Hạnh phúc cuối trời xa – Chap 22 – 24: động phòng hoa chúc…

Truyện gay 2017: Hạnh phúc cuối trời xa – Chap 22: động phòng hoa chúc…

Huy đã bắt đầu hành động, anh nằm đè lên người cậu, trao nhau một nụ hôn nồng nàn tình cảm, lưỡi anh quấn quýt lấy lưỡi cậu một cách tham lam. Tay của Huy cũng đã hành động theo, bàn tay ma quái tháo dần các cúc áo, rồi xoa bóp từng bộ phận trên cơ thể của Vũ. Sau màn trao nhau những nụ hôn ngọt ngào thì trên cơ thể cả hai không một mảnh vải che thân, anh lại bắt đầu rê chiếc lưỡi đầy ma mị hôn cùng khắp cơ thể cậu, trên đó toàn bộ là những vết nút đỏ ửng khi chiếc lưỡi đi qua. Anh rê đầu lưỡi đến hai đầu nhũ, bắt đầu liếm láp một cách cuồng nhiệt như hổ đói cấu xé cả con mồi. Vũ cũng cảm nhận được một sự khoái lạc không hề nhẹ, dần chìm đắm vào bể dục, miệng bất giác khẽ rên nhè nhẹ kèm theo là tiếng hít hà: “ Aaa …aaa …aaa.” Những điều đó cứ thúc giục anh nhiều hơn, lửa dục vọng lại càng thiêu đốt khiến cả hai đều nóng ran cả người, căn phòng cũng ấm dần lên. Huy bắt đầu xuống vùng hạ bộ mà nâng niu “ tiểu Vũ”. Vì là con nhà khá giả, gia tư cũng thuộc bậc giàu có, ăn cũng không phải cơm canh đạm bạc, mà cũng chả phải sơn hào hải vị tuy nhiên “ tiểu Vũ” cũng khá tráng kiện không kèm gì Huy cả. Anh bắt đầu liếm láp vị “ tiểu huynh đệ” này, lưỡi trượt dọc trên vật kia, rồi lại bao trùm lên phía trên, Vũ cũng không ngừng rên rỉ, âm thanh dục vọng phát ra khiến lửa tình, lửa dục lại hòa quyện vào nhau, khiến cho cả hai đều hưng phấn. Bỗng chốc anh ngừng lại, quay lại đôi môi dịu dàng kia, hôn thật sâu rồi nói:

– Bây giờ em làm cho anh.

– …. – mặt cậu đỏ hồng, người lại nóng ran, quên mất lí trí chỉ theo mệnh lệnh của anh mà làm theo. Vũ bắt đầu hạ người cúi đầu nâng niu “ tiểu Huy”, vì là con nhà thuộc bậc thượng lưu, cả thân thể đều được chăm kỹ càng khiến bộ phận nào cũng phát dục khá tốt. Cậu phải khó khăn lắm mới nuốt vào hết, lần này đã là lần thứ 2 nên kĩ thuật của cậu đã đỡ hơn rất nhiều, các kĩ thuật cũng được gọi là tương đối. Anh chỉ biết nhắm nghiền mắt lại, răng khẽ nghiến vào nhau rít lên, rên vài tiếng rồi lại hít hà, trong bất giác bỗng nói:

– Vũ …. Aaa … nhanh hơn ….Aaaa … mạnh hơn một xíu nữa.

– ….. – trong vô thức cậu làm theo tiếng nói đầy ma mị, một lát sau anh lại đỡ cậu đứng dậy, trao một nụ hôn nồng nàn.

Anh kéo người cậu lại, rồi lại tìm đến “ tiểu cúc” của cậu, nhẹ nhàng, từ từ mà đưa vị “ tiểu huynh đệ” của mình vào, vào trong rồi lại để yên một chút cho Vũ thích ứng. Anh bắt đầu nhấp nhẹ nhẹ rồi lại nhanh hơn theo từng nhịp, miệng phát ra những tiếng dâm dục:

– Vũ à … aaa … em thật … aaa … hấp dẫn … anh yêu em.

– Em … em … a … a … cũng yêu … a … anh !!!

– …. – Huy cứ theo từng nhịp rồi nhanh dần, căn phòng không có gì khác ngoài những tiếng vọng dâm đãng, nhưng tiếng vọng là sự kết hợp giữa tình yêu với dục vọng. Cả hai hoàn toàn chìm đắm trong bể dục, cả người nóng ran, lửa dục vọng thiêu đốt đến tận tâm can, cả hai hưng phấn, cảm thấy khoái lạc vô cùng. Anh cứ thế, nhịp ngày một nhanh hơn nữa đến khi cậu cảm thấy có dòng nước nóng hổi chảy ra mới ngừng lại. Anh thở hổn hển nằm dài trên người cậu rồi lại tiếp tục với “ tiểu Vũ” làm cho đến khi cậu cảm thấy khoái lạc đến cực đỉnh.

Huy nằm xuống giường, hôn lên trán cậu một cái rồi bế cậu vào phòng tắm. Anh đặt cậu vào bồn tắm, mở nước nóng ra, một hồi sau nước đã hơn nửa bồn. Anh lấy xà phòng xoa cùng khắp cơ thể cậu, bọt xà phòng đã nổi lên khắp người, anh kì cọ khắp nơi, trân trọng như một nón bảo bối, cũng không quên kì cọ cho cơ thể mình …

Tắm rửa, kì cọ sạch sẽ rồi thì Huy cõng Vũ đi vào giường. Anh nhẹ nhàng đặt cậu nằm xuống như một món bảo bối, hôn lên trán cậu một cái “ chóc” rồi nằm xuống kế bên, kéo chăn đắp cho nhau. Hôm nay là một ngày hạnh phúc …

Tiết trời đã se lạnh, gió thổi qua những cành cây trơ trọi, đôi lúc cuốn chiếc lá khẽ đưa vèo, ánh đèn điện rọi chạy dọc theo con đường dài có khi lọt vào khung cửa sổ tạo nên một không gian huyền ảo. Không gian trở về yên ắng, Sài Gòn lại trở về lúc nghỉ ngơi, một đêm yên tĩnh, đường xá vắng nguời, chỉ trơ trọi là những hàng cột điện thẳng tắp. Vạn vật lại trở về cái tuần hoàn, lại tuân theo cái quy luật của tự nhiên, tất cả đều đi vào trạng thái nghỉ ngơi. Đất trời đang tuần hoàn theo thời gian …

Tại một ngôi nhà rộng lớn, tại một căn phòng lớn, trên một chiếc giường, có hai kẻ si tình đang ngủ, một mối tình nhỏ nhé, mong manh dễ vở. Mỗi ngày, mỗi giờ nó lại đuợc bồi đắp nhiều hơn, để mai này sẽ đủ vững mạnh …

——————- Truyện gay 2017: Hạnh phúc cuối trời xa – Chap 23: Buổi học nấu ăn đầu tiên

Mặt trời đã le lói đằng phía rạng đông, hôm nay là một ngày chủ nhật bắt đầu bằng những ánh bình minh cây xanh nắng gội. Những ánh nắng hiếm hoi của ngày đông dài. Đường xá đã nhộn nhịp hẳn lên, tiếng xe cộ bóp còi nghe inh ỏi, cùng với tiếng rao từ những gian hàng tạo nên một khung cảnh bộn bề tấp nập.

Trong căn phòng vẫn có hai kẻ đang ngủ say vì trận mây mưa tối qua. Ánh nắng lọt qua khe cửa sổ, rọi thắng vào mặt Huy, khiến anh cũng khó lòng mà ngủ tiếp. Anh khẽ thức dậy, uể oải vươn vai sau một đêm ngon giấc, bỗng chốc anh nhìn qua Vũ, thấy cậu đang ngủ say liền hôn lên má cậu một cái rõ kêu. Không ngừng ở đó, anh lại ve vãn cái thân thể trần truồng như nhộng kia, cậu như cảm thấy điều gì đó, liền bật người dậy nhìn anh bằng ánh mắt hình viên đạn.
– Tên biến thái. – cậu chằm chằm nhìn anh trong khi anh chỉ biết cười rồ lại khiến cậu càng phát hỏa.

– Haha … vợ anh dậy rồi hả ?

– Hứ. Tên đáng gét.

– Cứ gét anh hoài, hông sợ anh đi tìm người khác à ?

– Hừ, anh dám sao ?

– Hỳ hỳ.

– Còn cười, người ta động vào người anh nơi nào, em cắt luôn nơi ấy.

– Haha, đúng là vợ anh. Hết nói nỗi !!! – anh cười trong câu nói ngông nghênh của cậu rồi tiếp lời.

– Đi xuống nấu cơm đi vợ.

– Xuống em dạy nấu ăn cho nè !

– Thiệt hả ? – ánh mắt lóe lên hai tia sáng.

– Đi làm vệ sinh cá nhân trước đã.

– Biết rồi, vợ ạ.

Anh bỗng bế xộc người cậu lên, cùng nhau đi vào phòng vệ sinh. Tiếng cười đùa râm rang cả căn phòng nhỏ, tiếng nước, tiếng cười hòa quyện tạo nên một thứ vừa thực vừa hư, mong manh nhưng lại lung linh huyền ảo, pha thêm một chút là sự yểu điệu, nhẹ nhàng và ấm áp của tình yêu …

Có bao giờ bạn tự hỏi, chính bản thân mình đã thật sự yêu ai thật lòng và bạn đã bỏ quên thứ gì hay chưa ? Vâng, xin thưa, nếu trái tim bạn đau nhòi vì họ, nếu bạn buồn vì một ai đó, nếu bạn sẵn lòng yêu họ hơn chính bản thân mình hay là trao cả mạng sống của mình cho họ thì đấy cũng gọi là tình yêu. Tình yêu là thứ “ như thực như hư”, là chuyện muôn thuở của đời người, chưa ai định nghĩa nó cho trọn vẹn cả, có người bảo nó vừa có cay đắng, vừa có ngọt bùi, cũng đúng đấy. Có người lại bảo rằng tình yêu là thứ đẹp nhất trên đời, khiến cho hai trái tim xích lại gần nhau, khiến đôi lứa thề nguyện với nhau cho đến bạc đầu nghĩa phu thê, cũng chả sai. Thật là vậy, yêu chính là cảm xúc của con người khi dâng trọn cả trái tim, cả thể xác và tâm hồn mình cho đối phương … Vậy về việc bỏ quên ? Bạn đã bỏ quên điều gì ? Phải chăng là những thứ lặt vặt bị bạn bỏ quên khi qua thăm nhà bạn. Phải chăng là những đồng tiền bạn để quên tại nơi ở cũ hay là chốn công sở. Không phải ! Những thứ đó cũng có thể nói là “ của đi thay người”. Bạn biết không, thứ bạn bỏ quên một cách tàn nhẫn chính là bản thân bạn, bạn đi yêu người để rồi trái tim bạn nhói đau, để thân thể bạn tổn thương, trong khi bạn vẫn chạy đuổi theo cái gọi là đơn phương, cái gọi là lụy tình. Tàn nhẫn quá !!! Trái tim bạn, thân thể bạn đau nhói, có thể là bị hủy hoại một cách không thương tiếc. Có khi nào bạn nằm ngủ mà đã thử suy nghĩ về những gì mình đối xử với bản thân mình chưa, cái mà theo mình suốt cả cuộc đời, cái mà hình hài máu mủ của cha mẹ ban cho … Bởi vậy mới nói: “ tôi bỏ quên em mất rồi …”

Huy cùng Vũ bước xuống cầu thang, vừa đi vẫn không ngừng đùa giỡn, nói những chuyện bâng quơ, mông lung, đôi lúc lại là những điều của tương lai, những hi vọng và khát khao của tình yêu. Mặt cậu đỏ hết cả lên khi nghe những điều anh nói, vừa cảm thấy ngọt ngào, lại vừa cảm thấy ngại ngùng e thẹn …

– Vợ dạy anh nấu ăn hả ?

– Uk uk, để sau này anh nấu em ăn, em khỏe !!! – miệng nở một nụ cười như ánh trăng non. Anh cũng như bị hút hồn trong nụ cười ấy, trời trăng mây gió cứ xoay tròn, anh cũng nở một nụ cười như ánh ban mai. Vũ không nói gì nữa, chỉ kéo anh đi vào trong gian bếp.

Buổi học đầu tiên của anh bắt đầu. Công việc thứ nhất đó chính là rửa rau củ quả và thái thịt. Anh vốn đã vụng về, vì vậy công việc thái thịt thì cái lại quá to, cái lại quá mỏng khiến cậu nhịn cười không nổi, buông miệng một câu:

– Huy đại thiếu gia mà vụng về thế kia … Haha.

– Hừ, em dám trêu anh sao ? – anh lấy bàn tay đã lạnh cóng vì nước đặt lên hai gò má của cậu, khiến cái lạnh xâm nhập cả lục phủ ngũ tạng, lạnh đến thấu xương thịt, cậu chỉ biết nhắm nghiền mắt kèm theo vài tiếng hít hà. Không đùa giỡn nhiều, Vũ lại tiếp tục kéo anh vào công việc thứ hai đó là nấu canh. Bếp lửa đã được bật lên làm ấm cả gian nhà bếp, cậu bắt một xoong nước, vài phút thì nước đã sôi. Huy bắt đầu cho các thứ vào, cậu lay hoay rồi bảo:

– Anh nêm gia vị mỗi thứ một ít, em đi tolet xíu nha.

– Biết rồi vợ. – Vũ bước vào tolet để mình anh lại nhà bếp.

——————-

Thuộc truyện: Hạnh Phúc Cuối Trời Xa – by Tiểu_Hồ_Li

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *