Ngọt ngào như anh yêu em – Chap 10: Đà Nẵng

Truyện gay: Ngọt ngào như anh yêu em – Chap 10: Đà Nẵng

by Sơn Tùng

Tôi cắm cúi nhìn vào tấm bản đồ cùng quyển hướng dẫn du lịch, đề mặc cho Luke hai tay kéo hai cái vali, còn vai thì đeo thêm một cái túi

– Chỗ này rộng thật. Thích quá đi. Phải làm vài kiểu ảnh mới được

Vì quá vô tư chụp ảnh mà quên mất rằng còn Luke đang ôm một đống hành lý ở phía sau. Tôi cứ thế chạy ra vụt ra phía ngoài mà không hề nghe thấy Luke gọi với theo. Và hệ quả đương nhiên là tôi bị lạc. Ôi trời ơi. Một thân một mình ở thành phố lạ hoắc, xung quanh cũng toàn người xa lạ. May quá Luke gọi điện cho tôi. Bắt máy, ở đầu bên kia tôi nghe thấy tiếng quát của Luke

“CẬU ĐANG Ở CHỖ QUÁI NÀO THẾ HẢ ?”

“Tớ cũng không biết nữa. Tớ đang ở bên ngoài rồi”

“Có vật gì để làm mốc không ?”

“Ờm… – tôi nhìn ngó xung quanh – Tớ đang ở gần một chị cầm một chùm bóng bay to lắm. Cậu nhìn thấy không ?”

“THẤY RỒI, ĐỨNG YÊN ĐẤY NHÉ”

Và đáng lẽ ra tôi đã nghe lời Luke mà ngồi yên một chỗ, nếu không có một cô gái tự dưng đi đến và bắt chuyện với tôi:

– Cậu nhóc. Em làm gì mà ngồi đây một mình vậy ?

Trời, cô ấy vừa gọi tôi là “cậu nhóc”

– Chị vừa hỏi em ạ ?

– Ừm. Chị thấy em ngồi một mình. Em bị lạc gia đình hả ?

– Không ạ. Em bị lạc bạn

– Bạn em trông như thế nào ?

– Ờm…Để em nhớ lại chút đã….Cậu ấy có mái tóc xoăn, không phải xoăn quá, mà chỉ hơi xoăn thôi. Cậu ấy cao hơn em khoảng một cái đầu. Hai má cậu ấy có vẻ hơi phúng phính nữa. Cậu ấy đang một mình xách hai cái vali

– À thế thì chắc chị có nhìn thấy cậu ấy rồi đấy. Tại chị cũng thấy hơi lạ khi có người đi một mình mà lại xách tới hai cái vali

– Chị nhìn thấy ở đâu ạ ?

– Ở phía trước cửa B-2 nha

Tôi cảm ơn cô ấy rồi chạy vụt đi tìm Luke. Đúng lúc đấy thì cậu gọi điện cho tôi

– Cậu đâu rồi, sao tôi không thấy ?

– Cậu đang ở đâu thế ?

– Tôi đang ở chỗ cô gái cầm chùm bóng bay đây này

– Tớ không còn ở đấy nữa rồi

– Thế cậu lại chạy đi đâu vậy hả ? Đã bảo là cậu phải đứng yên cơ mà

– Nhưng có chị bảo nhìn thấy…

– Không nói nhiều nữa. Cậu đang ở đâu ?

– Tớ đang ở cổng B-2

– Trời ạ, vừa từ đó rời đi mà. Lần này đứng yên đấy nhé

Lần này thì tôi không dại gì mà không nghe lời cậu. Cho dù trời có sập thì tôi cũng sẽ đứng yên đợi cậu.

“Cốc”. Đầu tôi bị đập khá đau. Tôi ôm đầu, ngước lên nhìn thì thấy Luke. Trông cậu có vẻ không hài lòng. Chắc là đang giận tôi lắm. Luke chẳng nói chẳng rằng, bỏ đi trước. Tôi hiểu ý bèn chạy theo. Ngồi trên taxi về khách sạn, chúng tôi vẫn không nói với nhau một lời nào, hay chính xác hơn là Luke không thèm nói chuyện với tôi. Mấy lần tôi quay sang nhìn thì đều bị cậu phớt lờ. Huhu đáng lẽ ra chuyến đi chơi sẽ phải rất vui cơ mà.

– Này – tôi chọc vào người Luke

– Cái gì ? – Luke không thèm quay ra nhìn tôi, lạnh lùng đáp

– Tớ…xin lỗi. Đừng…đừng giận..tớ nữa mà

– Tại sao tớ lại phải giận cậu cơ chứ ?

– Thì vì…ờ…tớ không chịu xách vali, mà để cậu một mình

– Sai bét. Không phải tớ giận cậu vì chuyện đấy. Mà giận vì cậu quá trẻ con, không thèm nghe lời dặn của tớ. Biết tớ lo cho cậu thế nào không hả ? Nhỡ lạc thì sao ? Lớn rồi mà cứ để người ta phải lo lắng. Đừng có như vậy nữa

Tôi ngồi nín thinh nghe Luke mắng. Cũng phải thôi. Tôi là người sai cơ mà, không thể lên tiếng cãi lại cậu được. Chỉ biết im lặng và chờ mong sự tha thứ thôi. Hoặc là…

Taxi đỗ trước cửa khách sạn. Việc đầu tiên tôi làm là chạy ngay ra cốp xe, khệ nệ vác hai cái vali vào bên trong. Luke thì nhất quyết không cho tôi đụng vào, nhưng tôi sống chết muốn mang, nên đẩy cậu vào bên trong bảo làm thủ tục nhận phòng trước.

– Phòng của em là 305 nhé

Nghe chị lễ tân thông báo số phòng, tôi quyết định sẽ xách vali lên cầu thang thay vì đi thang máy. Luke thấy vậy thì bảo:

– Cậu điên à ?

– Không. Tớ hoàn toàn bình thường. Cậu cứ lên trước đi

– Cậu làm thế thì nghĩ tôi sẽ hết giận chắc

– Đúng rồi. Đây coi như là hình phạt cho tớ đi, vì đã để cậu phải lo lắng. Không cần phải lo đâu, tớ làm được mà., có còn là trẻ con nữa đâu

Tôi đẩy Luke vào trong thang máy rồi quay lại với công việc. Cửa thang máy đóng lại, cùng với nụ cười khẽ xuất hiện trên khóe môi cậu

Xách vali lên ba tầng cầu thang cũng không phải là việc làm quá khó khăn với tôi. Cũng may là chỉ có ba tầng thôi, chứ nếu là bảy tầng thì thôi tôi thà nhịn đói ba bữa còn hơn. Lên đến nơi thì Luke đã nằm trên giường xem tivi rồi

– Lâu quá đấy. Tôi đang muốn tắm mà cứ phải đợi cậu

– Cậu tắm thì cứ tắm đi, mắc mớ gì phải đợi tớ – mặt tôi nóng bừng vì một suy nghĩ khác

– Đồ hâm. Không có quần áo thì tắm kiểu gì ?

– Ờ ha – tôi gãi đầu và cười

Luke lấy quần áo trong vali ra để đi tắm, thấy tôi vẫn còn ngồi trên giường nghịch điện thoại, bèn nói:

– Cậu không định vào luôn đi còn ngồi đấy à ?

– Ơ nhưng mà, cậu đang tắm, làm sao tớ vào được

– Đồ hâm. Cứ vào đi. Làm như tôi sẽ ăn thịt cậu không bằng ý

– Thôi tớ không vào đâu. Ngại lắm

– Tùy cậu thôi

Nói rồi Luke đi vào nhà tắm. Cứ tưởng cậu ấy đã tha cho tôi rồi, ai dè cậu ấy đã lên một kế hoạch khác

– Momo, cậu cầm cho tôi bộ quần áo trên giường vào đây với. Đãng trí quá, đi tắm mà cũng quên không mang theo quần áo

Tôi cầm quần áo rồi rụt rè đi vào. May quá, bên trong có bồn tắm đứng, nên dù có vào bên trong, tôi cũng không bị nhìn thấy Luke. Tôi hỏi:

– Để đâu bây giờ ?

Bình thường, nếu là người khác, thì có lẽ họ sẽ đứng bên trong mà nói ra. Nhưng đây lại là Luke, người mà ngay cả Chúa cũng không biết trong đầu đang nghĩ cái gì, nên tôi lại càng không. Cậu ấy bất ngờ kéo cánh cửa của chiếc bồn tắm đứng ra, làm tôi vội vã che mắt lại để không phải nhìn thấy cơ thể cậu ta. Bây giờ nghĩ lại thì có khi lúc đó Luke cố tình làm vậy để trêu tôi thì đúng hơn

– Cậu làm cái gì thế ? Quay vào trong nhanh lên – tôi lấy hai tay che mắt, hét ầm lên

– Cậu nghĩ tôi là thể loại người gì mà dễ dàng khoe thân cho người khác thế hả. Mở mắt ra đi. Nhìn cậu tôi tức cười quá

– Không. Nhất quyết không

– Hâm. Tôi còn mặc quần mà – Luke cố gỡ hai tay tôi ra

– Tớ không biết, không xem, không nhìn gì hết. Á á á á á

Tôi hét toáng lên lần nữa, chạy ra ngoài thật nhanh, trước khi nhảy lên giường chùm chăn kín đầu như vừa nhìn thấy ma

Luke tắm xong, ra ngồi cạnh. Tôi nhìn cậu mà mặt cứ đỏ ửng vì trong đầu toàn suy nghĩ lung tung

– Nói tôi nghe, tại sao lúc nãy cậu lại như vậy hả ?

– Ờ thì…. – tôi ngập ngừng, không muốn trả lời

– Cậu sợ nhìn phải cơ thể của tôi thì sẽ bị nghĩ là đồ dê xồm đúng không ?

– Và còn vì tớ sợ cậu sẽ làm gì tớ nữa – tôi nói lí nhí

– Cậu nghĩ tôi định làm gì cậu nào ?

– Thì…làm gì cậu cũng biết rồi đó

– Không hề. Cậu không nói thì làm sao tôi biết được. Đầu óc tôi đơn giản lắm, không suy diễn được đâu

Tôi biết thừa là Luke đang đùa nên cũng chả muốn nói về chủ đề này nữa

– Chiều tối nay cậu dẫn tớ đi chơi được không ?

– Không phải chúng ta ở đây để đi chơi sao ? Còn làm gì khác nữa sao ?

– Ờ…không có. Vậy hay chúng ta đi chơi luôn nha ? – tôi đề nghị

– Ok, cũng được. Đi loanh quanh trong thành phố rồi ăn trưa ở ngoài luôn

Chúng tôi tản bộ trên phố. Mặc dù đã nghe đến Đà Nẵng rất nhiều rồi, nhưng tôi lại chưa một lần được đặt chân đến đây, nên đối với tôi, thành phố này vẫn còn rất nhiều điều xa lạ. Đà Nẵng hiện lên trong mắt tôi với vẻ đẹp hiện đại nhưng vẫn thật là thanh bình, khác hẳn so với một Hà Nội xưa cũ, nhưng cũng không hoàn toàn giống với một Thành phố Hồ Chí Minh non trẻ, ồn ào và huyên náo

Chúng tôi đi ra sông Hàn, ngắm dòng nước chầm chậm trôi, kéo theo những mảnh đời mưu sinh trên dòng sông ấy. Dòng sông lung linh dưới ánh mặt trời, phản chiếu trong ánh mắt tôi như một tuyệt phẩm. Tôi chống tay lên lan can để nhoài người ra xa hơn, không giấu nổi cảm xúc mà thốt lên khe khẽ

– Wow ! Đẹp quá

Trong lúc tổi mê mẩn với cảnh đẹp trước mắt, thì Luke đã tốc ký nên một bức tranh mà đương nhiên tôi là nhân vật chính.

– Cậu nhìn chiếc cầu kia kìa. Đẹp nhờ ?

– Ừm. Đó là cầu sông Hàn đấy. Buổi tối mà lên đèn thì đẹp mê li luôn. Mà cậu biết điều đặc biệt nhất ở cây cầu này là gì không ?

– Là gì vậy ?

– Cây cầu này là cây cầu xoay đấy ?

– Hả ? Là sao cơ ?

– Là đến nửa đêm nó sẽ xoay 180º đấy

– Uồi thật á ? Vây khi nào thì nó xoay. Tớ muốn nhìn thấy nó xoay cơ

– Lúc đó muộn lắm rồi sợ cậu không thức được thôi

– Không sao tớ sẽ cố thức, vì điều đặc biệt thế này cơ mà

Mắt tôi sáng bừng lên khi nghĩ đến cảnh tượng thú vị đó. Quả thực còn nhiều điều tôi chưa biết trên mảnh đất hình chứ S này quá Phải mau mau lớn thật nhanh để đi du lịch khắp nơi thôi

Đến trưa, Luke dẫn tôi vào một con ngõ nhỏ vô cùng yên tĩnh. Bản tính tò mò lại trỗi dậy trong tôi

– Chúng ta đang đi đâu vậy ?

– Đi đến nơi đáp ứng được cái tính ham ăn của cậu

– Hihi mà ăn cái gì thế ?

– Cứ đến nơi rồi sẽ biết. Đảm bảo cậu ăn một lần thì sẽ muốn ăn mãi

Và cái món “ăn một lần sẽ muốn ăn mãi” mà Luke nhắc đến, đó chính là mỳ Quảng. Thành thực mà nói tôi cũng không hiểu tại sao mỳ Quảng lại được coi là đặc sản của Đà Nẵng, vì trong tên của món ăn có chữ “Quảng” nên tôi cứ nghĩ đó là món ăn có bắt nguồn từ Quảng Nam.

Ngồi ngửi mùi nước dùng bốc lên nghi ngút thơm đến nức mũi, bụng tôi lại bắt đầu biểu tình. Và khi bát mỳ được mang ra, tôi đã ăn một mạch mà quên mất phải thưởng thức từng chút hương vị một có trong đó. Để rồi khi đã ăn hết thì tôi mới tiếc ngẩn tiếc ngơ, thòm thèm nhìn sang bát của Luke. Cậu ấy nhìn thấy thế thì cố tình ăn thật chậm, nhai cũng thật chậm, như để trêu tức tôi, khiến tôi có cảm giác vị ngọt của nước dùng từ từ chảy xuống cổ họng. Huhu nhìn mặt cậu ta tự đắc thấy rõ, ghét quá đi mất. Tôi thò đũa sang định gắp một miếng nhưng bị Luke chặn lại. Chúng tôi cứ đấu đũa nhau mà mãi tôi chẳng gắp được miếng nào. Buồn quá tôi đành bẻ bánh đa ngồi ăn tạm

– Bác ơi cho cháu thêm một bát nữa nhé

Tôi hơi ngạc nhiên khi thấy Luke nói vậy. Nhưng dần tôi cũng hiểu ra là cậu ấy gọi cho tôi. Tôi quay đi chỗ khác, tủm tỉm cười vì sự quan tâm mà Luke dành cho tôi. Cậu ấy là kiểu người thích hạ thấp tâm trạng của người khác xuống, đến mức thất vọng, để rồi cuối cùng thể hiện một hành động quan tâm sẽ lại kéo tâm trạng của họ lên. Và tôi gọi những người đó là kiểu người “vừa chua vừa ngọt”.

Bát mỳ thứ hai được mang ra, và tôi lại cắm đầu vào ăn. Nhưng không phải kiểu ăn hùng hục như lúc nãy, mà sẽ chậm rãi thôi, để chứng tỏ cho Luke biết tôi cũng là kẻ có khiếu về ẩm thực, và cũng để tự bản thân mình trải nghiệm.

– Cậu đúng là kẻ tham ăn đấy ?

– Đâu có đâu

– Còn đâu gì nữa ? Bữa sáng vừa ăn cả đĩa cơm rang đầy ụ rồi, giờ lại chén thêm hai bát mỳ nữa. Không phải tham ăn thì là gì ?

– Tại tớ đói đấy chứ. Cũng có muốn ăn nhiều đâu, tốn gạo bỏ xừ, cơ mà không ăn thì dạ dày nó cứ cồn cào khó chịu lắm….Nhưng mà nếu cậu không thích thì tớ sẽ ăn ít lại

– Hừ, ai bảo cậu vậy. Cậu ăn ít mà bị gầy đi thì tôi còn lo hơn đó, đồ hâm. Tôi chả quan tâm ngoại hình cậu thế nào đâu. Cậu đừng nghĩ vì tôi mà cậu phải thay đổi cách sống của mình. Tôi chẳng muốn cậu phải khổ sở tí nào. Vậy nên, hứa với tôi nhé, cho dù sau này tôi có bảo cậu tham ăn đi chăng nữa, thì hãy nói lại với tôi là “Tớ biết cậu chỉ nói thế thôi, chứ cậu vẫn luôn yêu tớ bằng chính bản thân tớ mà”, được không ?

Tôi tròn mắt nhìn cậu. Lâu lâu Luke lại cho tôi nghe vài câu tâm trạng ghê. Tôi mút sợi mỳ rồi gật đầu. Luke xoa đầu tôi hài lòng

Tối, sau khi ăn xong, chúng tôi đi dạo ở quảng trường 2-9. Đà Nẵng lên đèn mang một dáng vẻ thật lộng lẫy, người xe đi lại tấp nập để tận hưởng không gian mát mẻ. Ở đây có rất nhiều người trượt patin, y như ở Hà Nội vậy. Ôi giá như biết trước có cái quảng trường lớn như thế này thì tôi cũng mang patin theo rồi. Tiếc ghê !

Hình như đọc được suy nghĩ của tôi, hay là nhìn thấy biểu cảm trong nét mặt của tôi, mà Luke đã đoán ra được điều tôi đang nghĩ:

– Cậu muốn trượt patin không ? Ra thuê một đôi nhé ?

Mắt tôi sáng bừng:

– Được…Nhưng mà, cậu không trượt sao ?

– Thôi, tôi làm gì biết trượt. Cậu cứ chơi đi

– Không được. Cậu mà không chơi là tớ không chơi đâu

– Tôi không biết trượt thật mà. Hay là để tí nữa ra ngoài kia thuê cái xe đạp rồi tôi chở cậu đi nhé.

Nghe vậy thì tôi mới yên tâm đi trượt patin một mình. Quả thực là cảm giác vô cùng thich thú, khi được làm việc mình thích ở một thành phố lạ. Sau đó, như đã bàn, chúng tôi đi thuê một chiếc xe đạp rồi Luke chở tôi đi vài vòng. Không ngờ rằng vào đến Đà Nẵng rồi tôi vẫn được cậu ấy đèo. Và tôi tin rằng, cho dù có ở đâu, sau bao nhiêu năm nữa, thì Luke vẫn luôn là người ở bên cạnh tôi, cùng tôi đi hết những chặng đường phía trước

Đường phố vẫn nhộn nhịp, có lẽ là hơi quá nhộn nhịp so với Luke. Vì vậy chúng tôi quyết định mua kem rồi chọn chỗ nào đấy yên tĩnh để thưởng thức. Công viên chẳng hạn ? Hợp lí đấy. Nhưng dường như những lúc tĩnh lặng ở bên nhau, tôi lại chẳng biết nói gì. Cái cảm giác ngượng ngịu nó cứ chiếm trọn lấy tôi, khiến tim tôi đập loạn xạ, chả biết làm gì nữa. Thật chẳng giống tôi chút nào. Không gian lại yên tĩnh quá, không biết Luke có nghe thấy nhịp đập của con tim tôi không ?

“Reng…reng..”. Điện thoại đổ chuông. Là mẹ tôi gọi

“Alo mẹ ạ”

“Hai đứa đang làm gì đấy ? Đi chơi có vui không ?”

“Vui lắm mẹ ạ. Luke dẫn con đi chơi nhiều chỗ cực. Con chụp ảnh rồi về cho mẹ xem nha”

“Ừ. Đang ở trong khách sạn hay sao mà yên tĩnh thế ?”

“À không, bọn con đang trong công viên. Luke cậu ấy không thích mấy chỗ ồn ào, xô bồ cho lắm”

“Ừ. Mà đi ngủ cho sớm đi nhé không mệt đấy”

“Không được đâu mẹ. Con phải thức để xem cầu sông Hàn quay cơ. Luke bảo đến nửa đêm nó sẽ quay đấy”

“Thế mai đã có kế hoạch gì chưa ?”

“Luke bảo có rồi, nhưng con hỏi thì cậu ấy bảo bí mật. Rõ ràng là biết tính con hay tò mò mà cứ thích giấu”

“Thôi được rồi. Nhớ giữ gìn sức khỏe đấy nhé”

“Vâng, Bye mẹ”

– Cậu đang tranh thủ nói xấu tôi với mẹ cậu đấy à ?

– Đâu có. Tớ chỉ nói sự thật thôi mà. Hihi

– Thôi về khách sạn đi, cũng muộn rồi đấy

Luke đứng dậy, đút tay vào trong túi áo, rồi ung dung bước đi. Trời ơi thật là lịch lãm mà. Tôi tủm tỉm cười rồi lon ton chạy theo

Về đến khách sạn, tôi nhảy ngay lên giường, ôm gối nằm xem tivi. Luke liền bảo:

– Cậu không định đi ngủ à ?

– Không phải là chúng ta sẽ thức chờ đến nửa đêm sao ?

– Ngốc. Cứ ngủ đi rồi đặt chuông báo thức dậy cũng được mà

– Ờ há…..

23h50’

– Ư ư ư, thôi để yên cho tớ ngủ đi. Tớ chỉ muốn ngủ thôi, chẳng thiết tha xem cầu quay thế nào nữa đâu

– Mấy tiếng trước chính cậu bảo là “nhất định phải gọi tớ dậy” đấy nhé. Giờ lại giở chứng là sao. Dậy ngay cho tôi

Luke kéo tôi ngồi dậy nhưng hai mắt tôi vẫn nhắm nghiền, người thì mềm nhũn ra như bún. Cứ tưởng nhìn tôi uể oải như thế thì Luke sẽ bỏ cuộc và tha cho giấc ngủ của tôi, ai ngờ cậu ấy ghé lưng vào rồi cõng tôi lên, đi ra ngoài bờ sông

Gió trời hiu hiu thổi mát rượi càng khiến tôi thèm ngủ, đến mức ngủ quên trên lưng cậu. Thiệt tình tôi chẳng cỏn tâm trí nào để mở mắt ra xem nữa đâu, nhưng trong lúc mơ màng, tôi vẫn nghe thấy tiếng gọi của Luke, nên đành miễn cưỡng mở mắt ra xem cho có. Và ngoài sức tưởng tượng của tôi, cây cầu sông Hàn đang quay một góc 90º, nằm dọc theo hướng của dòng sông, làm tôi không khỏi ngỡ ngàng, mở căng hai mắt, miệng thì há hốc lộ rõ vẻ thán phục

– Vậy là biết thế nào là cầu quay rồi nhé. Về ngủ tiếp thôi

– Ơ ơ, nhưng mà…. – tuyên bố của Luke làm tôi ú ớ chẳng nên câu

– Nhưng nhị gì nữa, chẳng phải cậu muốn ngủ làm sao ?

– Nhưng mà, ra đến đây rồi, chẳng nhẽ không chụp được kiểu ảnh nào sao ? Phải chụp vài “pô” để làm bằng chứng là mình đã đến Đà Nẵng chứ

Cuối cùng Luke cũng chịu chiều lòng tôi. Làm mấy bộ mặt nhắng nhít thường thấy, vì căn bản là đường vắng cũng chả sợ bị ai nhìn thấy gì. Thế rồi Luke bất ngờ quay sang thơm má tôi, rồi chụp rất nhanh mấy tấm liền. Tổng cộng là năm tấm, và qua mỗi tấm ảnh đều có thể thấy sự chuyển biến trên nét mặt tôi, từ cười thật tươi để chụp ảnh, cho đến lúc hoảng hốt, ngỡ ngàng vì bị Luke thơm trộm. Tên này, thật là cơ hội quá đi !

Thuộc truyện: Ngọt ngào như anh yêu em – Ryochan (a.k.a Sơn Tùng)

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *