Anh trai lọ lem {Truyện gay}

Đọc truyện gay Anh trai lọ lem online | Em sẽ vờ như chẳng có gì xảy ra, vờ như thiếu anh cuộc đời em vẫn tươi tắn và hối hả….

Truyện gay hay tập 1 Chỉ là em giấu đi – Anh trai lọ lem

Tác giả: losuoi_cucda

Nếu ai hỏi em , em đã yêu chưa ? Em sẽ nói em yêu rồi, nhưng mà là em TỪNG YÊU, chứ chẳng phải là ĐANG YÊU…..

Em thấy lạc lõng ở giữa dòng người đi trên phố đông, nỗi buồn lúc nào cũng hiện diện trên gương mặt em. Ánh mắt lạnh lùng, em luôn cố tỏ ra bất cần và mạnh mẽ, vì em sợ em sẽ lại tổn thương. Tổn thương của em – mang tên anh, ” Hoàng Tử” ạ….

Ảnh chỉ mang tính minh họa - Truyện gay Anh trai lọ lem

Ảnh chỉ mang tính minh họa – Truyện gay Anh trai lọ lem

Dù đã cố ghìm chặt nước mắt và tỏ ra không có gì, nhưng khi đối diện anh, em lại chẳng đủ mạnh mẽ để mà đứng vững. Anh đứng trước mặt em, chúng ta nhìn nhau, nhưng – anh bây giờ đứng trước mặt em, với tư cách là người yêu của “Lọ Lem” – nhỏ em gái ” hờ” của em….

Em cố vờ như không có anh, cuộc đời em vẫn tươi tắn và hối hả, vẫn tấp nập với trăm ngàn niềm vui. Nhưng có lẽ, anh đã nhận ra sự thật, rằng em không hề ổn….

truyện gay Anh trai lọ lem Em gọi anh là Hoàng Tử, không phải vì vẻ ngoài đẹp trai của anh, cũng chẳng phải vì chiếc xe đắt tiền anh đang chạy, em gọi anh là hoàng tử – vì anh xuất hiện giống như một hoàng tử trong câu chuyện cổ tích, và em, em là anh trai của Lọ Lem, chứ chẳng phải Lọ Lem trong truyện….

Em là con nuôi trong gia đình họ. Em chẳng biết cha mẹ mình là ai, họ đón em về nuôi vì họ thấy em dễ thương khi họ đi từ thiện tại viện mồ côi. Năm ấy em 8 tuổi, một cái tuổi không phải lớn, nhưng cũng không còn nhỏ để mà ngây ngô và không biết mình là ai…….

Con gái của họ bằng tuổi em. Nó rất xinh đẹp, giỏi giang. Họ cưng chiều nó, nhiều lần em nghĩ, họ đón em về để làm gì ? Phải chăng họ muốn có một đứa con trai nên mới đón em về nuôi ? Em cũng chẳng buồn tìm câu trả lời…..

Em gọi nó là Lọ Lem, vì nó khá đen. Cha mẹ nuôi thường tự hào rằng anh em trong nhà rất hòa thuận. Nhưng em rất ghét nó, lý do em ghét nó, em chẳng muốn nói, vì em có nói cũng chẳng ai bênh vực và tin em. Cứ thế, em lớn lên trong sự tự kỷ, buồn bã và cô độc….

Năm em 16 tuổi, em biết mình là gay…. Vốn dĩ sống cô độc không bạn bè, em chẳng có ai để tâm sự. Em chôn giấu nỗi buồn và ” mặc cảm” của mình, chẳng dám nói ra với bất kỳ ai. Em không tin ai, vì em biết, chẳng ai tốt với mình bằng chính bản thân mình !

Em thường tâm sự trên Blog, ngày ấy, chưa có FB để mà đăng ảnh như bây giờ, em viết Blog như một cách viết nhật ký. Em viết mà chẳng cần ai đọc, chỉ mình em đọc là đủ. Nhưng – anh đã đọc được nó….

Tình yêu đến với chúng ta từ lúc nào em cũng chẳng biết. Anh nói rằng anh thích cách em viết, anh cảm nhận được sự chân thành, nồng ấm của em. Anh lớn hơn em một tuổi, đang học lớp 12 ở Bình Định, còn em khi ấy đang học lớp 11. Chúng ta yêu nhau nhưng chưa gặp nhau lần nào, chỉ ” gặp nhau” qua những lá thư đường dài và những tin nhắn yahoo ngộ nghĩnh….

Anh thi đậu Đại Học Khoa Học Tự Nhiên và vào SG học Truyện gay hay tập. Đó cũng là lúc em và anh gặp nhau. Hai đứa lúc nào cũng chở nhau trên chiếc xe đạp, chẳng dám ôm ấp hay hôn hít, chỉ len lén đi với nhau, nhưng em thấy thật hạnh phúc anh à….

Anh động viên em học thật tốt và thi vào ĐHQG để học chung khu với anh. Em nghe lời anh, cố gắng thi vào trường KHXH và NV…. Nhưng anh biến mất một cách đột ngột….

Điện thoại bị chặn, nick Yahoo không tồn tại…. Anh ” bốc hơi” lặng lẽ khiến em như chới với giữa dòng nước. Tại sao, tại sao và tại sao, em nhốt mình vào mớ hỗn độn tự kỷ kể từ ngày anh bỏ em không một lời giải thích…..

Em biết mình ngốc nhưng em cứ yêu anh, cứ nghĩ đến anh, đến nỗi em chẳng còn cảm xúc với bất kỳ ai nữa, cứ thui thủi và thu mình lại, lắm lúc òa khóc nức nở như một đứa trẻ con, lấy thư của anh ra đọc……..

Em và Lọ Lem cùng đậu trường Nhân Văn. Em đi tìm anh, nhưng không thể gặp… Làng Đại Học không lớn, nhưng nó không quá nhỏ để em có thể dễ dàng mà gặp anh…..

Chiều hôm nay, Lọ Lem rủ em đi uống nước để giới thiệu bạn trai của nó. Mới năm 1 mà đã có bạn trai, em nghỉ thầm cũng phải thôi, vì nó vốn dĩ lắm chiêu và quyến rũ…..

truyện gay Anh trai lọ lem Em chết lặng người khi anh xuất hiện. Hai đứa nhìn nhau nhưng không đủ can đảm để nhìn thẳng vào mắt. Anh vẫn thế, vẫn đẹp trai và ấm áp. Nhưng anh bây giờ là của người ta rồi……

Hoàng Tử

Làng Đại Học rộng lớn, nhưng duyên của anh và em thì rất nhỏ….

Chưa bao giờ anh thấy ánh mắt em như thế… Nó thổn thức da diết, nó cồn cào và trách móc, và – nó cũng buồn nữa….

Em im lặng không nói gì suốt buổi chiều hôm ấy. Lọ Lem cứ hồn nhiên kể về anh và cô ấy, còn em thì nặng nhọc thở.. Anh biết, em đang rất buồn…..

Sao anh làm thế ? tại sao? – anh có thể nhìn thấy muôn vàn câu hỏi từ ánh mắt em… Em vẫn thế, vẫn là cậu nhóc của anh, nhưng đôi mắt em không còn ngây thơ nữa, nó chứa đầy hận thù và phẫn nộ…..

Anh quyết định bỏ rơi em, vì khi ấy, anh không muốn tiếp tục là gay nữa.. Anh sợ lắm, anh sợ gia đình, bạn bè và xã hội biết. Anh không muốn dính dáng đến cụm từ ” gay” nữa.. Anh muốn thoát khỏi nó….

Em ơi ! Cớ sao khi đối diện với em, trái tim anh lại đập rộn ràng và thổn thức thế này….

Anh trai Lọ Lem

Rất nhiều điều em muốn hỏi anh, muốn oánh anh cho hả tức….. Nhưng em không thể làm được….

Em lạnh lùng rời khỏi quán, chẳng màn anh và Lọ Lem đang thế nào….. Em đang khóc…

Em cảm thấy mình quá ngốc khi cứ chờ anh, khi cứ tin sẽ có ngày anh quay trở lại tìm em. Em cứ nuôi hy vọng, để rồi bây giờ tự giết chết chính mình……

Anh ơi, anh ơi… Em biết làm gì với ngần ấy thương nhớ ? Em phải làm sao để vơi đi cơn đau ngự trị trong lòng. Chỉ là em giấu đi nỗi buồn của mình, chứ không phải là em không biết đau. Có lẽ rằng anh đang rất hạnh phúc với nó, có lẽ nó có điều gì đó tốt hơn em, nhưng em không hiểu, anh là gay sao lại quen với con gái…. ?

Chỉ là, chỉ là em giấu đi nỗi đau này thôi anh ơi….

12 người thích truyện này

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *