Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 27

Truyện gay: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – Chương 27

Nhiều khi ngồi giữa cái đám kia, Triều cứ vô tư cười đùa, rồi lại có lúc nó ngồi im không nói gì, mặc cho tụi nó vẫn đang nói chuyện với nhau. Buổi chiều, nó không ra bãi thể lực nữa, nó bỏ luôn cái việc hít xà đơn rồi, thay vào đó là đi bộ vài vòng với tụi kia ở ngoài sân chào cờ, lâu lâu thì nó chỉ hít đất khoảng 20, 25 cái rồi thôi. Bây giờ thì nó mới hiểu câu “có bạn” là như thế nào ! Mỗi lần ngồi chung, Tài cứ nói đi nói lại mãi những chuyện mà nó làm, rồi phân tích đủ thứ cho nó nghe. Triều cười buồn nhận ra, nhưng có lẽ vẫn chưa quá muộn. Từng ngày từng ngày, nó thân hơn với cái tụi kia, cái khoảng cách mà tụi nó tạo ra cho nhau, bỗng dưng đứa nào cũng cười mỗi khi nhắc lại, rồi lại tự an ủi nhau ! Mà chơi với tụi nó vui lắm, đứa thì nói bậy, đứa thì nói nhãm, lúc xáp lại là Triều chỉ có cười với cười thôi, có khi nó chẳng nói được câu nào mà cứ cười hoài …

Cũng đã cận kề cái ngày mà nó mong đợi. Chiều mai nữa thôi là toàn bộ tiểu đoàn 2 sẽ về đây ! Nó thở dài, chẳng biết khi đó nó phải đối diện như thế nào với Giang nữa !

Chiều hôm đó, nó vào lấy đồ đi xuống đại đội Phòng không tắm chung với tụi kia, và tự nhiên Triều chợt thấy mình trong gương : tóc đã dài ra lại, tóc mái phủ hết trán, da không còn trắng mịn nữa, màu da cũ đã hiện lên lại, người ốm đi một chút, không còn đều đặn như lúc đang hít xà mỗi ngày. Triều đưa tay, chạm vào trong gương, nó cười mỉm, rồi cười vui ôm đồ đi xuống dưới kia tắm.

Chợt thấy mình đã là mình ! Chợt thấy hình ảnh trong gương mới chính là hình ảnh của mình ! Dù chỉ là hình ảnh của lúc trước, nhưng Triều cảm thấy nó đã hoàn toàn trở về với chính nó ! Nghĩ tới đó, là nó lại mỉm cười.

Hôm nay Giang về !

Triều túc trực mãi trước ban Hậu cần từ sáng, cho đến giờ trưa, rồi giờ báo thức buổi trưa, rồi cái … nó buồn ngủ bất chợt, xong nó vô phòng nằm ngủ một lèo tới chiều ! Đến khi nó giựt mình tỉnh dậy, lật đật chạy ra thì mấy cái xe của Vận tải đã đậu đầy đủ trong nhà xe. Triều thở dài chán nản, nó đi vào lấy chén đũa ăn cơm. Coi bộ nhà ăn rôm rả thật, đứa ở lại hỏi chuyện, đứa đi về nói không ngừng nghỉ, Triều nhìn qua dãy bàn của đại đội 7, mặc dù chẳng thấy được cái gì, nhưng hình như nó không thấy Giang.

“Thôi kiếm làm gì cho mắc công, lát tối thế nào cũng mò xuống đây thôi ! Hừ … đi xuống đây … có ngon đưa cái cuốn nhật ký ra, coi tui xử anh nè !!!”

Ăn đại miếng cơm, nó về phòng cất chén đũa rồi tót lên Quân y chơi. Mấy đứa đi diễn tập đem đạn AK47 về cho thằng Tài quá trời, tụi nó đang nghiên cứu xem làm cái gì đó từ những viên đạn này, Triều ngồi chăm chú nghe bàn tán … và cũng tới lúc giải tán. Nó lầm lũi đi về ! Khi đi gần tới nhà, có tiếng ai đó kêu nó từ xa, Triều quay lại, một thằng nào lạ hoắc đang đi tới :

– Đ/c ở chung với anh Lâm hả ? Xuống ban Kỹ thuật ảnh nhờ đem đồ gì về kìa !

– Ủa ? Ổng xuống dưới làm gì vậy ?

– Thì nhậu với mấy ông bên đó chứ đâu ? Mấy ổng mới đi diễn tập về, đào được cái củ gì đó trên đó, rồi đem ngâm rượu uống thử !

– Trời … mùa nào cũng đào, đào riết chất cả đống sau kho, chú Huấn đem quăng hết cũng như không ! Chán cái ông này thiệt.

– Thôi tui nhắn lại vậy thôi, đ/c xuống đó gặp ảnh đi kìa.

– Ừa, cám ơn nha !

Triều lon ton đi xuống ban Kỹ thuật, mấy ông này nhậu nhẹt um sùm trong cái phòng họp của ban, Triều bước tới ngưỡng cửa, nó vừa tính mở miệng hỏi thì nó … hết hồn thực sự.

Giang đang ngồi kế bên ông Lâm !

Ông Lâm thấy nó, ổng chỉ nói gỏn lọn :

– Thằng bạn mày nó kiếm mày kìa, hai đứa bây khỏi chờ tao, tao về trễ !

Giang đứng lên, chào cả bàn, nó thì quay lại thiệt lẹ, nhưng lại đi chầm chậm, chủ yếu là chờ để nghe được cái tiếng bước chân đang theo sau …

“Kìa ! Giang kìa ! Quay lại chửi đi ! Làm trận làm thượng đi ! Quay lại đi ?! Sao im ru vậy ?”

Triều cũng bước chậm … tiếng chân phía sau vẫn chầm chậm theo nó … Đi đến hành lang của Hậu cần … Triều bặm môi, quay lại nhìn bằng ánh mắt lén lút … Giang thọc hai tay vào túi quần … mắt nheo nheo nhìn nó … chốc chốc Giang khẽ liếm môi … Triều thấy run run trong lòng … nó cứ bước chầm chậm đến cửa phòng … Và đèn hành lang lại phụt tắt … không gian lạnh lẽo quen thuộc lại hiện ra … Triều giựt mình đứng im … cái tiếng chân đến gần sát bên nó … rồi lưng nó bị ngực Giang huýt vào … đốc thúc nó cứ đi tiếp … tiếng chân lúc này không còn nữa … mà thay vào đó là tiếng thở nhè nhẹ sau gáy … Triều nén hơi thở mạnh nghe rõ … xong nó mở cửa phòng !!!

Triều lần mò trong bóng tối tìm cái nội vụ, một lúc sau nó mới giăng được cái mùng lên, và lúc đó cũng là lúc tiếng khoá cửa phòng kêu một cách dứt khoát giữa màn đêm tĩnh mịch.

Nó chui vào trong, vừa kéo cái chăn ra là … sau gáy nó có cảm giác ướt ướt.

Tê tái ! Tay chân nó bủng rủng. Triều muốn tỏ ra khó chịu, muốn nói cài gì đó. Nhưng nó chẳng biết nói câu gì cho ra hồn, nên nó đành im lặng mà tận hưởng tiếp …

Gió lạnh lùa qua … đôi tay kia lại ôm nó chặt hơn. Khối cơ thể nóng ấm dính chặt lấy nó … chốc chốc lại có một cảm giác ướt át phía sau gáy, và chốc chốc nó lại nghe được cái hơi thở thân quen, cùng với sự nồng ấm trong hơi thở đó.

Triều lại mê man trước giấc ngủ say … !

Sáng. Trời lạnh một cách thô bỉ ! Chỉ một phần nhỏ trên cơ thể bị vượt ra khỏi cái chăn là sẽ cảm nhận được rõ cái lạnh đó lạnh đến mức nào. Giang ôm nó mà anh còn cảm thấy nó cứ chốc chốc kẽ run lên.

Đã vậy anh với nó, chẳng ai mặc đồ ?!

Tư thế hiện tại là anh đang nằm ngửa, nó thì cả chân và tay đang ôm chặt lấy anh. Cũng tại cái lạnh thấu xương càng làm cho con người ta làm biếng hơn, thêm nữa anh không nỡ để nó nằm một mình, anh ở lại tận hưởng chút hơi ấm rồi đi rửa mặt sau.

Da thịt của cả hai tự nhiên trơn trơn, mịn mịn thế nào đó. Tại trời lạnh hay tại lý do gì, Giang chẳng biết, nhưng mỗi lần cử động, được đụng chạm vào làn da của nó, Giang khoái lắm. Và … thú vị nhất là lúc này đây ! Tay của nó cứ mơn mớn khắp bụng anh, rồi lại lên trên ngực, rồi rờ nhẹ lên sợi dây chuyền của nó mà anh đang đeo, rồi lại xuống bụng. Tuy đã thật, nhưng anh đang gồng người, cố không để “nổi hứng” bất chợt, nó mà phát hiện là nó sẽ đứng lên ngay !

Sau khi rờ tới rờ lui đã đời, nó ôm bụng anh thật chặt, rúc đầu vào cổ anh, thở đều. Giang tự nhiên cảm thấy buồn ngủ trở lại, anh gượng một chút, rồi cũng thiu thiu ngủ tiếp …

Đến khi anh thức dậy thì Triều đã đi đâu rồi, anh vào rửa mặt, rồi đi về lại phòng mình. Lúc này là đã hơn 9h sáng.

… Cả ngày anh kiếm nó mà chả thấy đâu ! Hơi bực, đến chập tối anh lại xuống tiếp. Nhưng ngặt nỗi ông Lâm lại rủ nhậu, Giang lưỡng lự rồi cũng đi theo ổng. Mà nhậu với mấy ông sĩ quan chán lắm, mấy ổng toàn nói chuyện trên trời dưới đất, Giang chỉ ngồi nhâm nhi ly rượu một mình, lâu lâu thì đáp lại vài câu hỏi.

Tiếng còi điểm danh buổi tối vang lên, Giang đứng dậy, xin về trước. Trên đường đi qua Hậu cần, cứ nghĩ tới chút nữa sẽ làm trò gì với nó, là anh không kiềm được “cảm xúc” ! Đến khi anh mở cửa phòng, là anh thấy nó đã nằm trong mùng, quay mặt vào trong tường, anh cố tình đóng cửa hơi mạnh cho nó nghe, nhưng nó chẳng phản ứng gì. Anh cởi cái áo máng lên ghế, rồi đi lại, ngồi cạnh giường nó, tay Giang nhè nhẹ vén cái mùng lên. Lúc này Triều mới quay qua, và ngồi dậy, nó cứ nhìn anh chằm chằm. Giang lim dim đôi mắt, tay anh kẽ chạm vào … chỗ kia. Triều đánh mấy cái vào cái tay đó, nó hất tay anh ra. Giang cũng chẳng vội, cứ kiên nhẫn luồng tay vào trong … ! Anh cười nhẹ một cách thích thú.

Đèn phòng tắm vụt tắt. Giang thở mạnh, giống như là một cách cười thoả mãn, anh vén cái mùng rồi chui vào trong. Triều ngồi co chân, hai tay để hai bên, Giang nắm một tay nó, anh hôn bằng mũi lên mu bàn tay, rồi các khẽ của những ngón tay, xong anh để tay nó “xuống dưới” của mình. Vừa chạm nhẹ vào, là Triều giựt lại, nó đẩy đẩy anh ra xa, anh chụp tay nó, kéo nó lại, rồi anh ôm chặt nó, xong anh trở người nằm ngửa ra, để nó nằm trên mình anh. Giang cảm nhận rõ tim nó đang đập thình thịch, nó quay mặt đi, tránh cái hơi thở của anh, Giang biết nó ghét cái mùi rượu, nên anh không cố tìm bắt hơi thở của nó nữa, anh tập trung vào thứ mà anh thích thú lúc này : cái đít của nó !

Hơi kỳ cục, nhưng từ cái hôm Giang gặp lại Triều, anh đã để ý cái điểm đặc biệt đó của nó. Bây giờ anh mới có dịp “thử”, nên anh làm đủ trò ! Hơi thở của nó lúc thì dồn dập, lúc thì ngắt quãng theo từng nhịp tay của anh. Đã tay thật ! Nó cứng cứng, mềm mềm khó tả lắm !

Gió lạnh thổi qua … “cọ sát” … khẽ thở từng nhịp … rồi lại thiu thiu ngủ.

Triều thấy là lạ … chiều nào Giang cũng xuống đây đá banh với tụi nào đó, đã vậy còn vô tư vào phòng nó, lấy đồ, lấy khăn của nó đi tắm nữa. Còn mấy lúc đi ăn cơm, Giang cũng ráng tót qua ngồi cạnh nó, nhưng mà cả hai không ai nói câu nào !

Vừa kết thúc buổi chiều ảm đạm là có một cơn mưa dầm đến cùng với buổi tối. Triều bỏ hai hũ kem còn lại vào cái bịch, rồi nó xách đi xuống đại đội 2. Hôm nay là ngày nghỉ nên không có chế độ đọc báo xem tin như ngày thường, một số thì đi căntin chơi, một số thì ngồi lại trong phòng. Triều đi dọc trên hành lang, nhìn vào từng cái cửa sổ. Nó mừng thầm khi thấy thằng Phát đang ngồi trên giường gấp đồ, tưởng thằng đó không có ở đây, mắc công nó phải chạy lên Quân y nữa !

– Ủa anh Triều ! Chờ em chút, em gấp xong mấy cái áo rồi mình lên đó chơi !

– Ê Phát. Anh cho cái này nè, coi coi có xài được không ?

Nó mở cái bịch, lấy hai hũ kem ra, thằng Phát nhảy tưng tưng trên giường :

– AAAAA ! Lấy liền ! Lấy liền ! Cám ơn anh Triều nha !!!

Nó cười, Phát cứ soi đi soi lại hũ kem :

– Nào giờ em chưa có xài kem gì hết đó ! Mà cái này dùng buổi tối thôi hả anh, rồi ra nắng có bị dị ứng hông vậy ?

– Chắc là không đâu ! Hay em để dành đi, gần xuất ngũ rồi xài. Lúc đó đâu có phải ra nắng thường xuyên nữa đâu mà lo ?

– Ừa ! Ủa mà anh hông xài nữa hả ? Mua chi mà tới hai hũ rồi bỏ uổng quá à !

– Đâu có ? Của người ta tặng, mà anh không thích xài nữa. Với lại tự nhiên anh nghĩ em xài mấy cái này được, nên anh cho em đó !

– Chời ! Cám ơn anh Triều lắm luôn đó. Thôi mình lên kia chơi đi anh.

Trời vẫn mưa lâm râm, hai đứa tụi nó lủi lủi đi lên Quân y. Mà cái Quân y này buổi tối nhìn … ghê rợn quá ! Nhất là cái hành lang màu trắng toát với cái mái nhà bằng nhựa xanh ở lối đi chính. Buổi sáng có nắng chiếu vào nhìn còn đỡ, chứ buổi tối nhìn y chang mấy cảnh trong phim kinh dị !

Tại ban Chính trị cũng gần Quân y, nên thằng Quỳnh hay qua đây ngồi với thằng Hải lắm. Lát sau hai đứa nó đi lên nữa là tổng cộng 4 đứa. Trong đám thì thằng Hải là lính cũ nhất. Nó đi lính vào đợt một của năm 2009, hết tân binh nó đăng ký đi học Quân y bên trường quân sự, nếu nó không đi học thì thời hạn phục vụ tại ngũ sẽ không cộng thêm 6 tháng, và có lẽ nó cũng xuất ngũ chung cái đợt với anh Bảo rồi. Ngoài Hải ra, mấy đứa khác lẫn Triều đều là lính của đợt hai năm 2009, và tháng 1 tới đây, tụi nó cũng sẽ xuất ngũ chung với nhau. Hồi còn tân binh, mấy đứa nó có biết nhau vì mấy đại đội của tụi nó cũng nằm gần nhau, riêng đại đội 5 của Triều hơi tách biệt với mấy đại đội khác, mặc dù cũng đều nằm trong tiểu đoàn 2.

– Chán quá mấy má ơi ! Kiếm chỗ nào đi chơi đi.

Quỳnh ngáp dài, uể oải ngồi nghe tiếng mưa lâm râm. Hải ngồi cắn móng tay, chợt nó nhảy dựng lên làm Triều cũng giựt mình :

– Ê Ê ! Hay đi ra ngoài chơi đi, gần gần đây có mấy tiệm net nè !

Phát chép miệng :

– Sao mà ra được trời ! Chỉ có một đường duy nhất là leo rào dưới bãi rác thôi.

– Thôi mày ơi. Nước dơ như quỷ, gặp trời mưa với tối thui nữa, đi không quen té xuống dưới coi như xong luôn !

Tụi nó ngồi thở dài ngao ngán ! Ở đây nếu muốn ra ngoài, lính thường thì phải có thẻ ra vào cổng của đại đội, mà muốn có cái thẻ đó thì phải lên xin đại đội trưởng rồi nói lý do này nọ … cũng mệt lắm. Riêng Triều với thằng Quỳnh là trường hợp đặc biệt, tại hai đứa nó công tác ở những ban thuộc trung đoàn, nên ra vào thì vô tư !

Đang tính kiếm chuyện gì nói cho đỡ buồn, chợt Triều thấy có thằng vệ binh đi ngang qua chỗ tụi nó ngồi. Nhìn cái hướng thằng đó đi, là Triều biết nó vừa gác ở cổng 3 về. Trung đoàn này có 4 cái cổng tính luôn cả cổng chính. Triều hỏi liền khi thằng đó vừa đi tới :

– Ủa đ/c, đ/c mới đổi gác với ai dưới cổng 3 vậy ?

– Hả ? À ! Vĩ Hào gác cổng 3 đó, tính xin ra ngoài hả ?

Nó gật.

– Khó à nha, thằng Hào nó không có cho ai ra hết đó, miễn mấy đ/c có thẻ thì không sao.

– Á vậy hả ! Cám ơn đ/c nhiều nha !

Thằng vệ binh quay lưng đi, là nó nói nhanh :

– Đi !!!

Ba đứa kia vừa chạy theo nó vừa lấy tay che đầu, gần tới cổng 3, thằng Phát hỏi nó :

– Tính xin anh Hào cho ra ngoài hả ? Nhưng mà mặc áo thun ai cho ra ? Sao hồi nãy hông ở lại mặc áo với đội nón rồi ra luôn !

– Đã kêu đi thì cứ đi theo đi, đừng có lo !

Hết đứa này tới đứa kia đều nói “không được, không được đâu”. Triều chỉ cười, rồi búng tay cái chóc :

– Mấy “chị” đi sau lưng em nè !

Triều đi tới cái chốt gác, nó chưa kịp gọi thì thằng Hào đã thấy nó rồi, Hào đặt cây súng lên ghế, đi ra hỏi nó :

– Ủa Triều ! Em đi đâu vậy ?

Dứt lời, là nó thấy thằng Hào cũng ngạc nhiên khi có tới ba đứa đứa sau lưng nó, đứa nào đứa nẩy cũng nhìn thằng Hào chằm chằm.

– Hào cho Triều với mấy bạn nữa ra ngoài mua ít đồ nha !

Triều nói nhỏ nhẹ đến nỗi nó còn … nổi da gà. Còn thằng Hào thì cứ đứng ấp úng, hết nhìn nó rồi lại nhìn ba đứa kia. Triều nắm cái tay của thằng Hào, cười tươi :

– Cám ơn Hào nhiều nha.

Xong ! Nó tự động mở cửa đi ra, ba đứa kia lật đật đi theo nó thiệt lẹ. Đến khi đi ra được ngoài đường, đứa nào đứa nấy nhảy cẫn lên vui sướng, riêng Triều thì chỉ đứng cười thôi.

– Em ơi em. Em thiệt là tài quá đi ! Sao em làm cho ảnh chịu nghe lời em quá dạ ?

– Thôi ! Kiếm chỗ nào ăn cái gì đi rồi vô net chơi, tụi mình đâu có bị điểm danh đâu, chơi tới 10h vô cũng được.

Quỳnh kéo tay nó, mấy đứa kia cũng lật đật đi theo :

– Nè nè, tao biết chỗ nè, đồ ăn vặt nhiều lắm, tha hồ ngồi ăn mà không sợ sĩ quan nó thấy.

Gần trung đoàn có cái chợ, buổi sáng bán đồ dùng sinh hoạt, còn buổi chiều tối thì có mấy xe bán đồ ăn nhiều lắm. Triều đứng mua cái bánh bao, tụi kia thì đang đợi mua bánh mì thịt, chợt Hải khều tay nó :

– Ê mày ơi, thằng Phi nó nhắn tin hỏi tao đang ở đâu kìa ! Giờ sao ?

Triều núp vào cái xe bánh mì tránh mưa, nó suy nghĩ một hồi rồi lấy ra tờ 10 ngàn đưa cho Hải :

– Tính tiền cái bánh bao dùm tao đi, mày nhắn lại kêu nó đi xuống cổng 3, khỏi mặc đầy đủ tác phong, tao dẫn nó ra cho.

– Ê ê, vậy có ra được hay không thì mày nhá để tao với hai đứa này vô nha, chứ ba đứa tao ở ngoài này cũng có làm gì đâu ?

– Ok ! Đứng đây chờ tao !

Phát với Quỳnh cám ơn nó rối rít, Triều đi qua đường, rồi chạy lại cổng 3, nó gõ cửa. Hào đi ra mở cửa cho nó, xong nó đứng nán lại nói chuyện chút xíu, rồi lát sau thằng Phi tới, đi cùng là thằng Danh. Triều cười tươi với thằng Hào một lần nữa, rồi nó kéo hai đứa đi ra ngoài thiệt lẹ.

Phi với thằng Danh cứ hỏi nó riết, nó chỉ cười rồi dẫn hai đứa kia qua đường. Đây là lần đầu tiên tụi nó đi ra cổng mà không cần xin phép hay phải mặc đầy đủ tác phong, nên tụi nó mừng lắm, vừa gặp nhau là đã khen Triều không ngớt. Triều cười, và đối với nó đây cũng là lần đầu tiên nó ra ngoài giờ này, mà đi trên cái đường này nữa. Hồi đó nó với anh Bảo, với Giang leo ra là chỉ đi trong hẻm thôi, ít có khi dám đi trên đường lộ lắm, mắc công ông sĩ quan nào đi ngang mà thấy thì không biết chạy đi đâu nữa !!!

Tính tiền, bà bán bánh mì còn nói đùa một câu :

– Trời mưa gió vầy sao mấy gái hông ở trỏng đi, ra ngoài này cán bộ nó thấy nó bắt cho !

Tụi nó chỉ cười hí hửng, rồi đi vào tiệm net ngồi chơi. Triều phải công nhận mấy cái tiệm ngoài này tốt hơn trong hẻm thật. Nó thì chơi game, mấy đứa kia thì tranh thủ tải nhạc hay làm gì đó … Trời vẫn mưa lâm râm ngoài kia ! …

9h. Trời lúc thì mưa lớn, lúc lại lâm râm. Vài đứa nhìn ra bên ngoài, rồi tụi nó kêu về. Triều cũng đã chơi chán, tụi nó đứng lên tính tiền rồi chạy lại cổng 3. Còn đói, Triều mua hai hộp bắp xào ở trước cổng rồi đi vào ! Nó lại gõ cái cửa một lần nữa, Hào ra mở cửa cho, tụi kia cứ “cám ơn anh Hào” miết ! Triều đưa cho nó hộp bắp, mưa cũng bắt đầu nặng hạt, nó cười với thằng Hào rồi tụi nó, mạnh ai nấy chạy về nhà.

Hậu cần của nó ở hơi xa cái cổng 3, Triều hớt hải chạy thiệt lẹ trong khi lưng áo nó đã bắt đầu lấm tấm nước…

Và đêm nay cũng chẳng có gì khác với những đêm trước.

Đêm nào Giang cũng xuống đây,lặng lẽ chui vào mùng nó, nó thì lặng lẽ chống cự, rồi cả hai cùng lặng lẽ đi vào giấc ngủ. Cũng được một tuần rồi. Tối Giang không xuống, nó thấy nhớ và thiếu thiếu cài gì đó, còn Giang xuống thì tự nhiên nó lại thấy ghét, muốn Giang đi về liền ! Nhiều khi Triều cũng chẳng biết tại sao nữa ! Không lẽ nó cứ im lặng vậy hoài ? Rồi cái suy nghĩ trước kia bây giờ đang ở đâu, mà mỗi lần nó cần để đối phó với Giang thì lại không tìm thấy ? Rồi có khi nó ngồi một mình, cố nhớ lại từng lý do mà nó cho là chính đáng để bỏ Giang đi.

Mà lý do đâu không thấy, Triều chỉ thấy được cái đôi tay cho nó hơi ấm mỗi đêm thôi ?!

Buổi chiều hôm nay có đợt tập đội ngũ cho sĩ quan lúc 4h30, ông Lâm làm biếng không ra, nên chỉ có mình nó ra thôi. Vừa ra ngoài sân chào cờ, thấy một chút mây đen ở góc trời, là Triều đã thấy nản rồi. Thêm nữa trên ban Tham mưu, Giang cũng đi ra theo với anh Vinh ! Nó với Giang cũng khá cao, nên hai đứa nó được sắp đứng cùng một hàng, nhưng Triều đi ra đứng ngoài bìa, nó không đứng gần Giang.

Mấy cái điều lệnh đội ngũ này tập riết thấy nhàm lắm ! Người thì đánh tay nhanh, không theo nhịp của cả hàng, người thì chút thì đi sai chân, người thì lỡ giơ chân cao quá, người thì đánh tay rộng quá, trúng tay những người đi kế bên, chốc chốc lại có tiếng người này làu bàu với người kia. Nghe mà mệt ! Tập chưa tới 10 phút, ông sĩ quan chỉ huy khối đội ngũ cho giải lao. Triều đi lại ngồi ngay cái bật thềm, để cái nón kế bên, lâu lâu liếc mắt nó thấy Giang đang đứng ngoài, nói chuyện gì đó với mấy ông sĩ quan khác … Và cái thời điểm nó mong muốn cũng tới. Trời bắt đầu nhỏ xuống vài giọt nước, tiếng sét đánh vọng lại từ xa nghe cứ như cái gì đó to lớn lắm vừa đổ xuống, mấy ông sĩ quan tự động … giải tán. Triều thấy mắc cười, cơn mưa như thay lời kết cho cái buổi tập đội ngũ chán nản, nó đứng lên, chuẩn bị đi về thì có tiếng ông sĩ quan nào đó nói sau lưng :

– Đ/c nào tên Khoa vậy ?

Chẳng ai quay lại trừ nó. Nó thắc mắc nhìn ông kia, cái ông đó chỉ chỉ ngón tay cái ra sau lưng :

– Thằng Quân lực kia nó nói nhắn dùm ai tên Khoa ra nói chuyện với nó kìa. Nó còn nói không ai ra thì nó đứng ngoài đó luôn nữa ! Thằng nào tên Khoa thì ra gặp nó cái đi. Mưa lớn tới nơi rồi kìa.

Triều … nổi đóa … nó cảm thấy nó tức đến nỗi mà máu đang sôi sùng sục trong người khi nó thấy Giang đang đứng tuốt ở ngoài sân banh, chứ không phải trên mặt đường nữa. Triều đi lại đưa cái nón cho ông sĩ quan ở bên ban Kỹ thuật, nhờ về cất dùm. Sau đó nó … hùng hổ đi ra chỗ Giang đứng. Từng bước chân bực bội dậm đùng đùng xuống mặt đường nhựa, rồi xuống nền đất cứng.

Trời bắt đầu mưa lớn, âm thanh rào rào vọng lại từ mọi nơi xung quanh …

Gió thổi mạnh làm rớt cái nón của Giang xuống. Giang khoanh tay, mỉm môi nhìn nó đang giận dữ đi lại.

Trong cơn mưa gần như trắng xoá. Nó đi lại, đứng trước mặt Giang, đáp lại ánh mắt trìu mến đó là những câu nói hết sức bực tức – những câu đầu tiên kể từ lúc Giang đi diễn tập về :

– TỨC QUÁ !!! Anh lì như bò vậy đó Giang !!! Bây giờ anh muốn cái gì hả ? Bao nhiêu đó chưa đủ với anh nữa hả ? BÂY GIỜ ANH MUỐN CÁI GÌ ??? HẢ ??? NÓI ĐI ! NÓI !!!

-…

– Tui chỉ muốn anh nghe lời tui một lần thôi ! MỘT LẦN THÔI MÀ ANH CÒN KHÔNG LÀM ĐƯỢC NỮA ??? TẠI SAO ANH CỨ ĐI THEO TUI RIẾT VẬY ??? HẢ ???

– …

– Mở cái miệng ra đi !!! Anh đừng có giả bộ nhìn tui như vậy nữa !!! TUI BIẾT RỒI ! TUI BIẾT HẾT RỒI ! ANH ĐỌC ĐƯỢC CUỐN NHẬT KÝ CỦA TUI RỒI CHỨ GÌ ??? ĐỪNG CÓ GIẢ BỘ KHÔNG BIẾT GÌ NỮA. MUỐN CƯỜI TUI, CHỌC TUI, THÌ LÀM ĐI !!! ĐỪNG CÓ NHÌN CÁI KIỂU ĐÓ NỮA. TUI GHÉT ANH QUÁ !!!

-…

– CÁI THỨ … THỨ LÌ LỢM NHƯ ANH … TUI BỰC QUÁ !!! CÁI MẶT TRƠ TRƠ CỦA ANH NỮA … ĐẾN BAO GIỜ ANH MỚI CHỊU HIỂU ??? HẢ ???

Nước mưa chảy từ trán, xuống đôi mắt sâu.

Nước mưa chảy từ gò má, xuống cằm, cổ.

Nước mưa lăn dài, lướt qua cái môi mềm mại mà nó thích !

Giang cứ nhìn nó vùng vằn trong từng câu nói, từng âm thanh lúc lớn lúc bé giữa trời mưa rào.

– ANH NGHĨ CHO BA ANH, CHO MẸ ANH MỘT LẦN ĐI ! ĐỪNG CÓ NGHĨ CHO TUI THÊM LẦN NÀO NỮA !!! TUI KHÔNG CÓ CẦN ĐÂU !!! ĐI VỀ ĐI ! VỀ MÀ LÀM NHỮNG TRÒ ANH THÍCH ĐI, VỀ LÀM LẠI CON NGƯỜI CỦA ANH ĐI ! BỎ MẶC TUI ĐI !!!

Giang chờ nó vùng vằn cho đã đời. Giang chờ chỉ để đến khi nó nói xong, và thở trong bực tức thấy rõ. Rồi Giang mới nhìn nó thật lâu …

– Anh nhớ em !

Tức lắm ! Nó lại cố nói lớn hơn, tiếng mưa và âm giọng nhỏ bé của nó đang trộn lẫn vào nhau.

– KHÔNG CÓ ĐƯỢC ! TUI CẤM ANH !!! ANH PHẢI THƯƠNG GIA ĐÌNH VÀ NGƯỜI THÂN CỦA ANH ! TUI KHÔNG CẦN ANH THƯƠNG MỘT MÌNH TUI !!! TUI CẤM ANH !!! ĐI ĐI !!! ĐI VỀ ĐI !!!

Đôi mắt sâu vẫn nhìn nó trìu mến, đôi môi vẫn giữ nụ cười mỉm.

Còn nó thì nhắm tịt mắt, hét lớn :

– ĐI VỀ LẤY VỢ ĐI !!!

Vậy đó ! Cái lý do mà nó nghĩ là chính đáng để bỏ Giang đi, và nó muốn Giang làm cho nó. Là vậy đó !

Triều thích cái cảm xúc mà Giang tạo ra cho nó. Nhưng nó lại sợ. Sợ cái cảm xúc sẽ hỏng cả Giang và nó, làm cho Giang và nó sẽ dần dần đi xa hơn. Và đi lạc lúc nào không hay !

Mặc dù Triều chẳng biết nó “có” hay không, nhưng nó không muốn Giang “bị” ! Nó không muốn làm một người bình thường mất đi chính họ. Nó càng không muốn phải tỏ ra ích kỷ để sở hữu được điều mà trái tim muốn. Rồi lý trí thì phải đau nhói khi chứng kiến gia đình, bạn bè, người thân đang có những suy nghĩ khác đi.

2 Tháng bên nhau đó. Triều đã yêu Giang rồi !

Lần đầu tiên Triều biết được cái gọi là yêu đó.

Lần đầu tiên nó cảm thấy trong tim có một cảm xúc rất khác, một cảm xúc mà cả cuộc đời nó vừa mới ghi nhận lần đầu. Và nó muốn cảm xúc đó vẫn mãi mãi ở trong tim.

Lần đầu tiên nó biết cái cảm giác của người con trai mà yêu một người con trai nó gian truân và mong manh đến cỡ nào.

Lần đầu tiên Triều thấy cùng lúc hai hình ảnh song song dành cho nó : tình cảm của Giang và ánh mắt của mẹ nó.

Cũng là lần đầu tiên nó từng muốn bất chấp tất cả để có được thứ cảm xúc đầu tiên của cuộc đời nó.

Nhưng Triều không thể làm được điều đó.

Triều hết kiên nhẫn, nó quay đi trong màn mưa trắng xoá. Chợt Giang giựt mạnh tay nó lại, Giang chống nạnh, chau mày nhìn nó, đúng cái kiểu ba gai không bao giờ nó quên :

– Được rồi ! Nói chung là em không muốn gặp anh nữa, đúng không ? Em muốn chia tay ? Đúng không ? Ok thôi, anh sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa, em cũng yên tâm là sẽ không thấy anh làm phiền em nữa. Chỉ cần em làm cho anh một chuyện thôi.

Lấy tay chùi nước mưa trên mặt, nó đáp lại chua chát :

– NÓI ĐI !

Giang vẫn chau mày, và đưa tay ra trước mặt nó :

– Trả đây ! Trả hết toàn bộ tình cảm của anh dành cho em đây, rồi muốn đi đâu thì đi ?!

… Triều cắn môi, nó bật khóc ngon lành sau những giây phút cố chịu đựng :
—————

Thuộc truyện: Cuốn nhật ký của anh bộ đội – FULL

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *