đại cái mùng rồi chui vào nằm. Mỗi cái giường đôi đặt cách nhau khoảng 1m5, giường trên nó không có ai nằm, mà giường nó nằm là giường kế cuối, giường cuối là giường của thằng Dũng. Ngày mai nó sẽ xin đổi giường.

Hình như thằng Dũng cho cả đám giải tán rồi, trong phòng chỉ có tiếng bước chân mà không có tiếng nói nào. Tự nhiên không khí trở nên nặng nề lạ thường, Triều dụi mặt vào cái chăn rồi bắt đầu ngủ. Kết thúc ngày đầu tiên ở chỗ mới !!!

Tuần thứ nhất.

Đã quá quen với cái việc ngủ nướng lúc ở nhà. Triều nhăn nhó khi có người kêu dậy tập thể dục sáng, nó từ từ ngồi dậy rồi lại nằm xuống tiếp khi đã thấy mọi người ra ngoài hết. Mấy bài thể dục sáng nó đã quên sạch từ đời nào rồi, ra đó chỉ làm trò cười cho cả đám thôi. Nhưng chẳng thể ngủ tiếp được, nó ngồi dậy gấp chăn màn (hay còn gọi là gấp nội vụ, gấp xong rồi phải chỉnh sao cho nó vuông vức như là cái hộp diêm, hơi khó đối với những người lần đầu gấp). Xong xuôi, nó ra ngoài nhà tắm vệ sinh, vừa vào cũng là lúc cả đám tập thể dục xong, hình như trên này thể dục sáng chỉ có chạy bộ thôi thì phải, lúc ra khỏi cửa thấy trước sân có ma nào tập thể dục đâu ? thêm nữa thấy lưng áo đứa nào cũng ướt mồ hôi, chắc là chạy bộ rồi. Triều giả bộ lại giường, chỉnh lại từng góc của cái nội vụ cho nó vuông vức, kế bên thằng Dũng cũng đang gấp nội vụ, nhìn thằng Dũng tỉ mỉ từng chi tiết từ lúc gấp cái mùng đến lúc gấp xong mà nó thấy ngứa mắt ! Cả phòng tập trung chuẩn bị đi ăn cơm, thằng Dũng còn ở ngoài nhà tắm chưa vào. Triều cười một cách tinh ranh, nó nhảy qua giường thằng Dũng, dùng tay xốc cái nội vụ của thằng Dũng lên, giũ giũ cái chăn và kéo cho bung cái mùng ra, kết quả trên giường chỉ có một đống tơi tả. Nó phấn khỏi chưa từng thấy rồi lấy chén đũa đi ăn cơm. Vừa lúc nó bước ra cũng là lúc thằng Dũng bước vào …

Tại cái nhà ăn dựng tạm bằng những thanh sắt trên cái nền đất lồi lõm. Triều ngồi hướng đối diện với cái chỗ mà thằng Dũng hay ngồi, cố ý để nó nhìn thấy mặt mình. Cả bàn vẫn cười nói rôm rả, hình như chưa ai biết chuyện gì, nó ngồi ăn mà cứ ngóng ngóng, sao chưa thấy thằng Dũng đi ăn nữa ? Cơm xong, cả bàn giải tán, nó nán lại một chút rồi ra sau cùng.

Hai đứa chạm mặt ngay trước nhà ăn !

Dũng đứng chống nạnh, hất mặt nhìn nó, ánh mắt như muốn nói “tại sao ?” nhưng vẫn không thiếu đi vẻ khó chịu vốn có.

Triều cười mỉm hết sức bình thường, ánh mắt như muốn nói “chưa hết đâu thằng khốn !” nhưng vẫn không thiếu đi vẻ dịu dàng. Nó lướt ngang qua thằng Dũng rồi tung tăng đi về phòng.

Như thường ngày, tất cả ra ngoài công tác, Triều vẫn đụng mặt thằng Dũng trong phòng làm việc. Có mấy ông sĩ quan qua hỏi thăm rồi hướng dẫn công việc cho nó, vẫn cứ ghi ghi chép chép, nó chẳng bận tâm thằng kia đang làm gì. Những người không ra ngoài công tác đều có phần cơm dưới bếp, tại hôm qua nó mới đến nên trong danh sách ăn cơm trưa không có tên nó. Mà những lúc vắng như vậy, nó càng tránh mặt thằng Dũng nhiều hơn. Hễ thằng Dũng ăn cơm dưới nhà ăn thì nó đem cơm về phòng, còn thằng Dũng ăn trong phòng thì nó ngồi nhà ăn. Hăm he với thằng đó vậy thôi, chứ hai đứa mà đánh lộn thì nó thua chắc ! Nhìn cái tướng của thằng Dũng cũng đủ biết rồi !!!

Buổi chiều, Triều cố gắng kiếm một-cái-gì-đó để tập hít xà đơn, đi vòng vòng mà chẳng thấy có gì khả quan để tập được, nó thở dài … rồi dừng trước một cái cây. Cành của cái cây này chẳng cao lắm, Triều nhắm vào cái cành mà nó chắc chắn là khả quan và vừa tầm. Và nó hít thử !

Đúng năm cái … !

Không phải nó hít được đúng năm cái !

Nó dư sức hít thêm được nữa !

Đúng năm cái thì …

“Rắc … ”

“Á … “

“Lột xột … lột xột …”

“Tõm … !”

Rõ ràng nó thấy cái cành đó chắc lắm mà, nó chắc chắn nên mới dám hít thử đó. Nhưng có lẽ do xui. Và chưa bao giờ cái câu “té lộn cổ xuống ao” lại thấm nhuần từ ý thức đến thân xác của nó lúc này.Nó cùng cái cành cây té nhào xuống cái dốc, cũng hên là phía dưới chỉ có một dòng suối nhỏ thôi và cái dốc không dài lắm. Một nửa người ướt nhem, cái chân trái thì tê rần, cùi chỏ phải trầy trụa do chống xuống tiếp đất. Ê ẩm ! nó nhăn nhó đứng dậy. Đã đau chân còn phải đi lên cái dốc nữa. Nó đi cà nhắc về phòng, lúc này nó mới nhìn rõ được cái chân trái : từ đầu gối kéo dài đến gần mắt cá, các vết xước chảy máu rất nhiều, dù vết thương không sâu lắm ! Rát quá, tê quá !

Cũng hên trong phòng nó có tới 2, 3 đứa quân y lận.

– Trầy ngoài da thôi, đừng đụng chạm gì mạnh vào vùng này là được rồi !

– Cám ơn đ/c nha !

– Đi đứng thế nào mà té dữ vậy ?

– Tui sơ ý bị vấp cành cây thôi.

– Lần sau đ/c nên cẩn thận một chút !

– Ừ ừ …

Thay cái quần đùi và cái áo bị ướt, Triều ngồi chờ cả đám tắm xong rồi đi ăn cơm. Đi cà nhắc trên cái nền đất nhấp nhô quả là khó khăn ! Tối hôm đó nó ngồi thừ lừ trước cửa, tất cả vẫn quây quần xung quanh bên đống lửa trại. Tự nhiên buồn quá, Triều mở túi áo, lấy cây bút của anh Bảo tặng ra ngắm nghía đôi chút rồi lại thở dài … Nhớ Giang quá ! Dù cố đè nén và lảng tránh cảm xúc của bản thân, nó vẫn không tránh được nỗi nhớ bủa vây mỗi lúc ngồi một mình như vậy. Nó lại nhớ tới cái đêm mưa trên Quân y ! Nó càng căm hận thằng Hào bao nhiêu thì càng tiếc nuối cho Giang bấy nhiêu. Nghĩ tới đó, nước mắt nó lại trào ra tiếp …

“Giang ơi Giang, anh đã quên được em chưa vậy ? Anh đã hết thương em chưa ? Em thì đang cố từng giây từng phút đây, dù rất khó và rất đau …”

Triều lấy tay áo lau khô nước mắt, nó vịn tường đứng dậy đi vào phòng, từng bước tiến lại cái giường, nó giăng mùng ngủ trước ! …

Quả thật cái chân đã hết đau, nhưng nó cố tình tỏ vẻ bất tiện khi đi lại trước mặt thằng Dũng. Và nó đổi giường rồi, nó không nằm gần thằng Dũng nữa, mà … nằm giường trên của giường thằng Dũng. Nó nghe đồn cái giường tầng mà thằng Dũng nằm chả đứa nào dám nằm ở trên vì sợ phiền phức, thế là nó hí hửng đổi lên trên đó ngay. Leo lên leo xuống, nằm quay qua quay lại rung rinh cái giường, thằng Dũng ngủ không được, làu bàu cái gì trong miệng Triều không nghe rõ nhưng nó khoái lắm, nhất là đang lúc nó bị thương như vầy, thằng Dũng chả dám đá động gì đến nó đâu !

Như mọi buổi sáng, Triều đổ thừa cho cái chân đau, không ra tập thể dục, nó ngồi chăm chút từng nếp gấp cho cái nội vụ, chờ thằng Dũng vào, nó làm vẻ nặng nhọc khi leo xuống cái giường, rồi đi cà nhắc ra ngoài nhà tắm. Đến khi nó vào thì cả phòng vừa mới ra ngoài ăn sáng. Tự nhiên thằng Dũng đứng lại nhìn nó, cười nhếch mép rồi đi tiếp. Triều ngạc nhiên rồi đi vào phòng và … Triều nổi đoá khi nó nhìn lên cái giường nó. Cái nội vụ vuông vức bị đè bẹp dí !!!

Thằng Dũng chứ thằng nào nữa ?! Tức mình, Triều dùng hai tay nhấc cái balô của thằng Dũng lên, mở sợi dây cột ra, nó dốc ngược cái balô xuống, đồ đạc trong cái balô rớt ra, văng tung toé trên giường. Triều giũ mạnh rồi quăng cái balô xuống đất. Nó hả hê đứng nhìn đống hổ lốn mà nó gây ra. Chợt nhớ, lúc xốc cái balô lên, nó thấy có cái bịch màu đen rớt ra sau cùng. Bản tính tò mò trổi dậy. Cái gì mà lại cột trong cái bịch xốp đen mà để dưới đáy balô ? Chắc cũng chỉ là cái gì đó đê tiện và bỉ ổi như chủ nhân của nó thôi !

Triều cười mỉm thật nham hiểm rồi mở nhanh cái bịch xốp đen ra …

Một đống bao cao su !!!

Nổi da gà, tay chân luýnh quýnh, tự nhiên hành động và đầu óc trở nên rối bời hết sức !

Triều cột cái bịch lại nhanh hơn lúc nó mở, cảm giác lúc này cứ như là đang ăn trộm vậy. Nó vội vả gom đống đồ nhét đại vào balô rồi đi ăn cơm. Hình như nó quên mất nó với cái chân trái đang đóng kịch, chắc tại đầu óc đang ngổn ngang những suy nghĩ và suy đoán nên nó quên mất tiêu rồi ! Và cả ngày hôm đó nó chẳng làm gì ra hồn, thằng Dũng vẫn cái tật lèm bèm mỗi khi nó làm cái gì sai, nhưng lúc này nó không nhìn thằng Dũng bằng ánh mắt khó chịu nữa, thay vào đó là sự khó hiểu và ghê sợ …

“Ủa ? Giữa cái chốn thâm sơn cùng cốc này, thằng đó xài bao cao su làm gì ta ? Mà một đống chứ chẳng phải 1, 2 cái !”

“Có khi nào nó … thấy ghê quá, gớm ghiếc quá ! … thôi không nghĩ tới nữa !!!”

Vẫn nhìn đống lửa trại đang bập bùng cháy, Triều nhắm mắt, lắc lắc cái đầu rồi đứng lên đi vào phòng. Thằng Dũng vẫn chọn cái chỗ ngồi là cái bậc thềm trước cửa, Triều vừa đi ngang qua thì thằng Dũng đứng dậy, kéo tay nó lại và hỏi :

– Triều đứng lại cho hỏi chút !

Nó giựt tay lại, giọng nói có sự pha trộn của phiền phức và ghê tởm :

– Nói !

– Từ lúc sáng, Triều có thấy ai lại lục balô của anh không ?

“Gớm ! sao không nói chuyện trống không như lúc trước nữa đi ? Bày đặt xưng anh nữa, ý đồ gì đây ?”

– Không biết !

Tưởng sẽ thoát được, Triều bất ngờ khi thằng Dũng vịn chặt hai vai nó lại. Ánh mắt chẳng khác gì ánh mắt của người bị phát hiện một điều gì đó :

– Chỉ có một mình Triều trong phòng, Triều đi ăn cơm trễ nhất ! Anh nghi Triều lục balô của anh, giờ Triều có nhận không ? HẢ ? CÓ KHÔNG ?

Đôi môi run bần bật, nó trả lời trong cảm giác đang bị bắt thóp :

– Khô … không có, bỏ tui ra !

– Sao ? Không chịu nhận à ? Được rồi !

Dũng ôm chặt lấy nó, lôi nó vào trong, xô nó ngã xuống giường. Dũng thắp cái đèn dầu lên, Triều gượng dậy vụt chạy ra cửa thì thằng Dũng đã tóm nó lại ngay, hai gương mặt áp sát vào nhau, nó nghe rõ từng hơi thở của thằng Dũng :

– Bây giờ có nhận không ? HẢ ? Tại sao Triều lục balô anh ?

Nó vùng vằng thật mạnh nhưng cũng chẳng suy suyển được một chút trong vòng tay cứng ngắc đó. Cái cảm giác ghê rợn từ đêm mưa trên Quân y chợt hiện về rất rõ. Nó sợ, rất sợ … và nó bật khóc, từng dòng nước mắt ngắn dài lăn trên má :

– Bỏ ra đi ! Tui … tui làm đó … tui lục balô anh đó !

Dũng buông nó ra, lúng túng khi thấy nó khóc, giọng dịu đi khi nhìn thấy nó cứ lấy tay chùi nước mắt :

– Có làm gì đau đâu mà khóc vậy ? Giờ trả lời đi ! Tại sao Triều lục balô anh ?

– Tại sao anh đè bẹp cái nội vụ của tui ?

Dũng chống nạnh, hất mặt hỏi lại :

– Tại sao Triều phá cái nội vụ của anh ?

Nó khựng lại đôi chút, rồi nói tiếp :

– Tui ghét anh ! Anh áp đặt người khác quá đáng ! Anh tránh xa tui ra ! Đừng đụng chạm gì tới nhau nữa ! BIẾN ĐI !!!

Dũng chau mày rồi cầm cái đèn dầu đi ra ngoài. Còn nó thì úp mặt vào gối khóc tiếp !

Chưa bao giờ cái cảm giác đau đớn, tội lỗi lúc đêm mưa hôm đó lại hiện về rõ mồng một như thế này. Dù lúc này nó không bị bệnh, nhưng có vẻ nó cũng chẳng đủ sức chống cự lại. Nỗi sợ và sự tủi thân đang cùng nhau dày vò tâm hồn của nó từng phút giây từ lúc này !!!

Tuần thứ hai.

Chào cờ sáng đầu tuần !

Bộ đội biên phòng đeo cái quân hàm có nền màu xanh lá, cái viền quanh nón cũng màu xanh lá chứ chẳng phải màu đỏ như Bộ binh. Có một mình nó là màu đỏ giữa cái chốn xanh thăm thẳm này. Lúc đi đội ngũ, những đứa cao phải đứng hàng đầu, rồi thấp dần xuống dưới, có một mình nó khác màu và khác người – cao mà đứng dưới cùng ! Lúc đi đội ngũ ngang cái cột cờ, nó có cảm giác mọi ánh nhìn đang đổ dồn vào nó, làm nó xém tí đi sai chân !!!

Vẫn đụng mặt nhau chan chát mỗi ngay, nhưng nó cố tình làm lơ, và hình như có lúc nó cảm thấy không có sự hiện diện của thằng Dũng mỗi khi thằng đó kề bên. Chốc chốc Triều nhớ lại cái đêm hôm qua, nó lại cảm thấy sợ, từ lúc này phải cảnh giác cao độ với những thằng hay xáp xáp vào ôm như vậy, nếu không lại có chuyện đáng tiếc xảy ra nữa !

Chiều hôm đó Triều về phòng sớm, trước khi tiếng còi lúc 4h30 vang lên, nó đã đi tắm trước ! Những lần gần đây, dù cho cái cái hồ nước rộng thênh thang, mỗi lần tắm thằng Dũng đều đứng kế bên Triều, mặc cho có lúc chỉ có hai đứa, nó cũng ráng lết lại đứng gần. Thiệt là bây giờ trong lòng Triều lúc nào cũng có một nỗi sợ thấp thoảng, nên tất nhiên lúc nào nó cũng đề phòng. Triều tắm xong cũng là lúc cả đám vừa về. Nó leo lên giường, xếp lại mấy cái áo, chờ tụi kia tắm xong rồi đi ăn cơm. Thằng Dũng cũng vừa vào phòng, nó thay cái áo K03 ra, vừa nói với cả đám :

– Tất cả tập trung lại nghe thông báo chút.

Cả phòng im lặng, nó vẫn dỏng tai lên nghe từng lời của thằng Dũng :

– Tối nay tới lượt trung đội mình đi tuần biên giới, mấy đ/c ăn cơm nhanh rồi về chuẩn bị nhé !

Dứt lời, Triều nghe những tiếng cười thầm khắp phòng, nó chẳng hiểu nhưng đứa nào trong phòng cũng phấn khởi ra mặt. Dũng nhìn lên nó, nói :

– Riêng Triều thì ở lại, lát anh đưa cho Triều cái ổ khoá, mỗi lần ra vào nhớ khoá cửa phòng lại, tối mai cả trung đội mới về.

Nó ậm ừ cho xong chuyện rồi loay hoay với đống đồ tiếp. Cả đám đã ra ngoài tắm.

“Đi tuần ở ngoài biên giới ??? Ủa thì đi tuần thôi mà, có gì mà tụi nó vui ra mặt vậy ? Còn thì thầm cái gì to nhỏ với nhau nữa ? Để chút hỏi anh Gia coi sao !”

Mà hình như nó cũng chẳng cần phải hỏi !!!

Lúc đang ngồi xếp đồ, nó nghe lõm được vài câu của thằng Dũng với đứa nào đang nói chuyện ngoài sào phơi, cái chỗ nó ngồi là giường cuối, nằm trong góc tường và khuất tầm nhìn từ ngoài cửa sổ nhìn vào …

– Dũng còn giữ cái nào không, hay chút đi dọc đường rồi tìm mua luôn ?

– Khỏi đi, còn nhiều lắm, đủ cho anh em hết mà.

– Ờ, vậy thôi ra đi ăn cơm đi ! …

Triều cố tưởng tượng câu chuyện theo chiều hướng tích cực hết sức có thể, nhưng làm vậy chẳng khác nào đánh lừa những suy nghĩ của bản thân ? Nó chẳng muốn hỏi, vì nhìn bộ dạng là biết chẳng ai muốn nói ra, nếu muốn thì cả bàn đã kể với nó rồi. Vậy thôi, tụi kia không muốn nói thì nó không thèm hỏi, nó sẽ tự tìm hiểu mọi chuyện theo cách của nó ! Cái lúc ăn cơm, Triều cố tình ăn chậm và lâu một chút, tất nhiên mấy đứa kia quơ đại vài chén cơm rồi lật đật đứng dậy về. Nó ngồi ăn cơm mà trong đầu cứ hối hả theo đuổi những suy tưởng. Chợt có người khều vai nó, Triều quay lại nhìn cái thằng bàn kế bên :

– Có gì không ?

Thằng kia hỏi, mấy đứa ngồi chung cũng đang nhìn nó :

– Trung đội 19 sao còn một mình đ/c ngồi ăn vậy ?

– À, tất cả về sớm chuẩn bị đi tuần biên giới rồi !

– Chà, sướng nhỉ. Mà sao đ/c không đi ?

– Không, tui ở lại ! Ủa mà đi tuần có gì sướng vậy đ/c ?

Thằng đó đứng dậy qua ngồi ăn cơm chung với Triều, câu chuyện lúc này chỉ còn có hai đứa :

– Tại đ/c mới tới nên không biết, anh em ở đây mong được đi tuần biên giới lắm.

– Vậy hả, mà đ/c nói tui nghe đi, có gì mà sướng vậy ? Ra đó mua đồ hay gì ?

– Nè, chuyện này không được bàn ở đây đâu, chỉ nói thầm với nhau thôi.

– Rồi tui biết mà, đ/c nói tui nghe đi !

Ừ – Thằng đó vừa nói vừa nhìn quanh đề phòng, âm giọng đủ cho Triều nghe – thứ nhất là nếu phát hiện có người dân nào vượt biên trái phép, tụi này sẽ bắt giữ và tịch thu hết tài sản mang theo …

– Trời ! Có vậy mà sướng gì ? Phải tịch thu hết đồ rồi chia chát cho cả đám phải không ? Mà mấy cái đồ đó có đáng là bao đâu ?

– Đ/c để tui nói đã ! Những người vượt biên thường đem theo tiền không nhiều lắm, nhưng đa số là buôn lậu trái phép.

– À, vậy là tịch thu hàng lậu rồi đem bán lấy tiền ?

– Không phải !

Triều chưng hửng nhìn vào mắt thằng đó tiếp :

– Ủa chứ sao ? Thì bán đồ không phải của mình rồi lấy tiền xài, sướng quá chứ gì ?
—————

Thuộc truyện: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – FULL

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *