Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 21

Truyện gay: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 21

– Trời, thì cứ ra đây một chút thôi, rồi sẽ biết được ai giựt chồng ai !

Hải khó chịu đứng dậy, đi theo nó xuống ngồi ở mấy cái bàn phía dưới. Nó cắm dây phone, chỉnh cái clip đó cho thằng Hải coi, rồi nó ngồi chờ phản ứng … ! Từ từ, rồi thằng Hải nheo mắt nhìn, rồi bặm môi, nghiến răng … từng hơi thở tức giận đang hì hục theo nhịp thở. Triều có cảm giác nó thấy được cục tức ngay cổ họng của thằng Hải đang càng lúc càng bự, và sắp sửa nổ tung !

Hải tháo cái phone ra, đưa cho nó, nói nhỏ nhẹ bằng giọng kìm nén :

– À em ! Cám ơn em nhiều nha, chị cám ơn em rất là nhiều luôn đó !!!

Dứt lời, nó lao tới giáng một bạt tay thật mạnh vào thằng Quỳnh, làm thằng đó té ngửa ra sau. Hải thét lên, khá là chói tai :

– TẠI SAO MÀY LẠI LÀM VẬY VỚI TAO ?

Triều run nhẹ đùi, ngồi nhìn, cách đó mấy bàn, Phát cũng đang tập trung quan sát. Còn thằng Quỳnh, hình như nó chưa biết lý do tại sao, trên mặt nó vẫn còn thoáng chút ngạc nhiên pha lẫn sợ sệt :

– Chị … chị nói gì vậy … sao chị đánh em … em có … làm gì chị đâu … ?!

– MÀY VỚI THẰNG THẮNG VỪA LÀM CÁI GÌ SAU LƯNG TAO ? HẢ ?

Lúc nó thấy thằng Quỳnh đang điếng người, cùng là lúc mấy đứa ngồi chung bàn tự động tản ra. Triều đi lại gần, vịn tay lên vai thằng Hải, cười tươi :

– Thôi tui về nha, mấy bạn ở lại ăn cơm vui vẻ. Ủa mà đã là chị em với nhau rồi, thì có gì từ từ nói, đừng lớn tiếng quá, không có hay đâu !

Hải vẫn tức tối nhìn chằm chằm vào thằng Quỳnh. Triều nhìn sang bàn Thanh đang ngồi, Thanh lặng im nhìn nó, nó cười nhẹ đáp lại rồi đi ra …

– ĐMM, TAO COI MÀY NHƯ EM TAO, MÀ MÀY LẠI LÀM CÁI TRÒ ĐÓ SAU LƯNG TAO LÀ SAO ?

– CŨNG CHÍNH MÀY DẪN NÓ LẠI LÀM QUEN VỚI TAO … TRỜI ƠI … TAO CÓ NGỜ ĐÂU … MÀY LÀ CON Đ? CHÓ !

– BỮA NAY TAO CHO MÀY CHẾT … CHO MÀY CHẾT LUÔN … ĐỂ MÀY KHỎI DANG DÍU VỚI CHỒNG TAO NỮA !

– Chị ơi ! Chị ơi ! Tha cho nó đi chị …

– BỎ TAO RA !!! …

– AAAAA ….

Tiếng la hét vọng lại khắp hành lang nhà ăn, vài đứa nghe đánh lộn xúm lại coi càng lúc càng đông. Triều hả hê bước từng bước, nó thử tưởng tượng ra cái cảnh trong đó đang diễn ra tới đâu …

– Anh Triều ! Anh Triều !

Giọng của thằng Phát, Triều quay lại, thọc tay vào túi quần :

– Gì vậy em ?

Phát vừa nói vừa thở dốc :

– Quỳnh … Quỳnh … bị thằng Hải rạch mặt. Nó khóc quá trời luôn !!!

– Gì ghê vậy, tới mức độ đó luôn hả ?

– Mà … anh nói gì với Hải vậy ? Sao nó lại đánh thằng Quỳnh dữ vậy !

Triều cười mỉa, nó không cảm thấy hối hận một chút nào :

– Anh nói rồi, tụi nó kiếm chuyện với anh trước, anh chỉ cho thằng Hải biết một chút thông tin mà nó cần biết thôi.

Nó liếm môi một cái rồi nói tiếp :

– Sao em lo lắng quá vậy ? Tụi nó thanh toán lẫn nhau thôi mà ! Có ảnh hưởng gì đến em đâu !

– …

– Tách ra được rồi thì tốt, đừng phụ thuộc vào đám tụi nó quá. Giờ cứ làm gì mà em thích đi. Đừng sợ, nếu tụi nó còn kiếm chuyện thì lại nói với anh nè !

– Anh Triều …

– Thôi anh về, em lại đó hóng chuyện tiếp đi !

“Tội nghiệp thật, bị nó rạch mặt, đưa lên Quân y, mà thằng đó cũng ở Quân y, lên đó chắc nó cho thêm hai ba đường nữa.”

“Hahaha…”

“Ai kêu chọc tao làm gì ! Cho chừa cái tật hoang tưởng rồi đi kiếm chuyện với người khác ! “

“Nhưng mà … cái ánh mắt thoang thoáng lo sợ của Thanh lúc đó nhìn thích thật ! Hahaha, chưa đâu em, chưa tới lượt em đâu ! Cứ ngồi đó chờ đi … Haha !!!”

– Ê đứng lại !

– Hả ???

– Tao nói mày đó, đứng lại liền cho tao !

Thanh đứng xuống, gạt chống cái xe đạp, nó ngơ ngác nhìn Triều đang hùng hổ tiến tới :

– Xe này của Hậu cần, tao lấy lại đó !

– Nhưng … cái này của … anh Giang mà !

– Anh con khỉ, mày ngon thì về kêu Giang xuống đây gặp tao nè. Đừng nhiều lời !

Thanh lặng lẽ lấy mấy cuốn sổ để trước giỏ xe ra, Triều giựt chiếc xe lại rồi đạp về Hậu cần, không quên ném lại một cái nhìn khó chịu !

Chuyện là vầy ! Nó thấy sáng nào Giang cũng cuốc bộ đi ghi quân số từng đại đội, tiểu đoàn và các đại đội binh chủng. Đó cũng là một trong những công việc chính của Quân lực, tổng hợp quân số các đơn vị trong trung đoàn lại trong cuốn sổ quân số ngày. Đơn vị nào quân số vắng so với biên chế thì phải trình báo này nọ, để cấp trên tiện theo dõi. Nhưng cái trung đoàn rộng lớn, đi bộ làm xong công việc đó cũng có khi một giờ hơn. Bởi vậy nó mới nhắc khéo ông Lâm là dưới Hậu cần có chiếc xe đạp, ông Lâm mới đưa cho Giang đạp đi mỗi sáng. Bữa nay nó ngồi trên bàn đá, chờ Giang đạp xe xuống như mọi khi, nhưng khi thấy thấp thoáng bóng thằng Thanh từ xa, nó nổi máu điên, đi lại giành chiếc xe xuống, để thằng đó đi bộ cho bỏ ghét !

Mà cái thằng đó, không biết đầu óc nó nghĩ gì nữa. Nó đi méc Giang thật !

Đang ngồi hóng gió, nó thấy Giang đi tới, thằng kia thì lẽo đẽo theo sau. Không nói câu nào, Giang tới dẫn chiếc xe đạp ra cho nó. Triều đứng lên, thằng kia nép nép sau lưng Giang, Giang khoanh tay, cười :

– Nghe nói đ/c tính đánh ai hả ?

Triều … tức muốn khóc. Thấy cái cảnh đó nó vừa buồn vừa bực. Nó bặm môi quay đi thì Giang kéo tay nó lại, ôm chặt :

– Đừng nhỏ mọn vậy chứ Khoa !

Chịu hết nỗi, nó hét lớn :

– BIẾN !

Giang cười hà hà, để chiếc xe đạp cho Thanh đi, Giang đi theo sau nó, tay thọc vào túi quần, huýt sáo !

Triều hầm hầm đi về phòng đóng cửa lại. Nhưng chưa đầy 5 phút, ông Lâm đã lôi đầu nó ra lại. Tại ổng với nó đang bàn cái vụ dọn kho.

Cái bàn ghế đá đâu có nhỏ ? Nhưng Giang thì lại chen vào, ngồi chung với nó với ông Lâm. Bị kẹt ở giữa, nó khó chịu, chống cằm rồi nghiêng mặt qua hướng ông Lâm, mặc cho ổng đang nói cái gì, nó cứ vùng vằn khi Giang hết đặt tay lên vai nó, rồi lấy ngón tay khều khều cái ót nó.

– Ủa ? Hai thằng bây là bạn hả ?

Nó tính nói “không” nhưng Giang đã lên tiếng trước :

– Đúng rồi anh, thằng này là thằng Khoa bạn em.

– Vậy mày nhầm rồi, nó tên Triều mà ?

– Ủa ? Vậy hả ? Tại em thấy Triều có nét hao hao giống thằng bạn cũ của em !

Ông Lâm đứng lên nghe điện thoại. Giang kéo nó vào lòng mình, thì thầm vào tai :

– Bạn cũ của em ngủ chung với em hoài chứ đâu !

Triều đứng bật dậy, mặt nó khó chịu tột độ, trong khi Giang thì cứ nhìn nó cười tỉnh bơ. Nó thở hai ba hơi nặng nề rồi gằng giọng :

– Đừng có chọc điên nha ! Bực quá rồi đó !

Nó tiếp tục hầm hầm đi về phòng. Giang vẫn ngồi đó, nói vọng lại :

– Cái mặt bực bội hợp với tóc mới lắm đó cưng !

Triều đi vào phòng, xé một tờ giấy, vo thành cục rồi đi ra ném cái vèo vào mặt Giang. Tất nhiên Giang đỡ được ngay, còn cười chọc quê nó nữa. Triều tức mình, đóng cửa cái “rầm” thật mạnh.

Cứ nghĩ tới cái mặt lì lợm của Giang với cái mặt trơ trơ của thằng Thanh, Triều lại muốn tức điên lên ! Giang đang cố tình chọc điên nó hay gì đó ! Tức quá đi !!!

Bữa nay Triều bỏ tập xà một bữa, chả còn hứng thú nào để tập nữa, nó lủi thủi một mình đi vô nhà ăn ăn cơm trước.

Ngồi nhâm nhi chén cơm, nó suy nghĩ xa vời rồi lại thở dài thườn thượt. Triều lùa nốt miếng cơm cuối cùng, đang chuẩn bị đứng lên thì ngoài cửa có ba người đang đi vào.

Thằng Hải, thằng Phi với thằng Danh ! Ba đứa nó hùng hổ đi tới chỗ Triều ngồi. Triều đứng dậy, khoanh tay :

– Gì nữa đây mấy má ???

Thằng Danh chỉ vào mặt nó, giận dữ :

– Ê con đ? ! Tụi tao có thù oán gì với mày ? Tại sao mày lại làm cái trò đó hả ?

Triều ngạc nhiên :

– Trò đó là trò gì ? Tụi bây làm gì thì tụi bây tự biết chứ !

Thằng Hải lao tới, sấn sấn vào nó :

– Mày chia rẻ chị em tao, để cho tụi tao đánh nhau rồi mày ngồi cười. Đm cái thứ như mày ra đường chó đ’ thèm liếm. Tao nói cho mày biết, từ nay về sau, mày mà còn đụng tới tụi tao, tao đá lòi l` mày ra đó con đ? kia !!!

– Ghê vậy, nói liền làm liền luôn đi nè !

Dứt lời, nó đạp một phát vào bụng thằng Hải, thằng đó té ngửa ra sau. Thằng Phi chụp cái nồi đựng cơm ném vào người nó, nó né qua bên phải thì gặp thằng Danh cầm cả cái khay nhôm đập xuống. Triều đưa tay đỡ, đồng thời nó dọng cùi chỏ vào mặt thằng Danh. Hải đứng dậy được, nó vớ những thứ có thể ném được ném tới tấp vào Triều. Tức mình, Triều ném nguyên cái khay vào đầu nó. Thằng Danh với Phi lao tới, nắm tóc, nắm áo nó, miệng chửi rủa không ngớt.

Triều tức quá rồi, nó hăng máu, nắm tay lại rồi tán một cái đau điếng vào đầu thằng Danh. Sau đó nó ngồi dậy thật nhanh, lấy một cái khay nhôm trên bàn, đập thật mạnh từng cái xuống đầu thằng Phi, nó đưa tay đỡ được vài cái rồi ngồi bẹp xuống, ôm đầu khóc nức nở. Cái khay nhôm móp méo vì những cú đập lúc nãy, rồi nó ném cái khay hỏng qua thằng Danh, nó lấy tiếp một cái khay khác, cầm thật chắc rồi tán ngang qua đầu thằng Danh. Danh phản ứng không kịp, nó quỵ xuống đau đớn, lúc này thằng Hải đã đứng dậy rồi, nó lui lại móc trong túi ra cái gì đó rồi nó lại lao lên tiếp. Triều cầm cái khay đánh tiếp với nó. Thằng Hải quơ tay đánh trả, Triều thấy một đường sáng loé lên trong tay thằng Hải, nhưng khi nó kịp nhận ra thì đã muộn.

Cái lưỡi lam kéo một đường dài từ giữa cánh tay trái cho đến cùi chỏ !

Nhói !!!

Triều dọng cái khay vào mặt nó. Hải lảo đảo lùi ra sau, máu miệng bắt đầu chảy xuống, Triều ném cái khay bay ngang, trúng vào gò má thằng Hải. Đang điên máu, nó quay lại chộp một cái khay nữa, vừa giơ lên chuẩn bị đập xuống, thì nó thấy … Hào chạy ra chộp tay nó lại, nói rất lớn :

– ĐỦ RỒI ĐÓ ! MUỐN ĐÁNH CHẾT TỤI NÓ LUÔN HẢ ?!

Triều thở trong bàng hoàng, nó nhìn từ thằng Phi đang ôm đầu, tới thằng Danh đang lết lại gần thằng Hải, và thằng Hải đang lấy tay che miệng, máu chảy chầm chậm trong khẽ tay của nó.

Triều thở nhẹ ! Nó nhìn thằng Hào đang bối rối nhìn nó. Rồi nó đặt cái khay kia xuống bàn. Lúc này Triều mới nhìn thấy rõ mình : máu chảy từng dòng từ cánh tay, ướt đẫm cái áo trắng, nhỏ từng giọt đều đặn xuống sàn nhà.

Nhưng nó không thấy đau !

Từ bên trong, toàn bộ nhà ăn chật kín người xem, không ai nói một câu nào. Cho đến ngoài cửa sổ, lính mới cũng bu đông nghẹt. Triều bặm môi, nó đi ra ngoài cửa, máu vẫn nhỏ đều xuống sàn nhà khi nó đi. Ra đến cửa, có đến cả ngàn đôi mắt đang nhìn nó ! Triều lặng lẽ bước tiếp.

Chợt, nó thấy từ xa. Giang với Thanh đang cầm chén đũa đi ăn cơm. Giang cầm cái hũ nhựa trắng, ở trong có màu vàng nhạt. Là cái bánh plan. Giang giơ lên cao, Thanh nhón chân với tay chụp lấy, hai đứa đang đùa giỡn với nhau. Rồi Giang nhìn nó, Giang sững người và hoảng trong ánh nhìn, Thanh cũng ngạc nhiên nhìn nó. Còn nó ! Nó cảm thấy đau rát kinh khủng ngay cánh tay. Đau quá ! Tự nhiên sao cánh tay nó lại đau nhói một cách tột cùng như vậy ? Nó cắn môi, quay đi và lặng lẽ bước tiếp.

– Mày tính để như vậy đi về Hậu cần hả ?

Triều quay sang. Là thằng Tài, ở chung tiểu đội hồi còn tân binh với nó. Tài nắm tay kia của nó, kéo đi :

– Đi xuống đây tao lấy đồ cho thay !

Đám đông tản ra cho hai đứa nó đi. Tay nó đau nhói mỗi khi nó quay lại nhìn …

Tài dẫn nó xuống cái khu của các đại đội Hoả lực ở. Mấy đứa trong trung đội ngạc nhiên nhìn nó máu me tùm lum, ngồi im trên giường của thằng Tài.

– Ê, kêu thằng Minh quân y xuống dùm tao cái đi.

Tài nói với thằng đối diện, rồi quay sang nhìn Triều :

– Mày làm gì mà gây chuyện với mấy đứa tụi nó vậy ?

Nó im lặng, không nói gì ! Tưởng sẽ hả hê lắm , nhưng nó lại thấy trống trải thế nào đó ! Nhưng khi nhớ tới cảnh hai người kia vô tư đùa giỡn với nhau, nó lại thấy buồn thê thảm, và cánh tay thì đau buốt cảm thấy rõ !

Thằng quân y xuống cầm máu, sát trùng rồi băng bó cánh tay cho nó. Tài lấy cái áo khác cho nó thay, cái áo trắng đẫm máu Tài đem bỏ vào thùng rác.

– Ngồi đây nói chuyện với tao đi, tối tối hẳn về !

Cả đại đội Hoả lực tập trung ra ngoài đọc báo xem tin, nó với thằng Tài ngồi trong phòng, Tài gặng hỏi mãi nhưng nó chỉ im lặng không nói câu nào.

– Cái đám đó tao cũng ghét lắm. Mẹ nó ! Rãnh không có gì làm, suốt ngày thấy đi dẹo hết thằng này tới thằng kia, có bữa xuống đây tao chửi cho quá trời. Riết cũng cạch mặt tao luôn rồi.

Triều cười, nó nói câu đầu tiên :

– Mày mà cũng để ý tới chuyện thiên hạ nữa hả ? Tao tưởng mày yên phận ở đây rồi chứ !

– Tại nó “xâm phạm lãnh thổ”, mà phải chi tụi nó đẹp tao không nói. Trời ơi Triều ơi, mày nhìn kỹ thử một lần coi, ba đứa nó, đứa thì nhìn y chang con thằn lằn, đứa thì trắng nhách, ốm nhom như ma cây, đứa thì người ngợm toàn nốt ruồi không !

Nó cười nắc nẻ, thằng Tài thì tiếp tục nói :

– Nghe nói còn một thằng nữa, mà thằng đó không biết làm gì mà bị rạch mặt, nó đào ngũ về nhà rồi. Mà hình như nó được biên chế lên Ban Chính trị đó. Lên đó mà còn đào ngũ nữa, nó mà bị bắt lên là bị đuổi về bộ binh chắc !

Triều cười thầm ! Nó với Tài ngồi nói chuyện một chút rồi nó mới đi về .

Ông Lâm nhìn cái tay nó, ngạc nhiên hỏi. Nó nói đại là bị té, rồi đi vào phòng ngồi.

Có tiếng gõ cửa, nó bước ra nhìn. Là Hào, nó đi lại giường ngồi, Hào đi vào, ngồi dưới sàn nhà, nhìn vào cái tay quấn băng của nó :

– Bớt đau chưa ?

– …

– Sao em dại dột quá vậy ?

– Tụi nó kiếm chuyện trước mà !

Nó khó chịu nói lại, rồi quay mặt chỗ khác.

– Đừng cử động mạnh quá, coi chừng vết thương bị rách nữa đó. Thôi anh về ! Anh mua cái này cho em nè, ăn đi.

Hào đặt cái bịch xốp kế bên nó, nó không thèm nhìn. Đến khi nghe tiếng đóng cửa, nó mới chịu mở cái bịch ra !

Hai cái bánh plan ?!

Triều cảm thấy tủi thân ghê gớm. Nó tự mếu rồi khóc nhiều hơn nữa, cái tay lại đau nhói lên !!!

Không biết đến bao giờ nó mới được hít xà lại nữa ! Hít một lần được 22 cái đâu phải dễ đâu ? Đâu phải ai cũng hít được đâu ? Không chăm tập đều là yếu dần liền luôn ! Hồi đó sáng nào nó cũng ra cái sào phơi đồ hít, rồi chiều chiều phải hít cho Dũng coi nữa. Cũng nhờ Dũng kèm nó mà nó mới có sức đánh lộn với mấy thằng kia. Chứ nó mà như hồi đó, chắc bầm dập với tụi nó rồi !

Sáng nào Giang cũng xuống đây ngồi ngoài bàn ghế đá với ông Lâm, Giang tính vào trong nhưng chỉ đứng được ở ngoài, nó khoá cửa rồi, Giang đi thì nó mới chịu ra, còn không là nó ở lì trong đó luôn ! Lúc trước, nó có thể dẹp cái nỗi nhớ và hy vọng qua một bên, còn để cho Giang chọc ghẹo được, giờ cứ thấy Giang là trong lòng nó lại buồn man mác đan xen bực tức ! Khó hiểu thật !!! …

Cũng được gần một tuần rồi, Triều mong vài ngày nữa nó có thể hít xà lại được. Bữa giờ nó tập hít đất bằng một tay, mới được có 8 cái là nó nằm bẹp xuống sàn !

Trưa ăn cơm xong, nó đi ra ngoài căntin tính mua sữa chua ăn. Dọc đường nó gặp ba đứa kia ! Tụi nó nhìn nó, lấy tay che mặt che mày, rồi rẽ hướng khác. Nó chả thèm nhìn theo, đi vào mua đồ rồi còn về ngủ.

Triều lấy hũ sữa chua dâu, tình cờ cũng gặp Hào đang mua nước. Đang chờ bà tính tiền nghe điện thoại, bất chợt nó quay sang. Nó thấy Thanh đang ngồi ở cái bàn gần cửa ra vào.

Thanh ngồi im, mắt nhìn lên cái tivi. Đặc biệt trên bàn Thanh cũng có hai hũ sữa chua ! Triều tiếp tục bực bội, nó vừa đưa tay vào túi tính lấy tiền ra thì … chưng hửng ! Nó quên mang tiền theo ! Thấy nó loay hoay, Hào mở lời trả dùm nó. Nó cám ơn rồi cùng với Hào đi ra. Hào hỏi thăm nó, nó quay qua, vừa tính mở miệng. Thì nó thấy Giang đi tới.

Giang đi từ hướng đại đội 7 ra căntin. Triều chau mày nhìn rồi bước tiếp. Chợt nó đứng lại !

Hình ảnh đâu tiên nó liên tưởng được là hai hũ sữa chua. Hình ảnh tiếp theo nó tưởng tượng được là Thanh cười tươi khi Giang vừa ngồi xuống, và hình ảnh tiếp theo hiện ra mặc dù nó không muốn, là cảnh hai người đó đút sữa chua cho nhau ăn !!!

Ngay chính bản thân nó, cũng nghĩ đó chỉ là tưởng tượng thôi, nhưng nó lại cảm thấy đau khổ lắm ! Tại sao nó lại nghĩ ra được cái cảnh tượng như vậy chứ ?

Tức mình, Triều vung tay thật mạnh, nó ném hũ sữa chua đang cầm trên tay ra khá xa. Hũ sữa chua rơi xuống mặt đường, bật nắp, văng tung toé khắp nơi. Nó chau mày nhìn rồi im lặng bước nhanh. Còn Hào thì đang nhìn nó khó hiểu !!! …

Vết thương liền sẹo gần hết rồi, nhưng nó vẫn chưa thể hít xà được. Có bữa nó thử ra hít, nhưng chỉ một cái đầu tiên là cái tay lại nhói lên. Triều sợ, nên mấy bữa nay nó chỉ tập hít đất bằng một tay với chạy bộ thôi !

Thấm thoát cũng gần tới tháng 8 rồi ! Cái tay của nó đã thực sự lành hẳn, nên nó bắt đầu tập đều đặn lại !

Còn 6 tháng nữa, Triều sẽ xuất ngũ.

Nhớ ngày nào cũng khoảng thời gian này, anh Bảo cứ than ngắn thở dài, rồi đếm ngày đếm tháng ! Bây giờ cũng tới lượt nó đếm từng ngày !

Tuần trước nó có về nhà chơi hai ngày ! Quyên dẫn nó đi tỉa tóc, rồi bả trả lại cho nó hai hũ kem pond’s, tại bả xài không quen. Bỏ cũng uổng nên nó đem lên trên đó xài tiếp. Nên sáng nào đánh răng rửa mặt xong, nó cũng ngồi trước gương thoa thoa trét trét. Ông Lâm lại chửi nó khùng. Dù không thích da trắng lắm, nhưng thật sự nó rất thích cái diện mạo mới của nó lúc này. Gai góc và lưu manh cứ như ai đó lúc trước …

Còn một chuyện nữa ! Giang dạo này kết thân với ông Lâm rồi. Sáng nào cũng xuống đây ngồi chơi nói chuyện, chiều chiều hay ra đá banh với ổng, tối cũng ráng xuống đây ngồi xem tivi chung. Tất nhiên là những lần đó sẽ không có mặt nó !

Triều ngồi trong phòng, nó lấy cây bút của anh Bảo ra, lấy giấy nhám chà lại cho bóng, không thì săm soi cái chuông gió của Dũng ở trước cửa. Đến giờ nó vẫn chưa kiếm được vật nào phù hợp để cột vào giữa cái chuông, thành ra mỗi khi có gió, cái chuông kêu không được hay lắm.

Còn một điều làm Triều thắc mắc, nó điều tra hoài mà không biết thằng Thanh kia lúc đó ở đơn vị nào. Nó hỏi cả những người rành rọt nhất trong trung đoàn, nhưng vẫn không ai biết thằng kia từng ở đâu. Không lẽ nó đi hỏi Giang chứ ? Thôi dẹp đi, đừng hòng có một cử chỉ thân thiện nào với Giang lẫn thằng kia từ nó !

Dạo này buổi tối, trời hay mưa lắm. Dù rất thích mưa, nhưng buổi tối có ngắm được cái gì đâu ? Thêm nữa nó bực hết sức khi trời mưa lớn, Giang không về được nên … ngủ lại trong phòng nó luôn ! Ông Lâm mắc mùng ngủ ở ngoài, nó nằm trên giường ở trong, còn Giang thì nằm dưới sàn !

Vài lần đầu nó mặc kệ, nằm dưới đó cho lạnh chết luôn cũng được ! Nhưng có lần nó quay qua, nó thấy Giang nằm co ro giữa sàn nhà, đèn nhà tắm hắt vào cái gương mặt đáng yêu mà nó hay nhìn trộm mỗi khi ngủ chung. Triều mủi lòng ! Nó lấy cái chăn xuống đắp cho Giang, rồi nó mặc cái áo K03 vào, xã tay áo ra rồi chui vào mùng nằm ngủ. Như vậy cũng ấm hơn chút !

Tưởng tượng ra cái cảnh sáng mai, Giang cám ơn nó, nó thì vẫn hất hủi như thường lệ. Tự nhiên nó mỉm cười, rồi thiu thiu ngủ !

Đến sáng ! Không khí se lạnh đôi chút, nhưng toàn thân nó lúc này ấm áp lạ thường. Triều mở mắt ra, gương mặt đáng yêu cách nó chưa được nửa gang tay, hơi thở thân quen nhè nhẹ chạm vào môi nó ! … Triều vùng dậy, tay đập chan chát vào người Giang, miệng làu bàu không ngớt. Giang ngồi dậy, gãi đầu, cười thân thiện với nó, rồi đi vào nhà tắm. Nó ngồi trên giường bực bội, rồi đứng lên gấp mùng mền lại.

Chợt nó nhớ tới chuyện gì đó, nó đập cửa nhà tắm đùng đùng, và Giang mở cửa ra. Đã quá muộn ! Giang đánh răng bằng cái bàn chải của nó. Giang nhỏ nhẹ cảm ơn, còn vò nhẹ đầu nó, rồi hôn nó cái “chóc” lên trán. Điên tiết, nó đạp một cái thật mạnh nhưng bị hụt. Giang cười nắc nẻ rồi chạy ra khoá cửa lại … Một buổi sáng u ám đối với nó vừa trôi qua !

Hôm nay mưa vẫn lớn khi đến tối như mọi bữa. Nó đứng trước cửa, nhìn Giang khó chịu. Ông Lâm vừa mắc mùng vừa nói :

– Mày cho nó vào nằm ké đi, ở đây đủ cho tao nằm rồi !
—————

Thuộc truyện: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – FULL

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *