Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 29

Truyện gay: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 29

– Giang ! Sao anh quyết định đi nghĩa vụ vậy ?

– Hè… Em nói trước đi.

– Hả… ? Ừa ! Lúc quyết định không gặp anh nữa đó. Trước đó là em có giấy gọi đi khám sức khoẻ rồi, với lại ông cậu của em cũng biết thằng phường đội trưởng của phường em, ổng mới hỏi em là có muốn đi hay không ? Nếu đi thì ổng lên đó làm xong mọi thủ tục rồi đem đồ về cho em luôn, khỏi cần đi khám sức khoẻ, chờ tới ngày đó đi lên chỗ tập trung quân thôi.

– Vậy hả ?

– Ừa ! Lúc đó em biết chắc anh sẽ tìm em cho bằng được. Cho nên em quyết định đi, cứ nghĩ là 18 tháng đó sẽ làm em quên hẳn được anh, đồng thời làm cho anh nản lòng, và sẽ không tìm em nữa …

Giang nhéo cái má, cụng đầu vào đầu nó :

– Anh nói thật ! Đến bây giờ anh vẫn không tin được, là lại gặp em ở đây đó. Em biết không ?

Triều cười. Giọng cười vừa thẹn vừa buồn.

Mình có duyên với nhau thật đó em ! Cái lúc em mất tích, anh nản lắm. Chẳng biết tìm em ở đâu cả, cứ sáng thì chạy đôn chạy đáo, tối khuya thì đi nhậu với mấy thằng em cho đỡ buồn. Mà càng xỉn, thì trong đầu anh lúc đó chỉ có hình ảnh của em không thôi ! – Giang thở dài – Lúc nhậu anh nghe loáng thoáng tụi nó nói với nhau đi nghĩa vụ gì đó. Haha ! Em biết anh nghĩ sao không ? Anh nghĩ rồi em cũng sẽ lại đi tìm anh, nên anh đi nghĩa vụ cho bỏ ghét, với lại đang bực mình vì em bỏ đi với cái lý do quá nhãm, anh quyết định cũng đi nghĩa vụ luôn.

Dụi đầu vào Giang, nó hỏi bằng giọng an ủi :

– Sao nữa.

– Mấy thằng chơi chung với anh cũng làm bên phường đội, tụi nó chỉ anh cái chỗ này, vừa gần nhà, vừa dễ sống hơn mấy chỗ khác. Rồi qua vài nguyên tắc xã giao thông thường, anh được thằng phường đội trưởng nó đưa vào đây, vậy thôi !

– Hừ … lại tiền bạc nữa chứ gì ?!

– Thì xã giao mà em ! Hèhè …

– Còn em, cái lúc mà em quyết định đi, em chỉ nghĩ trong đầu đi là đi thôi, chứ em cũng chẳng biết mình sắp được đưa đi đâu nữa ! … Mà thiệt là, em cũng không ngờ mình lại gặp nhau ở trong này đó !!!

– Đã vậy, em còn bỏ anh thêm lần nữa. Chán !

Triều cười ha hả. Sẵn cái tay trên vai, Giang kéo nó xuống, nhéo nhéo cái má của nó.

– Ba tháng tân binh em ở đại đội 5 hả ? Nghe thằng Bảo kể em quậy lắm đúng không ?

– Có đâu …

– Giấu anh làm gì nữa, anh biết hết rồi. Coi cái mặt tưởng hiền lắm, ai dè ba gai hơn anh nữa.

Vậy anh ở đại đội 7 thì sao ? – Triều vỗ cái “bốp” vào ngực Giang – Dám tối ngày cũng đánh lộn đánh lạo với tụi nó lắm.

– Haha. Sai lầm rồi nha, anh nghĩ ở đây cũng giống như ngoài đời thôi, mà hơn thua nhau làm gì mấy chuyện vặt, cái nào được thì tới, không được thì thôi, còn chơi bẩn là anh xử liền tại chỗ, nói chi nhiều. Một phần tụi nó nể anh cũng vì chuyện đó, một phần là tụi nó khoái nhậu với anh lắm.

Lần này nó đánh mạnh hơn :

– Tụ tập vào mấy cái chỗ tối om rồi làm ba cái chuyện gớm giếc. Tụi nó khoái vì anh giỏi nhất là bày đầu ba cái trò đó thôi chứ cái gì.

– Tại trong này buồn quá, lâu lâu leo rào thư giản chút. Nhưng anh có làm gì quá lố đâu ? Anh đâu có quan hệ bậy bạ đâu mà em lo !

– Mà em không thích. Em … không thích anh cho đứa nào khác đụng chạm vô anh !

Bỏ cái tay trên vai xuống, Giang lòn tay vào trong áo, ôm cái eo của nó :

– Okê. Không chia sẻ thân thể này với ai ngoài em cả, chịu chưa ?

Triều lại cười ha hả.

– Anh hỏi nè, bây giờ em muốn là bé Khoa của anh, hay là bạn Triều của anh. Hả ?

– Khôn quá vậy, cái nào cũng của anh hết.

– Bé Khoa thì là của anh cả đêm lẫn ngày, còn bạn Triều thì chỉ là của anh mỗi đêm thôi. Hèhè !

Không dừng lại ở cái eo, cử động của cái tay đang chứng minh cho “chủ ý” của mình. Nó huých cùi chỏ vào ngực Giang :

– Thôi mà ! Vậy em là bé Khoa của anh đó. Chịu chưa ?

– Biết chịu hay chưa thì lát vô ngủ thì biết thôi.

Lần này Giang gì chặt tay, chủ yếu chạm vào được “cái nơi” Giang muốn. Nó thì giãy giụa mà miệng lại cười không ngớt.

– Bày đặt hít xà này nọ làm gì vậy ? Ráng hít cho được 23 cái rồi quay qua đặt điều kiện với anh hả !

– Em hít được hơn 23 cái luôn đó. Mà bữa giờ bỏ không tập, chắc hít yếu lại rồi.

– Ngày nào cũng ra hít tới cái thứ 22 rồi bỏ xuống, nhìn mà thấy ghét ! Sao lúc đó không hít cho xong 23 cái đi, hít chi 22 cái ? Khiêu khích anh hả ?

Giang lòn hai tay vào trong áo, ôm chặt người nó, nó thì cứ gắng sức gỡ cái tay đó ra, nhưng không nổi.

– Hồi đó hứa với em, em hít được 23 cái, em nói gì anh cũng chịu. Vậy lúc đó em hít xong 23 cái, em kêu anh đừng gặp em nữa, anh chịu không ?

– Nếu lúc đó em mà nói vậy, anh sẽ nói là trước đó anh không hứa gì với em cả ! Hahaha.

– Biết ngay. Anh ba gai quá mà !

Không ba gai vậy sao làm lại em – Giang hôn một cái nhẹ nhàng vào cổ nó – Bây giờ vào ngủ được chưa ? Ngồi ngoài này lạnh quá.

– Khoang ! Chờ chút xíu nữa thôi.

– Uhm, mà anh nói nè, em đừng có hít xà nữa, anh không thích.

– Ủa ? Sao vậy ???

– Biết vậy hồi đó đừng hứa với em cái vụ hít xà này. Em hít riết tay chân giờ cứng ngắc, ôm thấy chán gì đâu ! Muốn tập thì lâu lâu hít đất vài chục cái cũng được, đừng có hít xà nữa nha !

– Háhá. Vậy thôi em không hít nữa. Tại bữa giờ đeo cái nhẫn này, mỗi lần hít nó cấn ngón tay đau quá … Ủa mà ?! Phải cái nhẫn này anh tặng cho em không ?

Giang cầm tay nó lên xem, rồi lắc đầu :

– Anh không biết !

– Thiệt hông đó ! Mà sao anh không hỏi em … tại sao em lại bỏ anh đi lần nữa ?

Giang cười, hơi thở chạm khẽ vào tóc gáy làm nó thích thú một chút :

– Từ từ rồi anh hỏi !

– Vậy … cái lúc mà trước khi anh đi diễn tập đó, anh có vào phòng em … tìm em không ?

Xoay người nó qua, Giang hôn một nụ hôn có đầy đủ từ cảm xúc cho đến mùi vị.

– Không có !

– … Thôiiiii ! Em biết hết rồi đó ! Anh vào phòng tìm em, rồi tìm được luôn cuốn nhật ký của em phải không ? Em biết hết rồi … Anh thừa nhận đi.

– Anh không biết ! Em lộn anh với vụ nào rồi đó. Thôi, vào ngủ đi, ngoài này lạnh quá rồi !

Dứt lời, Giang bế nó lên, nó thì giãy giụa liên hồi :

– Khoang ! Khoang ! Ngồi lại một chút nữa đi !!!

Đặt nó xuống, Giang nhéo má nó tiếp :

– Có mục đích gì thì nói liền đi, bắt tui ngồi ngoài này chi vậy ?

Thì mấy người chờ chút đi – Nó lè lưỡi, nhõng nhẽo. Một hành động mà Giang cực thích từ nó.

9h30. Giờ cúp điện như thường lệ. Toàn bộ khung cảnh trở về như lúc trước nó vừa ngồi đây. Cũng mọi thứ mang một màu đen đặc, cũng cái nền trời với vài đám mây đỏ tím, chỉ khác một chút là hôm nay những đám mây đó không giăng kín trời, mà nó trôi lác đác, có cụm thì lớn, có cụm thì nhỏ tí. Tất nhiên không thiếu một yếu tố nữa là những cơn gió lạnh cứ thổi qua không ngừng.

Chỉ chờ vậy thôi, Khoa lấy trong túi cái điện thoại, rồi sợi dây phone. Đọc nhanh cả đống tin nhắn mà tụi kia gửi, nó xoá rồi chỉnh qua list nhạc, cắm cái phone vào, đưa Giang cầm một cái, nó một cái. Rồi nó bật lại những bài của UHP mà hồi đó nó với Giang đêm nào cũng nghe cùng khi lang thang ngoài đường. Giang với nó thích nghe UHP hát lắm, cả hai đều thuộc lòng những bài hát mà thời UHP còn hát chung với H.A.T !

Cũng cái giai điệu thân quen, cũng hai đứa nó ngồi tựa vào nhau, cũng vào những đêm trời lạnh run người. Ký ức như ẩn trong những cơn gió lạnh đang thổi qua, tất cả mọi cảm giác và suy nghĩ của thời gian trước, đang hiện ra rất rõ trong thâm tâm hai đứa nó.

– Giang nè ! Cái hôm mấy người đi diễn tập đó, đêm nào tui cũng ra đây ngồi có một mình à !

– Uhm …

– Tui xin lỗi mấy người ! Tui có lỗi với mấy người nhiều lắm. Phải chi, tui đừng có suy nghĩ nông nổi, để …

Nè – Giang xoay người nó qua, nhéo cái mũi của nó, lúc đó Giang cũng thấy mắt nó đang long lanh dần dần – Từ bây giờ trở đi, mấy người chỉ cần biết một điều là mấy người sẽ ở bên tui, vậy thôi ! Đừng nghĩ tới cái quá khứ đó nữa, dù mấy người có thành công kiểu này hay thất bại kiểu kia … thì bây giờ mấy người cũng đã ở bên tui rồi. Đừng có buồn nữa, cứ vô tư bên tui như hồi đó đi. Hiểu chưa hả ?

Khoa cười mỉm, Giang cúi đầu, hôn nó mấy cái :

– Mít ướt !

Giang đứng lên, kéo nó đứng dậy, dẫn nó đi vòng vòng trên cái đường nhựa. Tự nhiên trong lòng Khoa hiện lên một cái cảm xúc êm đềm khó tả ! Phía trước là những dãy nhà đen khịt, trên trời thì những đám mây đỏ tím cứ như đang đuổi nhau. Cảnh vật có tĩnh mịch, u ám, lạnh lẽo đến chừng nào, thì trước mặt nó vẫn có Giang, một người cho nó cảm giác an toàn và hạnh phúc không bao giờ hết ! Chỉ vậy thôi là nó đã cảm thấy đủ một cách rất nhiều rồi !

– Vô ngủ nha !

Ôm chặt Khoa, Giang nói sau cái hôn ngẫu hứng. Nó gật đầu, Giang kéo tay nó đi vào trong thật nhanh, có lẽ cả hai chịu hết nỗi cái lạnh thấu xương ở ngoài này rồi. Vào trong phòng, rồi khoá cửa, Giang nói nhỏ xíu :

– Vô đây rồi chết với tui !

Khoa chỉ còn biết cười, nó tháo cái dây phone, để lên bàn, bấm tay vào cái màn hình điện thoại cho nó sáng lên, Khoa thấy Giang đang đứng khoanh tay nhìn nó, Giang nhướng nhướng cái chân mày :

– Muốn làm gì đặc biệt một chút vào ngày sinh nhật không ?

Do Giang đứng khoanh tay, nên cơ ngực và hai bắp tay nhìn thấy to hơn một chút. Nhưng nói chung là … ngon lành ! Ánh sáng từ cái điện thoại vụt tắt, Khoa lẳng lặng đứng lên giăng mùng, rồi chui vào. Giang chui vào ngay sau nó, hai đứa nó chui tiếp vào trong chăn. Lúc đầu là chỉ ôm ấp, vuốt ve nhau, rồi dần dần những cái dư thừa trên người cả hai cũng chẳng còn làm vướn víu gì nữa. Da thịt của cả hai tiếp xúc trực tiếp với nhau mà không hề có mảnh vải nào cản trở ! Được ôm chặt, được cảm nhận rõ từng hơi thở nồng nàn, ấm cúng giữa cái lạnh này, đối với nó đó là một món quà rất đặc biệt rồi, nó chẳng muốn làm gì thêm …

Chỉ có điều Giang thì không nghĩ như nó thôi. Giang nắm chặt tay nó, đưa “xuống dưới”. Khoa giựt tay ra nhưng không nổi, nó lại vùng vằn :

– Mấy người kỳ quá …

– Đụng một chút thôi mà.

Hai tay Giang nắm chặt cái tay không chịu để yên của nó, tất nhiên là Khoa không thể rút cái tay ra được.

– Đừng mà …

– Hèhè … Sao mấy người cho tui đụng … mà tui cho đụng lại thì không chịu ? Kỳ vậy ???

– …

– Mấy người cứ coi “nó” là quà sinh nhật bữa nay của mấy người đi.

– Thôi … Giang …

– Thôi cái gì ? Bây giờ không “lấy” thì sau này cũng phải “lấy” à. Ngoan đi nào ! Hèhè …

Giang hôn nó từng cái nhẹ nhàng, mỗi cái hôn chưa đầy 2 giây, anh bỏ ra, rồi lại hôn tiếp … cứ vậy cho đến khi đã miệng, nó và anh đều thở mạnh hơn.

Giang nằm qua bên cạnh, lòn tay mình vào dưới cổ nó, để cho nó gối đầu lên tay mình. Tay kia anh tiếp tục rờ nhẹ lên cái bụng của nó, tay đang để cho nó gối đầu thì gấp lại, đầu ngón tay khều nhè nhẹ vào má nó. Anh áp sát mặt vào, không phải để hôn, nhưng để cảm nhận được nhịp thở lúc mạnh lúc nhẹ theo hành động của đôi tay anh.

– Khoa à …

– …

– Đụng vào đi em …

– …

– Ngoan nào, anh có lòng tặng “quà” cho em mà. Đụng vào cái đi, cho anh vui đi ! Anh thương mà … hèhè … !

– … Một … một cái thôi nha … đụng một cái thôi … nha !

Tiếng nói nhỏ khẽ phát ra, làm Giang hứng chí. Anh kéo đầu nó lại, đưa … lưỡi vào sâu trong miệng nó. Thêm cái hơi thở gấp gáp của nó càng làm anh ngấu nghiến hơn … ! Một chút dè chừng ban đầu, rồi nó cũng ngoan ngoãn để cho tay anh điều kiển tay nó. Giang thì thào :

– Phải vậy chứ ! Hehehe … !

– Rồi nha ! Đụng một cái rồi đó ! Ngủ được chưa ?

– Những lúc như vầy sao em dễ tin anh quá vậy ? Hàhà … !

– Giang … ghét anh quá … đi ngủ đi … Giang … !

– …

Đêm cứ trôi … Gió cứ thổi … Từng cơn gió hiu hiu lạnh cứ lùa vào … nhưng cũng chẳng bao giờ xua đi được hơi ấm nhỏ bé trong căn phòng đó.

Vẫn như những buổi sáng lạnh lẽo, hai đứa nó ôm nhau cứng ngắc trong chăn. Khoa thì luôn dậy sớm hơn Giang, nó ôm cái bụng của nó thích, lâu lâu nó tò mò đưa cái tay … xuống dưới xíu. Nhưng thích hơn hết, là nhìn được gương mặt hiền từ của Giang vào lúc này. Nó nhìn không chớp mắt, từ chân mày, đôi mắt, cái mũi, đôi môi, khuôn mặt. Khoa cứ nhìn hoài nhìn mãi mà không hề thấy chán. Cũng vì một phần, là bây giờ nó chẳng còn phải che giấu cái suy nghĩ và cảm xúc của nó nữa, nó thích thì nó làm, nó muốn thì nó đòi. Tất nhiên là Giang sẽ chẳng bao giờ từ chối nó.

Nhưng hiện tại là nó chưa có sẵn sàng để làm một số điều mà Giang yêu cầu …

Nhìn đã mắt, nó hôn nhẹ vào má Giang một cái. Gương mặt hiền từ vẫn còn say sưa trong giấc ngủ, nhịp thở làm cái bụng và ngực cứ phập phồng đều đặn. Nó cũng chẳng hiểu sao, nó lại rất thích nhìn cái bụng đó của Giang. Những múi cơ chỗ đó không phải nổi lên cục cục như mấy thằng trâu vật thường thấy. Nó chỉ hiện ra hơi hơi thôi, nhìn sơ qua vẫn biết là cơ bụng, nhưng mà chỉ nhiêu đó thôi là nó cũng đã chết mê chết mệt rồi. Thiệt kỳ ghê ! …

Khoa đã tỉnh ngủ hẳn, nó lấy cái điện thoại trong góc. Hơn 6h30, nhưng nó làm biếng ngồi dậy quá. Cái sức ấm từ cơ thể nó đang ôm làm nó chẳng muốn rời đi chút nào.

Giang trở mình, quay mặt ra ngoài, đưa cái lưng to đùng vào cho nó. Tức mình, nó xoay người anh qua. Giang tỉnh giấc, nhưng chưa mở mắt, mà thể hiện bằng cái thở mạnh và vươn vai. Nó leo lên, ngồi trên cái bụng nó thích :

– Dậy đi ăn sáng nè !

Giang không nói gì, đưa tay xuống đụng vô … của nó. Mà nó cũng chỉ cười thôi ! Con trai đứa nào mới ngủ dậy mà “không giống nhau” ? Nó cũng cảm nhận được Giang cũng “y chang” nó chứ có khác gì đâu.

– Nhột mà …

– Tui thích …

Nó ngồi im … đến khi Giang mở mắt ra, cười tươi, thì nó mới đánh một cái xuống ngực Giang :

– Đã chưa hả ? Đi ăn sáng nè !

Giang ngồi bật dậy, vòng tay qua ôm cổ nó. Giang tính hôn thì nó xoay mặt đi :

– Dơ … ! Vào đánh răng rửa mặt đi. Ngồi đây hoài !

Nó đứng lên vào phòng tắm. Đến nỗi cái lúc đi tiểu, Giang cũng giành … cầm với nó. Nó cứ cười um sùm trong cái phòng tắm. Hai đứa nó vệ sinh cá nhân xong, ra mặc đồ, rồi quàng vai bá cổ nhau đi ra căntin ăn sáng …

Hôm nay chưa phải là ngày cuối tuần, nên tầm khoảng 7h là căntin đã vắng hoe rồi. Đỡ ồn ào chừng nào thì nó càng thích chừng đó. Ngồi nhâm nhi bữa sáng với Giang, nó cũng phải gác chân lên đùi Giang mới chịu.

– Lát ăn xong anh lên Quân lực làm việc tiếp đó.

– Ủa … À đúng rồi. Em cũng phải xuống kho nhận đồ với ông Lâm nữa.

Giang cười – Nhớ ngày 10/9 năm trước không ?

– Sao hông ? Vậy là mình được 1 tuổi lính rồi đó. Hehe !

Giang lấy tay xoa đầu nó – Chút trưa lên anh nha, rồi mình đi ăn cơm chung.

– Ừa !

… Xong buổi ăn sáng, Giang đi lên Quân lực, còn nó thì đi về lại Hậu cần. Lính mới sắp vào, nên có nhiều việc phải làm lắm. Mà làm nhiều nhất thì chắc chỉ có cái phòng Quân lực thôi, chứ cái phòng Quân nhu của nó, quanh đi quẩn lại thì hết phát đồ rằn ri, giày dép, nội vụ, quân hàm, cầu vai, nón, áo thun, quần đùi v.v… Mà mấy cái đồ dùng đó thì Tổng cục Hậu cần gửi hết vào kho của ban Hậu cần nó rồi, nó với ông Lâm chỉ việc coi coi đại đội nào có bao nhiêu lính mới, mỗi đứa được nhiêu cái … rồi phân ra để đó, mấy thằng liên lạc với tiểu đội trưởng của mấy đại đội đó tự động xuống lấy. Vậy thôi !

Khoa cũng muốn lên đó phụ Giang lắm, nhưng chỉ sợ làm vướn tay vướn chân Giang thêm thôi. Vì nó có biết gì về công việc của Giang đâu !

Ngồi canh cái đống đồ, chờ mấy đứa liên lạc xuống nhận mà nó cứ ngáp ngắn ngáp dài. Đang mơ mơ màng màng, chợt có nguyên một cuốn báo 2! với một cuốn HHT ở đâu hiện ra trước mặt. Khoa tỉnh hẳn, nó ngẩn mặt lên nhanh. Là Hào !!!

– Hôm bữa anh cầm báo lên mà không có em trong phòng.

– Trời … thì để trên bàn cũng được mà, làm vậy chi cho mắc công ?

– Nhưng anh muốn đưa tận tay em !

Khoa chống cằm, nó lại nhìn thằng Hào bằng ánh mắt khó hiểu pha chút dè chừng :

– Tui vẫn chưa hiểu được anh đang nghĩ cái gì trong đầu nữa. Anh nói coi ?

Hào ngồi xuống, đặt cái nón qua bên cạnh, tay lau những giọt mồ hôi trên trán :

– Thôi em cứ mặc kệ anh cũng được, miễn là đừng lánh mặt anh nữa thôi …

Nó chau mày, chả thèm nhìn tới cái mặt của thằng Hào nữa :

– Vậy thì tuỳ !

… Thằng Hào ngồi kế bên, chả nói năng gì, còn nó cứ chú tâm vào cuốn báo … đọc xong hết, nó giả bộ liếc qua, thằng Hào nhìn đâu đó phía xa, nhịp chân, nó câu giờ tiếp tục bằng cách đọc lại những mục hay trong cuốn báo …

– Triều ! Anh hỏi câu này được không ?

Âm thanh phát ra trong cái miệng ngậm chặt, nó cũng chẳng buồn quay mặt sang.

– Anh biết em sẽ khó chịu, nhưng anh vẫn muốn em trả lời anh câu này ! Được không ?

Khoa gấp cuốn báo lại, quay sang :

– Nói.

– Em với Giang là gì của nhau vậy ?

Chống cằm, nó nhìn vào gương mặt ngây thơ tạo nên cái tên Hào baby ở nơi này, ánh mắt của thằng Hào không có chút gì dò xét hay so sánh, thật tình là chỉ có sự thắc mắc đang trong ánh nhìn của thằng Hào dành cho nó thôi. Nhìn hồi lâu, nó mới nheo mắt, đáp lại, giọng cũng hơi trầm xíu :

– Là bạn !

– Hả … bạn ? Nhưng mà …

– Nhưng sao ?

– … anh thấy hai người hôn nhau !

Ngay lập tức, tim nó giựt thót, đầu nó tua lại thật nhanh những lúc hai đứa hôn nhau, cố gắng tìm ra mọi thiếu sót trong cảnh giác … mặc dù những lúc như vậy, đến con muỗi còn không có ở đó mà quấy rầy hai đứa nó được nữa !

– Ủa Hào ? … Anh nói cái gì kỳ vậy ? Tui với Giang hôn cái gì mà nhau ?

Nó lắp bắp đáp lại, tay chân làm những động tác thừa. Tự nhiên nó thấy nó dở hơi quá ! Chưa gì đã mất bình tĩnh rồi.

– Anh thấy em và Giang hôn nhau thật. Anh không bịa chuyện đâu ?

– Ở đâu ?

– … cũng lâu rồi, lúc đó là ở ngoài căntin, anh thấy em … hôn lên má Giang lúc hai người tách ra đi về !

– Trời …..

Nó thở dài một cách nhẹ nhõm, toàn bộ lo lắng cuốn theo cái hơi thở đó đi ra hết, trả lại yên tĩnh cho tâm hồn và trí nhớ của nó ! Đưa tay vỗ vỗ vào trán tự trấn án, còn thằng Hào thì ngập ngừng :

– Em có thể nói cho anh biết được không ? Em với thằng Giang chỉ là bạn thôi hả ?

– Ừa ! Là bạn thôi ! Mà anh để ý chuyện này chi vậy ?

– Bạn ! Mà bạn gì sao lại hôn nhau ?

– Nhưng tui hỏi anh. Anh hỏi làm cái gì ?

Nó khoanh tay, hạ giọng. Thằng Hào vẫn lúng túng hỏi nốt câu nữa :

– Em … là gay hả ?

– Không ! Tui là con trai. Vậy anh là gay hả ?

– Không …

– Vậy mắc cái giống gì mà anh hỏi như vậy ? Hả ? Rồi còn cứ bám tui hoài nữa ? Cứ tò tò đi theo không được nói câu nào, mỗi tuần còn phải mua báo cho nữa ! Cuối cùng là anh muốn cái gì ? HẢ ?

– Anh … cũng không biết nữa !

Nó chưng hửng, và nó cũng chả biết nói gì tiếp nữa. Thằng Hào vẫn chăm chú nhìn nó, không rời mắt. Cái kiểu nhìn làm nó chợt nhớ lại lần gặp đầu tiên. Cái hôm ở bãi rác !

– Anh cũng không hiểu mình đang nghĩ gì trong đầu nữa, nhưng em đừng hỏi anh, cứ để anh làm những chuyện đó đi, anh sẽ không làm phiền em, hay Giang. Anh muốn mình có trách nhiệm với … việc mình làm … hay em cũng có thể nghĩ rằng anh muốn chuộc lỗi cũng được …

Dứt lời khoảng 2, 3 giây sau. Khoa túm cổ áo thằng Hào, đứng bật dậy, đẩy nó vào vách tường. Mắt nó chiếu ánh nhìn bực tức và căm phẫn xuyên qua đôi mắt chứa đầy hốt hoảng đối diện, sự tức giận còn thể hiện rõ qua âm giọng, hơi thở, và câu nói :

– Tại sao lúc đó mày không dừng lại ? Tao gần như cầu xin mày, dù không nói được. Nhưng tại sao mày không chịu dừng lại ???

Thằng Hào như chết đứng, hai tay của Khoa càng lúc nắm càng chặt cái cổ áo :

– MẸ MÀY … mày chỉ thoả mãn cho mày thôi, còn tao … mày có biết TAO ĐAU KHỔ NHƯ THẾ NÀO KHÔNG ? THẰNG CHÓ !!!

– … anh Triều !

Giọng nói nho nhỏ quen thuộc phía sau, nhưng cơn bực tức vẫn còn đang cuồn cuộn trong lòng, nó vẫn nhìn chằm chằm thằng Hào. Và đến khi cơn giận đã bớt, một lát sau nó mới quay mặt lại. Là thằng Phát.

Nó bỏ tay ra, rồi quay mặt đi … nhưng được 1, 2 bước chân là nó quay lại, đá thật mạnh vào bụng thằng Hào. Thằng đó té ra đằng sau, người đập vào tường đau điếng, nó đi tới, cúi xuống, và một tay nó lại nắm cái cổ áo lên :

– Nếu mày thấy hối hận, thì tránh xa tao ra ! Không thì đừng trách !

Nét hốt hoảng phản phất một chút, còn lại là đau đớn đang thể hiện rất rõ trên gương mặt, bộ dạng đáng thương làm nó cười mỉa, Khoa bỏ tay ra, đứng dậy, nó quay đi, nhìn thằng Phát cười rồi bước chầm chậm, tay rút cái điện thoại trong túi ra :

– Anh Lâm ra kho coi dùm em chút, em bận xíu !

Cùng lúc đó là tiếng “alô” vang lên ở bên kia, nó nói nhanh rồi cúp máy … và tắt nguồn luôn.

– Phát kiếm anh có gì không ?

– Hả … ? À ! Em tính rủ anh đi vòng vòng chơi, tại bữa nay em trốn học ngoài thao trường được một bữa.

– Ừa, vậy thôi lên Quân y ngồi chơi đi, anh làm biếng làm việc bữa nay quá !

– … sao anh đánh anh Hào vậy ?

Khoa đứng lại, nó gằng giọng :

– Đừng có nhắc tên thằng đó ở đây, mất vui !

Phát im thin thít, đúng là mất vui thiệt, suốt quãng đường đi lên Quân y, nó cứ im ru làm Khoa cũng ngại. Nhưng cũng may là vừa ngồi xuống là cả đám đã bàn đủ thứ chuyện rôm rả, cả hai chẳng ai nhắc tới chuyện hồi nãy nữa.

Giang không có xài điện thoại, nên nó không biết Giang đi chừng nào về nữa. Thay vì ngồi chờ đợi và suy đoán, nó đi thẳng lên Tham mưu, hỏi thằng liên lạc cho rõ ! …

Khoa đi từ từ lên Quân y, bực bội Giang đi mà không nói trước với nó, làm nó chờ cả buổi. Anh Vinh với Giang đi bù đổi lính trước ở mấy đơn vị quân sự trong phạm vi thành phố ! Trung đoàn của nó cũng có các chỉ tiêu khi nhận lính nhập ngũ, điển hình là sức khoẻ, tôn giáo, và lý lịch ở phường ! Quân nhân nào không đạt thì đem đổi với các đơn vị khác. Cho nên nếu xét thấy không đạt tiêu chuẩn thì sẽ lên danh sách và đổi trước khi đợt 2 của năm nhập ngũ.

Chả biết chừng nào Giang mới về, với lại mấy đứa kia rủ ra ngoài chơi, Khoa nửa đi nửa muốn ở lại, chợt nó nhớ một chuyện :

– Ê, tao nói trước là không có nhờ thằng Hào được nữa đâu nha !

Ủa sao vậy ? – Cả đám lố nhố hẳn – Vậy thì ra bằng đường nào ? Đâu có ai quen Vệ binh đâu ???

Nó lắc tay, ra vẻ chịu thua. Cả đám ngồi im một chút thì thằng Phát nói :

– Em biết một đường ra nữa, nhưng mà chưa có đi bao giờ.

Thôi má – Hải bĩu môi – Cái đường ở bãi rác chứ gì ? Thôi dẹp dẹp, tao hổng có đi cái đường đó đâu, thấy gớm !

Mấy đứa kia gật đầu đồng ý, Phát nói tiếp :

– Không có phải cái đường đó, ngay góc sân banh có cái hàng rào bị cắt kẽm gai, mấy thằng ở trong đại đội em leo bằng đường đó ra hoài à, với lại bây giờ cũng tối rồi, sân banh không có cột đèn như ở ngoài này … em nghĩ tụi mình leo đường đó ra được !
—————

Thuộc truyện: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – FULL

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *